Thượng Đế duy là Tình Yêu, và bởi vậy, Ta cũng chính là Tình Yêu.
(169) Bởi ân sủng con sống. Bởi ân sủng con được giải thoát – (Ân sủng độ thoát — Ta sống trong Ân sủng. Nhờ Ân sủng, Ta được giải thoát hoàn toàn.)
Thượng Đế duy là Tình Yêu, và bởi vậy, Ta cũng chính là Tình Yêu.
(170) Không có sự tàn ác nào trong Thượng Đế và không có sự tàn ác nào trong tôi – (Tánh Không vô hại — Không có sự tàn nhẫn nơi Chân Như, và bởi thế, không có sự tàn nhẫn nào nơi Ta.)
Thượng Đế duy là Tình Yêu, và bởi vậy, Ta cũng chính là Tình Yêu.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
– Ân sủng là sự chấp nhận của chúng ta đối với tình yêu của Chúa dành cho chúng ta và Ân sủng không phải là bất cứ điều gì mà cái ngã sai lầm biết hoặc có thể đạt được. Sẽ có lúc chúng ta tự giáo dục mình ra khỏi cái tâm ‘tôi biết’. Sẽ có lúc chúng ta sẽ nghỉ ngơi và cho phép bởi vì ta hiểu rằng cái ta ảo tưởng không thể biết, không thể đạt được. Nó không được tạo ra để biết tình yêu của Chúa và chỉ khi chúng ta dừng lại và yên nghỉ sâu trong lòng để nghe tiếng nói của Chúa thì chúng ta mới có thể nhận được điều này.
-Điều duy nhất mà chúng ta đang làm ở đây là chuẩn bị cho chính mình để nhận được ân sủng của Chúa vốn đã là của chúng ta. Đó là món quà của Chúa, đó là trạng thái mà chúng ta đang sống nhưng trong khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta là cái tôi hay cái ta ảo tưởng, thì đó là sự bảo vệ chống lại việc nhận được ân sủng này. Để đón nhận nó và được gột rửa trong tình yêu của Chúa, ta sẽ buông bỏ mọi thứ mà ta từng bám víu trước đây để thấy chúng trống rỗng như thế nào so với ân sủng này của Chúa và biết rằng ta là một với ân sủng đó.
-Chúng ta chưa bao giờ phạm tội, cũng không thể phạm tội. Điều này chuẩn bị cho chúng ta đón nhận ân sủng của Chúa. Tất cả những câu chuyện của chúng ta chỉ là sự biện hộ để cho phép cuộc trao đổi này diễn ra, đổi ân sủng để lấy ảo tưởng.
-Không có sự tàn ác trong Chúa và không có trong ta. Khi ta nghĩ rằng ta tấn công để tự vệ, ta có ý rằng tàn nhẫn là sự bảo vệ; ta an toàn vì sự tàn nhẫn. Khi ta sợ hãi điều gì đó, ta sẽ thu hút nó. Đó là lý do tại sao ta cần đặt mục tiêu trước mỗi ngày. Chúng ta muốn đạt được điều gì từ bất kỳ tình huống nào. Vậy thì điều ta muốn là sự bình an của Chúa, không phải của cái tôi. Ta muốn sự bình an.
-Vì vậy ta không thể phòng vệ vì ta tạo ra những gì ta phòng vệ chống lại. Nó trở thành có thật và không thể thoát khỏi, và không thấy được sự giả tạo của nó. Đó không phải là ý Chúa và ta không làm chứng sai lầm cho điều đó. Đó chính là sự tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi. Ta muốn phép lạ thay vì điều này. Ta không biết giải pháp là gì, ta yên nghĩ hoàn toàn trong sự chắc chắn của Chúa về ta, về anh em của ta và về mọi sự.
-📜 Nội Dung Định Tâm Của Bài Học 180
Mật ngôn bao bọc tối hậu — cái Thể thanh tịnh nuôi dưỡng toàn pháp giới: Thượng Đế duy là Tình Yêu, và bởi vậy, Ta cũng chính là Tình Yêu.
Chánh niệm 1 (Mặt Thể — Từ Bài 169):
“Ân sủng độ thoát — Ta sống trong Ân sủng. Nhờ Ân sủng, Ta được giải thoát hoàn toàn.“
Quán chiếu: Bài học này đập tan ảo tưởng về sự nỗ lực gồng gượng của bản ngã. Bạn duy trì được sự phẳng lặng trưa nay không phải do cái “Ngã phàm phu” này tài giỏi, mà vì bạn đã buông tay chèo để dòng chảy Ân sủng của Tự tánh tự vận hành. Bạn sống trong ân sủng và chính ân sủng đó giải thoát bạn khỏi sợi dây xích cau có, bực dọc của tập khí cũ.
Chánh niệm 2 (Mặt Dụng — Từ Bài 170): “Tánh Không vô hại — Không có sự tàn nhẫn nơi Chân Như, và bởi thế, không có sự tàn nhẫn nào nơi Ta.“
Quán chiếu: “Sự tàn nhẫn” (cruelty) dưới lăng kính ACIM và Thiền môn chính là tâm công kích, phán xét và phòng thủ. Bản ngã muốn bạn nhìn người khác bằng sự phán xét tàn nhẫn để tự vệ . Nhưng khi bạn nhận ra Bản thể của mình là Tình Yêu thuần khiết, tâm công kích tự khắc sụp đổ. Bản tính của bạn hằng hằng vô hại, phẳng lặng như tờ, chỉ tỏa chiếu lòng trắc ẩn bao dung.