Bài 190: Ta chọn niềm vui của Thượng Đế thay vì đau khổ.

1. Đau khổ là một góc nhìn sai lệch. ²Khi nó được trải nghiệm dưới bất kỳ hình thức nào, đó là bằng chứng của sự tự lừa dối. ³Nó hoàn toàn không phải là một sự thật. ⁴Không có hình tướng nào mà nó mang lấy lại không biến mất nếu được nhìn nhận một cách đúng đắn. Vì nỗi đau như một lời tuyên cáo rằng Thượng Đế vốn bạo tàn. ⁶Thử hỏi làm sao nó có thể có thật dưới bất kỳ dạng thức nào? ⁷Nó đang làm chứng cho một ảo tưởng rằng Thượng Đế oán ghét chính Con của Ngài, coi đứa con ấy đầy tội lỗi, và luôn muốn báo thù bằng cái chết.

2. Liệu những phóng chiếu đầy hoang đường ấy có đáng được chứng thực, hay có thể coi là sự thật được chăng? Nỗi đau chỉ là bằng chứng cho những sai lầm của Người Con (chúng ta) về bản tính đích thực của mình. Đó là giấc mơ về sự trả đũa khốc liệt cho một tội ác vốn không thể nào xảy ra; cho một cuộc tấn công vào điều hoàn toàn không thể bị tấn công. Đó là một cơn ác mộng về việc bị ruồng bỏ bởi một Tình Yêu Vĩnh Cửu, Đấng không thể nào lìa bỏ người Con mà Người đã tạo ra bằng chính tình yêu của mình

3. Nỗi đau là dấu hiệu cho thấy ảo tưởng đang ngự trị thay cho chân lý. ²Nó chứng tỏ rằng Thượng Đế bị chối bỏ, bị nhầm lẫn với nỗi sợ hãi, bị coi là điên loạn và bị xem là kẻ phản bội chính Người. Nếu Thượng Đế có thật, thì không có đau khổ. ²Nếu đau khổ có thật, thì không có Thượng Đế. ³Bởi vì sự trả thù không phải là một phần của tình yêu. ⁴Và nỗi sợ hãi, khi phủ nhận tình yêu và sử dụng đau khổ để chứng minh rằng Thượng Đế đã chết, đã chứng tỏ rằng cái chết là kẻ chiến thắng sự sống. ⁵Thân xác là Con Thượng Đế, bị thối rữa trong cái chết, cũng phải chết như người Cha mà nó đã sát hại.

4. Bình an cho sự ngu muội như thế! Đã đến lúc bật cười trước những ý niệm điên rồ ấy. Không cần phải coi chúng như những tội ác man rợ, hay những tội lỗi thầm kín với hậu quả nặng nề. Ai ngoài một kẻ điên mới có thể hình dung chúng là nguyên nhân của bất cứ điều gì? Bằng chứng của chúng—tức nỗi đau—cũng điên rồ y hệt chúng, và chẳng đáng sợ hơn những ảo tưởng điên loạn mà nó che đậy cũng như cố gắng chứng minh là vẫn còn đúng.

5. Chỉ có những suy nghĩ của chính bạn mới gây ra đau khổ cho bạn. ²Không gì bên ngoài tâm trí bạn có thể làm hại hay gây tổn thương cho bạn theo bất kỳ cách nào. ³Không có nguyên nhân nào bên ngoài bản thân bạn có thể tác động đến và gây ra sự áp bức. Không ai khác ngoài chính bạn có thể tác động đến bạn. ⁵Không có bất cứ điều gì trên thế gian này có quyền năng làm cho bạn bị bệnh hay buồn bã, hoặc yếu đuối hay mong manh. Nhưng chính bạn mới là người có quyền năng làm chủ tất cả những gì mình nhìn thấy, chỉ bằng cách nhận biết Chân tính của mình. ⁷Khi bạn nhìn ra sự vô hại ở nơi chúng, chúng sẽ chấp nhận ý muốn thiêng liêng của bạn làm ý muốn của mình. Và những gì được coi là đáng sợ bây giờ trở thành nguồn gốc của sự vô tội và thánh khiết.

6. Hỡi người anh em thánh thiện của ta, hãy suy ngẫm điều này một chút: Thế giới mà bạn nhìn thấy chẳng làm gì cả. ²Nó hoàn toàn không gây ra hệ quả nào. Nó chỉ đơn thuần phản ánh những suy nghĩ của bạn. ⁴Và nó sẽ thay đổi hoàn toàn khi bạn quyết định thay đổi tâm trí mình, và chọn niềm vui của Thiên Chúa là điều bạn thực sự mong muốn. Chân Ngã của bạn tỏa sáng trong niềm vui thánh thiện này—vốn không hề thay đổi, vẫn luôn như vậy và không thể bị thay đổi—mãi mãi và vĩnh viễn. Vậy chẳng lẽ bạn lại tước bỏ quyền thừa kế của một góc nhỏ trong tâm trí mình, để rồi biến nó thành nơi trú ngụ của nỗi đau; một chốn ốm yếu, bệnh tật, nơi mà mọi sinh linh rốt cuộc đều phải tìm đến để chết?

7. Thế giới có vẻ như đang gây ra nỗi đau cho bạn. Thế nhưng, thế giới vốn không có nguyên nhân, nên nó không có quyền năng gây ra điều gì. Là một hệ quả, nó không thể tạo ra các hệ quả khác. Là một ảo ảnh, nó chính là những gì bạn mong muốn. Những ước muốn huyễn hoặc của bạn tạo nên nỗi đau của thế giới này. Những ham muốn kỳ dị của bạn mang đến cho nó những giấc mơ dữ. Những ý nghĩ của bạn về cái chết bao phủ nó trong sợ hãi, trong khi sự tha thứ nhân từ của bạn lại làm cho nó được sống.

8. Nỗi đau chính là ý nghĩ về cái ác được định hình (mang hình tướng), và đang ra sức tàn phá tâm trí thánh khiết của bạn (Tự tánh). Nỗi đau thực chất là một “khoản tiền chuộc” mà cái tôi tình nguyện trả để không được tự do. Trong nỗi đau, Thượng Đế bị chối bỏ bởi chính Người Con mà Người yêu dấu. Trong nỗi đau, sự sợ hãi dường như chiến thắng tình yêu, còn thời gian thì thay thế sự vĩnh cữu và Thiên đường. Và thế gian trở thành một nơi chốn tàn nhẫn và cay đắng, nơi nỗi buồn ngự trị và những niềm vui nhỏ bé phải nhường bước trước sự tấn công dữ dội của nỗi đau man rợ – thứ chực chờ dập tắc mọi niềm vui trong khổ đau.

9. Hãy buông bỏ vũ khí và bước vào nơi tĩnh lặng mà không cần phòng vệ—nơi sự bình an của Thiên Đàng cuối cùng cũng mang lại sự tĩnh tại cho vạn vật. Hãy buông bỏ mọi ý niệm về hiểm nguy và nỗi sợ hãi. ³Đừng để bất kỳ sự tấn công nào theo chân bạn bước vào. Hãy buông bỏ thanh gươm phán xét tàn nhẫn mà bạn đang kề vào cổ mình, và gạt bỏ những đòn tấn công hủy hoại mà bạn dùng để che giấu sự thánh thiện của chính mình.

10. Tại nơi đây, bạn sẽ hiểu không có nỗi đau. Tại nơi đây, niềm vui của Thượng Đế thuộc về bạn. Đây là ngày bạn được ban cho để nhận ra bài học chứa đựng toàn bộ quyền năng của sự cứu rỗi. Đó là: Đau khổ là ảo ảnh; niềm vui là thực tại. Đau khổ chỉ là giấc ngủ; niềm vui là sự tỉnh thức. Đau khổ là sự lừa dối; chỉ mình niềm vui là chân lý.

11. Và vì thế, một lần nữa chúng ta đưa ra lựa chọn duy nhất có thể được đưa ra; chúng ta lựa chọn giữa ảo ảnh và chân lý, hoặc giữa nỗi đau và niềm vui, hoặc địa ngục và Thiên đường. Hãy để lòng biết ơn đối với Người Thầy của chúng ta tràn ngập trái tim mình, khi chúng ta được tự do lựa chọn niềm vui thay vì nỗi đau; sự thánh khiết thay vì tội lỗi, sự bình an của Thượng Đế thay vì xung đột, và ánh sáng của Thiên đường thay cho bóng tối của thế gian.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bài học này bóc trần bản chất của đau khổ (pain), khẳng định một sự thật siêu hình chấn động: Mọi nỗi đau đều là một sự lựa chọn của tâm trí, và không có gì bên ngoài tâm trí có quyền năng làm tổn thương bạn. Và vì bạn tự chọn nó, bạn hoàn toàn có quyền chọn lại.

Định nghĩa cách mạng về “Nỗi đau” (Pain) trong Bài học 190

ACIM khẳng định thế giới bên ngoài hoàn toàn vô hại, nó không có nguồn cơn và không thể gây ra bất kỳ tác động nào lên bạn.

  • Sự dối lừa của Bản ngã (Ego): Bản ngã luôn bảo rằng người khác hoặc những hoàn cảnh kinh tế, sức khỏe vật chất là lý do khiến bạn đau khổ, lo âu.
  • Sự thật từ Thánh Linh (Trí tuệ thiêng liêng):“Chỉ có suy nghĩ của chính bạn mới gây ra nỗi đau cho bạn. Không có gì bên ngoài tâm trí có thể làm tổn thương bạn dưới bất kỳ hình thức nào.” (It is your thoughts alone that cause you pain…). Nỗi đau thực chất là một “khoản tiền chuộc” mà cái tôi tình nguyện trả để chứng minh rằng mình là một nạn nhân nhỏ bé, nhằm từ chối bản tính Con Thiên Chúa của mình.

Thực hành Bài học 190 trong ngày hôm nay

Hôm nay, nếu có bất kỳ một gợn sóng bất an, một sự mệt mỏi trong cơ thể, hay một ký ức cũ dội về, hãy lập tức tước vũ khí của bản ngã bằng câu khẳng định cốt lõi: “Tôi chọn niềm vui của Thượng đế thay vì nỗi đau. Nỗi đau là ảo ảnh; niềm vui mới là thực tại. Hôm nay, con chọn trả lại tâm trí mình về với sự thánh thiện vốn có.”

-Trong Bài học 190, ACIM đưa ra một cái nhìn mang tính cách mạng và trực diện về nỗi đau thể xác: “Nỗi đau là một chứng cứ sai lầm cho thấy Thượng Đế đã thất bại.” (Pain is a false witness to God’s failure). Bản ngã sử dụng bệnh tật và đau đớn thể xác như một thứ “vũ khí tối thượng” để thuyết phục bạn rằng: “Hãy nhìn xem, bạn chỉ là một cơ thể bằng xương bằng thịt dễ bị tổn thương, Thượng Đế không hề có thật, và cái chết mới là kẻ chiến thắng.”

Khi cơ thể bạn bị đau đớn hoặc bệnh tật, bạn có thể áp dụng tư tưởng “Không phòng thủ”“Chọn niềm vui thay vì đau khổ” thông qua 4 bước thực hành tâm linh sâu sắc sau: 1. Ngừng chiến đấu và kháng cự lại nỗi đau (Hạ vũ khí) 2. Định nghĩa lại Bản sắc: Tôi không phải là cơ thể này 3. Nhìn thấu mục đích của Bản ngã 4. Trao gửi cảm giác đau đớn cho Thánh Linh (Holy Spirit).

-Chỉ có suy nghĩ của ta mới ảnh hưởng đến ta, mới gây cho ta khổ đau. Không có gì bên ngoài ta có thể làm ta tổn thương. Thế giới không gây ra điều gì cả. Mọi thứ trong trải nghiệm của ta, không có ngoại lệ, chỉ đơn giản phản chiếu nội dung suy nghĩ của ta và những suy nghĩ mà ta đang nghĩ là những suy nghĩ mà ta chọn vì ta muốn chúng. Nó không có ở ngoài kia mà ở trong tâm ta, hãy đưa trở lại cấp độ suy nghĩ và chỉ ở đó Thánh Linh mới chữa lành nhận thức của chúng ta.

-Hãy thay đổi tâm ta và hãy chọn niềm vui của Chúa như là điều ta thực sự muốn thay vì bám vào câu chuyện của ta là nạn nhân của thế giới bên ngoài. Đừng lo sợ ta sẽ là ai nếu không có câu chuyện của ta trở thành nạn nhân, ta là ai nếu không có câu chuyện về nỗi buồn, về bệnh tật, về sự thiếu thốn. Đó thực sự không phải là ta.

Bài 189: Ta cảm nhận Tình yêu của Thượng Đế bên trong ta ngay lúc này.

1. Có một ánh sáng nơi bạn mà thế giới không thể nhận thấy. ²Và với đôi mắt trần thế, bạn sẽ không nhìn thấy ánh sáng này, vì bạn đang bị thế giới làm cho mê muội mù quáng. Tuy nhiên, bạn vẫn có đôi mắt để nhìn thấy nó. ⁴Nó hiện diện ở đó để bạn chiêm ngưỡng. ⁵Nó không được đặt nơi bạn để rồi bị che giấu khỏi tầm nhìn của bạn. Ánh sáng này chính là sự phản chiếu của ý tưởng mà chúng ta đang thực hành ngay lúc này. Cảm nhận Tình Yêu của Thượng Đế bên trong bạn chính là nhìn thế giới bằng một đôi mắt hoàn toàn mới, một thế giới tỏa rạng trong sự thuần khiết vô tội, tràn trề sức sống với niềm hy vọng, và được ban phước bởi lòng bác ái tối hậu cùng tình yêu hoàn hảo.

2. Ai có thể cảm thấy sợ hãi trong một thế giới như thế này? Nó chào đón bạn, hân hoan vì sự hiện diện của bạn, và ca ngợi bạn trong khi che chở bạn khỏi mọi hình thức nguy hiểm và đau đớn. Nó mang đến cho bạn một mái nhà ấm áp và êm dịu để bạn lưu lại một thời gian. ⁴Nó ban phước cho bạn suốt cả ngày và canh giữ suốt đêm như một người bảo vệ thầm lặng cho giấc ngủ thánh thiện của bạn. Nó nhìn thấy sự cứu rỗi nơi bạn, và bảo vệ ánh sáng trong bạn—ánh sáng mà qua đó nó cũng nhìn thấy ánh sáng của chính mình. Nó dâng tặng bạn những đóa hoa và cả tuyết trắng, để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự nhân từ của bạn.

3. Đây là thế giới mà Tình yêu của Thượng Đế hiển lộ. ²Thế giới ấy khác biệt một trời một vực so với thế giới bạn đang nhìn qua đôi mắt tăm tối của sự hiểm độc và sợ hãi, đến mức thế giới này hoàn toàn phủ nhận thực tại của thế giới kia. Chỉ có thể nhận thức được một thế giới. Cái còn lại hoàn toàn vô nghĩa. Một thế giới nơi sự tha thứ tỏa sáng lên vạn vật, và sự bình yên ban tặng ánh sáng dịu dàng của nó cho tất cả mọi người, là điều không thể tưởng tượng nổi đối với những ai nhìn thấy một thế giới hận thù trỗi dậy từ sự tấn công, luôn chực chờ để trả thù, sát hại và hủy diệt

4. Tuy nhiên thế giới của sự hận thù cũng vô hình và không thể tưởng tượng được đối với những người cảm nhận được Tình Yêu của Thượng Đế trong mình. Thế giới của họ phản ánh sự tĩnh lặng và bình yên đang tỏa sáng nơi họ; sự dịu dàng và ngây thơ mà họ nhìn thấy đang bao bọc lấy mình; niềm hân hoan mà họ dùng để phóng tầm mắt nhìn ra từ những giếng sâu hân hoan bất tận bên trong. Những gì họ đã cảm nhận được trong họ, họ nhìn vào, và thấy sự phản chiếu chắc chắn của nó ở khắp mọi nơi.

5. Bạn muốn nhìn thấy điều gì? Quyền lựa chọn góc nhìn thuộc về bạn. ³Hãy ghi tâm khắc cốt quy luật của nhận thức này: Thế giới bạn nhìn thấy chính là cảm xúc bên trong bạn. Nếu hận thù tìm được một chỗ trong tim bạn, bạn sẽ cảm nhận một thế giới đáng sợ, bị kìm kẹp một cách tàn nhẫn trong những ngón tay xương xẩu, sắc nhọn của cái chết. Nếu bạn cảm nhận được Tình Yêu của Thượng Đế bên trong mình, bạn sẽ nhìn ra một thế giới của sự bao dung và yêu thương.

6. Hôm nay chúng ta vượt qua những ảo tưởng, khi chúng ta tìm cách đạt tới điều chân thật nơi chính mình, và cảm nhận sự dịu dàng bao trùm tất cả, Tình Yêu của nó biết chúng ta hoàn hảo như chính nó, cùng tầm nhìn là món quà mà Tình Yêu ấy ban tặng cho chúng ta. Chúng ta học lấy con đường này ngày hôm nay. Nó chắc chắn như chính Tình Yêu – đích đến mà nó đưa chúng ta tới. Vì sự giản đơn của chân lý giúp ta tránh được những cạm bẫy mà các lập luận vòng vo, điên rồ của thế gian dựng lên chỉ để che giấu nó.

7. Hãy đơn giản làm điều này: Hãy tĩnh lặng, và hãy gạt bỏ mọi ý nghĩ về việc bạn là ai và Thượng Đế là Đấng nào; mọi khái niệm bạn đã học về thế giới; mọi hình ảnh bạn đang giữ về chính mình. Hãy để tâm trí buông bỏ mọi phán xét đúng hay sai, tốt hay xấu, mọi suy nghĩ mà nó tự thấy đáng tự hào, và cả những ý niệm khiến nó phải hổ thẹn. Đừng bám chấp vào bất cứ điều gì. Đừng mang theo bên mình một ý tưởng nào mà quá khứ đã dạy, cũng như một niềm tin nào mà bạn từng học trước đây từ bất cứ thứ gì. Hãy quên thế giới này đi, hãy quên cả khóa học này đi, và hãy đến với Thượng Đế của bạn bằng hai bàn tay hoàn toàn trống rỗng

8. Chẳng phải Người là Đấng biết con đường để đến với bạn sao? Bạn không cần phải biết con đường để đến với Người. Phần việc của bạn chỉ đơn giản là cho phép mọi chướng ngại vật mà bạn đã dựng lên giữa Người Con và Thượng Đế – Cha được lặng lẽ loại bỏ vĩnh viễn. Thượng Đế sẽ thực hiện phần của Người bằng sự đáp lại đầy hân hoan và tức thì. Hãy cầu xin và đón nhận. Hãy cầu xin và đón nhận. ⁶Nhưng đừng đưa ra yêu sách, cũng đừng chỉ định con đường mà Thượng Đế phải theo đó để hiện diện với bạn. Cách để đến với Người chỉ đơn giản là để Người được chính là Người. Vì theo cách đó, thực tại của bạn cũng được khẳng định.

9. Và vì thế hôm nay chúng ta không chọn cách thức để đến với Người. Nhưng chúng ta chọn để Người đến. Và với sự lựa chọn này, chúng ta yên nghỉ. Và trong những trái tim tĩnh lặng và tâm trí cởi mở của chúng ta, Tình Yêu của Người sẽ tự động rực sáng mở lối riêng. Điều gì không bị khước từ thì chắc chắn sẽ hiện hữu ở đó, miễn là điều ấy chân thật và có thể đạt tới một cách chắc chắn. Thiên Chúa thấu hiểu Con của Ngài, và biết rõ con đường dẫn đến người ấy. Ngài không cần Con của Ngài phải chỉ cho Ngài cách tìm ra lối đi. Qua mỗi cánh cửa rộng mở (tâm trí của bạn), Tình Yêu của Ngài tỏa sáng ra ngoài từ chính ngôi nhà bên trong, và soi sáng thế giới trong sự vô tội thuần khiết.


Thưa Cha, chúng con không biết đường về với Cha. Nhưng chúng con đã cất tiếng gọi và Cha đã đáp lời. Chúng con sẽ không can thiệp vào nữa. Mọi lối đường cứu rỗi không phải của chúng con, vì chúng thuộc về Cha. Và chính nơi Ngài, chúng con tìm kiếm những con đường ấy. Đôi tay chúng con rộng mở để đón nhận những ân huệ của Ngài. Chúng con không có suy nghĩ nào tách biệt khỏi Ngài, và không giữ lấy niềm tin nào về bản chất của mình hay về Đấng đã tạo dựng nên chúng con. Con đường của Người là con đường mà chúng con muốn tìm thấy và đi theo. Và chúng con chỉ xin nhớ rằng Ý muốn của Người, cũng là ý nguyện của chúng con, đã được thực hiện nơi chúng con và trên thế giới, để thế giới trở thành một phần của Thiên đường ngay lúc này. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

Ý nghĩa cốt lõi của Bài học 189: Nếu Bài học 188 đưa bạn về với sự bình yên tịch tĩnh, thì Bài học 189 đưa bạn chạm sâu vào nguồn năng lượng sống động và nguyên bản nhất của Vũ trụ: Tình Yêu của Thượng Đế. ACIM khẳng định rằng Tình yêu này không phải là thứ tình cảm nhân gian đầy điều kiện, mong cầu hay sợ hãi. Đó là một thực tại tối hậu, một trạng thái thức tỉnh hoàn toàn. Bài học này có một lời dẫn dắt thực hành thiền định vô cùng nổi tiếng ở Đoạn 7, hướng dẫn bạn buông bỏ tất cả những gì bạn từng học, từng nghĩ, từng tin để tâm trí hoàn toàn trống rỗng đón nhận Thiên Chúa.

-Sẽ thật tuyệt vời khi thực sự cảm nhận được tình yêu của Chúa ngay bây giờ chứ không phải chỉ nói về việc cảm nhận nó. Đó là những gì chúng ta có xu hướng làm thông qua cái tôi khi chúng ta nói về việc cảm nhận nó và đó chỉ là sự trốn tránh việc thực sự cảm nhận được tình yêu của Chúa bởi vì tình yêu thương của Chúa đang ở đây ngay bây giờ.

-Nhưng suy nghĩ ta sẽ trải nghiệm nó cần phải từ bỏ vì đó là sự lựa chọn hoặc ta trải nghiệm ngay bây giờ hoặc không. Tình yêu này chính là chúng ta, vì vậy nếu ta bị cuốn vào những suy nghĩ hoặc để tiếng vọng của một trải nghiệm đọng lại trong suy nghĩ của mình, điều đó sẽ ngăn cản ta trải nghiệm tình yêu của Chúa. Hãy chú ý từ ngay bây giờ, ngay bây giờ tất cả chỉ có Chúa và con yêu quý nhất của Người, đó là chúng ta.

Bài 188: Sự bình an của Thượng Đế đang tỏa sáng trong ta ngay lúc này.

1. Tại sao phải chờ đợi Thiên đường? Những ai đang đi tìm ánh sáng chỉ đơn thuần là đang tự che mắt mình. Ánh sáng đã ở sẵn trong họ ngay lúc này. Giác ngộ chỉ là một sự nhận ra, chứ chẳng có thay đổi gì. Ánh sáng không thuộc về thế gian này, và chính bạn—người mang ánh sáng trong mình—cũng là kẻ xa lạ ở nơi đây. Ánh sáng đã theo bạn từ quê hương nguyên thủy (trạng thái Nhất Nguyên/Oneness), và ở lại với bạn vì đó chính là của bạn. Đó là điều duy nhất bạn mang theo từ Đấng là Nguồn Cội của bạn. Nó tỏa sáng trong bạn vì nó soi sáng quê hương của bạn, và dẫn dắt bạn trở về nơi nó đã khởi nguồn—nơi bạn thực sự thuộc về.

2. Ánh sáng này không thể bị mất đi. Tại sao phải chờ đợi để tìm thấy nó trong tương lai, hay tin rằng nó đã lạc mất, hoặc cho rằng nó chưa từng hiện hữu? Nó có thể dễ dàng được nhìn thấy đến mức những lập luận chứng minh rằng nó không ở đó trở nên vô lý. Ai có thể phủ nhận sự hiện diện của những gì người ấy đang chiêm ngưỡng bên trong chính mình? Nhìn vào nội tâm không hề khó, bởi mọi cái nhìn đều bắt đầu từ nơi đó. Chẳng có cảnh tượng nào — dù là trong những giấc mơ hay đến từ một Nguồn Cội chân thật hơn — lại không phải là cái bóng của những gì đã được nhìn thấy qua cái nhìn nội tâm. Tại nơi đó, nhận thức bắt đầu, và cũng tại nơi đó, nhận thức kết thúc. Nó không có nguồn nào khác ngoài nguồn này.  

3. Sự bình yên của Thiên Chúa đang tỏa sáng trong tâm trí bạn ngay lúc này, và từ trái tim bạn, nó mở rộng ra toàn thế giới. Nó dừng lại để âu yếm từng sinh linh, và để lại cho chúng một phước lành tồn tại mãi mãi. Những gì nó mang lại phải là vĩnh cửu. Nó xóa tan những ý nghĩ về những điều phù du và vô giá trị. Nó mang lại sự tươi mới cho mọi trái tim mỏi mệt, và soi sáng mọi tầm nhìn nơi nó đi qua. Mọi món quà của nó đều dành cho tất cả mọi người, và tất cả cùng hợp nhất để tri ân bạn—người trao đi và cũng là người đã lãnh nhận.

4. Sự tỏa sáng trong tâm của anh em nhắc nhở thế giới về những gì nó đã quên, và thế giới cũng khôi phục lại ký ức cho anh em. Từ anh em sự cứu rỗi tỏa ra với những món quà vượt quá mọi thước đo, được cho đi và đáp lại. Đối với anh em, người tặng món quà, chính Chúa sẽ cảm ơn. Và trong phước lành của Người, ánh sáng trong anh em tỏa sáng hơn, làm tăng thêm những món quà mà anh em có thể ban tặng cho thế giới.

5. Sự bình an của Thượng Đế không bao giờ có thể bị kìm nén. Ai nhận biết nó bên trong thì phải trao ban nó. Và phương tiện để trao ban nằm trong sự thấu hiểu của người ấy. Người ấy tha thứ vì đã nhận ra sự thật nơi chính mình. Sự bình an của Thượng Đế đang tỏa sáng trong bạn lúc này, và trong mọi sinh mệnh. ⁶Trong sự tĩnh lặng, điều đó được công nhận một cách phổ quát. ⁷Bởi vì những gì nhãn quan nội tại của bạn nhìn vào chính là cách bạn nhận thức về vũ trụ.

6. Hãy ngồi yên và nhắm mắt lại. Ánh sáng bên trong bạn đã đủ đầy. Chỉ riêng nó mới có sức mạnh ban tặng món quà của sự giác ngộ (tầm nhìn tâm linh) cho bạn. Hãy khước từ thế giới bên ngoài, và để những ý nghĩ của bạn bay về với sự bình an bên trong. ⁵Chúng biết đường đi. ⁶Bởi vì những ý nghĩ chân thật, không bị hoen ố bởi giấc mơ về những thứ thế tục bên ngoài bản thân bạn, sẽ trở thành những sứ giả thiêng liêng của chính Thượng Đế.

7. Những ý nghĩ này anh em suy nghĩ cùng với Người. Chúng nhận ra nhà của chúng. Và chúng chắc chắn chỉ đến Nguồn của chúng, Nơi Chúa Cha và Con là Một. Sự bình an của Chúa đang chiếu sáng trên chúng, nhưng chúng cũng phải ở lại với anh em, vì chúng được sinh ra trong tâm của anh em, như sự bình an của anh em được sinh ra trong Tâm Chúa. Chúng dẫn anh em về lại sự bình yên, từ nơi chúng đến chỉ để nhắc nhở anh em phải trở về như thế nào.

8. Chúng chú ý đến Tiếng nói của Cha anh em khi anh em từ chối lắng nghe. Và chúng nhẹ nhàng thúc giục anh em chấp nhận Lời của Người cho biết anh em là gì, thay vì những tưởng tượng và bóng tối. Chúng nhắc nhở anh em rằng anh em là đồng tạo dựng ra mọi thứ sống. Vì như sự bình an của Chúa đang chiếu sáng trong anh em, nó cũng phải chiếu sáng trên chúng.

9. Chúng ta thực hành việc đến gần hơn với ánh sáng nơi chính mình ngày hôm nay. Chúng ta đón lấy những ý nghĩ miên man của mình, và nhẹ nhàng đưa chúng trở lại nơi chúng đồng điệu với tất cả những ý nghĩ ta chia sẻ cùng Thượng Đế. ³Chúng ta sẽ không để chúng đi lạc nữa. ⁴Chúng ta để cho ánh sáng bên trong tâm trí hướng dẫn chúng quay trở về nhà. Chúng ta từng phản bội chúng khi ra lệnh cho chúng phải rời xa chúng ta. Nhưng giờ đây, chúng ta gọi chúng quay về, và gột rửa chúng cho sạch khỏi những ham muốn xa lạ và những mong ước hỗn loạn. Chúng ta khôi phục lại cho chúng sự trong sáng vốn là di sản của chúng.

10. Như vậy, tâm của chúng ta được phục hồi cùng với chúng, và chúng ta thừa nhận rằng sự bình an của Chúa vẫn đang tỏa sáng trong chúng ta, và từ chúng ta đến mọi sinh linh cùng chia sẻ sự sống với chúng ta. Chúng ta sẽ tha thứ cho tất cả chúng, giải thoát thế giới khỏi những gì chúng ta từng nghĩ rằng nó đã gây ra cho chúng ta. Vì chính chúng ta là người tạo ra thế giới như cách chúng ta mong muốn. Giờ đây, ta chọn để thế giới ấy trở nên vô tội, không còn tội lỗi và rộng mở đón nhận sự cứu rỗi. Và chúng ta đặt phước lành cứu rỗi của chúng ta lên thế giới (đó là sự tha thứ), khi chúng ta nói:

Sự bình an của Thượng Đế giờ đây đang tỏa chiếu trong con.

Nguyện cho vạn vật được tắm mình trong sự bình an ấy,

và nguyện cho con được ban phước cho vạn vật bằng chính ánh sáng trong mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thich:

🌟 Thông điệp cốt lõi của Bài học 188

Lời mời gọi buông bỏ: Để chạm vào sự an định này, tâm trí không cần “nỗ lực tạo ra” bình an, mà chỉ cần “vén mây” — tức là buông bỏ các khiên phòng thủ và phán xét của cái tôi để ánh sáng tự động hiển lộ.

Sự Bình an không phải của thế gian: Bản ngã định nghĩa bình an là khi mọi việc bên ngoài diễn ra theo ý nó (trời đẹp, người khác đối xử tốt, tiền bạc đầy túi). Nhưng ACIM vạch trần rằng đó chỉ là sự thỏa hiệp tạm thời. Sự bình an của Thượng Đế là bất biến, không phụ thuộc vào hoàn cảnh.

Ánh sáng bị che phủ: Bài học dùng hình ảnh ẩn dụ rất đẹp: Sự bình an và ánh sáng của Thượng Đế giống như mặt trời, luôn tỏa sáng bên trong bạn. Những phán xét, nỗi sợ, bực dọc thường nhật (như cách ứng xử của cô em vợ hay ánh mắt của người bảo vệ mà chúng ta thảo luận hôm trước) chỉ là những đám mây mờ che khuất mặt trời. Mây không thể làm dập tắt mặt trời.

.

Bài 187: Ta ban phước cho thế giới vì ta ban phước cho chính mình.

1. Không ai có thể cho đi những gì họ không có. Thực vậy, việc cho đi là bằng chứng cho thấy bạn đang sở hữu điều đó. Chúng ta đã từng nói điều này trước đây. Điều khiến người ta khó tin không nằm ở chính điểm này. Không ai có thể nghi ngờ bạn phải sở hữu những gì bạn muốn cho đi trước khi bạn có thể cho nó đi. Chính ở giai đoạn thứ hai mà thế gian và nhận thức chân thực mới có sự khác biệt. Sau khi đã có và đã cho đi, thế giới quả quyết rằng bạn đã đánh mất đi những gì bạn từng sở hữu. ⁸Còn chân lý thì khẳng định rằng việc cho đi sẽ làm gia tăng những gì bạn đang sở hữu

2. Làm thế nào điều này có thể xảy ra? Vì chắc chắn rằng nếu bạn cho đi một thứ hữu hạn, mắt trần của bạn sẽ không coi nó là của bạn nữa. Tuy nhiên chúng ta đã học được rằng vạn vật (sự vật, hiện tượng) chỉ là sự phản chiếu của những ý nghĩ đã tạo ra chúng. Và bạn không thiếu bằng chứng cho thấy khi bạn cho đi những ý tưởng, bạn củng cố chúng trong chính tâm trí của mình. Có lẽ hình tướng mà ý nghĩ đó biểu hiện ra bên ngoài sẽ biến đổi khi ta trao truyền nó đi. Tuy nhiên, nó phải quay trở lại với người trao. Và hình thái mà nó nhận lấy không thể kém phần thỏa nguyện hơn. Nó phải nhiều hơn thế

3. Ý tưởng trước hết phải thuộc về bạn, trước khi bạn trao chúng đi. Nếu bạn muốn cứu rỗi thế giới, trước hết bạn phải chấp nhận sự cứu rỗi cho chính mình. Nhưng bạn sẽ không tin rằng điều này đã hoàn tất cho đến khi bạn nhìn thấy những phép màu mà nó mang lại cho bất kỳ ai bạn nhìn vào. Trong điều này, ý niệm về sự cho đi đã được làm rõ và trao cho ý nghĩa đích thực. Giờ đây, bạn có thể nhận ra rằng chính nhờ việc cho đi mà kho báu tâm linh của bạn được nhân lên.

4. Hãy bảo vệ tất cả những gì bạn quý trọng bằng cách trao chúng đi, và bạn sẽ chắc chắn không bao giờ đánh mất chúng. Những gì bạn từng nghĩ mình không có, nhờ đó được chứng minh là thuộc về bạn. Thế nhưng, đừng định giá dựa trên hình tướng của nó. Vì hình tướng này sẽ thay đổi và trở nên không thể nhận ra theo thời gian, bất kể bạn có cố gắng giữ gìn nó an toàn đến mức nào đi nữa. Chẳng có hình tướng nào là trường tồn. Chính ý nghĩ đằng sau hình thức của mọi thứ mới là điều không thể thay đổi.

5. Hãy hoan hỉ trao đi. Nhờ đó, bạn chỉ có thể được thêm chứ không mất. Ý niệm vẫn còn đó và lớn mạnh hơn khi được củng cố qua hành động cho đi. ⁴Các ý niệm được lan tỏa khi chúng được chia sẻ, bởi vì chúng không thể bị mất đi. Không có sự phân rẽ giữa người cho và người nhận như cách thế giới quan niệm. Ở đây, có một người cho đi nhưng vẫn giữ lại trọn vẹn cho chính mình; và người kia cũng sẽ tiếp tục ban tặng. Cả hai đều cùng nhận được ân phước trong sự trao đổi này, bởi mỗi người sẽ tiếp nhận được ý niệm cốt lõi dưới hình thức hữu ích nhất cho bản thân họ. Những gì một người tưởng như mất đi luôn là thứ có giá trí ít hơn nhiều so với những gì chắc chắn sẽ được trả lại cho họ.

6. Đừng bao giờ quên rằng bạn chỉ cho chính mình mà thôi. Ai hiểu được ý nghĩa của việc cho đi hẳn sẽ bật cười trước ý niệm về sự hy sinh. Người đó cũng không thể không nhìn thấu mọi hình thức muôn hình muôn vẻ của sự hy sinh. Người ấy cũng sẽ cười trước nỗi đau và mất mát, bệnh tật và đau buồn, trước cảnh nghèo khổ, đói khát và cái chết. Người ấy nhận ra rằng sự hy sinh chính là ý niệm duy nhất nằm sau tất cả những điều đó, và trong nụ cười hiền hòa của người ấy, chúng được chữa lành.

7. Ảo tưởng khi được nhận diện thì phải tan biến. ²Đừng chấp nhận khổ đau, và bạn sẽ loại bỏ được ý niệm về khổ đau. Phước lành của bạn sẽ đến với tất cả những ai đang đau khổ, khi bạn chọn nhìn nhận mọi nỗi đau khổ đúng như bản chất thực của nó (là ảo ảnh). Ý niệm về sự hy sinh chính là nguồn gốc sinh ra mọi hình thức mà khổ đau dường như biểu hiện. ⁵Và hy sinh là một ý niệm điên rồ đến mức sự tỉnh táo sẽ lập tức bác bỏ nó.

8. Đừng bao giờ tin rằng anh em có thể hy sinh. Không có chỗ cho sự hy sinh trong những gì thực sự có giá trị. Nếu ý nghĩ này xảy ra, chính sự hiện diện của nó chứng tỏ rằng sai lầm đã phát sinh và phải được sửa chữa. Phước lành của bạn sẽ hoá giải điều đó. ⁵Được ban cho bạn đầu tiên, giờ đây phước lành ấy cũng là của bạn để trao đi. Không một hình thức hy sinh và khổ đau nào có thể tồn tại lâu dài trước một người đã tha thứ và ban phước cho chính mình.

9. Những đóa hoa huệ mà người anh em của bạn trao cho bạn được đặt trên bàn thờ của bạn, bên cạnh những đóa hoa mà bạn trao lại cho anh ấy. Ai có thể sợ hãi khi nhìn vào sự thánh khiết đáng yêu như vậy? Ảo tưởng lớn lao về nỗi sợ Thượng Đế sẽ tan biến thành hư không trước sự thuần khiết mà bạn sẽ được chiêm ngưỡng tại nơi này. Hãy can đảm nhìn vào. Ân phúc mà bạn chiêm ngưỡng sẽ xóa nhòa mọi ý niệm về hình tướng, và để lại nơi đó món quà hoàn hảo đến muôn đời, mãi mãi tăng trưởng, mãi mãi là của bạn, và cũng mãi mãi được trao đi.

10. Giờ đây chúng ta đã hòa làm một trong ý nghĩ (Tình yêu), bởi nỗi sợ hãi đã tiêu tan. Và tại nơi này, trước bệ thờ hướng về một Thượng Đế, một Người Cha, một Đấng Sáng Tạo và một Ý Nghĩ duy nhất, chúng ta cùng đứng bên nhau như một đứa Con hợp nhất của Người. Không tách rời khỏi Đấng là Nguồn Cội của chúng ta; không xa cách bất kỳ người anh em nào vốn là một phần trong Bản Thể duy nhất của chúng ta, Bản Thể mà sự vô tội đã kết nối tất cả chúng ta làm một, chúng ta an trú trong ân phúc, và cho đi đúng như những gì chúng ta đã nhận lãnh. ⁴Danh Thượng đế ở trên môi chúng ta. ⁵Và khi nhìn vào tự tánh bên trong, chúng ta thấy sự thuần khiết của Thiên đàng tỏa sáng qua hình ảnh phản chiếu Tình yêu của Cha.

11. Giờ đây chúng ta được chúc phúc, và giờ đây chúng ta chúc phúc cho thế giới. Những gì ta đã chiêm ngưỡng, ta nguyện sẽ mở rộng ra, bởi ta khao khát được nhìn thấy điều ấy ở khắp muôn nơi. Chúng ta nguyện cho ánh sáng đó tỏa sáng với ân sủng của Chúa trong mọi người. Chúng ta không muốn nó bị giữ lại khỏi bất cứ điều gì chúng ta nhìn vào. Và để đảm bảo cái thấy thánh khiết này là của chúng ta, chúng ta ban tặng nó cho mọi sự mà chúng ta nhìn thấy. Vì khi chúng ta nhìn thấy ánh sáng ấy ở bất cứ đâu, nó sẽ quay trở lại với chúng ta dưới hình thức của những đóa hoa huệ mà chúng ta có thể đặt lên bàn thờ của mình, biến nơi đây thành ngôi nhà cho chính Sự Vô Tội – Đấng đang ngự trị trong ta và ban tặng cho ta Sự Thánh Khiết của Ngài như thể đó là của chính chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

Cốt tủy của bài học: Mọi phước lành đều khởi sinh từ bên trong. Khi bạn nhìn thấy chính mình vô tội, thuần khiết và được yêu thương, cái nhìn đó tự động phóng chiếu và ôm ấp toàn bộ thế gian, xóa tan mọi ảo ảnh của đau khổ. Đây cũng là quy luật vận hành tối hậu của tâm thức: Cho và Nhận là một.

Không còn sự hy sinh: Bản ngã thường nghĩ rằng ban phước hay giúp đỡ người khác là phải hy sinh bản thân. Bài học này dập tắt ảo tưởng đó. Bạn ban phước hay chúc phước cho thế gian, cho người khác hay trần cảnh không phải bằng cách ban phát từ trên xuống, mà bằng cách nhận ra phước lành của Thượng Đế đang tràn ngập trong chính tâm thức mình, và nhận biết rằng họ cũng có chung sản nghiệp đó.

-Chúng ta bị ám ảnh bởi hình tướng đến mức chúng ta tin rằng nếu ta cho đi một thứ gì đó thì ta bị mất và người nhận thứ đó sẽ được. Thông qua cái tôi tất cả đều là lợi ích của riêng ta, đạt được bằng sự tổn hại của người khác bởi vì chúng ta khác nhau và tôi muốn được lợi hơn là bị thiệt hại.

-Ta càng muốn lấy nhiều hơn để phục vụ một cái tôi không tồn tại và điều đó làm tăng thêm cảm giác tội lỗi trong tâm ta, đó là điều đang cố gắng tự ngăn cản mình với anh em khác là một với ta. Vì vậy ta thực sự đang tự chia cắt mình với niềm tin rằng chúng ta tách rời nhau và một phần có thể đạt được, một phần khác có thể mất đi và tất cả cảm giác tội lỗi đó đều ở trong tâm ta. Và chính cảm giác tội lỗi qua năm tháng đã giết chết và hủy hoại cái thân và nó giữ ta trong vòng tròn tái sinh. nó giữ ta trong bóng tối vì không có sự sống ở đó.

-Điều thực sự quan trọng là sự thật chỉ có một cái toàn thể. Thực tại đó là một tổng thể, một thứ thông lưu liền mạch trong đó tất cả chúng ta đều là một phần mà không có sự kết thúc hay bắt đầu. Và vì vậy chúng ta đã lấy đi từ những gì là toàn thể và chúng ta đã phân mảnh nó thành những phần riêng biệt và sau đó mỗi phần trở thành vật chất, đều có hình tướng.

-Vì vậy bây giờ mọi thứ đều dày đặc, là vật chất, nó tuân theo quy luật của cái tôi. Và bây giờ chúng ta có ý niệm về nhiều, ít, có hoặc không và đây là nơi các lợi ích xung đột và bằng chứng về sự tách biệt phát huy tác dụng . Đó là điều cái tôi đang cố gắng làm nhưng thực ra bài học nói rằng không có gì là thật trừ khi nó có thể được chia sẻ, rằng khi chúng ta chia sẻ, nó thực sự tăng lên.

Bài 186: Sự cứu rỗi thế giới phụ thuộc vào ta.

1. Đây chính là chân lý mà một ngày nào đó sẽ gột rửa mọi sự kiêu ngạo khỏi tâm trí của tất cả mọi người. Đây là ý nghĩ về sự khiêm nhường đích thực, thứ không nhận bất kỳ chức năng nào là của riêng bạn, ngoại trừ những gì đã được trao cho bạn. Ý niệm này mang lại sự chấp nhận của bạn đối với một phần việc đã được giao phó cho bạn, mà không cố chấp đòi hỏi một vai trò nào khác. ⁴Nó không phán xét vai trò phù hợp của bạn. ⁵Nó chỉ thừa nhận rằng Ý Muốn của Thượng Đế được thực hiện dưới đất cũng như trên Trời. ⁶Nó hợp nhất mọi ý muốn dưới thế gian vào trong kế hoạch của Thiên Đàng để cứu rỗi thế giới, khôi phục thế giới về lại với sự bình an của Thiên Đàng.

2. Chúng ta hãy đừng chống lại chức mệnh của mình. Chúng ta không tự lập ra nó. Đó không phải là ý tưởng của chúng ta. Chúng ta được trao cho phương cách để hoàn tất nó một cách trọn vẹn. Tất cả những gì được yêu cầu ở chúng ta là chấp nhận phần việc của mình với sự khiêm nhường đích thực, và không phủ nhận sự xứng đáng của bản thân bằng thái độ kiêu ngạo tự lừa dối. Những gì được giao phó cho chúng ta, chúng ta có đủ sức mạnh để làm. Tâm trí của chúng ta hoàn toàn phù hợp để đảm nhận phần việc được giao bởi Đấng thấu hiểu chúng ta tường tận.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay thoạt nghe có vẻ khá nghiêm trọng, cho đến khi bạn thấy được ý nghĩa của nó. Tất cả những gì nó nói là Cha của bạn vẫn nhớ đến bạn, và trao cho bạn sự tin tưởng hoàn toàn mà Người dành cho bạn là Con của Người. Nó không yêu cầu bạn phải khác biệt theo bất kỳ cách nào so với bản chất vốn có. Sự khiêm nhường có thể yêu cầu điều gì ngoài điều này? Và sự kiêu ngạo có thể phủ nhận điều gì ngoài điều này? Hôm nay chúng ta sẽ không né tránh nhiệm vụ của chúng ta vì lý do giả dối rằng sự khiêm tốn bị xúc phạm. Chính sự kiêu ngạo mới là thứ chối bỏ Lời kêu gọi của chính Thương Đế.

4. Chúng ta gạt bỏ mọi sự khiêm nhường giả tạo ngày hôm nay để có thể lắng nghe Tiếng nói của Thượng Đế tiết lộ cho chúng ta biết Ngài muốn chúng ta làm gì. Chúng ta không nghi ngờ năng lực của mình đối với chức mệnh mà Ngài sẽ giao phó cho chúng ta. Chúng ta sẽ chỉ chắc chắn rằng Ngài biết sức mạnh, trí tuệ và sự thánh khiết của chúng ta. Và nếu Ngài cho rằng chúng ta xứng đáng, thì chúng ta xứng đáng. Chỉ có sự kiêu ngạo mới phán xét ngược lại.

5. Chỉ có một cách duy nhất để được giải thoát khỏi sự giam cầm mà kế hoạch chứng minh điều sai thành sự thật của bạn đã mang đến cho bạn: Thay vào đó, hãy chấp nhận kế hoạch mà bạn đã không tự tạo ra. Đừng đánh giá giá trị của bạn đối với nó. Nếu Tiếng nói của Thượng Đế đảm bảo với bạn rằng sự cứu rỗi cần đến phần việc của bạn, và cái toàn thể phụ thuộc vào bạn, hãy chắc chắn rằng điều đó là như vậy. ⁵Kẻ kiêu ngạo phải bám chặt vào ngôn từ, bởi họ sợ vượt thoát khỏi chúng để chạm vào trải nghiệm thực chứng – điều có thể phủ nhận hoàn toàn vị thế của họ. ⁶Nhưng người khiêm nhường thì tự do để lắng nghe Tiếng Nói chỉ cho họ biết chân tính của họ, và họ cần phải làm gì.

6. Sự kiêu ngạo tạo ra một hình ảnh không có thật về chính bạn. Chính hình ảnh này run sợ và rút lui trong sợ hãi, khi Tiếng nói của Thiên Chúa đảm bảo với bạn rằng bạn có sức mạnh, trí tuệ và sư thánh khiết để vượt lên trên mọi hình ảnh. Bạn không hề yếu đuối như hình ảnh về bản thân mình. Bạn không hề thiếu hiểu biết hay bất lực. Tội lỗi không thể làm hoen ố chân lý (Bản thể Chân thật) nơi bạn, và nỗi khổ đau không thể đến gần ngôi nhà thánh thiện (tâm trí thuần khiết) của Chúa.

7. Tất cả những điều này Tiếng nói của Chúa đều liên hệ đến bạn. Và khi Ngài nói, hình ảnh này run sợ và tìm cách tấn công mối đe dọa mà nó không hề biết đến, khi cảm thấy nền tảng của nó đang sụp đổ. Hãy để nó đi. Sự cứu rỗi của thế giới phụ thuộc vào bạn, chứ không phải vào đống bụi nhỏ này. Nó có thể nói gì với Đứa con thánh khiết của Chúa? Tại sao người ấy cần phải quan tâm đến nó?

8. Và thế là chúng ta tìm thấy sự bình yên của mình. Chúng ta sẽ chấp nhận chức năng mà Chúa đã ban cho chúng ta, vì mọi ảo tưởng đều dựa vào niềm tin kỳ lạ rằng chúng ta có thể tạo ra một chức năng khác cho chính mình. Các vai diễn do chúng ta tự tạo ra luôn biến dịch, và chúng dường như thay đổi từ một kẻ đau thương sang niềm phúc lạc ngây ngất của tình yêu và sự yêu thương. ⁴Chúng ta có thể cười hoặc khóc, và đón chào ngày mới bằng sự hoan nghênh hoặc bằng những giọt nước mắt. Chính Bản thể của chúng ta dường như cũng đổi thay theo hàng ngàn cung bậc cảm xúc, bởi cảm xúc có thể đưa ta lên tận chín tầng mây, nhưng cũng có thể vùi dập ta xuống tận cùng vực sâu tuyệt vọng.

9. Đây có phải là Con Chúa không? Liệu Người có thể tạo ra sự bất ổn như vậy và gọi nó là Con không? Người là sự bất biến, chia sẻ những thuộc tính của Người với tạo phẩm của mình. Tất cả những hình ảnh mà Người Con của Người (chỉ tất cả chúng ta) dường như tạo ra đều không có bất kỳ tác động nào đến bản chất thật của người ấy. Chúng lướt qua tâm trí người ấy như những chiếc lá bị gió cuốn đi tạo thành một hình thù trong chốc lát, tan ra, rồi kết lại lần nữa, và tản mát đi nơi khác. Hoặc giống như những ảo ảnh trên sa mạc, mờ ảo hiện lên từ cát bụi.

10. Những hình ảnh không có thực chất này sẽ biến mất, và để lại tâm của bạn trong sáng và thanh tịnh, khi bạn chấp nhận chức mệnh được giao cho mình. Những hình ảnh bạn tạo ra chỉ làm nảy sinh những mục tiêu mâu thuẫn nhau, vô thường và mơ hồ, không chăc chắn và không rõ ràng. Ai có thể kiên trì nổ lực, hay hướng năng lượng và sự tập trung của mình vào các mục tiêu như thế? Các chức năng mà thế giới coi trọng là không chắc chắn đến mức chúng thay đổi mười lần một giờ ở mức an toàn nhất. Hy vọng đạt được lợi ích nào có thể đặt vào những mục tiêu như thế này?

11. Trong sự tương phản đáng yêu, chắc chắn như mặt trời trở lại vào mỗi sáng để xua tan màn đêm, chức mệnh thực sự được giao của bạn nổi bật rõ ràng và hoàn toàn không mơ hồ. Không có nghi ngờ gì về tính hợp lệ của nó. Nó đến từ Đấng không hề biết lỗi lầm, và Tiếng nói của Người chắc chắn về những thông điệp của mình. Chúng sẽ không thay đổi, cũng không xung đột. Tất cả chúng đều hướng tới một mục tiêu, và một mục tiêu mà bạn có thể đạt được. Kế hoạch của bạn có thể không thực hiện được, nhưng kế hoạch của Chúa không bao giờ có thể thất bại bởi vì Người là Nguồn của nó.

12. Hãy làm theo những gì Tiếng nói của Thượng Đế chỉ dẫn. Và nếu Ngài yêu cầu bạn một điều dường như không thể thực hiện được, hãy nhớ Ai là Người đang yêu cầu (Thánh Linh), và ai sẽ là kẻ muốn chối từ (Bản ngã). Sau đó, hãy xem xét điều này; đâu là điều có khả năng đúng đắn hơn? Tiếng nói cho Đấng Tạo Hóa của muôn vật, Đấng thấu hiểu mọi sự đúng như chúng thực là, hay một hình ảnh méo mó về chính bạn, bối rối, hoang mang, không nhất quán, và không chắc chắn về bất cứ điều gì? Đừng để tiếng nói ấy dẫn dắt bạn. Thay vào đó, hãy lắng nghe một Tiếng Nói đầy xác tín; Tiếng Nói ấy cho bạn biết về sứ mệnh mà Đấng Tạo Hóa—Đấng vẫn luôn nhớ đến bạn—đã trao cho bạn, và thôi thúc bạn hãy nhớ lại Người ngay lúc này.

13. Tiếng nói dịu dàng của Ngài đang gọi từ nơi đã biết (Thực tại của Thượng Đế) đến nơi chưa biết (ảo ảnh vô minh). Ngài muốn an ủi bạn, dẫu Ngài không hề biết đến nỗi ưu phiền. Ngài muốn đền bù tổn thất, dẫu Ngài hoàn toàn trọn vẹn; một món quà cho anh em, mặc dù Ngài biết anh em đã có mọi thứ. Ngài có những Ý nghĩ đáp ứng mọi nhu cầu mà Con Ngài cảm nhận được, dẫu Ngài không hề nhìn thấy những nhu cầu đó. Bởi vì Tình yêu thì phải trao ban, và những gì được trao ban trong Danh Ngài sẽ mang lấy hình tướng hữu dụng nhất trong một thế giới của những hình tướng.

14. Đây là những hình tướng không bao giờ có thể lừa dối, bởi vì chúng đến từ chính Tánh Vô Tướng (Tâm Trí Thượng Đế). ²Tha thứ là một hình tướng trần gian của tình yêu, thứ mà khi ở trên Thiên Đàng thì vốn không có hình tướng. Thế nhưng những gì được cần đến ở nơi đây thì được ban tặng ở nơi đây đúng như mức độ cần thiết. ⁴Trong hình tướng này, bạn có thể hoàn thành chức mệnh của mình ngay tại nơi đây, dù cho những gì mà tình yêu sẽ mang ý nghĩa đối với bạn khi tánh vô tướng được khôi phục lại cho bạn thì còn vĩ đại hơn thế rất nhiều. ⁵Sự cứu rỗi thế giới phụ thuộc vào bạn, người có thể tha thứ. ⁶Đó chính là chức mệnh của bạn ở nơi đây.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta đừng phủ nhận rằng chúng ta xứng đáng với chức năng được giao cho ta và với lòng khiêm tốn sâu sắc, hãy chấp nhận rằng đây là kế hoạch của Chúa, đây là điều Ngài đã giao cho chúng ta thực hiện. Liệu chúng ta có tranh luận với điều đó hay chúng ta chấp nhận nó với sự vâng phục yêu thương.

-Chính sự kiêu ngạo sẽ khước từ Lời kêu gọi của chính Chúa. Chính bộ ba xấu xa là niềm kiêu hãnh, thú vui và sự tấn công mà cái tôi xây dựng nên đế chế của nó.

Bài 185: Ta muốn sự bình an của Thượng Đế.

1. Chỉ nói ra những lời này thì chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng thực lòng hướng nguyện về chúng mới là tất cả. Nếu bạn chỉ cần thực lòng muốn điều đó trong một khoảnh khắc thôi, thì sẽ không còn bất kỳ nỗi đau buồn nào có thể chạm đến bạn dưới mọi hình thức, ở bất cứ nơi đâu hay bất kỳ thời điểm nào. Thiên Đường sẽ được trả lại hoàn toàn cho nhận thức trọn vẹn, ký ức về Thượng Đế được khôi phục nguyên vẹn, và sự phục sinh (sự thức tỉnh) của toàn thể tạo hóa được công nhận một cách tỏ tường.

2. Không ai có thể thành tâm nói những lời này mà không được chữa lành. Người ấy không thể đùa giỡn với những giấc mơ, cũng không nghĩ rằng chính mình là một giấc mơ. Người ấy không thể tạo ra địa ngục rồi lại cho rằng nó là thật. Người ấy mong cầu sự bình an của Thượng Đế, và điều đó được ban cho anh ấy. Vì đó là tất cả những gì người ấy mong muốn, và cũng là tất cả những gì người ấy sẽ nhận lãnh. Đã có nhiều người thốt lên những lời này. Nhưng quả thực, rất ít người thực sự có ý đó. Bạn chỉ cần nhìn vào thế giới xung quanh mình để thấy rõ họ ít ỏi đến nhường nào. Thế giới sẽ hoàn toàn thay đổi, nếu có bất kỳ hai người nào đồng thuận rằng những lời này thể hiện điều duy nhất mà họ mong muốn.

3. Hai tâm trí có chung một ý định trở nên mạnh mẽ đến mức những gì họ muốn trở thành Ý muốn của Thượng Đế. Bởi vì các tâm trí chỉ có thể kết hợp trong chân lý. Trong những giấc mơ, chẳng có hai người nào có thể chia sẻ cùng một ý định. Với mỗi người, anh hùng của giấc mơ [bản ngã/thân xác] lại khác nhau; kết cục mong muốn cho cả hai cũng không đồng nhất. Thắng hay bại rốt cuộc cũng chỉ là những hình tướng hoán đổi cho nhau trong dòng chảy vô thường, khi tỷ lệ giữa được và mất hay mất và được mang một khía cạnh khác hoặc một hình thức khác.

4. Thế nhưng, sự thỏa hiệp chỉ có thể mang lại một giấc mơ mà thôi. Đôi khi nó mang hình tướng của sự hợp nhất, nhưng đó chỉ là hình tướng bên ngoài. Ý nghĩa chân thực (Chân lý) phải thoát ra khỏi giấc mơ, bởi sự thỏa hiệp chính là mục đích của việc mộng mị. Tâm trí không thể hợp nhất trong những giấc mơ. Chúng chỉ đơn thuần là mặc cả với nhau. Và sự mặc cả nào có thể mang lại cho chúng sự bình an của Thượng Đế? Những ảo tưởng xuất hiện để chiếm vị trí của Người. Và ý nguyện của Người bị thất lạc đối với những tâm trí đang ngủ say, những kẻ luôn chăm chăm vào sự thỏa hiệp, mỗi người vì lợi ích của riêng mình và vì sự mất mát của người khác.

5. Thực sự mong cầu sự bình an của Thượng Đế nghĩa là từ bỏ mọi ảo mộng. Vì không ai thực tâm nói những lời này mà lại còn muốn ảo tưởng, và do đó còn đi tìm những phương tiện mang lại ảo tưởng. Người ấy đã nhìn thấu chúng và nhận thấy chúng chẳng mang lại điều gì trọn vẹn. Giờ đây, người ấy tìm cách vượt lên trên chúng, khi nhận ra một giấc mơ khác cũng chẳng mang lại điều gì hơn so với tất cả những giấc mơ còn lại. Mọi giấc mơ đối với người ấy đều như nhau. Và người ấy học được rằng sự khác biệt duy nhất của chúng chỉ là hình thức, bởi vì giấc mơ nào cũng sẽ mang lại nỗi tuyệt vọng và đau khổ y hệt như những giấc mơ khác.

6. Tâm trí nào thực sự mong cầu sự bình an phải kết hợp với những tâm trí khác, vì đó là cách đạt được sự bình an. Và khi mong muốn bình an là chân thành, phương cách để tìm thấy nó được ban cho, dưới một hình thức mà bất kỳ tâm trí nào thành tâm tìm kiếm đều có thể hiểu được. Dù bài học mang hình thức nào đi nữa, nó đều được an bài cho người ấy theo cách mà anh ta không thể hiểu lầm, miễn là lời cầu xin của anh ta xuất phát từ lòng chân thành. Nhưng nếu anh ta cầu xin mà thiếu đi sự thành tâm, thì dù bài học có xuất hiện dưới hình thức nào đi chăng nữa cũng sẽ không được anh ta đón nhận và lĩnh hội trọn vẹn

7. Hôm nay, chúng ta hãy dành thời gian thực hành để nhận ra rằng chúng ta thực sự thành tâm với những lời mình nói. Chúng ta mong muốn sự bình an của Thượng Đế. Đây không phải là một mong ước vu vơ. Những lời này không cầu xin một giấc mơ khác được ban cho ta. Chúng không đòi hỏi sự thỏa hiệp, cũng không cố mặc cả thêm lần nữa với hy vọng sẽ có một giải pháp thành công ở nơi mà tất cả những giải pháp khác đều đã thất bại. Việc thực sự tâm niệm những lời này đồng nghĩa với việc thừa nhận rằng các ảo tưởng là vô ích, và ta đang cầu xin điều vĩnh cửu thay thế cho những giấc mơ phù du—những giấc mơ dường như thay đổi về những gì chúng mang lại, nhưng thực chất lại đồng nhất ở chỗ chúng hoàn toàn hư vô.

8. Hôm nay, hãy dành các khoảng thời gian thực hành để xem xét kỹ lưỡng tâm trí mình, nhằm tìm ra những giấc mơ mà bạn vẫn còn ấp ủ. ²Bạn đang cầu xin điều gì trong thâm tâm? ³Hãy quên đi những ngôn từ bạn dùng để đưa ra các lời cầu xin ấy. ⁴Chỉ cần suy ngẫm về điều mà bạn tin rằng sẽ mang lại sự an ủi và hạnh phúc cho mình. ⁵Nhưng đừng nản lòng trước những ảo tưởng còn sót lại, bởi hình thức của chúng không phải là điều quan trọng lúc này. ⁶Đừng coi một số giấc mơ là chấp nhận được hơn, trong khi lại dành sự xấu hổ và bí mật cho những giấc mơ khác. ⁷Chúng là một. ⁸Và vì là một, nên chỉ cần đặt ra một câu hỏi cho tất cả chúng:

Liệu đây có phải là điều ta muốn có, thay thế cho Thiên Đàng và sự bình an của Thượng Đế?”

9. Đây chính là lựa chọn mà bạn đã thực hiện. Đừng tự huyễn hoặc rằng mọi chuyện không phải như vậy. Không thể có sự thỏa hiệp nào trong vấn đề này. ⁴Bạn chọn sự bình an của Thượng Đế, hoặc là bạn đã cầu xin những giấc mơ. Và những giấc mơ sẽ đến đúng như những gì bạn đã yêu cầu. ⁶Tuy nhiên, sự bình an của Thượng Đế cũng sẽ đến một cách chắc chắn không kém, và sẽ ở lại với bạn mãi mãi. Nó sẽ không mất đi cùng với mỗi khúc quanh và ngã rẽ của con đường, để rồi tái hiện dưới những hình hài không thể nhận ra, những hình hài luôn dịch chuyển và biến đổi theo từng bước chân bạn đi.

10. Bạn mong muốn sự bình an của Thiên Chúa. ²Và tất cả những ai dường như đang tìm kiếm những giấc mơ cũng đều mong muốn điều đó. Khi đưa ra lời cầu xin này với lòng chân thành sâu sắc, thì cho họ cũng như cho chính mình, bạn chỉ đang cầu xin điều duy nhất ấy mà thôi. Bởi lẽ, làm như vậy là bạn chạm đến điều họ thực sự khao khát, và hợp nhất ý nguyện của mình với điều mà họ tìm kiếm hơn tất cả mọi sự—điều có thể họ chưa nhận ra, nhưng bạn thì chắc chắn biết rõ. Đã có lúc bạn trở nên yếu đuối, thiếu kiên định với mục đích của mình, và không chắc chắn về điều mình muốn, nơi cần tìm kiếm nó, hay nơi cần tìm sự giúp đỡ trong nỗ lực ấy. Sự giúp đỡ (Sự bình an nội tâm) đã được trao cho bạn. Và bạn sẽ không tận dụng nó bằng cách chia sẻ hay sao?

11. Không ai thực sự tìm kiếm sự bình an của Thượng Đế mà lại không tìm thấy nó. ²Vì người ấy chỉ cần không còn tự lừa dối bản thân bằng cách chối bỏ điều vốn là Ý muốn của Thượng Đế. Sao có thể không thỏa nguyện khi chính mình đang cầu xin điều mình đã có? ⁴Sao có thể không được đáp lời khi yêu cầu một câu trả lời vốn thuộc quyền năng của chính mình? Sự bình an của Thượng Đế là của bạn.

12. Sự bình an đã được tạo ra cho bạn, được Đấng Tạo Hóa ban cho bạn, và được thiết lập như món quà vĩnh cửu của chính Ngài. ²Làm sao bạn có thể thất bại khi bạn chỉ cầu xin điều mà Người mong muốn cho bạn? Và làm sao lời cầu xin của bạn lại có thể chỉ giới hạn cho riêng mình bạn? ⁴Không một món quà nào của Thượng Đế lại không được sẻ chia. Chính đặc tính này đã tách biệt những món quà của Thượng đế khỏi mọi giấc mơ từng có vẻ như thay thế được chân lý.

13. Không ai phải chịu thiệt thòi và tất cả đều được lợi ích bất cứ khi nào một món quà của Thượng Đế được ai đó cầu xin và đón nhận. ²Thượng Đế ban tặng chỉ để hợp nhất. ³Việc tước đoạt là điều vô nghĩa đối với Người. ⁴Và khi điều đó cũng trở nên vô nghĩa đối với bạn, bạn có thể tin chắc rằng mình cùng chia sẻ một Ý muốn với Người, và Người với bạn. ⁵Đồng thời, bạn cũng sẽ nhận biết rằng mình cùng chia sẻ một Ý muốn với tất cả các anh em, những người có cùng ý nguyện với bạn.

14. Chính mục đích này là điều chúng ta tìm kiếm hôm nay: hợp nhất những mong cầu của mình với nhu cầu của mọi trái tim, tiếng gọi của mọi tâm trí, niềm hy vọng nằm bên kia nỗi tuyệt vọng, tình yêu mà sự tấn công muốn che giấu, và tình huynh đệ mà lòng thù hận đã cố chia cắt nhưng vẫn vẹn nguyên như thuở Chúa tạo thành. ²Với sự Trợ giúp như thế ở bên cạnh, liệu chúng ta có thể thất bại trong ngày hôm nay khi cầu xin được ban cho sự bình an của Chúa?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Trong phần hướng dẫn thực tập ở đoạn 8, “đừng thất vọng bởi những ảo tưởng kéo dài” ý muốn nói những giấc mơ (những điều trên thế gian mà chúng ta nghĩ sẽ đem lại hạnh phúc cho ta) mà chúng ta cảm thấy còn lưu lại trong tâm lâu hơn là ta mong muốn và bị thất vọng bởi điều này. Ở đây chỉ muốn nói chúng ta cần phải đối xử mọi giấc mơ như nhau hơn là xem một số giấc mơ có thể chấp nhận được, những số khác thì đáng hổ thẹn.

-Sự bình an của Chúa là sự bình an không đổi. Nó giống như cảm nhận được sự vô tội không thể hư hoại của chúng ta, trong sự bình yên đó, sự bình yên bất biến đó là một cảm giác thực sự vô hại. Đó là việc biết rằng chúng ta miễn nhiễm với mọi thứ không phải của Chúa, nói cách khác, chúng ta hoàn toàn tuân theo luật của Chúa, chúng ta không tuân theo luật của cái tôi. Nhưng đó không phải là cái biết trí năng, đó là cảm giác và trong trạng thái cảm giác đó, chúng ta đã hòa nhập tâm mình với Thánh Linh. Vì vậy có được cảm giác an toàn và an ổn vô hạn, và sự dồi dào nữa bởi vì chúng ta tuân theo luật của Chúa.

-Có sự khác biệt giữa sự bình yên như chúng ta đã được dạy ở đây trên thế giới và sự bình yên của Chúa bởi vì chúng là hai thứ rất khác nhau. Luôn có một mục tiêu khó nắm bắt nào đó mà cái tôi treo lủng lẳng trước mặt chúng ta và nó nói rằng khi ta đạt được điều này thì ta sẽ có được bình yên và hạnh phúc. Sự bình an đó của cái tôi phụ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài, đó có thể là con người, hay tình trạng sức khỏe của cái thân hay vấn đề tài chính, hôn nhân, vì vậy nó thay đổi, có thể bị lấy mất. Nhưng có một sự bình an sẽ không bao giờ thất bại và không thể rời bỏ chúng ta và điều đó được tìm thấy trong mối quan hệ của ta với Chúa.

Bài 184: Danh xưng của Chân Như chính là di sản của ta.

1. Bạn đang sinh sống bằng những biểu tượng. Bạn tự ý đặt ra những danh từ cho thảy mọi vật mà mình nhìn thấy. Mỗi một sự vật bỗng chốc biến thành một thực thể biệt lập, được định vị bởi chính cái tên của nó. Chính bằng cách dán nhãn này, bạn đã tự tay tách sự vật đó ra khỏi khối Nhất Thể vẹn tròn. Chính bằng cách này, bạn định dạng cho nó những đặc tính riêng biệt, và cô lập nó khỏi vạn vật xung quanh bằng cách nhấn mạnh khoảng không gian bao quanh nó. Không gian này bạn đặt giữa tất cả mọi thứ mà bạn đặt cho một cái tên khác nhau; giữa mọi sự kiện theo địa điểm và thời gian; giữa mọi thân tướng được chào hỏi bằng một cái tên.

2. Không gian này mà bạn thấy như tách biệt mọi thứ với nhau là phương tiện để đạt được sự nhận thức về thế giới. Bạn nhìn thấy thứ gì đó nơi thực chất là hư vô, và ngược lại, nhìn thấy hư vô nơi vốn dĩ là sự hợp nhất; một không gian giữa vạn vật, giữa mọi vật với bạn. Do đó, bạn nghĩ rằng bạn đã mang lại sự sống trong sự tách biệt. Bằng sự chia cắt này bạn nghĩ rằng bạn được thiết lập như một thể thống nhất hoạt động với một ý muốn độc lập.

3. Những cái tên này là gì mà qua đó thế giới trở thành một chuỗi những sự kiện rời rạc, những sự vật không được hợp nhất, những thân xác bị tách biệt, mỗi thân xác nắm giữ một mảnh vụn tâm thức như những dòng tâm thức riêng rẽ (bị nhốt bên trong não bộ của cơ thể)? Bạn đã đặt những cái tên này cho chúng, thiết lập sự nhận thức như bạn mong muốn. Những sự vật vốn không tên nay được đặt tên, và như vậy thực tại cũng được trao cho chúng. Bởi cái gì được đặt tên thì được gán cho ý nghĩa và rồi sẽ được nhìn nhận là có ý nghĩa; trở thành một nguyên nhân sinh ra kết quả thực sự, với hệ quả vốn đã tiềm ẩn ngay trong chính nó (cơ chế vận hành của tâm thức).

4. Đây là cách thực tại được tạo ra bởi cái nhìn phiến diện, cố tình đi ngược lại chấn lý vốn có. Kẻ thù của nó là sự toàn thể. Nó hình dung ra những điều nhỏ nhặt và chăm chú nhìn vào chúng. Và sự thiếu vắng không gian, một cảm giác hợp nhất hoặc một tầm nhìn khác biệt, trở thành những mối đe dọa mà nó phải vượt qua, xung đột và phủ nhận.

5. Tuy nhiên, nhãn quan khác biệt này vẫn là một hướng tự nhiên để tâm định hướng nhận thức của nó. Thật khó để dạy cho tâm hàng ngàn cái tên xa lạ, và hàng ngàn cái tên khác nữa. Tuy nhiên, bạn tin rằng đây chính là ý nghĩa của việc học; mục tiêu thiết yếu duy nhất của nó qua đó đạt được sự giao tiếp, và các khái niệm có thể được chia sẻ một cách có ý nghĩa.

6. Đây là toàn bộ tài sản mà thế giới ban tặng. Và tất cả những ai học cách nghĩ rằng nó là như vậy đều chấp nhận những dấu hiệu và biểu tượng khẳng định thế giới là có thật. Họ đứng về phía điều này. Họ không còn nghi ngờ gì nữa rằng những gì được đặt tên đều có ở đó. Nó có thể thấy được, cũng như dự đoán. Những gì phủ nhận nó là sự thật chỉ là ảo tưởng, vì nó là thực tại cuối cùng. Đặt câu hỏi về nó là điên rồ; chấp nhận sự có mặt của nó là bằng chứng của sự lành mạnh.

7. Đó là lời dạy của thế gian. Đó là một giai đoạn học tập mà ai đến đều phải trải qua. Nhưng càng sớm nhận ra nó dưa trên cái gì, những tiền đề của nó đáng nghi ngờ đến mức nào, kết quả của nó đáng ngờ ra sao, thì họ càng sớm đặt câu hỏi về những tác động của nó. Việc học mà dừng lại với những gì thế giới muốn dạy thì dừng lại trước khi có ý nghĩa. Ở đúng vị trí của nó, nó chỉ phục vụ như điểm khởi đầu mà từ đó một kiểu học tập khác có thể bắt đầu, một nhận thức mới có thể đạt được, và tất cả những cái tên tùy tiện mà thế giới ban tặng có thể bị rút lại khi chúng dấy lên sự nghi ngờ.

8. Đừng nghĩ rằng bạn đã tạo ra thế giới. Ảo tưởng, đúng vậy! Nhưng những gì là chân thật trên trần thế và trên Thiên đường thì vượt xa khả năng đặt tên của bạn. Khi bạn kêu gọi một người anh em, bạn đang kêu gọi chính cái thân của người ấy. Chân tính của người ấy bị che khuất khỏi bạn bởi chính những gì bạn tin rằng người ấy thực sự là. Thân xác người ấy phản hồi lại cái tên mà bạn dùng để gọi, bởi tâm trí người ấy chấp thuận nhận cái tên bạn đặt làm tên của chính mình. Và do đó, sự hợp nhất của người ấy bị phủ nhận hai lần, vì bạn nhận thấy người ấy tách biệt với bạn, và người ấy chấp nhận cái tên riêng biệt này là của mình.

9. Sẽ thực sự kỳ lạ nếu bạn được yêu cầu vượt qua mọi biểu tượng của thế giới, quên chúng mãi mãi; nhưng vẫn được yêu cầu đảm nhận chức năng giảng dạy. Bạn cần sử dụng những biểu tượng của thế giới trong một khoảng thời gian. Nhưng bạn cũng đừng bị chúng lừa dối. Chúng hoàn toàn không đại diện cho bất kỳ điều gì, và trong sự thực hành của bạn, chính ý niệm này sẽ giải phóng bạn khỏi chúng. Chúng chỉ trở thành phương tiện để bạn có thể giao tiếp theo những cách mà thế giới có thể hiểu, nhưng bạn nhận ra đó không phải là sự hợp nhất nơi có thể tìm thấy sự giao tiếp chân thực.

10. Do đó, điều bạn cần là những khoảng thời gian mỗi ngày trong đó việc học hỏi về thế giới trở thành một giai đoạn chuyển tiếp; một nhà tù mà từ đó bạn bước vào ánh sáng và quên đi bóng tối. Ở đây bạn hiểu được Lời, Danh mà Thượng Đế đã ban cho bạn; Danh tính duy nhất mà vạn vật cùng chia sẻ; sự thừa nhận duy nhất về điều chân thật. Và rồi bước trở lại bóng tối, không phải vì bạn nghĩ nó có thật, mà chỉ để tuyên bố tính hư ảo của nó bằng những thuật ngữ vẫn còn mang ý nghĩa trong thế giới mà bóng tối đang thống trị.

11. Hãy sử dụng tất cả những cái tên và biểu tượng nhỏ bé để mô tả thế giới của bóng tối. Tuy nhiên, không chấp nhận chúng là thực tại của bạn. Thánh Linh sử dụng tất cả chúng, nhưng Ngài không quên tạo phẩm có môt Danh, một ý nghĩa, và một Nguồn Cội duy nhất hợp nhất vạn vật trong chính Nó. Hãy sử dụng tất cả cái tên mà thế giới đặt cho chúng chỉ vì sự thuận tiện, tuy nhiên đừng quên rằng chúng chia sẻ Danh Thượng Đế cùng với bạn.

12. Thượng Đế không có danh xưng. Nhưng Danh Người lại trở thành bài học cuối cùng rằng vạn vật là một, và tại bài học này, mọi sự học hỏi đều kết thúc. Mọi danh xưng được hợp nhất; mọi không gian được lấp đầy bởi sự phản chiếu của chân lý. Mọi khoảng cách được khép lại, và sự tách biệt được chữa lành. Danh Thiên Chúa là di sản Người ban cho những ai đã chọn lời dạy của thế gian để thay thế Thiên đường. Trong sự thực hành của mình, mục đích của chúng ta là để cho tâm trí của chúng ta chấp nhận những gì Thượng Đế đã ban cho như là câu trả lời cho tài sản đáng thương mà bạn đã tạo ra như một sự tôn vinh xứng đáng cho Đứa Con mà Người yêu thương.

13. Không ai có thể thất bại khi tìm kiếm ý nghĩa của Danh Thượng Đế. Trải nghiệm phải đến để bổ sung cho Lời. Nhưng trước hết, bạn phải chấp nhận Danh ấy cho toàn bộ thực tại, và nhận ra nhiều cái tên mà bạn đã đặt cho các khía cạnh của thực tại ấy đã bóp méo những gì bạn nhìn thấy, nhưng không hề gây trở ngại cho chân lý. Một Danh duy nhất chúng ta mang vào sự thực hành của mình. Một Danh duy nhất chúng ta sử dụng để thống nhất cái nhìn của mình.

14. Và dù chúng ta có dùng một cái tên khác nhau cho mỗi một nhận thức về một khía cạnh của Con Thiên Chúa, chúng ta vẫn hiểu rằng họ chỉ có chung một Danh duy nhất, là Danh mà Người đã ban cho họ. ²Chính Danh này là điều chúng ta sử dụng khi thực hành. ³Và thông qua việc sử dụng Danh ấy, mọi sự chia rẽ ngu muội từng khiến ta mù quáng đều biến mất. ⁴Và chúng ta được ban cho sức mạnh để nhìn thấu qua những chia rẽ đó. ⁵Giờ đây, tầm nhìn của chúng ta được ban phước lành bằng chính những phước lành mà ta có thể trao đi khi ta đón nhận.

15. Thưa Cha, Danh của chúng con chính là Danh của Người. Trong Danh đó, chúng con hợp nhất với muôn loài van vật, và với cả Người, Đấng Tạo Hóa duy nhất của muôn loài. Những gì chúng con đã tạo ra và gọi bằng nhiều cái tên khác nhau chỉ là một cái bóng mà chúng con đã cố gắng phủ lên thưc tại của chính Người. Và chúng con vui mừng và biết ơn vì chúng con đã sai. Tất cả những lỗi lầm của chúng con, chúng con xin giao phó cho Người, để chúng con có thể được giải thoát khỏi mọi hệ quả mà những lỗi lầm ấy dường như đã gây ra. Và chúng con chấp nhận sự thật mà Người ban cho, thay cho từng sai lầm trong số chúng. Danh Người là sự cứu rỗi và giải thoát chúng con khỏi những gì chúng con đã tạo ra. Danh Người hợp nhất chúng con trong sự đồng nhất là di sản và sự bình an của chúng con. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Qua nhiều thiên niên kỹ, chúng ta đã dạy mình về sự tách biệt. Chúng ta đã học quá nhiều sự tách biệt. Chúng ta học sự tách biệt thông qua sự riêng biệt và đặc biệt. Chúng ta tạo ra sự riêng biệt từ cái thống nhất. Chúng ta quên mất ta đến từ Chúa, Người là một và ta là một với Người và với tất cả. Thế giới này phát sinh từ ý tưởng về sự tách biệt. Sự thật hoàn toàn ngược lại, thực tại là sự toàn vẹn và hợp nhất.

-Chúng ta đặt tên cho những thứ chúng ta tạo ra và cho nó thực tại, chúng ta đã cho nó niềm tin, chúng ta đã cho nó ý nghĩa, chúng ta muốn nó. Chúng ta đã biến nó thành một nguyên nhân ngoài chúng ta. vì vậy chúng ta đã đảo ngược kết quả và nguyên nhân bằng cách làm điều đó.

-Chúng ta đã trao cho cái thân quyền tự chủ, và chúng ta đã lầm tưởng rằng cái thân là một nguyên nhân tách biệt khỏi chúng ta. Nói cách khác là nó có thể gây ra cho chúng ta chứ không phải ngược lại. Chúng ta đã quên rằng chúng ta là nguyên nhân, không có gì bên ngoài chúng ta bao gồm cả cái thân có thể gây ra cho chúng ta bất cứ điều gì. cũng vậy nỗi đau, mất mát, sự khan hiếm, xung đột, bệnh tật và cái chết.

-Hãy sử dụng mọi cái tên và biểu tượng nhỏ bé của thế giới nhưng không chấp nhận chúng là thực tại của mình. Đây là một lời nhắc nhở để nói rằng cho dù mọi thứ có vẻ tàn khốc đến mức nào trong giấc mơ xung đột, v.v., mọi biểu tượng mà cái tôi nhìn thấy đều có thể và cuối cùng sẽ được Thánh Linh diễn giải lại một cách thần thánh. Không có một biểu tượng nào cái tôi đã phóng chiếu mà không thể được thánh linh đặt lại mục đích cho nó một cách thiêng liêng, điều này mang lại cho chúng ta cảm giác nhẹ nhõm vô cùng.

-Ta chỉ muốn điều kỳ diệu ở đây. vì vậy bất cứ điều gì ta đang nhìn, ta đều biết rằng đằng sau những gì ta đang thấy là tạo phẩm của Chúa, là tình yêu thương và sự biểu hiện của nó. Có một cái gì đó để chiêm ngưỡng, nó thật đẹp đẽ và thánh thiện, và đó là điều chúng ta mong muốn, và vì vậy hãy duy trì sự hiện diện đó.

-Hãy ở lại đó bất chấp sự gián đoạn hoặc phản ứng cảm xúc mà chúng ta có thể có đối với bất cứ điều gì xuất hiện, ở lại đó và cầu xin nhãn quan của Christ để nhìn xa hơn hiện tướng trong khoảnh khắc đó và để cho Thánh Linh tiết lộ những gì đang xảy ra đằng sau điều này, những gì là sự thật.

Bài 183: Ta gọi Danh Thượng Đế và danh của chính mình.

1. Danh xưng của Chân Như vốn dĩ thánh khiết, nhưng chẳng thể thánh khiết hơn danh xưng chân thật của chính bạn. Kêu cầu Danh Thượng Đế chỉ là kêu cầu danh của chính mình. Người cha đặt tên mình cho con và qua đó đồng nhất người con với mình. Các anh em cùng chia sẻ danh ấy, và vì vậy họ hợp nhất trong một mối liên kết mà họ hướng về để xác định danh tính của mình. Danh của Cha bạn nhắc nhở bạn là ai, ngay cả giữa một thế giới không hề hay biết điều đó; ngay cả chính bạn vẫn chưa nhớ ra.

2. Không thể nghe thấy Danh Thượng Đế mà không có đáp lại, cũng không thể nói ra mà không có tiếng vọng trong tâm kêu gọi bạn nhớ lại. Hãy nói Danh của Người, và bạn mời gọi các thiên thần vây quanh mặt đất nơi bạn đang đứng, và hát cho bạn nghe khi họ dang rộng đôi cánh để giữ cho bạn được an toàn và che chở cho bạn khỏi mọi suy nghĩ của thế gian có thể xâm phạm đến sự thánh khiết của bạn.

3. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Chúa và cả thế giới đáp lại bằng cách buông xuống ảo tưởng. Mọi giấc mơ mà thế gian trân quý bỗng chốc vụt qua, và tại nơi nó từng dường như đứng đó, bạn tìm thấy một ngôi sao (Ánh sáng Chân lý); một phép màu của ân sủng. Người bệnh đứng dậy, được chữa lành khỏi những suy nghĩ bệnh tật của họ (tách biệt và tội lỗi). Người mù có thể nhìn thấy (Tầm nhìn Christ); người điếc có thể nghe thấy (Tiếng nói của Thánh Linh). Người đau buồn rũ bỏ sự than khóc của họ và những giọt nước mắt đau đớn được lau khô khi tiếng cười hạnh phúc vang lên để ban phước lành cho thế gian.

4. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Chúa và những cái tên nhỏ bé đã mất đi ý nghĩa của chúng. Không có cám dỗ nào mà không trở thành một thứ vô danh và không được mong muốn trước Danh Chúa. Hãy lặp lại Danh Người, và rồi bạn sẽ thấy mình dễ dàng quên đi cái tên của tất cả các vị thần mà bạn coi trọng như thế nào (tiền tài, danh vọng, địa vị, cái tôi ego, hoặc sự công nhận từ người khác). Danh Ngài đã xóa nhòa đi cái danh xưng ‘thần thánh’ mà bạn từng áp đặt cho chúng. Chúng trở nên vô danh và vô giá trị với bạn, mặc dù trước khi bạn để Danh Chúa thay thế những cái tên nhỏ bé của chúng, bạn đã đứng trước chúng một cách tôn kính, gọi chúng là thần.

5. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Chúa, và bạn kêu gọi Bản Thể của mình, Đấng có Danh là của Người. Hãy Lặp lại Danh Chúa, và tất cả những điều nhỏ bé, vô danh trên trái đất được nhìn nhận một cách đúng đắn. Những ai kêu cầu Danh Chúa không thể nhầm lẫn cái vô danh với Danh, tội lỗi với ân sủng, hoặc thân xác với Con thánh khiết của Chúa. Và nếu bạn cùng ngồi với một người bạn trong im lặng, và lặp lại Danh Chúa cùng với người ấy trong tâm tĩnh lặng của mình, bạn đã thiết lập ở đó một bàn thờ hướng tới chính Chúa và Con của Người.

6. Thực tập chỉ điều này ngày hôm nay; lặp đi lặp lại Danh Chúa một cách chậm rãi. Hãy quên đi mọi cái tên ngoài Danh của Người. Không nghe thấy bất cứ điều gì khác. Hãy để mọi suy nghĩ của bạn tập trung vào điều này. Không có lời nào khác chúng ta sử dụng ngoại trừ lúc bắt đầu, khi chúng ta nói ý tưởng của ngày hôm nay chỉ một lần. Và sau đó, Danh Chúa trở thành suy nghĩ duy nhất của chúng ta, lời nói duy nhất của chúng ta, điều duy nhất chiếm giữ tâm của chúng ta, ước muốn duy nhất chúng ta có, âm thanh duy nhất có bất kỳ ý nghĩa nào, và Tên duy nhất của mọi thứ chúng ta mong muốn nhìn thấy; của mọi thứ chúng ta muốn là của mình.

7. Như vậy, chúng ta đưa ra một lời mời không bao giờ có thể bị từ chối. Và Thượng Đế sẽ đến, và chính Người sẽ đáp lời. Đừng nghĩ rằng Người nghe những lời cầu nguyện vụn vặt của những người kêu cầu Người bằng những danh xưng của những thần tượng mà thế giới yêu quý. Chúng không thể chạm tới Người theo cách đó. Người không thể nghe thấy những lời thỉnh cầu mong Người không còn là chính Người, hoặc mong Con của Người nhận một danh xưng nào khác ngoài danh xưng của Người.

8. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Chúa, và bạn thừa nhận Người là Đấng Sáng Tạo duy nhất của thực tại. Và bạn cũng thừa nhận rằng Con của Người là một phần của Người, tạo dựng trong Danh Người. Hãy ngồi yên lặng, và để Danh Người trở thành ý tưởng bao trùm tất cả, chiếm giữ tâm của bạn hoàn toàn. Hãy để mọi suy nghĩ lặng yên ngoại trừ ý nghĩ này. Và với tất cả những suy nghĩ khác hãy đáp lại bằng ý nghĩ này, và thấy Danh Chúa thay thế hàng ngàn cái tên nhỏ bé mà bạn đã đặt cho những suy nghĩ của mình, mà không nhận ra rằng chỉ có một Danh cho tất cả những gì hiện hữu, và tất cả những gì sẽ hiện hữu.

9. Hôm nay bạn có thể đạt được trạng thái trong đó bạn sẽ cảm nhận được món quà của ân sủng. Bạn có thể thoát khỏi mọi ràng buộc của thế gian, và mang lại cho thế gian sự giải thoát mà chính bạn đã tìm thấy. Bạn có thể nhớ lại những gì mà thế gian đã quên, và trao lại cho nó sự hồi tưởng của chính mình. Hôm nay bạn có thể đón nhận vai trò của bạn trong sự cứu rỗi của nó, cũng như sự cứu rỗi của chính bạn. Và cả hai điều đó đều có thể được hoàn thành một cách trọn vẹn.

10. Hãy hướng về Danh Thượng Đế để được giải thoát, và bạn sẽ nhận được sự giải thoát ấy. Không cần lời cầu nguyện nào khác ngoài lời cầu nguyện này, vì nó chứa đựng tất cả mọi lời cầu nguyện trong đó. Lời nói trở nên vô nghĩa, và mọi thỉnh cầu là không cần thiết khi Con Thượng Đế kêu cầu Danh Cha mình. Những Ý nghĩ của Cha trở thành ý nghĩ của chính người ấy. Người ấy tuyên bố mình có tất cả những gì mà Cha đã ban, vẫn đang ban, và sẽ mãi mãi ban cho. Anh ấy kêu cầu Người để cho tất cả những gì anh ấy nghĩ rằng mình đã tạo ra giờ đây trở thành vô danh, và thay vào đó Danh thánh của Thượng Đế trở thành lời phán xét của anh ấy về sự vô giá trị của chúng.

11. Mọi điều nhỏ nhặt đều im lặng. Những âm thanh nhỏ bé bây giờ là vô thanh. Những điều nhỏ bé trên trái đất đã biến mất. Vũ trụ này không là gì khác ngoài Con Thiên Chúa, người đang hướng về kêu cầu Cha mình. Và Tiếng nói của người Cha luôn phản hồi trong Danh thánh của Người. Trong mối tương giao vĩnh cửu và tĩnh lặng này — nơi sự giao tiếp vượt xa mọi ngôn từ, nhưng lại vượt trội về cả chiều sâu lẫn chiều cao mà không một lời lẽ nào có thể diễn tả nổi — chính là sự bình yên đời đời. Trong Danh Cha chúng ta, nguyện cho chúng ta được nếm trải sự bình an này ngày hôm nay. Và trong Danh Người, sự bình an ấy chắc chắn sẽ được ban cho chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Danh Người không thánh hơn tên ta nói ờ trên hàm ý ta với tư cách là Con Chúa, là Christ, là Ngã thánh không phải cái ngã cá nhân tách biệt. Và những cái tên nhỏ bé nêu trong bài để chỉ những điều của thế gian mà ta coi trọng thay cho Chúa, chúng có xu hướng xâm nhập vào suy nghĩ của ta trong lúc thiền định. Trong suốt bài học, chúng được gọi bằng nhiều cái tên như tên của các vị thần mà ta trân trọng, những điều vô danh nhỏ bé trên thế gian hay tên của những thần tượng được thế gian yêu quý.

-Tất cả là về tình yêu thương, tất cả là về việc trở về với Chúa. Chúng ta bị lạc, chúng ta quên rằng chúng ta trở thành những học viên tâm linh thực sự nghiêm túc, những người tìm kiếm nghiêm túc. Nhưng cuối cùng chúng ta cần phải lùi lại và nhớ rằng tất cả những điều này, toàn bộ mục đích của tất cả những điều này đều hướng về Chúa là tình yêu thương.

-Không có việc tìm kiếm Chúa. Cái tôi tâm linh tìm kiếm và tìm kiếm và tìm kiếm nhưng nó không bao giờ tìm thấy. Đó là việc nghỉ yên, là trải nghiệm cảm nhận. Đó thực sự là việc nghỉ yên trong Chúa. Đó là việc đón nhận, đủ tĩnh lặng để cởi mở và đón nhận di sản của chúng ta như là con yêu dấu nhất của Người.

-Một thời điểm nào đó, tất cả chúng ta sẽ từ bỏ là người tìm kiếm và thừa nhận bằng cách phó thác rằng ta và Chúa là một. Và chỉ khi chúng ta ngừng bảo vệ chống lại sự thật, thì ta đã là như Chúa tạo ra ta.

Bài 182: Con sẽ tĩnh lặng một khoảnh khắc và trở về nhà.

1. Thế giới này mà bạn dường như đang sống không phải là nhà của bạn. Và đâu đó trong tâm mình, bạn biết rằng điều này là sự thật. Ký ức về quê hương cứ ám ảnh mãi bạn, như thể có một nơi nào đó gọi bạn trở về, mặc dù bạn không nhận ra tiếng nói đó, cũng như không biết tiếng nói ấy nhắc nhở bạn điều gì. Thế nhưng, bạn vẫn cảm thấy mình là một người xa lạ ở đây, đến từ một nơi hoàn toàn vô định. Không có điều gì quá rõ ràng để bạn có thể khẳng định chắc chắn rằng mình là một kẻ lưu lạc nơi đây. ²Đó chỉ là một cảm giác dai dẳng, đôi khi không hơn gì một cơn nhói nhẹ, lúc khác lại hầu như bị lãng quên, bị chủ động gạt đi, nhưng chắc chắn rồi sẽ lại quay về trong tâm trí..

2. Không ai mà không biết chúng ta đang nói về điều gì. Thế nhưng, một số người lại cố quên đi nỗi đau khổ của mình trong những trò đời (hoạt động thế gian) mà họ bày ra để chiếm dụng thời gian, và để ngăn bản thân cảm thấy nỗi buồn. Những người khác lại phủ nhận rằng mình đang buồn, và hoàn toàn không nhận ra những giọt nước mắt của chính mình.Vẫn còn những người khác sẽ cho rằng những gì chúng ta nói đến là ảo tưởng, không hơn gì một giấc mơ. Thế nhưng, trong sự trung thực đơn giản, không chút phòng thủ và tự lừa dối bản thân, ai có thể phủ nhận rằng mình hiểu những lời chúng ta nói?

3. Hôm nay, chúng ta nói thay cho tất cả những ai bước đi trên thế giới này, vì họ không ở nhà. Họ đi lang thang trong sự tìm kiếm vô tận, tìm kiếm trong bóng tối những gì họ không thể tìm thấy; không nhận ra mình tìm kiếm cái gì. Hàng ngàn ngôi nhà họ xây dựng nên, nhưng không có ngôi nhà nào làm thỏa mãn tâm bất an của mình. Họ không hiểu họ xây dựng vô ích. Nhà mà họ tìm kiếm không thể do họ tạo ra. Không có gì có thể thay thế được Thiên đường. Tất cả những gì họ từng tạo ra đều là địa ngục.

4. Có lẽ bạn nghĩ rằng ngôi nhà thời thơ ấu chính là nơi bạn muốn tìm lại. Nhưng tuổi thơ của thân xác bạn, và nơi nó từng trú ẩn, giờ đây là một ký ức bị bóp méo trầm trọng đến mức bạn thuần túy chỉ đang nắm giữ một bức tranh về một quá khứ chưa từng xảy ra. Thế nhưng, có một Đứa Trẻ (Christ/Chân Tánh) bên trong bạn đang tìm kiếm ngôi nhà của Cha mình, và Đứa Trẻ ấy biết rằng mình là một kẻ xa lạ ở nơi đây. Tuổi thơ này là vĩnh cửu, với một sự ngây thơ sẽ còn mãi muôn đời. Nơi nào Đứa Trẻ này đi qua đều là đất thánh. Chính sự thánh khiết của Ngài đã thắp sáng Thiên Đàng, và mang đến cho trần gian sự phản chiếu thuần khiết của ánh sáng từ thượng giới, để rồi đất và Trời được hòa làm một.

5. Chính Đứa trẻ này trong bạn mà Cha của bạn biết đến là Con của Người. Chính Đứa trẻ này biết Cha của mình. Ngài vô cùng khao khát được trở về nhà, không ngừng nghỉ, Tiếng nói của Ngài kêu gọi bạn hãy để Ngài nghỉ ngơi một lúc. Ngài không yêu cầu nhiều hơn chỉ một vài khoảnh khắc nghỉ ngơi; chỉ là một khoảng thời gian mà Ngài có thể trở về hít thở trở lại bầu không khí thánh khiết tràn ngập ngôi nhà của Cha mình. Bạn cũng là nhà của Ngài. Ngài sẽ trở lại. Nhưng hãy dành cho Ngài một chút thời gian để được là chính Ngài, trong sự bình yên là nhà của Ngài, nghỉ ngơi trong yên lặng, trong bình an và tình yêu thương.

6. Đứa trẻ này cần sự bảo vệ của bạn. Ngài ở xa nhà. Ngài quá nhỏ bé đến nỗi dường như Ngài dễ dàng bị gạt ra ngoài, tiếng nói nhỏ bé của Ngài dễ dàng bị che khuất, tiếng kêu cứu của Ngài gần như không được nghe thấy giữa những âm thanh khó chịu và tiếng ồn chói tai của thế giới. Tuy nhiên, Ngài biết rằng trong bạn vẫn còn sự bảo vệ chắc chắn của Ngài. Bạn sẽ không làm Ngài thất vọng. Ngài sẽ về nhà, và bạn sẽ đi cùng Ngài.

7. Đứa trẻ này là sự không phòng vệ của bạn; cũng là sức mạnh của bạn. Ngài tin tưởng vào bạn. Ngài đến bởi vì Ngài biết bạn sẽ không thất bại. Ngài không ngừng thì thầm với bạn về ngôi nhà của Ngài. Vì Ngài muốn mang bạn trở về với Ngài, để chính Ngài có thể ở lại, và không trở lại nơi Ngài không thuộc về, và nơi Ngài sống như một kẻ bị ruồng bỏ trong một thế giới của những suy nghĩ xa lạ. Sự kiên nhẫn của Ngài không có giới hạn. Ngài sẽ đợi cho đến khi bạn nghe thấy Tiếng nói nhẹ nhàng của Ngài bên trong bạn, kêu gọi bạn hãy để Ngài ra đi trong bình an cùng với bạn, đến mái nhà nơi Ngài an trú và bạn cũng ở đó cùng Ngài.

8. Khi bạn tĩnh lặng trong giây lát, khi thế giới rời xa bạn, khi những ý tưởng vô giá trị không còn giá trị trong tâm bất an của bạn, khi ấy bạn sẽ nghe thấy Tiếng nói của Ngài. Ngài kêu gọi bạn một cách tha thiết đến mức bạn sẽ không còn cưỡng lại Ngài nữa. Trong khoảnh khắc đó, Ngài sẽ đưa bạn về nhà của Ngài, và bạn sẽ ở lại với Ngài trong sự tĩnh lặng hoàn hảo, im lặng và bình yên, vượt lên trên mọi lời nói, không bị ảnh hưởng bởi nỗi sợ hãi và nghi ngờ, vô cùng chắc chắn rằng bạn đang ở nhà.

9. Hãy thường xuyên nghỉ ngơi cùng Ngài ngày hôm nay. Bởi vì Ngài đã tự nguyện trở thành một Đứa trẻ nhỏ, để bạn có thể học hỏi từ Ngài rằng: kẻ bước đi mà không cần phòng thủ mới mạnh mẽ biết bao, khi kẻ đó chỉ trao đi những thông điệp của tình yêu cho cả những ai đang coi mình là kẻ thù. Ngài nắm giữ quyền năng của Thiên Đàng trong tay và gọi họ là bạn, rồi trao sức mạnh của Ngài cho họ, để họ thấy rằng Ngài muốn làm bạn với họ. Ngài cầu xin bạn bảo vệ Ngài (bảo vệ sự ngây thơ, tĩnh lặng bên trong chính mình), vì mái nhà của Ngài ở tận chốn xa xôi, và Ngài sẽ không trở về nơi ấy một mình.

10. Christ tái sinh chỉ như một Đứa Trẻ nhỏ mỗi khi có một kẻ lang thang muốn rời bỏ ngôi nhà thế gian để quay về. ²Bởi vì người đó phải học được rằng, thứ mà anh ta muốn bảo vệ chẳng qua chính là Đứa Trẻ này — Đứa Trẻ đến mà không hề phòng vệ, và là Đứa Trẻ được bảo vệ bởi chính sự không phòng vệ của Mình. Hãy thỉnh thoảng về nhà với Ngài ngày hôm nay. Anh em cũng là người xa lạ ở đây giống như Ngài.

11. Hãy dành thời gian hôm nay để vứt bỏ tấm khiêng chẳng mang lợi ích gì, và đặt xuống ngọn giáo và thanh gươm mà bạn đã giơ lên để chống lại kẻ thù không tồn tại. Đấng Christ đã gọi bạn là bạn và anh em. Ngài thậm chí còn đến để nhờ bạn giúp đỡ để Ngài được trở về nhà hôm nay, một cách trọn vẹn và hoàn tất. Ngài đã đến như một đứa trẻ nhỏ phải cầu xin cha mình che chở và yêu thương. Ngài cai quản cả vũ trụ, những Ngài không ngừng tha thiết mong bạn trở về với Ngài, và thôi không còn coi ảo tưởng là các vị thần của mình nữa.

12. Bạn không đánh mất sự vô tội của mình. Đó là điều bạn khao khát. Đây là mong muốn của trái tim của bạn. Đây là tiếng nói mà bạn nghe thấy, và đây là tiếng gọi không thể chối từ. Đứa Trẻ thánh khiết [Christ] vẫn ở với bạn. Nhà của Ngài là của bạn. Hôm nay, Ngài ban cho bạn sự không phòng vệ của Ngài, và bạn chấp nhận điều đó để đổi lấy tất cả những đồ chơi chiến đấu mà bạn đã tạo ra. Và bây giờ con đường đã rộng mở, và cuộc hành trình cuối cùng đã thấy đich đến. Hãy tĩnh lặng một lát và về nhà với Ngài, và hãy bình yên một lúc.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ở đây trên thế giới này, có một tiếng nói trong chúng ta hoặc có một ký ức xa xôi trong chúng ta đang gọi chúng ta về nhà. Đó là Thánh Linh trong tâm chúng ta. Vào khoảnh khắc chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã tách khỏi Chúa, câu trả lời của Chúa là điều đó không thể xảy ra được. Và Thánh Linh được đặt trong tâm chúng ta và nó luôn ở đó. Tiếng nói đó của Chúa luôn ở bên chúng ta.

-Và nó luôn kêu gọi chúng ta quay trở lại với sự toàn vẹn. Và đó là toàn bộ mục đích của những gì đóng vai trò như một rào cản đối với lời kêu gọi đó trong tâm chúng ta. Hãy xem chúng ta bận rộn như thế nào với các biện pháp phòng thủ của mình. cái thân, những thuận lợi và bất lợi, niềm vui, những câu chuyện, những tác nhân kích hoạt, những phán xét ​​của chúng ta, việc chúng ta bảo vệ cái thân, tất cả những điều đó để bảo vệ chống lại việc lắng nghe những gì tiếng nói này muốn nói với chúng ta và ký ức mà nó sẽ đưa chúng ta trở về chắc hẳn là khá tuyệt vời.

-Chúng ta có nỗi sợ tình yêu thương. Chúng ta sợ quay trở về với tình yêu thương, điều chưa bao giờ rời bỏ chúng ta nhưng chúng ta tưởng tượng đã rời bỏ nó. Chúng ta có nghĩ rằng cả thế giới này như một chướng ngại trước tình yêu thương này không? Tình yêu này lớn lao đến mức nào, nó đe dọa như thế nào đến những gì chúng ta nghĩ mình là như cái thân tách biệt, cái ngã tách biệt.

-Đứa Trẻ trong ta hay Christ là sự không phòng vệ của ta, là sức mạnh của ta. Điều chúng ta cần là những công cụ để mở lòng lắng nghe tiếng nói của Đứa trẻ thánh bên trong chúng ta. Và một trong những công cụ chính ngoài sự tha thứ chính là mối quan hệ thánh. Nó không chỉ ở trong tâm chúng ta, mà còn là anh em của chúng ta. Ta có thể nghe tiếng nói của Thánh Ling trong ta và trong anh em của ta. Ta còn thường nghe thông điệp của Thánh Linh đến từ anh chị em của ta nhiều hơn là riêng tư một mình.

Bài 181: Ta tin tưởng những người anh em, những người là một với ta.

1. Tin tưởng những người anh em của bạn là điều thiết yếu để thiết lập và giữ vững niềm tin vào khả năng vượt lên trên sự hoài nghi và sự thiếu niềm tin cốt lõi vào bản chất thiêng liêng của chính mình. Khi bạn tấn công một người anh em (có bất kỳ một ý nghĩ phán xét nào), bạn đang tuyên bố rằng anh ta bị giới hạn bởi những gì bạn nhận thức được ở nơi anh ta. Bạn không nhìn thấu suốt những sai sót của anh ta. Thay vào đó, chúng được phóng đại, trở thành những trở ngại cho nhận thức của bạn về Bản Thể nằm ngoài những lỗi lầm của chính bạn, và vượt qua những tội lỗi ảo tưởng của anh ấy cũng như của bạn.

2. Sự nhận thức có một trọng tâm. Chính điều này mang lại sự nhất quán cho những gì bạn nhìn thấy. Chỉ cần thay đổi trọng tâm này và những gì bạn nhìn thấy sẽ thay đổi tương ứng. Nhãn quan của bạn bây giờ sẽ thay đổi, để hổ trợ cho ý định đã thay thế cho ý định mà bạn nắm giữ trước đây. Hãy ngừng tập trung vào tội lỗi của anh em mình, và bạn sẽ trải nghiệm sự bình an đến từ niềm tin vào tính vô tội. Niềm tin này chỉ nhận được điểm tựa vững chắc duy nhất từ những gì bạn nhìn thấy ở người khác khi đã vượt thoát khỏi các tội lỗi của họ. Bởi vì những sai lầm của họ, nếu cứ bị chăm chăm soi xét, sẽ trở thành những nhân chứng cho thấy tội lỗi đang ở trong chính bạn. Và bạn sẽ không thể vượt lên trên cái nhìn đầy tội lỗi ấy để thấy được sự vô tội vốn dĩ nằm ở phía sau.

3. Vì vậy, trong việc thực tập ngày hôm nay, trước tiên chúng ta hãy để tất cả sự tập trung nhỏ nhặt như vậy nhường chỗ cho nhu cầu lớn lao của chúng ta là để sự vô tội của mình được hiển lộ. Chúng ta tự huấn luyện tâm trí mình rằng đây là điều duy nhất ta tìm kiếm, và chỉ hướng về nó trong giây lát.. Chúng ta không quan tâm về những mục tiêu tương lai của mình. Và những gì chúng ta đã thấy ngay trước đó không làm chúng ta bận tâm trong khoảng thời gian thực hành thay đổi ý định này. Chúng ta tìm kiếm sự vô tội và không có gì khác. Chúng ta tìm kiếm nó mà không bận tâm đến điều gì ngoài khoảnh khắc hiện tại.

4. Một trở ngại lớn đối với thành công chính là việc bạn cứ mãi bận tâm đến các mục tiêu trong quá khứ và tương lai của mình. Bạn đã khá bận tâm về việc các mục tiêu mà khóa học này đang ủng hộ khác biệt cực kỳ lớn so với những mục tiêu mà bạn từng nắm giữ trước đây. Và bạn cũng đã bị làm cho nản lòng bởi ý nghĩ bi quan và hạn hẹp rằng, ngay cả khi bạn có thành công, bạn cũng sẽ không thể tránh khỏi việc lại lạc lối một lần nữa.

5. Điều này có thể quan trọng như thế nào? Vì quá khứ đã qua; tương lai chỉ được tưởng tượng. Những lo ngại này chỉ là sự bảo vệ chống lại sự thay đổi trọng tâm trong nhận thức hiện tại. Không có gì hơn. Chúng ta đặt qua một bên những giới hạn vô nghĩa này một lúc. Chúng ta không nhìn vào những niềm tin trong quá khứ và những gì chúng ta sẽ tin sẽ không xâm phạm chúng ta bây giờ. Chúng ta đi vào thời gian thực tập với một ý định; nhìn vào sự vô tội bên trong.

6. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đã đánh mất mục tiêu này nếu cơn giận cản đường chúng ta dưới bất kỳ hình thức nào. Và nếu những tội lỗi của một người anh em xuất hiện trong tâm trí chúng ta, sự tập trung bị thu hẹp của chúng ta sẽ hạn chế tầm nhìn của chúng ta, và hướng đôi mắt của chúng ta vào chính những sai lầm của bản thân, thứ mà chúng ta sẽ phóng đại lên và gọi chúng là “tội lỗi” của mình. Vì vậy, trong thời gian ngắn (thời gian thực tập), bất kể quá khứ hoặc tương lai, nếu những chướng ngại như vậy xuất hiện, chúng ta sẽ vượt qua chúng bằng cách chỉ dẫn tâm trí thay đổi trọng tâm chú ý, khi chúng ta nói:

Đây không phải là điều này mà ta muốn nhìn vào.

Ta tin tưởng những người anh em, những người là một với Ta.

7. Chúng ta cũng sẽ dùng ý niệm này để giữ cho mình được an yên suốt cả ngày. Chúng ta không tìm kiếm những mục tiêu dài hạn. Khi mỗi trở ngại xuất hiện và dường như che lấp đi tầm nhìn về sự vô tội của chúng ta, chúng ta chỉ tìm kiếm sự giải thoát trong một khoảnh khắc khỏi nỗi khổ đau mà việc tập trung vào tội lỗi sẽ mang lại, và nếu (tâm trí) không được sửa chữa, nỗi khổ ấy sẽ vẫn còn đó.

8. Chúng ta cũng không cầu xin những điều tưởng tượng viễn vông. Vì cái mà chúng ta tìm kiếm để nhìn thấy thực sự hiện hữu ở đó (Thế giới Chân thật). Và khi sự tập trung của chúng ta vượt lên trên những sai lầm, chúng ta sẽ chiêm ngưỡng một thế giới hoàn toàn vô tội. Khi việc nhìn thấy điều này là tất cả những gì chúng ta muốn thấy, khi đây là tất cả những gì chúng ta tìm kiếm nhân danh nhận thức chân thực thì tầm nhìn của Đấng Christ tất yếu trở thành tầm nhìn của chúng ta. Và Tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng ta cũng trở thành tình yêu của chính chúng ta. Đây sẽ trở thành điều duy nhất chúng ta nhìn thấy được phản ánh trên thế giới và trong chính chúng ta.

9. Thế giới đã từng tuyên bố về tội lỗi của chúng ta nay trở thành bằng chứng cho thấy chúng ta không có tội lỗi. Và khi chúng ta nhìn ai cũng bằng lòng yêu thương, điều đó chứng tỏ chúng ta đang nhớ lại Bản Thể chân thật và thánh khiết của mình (Chơn Tâm). Đó là Bản Thể không hề biết tội lỗi là gì, và không bao giờ có thể hình dung ra bất cứ điều gì mà lại thiếu đi sự trong sạch vốn có của Nó. Chúng ta tìm kiếm sự tưởng nhớ này khi chúng ta hướng tâm vào việc thực tập ngày hôm nay. Và chúng ta không nhìn về phía trước hoặc phía sau. Chúng ta nhìn thẳng vào hiện tại. Và chúng ta đặt niềm tin vào sự trải nghiệm mà chúng ta cầu xin ngay lúc này. Sự vô tội của chúng ta chỉ là Ý muốn của Thượng Đế. Khoảnh khắc này ý muốn của chúng ta hòa làm một với Ý muốn của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ như một lời nhắc nhở rằng tất cả những nghi ngờ mà chúng ra trải qua, nghi ngờ người khác, nghi ngờ về anh chị em của mình v.v. luôn là nghi ngờ về bản thân mình, nghi ngờ về chúng ta là gì và không nhận biết được Bản Thể của chúng ta.

-Vì vậy ở đây nói rằng khi chúng ta nhìn vào điều gì đó không phải là Đấng Christ trong một người anh em thì đó chỉ là niềm tin sai lầm nhưng khi chúng ta đồng ý với điều đó và sau đó đưa ra phán xét của mình về điều đó thì chúng ta đã quy lỗi đó cho anh em của mình và chúng ta gọi đó là tội lỗi và khi chúng ta nhìn thấy tội lỗi nơi anh em mình thì đó thực sự là tội lỗi của chính mình.

-Không thể tha thứ cho người khác vì đó chỉ là tội lỗi của ta mà ta nhìn thấy ở họ, ta muốn thấy chúng ở họ chứ không phải ở chính mình. Đó là lý do tại sao sự tha thứ cho người khác chỉ là ảo tưởng. Tuy nhiên đó lại là giấc mơ hạnh phúc duy nhất trên toàn thế giới. một giấc mơ không dẫn đến cái chết.

-Điều này thật sâu sắc, chỉ ở người khác ta mới có thể tha thứ cho chính mình vì ta đã gọi anh ta là người phạm tội lỗi của ta và ở anh ta sự vô tội của ta bây giờ phải được tìm thấy. Đừng bao giờ nghĩ rằng ta có thể nhìn thấy tội lỗi ở bất cứ ai ngoại trừ chính mình. Điều này lớn lắm, phải không.