1. Trong bình an, tôi đã được tạo dựng. Và trong bình an, tôi vẫn luôn hiện hữu. Tôi không có quyền năng tự thay đổi Bản Thể Chân Thật của mình. ⁴Thượng Đế, Cha tôi, nhân từ biết bao, khi Người tạo dựng nên tôi, Người đã ban cho tôi sự bình an vĩnh cửu. Giờ đây, tôi chỉ xin được là chính mình. Và điều này có thể bị từ chối tôi sao, khi nó vốn là chân lý vĩnh cửu?
2. Thưa Cha, con tìm kiếm sự bình yên mà Ngài đã ban cho như là của con khi con được tạo dựng. Điều gì đã được ban cho thuở ấy ắt phải hiện diện nơi đây lúc này, bởi vì sự sáng tạo ra con nằm ngoài thời gian và vẫn luôn vượt lên trên mọi đổi thay. Sự bình yên trong đó Con của Người được sinh ra trong Tâm của Người vẫn tỏa sáng nơi đó, không hề thay đổi. Con vẫn như khi Người tạo dựng nên con. Con chỉ cần kêu cầu Người (nhận biết và nương tựa) để tìm lại sự bình yên Người đã ban tặng. Chính Ý muốn của Người đã ban tặng điều đó cho Con của Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sau khi đã nhận ra bản thể của mình là Tình Yêu (Bài 229) và dừng việc quay lưng trốn chạy khỏi Chân lý, tâm trí bạn tự động đưa ra một quyết định dứt khoát ở Bài 230: Chỉ tìm kiếm duy nhất một mục tiêu là sự Bình Yên tối hậu.
-Hãy cùng bóc tách cấu trúc tâm lý vi diệu của lời nguyện này và sự tương đồng sâu sắc của nó với Phật giáo:
1. Ý nghĩa của từ “Bây giờ” (Now): Sự chấm dứt trì hoãn
Cái tôi (ego) luôn hứa hẹn về sự bình yên ở một thời điểm khác: “Khi tôi trả hết nợ”, “Khi tôi thành công”, “Khi mọi người đối xử tốt với tôi”, hoặc “Khi tôi tu đắc đạo ở kiếp sau”. Bằng cách phóng mục tiêu về tương lai, cái tôi khéo léo giữ bạn ở lại trong trạng thái “đối phó” và lo âu của hiện tại.
Cấu trúc tâm trí theo ACIM: Từ “Now” (Bây giờ) ở đây là một quyết định ngắt nguồn điện thời gian tuyến tính. Bạn nhận ra sự bình yên của Thượng Đế không phải là một thứ phải đi tích lũy hay chờ đợi. Nó đã có sẵn ở đó, tĩnh lặng chờ bạn. Việc của bạn chỉ là đón nhận (find/accept) nó ngay trong Sát-na này, không trì hoãn thêm một giây phút nào nữa.
2. Định nghĩa lại việc “Tìm kiếm” (Seeking): Tìm cái có sẵn
Thông thường, cái tôi đi tìm kiếm những thứ nó chưa có ở bên ngoài. Nhưng lời nguyện trong Bài 230 định nghĩa việc tìm kiếm tâm linh hoàn toàn ngược lại:
- Lời nguyện ACIM: “Sự bình yên của Thượng Đế đã được ban tặng cho con trong sự sáng tạo của Ngài, và nó chưa bao giờ rời xa con… Con chỉ đi tìm cái đã thuộc về con vĩnh viễn.”
- Cấu trúc tâm trí: Bạn không đi tìm một trạng thái mới lạ, thần thông, hay cố gắng biến đổi tâm trí mình thành một thứ gì đó khác. Bạn “tìm kiếm” bằng cách buông bỏ những thứ che lấp. Bạn buông các phán xét, buông các mục tiêu giả tạm của ego, thì sự bình yên vốn có tự động hiển lộ.
- Liên hệ Phật giáo: Điều này hoàn toàn tương đồng với khái niệm “Bản tự cụ túc” (Vốn tự đầy đủ) trong Thiền tông. Khi Lục Tổ Huệ Năng ngộ đạo, ngài đã thốt lên: “Nào ngờ tự tính vốn tự đầy đủ / Nào ngờ tự tính năng sinh vạn pháp”. Bạn không đi tìm Phật tính hay Niết Bàn ở một cõi xa xôi; bạn chỉ cần dừng tâm phóng dật, dừng sự bám chấp (Ái, Thủ diệt) thì tự tính thanh tịnh vĩnh cửu lập tức có mặt ngay tại đây.
3. Cách thực hành Bài học 230 cho ngày hôm nay
Bài học hướng dẫn chúng ta một thái độ thực hành vô cùng thả lỏng:
“Con đến trong sự tĩnh lặng, và con xin đón nhận sự bình yên của Cha. Những gì Cha ban tặng là vĩnh cửu, và con không có gì phải sợ hãi ngoài điều đó.”
Bất cứ khi nào bạn cảm thấy thế giới bề mặt đang cuốn bạn đi vào những suy nghĩ lo toan, tính toán hay đối phó trong ngày hôm nay, hãy lập tức neo tâm trí lại bằng 3 bước của Bài 230:
- Dừng lại: “Tôi đang để cái tôi kéo tôi ra khỏi hiện tại.”
- Tuyên ngôn: “Bây giờ con xin tìm kiếm và đón nhận sự bình yên của Thượng Đế.”
- Thả lỏng: Hãy cảm nhận sự bình yên như một dòng nước mát lành luôn chảy dưới lòng đất, sẵn sàng phun trào ngay khi bạn chịu đào sâu vào sự tĩnh lặng của nội tâm.