1. Không ai có thể cho đi những gì họ không có. Thực vậy, việc cho đi là bằng chứng cho thấy bạn đang sở hữu điều đó. Chúng ta đã từng nói điều này trước đây. Điều khiến người ta khó tin không nằm ở chính điểm này. Không ai có thể nghi ngờ bạn phải sở hữu những gì bạn muốn cho đi trước khi bạn có thể cho nó đi. Chính ở giai đoạn thứ hai mà thế gian và nhận thức chân thực mới có sự khác biệt. Sau khi đã có và đã cho đi, thế giới quả quyết rằng bạn đã đánh mất đi những gì bạn từng sở hữu. ⁸Còn chân lý thì khẳng định rằng việc cho đi sẽ làm gia tăng những gì bạn đang sở hữu
2. Làm thế nào điều này có thể xảy ra? Vì chắc chắn rằng nếu bạn cho đi một thứ hữu hạn, mắt trần của bạn sẽ không coi nó là của bạn nữa. Tuy nhiên chúng ta đã học được rằng vạn vật (sự vật, hiện tượng) chỉ là sự phản chiếu của những ý nghĩ đã tạo ra chúng. Và bạn không thiếu bằng chứng cho thấy khi bạn cho đi những ý tưởng, bạn củng cố chúng trong chính tâm trí của mình. Có lẽ hình tướng mà ý nghĩ đó biểu hiện ra bên ngoài sẽ biến đổi khi ta trao truyền nó đi. Tuy nhiên, nó phải quay trở lại với người trao. Và hình thái mà nó nhận lấy không thể kém phần thỏa nguyện hơn. Nó phải nhiều hơn thế
3. Ý tưởng trước hết phải thuộc về bạn, trước khi bạn trao chúng đi. Nếu bạn muốn cứu rỗi thế giới, trước hết bạn phải chấp nhận sự cứu rỗi cho chính mình. Nhưng bạn sẽ không tin rằng điều này đã hoàn tất cho đến khi bạn nhìn thấy những phép màu mà nó mang lại cho bất kỳ ai bạn nhìn vào. Trong điều này, ý niệm về sự cho đi đã được làm rõ và trao cho ý nghĩa đích thực. Giờ đây, bạn có thể nhận ra rằng chính nhờ việc cho đi mà kho báu tâm linh của bạn được nhân lên.
4. Hãy bảo vệ tất cả những gì bạn quý trọng bằng cách trao chúng đi, và bạn sẽ chắc chắn không bao giờ đánh mất chúng. Những gì bạn từng nghĩ mình không có, nhờ đó được chứng minh là thuộc về bạn. Thế nhưng, đừng định giá dựa trên hình tướng của nó. Vì hình tướng này sẽ thay đổi và trở nên không thể nhận ra theo thời gian, bất kể bạn có cố gắng giữ gìn nó an toàn đến mức nào đi nữa. Chẳng có hình tướng nào là trường tồn. Chính ý nghĩ đằng sau hình thức của mọi thứ mới là điều không thể thay đổi.
5. Hãy hoan hỉ trao đi. Nhờ đó, bạn chỉ có thể được thêm chứ không mất. Ý niệm vẫn còn đó và lớn mạnh hơn khi được củng cố qua hành động cho đi. ⁴Các ý niệm được lan tỏa khi chúng được chia sẻ, bởi vì chúng không thể bị mất đi. Không có sự phân rẽ giữa người cho và người nhận như cách thế giới quan niệm. Ở đây, có một người cho đi nhưng vẫn giữ lại trọn vẹn cho chính mình; và người kia cũng sẽ tiếp tục ban tặng. Cả hai đều cùng nhận được ân phước trong sự trao đổi này, bởi mỗi người sẽ tiếp nhận được ý niệm cốt lõi dưới hình thức hữu ích nhất cho bản thân họ. Những gì một người tưởng như mất đi luôn là thứ có giá trí ít hơn nhiều so với những gì chắc chắn sẽ được trả lại cho họ.
6. Đừng bao giờ quên rằng bạn chỉ cho chính mình mà thôi. Ai hiểu được ý nghĩa của việc cho đi hẳn sẽ bật cười trước ý niệm về sự hy sinh. Người đó cũng không thể không nhìn thấu mọi hình thức muôn hình muôn vẻ của sự hy sinh. Người ấy cũng sẽ cười trước nỗi đau và mất mát, bệnh tật và đau buồn, trước cảnh nghèo khổ, đói khát và cái chết. Người ấy nhận ra rằng sự hy sinh chính là ý niệm duy nhất nằm sau tất cả những điều đó, và trong nụ cười hiền hòa của người ấy, chúng được chữa lành.
7. Ảo tưởng khi được nhận diện thì phải tan biến. ²Đừng chấp nhận khổ đau, và bạn sẽ loại bỏ được ý niệm về khổ đau. Phước lành của bạn sẽ đến với tất cả những ai đang đau khổ, khi bạn chọn nhìn nhận mọi nỗi đau khổ đúng như bản chất thực của nó (là ảo ảnh). Ý niệm về sự hy sinh chính là nguồn gốc sinh ra mọi hình thức mà khổ đau dường như biểu hiện. ⁵Và hy sinh là một ý niệm điên rồ đến mức sự tỉnh táo sẽ lập tức bác bỏ nó.
8. Đừng bao giờ tin rằng anh em có thể hy sinh. Không có chỗ cho sự hy sinh trong những gì thực sự có giá trị. Nếu ý nghĩ này xảy ra, chính sự hiện diện của nó chứng tỏ rằng sai lầm đã phát sinh và phải được sửa chữa. Phước lành của bạn sẽ hoá giải điều đó. ⁵Được ban cho bạn đầu tiên, giờ đây phước lành ấy cũng là của bạn để trao đi. Không một hình thức hy sinh và khổ đau nào có thể tồn tại lâu dài trước một người đã tha thứ và ban phước cho chính mình.
9. Những đóa hoa huệ mà người anh em của bạn trao cho bạn được đặt trên bàn thờ của bạn, bên cạnh những đóa hoa mà bạn trao lại cho anh ấy. Ai có thể sợ hãi khi nhìn vào sự thánh khiết đáng yêu như vậy? Ảo tưởng lớn lao về nỗi sợ Thượng Đế sẽ tan biến thành hư không trước sự thuần khiết mà bạn sẽ được chiêm ngưỡng tại nơi này. Hãy can đảm nhìn vào. Ân phúc mà bạn chiêm ngưỡng sẽ xóa nhòa mọi ý niệm về hình tướng, và để lại nơi đó món quà hoàn hảo đến muôn đời, mãi mãi tăng trưởng, mãi mãi là của bạn, và cũng mãi mãi được trao đi.
10. Giờ đây chúng ta đã hòa làm một trong ý nghĩ (Tình yêu), bởi nỗi sợ hãi đã tiêu tan. Và tại nơi này, trước bệ thờ hướng về một Thượng Đế, một Người Cha, một Đấng Sáng Tạo và một Ý Nghĩ duy nhất, chúng ta cùng đứng bên nhau như một đứa Con hợp nhất của Người. Không tách rời khỏi Đấng là Nguồn Cội của chúng ta; không xa cách bất kỳ người anh em nào vốn là một phần trong Bản Thể duy nhất của chúng ta, Bản Thể mà sự vô tội đã kết nối tất cả chúng ta làm một, chúng ta an trú trong ân phúc, và cho đi đúng như những gì chúng ta đã nhận lãnh. ⁴Danh Thượng đế ở trên môi chúng ta. ⁵Và khi nhìn vào tự tánh bên trong, chúng ta thấy sự thuần khiết của Thiên đàng tỏa sáng qua hình ảnh phản chiếu Tình yêu của Cha.
11. Giờ đây chúng ta được chúc phúc, và giờ đây chúng ta chúc phúc cho thế giới. Những gì ta đã chiêm ngưỡng, ta nguyện sẽ mở rộng ra, bởi ta khao khát được nhìn thấy điều ấy ở khắp muôn nơi. Chúng ta nguyện cho ánh sáng đó tỏa sáng với ân sủng của Chúa trong mọi người. Chúng ta không muốn nó bị giữ lại khỏi bất cứ điều gì chúng ta nhìn vào. Và để đảm bảo cái thấy thánh khiết này là của chúng ta, chúng ta ban tặng nó cho mọi sự mà chúng ta nhìn thấy. Vì khi chúng ta nhìn thấy ánh sáng ấy ở bất cứ đâu, nó sẽ quay trở lại với chúng ta dưới hình thức của những đóa hoa huệ mà chúng ta có thể đặt lên bàn thờ của mình, biến nơi đây thành ngôi nhà cho chính Sự Vô Tội – Đấng đang ngự trị trong ta và ban tặng cho ta Sự Thánh Khiết của Ngài như thể đó là của chính chúng ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
–Cốt tủy của bài học: Mọi phước lành đều khởi sinh từ bên trong. Khi bạn nhìn thấy chính mình vô tội, thuần khiết và được yêu thương, cái nhìn đó tự động phóng chiếu và ôm ấp toàn bộ thế gian, xóa tan mọi ảo ảnh của đau khổ. Đây cũng là quy luật vận hành tối hậu của tâm thức: Cho và Nhận là một.
–Không còn sự hy sinh: Bản ngã thường nghĩ rằng ban phước hay giúp đỡ người khác là phải hy sinh bản thân. Bài học này dập tắt ảo tưởng đó. Bạn ban phước hay chúc phước cho thế gian, cho người khác hay trần cảnh không phải bằng cách ban phát từ trên xuống, mà bằng cách nhận ra phước lành của Thượng Đế đang tràn ngập trong chính tâm thức mình, và nhận biết rằng họ cũng có chung sản nghiệp đó.
-Chúng ta bị ám ảnh bởi hình tướng đến mức chúng ta tin rằng nếu ta cho đi một thứ gì đó thì ta bị mất và người nhận thứ đó sẽ được. Thông qua cái tôi tất cả đều là lợi ích của riêng ta, đạt được bằng sự tổn hại của người khác bởi vì chúng ta khác nhau và tôi muốn được lợi hơn là bị thiệt hại.
-Ta càng muốn lấy nhiều hơn để phục vụ một cái tôi không tồn tại và điều đó làm tăng thêm cảm giác tội lỗi trong tâm ta, đó là điều đang cố gắng tự ngăn cản mình với anh em khác là một với ta. Vì vậy ta thực sự đang tự chia cắt mình với niềm tin rằng chúng ta tách rời nhau và một phần có thể đạt được, một phần khác có thể mất đi và tất cả cảm giác tội lỗi đó đều ở trong tâm ta. Và chính cảm giác tội lỗi qua năm tháng đã giết chết và hủy hoại cái thân và nó giữ ta trong vòng tròn tái sinh. nó giữ ta trong bóng tối vì không có sự sống ở đó.
-Điều thực sự quan trọng là sự thật chỉ có một cái toàn thể. Thực tại đó là một tổng thể, một thứ thông lưu liền mạch trong đó tất cả chúng ta đều là một phần mà không có sự kết thúc hay bắt đầu. Và vì vậy chúng ta đã lấy đi từ những gì là toàn thể và chúng ta đã phân mảnh nó thành những phần riêng biệt và sau đó mỗi phần trở thành vật chất, đều có hình tướng.
-Vì vậy bây giờ mọi thứ đều dày đặc, là vật chất, nó tuân theo quy luật của cái tôi. Và bây giờ chúng ta có ý niệm về nhiều, ít, có hoặc không và đây là nơi các lợi ích xung đột và bằng chứng về sự tách biệt phát huy tác dụng . Đó là điều cái tôi đang cố gắng làm nhưng thực ra bài học nói rằng không có gì là thật trừ khi nó có thể được chia sẻ, rằng khi chúng ta chia sẻ, nó thực sự tăng lên.