Bài 163: Không có cái chết. Con Chúa được tự do.

1. Cái chết là một ý nghĩ mang nhiều hình thức, thường không được nhận biết. Nó có thể xuất hiện dưới dạng nỗi buồn, sợ hãi, lo lắng hoặc nghi ngờ; dưới dạng sự tức giận, thiếu niềm tin và thiếu sự tin tưởng; quan tâm đến cái thân, sự đố kỵ, và mọi hình thức trong đó mong muốn không phải là chính mình có thể đến cám dỗ anh em. Tất cả những ý nghĩ như vậy chỉ là sự phản ảnh việc tôn thờ cái chết như một vị cứu tinh và là người ban sự giải thoát.

2. Hiện thân của nỗi sợ hãi, chủ nhân của tội lỗi, thần của kẻ phạm tội và chúa tể của mọi ảo tưởng và lừa dối, ý nghĩ về cái chết có vẻ rất hùng mạnh. Vì nó dường như nắm giữ mọi loài sống trong bàn tay khô héo của nó; tất cả hy vọng và mong muốn trong cái nắm bắt hủy diệt của nó; mọi mục tiêu được nhận thức nhưng trong con mắt không thể nhìn thấy của nó. Những người yếu đuối, bất lực và bị bệnh cúi mình trước hình ảnh của nó, nghĩ rằng chỉ có nó là có thật, không thể tránh khỏi, xứng đáng với sự tin tưởng của họ. Vì chỉ một mình nó chắc chắn sẽ đến.

3. Tất cả mọi thứ ngoại trừ cái chết được coi là không chắc chắn, mất đi quá nhanh dù khó đạt được, không chắc chắn về kết quả của chúng, có xu hướng làm thất bại những hy vọng mà chúng từng tạo ra, và để lại mùi vị của tro bụi ở phía sau, thay cho khát vọng và ước mơ. Nhưng cái chết được tin cậy. Vì nó sẽ đến với những bước chân chắc chắn khi đến lúc nó đến. Nó sẽ không bao giờ thất bại trong việc bắt tất cả sự sống làm con tin cho chính nó.

4. Anh em có cúi mình trước những thần tượng như thế này không? Đây là sức mạnh và quyền năng của chính Chúa được nhận thấy bên trong một thần tượng làm từ cát bụi. Đây là điều đối nghịch với Chúa được tuyên bố là chúa tể của mọi tạo phẩm, mạnh hơn Ý muốn của Chúa đối với sự sống, sự vô tận của tình yêu thương và sự không thay đổi hoàn hảo, bất biến của Thiên đường. Đây là Ý muốn của Cha và Con cuối cùng bị đánh bại, được đặt yên nghỉ dưới tấm bia mộ mà cái chết đã đặt trên thân xác của Con thánh của Chúa.

5. Không còn thánh khiết khi thất bại, anh ấy trở thành thứ mà cái chết muốn anh ấy trở thành. Văn bia của anh ấy, do chính cái chết viết ra, không ghi tên anh ấy, vì anh ấy đã tan thành cát bụi. Nó chỉ nói điều này: “Đây là nhân chứng cho thấy Chúa đã chết.” Và điều này nó viết đi viết lại, trong suốt thời gian những người tôn thờ nó đồng ý, và quỳ xuống trán chạm đất, họ thì thầm một cách sợ hãi rằng điều đó là như vậy.

6. Không thể tôn thờ cái chết dưới bất kỳ hình thức nào, mà vẫn chọn một số ít mà anh em không trân trọng và vẫn muốn tránh, trong khi vẫn tin vào số còn lại. Vì cái chết là toàn bộ. Hoặc mọi thứ đều chết, hoặc chúng sống và không thể chết. Không thể thỏa hiệp được. Vì ở đây một lần nữa, chúng ta thấy một lập trường rõ ràng mà chúng ta phải chấp nhận nếu chúng ta lành mạnh; những gì mâu thuẫn hoàn toàn với một ý nghĩ thì không thể đúng, trừ khi điều ngược lại với nó được chứng minh là sai.

7. Ý tưởng về cái chết của Chúa quá phi lý đến nỗi ngay cả kẻ điên rồ cũng khó tin vào điều đó. Vì nó ngụ ý rằng Chúa đã từng sống và bằng cách nào đó đã chết; dường như bị giết bởi những kẻ không muốn Người sống sót. Ý muốn mạnh mẽ hơn của chúng có thể chiến thắng Ý muốn của Người, và vì thế sự sống vĩnh cửu nhường chỗ cho cái chết. Và cùng với Cha, Con cũng chết.

8. Những người tôn thờ thần chết có thể sợ hãi. Tuy nhiên, những suy nghĩ như thế này có đáng sợ không? Nếu họ thấy rằng đó chỉ là điều họ tin, họ sẽ được giải thoát ngay lập tức. Và anh em sẽ cho họ thấy điều này ngày hôm nay. Không có cái chết, và bây giờ chúng ta từ bỏ nó dưới mọi hình thức, vì sự cứu rỗi của họ và của chính chúng ta. Chúa không tạo ra cái chết. Do đó, bất kỳ hình thức nào nó có đều phải là ảo tưởng. Đây là điều chúng ta tỏ rõ ngày hôm nay. Và nó được cho chúng ta để nhìn vượt qua cái chết, và nhìn thấy sự sống ở phía bên kia.

Cha của chúng con, xin ban phước cho đôi mắt của chúng con hôm nay. Chúng con là sứ giả của Người, và chúng con muốn nhìn vào sự phản chiếu vinh quang của Tình yêu thương của Người tỏa sáng trong mọi thứ. Chúng con sống và chuyển động chỉ trong một mình Người. Chúng con không tách rời khỏi sự sống vĩnh cửu của Người. Không có cái chết, vì chết không phải là Ý muốn của Người. Và chúng con ở nơi Người đã đặt chúng con, trong sự sống mà chúng con chia sẻ với Người và với muôn loài, để được giống như Người và là một phần của Người mãi mãi. Chúng con chấp nhận Suy nghĩ của Người như của chúng con, và ý muốn của chúng con là một với Ý muốn của Người mãi mãi. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đây là lần đầu tiên khóa học thực sự đề cập trực tiếp về cái chết và có nhiều phản ứng từ cái tôi. Cách mà cái tôi cố gắng phản ứng là lừa chúng ta tin rằng cái chết là tự nhiên, không thể tránh khỏi và hợp pháp, cực kỳ hợp pháp thậm chí còn hợp pháp hơn cả chính Chúa.

-Ý tưởng tách biệt khỏi Chúa, Người là sự sống, là cái chết. Toàn bộ giác mơ của cái tôi chứa đựng ý tưỡng đầu tiên rằng sự sống có đối lập, đó là cái chết. Vì vậy trong giấc mơ cái chết, cái thân được sinh ra và câu chuyện về cái ta huyễn ảo nảy sinh. Nhưng không có gì thực sự xảy ra bởi vì sự tách biệt không thể xảy ra trong Chúa. Không có gì thực sự xảy ra trong cõi của sự thật. Tât cả chỉ là giấc mơ, chỉ là ảo tưởng. Mọi thứ trong giấc mơ là để đanh lạc hướng tâm ta để chúng ta di chuyển qua dòng thời gian phục vụ quy luật của cái tôi nói rằng ta được sinh ra, trải qua những chu kỳ nhất định, cái thân chắc chắn sẽ già đi, sau đó là chết. Đó là quy luật của cái tôi, không có gì tử tế và không có gì đúng trong đó. Chúng ta muốn thức tỉnh trở lại với sự sống vĩnh cữu, đó là chúng ta trong sự thật. Chúng ta là gì không thể chết, bởi vì nó chưa bao giờ được sinh ra trong giấc mơ.

Bài 162: Ta như Chúa đã tạo nên ta.

1. Ý nghĩ duy nhất này, được giữ vững trong tâm, sẽ cứu thể giới. Thỉnh thoảng chúng ta sẽ lặp lại nó, khi chúng ta đạt đến một giai đoạn học tập khác. Nó sẽ có ý nghĩa hơn nhiều đối với anh em khi anh em tiến bộ. Những lời này rất thiêng liêng, vì chúng là lời Chúa ban ra để trả lời cho thế giới mà anh em đã tạo ra. Bởi chúng, thế giới biến mất, và tất cả mọi thứ nhìn thấy trong những đám mây mù sương và những ảo tưởng mờ ảo của nó đều tan biến khi những lời này được nói ra. Vì chúng đến từ Chúa.

2. Đây là Lời mà qua đó Con trở thành niềm hạnh phúc của Cha mình, Tình yêu thương và sự hoàn thiên của Người. Ở đây tạo phẩm được tuyên bố, và được tôn vinh như nó là. Không có giấc mơ nào mà những lời này sẽ không xua tan; không có ý nghĩ về tội lỗi và không có ảo tưởng nào mà giấc mơ chứa đựng mà không tan biến trước sức mạnh của chúng. Chúng là tiếng kèn thức tỉnh vang lên khắp thế giới. Người chết thức dậy để đáp lại tiếng gọi của nó. Và những ai sống và nghe thấy âm thanh này sẽ không bao giờ nhìn vào cái chết.

3. Anh ấy thực sự thánh, người biến những lời này thành của riêng mình; thức dậy với chúng trong tâm, nhớ lại chúng suốt cả ngày, ban đêm mang chúng theo khi đi ngủ. Giấc mơ của anh ấy sẽ hạnh phúc, sự nghỉ ngơi của anh ấy được yên ổn, sự an toàn của anh ấy sẽ chắc chắn và cái thân của anh ấy được chữa lành, bởi vì anh ấy ngủ và thức dậy với sự thật luôn ở trước mặt. Anh ấy sẽ cứu thế giới, bởi vì anh ấy trao cho thế giới những gì anh ấy nhận được mỗi khi anh ấy thực tập những lời của sự thật.

4. Hôm nay chúng ta thực tập đơn giản. Vì những lời chúng ta sử dụng có sức mạnh to lớn, và chúng không cần bất kỳ ý nghĩ nào vượt ra ngoài bản thân chúng để làm thay đổi tâm của người sử dụng chúng. Tâm đó được thay đổi hoàn toàn đến mức bây giờ nó là kho báu nơi Chúa đặt tất cả những món quà và tất cả Tình yêu thương của Người, để ban phát cho toàn thế giới, tăng lên khi cho đi; được giữ trọn vẹn vì việc chia sẻ nó là không giới hạn. Và như vậy anh em học cách suy nghĩ với Chúa. Nhãn quan của Christ đã khôi phục cái nhìn của anh em bằng cách cứu rỗi tâm của anh em.

5. Chúng ta tôn vinh anh em ngày hôm nay. Anh em có quyền có được sự thánh khiết hoàn hảo mà giờ đây anh em chấp nhận. Với sự chấp nhận này sự cứu rỗi được mang đến cho mọi người, vì ai có thể trân trọng tội lỗi khi sự thánh khiết như thế này đã ban phước cho thế giới? Ai có thể tuyệt vọng khi niềm vui trọn vẹn là của anh em, có sẵn cho mọi người như phương thuốc chữa lành nỗi đau buồn và đau khổ, mọi cảm giác mất mát, và để thoát khỏi hoàn toàn tội lỗi và cảm giác tội lỗi?

6. Và ai sẽ không phải là anh em với anh em bây giờ; anh em, người cứu chuộc và vị cứu tinh của anh ấy. Ai có thể không chào đón anh em vào trái tim của anh ấy bằng lời mời gọi yêu thương, háo hức hợp nhất với người giống như mình trong sự thánh khiết? Anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Những lời này xua tan màn đêm, và bóng tối không còn nữa. Anh sáng đã đến hôm nay để ban phước cho thế giới. Vì anh em đã nhận ra Con Chúa, và trong sự nhận ra đó là sự nhận ra của thế giới.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta giống như Chúa đã tạo nên ta. Ta không thể là gì khác, không có sức mạnh, không có tâm nào ngoài tâm của Chúa, không có nơi nào để đi trong sự vô tận của Chúa. Hãy nhớ rằng đây chỉ là trạng thái mơ nên điều này không bao giờ xảy ra trong sự thật. Ta có thể mơ thấy điều đó, nó đã xảy ra nhưng nó không trở thành sự thật. Ta giống như Chúa đã tạo nên ta. Đó là một tổng thể, đó là đoàn con trong sự hợp nhất, nơi sự phân mảnh và tách biệt thành những phần riêng lẻ là điều không thể xảy ra.

-Có một cách nhìn về mỗi người anh em và đó là cách nhìn của Chúa và ta có giữ cách nhìn đó với Chúa không? Ta có xem anh em mình như một phần của Ngã duy nhất đó không? Không khác gì ta, không có lợi ích riêng. Lời kêu gọi tình yêu của anh ấy là lời kêu gọi của ta, ảo tưởng của anh ấy là ảo tưởng của ta và ngược lại, để ta có thể tha thứ cho toàn bộ đoàn con. Điều này thực sự lớn lao nhưng chỉ có cách nhìn của Chúa và chúng ta hoặc đồng tình với điều đó, chấp nhận nó, không có gì xảy ra cả hoặc chúng ta hoàn toàn ngủ quên.

-Không có gì thực sự đang xảy ra, tâm chỉ đang mơ. Và vì vậy nếu ta cảm thấy bị ai đó kích động thì điều gì đang thực sự xảy ra, ta chỉ đang nhìn thấy thứ gì đó trong giấc mơ, thứ gì đó, hình ảnh nào đó mà các giác quan của ta đang bị thu hút để ta có thể trao cho nó niềm tin của ta chứ không phải theo ý muốn của Chúa. Đây là cách chúng ta cứ mắc kẹt trong ảo tưởng, nhìn thấy những thứ không có ở đó và phản ứng với chúng, suy nghĩ về chúng và cố gắng giải quyết chúng một cách độc lập với Thánh Linh và chúng ta trải qua hết kiếp này đến kiếp khác.

-Vì vậy, chúng ta thực sự muốn thức tỉnh hoàn toàn khỏi giấc mơ, chúng ta không muốn rơi vào vòng xoay của những giấc mơ. Ta muốn thực tại, ta muốn một tình yêu thương hoàn hảo không thay đổi. Ta muốn trải nghiệm sự thật như Chúa đã ban cho, Vương quốc Thiên đường đó đã là của chúng ta. Ta có muốn trải nghiệm điều đó thay cho hư vô không. Thực sự không có gì. Chúng ta đừng dùng sức mạnh tâm của mình vào việc gì.

Bài 161: Xin ban phước lành cho tôi, hỡi Con thánh của Chúa.

1. Hôm nay chúng ta thực tập khác đi, và chống lại sự tức giận của mình, để nỗi sợ hãi của chúng ta có thể biến mất và mở ra không gian cho tình yêu thương. Đây là sự cứu rỗi trong những lời đơn giản mà chúng ta thực tập với ý tưởng của ngày hôm nay. Đây là câu trả lời cho sự cám dỗ, điều chắc chắn sẽ được đón nhận trong Đấng Christ nơi mà sự sợ hãi và tức giận đã từng ngự trị. Đây là sự Chuộc lỗi đã hoàn tât, thế giới được vượt qua một cách an toàn và Thiên đường giờ đây đã được phục hồi. Đây là câu trả lời của Tiếng nói cho Chúa.

2. Sự trừu tượng hoàn toàn là trạng thái tự nhiên của tâm. Nhưng một phần của nó bây giờ là không tự nhiên. Nó không coi mọi thứ là một. Thay vào đó, nó chỉ nhìn thấy những mảnh vỡ của cái toàn thể, vì chỉ như vậy nó mới có thể tạo ra thế giới một phần mà anh em nhìn thấy. Mục đích của tất cả việc thấy là để cho anh em nhìn thấy những gì anh em muốn thấy. Tất cả việc nghe chỉ mang đến cho tâm của anh em những âm thanh mà nó muốn nghe.

3. Những điều cụ thể đã được tạo ra như vậy. Và bây giờ chính những điều cụ thể mà chúng ta phải sử dụng trong thực tập. Chúng ta trao chúng cho Thánh Linh, để Ngài có thể sử dụng chúng cho một mục đích khác với mục đích mà chúng ta đã giao cho chúng. Tuy nhiên Ngài chỉ có thể sử dụng những gì chúng ta đã tạo ra, để dạy chúng ta từ một góc nhìn khác, để chúng ta có thể thấy một cách sử dụng khác trong mọi thứ.

4. Một anh em là tất cả anh em. Mỗi tâm chứa tất cả tâm, vì mỗi tâm là một. Đó là sự thật. Tuy nhiên, những ý nghĩ này có làm sáng tỏ ý nghĩa của tạo phẩm không? Những lời này có mang lại sự sáng tỏ hoàn hảo cho anh em không? Chúng có vẻ là gì ngoài những âm thanh trống rỗng; đẹp đẽ, có lẽ, đúng về mặt tình cảm, nhưng về cơ bản không được hiểu, cũng không thể hiểu được. Tâm đã tự dạy mình suy nghĩ một cách cụ thể không còn có thể nắm bắt được sự trừu tượng theo nghĩa nó bao gồm tất cả. Chúng ta cần nhìn thấy một chút, để học được nhiều.

5. Dường như chính cái thân mà chúng ta cảm thấy giới hạn sự tự do của mình, khiến chúng ta khổ đau, và cuối cùng dập tắt cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên, cái thân chỉ là biểu tượng cho một dạng sợ hãi cụ thể. Sợ hãi mà không có biểu tượng không yêu cầu có phản ứng, vì biểu tượng có thể tượng trưng cho sự vô nghĩa. Tình yêu thương không cần biểu tượng, vì nó là sự thật. Nhưng nỗi sợ hãi gắn liền với điều cụ thể, vì nó là sai lầm.

6. Cái thân tấn công, nhưng tâm thì không. Ý tưởng này chắc chắn gợi nhớ đến văn bản của chúng ta, nơi nó thường được nhấn mạnh. Đây là lý do tại sao cái thân dễ dàng trở thành biểu tượng của sự sợ hãi. Anh em đã nhiều lần được thúc giục nhìn xa hơn cái thân, vì hình ảnh của nó thể hiện biểu tượng của “kẻ thù” của tình yêu thương mà nhãn quan của Christ không nhìn thấy. Thân xác là mục tiêu để tấn công, vì không ai nghĩ anh ta ghét cái tâm. Tuy nhiên cái gì ngoài tâm điều khiển cái thân tấn công? Điều gì khác có thể là nguồn của sự sợ hãi ngoài những gì nghĩ đến nỗi sợ hãi?

7. Hận thù là cụ thể. Chắc chắn phải có thứ gì đó để tấn công. Một kẻ thù phải được nhận thức dưới hình thức mà hắn có thể bị chạm vào, nghe thấy và nhìn thấy, và cuối cùng bị giết. Khi sự hận thù nhìn vào một thứ, nó đòi hỏi cái chết cũng chắc chắn như Tiếng nói của Chúa tuyên bố rằng không có cái chết. Nỗi sợ hãi là vô độ, nuốt chửng mọi thứ mà mắt nó nhìn thấy, nhìn thấy chính nó trong mọi thứ, buộc tấn công chính mình và tiêu diệt.

8. Ai nhìn thấy người anh em như cái thân thì coi anh ta là biểu tượng của sự sợ hãi. Và anh ấy sẽ tấn công, bởi vì những gì anh ấy nhìn thấy là nỗi sợ hãi của chính anh ấy bên ngoài chính mình, sẵn sàng tấn công, rú lên để hợp nhất với anh ấy một lần nữa. Đừng nhầm lẫn cường độ của cơn giận dữ mà nỗi sợ hãi được phóng chiếu sẽ sinh ra. Nó hét lên giận dữ và cào cấu vào không khí với hy vọng điên cuồng có thể vươn tới người tạo ra nó và nuốt chửng anh ta.

9. Điều này mắt trần nhìn thấy trong một người mà Thiên đường yêu quý, các thiên thần yêu mến và Chúa tạo dựng hoàn hảo. Đây là thực tại của anh ấy. Và trong nhãn quan của Christ sự đáng yêu của anh ấy được phản ảnh dưới một hình thức thánh khiết và đẹp đẽ đến mức anh em khó có thể kiềm chế mà không quỳ dưới chân anh ấy. Tuy nhiên, thay vào đó, anh em sẽ nắm lấy tay anh ấy vì anh em giống như anh ấy khi nhìn anh ấy như vậy. Tấn công anh ấy là kẻ thù đối với anh em, vì anh em sẽ không nhận ra rằng trong tay của anh ấy là sự cứu rôi của anh em. Chỉ hỏi anh ấy điều này, và anh ấy sẽ đưa nó cho anh em. Yêu cầu anh ấy đừng tượng trưng cho nỗi sợ hãi của anh em. Anh em có muốn yêu cầu tình yêu thương hủy diệt chính nó không? Hay anh em muốn nó được tiết lộ với anh em và giải thoát anh em?

10. Hôm nay chúng ta thực tập theo hình thức mà chúng ta đã thử trước đây. Sự sẵn sàng của anh em bây giờ đã gần hơn, và hôm nay anh em sẽ đến gần hơn với nhãn quan của Christ. Nếu anh em có ý định đạt được nó, anh em sẽ thành công ngày hôm nay. Và một khi anh em đã thành công, anh em sẽ không sẵn sàng chấp nhận những nhân chứng mà mắt trần của anh em gọi ra. Những gì anh em sẽ thấy sẽ hát cho anh em nghe những giai điệu cổ xưa mà anh em sẽ nhớ lại. Anh em không bị lãng quên trên Thiên đường. Anh em không muốn nhớ nó sao?

11. Chọn một người anh em, biểu tượng của những người còn lại, và cầu xin sự cứu rỗi từ anh ấy. Trước tiên, hãy nhìn thấy anh ấy rõ ràng nhất có thể, dưới cùng hình thức mà anh em đã quen. Hãy nhìn mặt, tay chân, quần áo anh ấy. Hãy nhìn anh ấy mĩm cười, và thấy những cử chỉ quen thuộc mà anh ấy thường làm. Sau đó, hãy nghĩ về điều này: những gì mà anh em nhìn thấy bây giờ che giấu khỏi anh em hình ảnh về một người có thể tha thứ cho anh em tất cả tội lỗi của mình; bàn tay thiêng liêng của họ có thể lấy đi những chiếc đinh đâm vào tay anh em, và nhấc chiếc vương miện bằng gai mà anh em đã đặt trên đầu đang chảy máu của mình. Hãy yêu cầu anh ấy điều này, để anh ấy có thể giải thoát anh em:

Xin ban phước lành cho tôi, hỡi Con thánh của Chúa.

Tôi sẽ nhìn anh em bằng mắt của Đấng Christ,

Và nhìn thấy sự vô tội hoàn hảo của tôi trong anh em.

12. Và Ngài sẽ trả lời Đấng mà anh em đã kêu cầu. Vì Ngài sẽ nghe thấy Tiếng nói của Chúa trong anh em, và trả lời dưới tiếng nói của chính anh em. Bây giờ hãy nhìn anh ấy, người mà anh em chỉ thấy bằng thịt và xương, và hãy nhận ra rằng Christ đã đến với anh em. Ý tưởng của ngày hôm nay là lối thoát an toàn của anh em khỏi sự tức giận và sợ hãi. Hãy chắc chắn rằng anh em sử dụng nó ngay lập tức, nếu anh em bị cám dỗ tấn công một người anh em và nhận thấy ở anh ta biểu tượng của nỗi sợ hãi của anh em. Và anh em sẽ thấy anh ấy đột nhiên biến đổi từ kẻ thù thành vị cứu tinh; từ ma quỹ thành Đấng Christ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Sự trừu tượng của tâm nói ở trên biểu thị một trạng thái suy nghĩ thuần khiết, không cụ thể, không có bất cứ điều gì cụ thể dưới bất kỳ hình thức nào. Trong trải nghiệm của chúng ta ở đây, đó là một trạng thái chiêm nghiệm, trạng thái có mặt trong hiện tại nhưng không phải là trạng thái phản ứng với các kích thích, đó là trạng thái tiếp nhận.

-Ta chịu trách nhiệm về những gì ta thấy. Ta đã chọn những cảm xúc mà ta trải nghiệm và ta quyết định mục tiêu ta sẽ đạt được và mọi thứ dường như xảy ra với ta, ta đã yêu cầu và nhận được như ta đã yêu cầu. Như vậy đó. Không có tội lỗi, không có sự phán xét, nhưng chúng ta cần nhìn thấy nó trước khi có thể đưa ra lựa chọn và nhận ra rằng rõ ràng chúng ta có thể mong muốn điều đó thông qua hệ thống tư duy bản ngã, bất kể nó là gì. Thành thật mà nói, chúng ta muốn biết nỗi sợ hãi là gì.

-Chúng ta là tình yêu. Câu hỏi được đặt ra là nếu không như vậy thì sẽ như thế nào, ngược lại thì sẽ như thế nào, cảm giác như thế nào khi tách rời khỏi tình yêu thương. Chúng ta muốn biết nỗi sợ hãi và chúng ta đã mời người lạ mặt, sự sợ hãi vào. Vì vậy bây giờ chúng ta sẽ thực hành khác đi, chúng ta sẽ chống lại sự tức giận của chúng ta để nỗi sợ hãi có thể biến mất và nhường chỗ cho tình yêu.

Bài 160: Ta đang ở nhà. Sợ hãi là kẻ xa lạ ở đây.

1. Sợ hãi là kẻ xa lạ với những cách thức của tình yêu thương. Đồng nhất với sợ hãi, và anh em sẽ trở thành người xa lạ với chính mình. Và do đó anh em không biết chính anh em. Ngã của anh em là gì vẫn là một người xa lạ với phần của anh em nghĩ rằng nó là có thật, nhưng khác với chính anh em. Ai có thể tỉnh táo trong hoàn cảnh như vậy? Ai ngoài một người điên có thể tin rằng anh ta là những gì không phải là anh ta, và phán xét chống lại chính mình?

2. Có một kẻ lạ ở giữa chúng ta, kẻ đến từ một ý tưởng quá xa lạ với sự thật, anh ta nói một ngôn ngữ khác, nhìn vào một thế giới mà sự thật hề không biết đến, và hiểu những gì sự thật coi là vô nghĩa. Còn xa lạ hơn nữa, anh ta không nhận ra mình đến với ai (Ngã), nhưng vẫn cho rằng nhà của anh ấy (Ngã) thuộc về anh ta, trong khi anh ta là kẻ xa lạ bây giờ là người đang ở nhà. Tuy nhiên, thật dể dàng biết bao khi nói, “Đây là nhà của ta. Ta thuộc về nơi này, và sẽ không rời khỏi chỉ vì một kẻ điên bảo ta phải rời đi.”

3. Có lý do gì để không nói ra điều này? Lý do có thể là gì ngoại trừ việc anh em đã mời kẻ lạ này vào thế chỗ của anh em, và để anh em trở thành người xa lạ với chính mình? Không ai lại để mình bị tước đoạt một cách không cần thiết đến như vậy, trừ khi anh ấy nghĩ rằng có một ngôi nhà khác phù hợp với sở thích của mình hơn.

4. Ai là kẻ xa lạ? Đó là sự sợ hãi hoặc anh em là người không thích hợp với ngôi nhà mà Chúa đã ban cho Con của Người? Có phải sự sợ hãi là của chính Người, được tạo ra theo hình ảnh của Người không? Có phải là sự sợ hãi mà tình yêu thương hoàn thiện, và được nó hoàn thiện? Không có ngôi nhà nào có thể che chở cho tình yêu thương và sự sợ hãi. Chúng không thể cùng tồn tại. Nếu anh em là thật, thì sự sợ hãi phải là ảo tưởng. Và nếu sự sợ hãi là có thật, vậy thì anh em không hề tồn tại.

5. Vậy thì, câu hỏi được giải quyết đơn giản như thế nào. Kẻ sợ hãi chỉ chối bỏ chính mình và nói, “Ta là người xa lạ ở đây. Và vì vậy, ta để lại ngôi nhà của mình cho kẻ giống ta hơn chính ta, và trao cho anh ta tất cả những gì ta nghĩ thuộc về mình.” Bây giờ anh ấy bị lưu đày là tất yếu, không biết mình là ai, không chắc chắn về mọi thứ ngoại trừ điều này; rằng anh ấy không phải là chính mình, và ngôi nhà của anh ấy đã bị từ chối đối với anh ấy.

6. Bây giờ, anh ấy tìm kiếm điều gì? Anh ấy có thể tìm thấy gì? Một người xa lạ với chính mình không thể tìm thấy nhà ở bất cứ nơi nào anh ấy có thể tìm kiếm, vì anh ấy đã khiến việc trở về trở thành là điều không thể. Anh ấy đã lạc đường, ngoại trừ một phép lạ sẽ tìm ra anh ấy và cho anh ấy thấy rằng bây giờ anh ấy không còn là người xa lạ nữa. Phép lạ sẽ đến. Vì trong nhà của mình, Ngã của anh ấy vẫn còn. Nó không mời người lạ vào và không coi ý nghĩ xa lạ nào là chính Nó. Và Nó sẽ gọi những gì thuộc về Nó đến với chính Nó để công nhận những gì là của Nó.

7. Kẻ xa lạ là ai? Anh ta không phải là người mà Ngã của anh em không gọi hay sao? Bây giờ anh em không thể nhận ra kẻ xa lạ này ở giữa anh em, vì anh em đã trao cho chúng vị trí chính đáng của mình. Tuy nhiên Ngã của anh em chắc chắn về những gì của Nó như Chúa chắc chắn về Con của Người. Người không thể nhầm lẫn về tạo phẩm. Người chắc chắn về những gì thuộc về Người. Không có kẻ xa lạ nào có thể xen vào giữa cái biết của Người và thực tại của Con của Người. Người không biết những kẻ xa lạ. Người chắc chắn về Con của Người.

8. Sự chắc chắn của Chúa là đủ. Ai mà Người biết là Con của Người thuộc về nơi Người đã đặt Con của Người mãi mãi. Người đã trả lời anh em là người hỏi, “Ai là kẻ xa lạ?” Hãy nghe Tiếng nói của Người đảm bảo với anh em, một cách lặng lẽ và chắc chắn, rằng anh em không phải là người xa lạ với với Cha của mình, Đấng tạo dựng của anh em cũng không phải là người xa lạ với anh em. Ai mà Chúa đã kết hợp vẫn mãi mãi là một, ở nhà trong Người, không xa lạ với chính Người.

9. Hôm nay chúng ta tạ ơn Đấng Christ đã đến tìm kiếm trên thế gian những gì thuộc về Ngài. Nhãn quan của Ngài không nhìn thấy người lạ, chỉ thấy những người của Ngài và vui vẻ hợp nhất với họ. Họ coi Ngài như một người lạ, vì họ không nhận ra chính mình. Tuy nhiên, khi họ chào đón Ngài, họ nhớ lại. Và Ngài nhẹ nhàng dẫn họ trở về nhà, nơi họ thuộc về.

10. Không một ai mà Đấng Christ lãng quên. Không một ai Ngài không trao cho anh em để nhớ lại, để ngôi nhà của anh em có thể trọn vẹn và hoàn hảo như nó đã được thiết lập. Ngài không quên anh em. Nhưng anh em sẽ không nhớ đến Ngài cho đến khi anh em nhìn mọi người giống như Ngài. Ai từ chối anh em của mình là đang từ chối Ngài, và vì vậy từ chối chấp nhận món quà về cái thấy mà qua đó Ngã của anh ấy được nhận ra rõ ràng, nhà của anh ấy được nhớ lại và sự cứu rỗi đã đến.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sợ hãi phát sinh từ niềm tin rằng ta phạm tội vì đã tách biệt khỏi Nguồn của mình. Ý tưởng sợ hãi che chắn hoặc bảo vệ vô số những điều tiêu cực khác trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi và một trong số đó là sự tức giận. Tức giận là một nhánh của sợ hãi. Vì vậy, tất cả những điều kiện mà chúng ta trải qua không phải là niềm vui, bình yên và tình yêu thương hoàn hảo đều bắt nguồn từ cảm giác đầu tiên là sợ hãi. Mọi cảm xúc tiêu cực khác đều nằm trong cảm xúc lớn hơn đó là nỗi sợ hãi.

– Chúng ta là con thánh của Chúa, di sản của chúng ta là sự bình yên, tình yêu thương và sự thật và chúng ta đang ở nhà trong Chúa. Và rồi chúng ta đón tiếp vị khách được gọi là nỗi sợ hãi, và sau đó nỗi sợ hãi ập đến và chúng ta thu mình lại trước điều này. Nó đến và xuất hiện như ở nhà và nó trở thành đa số, người nói sự thật và chúng ta bắt đầu nghi ngờ bản thân và chúng ta quên mất quyền lực của mình, quên mất mình là ai. Thông qua cái ngã sai lầm, cái ta ảo tưởng, chúng ta coi nỗi sợ hãi là quyền lực tối cao. Chúng ta là tình yêu thương, là quyền lực duy nhất.

-Sửa chữa nỗi sợ hãi và tất cả những gì phát sinh từ đó như tức giận, phẫn nộ, bệnh tật là trách nhiệm của chúng ta vì đó là điều ta muốn. Do đó ta không thể cầu xin giải thoát khỏi sợ hãi mà nên cầu xin sự giúp đỡ về điều kiện mang đến nỗi sợ hãi, đó là mong muốn tách biệt khõi anh em của mình và khỏi Chúa. Chúng ta hãy cầu Thánh Linh cho ta thấy sự thật và ta sẽ chữa lành tâm mình.

Bài 159: Ta cho đi những phép lạ mà ta đã nhận được.

1. Không ai có thể cho đi cái mình chưa nhận. Để cho đi một thứ gì, trước tiên anh em phải sở hữu nó. Ở đây luật của Thiên đường và thế gian đều thống nhất. Nhưng ở đây chúng cũng tách biệt. Thế gian tin rằng để sở hữu một thứ gì đó thì phải giữ nó lại. Sự cứu rỗi dạy khác. Cho đi là cách để nhận ra anh em đã nhận được. Đó là bằng chứng cho thấy những gì anh em có là của anh em.

2. Anh em hiểu rằng anh em được chữa lành khi anh em mang lại sự chữa lành. Anh em chấp nhận sự tha thứ như được hoàn thành trong chính mình khi anh em tha thứ. Anh em nhận ra anh em mình là chính mình, và do đó anh em nhận thức được rằng anh em là toàn thể. Không có phép lạ nào anh em không thể ban tặng, vì tất cả đều được ban tặng cho anh em. Hãy đón nhận chúng ngay bây giờ bằng cách mở kho báu trong tâm anh em, nơi chúng được cất giữ và cho chúng đi.

3. Nhãn quan của Christ là một phép lạ. Nó đến từ nơi rất xa ngoài chính nó, vì nó phản ảnh tình yêu thương vĩnh cửu và sự hồi sinh của tình yêu thương không bao giờ chết, nhưng đã bị che khuất. Nhãn quan của Christ gợi lên Thiên đường, vì nó nhìn thấy một thế giới giống Thiên đường đến mức những gì Chúa tạo nên hoàn hảo có thể được phản chiếu ở đó. Tấm kính tối mà thế giới đưa ra chỉ có thể cho thấy những hình ảnh méo mó trong những phần bị vỡ. Thế giới thực thể hiện sự vô tội của Thiên đường.

4. Nhãn quan của Christ là phép lạ trong đó mọi phép lạ được sinh ra. Đó là nguồn của chúng, vẫn tồn tại với mỗi phép lạ mà anh em ban tặng, nhưng vẫn là của anh em. Đó là mối liên kết mà qua đó người cho và người nhận được hợp nhất trong sự mở rộng ở đây trên trái đất, như họ là một trên Thiên đường. Christ không nhìn thấy tội lỗi trong bất kỳ ai. Và trong cái nhìn của Ngài những người vô tội là một. Sự thánh khiết của họ được Cha của Ngài và chính Ngài ban cho.

5. Nhãn quan của Christ là cầu nối giữa các thế giới. Và với quyền năng của nó anh em có thể an toàn tin tưởng để đưa anh em từ thế giới này vào thế giới trở nên thánh nhờ sự tha thứ. Những thứ dường như khá rắn chắc ở đây chỉ đơn thuần là những cái bóng ở đó; trong suốt, mờ nhạt, đôi khi bị lãng quên, và không bao giờ có thể che khuất được ánh sáng chiếu sáng bên kia chúng. Sự thánh khiết đã được phục hồi cho cái thấy, và người mù có thể nhìn thấy.

6. Đây là món quà duy nhất của Thánh Linh; kho báu mà anh em có thể cầu xin với sự chắc chắn hoàn hảo cho tất cả những gì có thể góp phần vào hạnh phúc của anh em. Tất cả đã được đặt ở đây rồi. Tất cả đều có thể nhận được, chỉ cần cầu xin. Nơi đây cửa không bao giờ khóa, và không ai bị từ chối yêu cầu nhỏ nhất hay nhu cầu cấp thiết nhất của mình. Không có bệnh tật nào chưa được chữa lành, không có sự thiếu thốn nào không được thỏa mãn, không có nhu cầu nào không được đáp ứng trong kho báu vàng này của Đấng Christ.

7. Ở đây thế giới nhớ lại những gì đã mất khi nó được tạo ra. Vì ở đây nó được sửa chữa, được làm mới lại, nhưng dưới một ánh sáng khác. Nơi đáng lẽ là ngôi nhà của tội lỗi trở thành trung tâm của sự cứu chuộc và tổ ấm của lòng thương xót, nơi những người khổ đau được chữa lành và chào đón. Không ai sẽ bị từ chối khỏi ngôi nhà mới này, nơi sự cứu rỗi của họ đang chờ đợi. Không ai xa lạ với anh ấy. Không ai yêu cầu bất cứ điều gì ở anh ấy ngoại trừ món quà là anh ta chấp nhận sự chào đón của mình.

8. Nhãn quan của Christ là vùng đất thánh nơi hoa huệ của sự tha thứ bám rễ. Đây là nhà của chúng. chúng có thể được đưa từ đây về lại thế giới, nhưng chúng không bao giờ có thể phát triển trên vùng đất nông và nghèo dinh dưỡng của nó. Chúng cần ánh sáng, sự ấm áp và sự chăm sóc tử tế mà lòng bác ái của Đấng Christ mang lại. Chúng cần tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng. Và chúng trở thành những sứ giả của Ngài, những người cho đi như họ đã nhận được.

9. Hãy lấy từ kho báu của Ngài, để châu báu của nó có thể gia tăng. Những bông hoa huệ của Ngài không rời khỏi nhà của mình khi chúng được đưa trở lại thế giới. Rễ của chúng ở lại. Chúng không rời bỏ nguồn của mình, nhưng mang theo sự tốt lành của nó, và biến thế giới thành một khu vườn giống như nơi chúng đến từ đó, và chúng trở lại có thêm hương thơm. Bây giờ chúng được ban phước gấp đôi. Những thông điệp mà chúng mang đến từ Đấng Christ đã được gởi đi và quay trở lại với chúng. Và chúng vui vẻ trao lại cho Ngài.

10. Hãy nhìn kho tàng phép lạ đã được bày ra để anh em cho đi. Anh em không xứng đáng với món quà khi Chúa chỉ định nó được ban cho anh em sao? Đừng phán xét Con Chúa nhưng hãy đi theo con đường mà Người đã thiết lập. Christ đã mơ giấc mơ về một thế giới được tha thứ. Đó là món quà của Ngài, nhờ đó có thể thực hiện một sự chuyển đổi ngọt ngào từ cái chết sang sự sống; từ tuyệt vọng sang hy vọng. Chúng ta trong một khoảnh khắc hãy mơ cùng với Ngài. Giấc mơ của Ngài đánh thức chúng ta về sự thật. Nhãn quan của Ngài mang lại phương tiện để chúng ta trở về với sự thánh khiết vĩnh cữu và bất diệt của chúng ta trong Chúa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cho đi là cách để nhận ra chúng ta đã nhận được. Nói cách khác chúng ta không thể biết chúng ta có cái gì cho đến khi chúng ta cho đi. Điều này rất khác với cách cái tôi nói với chúng ta rằng cho là mất. Chúng ta không biết chúng là của ta vì có sự sợ hãi trong đó.

-Ta không biết rằng ta thực sự có nó cho đến khi ta chia sẻ nó với ai đó và trải nghiệm trạng thái cảm giác đó, khi ấy ở cấp độ cảm nhận, ta biết rằng đó chính là ta. Đó không phải là thứ mà ta sở hữu nhưng nó đã có sẵn trong ta, trạng thái cảm giác đó vượt qua tâm suy nghĩ và nó cho chúng ta sự hồi tưởng rằng ta là vương quốc thiên đường. và vì vậy ta có thể ban phát một lượng lớn phước lành cho anh em ta và tất cả những gì nó sẽ làm là gia tăng trong chính ta.

Bài 158: Hôm nay ta học cách cho đi như ta nhận được.

1. Điều gì đã được ban cho anh em? Cái biết rằng anh em là tâm, trong Tâm và thuần túy là tâm, mãi mãi vô tội, hoàn toàn không sợ hãi, bởi vì anh em được tạo nên từ tình yêu thương. Anh em cũng không rời bỏ Nguồn của mình, vẫn như khi anh em đã được tạo nên. Điều này được ban cho anh em như là cái biết mà anh em không thể mất. Nó cũng được trao cho muôn loài, vì chỉ nhờ cái biết đó mà chúng mới sống.

2. Anh em đã nhận được tất cả những điều này. Không ai đi trên thế giới mà không nhận được nó. Không phải cái biết này mà anh em cho đi, vì đó là những gì sự tạo dựng đã ban tặng. Tất cả những điều này không thể học được. Vậy hôm nay anh em phải học cách cho đi điều gì? Bài học của chúng ta ngày hôm qua gợi lên một chủ đề được tìm thấy ở phần đầu của văn bản. Kinh nghiệm không thể được chia sẻ trực tiếp, theo cách mà nhãn quan có thể làm được. Sự mặc khải rằng Cha và Con là một sẽ đến với mọi tâm trong thời gian. Tuy nhiên thời gian đó là do tâm quyết định, không phải được dạy.

3. Thời gian đã được định sẵn. Có vẻ khá tùy tiện. Tuy nhiên, không có bước đi nào trên con đường mà bất kỳ ai thực hiện chỉ là ngẫu nhiên. Nó đã được anh ấy thực hiện, mặc dù anh ấy chưa bắt đầu. Vì thời gian chỉ dường như đi về một hướng. Chúng ta chỉ thực hiện một cuộc hành trình đã kết thúc. Tuy nhiên, nó dường như có một tượng lai mà chúng ta vẫn chưa biết.

4. Thời gian là một trò lừa, một trò ảo thuật, một ảo tưởng rộng lớn trong đó các nhân vật đến và đi như thể có phép thuật. Tuy nhiên, có một kế hoạch không thay đổi đằng sau những hiện tượng. Kịch bản đã được viết. Khi trải nghiệm kết thúc, sự nghi ngờ của anh em đã được đặt ra. Vì chúng ta chỉ nhìn thấy cuộc hành trình từ điểm mà nó kết thúc, nhìn lại nó, tưởng tượng rằng chúng ta thực hiện nó một lần nữa; hồi tưởng lại trong tâm những gì đã qua.

5. Một người thầy không cho sự trải nghiệm, vì anh ấy không học nó. Nó tự tiết lộ với anh ấy vào thời điểm đã định. Nhưng nhãn quan là món quà của anh ấy. Điều này anh ấy có thể cho trực tiếp, vì cái biết về Christ không bị mất đi, bởi vì Ngài có một nhãn quan mà Ngài có thể ban cho bất kỳ ai yêu cầu. Ý muốn của Cha và của Ngài hợp nhất trong cái biết. Tuy nhiên có một nhãn quan mà Thánh Linh nhìn thấy bởi vì Tâm của Đấng Christ cũng nhìn thấy nó.

6. Đây là sự kết nối của thế giới nghi ngờ và bóng tối với những thứ vô hình. Đây là nơi yên tĩnh bên trong thế giới trở nên thánh bởi sự tha thứ và yêu thương. Ở đây mọi mâu thuẫn được hòa giải, vì ở đây cuộc hành trình kết thúc. Kinh nghiệm – chưa học, chưa được dạy, chưa đuôc nhìn thấy – chỉ đơn giản ở đó. Điều này vượt ra ngoài mục tiêu của chúng ta, vì nó vượt qua những gì cần phải hoàn thành. Mối quan tâm của chúng ta là nhãn quan của Christ. Điều này chúng ta có thể đạt được.

7. Nhãn quan của Christ có một quy luật. Nó không nhìn vào cái thân và nhầm lẫn với Con mà Chúa đã tạo nên. Nó nhìn thấy ánh sáng vượt quá cái thân; một ý tưởng vượt ra ngoài những gì có thể chạm đến, một sự thuần khiết không bị lu mờ bởi những lỗi lầm, những sai lầm đáng thương, và những ý nghĩ tội lỗi sợ hãi từ những giấc mơ tội lỗi. Nó không thấy sự tách biệt. Và nó nhìn vào mọi người, mọi hoàn cảnh, mọi diễn biến và mọi biến cố, mà không thấy ánh sáng bị mờ nhạt chút nào.

8. Điều này có thể dạy được; và phải được dạy bởi tất cả những ai muốn đạt được nó. Nó chỉ đòi hỏi sự thừa nhận rằng thế giới không thể mang lại bất cứ điều gì có thể so sánh một cách mờ nhạt với giá trị này; cũng không thể đặt ra một mục tiêu mà không đơn giản biến mất khi người ta nhận thức được điều này. Và điều này anh em cho đi ngày hôm nay: Không coi ai là một cái thân. Hãy chào đón anh ấy như Con Chúa, thừa nhận rằng anh ấy là một với anh em trong sự thánh khiết.

9. Như vậy tội lỗi của anh ấy đã được tha thứ, vì Đấng Christ có nhãn quan có sức mạnh bỏ qua tất cả. Trong sự tha thứ của Ngài, chúng không còn nữa. Không được Ngài nhìn thấy, chúng chỉ đơn thuần biến mất, bởi vì nhãn quan của sự thánh khiết nằm ngoài chúng đến để thay thế chúng. Không quan trọng là chúng có hình thức như thế nào, chúng có vẻ to lớn ra sao, hoặc ai dường như bị chúng làm tổn thương. Chúng không còn nữa. Và tất cả những tác động mà chúng dường như gây ra cũng biến mất cùng với chúng, bị hủy bỏ và không bao giờ được thực hiện nữa.

10. Vì vậy anh em học cách cho đi như anh em nhận được. Và như vậy nhãn quan của Christ cũng nhìn vào anh em. Bài học này không khó học, nếu anh em nhớ trong anh em của mình, anh em chỉ nhìn thấy chính mình. Nếu anh ấy bị lạc trong tội lỗi thì anh em cũng vậy; nếu anh em nhìn thấy ánh sáng trong anh ấy, tội lỗi của anh em đã được tha thứ bởi chính anh em. Mỗi anh em mà anh em gặp hôm nay đều mang đến một cơ hội khác để nhãn quan của Christ soi sáng anh em, và mang đến cho anh em sự bình an của Chúa.

11. Không quan trọng khi nào sự mặc khải đến, vì điều đó không thuộc về thời gian. Tuy nhiên, thời gian vẫn có một món quà để ban tặng, trong đó cái biết thực sự được phản ảnh một cách chính xác đến mức hình ảnh của nó chia sẻ sự thánh khiết vô hình của nó; cái giống như nó tỏa sáng với tình yêu thương bất tử của nó. Chúng ta thực tập nhìn bằng mắt của Đấng Christ ngày hôm nay. Và qua những món quà thánh mà chúng ta cho đi, nhãn quan của Christ cũng nhìn vào chính chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều gì đã được ban cho chúng ta? Chúng ta được tạo ra từ tình yêu, điều đó có nghĩa là chúng ta là tình yêu. Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta hoàn toàn vô tội vĩnh viễn, không bị đứt đoạn, không có khả năng có bất kỳ điều gì trái ngược đến đe dọa chúng ta. Điều đó là không thay đổi nên chúng ta không hề sợ hãi, chưa bao giờ có khoảnh khắc nào mà chúng ta sợ hãi trong sự thật.

-Bất cứ điều gì thay đổi theo định nghĩa đều là sai, vì vậy nếu chúng ta là tình yêu, thuần khiết thánh khiết thì bất kỳ trải nghiệm nào về những điều đối lập đó đều sai theo định nghĩa. Chúng ta là gì không thể thay đổi.

-Chúng ta ai cũng đều nhận được tất cả những điều này. Ngay lúc chúng ta cảm nhận được điều này, chúng ta kết nối tâm chúng ta và đưa nhận thức của mình trở lại với những gì chúng ta đã nhận được. Mọi thứ đều được chữa lành trong sự công nhận và chấp nhận này.

-Những gì chúng ta ở đây để làm là cùng nhau chia sẻ nhãn quan Christ trong khoảnh khắc thánh của chúng ta. Đó là những gì sẽ làm sụp đổ và đang làm sụp đổ thời gian, sụp đổ không gian, sụp đổ giấc mơ tách biệt và đưa việc công nhận về sự hợp nhất trở lại nhận thức của chúng ta. Chúng ta chưa bao giờ mất sự hợp nhất đó nhưng chúng ta đã mất nhận thức về nó một cách tạm thời.

-Khoảnh khắc tich tắc nhỏ bé khi sự tách biệt dường như xảy ra, nó cũng đã kết thúc vì Chúa trả lời điều này là không thể tưởng tượng được. Vì vậy câu trả lời của Chúa luôn có sẵn trong mọi khoảnh khắc ở đây trong giấc mơ, bởi vì chính xác là thời gian đã sụp đổ. Chúng ta chấp nhận câu trả lời của Chúa tức là chúng ta đang chấp nhận việc xóa bỏ ý tưởng tách biệt, ý tưởng điên rồ nhỏ bé, chúng ta chấp nhận sự chuộc lỗi vì đã chấp nhận điều đó.

-Việc chúng ta làm sống lại nó là sự khăng khăng của chúng ta hoặc sự cống hiến của chúng ta đối với thần thời gian và không gian cho giấc mơ này. Vì vậy nó chỉ xảy ra trong tâm và chúng ta đang phục vụ nó bằng cách cố gắng duy trì nó, nhưng nó chỉ xảy ra trong giấc mơ và hoàn toàn không xảy ra trong sự thật.

-Vậy là chúng ta đang thực hiện một cuộc hành trình nhưng hành trình đó đã kết thúc từ rất lâu rồi nhưng ở đây chúng ta đang giả vờ là cái ta ảo tưởng bị mắc kẹt trong thời gian và giả vờ rằng chúng ta đang tham gia một câu chuyện nào đó mà chúng ta chưa biết câu trả lời là gì, và hãy nhớ nhớ rằng chúng ta đang ảo tưởng.

-Có một kế hoạch không thay đổi đằng sau các hiện tượng, đó là ý nghĩa của kịch bản đã được viết. Đó là kịch bản của tình yêu thương nói rằng chúng ta chưa bao giờ thay đổi, chúng ta chưa bao giờ tách biệt, chúng ta chưa bao giờ rời xa Chúa, Người yêu thương chúng ta quá nhiều. Câu trả lời của Người là dứt khoát và không thể thay đổ rằng sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được đối với tâm của tình yêu thương.

Bài 157: Ta muốn bước vào sự Hiện diện của Ngài bây giờ.

1. Đây là một ngày của sự im lặng và tin tưởng. Đây là thời gian đặc biệt của lời hứa trong lịch ngày của anh em. Đó là thời gian Thiên đường đã dành riêng để chiếu sáng và chiếu ánh sáng vượt thời gian vào ngày này, khi tiếng vang của sự vĩnh cữu được nghe thấy. Ngày này là ngày thánh, vì nó mở ra một trải nghiệm mới; một loại cảm giác và nhận thức khác. Anh em đã dành nhiều ngày đêm để ăn mừng cái chết. Hôm nay anh em học cách cảm nhận niềm vui của cuộc sống.

2. Đây là bước ngoặt quan trọng khác trong chương trình giảng dạy. Bây giờ chúng ta thêm một chiều kích mới; một trải nghiệm mới mẻ làm sáng tỏ tất cả những gì chúng ta đã học, và chuẩn bị cho chúng ta những gì chúng ta còn phải học. Nó đưa chúng ta đến cánh cửa nơi việc học dừng lại, và chúng ta thoáng nhìn thấy những gì nằm ngoài tầm cao nhất mà việc học có thể đạt được. Nó để chúng ta ở đây trong một khoảnh khắc, và chúng ta vượt qua cánh cửa đó, chắc chắn về hướng đi và mục tiêu duy nhất của mình.

3. Hôm nay, anh em sẽ được cảm nhận một chút Thiên đường, mặc dù anh em sẽ quay trở lại con đường học tập. Tuy nhiên, anh em đã đi đủ xa để thay đổi thời gian đủ để vượt lên trên các quy luật của nó và bước vào cõi vĩnh cữu một lúc. Điều này anh em sẽ học cách thực hiện ngày càng nhiều, khi mỗi bài học, được luyện tập một cách trung thực, sẽ đưa anh em đến nơi thánh này nhanh hơn và để anh em ở lại với Ngã của mình trong giây lát.

4. Ngài sẽ hướng dẫn anh em thực tập ngày hôm nay, vì điều anh em cầu xin bây giờ là điều Ngài muốn. Và khi đã kết hợp ý muốn của anh em với ý muốn của Ngài ngày hôm nay, những gì anh em đang cầu xin phải được ban cho anh em. Không cần gì ngoài ý tưởng của ngày hôm nay để thắp sáng tâm của anh em, và để nó nghỉ ngơi trong sự mong đợi tĩnh lặng và trong niềm vui thầm lặng, trong đó anh em nhanh chóng bỏ lại thế giới phía sau.

5. Từ ngày này trở đi, sứ vụ của anh em mang sự tận tụy chân thành, và một cảm giác ấm áp truyền từ ngón tay của anh em đến những người anh em chạm vào, và ban phước cho những người mà anh em nhìn vào. Một nhãn quan đến với mọi người anh em gặp, và tất cả những người anh em nghĩ đến, hoặc họ nghĩ về anh em. Vì trải nghiệm của anh em ngày hôm nay sẽ chuyển hóa tâm của anh em đến mức nó trở thành chuẩn mực cho những Ý nghĩ thánh của Chúa

6. Sắc thân của anh em sẽ được thánh hóa ngày hôm nay, mục đích duy nhất của nó bây giờ là mang đến cái thấy về những gì anh em trải nghiệm ngày này để thắp sáng thế giới. Chúng ta không thể đưa ra trải nghiệm như thế này một cách trực tiếp. Tuy nhiên, nó để lại cái thấy trong mắt chúng ta mà chúng ta có thể mang đến cho mọi người, để họ có thể đến sớm hơn với cùng một trải nghiệm trong đó thế giới lặng lẽ bị lãng quên, và Thiên đường được nhớ lại trong chốc lát.

7. Khi trải nghiệm này tăng lên và tất cả mục tiêu ngoài mục tiêu này trở nên ít giá trị, thế giới mà anh em sẽ trở lại sẽ tiến gần hơn đến sự vĩnh cữu; giống Thiên đường hơn một chút theo cách của nó; gần hơn một chút sự giải thoát của nó. Và anh em, người mang ánh sáng đến cho nó sẽ thấy ánh sáng chắc chắn hơn; cái thấy rõ ràng hơn. Sẽ đến lúc anh em sẽ không xuất hiện trở lại với hình dạng giống như bây giờ, vì anh em sẽ không cần đến nó nữa. Nhưng bây giờ nó có một mục đích, và sẽ phục vụ tốt mục đích đó.

8. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu một hành trình mà anh em chưa từng mơ tới. Nhưng Đấng Thánh, Đấng ban tặng những giấc mơ hạnh phúc của cuộc sống, Đấng diễn dịch nhận thức thành sự thật, Người dẫn đường thánh đến Thiên đường được ban cho anh em, đã mơ cho anh em cuộc hành trình này mà anh em thực hiện và bắt đầu ngày hôm nay, với trải nghiệm mà ngày này đưa đến cho anh em để là của chính anh em.

9. Chúng ta sẽ bước vào sự Hiện diện của Đấng Christ ngay bây giờ, bình thản không biết gì về mọi sự ngoại trừ khuôn mặt rạng ngời và Tình yêu thương hoàn hảo của Ngài. Cái thấy về khuôn mặt của Ngài sẽ ở lại với anh em, nhưng sẽ có một khoảnh khắc vượt qua mọi cái thấy, ngay cả điều này, cái thấy thánh nhất. Điều này anh em sẽ không bao giờ dạy, vì anh em đạt được nó không thông qua việc học. Tuy nhiên, cái thấy nói lên việc anh em nhớ lại những gì anh em biết dược trong khoảnh khắc đó, và chắc chắn sẽ biết lại.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngài sẽ hướng dẫn sự thực tập của ta ngày hôm nay vì điều ta cầu xin cũng là điều Ngài muốn. Điều này thật quan trọng, chúng ta không còn là người tìm kiếm nữa, chúng ta đang yên nghỉ trong Chúa, mỗi hơi thở đều đến từ Chúa, hãy để Chúa là tất cả đối với chúng ta.

-Cái thân giờ đây được thánh hóa. hiện tại nó có mục đích, nó sẽ phục vụ mục đích đó nhưng không phải để tách biệt, tấn công, phòng thủ và tìm kiếm khoái cảm. Nó bám chặt ý muốn của Chúa. Đó là hiện thân của ánh sáng mà chúng ta đang khám phá bên trong chính mình và mở rộng đến với anh em chúng ta để sự phòng thủ của họ sẽ yếu đi và họ sẽ muốn kết nối vì những gì họ thấy ở chúng ta.

-Cái thân là hình ảnh được phóng chiếu từ tâm chúng ta. Nó bây giờ được sử dụng với mục đích duy nhất là phản ánh với anh chị em của chúng ta hoặc mở rộng đến anh chị em của chúng ta Đấng Christ mà họ là cùng với chúng ta, do đó hình ảnh được phóng chiếu về thân xác trở nên ít đậm đặc hơn và nhiều ánh sáng hơn, nhẹ hơn nhiều.

-Ngày này đó là sự kết thúc của giấc mơ cũ và đây là sự phó thác và cho phép một giấc mơ hạnh phúc. Đây là sự chuẩn bị cho chúng ta thực hiện mục đích đó và cho thế giới thật hay giấc mơ hạnh phúc. Theo một nghĩa nào đó, đó là một lễ rửa tội cho tất cả chúng ta tham gia vì mục đích thánh này.

Bài 156: Ta bước đi với Chúa trong sự thánh khiết hoàn hảo.

1. Ý tưởng hôm nay chỉ nêu lên sự thật đơn giản khiến cho người ta không thể nghĩ đến tội lỗi. Nó hứa rằng không có nguyên nhân cho cảm giác tội lỗi, và vì không có nguyên nhân nên tội lỗi không tồn tại. Nó chắc chắn xuất phát từ ý nghĩ cơ bản thường được đề cập trong văn bản; ý tưởng không rời khỏi nguồn của chúng. Nếu điều này là đúng, làm thế nào anh em có thể rời khỏi Chúa? Làm thế nào anh em có thể bước đi trên thế giới một mình và tách biệt khỏi Nguồn của mình?

2. Chúng ta không mâu thuẫn trong những ý nghĩ mà chúng ta trình bày trong chương trình giảng dạy của mình. Sự thật phải đúng xuyên suốt, nếu nó là sự thật. Nó không thể mâu thuẫn với chính nó, cũng không thể có những phần không chắc chắn và những phần khác chắc chắn. Anh em không thể bước đi trên thế giới mà rời khỏi Chúa, bởi vì anh em không thể không có Người. Người chính là cuộc sống của anh em. Anh em ở đâu thì Người ở đó. Chỉ có một cuộc sống. Cuộc sống đó anh em chia sẻ với Người. Không gì có thể tách rời khỏi Người mà sống được.

3. Tuy nhiên Người ở đâu, nơi đó phải có sự thánh khiết cũng như sự sống. Không có thuộc tính nào của Người mà không được chia sẻ bởi mọi thứ đang sống. Những gì sống cũng thánh khiết như chính Người, bởi vì những gì chia sẻ sự sống của Người là một phần của sự Thánh khiết, và không thể tội lỗi hơn mặt trời có thể chọn trở thành băng giá; biển chọn tách rời khỏi nước, hay cỏ mọc với rễ treo lơ lửng trên không.

4. Có một Anh sáng trong anh em không thể chết được; sự có mặt của Nó thánh khiết đến mức thế giới được thánh hóa vì anh em. Tất cả những gì sống đều mang đến những món quà cho anh em, và dâng chúng dưới chân anh em trong sự biết ơn và vui mừng. Hương thơm của hoa là món quà chúng dành cho anh em. Những con sóng cuối mình trước anh em, và cây cối dang rộng cánh tay để che chở anh em khỏi cái nóng, và trải lá trước mặt anh em trên mặt đất để anh em có thể bước đi trong sự êm ái, trong khi gió lặng xuống thành tiếng thì thầm quanh đầu thánh của anh em.

5. Ánh sáng trong anh em là điều mà vũ trụ mong muổn được nhìn thấy. Muôn loài đều yên lặng trước anh em, vì chúng nhận ra Ai đi cùng anh em. Ánh sáng anh em mang theo là của chúng. Và do đó chúng nhìn thấy nơi anh em sự thánh khiết của chúng, chào anh em như vị cứu tinh và như Chúa. Hãy chấp nhận sự tôn kính của chúng, vì đó là do chính sự Thánh khiết (Chúa), Đấng đi cùng anh em, biến đổi mọi thứ trong ánh sáng dịu dàng của Người trở nên giống và thuần khiết như Người.

6. Đây là cách sự cứu rỗi hoạt động. Khi anh em lùi lại, ánh sáng trong anh em tiến về phía trước và bao trùm thế giới. Nó không báo trước sự kết thúc của tội lỗi bằng sự trừng phạt và cái chết. Trong sự nhẹ nhàng và trong tiếng cười, tội lỗi biến mất, bởi vì sự vô lý kỳ lạ của nó được nhìn thấy. Đó là một ý nghĩ ngu ngốc, một giấc mơ ngớ ngẩn, không đáng sợ, có lẽ là nực cười, nhưng ai muốn lãng phí một khoảnh khắc để đến gần chính Chúa cho một ý thích vô nghĩa như vậy?

7. Nhưng anh em đã lãng phí rất nhiều năm chỉ vì ý nghĩ ngớ ngẩn này. Quá khứ đã qua, cùng với tất cả những tưởng tượng của nó. Chúng không còn ràng buộc anh em nữa. Việc đến gần Chúa đã gần kề. Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi nghi ngờ vẫn còn, có lẽ anh em có thể quên mất Người Bạn Đồng Hành của mình, và lầm tưởng Người với giấc mơ xa xưa, vô nghĩa mà giờ đã là quá khứ.

8. “Ai đi cùng ta?” Câu hỏi này nên hỏi hàng ngàn lần mỗi ngày, cho đến khi sự chắc chắn chấm dứt việc nghi ngờ và thiết lập sự bình an. Hôm nay hãy để sự nghi ngờ chấm dứt. Chúa nói thay cho anh em khi trả lời câu hỏi của anh em bằng những lời này:

Ta bước đi với Chúa trong sự thánh khiết hoàn hảo. Ta thắp sáng thế giới, ta thắp
sáng tâm ta và tất cả những tâm mà Chúa tạo nên là một với ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thánh khiết hoàn hảo là sự vô tội không bị hư hoại và không đứt đoạn hay sự vô tội vĩnh viễn. Và để chúng ta có thể thực sự thể hiện sự thánh khiết, chúng ta thực sự cần nhìn và cảm nhận ý nghĩa thực sự của nó, bởi vì đó là trạng thái vô tội. Nhớ rằng tội lỗi là điều tạo ra sợ hãi và khổ đau. Tội lỗi là niềm tin rằng ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình. Đó là điều không thể. Đó là niềm tin của cái tôi. Ta là một ý tưởng trong tâm của Chúa và ý tưởng không thể tách rời khỏi nguồn của nó.

-Chính sự tồn tại của ta đã chứng minh rằng Chúa ở ngay nơi ta đang ở. Bài học hôm nay là lời mời đến trạng thái được cảm nhận về sự hợp nhất với Chúa. Đó là sự thánh khiết. Đó không phải là trạng thái mơ hồ lúc có lúc không. Đó là một trạng thái không đổi, vấn đề là ta có nhận biết nó hay không. Nếu ta không chấp nhận và không đón nhận nó thường xuyên suốt ngày lẫn đêm, ta sẽ lại thỏa hiệp với cái tôi. Và đó là trong sự kết hợp với anh em của mình mà ta nhận ra sự hợp nhất với Chúa.

Bài 155: Ta sẽ lùi lại và để Ngài dẫn đường.

1. Có môt cách sống trên thế giới không có ở đây, mặc dù nó có vẻ như vậy. Anh em không thay đổi vẻ bên ngoài, mặc dù anh em cười thường xuyên hơn. Trán của anh em thanh thản; đôi mắt của anh em yên lặng. Và những người đi trên thế giới như anh em nhận ra cách của họ. Tuy nhiên, những người chưa nhận ra con đường cũng sẽ nhận ra anh em, và tin rằng anh em cũng giống như họ, như anh em trước đây.

2. Thế giới là ảo tưởng. Những người chọn đến với nó đang tìm kiếm một nơi mà họ có thể trở thành ảo tưởng, và trốn tránh thực tại của chính mình. Nhưng khi họ nhận thấy thực tại của chính mình thậm chí ở đây, thì họ lùi lại và để nó dẫn đường. Họ thực sự có lựa chọn nào khác? Để ảo tưởng đi trước sự thật là điên rồ. Nhưng để ảo tưởng chìm đằng sau sự thật và để sự thật nổi bật như nó vốn là vậy, chỉ là sự lành mạnh.

3. Đây là lựa chọn đơn giản mà chúng ta thực hiện ngày hôm nay. Ảo tưởng điên rồ sẽ vẫn còn thấy rõ trong một thời gian với những ai nhìn vào, những người đã chọn đến và vẫn chưa vui mừng khi nhận ra rằng họ đã sai lầm trong lựa chọn của mình. Họ không thể học trực tiếp từ sự thật, vì họ đã phủ nhận rằng sự thật là như vậy. Và vì vậy họ cần một người Thầy nhận thức được sự điên rồ của họ, nhưng vẫn có thể nhìn xa hơn ảo tưởng đến sự thật đơn giản trong họ.

4. Nếu sự thật đòi hỏi họ phải từ bỏ thế giới, thì đối với họ điều đó có vẻ như nó yêu cầu sự hy sinh một điều gì đó có thật. Nhiều người đã chọn từ bỏ thế giới trong khi vẫn tin vào thực tại của nó. Và họ đã phải chịu đựng một cảm giác mất mát, và chưa được giải thoát một cách tương ứng. Những người khác không chọn gì khác ngoài thế giới, và họ phải chịu một cảm giác mất mát còn sâu sắc hơn mà họ không hiểu được.

5. Giữa những con đường này có một con đường khác dẫn ra xa khỏi mọi sự mất mát, vì sự hy sinh và tước đoạt đều nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Đây là con đường được chỉ định cho anh em bây giờ. Anh em đi trên con đường này giống như những người khác đi, anh em cũng không có vẻ khác biệt với họ, mặc dù anh em thực sự là như vậy. Do đó anh em có thể phục vụ họ trong khi anh em phục vụ chính mình, và đặt bước chân của họ trên con đường mà Chúa đã mở ra cho anh em, và cho họ thông qua anh em.

6. Ảo tưởng có vẻ vẫn còn bám lấy anh em, để anh em có thể đến với họ. Tuy nhiên, nó đã lùi lại. Và đó không phải là ảo tưởng mà họ nghe anh em nói đến, cũng không phải ảo tưởng mà anh em mang đến để mắt của họ nhìn vào và tâm của họ nắm bắt. Sự thật đi trước anh em cũng không thể nói với họ qua ảo tưởng, vì bây giờ con đường dẫn qua ảo tưởng, trong khi trên đường đi anh em gọi họ để họ có thể đi theo anh em.

7. Mọi con đường cuối cùng sẽ dẫn đến con đường này. Vì sự hy sinh và tước đoạt là những con đường không dẫn đến đâu, những lưa chọn để thất bại và những mục tiêu vẫn sẽ không thể đạt được. Tất cả những điều này lùi lại khi sự thật xuất hiện trong anh em, để dẫn dắt anh em mình ra khỏi con đường chết và đưa họ đến con đường hạnh phúc. Khổ đau của họ chỉ là ảo tưởng. Tuy nhiên họ cần một người hướng dẫn để dẫn họ ra khỏi điều đó, vì họ nhầm tưởng ảo tưởng là sự thật.

8. Đó là lời kêu gọi của sự cứu rỗi, và không có gì hơn thế. Nó yêu cầu anh em chấp nhận sự thật, và để nó đi trước anh em, thắp sáng con đường cứu chuộc khỏi ảo tưởng. Đó không phải là một khoản tiền chuộc có giá. Không có giá phải trả mà chỉ được lợi. Ảo tưởng chỉ có thể dường như trói buộc Con thánh của Chúa. Chỉ là anh ấy đã được cứu khỏi những ảo tưởng. Khi chúng lùi lại, anh ấy lại tìm thấy chính mình.

9. Bây giờ hãy bước đi an toàn, nhưng cẩn thận, bởi vì con đường này còn mới lạ đối với anh em. Và anh em có thể thấy rằng anh em vẫn bị cám dỗ đi trước sự thật, và để ảo tưởng dẫn đường cho anh em. Những người anh em thánh của anh em đã được giao cho anh em, để theo bước chân của anh em khi anh em bước đi với mục đích chắc chắn hướng tới sự thật. Bây giờ nó đi trước anh em, để họ có thể nhìn thấy điều gì đó mà họ có thể đồng nhất; điều gì đó họ hiểu để dẫn đường.

10. Tuy nhiên, khi kết thúc cuộc hành trình, sẽ không còn khoảng trống, không có khoảng cách giữa sự thật và anh em. Và tất cả những ảo tưởng trên con đường anh em đã đi cũng sẽ biến mất khỏi anh em, không còn gì để ngăn cách sự thật khỏi sự hoàn thiện của Chúa, thánh khiết như chính Người. Hãy lùi lại với niềm tin và để sự thật dẫn đường. Anh em không biết mình đi đâu. Nhưng Đấng là người biết đi cùng anh em. Hãy để Ngài dẫn dắt anh em với những anh em còn lại.

11. Khi những giấc mơ đã qua, thời gian đã đóng cánh cửa đối với mọi thứ trôi qua và phép lạ không còn mục đích, Con thánh của Chúa sẽ không còn thực hiện cuộc hành trình nào. Sẽ không có mong ước nào được là ảo tưởng hơn là sự thật. Và chúng ta tiến tới điều này, khi chúng ta tiến bước trên con đường mà sự thật chỉ ra cho chúng ta. Đây là hành trình cuối cùng của chúng ta, mà chúng ta thực hiện cho tất cả mọi người. Chúng ta không được lạc lối. Vì sự thật đi trước chúng ta, nên nó cũng đi trước những người anh em theo sau chúng ta.

12. Chúng ta bước đến với Chúa. Hãy tạm dừng và suy ngẫm về điều này. Có con đường nào có thể thánh hơn, hay xứng đáng hơn với nỗ lực, tình yêu và toàn bộ ý định của anh em không? Con đường nào có thể cho anh em nhiều hơn mọi thứ, hoặc cho ít hơn mà vẫn làm hài lòng Con thánh của Chúa? Chúng ta bước đến với Chúa. Sự thật đi trước chúng ta bây giờ là một với Người, và dẫn chúng ta đến nơi Người luôn ở đó. Con đường nào ngoài con đường này có thể là con đường mà anh em sẽ chọn thay vào đó?

13. Đôi chân của anh em được đặt an toàn trên con đường dẫn thế giới đến với Chúa. Đừng nhìn vào những con đường dường như đưa anh em đến nơi khác. Những giấc mơ không phải là người hướng dẫn xứng đáng cho anh em là Con Chúa. Đừng quên Người đã đặt bàn tay của Người vào tay của anh em, và trao cho anh em những người anh em của mình trong sự tin cậy của Người rằng anh em xứng đáng với sự tin cậy của Người dành cho anh em. Người không thể bị lừa dối. Sự tin tưởng của Người đã làm cho con đường của anh em trở nên chắc chắn và mục tiêu của anh em được đảm bảo. Anh em sẽ không làm thất vọng người anh em của mình cũng như Ngã của anh em.

14. Và bây giờ Người chỉ yêu cầu anh em nghĩ đến Người mỗi ngày một chút, để Người có thể nói với anh em và nói cho anh em biết về Tinh Yêu thương của Người, nhắc nhở anh em về sự tin cậy lớn lao của Người; Tình yêu thương vô hạn của Người vô hạn. Nhân danh anh em và chính Người, vốn như nhau, chúng ta vui mừng thực tập với ý nghĩ này ngày hôm nay:

Ta sẽ lùi lại và để Người dẫn đường,

Vì ta sẽ đi trên con đường đến với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có những người từ bỏ thế giới, từ bỏ những gì họ ham muốn để mong biết được Chúa nhưng những gì họ từ bỏ họ tin là có thật và có giá trị đối với họ, đó thực sự là sự hy sinh đối với họ. Họ cảm thấy mất mát và như vậy không được giải thoát một cách tương ứng. Nhiều vị thánh đã trải qua như vậy nhưng vì ý định của họ, nên cuối cùng họ cũng vượt qua được nhưng chịu nhiều khổ đau.

-Nhiều người khác không chọn điều gì ngoài thế giới này, họ phải chịu cảm giác mất mát còn sâu sắc hơn nữa mà họ không hiểu được. Cảm giác mất đi thực tại thực sự của họ mà họ không biết đến từ đâu. Nhiều người đã tự sát vì họ nghĩ rằng cái ta ảo tưởng đó chính là họ và khi thế giới xung quanh họ sụp đổ nghĩa là khoảng trống, tất cả các thần tượng của cái tôi không còn, họ không biết phải làm gì ngoại trừ việc kết liễu cuộc đời mình.

-Có một con đường, con đường trung đạo, giữa hai con đường này. Ta vẫn ở trong cái thân này, làm những điều bình thường trong giấc mơ này nhưng ta để ảo tưởng lùi lại và để sự thật dẫn đường. Cái ta huyễn ảo này phải lùi lại và ta để cho tiếng nói của Chúa dẫn đường. Nhiều lúc sự sợ hãi và nghi ngờ vẫn còn và đó là sự cám dỗ để cho cái ngã này đi trước. Đây là một quá trình điều chỉnh và chúng ta cần phải kiên nhẫn với chính mình về điều này, không cần phải tự phán xét mình.

-Mọi con đường cuối cùng phải dẫn đến con đường này vì sự hy sinh và mất mát không đưa đến đâu. Mọi thứ phải lùi lại để sự thật dẫn đường trong ta để đưa anh em của mình ra khỏi con đường chết và đặt chân trên con đường dẫn tới hạnh phúc thực sự.

Bài 154: Ta là một trong những người phụng sự Chúa.

1. Hôm nay chúng ta đừng kiêu ngạo hay khiêm tốn giả tạo. Chúng ta đã vượt qua sự ngu ngốc như vậy. Chúng ta không thể phán xét chính mình, cũng không cần phải làm như vậy. Đây chỉ là những nỗ lực nhằm trì hoãn quyết định, và trì hoãn cam kết với chức năng của chúng ta. Việc đánh giá giá trị của mình không phải là việc của chúng ta, chúng ta cũng không thể biết vai trò nào là tốt nhất cho mình; những gì chúng ta có thể làm trong một kế hoạch lớn hơn, chúng ta không thể nhìn thấy toàn bộ. Phần việc của chúng ta được sắp đặt trên Thiên đường, không phải trong địa ngục. Và những gì chúng ta nghĩ là điểm yếu có thể là sức mạnh; những gì chúng ta tin là sức mạnh của mình thường là sự kiêu ngạo.

2. Dù vai trò được chỉ định của anh em là gì thì nó cũng đã được Tiếng nói của Chúa lựa chọn, chức năng của Ngài cũng là nói thay cho anh em. Nhìn thấy điểm mạnh của anh em một cách chính xác, và đồng thời cũng nhận biết chúng có thể được áp dụng tốt nhất vào đâu, vào việc gì, cho ai và khi nào, Ngài chọn và chấp nhận phần việc của anh em cho anh em. Ngài không làm việc mà không có sự đồng ý của chính anh em. Nhưng Ngài không bị lừa dối về việc anh em là gì, và Ngài chỉ lắng nghe Tiếng nói của Ngài trong anh em.

3. Chính nhờ khả năng của Ngài nghe được một Tiếng nói của chính Ngài mà cuối cùng anh em nhận ra có một Tiếng nói trong anh em. Và Tiếng nói đó chỉ định chức năng của anh em và truyền đạt nó cho anh em, cho anh em sức mạnh để hiểu nó, làm những gì nó yêu cầu, và để thành công trong mọi việc anh em làm có liên quan đến nó. Chúa đã kết hợp với Con của Người trong việc này, và như vậy Con của Người trở thành sứ giả về sự hợp nhất với Người.

4. Chính sự kết hợp này, qua Tiếng nói cho Chúa, của Cha và Con, đã tách biệt ơn cứu rỗi ra khỏi thế gian. Chính Tiếng nói này nói lên những quy luật mà thế giới không tuân theo; hứa hẹn sự cứu rỗi khỏi mọi tội lỗi, xóa bỏ cảm giác tội lỗi trong tâm mà Chúa đã tạo dựng nên vô tội. Giờ đây tâm này nhận biết trở lại Đấng đã tạo nên nó, và về sự hợp nhất lâu dài của Người với chính nó. Vì vậy, Ngã của nó là thực tại duy nhất trong đó ý muốn của nó và ý muốn của Chúa được kết hợp.

5. Một sứ giả không phải là người viết thông điệp mà anh ấy chuyển đi. Anh ấy cũng không đăt câu hỏi về quyền của người làm điều đó, cũng như không hỏi tại sao anh ta lại chọn những người sẽ nhận được thông điệp mà anh ấy mang đến. Chỉ cần anh ấy chấp nhận nó, đưa nó cho những người mà nó hướng đến, và hoàn thành vai trò của mình trong việc chuyển giao nó là đủ. Nếu anh ấy quyết định thông điệp nên là gì, hay mục đích của chúng là gì, hay chúng nên được mang đi đâu, thì anh ấy không thể thực hiện đúng vai trò của mình với tư cách là người mang Lời Chúa.

6. Có một sự khác biệt lớn trong vai trò của các sứ giả của Thiên đường, khiến họ khác biệt với những người mà thế giới chỉ định. Những thông điệp mà họ gởi đi trước hết là dành cho họ. Và chỉ khi họ có thể chấp nhận chúng cho chính mình, thì họ mới có thể đưa chúng đi xa hơn, và trao chúng khắp mọi nơi mà chúng được định. Giống như những sứ giả trần thế, họ không viết những thông điệp mà họ mang theo, nhưng họ trở thành những người nhận đầu tiên theo đúng nghĩa chân thật nhất, nhận để sẵn sàng cho đi.

7. Một sứ giả trần thế hoàn thành vai trò của mình bằng cách trao đi tất cả thông điệp của mình. Các sứ giả của Chúa thực hiện phần việc của mình bằng cách chấp nhận thông điệp của Người như cho chính họ, và cho thấy họ hiểu các thông điệp bằng cách cho chúng đi. Họ không chọn vai trò nào mà thẩm quyền của Người không trao cho họ. Và vì vậy, họ được lợi lạc từ mọi thông điệp mà họ cho đi.

8. Anh em có muốn nhận được những thông điệp của Chúa không? Vì như vậy anh em trở thành sứ giả của Người. Anh em đã được chỉ định ngay bây giờ. Tuy nhiên anh em vẫn chờ đợi để cho đi những thông điệp anh em đã nhận. Và vì vậy anh em không biết rằng chúng là của anh em, và không nhận ra chúng. Không ai có thể nhận và hiểu mình đã nhận cho đến khi anh ấy cho đi. Vì trong việc cho đi là sự chấp nhận của chính anh ấy về những gì anh ấy đã nhận.

9. Anh em bây giờ là sứ giả của Chúa, hãy nhận những thông điệp của Người. Vì đó là một phần trong vai trò được chỉ định của anh em. Chúa đã không thất bại trong việc cung cấp những gì anh em cần, cũng không để nó không được chấp nhận. Nhưng một phần khác trong nhiệm vụ được chỉ định của anh em vẫn chưa được hoàn thành. Đấng đã nhận cho anh em những thông điệp của Chúa, cũng muốn anh em tiếp nhận chúng. Vì như thế anh em đồng nhất với Ngài và tuyên bố chúng là của anh em.

10. Chính sự hợp nhất này mà chúng ta cam kết thừa nhận ngày hôm nay. Chúng ta sẽ không tìm cách giữ tâm của chúng ta tách rời khỏi Ngài là Đấng nói thay chúng ta, vì chỉ có tiếng nói của chúng ta mà chúng ta nghe thấy khi chúng ta lắng nghe Ngài. Chỉ một mình Ngài có thể nói với chúng ta và thay cho chúng ta, kết hợp thành một Tiếng nói nhận và ban Lời Chúa; cho và nhận Ý muốn của Người.

11. Chúng ta thực tập trao cho Ngài những gì Ngài muốn, để chúng ta có thể nhận ra những món quà Ngài dành cho chúng ta. Ngài cần Tiếng nói của chúng ta để Ngài có thể nói qua chúng ta. Ngài cần đôi tay của chúng ta để giữ những thông điệp của Ngài, và mang chúng đến những người mà Ngài chỉ định. Ngài cần đôi chân chúng ta để đưa chúng ta đến nơi Ngài muốn, để những người đang chờ đợi trong đau khổ cuối cùng có thể được giải thoát. Và Ngài cần ý muốn của chúng ta hợp nhất với Ý muốn của Ngài, để chúng ta có thể trở thành người thực sự nhận được những món quà mà Ngài ban cho.

12. Hãy để chúng ta chỉ học bài học này hôm nay: chúng ta sẽ không nhận ra những gì mình nhận được cho đến khi chúng ta cho nó đi. Anh em đã nghe nói điều này hàng trăm cách, hàng trăm lần, nhưng vẫn còn thiếu niềm tin. Nhưng điều này là chắc chắn; cho đến khi có được niềm tin, anh em sẽ nhận được hàng ngàn phép lạ và rồi nhận được hàng ngàn phép lạ nữa, nhưng sẽ không biết rằng chính Chúa không để lại món quà nào ngoài những gì anh em đã có; cũng không từ chối những phước lành nhỏ nhất nào dành cho Con của Người. Điều này có thể có ý nghĩa gì với anh em, cho đến khi anh em đã đồng nhất với Người và với Con của Người?

13. Bài học hôm nay của chúng ta được nêu như sau:

Ta là một trong những người phụng sự Chúa, và ta biết ơn ta có phương tiện để nhận ra rằng ta tự do.

14. Thế giới lùi xa khi chúng ta thắp sáng tâm chúng ta, và nhận ra những lời thánh này là sự thật. Chúng là thông điệp được gởi đến chúng ta hôm nay từ Đấng tạo dựng của chúng ta. Bây giờ chúng ta cho thấy chúng đã thay đổi tâm của chúng ta về bản thân như thế nào, và chức năng của chúng ta là gì. Vì khi chúng ta chứng tỏ rằng chúng ta không chấp nhận ý muốn mà chúng ta không chia sẻ, thì nhiều món quà từ Đấng tạo dựng sẽ hiện ra trước mắt chúng ta và rơi vào tay chúng ta, và chúng ta sẽ nhận ra chúng ta đã nhận được những gì.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta không thể phán xét chính mình vì ta không biết mình thực sự là gì. Sự phán xét đầu tiên, sự phán xét sai lầm nhất chính là ta là cái ngã ảo tưởng riêng biệt này, một mong muốn trở thành nhỏ bé, yếu đuối, tội lỗi, sợ hãi và tách biệt, và từ đó là những phán xét lên chính cái ngã đó. Ta không thể phán xét giá trị của ta vì ta đã quên mình là gì. Ta như đang bị chứng mất trí nhớ khi đi vào cỏi tách biệt này. Cũng cần nhớ rằng phán xét mình cũng là phán xét người khác và ngược lại vì tất cả là một trong sự thật. Do đó nếu ta vị tha với người khác nhưng lại chỉ trích chính mình thì ta cũng đang phán xét họ.

-Một sứ giả của Chúa chỉ là người tiếp nhận thông điệp của Chúa cho chính mình trước tiên trước khi chuyển tiếp. Anh ta không thể xác định nội dung của nó nên như thế nào, mục đích của nó là gì, nên đem đi đâu và chuyển cho ai. Nếu không, anh ta không thể thực hiện đúng vai trò của người mang Lời của Chúa. Đây là vấn đề của cái tôi tâm linh, khi ta biết được những nguyên tắc tâm linh ta nghĩ ta biết phải làm gì với thông tin này. Ta phải thừa nhận ta không biết gì cả, ta không biết điều này dùng để làm gì, thậm chí ta không biết ta là gì. Nhưng ta sẵn lòng thực hiện chức năng của ta và ta sẽ được nói cho biết phải làm gì, phải đi đâu, nói gì và với ai bởi tiếng nói của Chúa trong ta.