1. Hôm nay tôi nguyện thành thật với chính mình (thừa nhận sự giới hạn của bản ngã). Tôi sẽ không nghĩ rằng mình đã biết những điều vốn nằm ngoài tầm hiểu biết hiện tại. Tôi sẽ không nghĩ rằng mình hiểu được cái toàn thể chỉ từ những mảnh vụn nhận thức – thứ duy nhất mà tôi có thể nhìn thấy. Hôm nay, tôi nhận ra sự thật là như vậy. Và vì thế, tôi được trút bỏ gánh nặng của những phán xét mà vốn dĩ tôi không thể thực hiện. Nhờ đó, tôi giải phóng chính mình và những gì tôi nhìn vào, để được ở trong bình an như cách Thượng Đế đã tạo ra chúng ta.
2. Cha ơi, hôm nay con để cho tạo hóa được tự do là chính nó. Con tôn vinh mọi phần của tạo hóa, trong đó có cả chính con. Chúng con là một vì mỗi một phần đều chứa đựng ký ức về Người (Trạng thái nguyên thủy được chôn giấu), và chân lý phải tỏa sáng trong tất cả chúng con như một thể đồng nhất.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
Chủ đề của Bài học 243 là một lời khẳng định vô cùng mạnh mẽ về sự an toàn và bản chất chân thật của bạn: “Today I will judge nothing that occurs.”(Ngày hôm nay con sẽ không phán xét bất cứ điều gì xảy ra.)
Bài học này liên kết trực tiếp với khái niệm “Thế gian là gì?” (What is the World?) mà bạn đang học, bởi vì thế giới bạn nhìn thấy vốn dĩ chỉ là một hệ thống phán xét của bản ngã. Khi bạn ngừng phán xét, thế giới ảo ảnh ấy bắt đầu lung lay và nhường chỗ cho Chân lý hiển lộ.
1. Phán xét là gì? Hành vi cố tình “Tách biệt” khỏi cái Toàn Thể
Khi lòng bạn đang thênh thang nhẹ bước trong Tánh Không, cái tôi (ego) sẽ cố gắng dùng một công cụ duy nhất để kéo bạn trở lại nhà tù của nó: Sự Phán Xét (Judgment).
- Mỗi khi bạn phán xét một ai đó (hoặc phán xét chính mình), bạn đang bốc một “vụ việc nhỏ lẻ” (một lỗi lầm, một hành vi trái ý) lên và biến nó thành một bức tường kiên cố chắn trước ánh mặt trời.
- Phán xét chính là hành động dõng dạc tuyên bố: “Tôi gán giá trị cho ảo ảnh này, tôi muốn tách rẽ khỏi người này.” Ngay lập tức, không gian thênh thang của bạn sẽ bị thu hẹp lại thành một góc tối chật hẹp đầy lo âu và đối phó.
2. Sự im lặng của Trí Tuệ: “I will not judge”
- Lời nguyện ACIM: “Con xin không thay thế ý muốn của con cho Ý Muốn của Cha… Con xin không phán xét những gì con không thể thấu triệt bằng trí năng hữu hạn.”
- Cấu trúc tâm trí: Khi bạn ra lệnh định tâm “Hôm nay con xin không phán xét”, bạn đang bảo vệ sự tự do của chính mình. Bạn từ chối đóng vai một vị thẩm phán nhị nguyên để cân đo đong đếm thế giới ảo ảnh. Bạn để cho mọi hiện tượng đến và đi một cách tự nhiên.
3. Liên hệ Phật giáo: Trạng thái “Bất nhị” và “Không phân biệt”
Điều này trùng khớp hoàn hảo với cốt tủy của Kinh Tín Tâm Minh của Tam Tổ Tăng Xán: “Chí đạo vô nan, duy hiềm giản trạch” (Đạo lớn không có gì khó, chỉ ngại lòng chọn lựa, phân biệt).
- Khi bạn dừng tâm phân biệt đúng/sai, tốt/xấu, nợ/trả ở thế giới bề mặt, bạn bước thẳng vào Pháp môn Bất nhị.
- Bạn nhìn mọi người anh em xung quanh không phải qua lăng kính lỗi lầm của cái tôi, mà nhận ra họ chính là “Con của Thượng Đế” (Phật tính) đang cùng chia sẻ không gian thênh thang vĩ đại với bạn
Cách thực hành Bài học 243 trong ngày hôm nay:
Hãy mang theo cảm giác thênh thang nhẹ bước này đi qua ngày hôm nay. Nếu thỉnh thoảng có một gợn sóng nhỏ (một người cư xử thô lỗ, một tin tức không như ý) lướt qua, hãy nhủ thầm:
- “Hoàn cảnh này đang cố lôi kéo tôi vào một vụ việc nhỏ lẻ để phán xét.”
- “Không. Hôm nay tôi chọn không phán xét Con của Thượng Đế. Tôi chọn giữ lòng mình thênh thang.”
- “Tôi giao khoảnh khắc này cho Đức Thánh Linh và an nghỉ trong sự tĩnh lặng.”
Chúc bạn có một ngày trọn vẹn thong dong bước đi trên mặt đất, tâm ngự trị giữa khoảng không bao la của Thiên Đàng.