1. Không ai có thể cho đi cái mình chưa nhận. Để cho đi một thứ gì, trước tiên bạn phải sở hữu nó. Ở đây định luật của Thiên đường và thế gian đều thống nhất. Nhưng ở đây chúng cũng tách biệt. Thế gian tin rằng để sở hữu một thứ gì đó thì phải giữ nó lại. Sự cứu rỗi dạy khác. Cho đi là cách để nhận ra bạn đã nhận được. Đó là bằng chứng cho thấy những gì bạn có là của bạn.
2. Bạn hiểu rằng bạn được chữa lành khi bạn mang lại sự chữa lành. Bạn chấp nhận sự tha thứ như được hoàn thành trong chính mình khi bạn tha thứ. Bạn nhận ra anh em mình là chính mình, và do đó bạn nhận thức được rằng bạn là toàn thể. Không có phép lạ nào bạn không thể ban tặng, vì tất cả đều được ban tặng cho bạn. Hãy đón nhận chúng ngay bây giờ bằng cách mở kho báu trong tâm trí bạn, nơi chúng được cất giữ và trao chúng đi.
3. Tuệ nhãn của Đấng Christ là một phép lạ. Nó đến từ nơi rất xa ngoài chính nó, vì nó phản ảnh tình yêu thương vĩnh cửu và sự hồi sinh của tình yêu thương không bao giờ chết, nhưng đã bị che khuất. Tuệ nhãn của Christ gợi lên Thiên đường, vì nó nhìn thấy một thế giới giống Thiên đường đến mức những gì Chân Như tạo nên hoàn hảo có thể được phản chiếu ở đó. Tấm kính mờ tối mà thế gian phơi bày ra chỉ có thể hiển thị những hình ảnh bị bóp méo thành từng mảnh vụn vỡ. Còn thế giới thực tại lại phác họa nên nét tinh khôi vẹn toàn của Thiên Đường.
4. Tuệ nhãn của Đấng Christ là phép lạ trong đó mọi phép lạ được sinh ra. Đó là nguồn của chúng, vẫn tồn tại với mỗi phép lạ mà bạn ban tặng, nhưng vẫn là của bạn. Đó là mối liên kết mà qua đó người cho và người nhận được hợp nhất trong sự mở rộng ở đây trên trái đất, như họ là một trên Thiên đường. Đấng Christ không nhìn thấy tội lỗi trong bất kỳ ai. Và trong cái nhìn của Ngài những người vô tội là một. Sự thánh khiết của họ được Cha của Ngài và chính Ngài ban cho.
5. Tuệ nhãn của Đấng Christ là cầu nối giữa các thế giới. Và với quyền năng của nó bạn có thể an toàn tin tưởng để đưa bạn từ thế giới này vào thế giới trở nên thánh khiết nhờ sự tha thứ. Những thứ dường như khá kiên cố ở đây chỉ đơn thuần là những cái bóng ở đó; trong suốt, mờ nhạt, đôi khi bị lãng quên, và không bao giờ có thể che khuất được ánh sáng chiếu sáng bên kia chúng. Sự thánh khiết đã được phục hồi cho cái thấy, và người mù có thể nhìn thấy.
6. Đây chính là món quà duy nhất của Thánh Linh; là kho báu mà bạn có thể cầu viện với niềm xác tín tuyệt đối để có được tất cả những điều mang lại hạnh phúc cho bạn. Tất cả đã được đặt ở đây rồi. Tất cả đều có thể nhận được, chỉ cần cầu xin. Nơi đây cửa không bao giờ khóa, và không ai bị từ chối yêu cầu nhỏ nhất hay nhu cầu cấp thiết nhất của mình. Không có bệnh tật nào chưa được chữa lành, không có sự thiếu thốn nào không được thỏa mãn, không có nhu cầu nào không được đáp ứng trong kho báu vàng này của Đấng Christ.
7. Ở đây thế giới nhớ lại những gì đã mất khi nó được tạo ra. Vì ở đây nó được sửa chữa, được làm mới lại, nhưng dưới một ánh sáng khác. Nơi đáng lẽ là ngôi nhà của tội lỗi trở thành trung tâm của sự cứu chuộc và tổ ấm của lòng thương xót, nơi những người khổ đau được chữa lành và chào đón. Không ai sẽ bị từ chối khỏi ngôi nhà mới này, nơi sự cứu rỗi của họ đang chờ đợi. Không ai xa lạ với anh ấy. Không ai yêu cầu bất cứ điều gì ở anh ấy ngoại trừ món quà là anh ta chấp nhận sự chào đón của mình.
8. Tuệ nhãn của Đấng Christ chính là vùng đất thánh nơi những đóa hoa ly của sự tha thứ cắm sâu rễ gốc. Đây chính là ngôi nhà của chúng. Chúng có thể được mang từ nơi đây quay trở lại với thế gian, nhưng chúng quyết không bao giờ có thể sinh trưởng trên mảnh đất cằn cỗi và nông cạn của trần gian. Chúng cần ánh sáng, sự ấm áp và sự chăm sóc tử tế mà lòng bác ái của Đấng Christ mang lại. Chúng cần tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng. Và chúng trở thành những sứ giả của Ngài, những người trao đi như họ đã nhận được.
9. Hãy lấy từ kho báu của Ngài, để châu báu của nó có thể tăng lên. Những đóa hoa ly của Ngài không rời khỏi nhà của mình khi chúng được đưa trở lại thế giới. Rễ của chúng ở lại. Chúng không rời bỏ nguồn của mình, nhưng mang theo sự tốt lành của nó, và biến thế giới thành một khu vườn giống như nơi chúng đến từ đó, và chúng trở lại có thêm hương thơm. Bây giờ chúng được ban phước gấp đôi. Những thông điệp mà chúng mang đến từ Đấng Christ đã được gởi đi và quay trở lại với chúng. Và chúng vui vẻ trao lại cho Ngài.
10. Hãy chiêm ngưỡng kho tàng phép lạ đã được bày sẵn để bạn trao đi. Liệu bạn có xứng đáng với món quà ấy chăng, khi chính Chân Như (God) đã định sẵn rằng nó phải được trao cho bạn? Đừng phán xét người Con của Chân Như, mà hãy bước theo đạo lộ mà Người đã thiết lập. Đấng Christ đã mơ giấc mơ về một thế giới được tha thứ. Đó là món quà của Ngài, nhờ đó có thể thực hiện một sự chuyển đổi ngọt ngào từ cái chết sang sự sống; từ tuyệt vọng sang hy vọng. Chúng ta trong một khoảnh khắc hãy mơ cùng với Ngài. Giấc mơ của Ngài đánh thức chúng ta về Chân lý. Tuệ nhãn của Ngài mang lại phương tiện để chúng ta trở về với sự thánh khiết vĩnh cữu và bất diệt của chúng ta trong Chân Như.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
–Bài học 159: (Tôi trao đi những phép mầu tôi đã đón nhận) là một bước tiếp nối hoàn mỹ cho chuỗi nhận ngộ vừa qua.
-Nếu Bài 158 dạy ta cốt lõi “học cách cho đi khi nhận lãnh lại”, thì Bài 159 chính là nơi triết lý ấy bừng nở một cách cụ thể nhất qua khái niệm Phép mầu. Trong bài này, tác giả thiết lập một định luật kinh điển mang tính đảo lộn hoàn toàn tư duy trần thế: Bạn chỉ có thể biết mình đã có một báu vật khi bạn đem báu vật đó tặng cho người khác.
-“Đây chính là món quà duy nhất của Thánh Linh…”. Câu văn này như một lời tuyên ngôn giải phóng ta khỏi tâm lý của một kẻ “ăn mày” tinh thần luôn thấy mình nghèo khổ, thiếu thốn. Nguồn Cội đang nhắc nhở bạn: Bạn đang nắm giữ một kho báu vĩ đại ngay bên trong mình. Bất cứ khi nào bạn thấy mình rơi vào oán giận, lo âu hay bất an, hãy lập tức quay về cầu viện món quà Tuệ nhãn này. Nhìn bằng ánh mắt của Đấng Christ, mọi năng lượng tiêu cực sẽ lập tức tan biến, trả lại cho bạn niềm hỷ lạc nguyên bản.
–Nguồn Cội (God) đang dùng hình ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp này để nhắc nhở ta: Đừng cố gieo trồng sự bình an trên mảnh đất cằn cỗi của bản ngã và thế gian. Mỗi khi muốn tha thứ hay chữa lành một mối quan hệ, hãy lập tức thực hiện sự “vượt thoát trong khoảnh khắc”, đưa tâm trí quay về an trú trong vùng đất thánh của Tuệ nhãn Đấng Christ. Hãy để đóa hoa ly được nuôi dưỡng ở đó trước, rồi tự động hương thơm và năng lượng của nó sẽ theo bước chân bạn lan tỏa ra khắp thế gian ảo ảnh bên ngoài.
–Người Con” trong Đoạn kết chính là Bạn và Tha nhân: Như bạn đã ngộ ra ở các bài trước, “Con của Thượng Đế” là Tâm Thức Hợp Nhất [ACIM]. Khi bạn phán xét chính mình (cho rằng mình thấp kém) hay phán xét người anh em (cho rằng họ tội lỗi), bạn đang “định tội” cho chính tạo phẩm thánh khiết của Nguồn Cội [ACIM]. Đó là một sự nhầm lẫn lớn
–Bước theo đạo lộ đã thiết lập: Thay vì lãng phí năng lượng vào việc phán xét đúng sai của nhị nguyên trần thế, hãy thả lỏng và đi theo con đường Cho và Nhận mà Ngài đã vạch sẵn: Nhận lấy bình an từ Nguồn và trao đi tuệ nhãn cho thế gian [ACIM].
-Bài học 159 đã khép lại một cách trọn vẹn và viên mãn, trả lại cho bạn niềm tự tin tâm linh tối thượng: Bạn hoàn toàn xứng đáng với kho tàng phép mầu của Nguồn Cội [ACIM].
-Cho đi là cách để nhận ra chúng ta đã nhận được. Nói cách khác chúng ta không thể biết chúng ta có cái gì cho đến khi chúng ta cho đi. Điều này rất khác với cách cái tôi nói với chúng ta rằng cho là mất. Chúng ta không biết chúng là của ta vì có sự sợ hãi trong đó.
-Ta không biết rằng ta thực sự có nó cho đến khi ta chia sẻ nó với ai đó và trải nghiệm trạng thái cảm giác đó, khi ấy ở cấp độ cảm nhận, ta biết rằng đó chính là ta. Đó không phải là thứ mà ta sở hữu nhưng nó đã có sẵn trong ta, trạng thái cảm giác đó vượt qua tâm suy nghĩ và nó cho chúng ta sự hồi tưởng rằng ta là vương quốc thiên đường. và vì vậy ta có thể ban phát một lượng lớn phước lành cho anh em ta và tất cả những gì nó sẽ làm là gia tăng trong chính ta.