1. Đừng để sự thật về chúng ta hôm nay bị che giấu bởi sự khiêm nhường giả tạo. Thay vào đó, chúng ta hãy biết ơn những món quà mà Cha đã ban cho chúng ta. Liệu chúng ta có thể thấy nơi những ai được Cha chia sẻ vinh quang của Người bất kỳ dấu vết nào của tội lỗi và mặc cảm tội lỗi không? Và có thể nào chúng ta không ở trong số họ, khi Người yêu Con của Người mãi mãi và với sự kiên định tuyệt đối, biết rõ người ấy như Người đã tạo dựng nên?
2. Thưa Cha, chúng con tạ ơn Cha vì ánh sáng chiếu soi mãi mãi trong chúng con. Và chúng con tôn vinh ánh sáng ấy, bởi vì Cha chia sẻ nó với chúng con. Chúng con là một, hợp nhất trong ánh sáng này và hòa làm một với Người, sống an bình với vạn vật và với chính mình.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Tiêu đề của bài học hôm nay là một lời khẳng định đầy ánh sáng về Bản Thể vĩ đại của bạn: “Vinh quang của Cha tôi cũng là vinh quang của chính tôi.” (The glory of my Father is my own.)
-Sau khi bạn đã giao phó quyền năng quyết định cho Chân lý (Bài 238) và hiểu rõ cơ chế vận hành tháo gỡ ảo ảnh của Đức Thánh Linh, tâm trí bạn không còn bị giam cầm trong sự thấp hèn của cái tôi nữa. Bạn đã sẵn sàng để đón nhận “Vinh quang” (The Glory) — trạng thái tỏa rạng nguyên thủy của Bản Thể Thuần Khiết.
Hãy cùng bóc tách cấu trúc tâm lý học sâu của bài học này và sự khế hợp tuyệt đẹp của nó với tầng thức cao nhất của Đạo Phật:
1. “Vinh quang” (The Glory): Sự chấm dứt mặc cảm thấp hèn
Cái tôi (ego) sống bằng hai thái cực điên đảo: hoặc là Tự cao ngạo (specialness – cho mình là nhất), hoặc là Tự ti, thấp hèn (mặc cảm tội lỗi, coi mình là chúng sinh tội nghiệp, đầy nghiệp chướng). Cả hai thái cực này đều giữ cho bạn tách biệt khỏi Thượng Đế.
- Lời nguyện ACIM: “Hôm nay, con xin để Chân lý của Thượng Đế tỏa rạng trên con… Vinh quang của Cha không phải là thứ để con đứng từ xa bái lạy, mà nó chính là bản chất của chính con.”
- Cấu trúc tâm trí: “Vinh quang” ở đây không phải là danh vọng hay sự kiêu hãnh của bản ngã. Đó là Ánh Sáng của Chân Tri/Cái Biết Chân Thật (The Light of Knowledge). Khi bạn thừa nhận vinh quang của Thượng Đế cũng là của bạn, bạn đang dẹp bỏ sự kiêu ngạo tinh vi của cái tôi (cái tôi thích giả vờ tội nghiệp để trốn tránh trách nhiệm thức tỉnh). Bạn chấp nhận rằng bạn được tạo ra hoàn hảo, thánh thiện và trọn vẹn.
2. Sự tương đồng với “Phật tính tỏa rạng” và “Trí Tuệ Tự Tính” trong Đạo Phật
Nhận thức này khế hợp hoàn toàn với tư tưởng cốt lõi của Kinh Hoa Nghiêm và Đại Thừa Phật giáo:
- Trong Đạo Phật: Khi Đức Phật Thích Ca ngộ đạo dưới cây Bồ Đề, lời đầu tiên Ngài thốt lên là: “Lạ thay! Tất cả chúng sinh đều có đầy đủ đức tướng trí tuệ của Như Lai, nhưng vì vọng tưởng bám chấp nên không tự chứng đắc.” “Đức tướng trí tuệ của Như Lai” chính là Vinh quang được nói đến trong ACIM. Bản chất của bạn vốn dĩ rực rỡ, trang nghiêm và đầy đủ công đức thanh tịnh giống như chư Phật (Đồng thể Pháp thân).
- Nhận ra vinh quang của Cha cũng là của mình tương đồng với việc Chấp nhận Phật tính của chính mình. Bạn không còn đi cầu xin sự cứu rỗi ở bên ngoài, mà bạn để cho ánh sáng từ tâm tự động tỏa rạng, xóa tan dải mây đen của vô minh.
3. Cách thực hành Bài học 239 đối với “Những gợn sóng nhỏ”
Hôm nay, khi bạn đi qua đời sống thường ngày trong sự định tĩnh, hãy dùng Bài học 231-239 làm bệ đỡ. Nếu thỉnh thoảng có những gợn sóng nhỏ từ quá khứ (sự hối hận, tự trách) hay hiện tại (sự lo lắng giả tạm) trỗi dậy, hãy áp dụng ngay:
- Nhìn thẳng: “Cái tôi đang cố kéo mình về trạng thái tối tăm, thấp hèn cũ.”
- Tuyên ngôn câu lệnh: “Không. Vinh quang của Cha tôi cũng là vinh quang của chính tôi. Bóng tối của quá khứ không có quyền năng che khuất ánh sáng này.”
- Thả lỏng: Hãy cảm nhận một nguồn năng lượng rực rỡ, ấm áp và bình yên lan tỏa từ lồng ngực ra vạn vật xung quanh. Bạn đang nhìn thế giới bằng tầm nhìn của một bậc tỉnh thức.