Bài 179: Ôn (167-168)

Thượng Đế chỉ là Tình yêu thương, và vì thế Ta cũng vậy.

(167) Chỉ có một sự sống, và sự sống đó con chia sẻ cùng Thượng Đế – (Đồng thể Pháp thân — Chỉ có một Mạng Mạch Sự Sống duy nhất, và Ta đồng chung mạch sống đó với Chân Như.)

Thượng Đế chỉ là Tình yêu thương, và vì thế Ta cũng vậy.

(168) Ân sủng của Người được ban cho con. Con nguyện nhận lãnh ngay bây giờ – (Đương hạ tức thời — Ân sủng của Người đã ban cho con. Con xin tiếp nhận và hiển lộ ngay lúc này.)

Thượng Đế chỉ là Tình yêu thương, và vì thế Ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thật là sự thật và không có gì khác là sự thật. Chỉ có một sự sống và không có sự sống nào khác. Sự sống không thể thay đổi, sự sống không có đối lập, sự sống không có kết thúc. Sự sống là Chúa. Và giống như tình yêu thương, sự sống không có mức độ. Chúng ta tin rằng cái chết sẽ chấm dứt sự sống, được sinh ra, lớn lên, trưởng thành, già đi và chấm dứt trong cái chết tự nhiên và không thể tránh khỏi. Nếu Chúa là sự sống và Chúa vĩnh cửu, vậy thì sự sống là vĩnh cửu. Sự sống không bao giờ có khởi đầu và không thể kết thúc. Điều đó cũng có nghĩa không có sự pha trộn nào để sự sống có thể đi vào cái gọi là đối lập với nó. Nó cũng không thể đi vào vật chất vì Chúa chỉ là tinh thần. Sự sống không bao giờ suy giảm, sự sống không thể bị giới hạn vì Chúa là vô hạn.

-Nếu mọi thứ đều là tinh thần thì vật chất chỉ có thể đến từ nơi duy nhất dường như tồn tại là trong giấc mơ, cũng chính là nơi mà mọi vấn đề nảy sinh, cái thân dường như tồn tại và cái chết dường như là chúa tể của tất cả, là chúa tể ở trên Chúa vì chúng ta tin vào cái chết nhiều hơn là tin vào Chúa.

-Ân sủng của Chúa được ban cho ta, ta nhận nó ngay bây giờ nhưng nó đòi hỏi chúng ta phải tĩnh lặng và nhận ra rằng không có khoảnh khắc nào chúng ta có thể trải nghiệm mà không phải là bây giờ. Và không có khoảnh khắc nào mà không tràn đầy ân sủng của Chúa. Đó là việc quyết định có mặt trong hiện tại, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, mà ngay tại đây ngay bây giờ khi ta có thể coi ý muốn của Chúa là của ta và cho phép ta nhận thức trở lại sự hiện diện của những món quà của Chúa. Ân sủng của Người, tình yêu của Người có mặt ngay bây giờ ngay tại đây và chỉ cần một khoảnh khắc để cảm nhận điều đó. Trong khoảng khắc đó, sự chuộc lỗi xảy ra, ta không còn bảo vệ chống lại Người, chống lại Ngã thánh được chia sẻ với tất cả anh chị em của chúng ta. Chúng ta sẵn sàng đón nhận những món quà của Chúa, ân sủng của Chúa.

📜 Nội Dung Định Tâm Của Bài Học 179

Mật ngôn bao bọc tối hậu — cái Thể thanh tịnh nuôi dưỡng vạn pháp:Thượng Đế duy là Tình Yêu, và bởi vậy, Ta cũng chính là Tình Yêu.

Chánh niệm 1 (Mặt Thể — Từ Bài 167):

  • Đồng thể Pháp thân — Chỉ có một Mạng Mạch Sự Sống duy nhất, và Ta đồng chung mạch sống đó với Chân Như.
  • Quán chiếu: Bài học này đập tan ảo tưởng lớn nhất của vũ trụ: sự chia chẻ. Bản ngã muốn chúng ta tin rằng có mạng sống của bạn, có mạng sống của người nhân viên nhà hàng, có mạng sống của cô em vợ — tất cả tách biệt và xung đột nhau. Nhưng Tánh Giác ấn chứng: Tất cả chỉ là Một Sự Sống duy nhất đang cuộn chảy qua vạn loại. Khi bạn khó chịu với người phục vụ, bạn đang tự làm tổn thương mạch sống của chính mình. Khi bạn chọn tình yêu, bạn đang nuôi dưỡng dòng chảy thanh tịnh vẹn tròn đó.

Chánh niệm 2 (Mặt Dụng — Từ Bài 168):

  • Đương hạ tức thời — Ân sủng của Người đã ban cho con. Con xin tiếp nhận và hiển lộ ngay lúc này.
  • Quán chiếu: Chúng ta không cần phải đi tìm cầu ân sủng ở một cõi xa xôi nào khác. “I claim it now” (Con tiếp nhận ngay lúc này) chính là cái khoảnh khắc bạn đứng ở nhà hàng, dừng lại sự cau có và chọn Tình Yêu. Ân sủng vốn sẵn có, bạn chỉ việc bước lên ngôi vị Chủ kho báu và tuyên bố quyền sở hữu của mình.

Leave a comment