Bài 160: Ta đang ở nhà. Sợ hãi mới là kẻ xa lạ nơi đây.

1. Nỗi sợ là một kẻ xa lạ đối với những lối đi của tình yêu thương. Đồng nhất với nỗi sợ hãi, và bạn sẽ trở thành người xa lạ với chính mình. Và do đó bạn không biết chính bạn. Bản Thể Chân Thật của bạn vẫn là một kẻ xa lạ đối với cái phần bên trong bạn – cái phần đang tự nghĩ rằng nó có thật, nhưng lại khác biệt với Bản Thể của bạn. Ai có thể tỉnh táo trong hoàn cảnh như vậy? Ai ngoài một kẻ điên có thể tin rằng anh ta không phải là mình, và phán xét chống lại chính mình?

2. Có một kẻ lạ (cái tôi/nỗi sợ) ở giữa chúng ta, kẻ đến từ một ý tưởng quá xa lạ với chân lý, nó nói một ngôn ngữ khác, nhìn vào một thế giới mà chân lý hề không biết đến, và hiểu những gì chân lý coi là vô nghĩa. Kỳ lạ hơn nữa, nó (kẻ xa lạ/nỗi sợ) không nhận ra nó đang đến với ai (Bản thể chân thật của bạn), vậy mà nó vẫn khăng khăng rằng ngôi nhà này (tâm trí của bạn) thuộc về nó, trong khi người vốn dĩ ở Nhà thì giờ đây lại trở thành kẻ ngoại lai. Thế nhưng, thật dễ dàng biết bao nếu ta nói rằng: ‘Đây là nhà của ta. Ta thuộc về nơi này, và ta sẽ không rời đi chỉ vì một kẻ điên bảo ta phải làm thế.’

3. Có lý do gì để không nói ra điều này? Lý do có thể là gì ngoại trừ việc bạn đã mời kẻ lạ này vào thế chỗ của bạn, và để bạn trở thành người xa lạ với chính mình? Không ai lại để mình bị tước đoạt một cách không cần thiết đến như vậy, trừ khi người ấy nghĩ rằng có một ngôi nhà khác phù hợp với sở thích của mình hơn.

4. Ai là kẻ xa lạ? Phải chăng chính nỗi sợ hãi hay chính bạn mới là người không phù hợp với ngôi nhà mà Thượng Đế (Chân Như) đã ban cho Con của Người? Nỗi sợ có phải là thứ thuộc về Người, được tạo ra theo hình ảnh giống như Người không? Liệu có phải nỗi sợ là thứ mà tình yêu thương hoàn thiện nó, và nó hoàn thiện lại tình yêu thương không? Không có ngôi nhà nào có thể che chở cho tình yêu thương và sự sợ hãi. Chúng không thể cùng tồn tại. Nếu bạn là thật, thì sự sợ hãi phải là ảo tưởng. Và nếu sự sợ hãi là có thật, vậy thì bạn không hề tồn tại.

5. Vậy thì, câu hỏi được giải quyết đơn giản như thế nào. Kẻ sợ hãi chỉ chối bỏ chính mình và nói, “Ta là người xa lạ ở đây. Và vì vậy, ta để lại ngôi nhà của mình cho kẻ giống ta hơn chính ta, và trao cho anh ta tất cả những gì ta nghĩ thuộc về mình.” Bây giờ anh ấy bị lưu đày là tất yếu, không biết mình là ai, không chắc chắn về mọi thứ ngoại trừ điều này; rằng anh ấy không phải là chính mình, và ngôi nhà của anh ấy đã bị từ chối đối với anh ấy.

6. Bây giờ, anh ấy tìm kiếm điều gì? Anh ấy có thể tìm thấy gì? Một người xa lạ với chính mình không thể tìm thấy nhà ở bất cứ nơi nào anh ấy có thể tìm kiếm, vì anh ấy đã khiến việc trở về trở thành là điều không thể. Lối đi của anh ấy đã lạc mất, ngoại trừ việc một phép mầu sẽ tìm ra anh ấy và chỉ cho anh ấy thấy rằng giờ đây mình chẳng còn là kẻ xa lạ nữa. Phép mầu ấy chắc chắn sẽ đến. Bởi lẽ, ngay trong chính ngôi nhà của mình (tầng tâm thức tinh ròng sâu thẳm nhất), Chân Tánh (Bản Thể Chân Thật) của anh ấy vẫn luôn ngự trị. Chân Tánh ấy quyết không mời bất kỳ kẻ xa lạ nào vào nhà, và cũng chẳng nhận lấy một ý nghĩ ngoại lai (cái tôi/nỗi sợ) nào để làm chính mình. Và Chân Tánh ấy sẽ cất tiếng gọi những gì thuộc về Nó (tâm trí đang ngủ mơ của bạn) quay trở về với chính Nó, trong sự nhận diện ra những gì vốn thuộc về Nó.

7. Kẻ xa lạ ấy là ai? Chẳng phải hắn chính là kẻ mà Chân Tánh của bạn chưa từng đoái hoài gọi tên? Giờ đây, bạn không thể nhận diện được kẻ xa lạ này đang ở ngay giữa chính mình, bởi vì bạn đã nhường vị trí chính thống của bạn cho hắn. Thế nhưng, Chân Tánh của bạn vẫn luôn chắc chắn về những gì thuộc về Nó, giống như Thượng Đế luôn chắc chắn về người Con của Người. Người quyết không thể nhầm lẫn về tạo phẩm của mình. Người biết chắc điều gì thuộc về Người. Chẳng có kẻ xa lạ nào có thể chen vào giữa Cái Biết Chân Thật của Người và thực tại của người Con (Chân Tánh). Người hoàn toàn không biết đến những kẻ xa lạ

8. Sự chắc chắn của Thượng Đế là đủ. Ai mà Người biết là Con của Người thuộc về nơi Người đã đặt Con của Người mãi mãi. Người đã trả lời bạn là người hỏi, “Ai là kẻ xa lạ?” Hãy nghe Tiếng nói của Người đảm bảo với bạn, một cách lặng lẽ và chắc chắn, rằng bạn không phải là người xa lạ đối với với Cha của mình, Đấng Sáng tạo của bạn cũng không phải là người xa lạ với bạn. Ai mà Thượng Đế đã kết hợp thì mãi mãi là một, ở nhà trong Người và không xa lạ với chính Người.

9. Hôm nay chúng ta tạ ơn Đấng Christ đã đến để tìm kiếm trên thế gian những gì thuộc về Ngài. Tuệ nhãn của Ngài không nhìn thấy người lạ, chỉ thấy những người thuộc về Ngài và vui vẻ hợp nhất với họ. Họ xem Ngài như một người lạ, vì họ không nhận ra chính mình. Tuy nhiên, khi họ chào đón Ngài, họ nhớ lại. Và Ngài nhẹ nhàng dẫn họ trở về nhà, nơi họ thuộc về.

10. Không một ai mà Đấng Christ lãng quên. Không một ai Ngài không trao cho bạn để nhớ lại, để ngôi nhà của bạn có thể trọn vẹn và hoàn hảo như nó đã được thiết lập. Ngài không quên bạn. Nhưng bạn sẽ không nhớ đến Ngài cho đến khi bạn nhìn mọi người giống như Ngài. Ai chối bỏ anh em của mình là đang chối bỏ Ngài, và vì vậy từ chối chấp nhận món quà về cái thấy, nhờ đó mà Bản Thể của mình được nhận ra rõ ràng, nhà của mình được nhớ lại và sự giải thoát đã đến.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sợ hãi phát sinh từ niềm tin rằng ta phạm tội vì đã tách biệt khỏi Nguồn của mình. Ý tưởng sợ hãi che chắn hoặc bảo vệ vô số những điều tiêu cực khác trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi và một trong số đó là sự tức giận. Tức giận là một nhánh của sợ hãi. Vì vậy, tất cả những điều kiện mà chúng ta trải qua không phải là niềm vui, bình yên và tình yêu thương hoàn hảo đều bắt nguồn từ cảm giác đầu tiên là sợ hãi. Mọi cảm xúc tiêu cực khác đều nằm trong cảm xúc lớn hơn đó là nỗi sợ hãi.

– Chúng ta là con thiêng liêng của Thượng Đế, di sản của chúng ta là sự bình yên, tình yêu thương và sự thật và chúng ta đang ở nhà trong Thượng Đế. Và rồi chúng ta đón tiếp vị khách được gọi là nỗi sợ hãi, và sau đó nỗi sợ hãi ập đến và chúng ta thu mình lại trước điều này. Nó đến và xuất hiện như ở nhà và nó trở thành đa số, người nói sự thật và chúng ta bắt đầu nghi ngờ bản thân và chúng ta quên mất quyền lực của mình, quên mất mình là ai. Thông qua cái ngã sai lầm, cái ta ảo tưởng, chúng ta coi nỗi sợ hãi là quyền lực tối cao. Chúng ta là tình yêu thương, là quyền lực duy nhất.

-Sửa chữa nỗi sợ hãi và tất cả những gì phát sinh từ đó như tức giận, phẫn nộ, bệnh tật là trách nhiệm của chúng ta vì đó là điều ta muốn. Do đó ta không thể cầu xin giải thoát khỏi sợ hãi mà nên cầu xin sự giúp đỡ về điều kiện mang đến nỗi sợ hãi, đó là mong muốn tách biệt khõi anh em của mình và khỏi Thượng Đế. Chúng ta hãy cầu Thánh Linh cho ta thấy sự thật và ta sẽ chữa lành tâm mình.

-Bài học này lột tả một bức tranh vô cùng bình an: Bạn an toàn tuyệt đối. Bản ngã và nỗi sợ hãi chỉ là những kẻ xa lạ, chúng chưa từng bén mảng được vào ngôi nhà Chân Tánh của bạn. Bạn thấy mình lầm lạc chỉ vì bạn đang tạm thời đứng ngoài cửa và nhìn vào những chiếc bóng. Phép mầu chắc chắn sẽ đến để đưa bạn bước qua cánh cửa, trả bạn về với Bản Thể viên mãn, nơi bạn nhận ra mình đang ở Nhà và chưa từng có một cuộc chia ly nào xảy ra.

-Hôm nay, bài học khuyên bạn thực hành một tư duy rất đơn giản: Mỗi khi bạn thấy mình rơi vào trạng thái cô đơn, lo lắng, hoặc hục hặt với một ai đó, hãy dừng lại và tự nói với chính mình:

“Ta không phải là nhân vật tội nghiệp, đầy sợ hãi này. Đây chỉ là kẻ xa lạ. Ta đang ở Nhà trong Tình Yêu của Thượng Đế, và ta an toàn.”

Bạn chỉ cần từ chối đồng hóa mình với “kẻ xa lạ” (nỗi sợ), ngôi nhà chân thật sẽ tự động hiện ra

-Bài nguyện cầu neo giữ tâm ta vào thực tại:

“Ngày hôm nay, nguyện con để cho kẻ xa lạ ấy hoàn toàn phai nhạt dần, và để cho chân lý hiển lộ trọn vẹn như nó vốn là. Chúng con không cầu xin điều gì ngoài chân lý. Và chúng con khát khao được nhìn vào chân lý, để chân lý dẫn đường. Ngày hôm nay, chúng con đang ở Nhà. Sợ hãi mới là kẻ xa lạ nơi đây.”

Leave a comment