1. Tin tưởng những người anh em của bạn là điều thiết yếu để thiết lập và giữ vững niềm tin vào khả năng vượt lên trên sự hoài nghi và sự thiếu niềm tin cốt lõi vào bản chất thiêng liêng của chính mình. Khi bạn tấn công một người anh em (có bất kỳ một ý nghĩ phán xét nào), bạn đang tuyên bố rằng anh ta bị giới hạn bởi những gì bạn nhận thức được ở nơi anh ta. Bạn không nhìn thấu suốt những sai sót của anh ta. Thay vào đó, chúng được phóng đại, trở thành những trở ngại cho nhận thức của bạn về Bản Thể nằm ngoài những lỗi lầm của chính bạn, và vượt qua những tội lỗi ảo tưởng của anh ấy cũng như của bạn.
2. Sự nhận thức có một trọng tâm. Chính điều này mang lại sự nhất quán cho những gì bạn nhìn thấy. Chỉ cần thay đổi trọng tâm này và những gì bạn nhìn thấy sẽ thay đổi tương ứng. Nhãn quan của bạn bây giờ sẽ thay đổi, để hổ trợ cho ý định đã thay thế cho ý định mà bạn nắm giữ trước đây. Hãy ngừng tập trung vào tội lỗi của anh em mình, và bạn sẽ trải nghiệm sự bình an đến từ niềm tin vào tính vô tội. Niềm tin này chỉ nhận được điểm tựa vững chắc duy nhất từ những gì bạn nhìn thấy ở người khác khi đã vượt thoát khỏi các tội lỗi của họ. Bởi vì những sai lầm của họ, nếu cứ bị chăm chăm soi xét, sẽ trở thành những nhân chứng cho thấy tội lỗi đang ở trong chính bạn. Và bạn sẽ không thể vượt lên trên cái nhìn đầy tội lỗi ấy để thấy được sự vô tội vốn dĩ nằm ở phía sau.
3. Vì vậy, trong việc thực tập ngày hôm nay, trước tiên chúng ta hãy để tất cả sự tập trung nhỏ nhặt như vậy nhường chỗ cho nhu cầu lớn lao của chúng ta là để sự vô tội của mình được hiển lộ. Chúng ta tự huấn luyện tâm trí mình rằng đây là điều duy nhất ta tìm kiếm, và chỉ hướng về nó trong giây lát.. Chúng ta không quan tâm về những mục tiêu tương lai của mình. Và những gì chúng ta đã thấy ngay trước đó không làm chúng ta bận tâm trong khoảng thời gian thực hành thay đổi ý định này. Chúng ta tìm kiếm sự vô tội và không có gì khác. Chúng ta tìm kiếm nó mà không bận tâm đến điều gì ngoài khoảnh khắc hiện tại.
4. Một trở ngại lớn đối với thành công chính là việc bạn cứ mãi bận tâm đến các mục tiêu trong quá khứ và tương lai của mình. Bạn đã khá bận tâm về việc các mục tiêu mà khóa học này đang ủng hộ khác biệt cực kỳ lớn so với những mục tiêu mà bạn từng nắm giữ trước đây. Và bạn cũng đã bị làm cho nản lòng bởi ý nghĩ bi quan và hạn hẹp rằng, ngay cả khi bạn có thành công, bạn cũng sẽ không thể tránh khỏi việc lại lạc lối một lần nữa.
5. Điều này có thể quan trọng như thế nào? Vì quá khứ đã qua; tương lai chỉ được tưởng tượng. Những lo ngại này chỉ là sự bảo vệ chống lại sự thay đổi trọng tâm trong nhận thức hiện tại. Không có gì hơn. Chúng ta đặt qua một bên những giới hạn vô nghĩa này một lúc. Chúng ta không nhìn vào những niềm tin trong quá khứ và những gì chúng ta sẽ tin sẽ không xâm phạm chúng ta bây giờ. Chúng ta đi vào thời gian thực tập với một ý định; nhìn vào sự vô tội bên trong.
6. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đã đánh mất mục tiêu này nếu cơn giận cản đường chúng ta dưới bất kỳ hình thức nào. Và nếu những tội lỗi của một người anh em xuất hiện trong tâm trí chúng ta, sự tập trung bị thu hẹp của chúng ta sẽ hạn chế tầm nhìn của chúng ta, và hướng đôi mắt của chúng ta vào chính những sai lầm của bản thân, thứ mà chúng ta sẽ phóng đại lên và gọi chúng là “tội lỗi” của mình. Vì vậy, trong thời gian ngắn (thời gian thực tập), bất kể quá khứ hoặc tương lai, nếu những chướng ngại như vậy xuất hiện, chúng ta sẽ vượt qua chúng bằng cách chỉ dẫn tâm trí thay đổi trọng tâm chú ý, khi chúng ta nói:
Đây không phải là điều này mà ta muốn nhìn vào.
Ta tin tưởng những người anh em, những người là một với Ta.
7. Chúng ta cũng sẽ dùng ý niệm này để giữ cho mình được an yên suốt cả ngày. Chúng ta không tìm kiếm những mục tiêu dài hạn. Khi mỗi trở ngại xuất hiện và dường như che lấp đi tầm nhìn về sự vô tội của chúng ta, chúng ta chỉ tìm kiếm sự giải thoát trong một khoảnh khắc khỏi nỗi khổ đau mà việc tập trung vào tội lỗi sẽ mang lại, và nếu (tâm trí) không được sửa chữa, nỗi khổ ấy sẽ vẫn còn đó.
8. Chúng ta cũng không cầu xin những điều tưởng tượng viễn vông. Vì cái mà chúng ta tìm kiếm để nhìn thấy thực sự hiện hữu ở đó (Thế giới Chân thật). Và khi sự tập trung của chúng ta vượt lên trên những sai lầm, chúng ta sẽ chiêm ngưỡng một thế giới hoàn toàn vô tội. Khi việc nhìn thấy điều này là tất cả những gì chúng ta muốn thấy, khi đây là tất cả những gì chúng ta tìm kiếm nhân danh nhận thức chân thực thì tầm nhìn của Đấng Christ tất yếu trở thành tầm nhìn của chúng ta. Và Tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng ta cũng trở thành tình yêu của chính chúng ta. Đây sẽ trở thành điều duy nhất chúng ta nhìn thấy được phản ánh trên thế giới và trong chính chúng ta.
9. Thế giới đã từng tuyên bố về tội lỗi của chúng ta nay trở thành bằng chứng cho thấy chúng ta không có tội lỗi. Và khi chúng ta nhìn ai cũng bằng lòng yêu thương, điều đó chứng tỏ chúng ta đang nhớ lại Bản Thể chân thật và thánh khiết của mình (Chơn Tâm). Đó là Bản Thể không hề biết tội lỗi là gì, và không bao giờ có thể hình dung ra bất cứ điều gì mà lại thiếu đi sự trong sạch vốn có của Nó. Chúng ta tìm kiếm sự tưởng nhớ này khi chúng ta hướng tâm vào việc thực tập ngày hôm nay. Và chúng ta không nhìn về phía trước hoặc phía sau. Chúng ta nhìn thẳng vào hiện tại. Và chúng ta đặt niềm tin vào sự trải nghiệm mà chúng ta cầu xin ngay lúc này. Sự vô tội của chúng ta chỉ là Ý muốn của Thượng Đế. Khoảnh khắc này ý muốn của chúng ta hòa làm một với Ý muốn của Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
1. Sự đảo lộn tư duy vĩ đại của Bài 181
-Thế gian (bản ngã) luôn dạy bạn: “Đừng tin ai cả, lòng người hiểm sâu, phải phòng thủ thì mới an toàn.” [Bài 172]. Nhưng Bài học 181 vạch trần rằng: Chính niềm tin vào sự bất lương và tội lỗi của người khác là thứ đang giam cầm bạn trong địa ngục.
-Khi bạn nhìn một người anh em (người nhà, người ngoài đường, hay cô phục vụ) và nghĩ họ đáng ghét, ích kỷ hay tàn ác, bạn đang phóng chiếu chính bóng tối của bản ngã lên họ [170, 181]. Bài học này đưa ra một chân lý giải thoát: Bạn không thể nhìn thấy sự vô tội của chính mình nếu bạn vẫn phán xét người anh em là có tội. Tin tưởng người anh em không phải là một sự ngây thơ mù quáng, mà là một sự khôn ngoan tối thượng để nhận ra Đấng Christ (Chân tánh) bên trong họ và bên trong chính bạn [164, 181].
2. Ý nghĩa cốt lõi của “Lùi lại” trong Bài 181
Bài học hôm nay có một đoạn hướng dẫn thực hành vô cùng đẹp, kết hợp hoàn hảo với thói quen “lùi lại” mà bạn đã rèn luyện [Bài 173]:
“Chúng ta hãy tập trung vào những gì tâm trí nghĩ khi nó quay vào bên trong, sạch sẽ khỏi mọi phán xét của thế gian… Hãy hướng về Đấng Christ trong anh em bạn, và nhận ra Ngài trong chính bạn.” [Bài 181]
Khi bạn tương tác ngày hôm nay, thay vì nhìn vào cái tôi sai lầm, những hành vi ồn ào hay lơ đãng của người khác, bạn hãy lùi lại.. Hãy chủ động nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài và gửi một ý nghĩ tin tưởng vào sự thánh thiện vốn có của họ [173, 181]. Họ và bạn chia sẻ chung một Sự Sống, chung một Cội Nguồn [177, 179].
3. Hướng dẫn thực hành Bài 181 cho ngày hôm nay
- Sáng và Tối (Ít nhất 5 phút): Ngồi yên hoàn toàn trong sự thả lỏng mà không có áp lực. Nhắm mắt lại và tuyên đọc:
“I trust my brothers, who are one with me.” (Tôi tin tưởng những người anh em, những người là một với tôi.)
Hãy để tâm trí bạn tràn ngập hình ảnh của những người xung quanh (kể cả những người từng làm bạn khó chịu) và bao bọc họ trong ánh sáng của sự vô tội [Lesson 170, Lesson 181].
- Mỗi tiếng một lần (Hoặc khi có va chạm trong ngày): Ngay khi bản ngã nhen nhóm ý định phán xét hay phản ứng cũ với ai đó, hãy áp dụng Quy tắc 3 giây [Lesson 173], dừng lại và thầm nhủ:
“Tôi chọn tin tưởng người anh em này, vì họ là một với tôi. Tôi chọn nhìn thấy Đấng Christ ở nơi họ.” [Lesson 164, Lesson 181]