1. Danh xưng của Chân Như vốn dĩ thánh khiết, nhưng chẳng thể thánh khiết hơn danh xưng chân thật của chính bạn. Kêu cầu Danh Thượng Đế chỉ là kêu cầu danh của chính mình. Người cha đặt tên mình cho con và qua đó đồng nhất người con với mình. Các anh em cùng chia sẻ danh ấy, và vì vậy họ hợp nhất trong một mối liên kết mà họ hướng về để xác định danh tính của mình. Danh của Cha bạn nhắc nhở bạn là ai, ngay cả giữa một thế giới không hề hay biết điều đó; ngay cả chính bạn vẫn chưa nhớ ra.
2. Không thể nghe thấy Danh Thượng Đế mà không có đáp lại, cũng không thể nói ra mà không có tiếng vọng trong tâm kêu gọi bạn nhớ lại. Hãy nói Danh của Người, và bạn mời gọi các thiên thần vây quanh mặt đất nơi bạn đang đứng, và hát cho bạn nghe khi họ dang rộng đôi cánh để giữ cho bạn được an toàn và che chở cho bạn khỏi mọi suy nghĩ của thế gian có thể xâm phạm đến sự thánh khiết của bạn.
3. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Chúa và cả thế giới đáp lại bằng cách buông xuống ảo tưởng. Mọi giấc mơ mà thế gian trân quý bỗng chốc vụt qua, và tại nơi nó từng dường như đứng đó, bạn tìm thấy một ngôi sao (Ánh sáng Chân lý); một phép màu của ân sủng. Người bệnh đứng dậy, được chữa lành khỏi những suy nghĩ bệnh tật của họ (tách biệt và tội lỗi). Người mù có thể nhìn thấy (Tầm nhìn Christ); người điếc có thể nghe thấy (Tiếng nói của Thánh Linh). Người đau buồn rũ bỏ sự than khóc của họ và những giọt nước mắt đau đớn được lau khô khi tiếng cười hạnh phúc vang lên để ban phước lành cho thế gian.
4. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Thượng Đế và những cái tên nhỏ bé đã mất đi ý nghĩa của chúng. Không có cám dỗ nào mà không trở thành một thứ vô danh và không được mong muốn trước Danh Thượng Đế. Hãy lặp lại Danh Người, và rồi bạn sẽ thấy mình dễ dàng quên đi cái tên của tất cả các vị thần mà bạn coi trọng như thế nào (tiền tài, danh vọng, địa vị, cái tôi ego, hoặc sự công nhận từ người khác). Danh Ngài đã xóa nhòa đi cái danh xưng ‘thần thánh’ mà bạn từng áp đặt cho chúng. Chúng trở nên vô danh và vô giá trị với bạn, mặc dù trước khi bạn để Danh Chúa thay thế những cái tên nhỏ bé của chúng, bạn đã đứng trước chúng một cách tôn kính, gọi chúng là thần.
5. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Thượng Đế, và bạn kêu gọi Bản Thể của mình, Đấng có Danh là của Người. Hãy Lặp lại Danh Thượng Đế, và tất cả những điều nhỏ bé, vô danh trên thế gian được nhìn nhận một cách đúng đắn. Những ai kêu cầu Danh Người không thể nhầm lẫn cái vô danh với Danh, tội lỗi với ân sủng, hoặc thân xác với Con thánh khiết của Thượng Đế. Và nếu bạn cùng ngồi với một người bạn trong im lặng, và lặp lại Danh Người cùng với người ấy trong tâm tĩnh lặng của mình, bạn đã thiết lập ở đó một bàn thờ hướng tới chính Thượng Đế và Con của Người.
6. Thực tập chỉ điều này ngày hôm nay; lặp đi lặp lại Danh Thượng Đế một cách chậm rãi. Hãy quên đi mọi cái tên ngoài Danh của Người. Không nghe thấy bất cứ điều gì khác. Hãy để mọi suy nghĩ của bạn tập trung vào điều này. Không có lời nào khác chúng ta sử dụng ngoại trừ lúc bắt đầu, khi chúng ta nói ý tưởng của ngày hôm nay chỉ một lần. Và sau đó, Danh Người trở thành suy nghĩ duy nhất của chúng ta, lời nói duy nhất của chúng ta, điều duy nhất chiếm giữ tâm của chúng ta, ước muốn duy nhất chúng ta có, âm thanh duy nhất có bất kỳ ý nghĩa nào, và Tên duy nhất của mọi thứ chúng ta mong muốn nhìn thấy; của mọi thứ chúng ta muốn là của mình.
7. Như vậy, chúng ta đưa ra một lời mời không bao giờ có thể bị từ chối. Và Thượng Đế sẽ đến, và chính Người sẽ đáp lời. Đừng nghĩ rằng Người nghe những lời cầu nguyện vụn vặt của những người kêu cầu Người bằng những danh xưng của những thần tượng mà thế giới yêu quý. Chúng không thể chạm tới Người theo cách đó. Người không thể nghe thấy những lời thỉnh cầu mong Người không còn là chính Người, hoặc mong Con của Người nhận một danh xưng nào khác ngoài danh xưng của Người.
8. Hãy nhắc đi nhắc lại Danh Thượng Đế, và bạn thừa nhận Người là Đấng Sáng Tạo duy nhất của thực tại. Và bạn cũng thừa nhận rằng Con của Người là một phần của Người, tạo dựng trong Danh Người. Hãy ngồi yên lặng, và để Danh Người trở thành ý tưởng bao trùm tất cả, chiếm giữ tâm của bạn hoàn toàn. Hãy để mọi suy nghĩ lặng yên ngoại trừ ý nghĩ này. Và với tất cả những suy nghĩ khác hãy đáp lại bằng ý nghĩ này, và thấy Danh Thượng Đế thay thế hàng ngàn cái tên nhỏ bé mà bạn đã đặt cho những suy nghĩ của mình, mà không nhận ra rằng chỉ có một Danh cho tất cả những gì hiện hữu, và tất cả những gì sẽ hiện hữu.
9. Hôm nay bạn có thể đạt được trạng thái trong đó bạn sẽ cảm nhận được món quà của ân sủng. Bạn có thể thoát khỏi mọi ràng buộc của thế gian, và mang lại cho thế gian sự giải thoát mà chính bạn đã tìm thấy. Bạn có thể nhớ lại những gì mà thế gian đã quên, và trao lại cho nó sự hồi tưởng của chính mình. Hôm nay bạn có thể đón nhận vai trò của bạn trong sự cứu rỗi của nó, cũng như sự cứu rỗi của chính bạn. Và cả hai điều đó đều có thể được hoàn thành một cách trọn vẹn.
10. Hãy hướng về Danh Thượng Đế để được giải thoát, và bạn sẽ nhận được sự giải thoát ấy. Không cần lời cầu nguyện nào khác ngoài lời cầu nguyện này, vì nó chứa đựng tất cả mọi lời cầu nguyện trong đó. Lời nói trở nên vô nghĩa, và mọi thỉnh cầu là không cần thiết khi Con Thượng Đế kêu cầu Danh Cha mình. Những Ý nghĩ của Cha trở thành ý nghĩ của chính người ấy. Người ấy tuyên bố mình có tất cả những gì mà Cha đã ban, vẫn đang ban, và sẽ mãi mãi ban cho. Anh ấy kêu cầu Người để cho tất cả những gì anh ấy nghĩ rằng mình đã tạo ra giờ đây trở thành vô danh, và thay vào đó Danh thánh của Thượng Đế trở thành lời phán xét của anh ấy về sự vô giá trị của chúng.
11. Mọi điều nhỏ nhặt đều im lặng. Những âm thanh nhỏ bé bây giờ là vô thanh. Những điều nhỏ bé trên trần gian đã biến mất. Vũ trụ này không là gì khác ngoài Con Thượng Dế, người đang hướng về kêu cầu Cha mình. Và Tiếng nói của người Cha luôn phản hồi trong Danh thánh của Người. Trong mối tương giao vĩnh cửu và tĩnh lặng này — nơi sự giao tiếp vượt xa mọi ngôn từ, nhưng lại vượt trội về cả chiều sâu lẫn chiều cao mà không một lời lẽ nào có thể diễn tả nổi — chính là sự bình yên đời đời. Trong Danh Cha chúng ta, nguyện cho chúng ta được nếm trải sự bình an này ngày hôm nay. Và trong Danh Người, sự bình an ấy chắc chắn sẽ được ban cho chúng ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
____________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Tiêu đề của Bài học 183 vô cùng thiêng liêng và mang một năng lượng chữa lành mạnh mẽ:“Tôi kêu cầu Danh Thượng đế và danh của chính mình.”
1. Sự tiến hóa tâm thức từ bài 170 đến bài 183
- Ở các bài học trước (163–170), bạn đã dọn dẹp cuộn phim oán hận quá khứ với người thân, buông bỏ lòng tự thương hại và cởi bỏ mọi lớp áo phòng thủ mệt mỏi. Bạn đã đưa tâm trí về trạng thái “vô sự”, bình thản và tự nhiên.
- Đến Bài học 183, Đức Thánh Linh không chỉ bảo bạn buông bỏ ảo ảnh nữa, mà Ngài trao cho bạn vũ khí tối thượng của Thực tại: Danh của Thượng đế (The Name of God).
2. Ý nghĩa cốt lõi của “Danh Thượng đế” trong Bài học 183
Trong ACIM, Danh của Thượng đế không phải là một từ ngữ tôn giáo để tụng niệm một cách hình thức.
- Danh Thượng đế chính là Tình yêu, Sự bình yên vĩnh cửu, và Sự vô tội vẹn nguyên của Cội Nguồn.
Khi bài học viết “Tôi kêu cầu Danh Thượng đế và danh của chính mình”, từ “và” ở đây mang ý nghĩa hợp nhất tuyệt đối. Danh của Ngài và danh của bạn là Một. Bạn chính là Con Thiên Chúa, mang nguyên vẹn mật mã di truyền tâm linh của Cha mình
3. Thực hành Bài học 183 trong ngôi nhà chung của bạn
Bản ngã (ego) luôn muốn bạn quên đi Danh tính thiêng liêng này để quay lại làm một con người nhỏ bé, dễ bị tổn thương bởi những va chạm thường nhật với người nhà hay những ký ức cũ về bất kỳ ai.
- Bài học 183 dạy bạn cách dùng Danh Ngài như một bộ lọc tâm trí.
- Mỗi khi bạn nhìn thấy người thân, hoặc khi một ý nghĩ lo âu thoáng qua, thay vì gọi tên vấn đề (sự bực mình, sự phán xét), hãy thầm gọi Danh Thượng đế. Khi bạn gọi Danh Ngài, mọi ảo ảnh về sự chia rẽ và cái chết lập tức rút lui, nhường chỗ cho sự bình yên tối cổ tỏa sáng.
Lời khẳng định cốt lõi để bạn neo tâm trí hôm nay:
“Tôi kêu cầu Danh Thượng đế và danh của chính mình. Trong Danh Ngài, tôi và các anh em tôi được tự do hoàn toàn.”