Bài 161: Xin ban phước lành cho tôi, hỡi Con thánh khiết của Nguồn cội.

1. Hôm nay chúng ta thực hành khác đi, chúng ta đứng lên chống lại cơn giận để nỗi sợ biến mất và nhường chỗ cho tình yêu thương. Tại đây chính là sự cứu rỗi trong những lời đơn giản mà chúng ta thực hành với ý tưởng của ngày hôm nay. Tại đây chính là câu trả lời cho sự cám dỗ, điều không bao giờ thất bại trong việc chào đón Đấng Christ vào nơi mà trước đây nỗi sợ hãi và sự giận dữ đã từng ngự trị. Tại đây, Sự Chuộc Tội chân thật được hoàn tất, thế gian được vượt qua một cách an toàn và Thiên Đàng giờ đây được khôi phục. ⁵Tại đây chính là câu trả lời của Tiếng Nói cho Thượng Đế (Thánh Linh).

2. Sự trừu tượng hoàn toàn là trạng thái tự nhiên của tâm thức. Nhưng một phần của nó bây giờ là không tự nhiên. Nó không coi mọi thứ là một. Thay vào đó, nó chỉ nhìn thấy những mảnh vỡ của cái toàn thể, vì chỉ bằng cách đó nó mới có thể “phát minh ra” thế giới phiến diện (bị chia cắt) mà bạn đang nhìn thấy. Mục đích của tất cả việc thấy là để cho bạn nhìn thấy những gì bạn muốn thấy. Tất cả việc nghe chỉ mang đến cho tâm trí của bạn những âm thanh mà tâm trí muốn nghe.

3. Những điều cụ thể đã được tạo ra như vậy. Và bây giờ chính những điều cụ thể mà chúng ta phải sử dụng trong thực hành. Chúng ta trao chúng cho Thánh Linh, để Ngài có thể sử dụng chúng cho một mục đích khác với mục đích mà chúng ta đã giao cho chúng. Tuy nhiên Ngài chỉ có thể sử dụng những gì chúng ta đã tạo ra, để dạy chúng ta từ một góc nhìn khác, để chúng ta có thể thấy một cách sử dụng khác trong mọi sự.

4. Một người anh em là tất cả anh em. Mỗi một tâm trí đều chứa đựng tất cả các tâm trí, bởi vì mọi tâm trí vốn là một. Đó là sự thật. Tuy nhiên, những ý nghĩ này có làm sáng tỏ ý nghĩa của tạo phẩm không? Những lời này có mang lại sự sáng tỏ hoàn hảo cho bạn không? Chúng có vẻ là gì ngoài những âm thanh trống rỗng; có lẽ đẹp đẽ, đúng về mặt tình cảm, nhưng về cơ bản không được hiểu, cũng không thể hiểu được. Tâm trí đã tự dạy mình suy nghĩ một cách cụ thể không còn có thể nắm bắt được sự trừu tượng theo nghĩa bao trùm tất cả. Chúng ta cần nhìn thấy một chút, để học được nhiều.

5. Dường như chính cái thân mà chúng ta cảm nhận giới hạn sự tự do của mình, khiến chúng ta khổ đau, và cuối cùng dập tắt cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên, cái thân chỉ là biểu tượng cho một dạng sợ hãi cụ thể. Nỗi sợ hãi nếu không có các biểu tượng thì sẽ chẳng đòi hỏi một sự phản hồi nào cả, bởi vì các biểu tượng có thể đại diện cho những thứ hoàn toàn vô nghĩa. Tình yêu thương không cần biểu tượng, vì nó là chân thật. Nhưng nỗi sợ luôn bám chấp vào những thứ cụ thể vì nó là giả tạo.

6. Cái thân tấn công, nhưng tâm thì không. Ý tưởng này chắc chắn gợi nhớ đến chính văn, nơi nó thường được nhấn mạnh. Đây là lý do tại sao cái thân dễ dàng trở thành biểu tượng của nỗi sợ hãi. Bạn đã nhiều lần được thúc giục nhìn xa hơn cái thân, vì hình ảnh của nó thể hiện biểu tượng của “kẻ thù” của tình yêu thương mà tuệ nhãn của Đấng Christ không nhìn thấy. Thân xác là mục tiêu để tấn công, vì không ai nghĩ anh ta ghét một tâm trí. Tuy nhiên cái gì ngoài tâm trí ra điều khiển cái thân tấn công? Điều gì khác có thể là nguồn của nỗi sợ hãi ngoài những gì nghĩ đến nỗi sợ hãi?

7. Lòng oán hận luôn mang tính cụ thể. Phải có một đối tượng cụ thể nào đó để bị tấn công. Một kẻ thù phải được nhận thức dưới một hình tướng có thể chạm vào, nhìn thấy, nghe thấy, và cuối cùng là bị tiêu diệt. Khi lòng oán hận nhìn vào một điều gì đó, nó chắc chắn đòi hỏi cái chết cũng như Tiếng nói của Thượng Đế tuyên bố rằng không có cái chết. Nỗi sợ là vô độ, nuốt chửng mọi thứ mà mắt nó nhìn thấy, tự nhìn thấy chính nó trong mọi thứ, buộc phải tấn công chính mình và tiêu diệt.

8. Ai nhìn thấy người anh em như một cái thân thì coi anh ta là biểu tượng của nỗi sợ hãi. Và người đó sẽ tấn công, bởi vì những gì anh ta nhìn thấy là nỗi sợ hãi của chính mình ở bên ngoài, sẵn sàng tấn công, gào thét muốn hợp nhất với anh ta một lần nữa. Đừng nhầm lẫn về cường độ của cơn thịnh nộ mà nỗi sợ hãi bị phóng chiếu bắt buộc phải sinh ra. Nó gào thét trong giận dữ, cào cấu vào không trung với niềm hy vọng điên cuồng rằng nó có thể quay lại tìm kẻ tạo ra mình và nuốt chửng hắn ta.

9. Điều này mắt trần nhìn thấy trong một người mà Thiên Đàng trân quý, các thiên thần yêu thương và Thượng Đế sáng tạo vẹn toàn. Đây là thực tại của người ấy. Và trong tuệ nhãn của Đấng Christ sự đáng yêu của họ được phản chiếu trong một hình hài thánh khiết và đẹp đẽ đến mức bạn khó có thể kiềm chế mà không quỳ dưới chân họ. Tuy nhiên, thay vào đó, bạn sẽ nắm lấy tay người ấy vì bạn giống như họ trong cái nhìn thấy họ như vậy. Tấn công họ là kẻ thù đối với bạn, vì bạn sẽ không nhận ra rằng trong tay của họ là sự cứu rôi của bạn. Hãy xin họ chỉ điều này, và họ sẽ trao nó cho bạn. Đừng yêu cầu họ tượng trưng cho nỗi sợ hãi của bạn. Bạn có muốn cầu xin tình yêu thương hủy diệt chính nó không? Hay bạn muốn nó được tiết lộ với bạn và giải thoát bạn?

10. Hôm nay chúng ta thực tập theo hình thức mà chúng ta đã từng thử trước đây. Sự sẵn sàng của bạn bây giờ đã gần hơn, và hôm nay bạn sẽ đến gần hơn với tuệ nhãn của Đấng Christ. Nếu bạn có ý định đạt được nó, bạn sẽ thành công ngày hôm nay. Và một khi bạn đã thành công, bạn sẽ không sẵn sàng chấp nhận những nhân chứng mà mắt trần của bạn gọi ra. Những gì bạn sẽ thấy sẽ hát cho bạn nghe những giai điệu cổ xưa mà bạn sẽ nhớ lại. Bạn không bị lãng quên trên Thiên Đàng. Bạn không muốn nhớ nó sao?

11. Chọn một người anh em, biểu tượng của những người còn lại, và cầu xin sự cứu rỗi từ anh ấy. Trước tiên, hãy nhìn thấy anh ấy rõ ràng nhất có thể, dưới cùng hình thức mà anh em đã quen. Hãy nhìn mặt, tay chân, quần áo anh ấy. Hãy nhìn anh ấy mĩm cười, và thấy những cử chỉ quen thuộc mà anh ấy thường làm. Sau đó, hãy nghĩ về điều này: những gì mà anh em nhìn thấy bây giờ che giấu khỏi anh em hình ảnh về một người có thể tha thứ cho anh em tất cả tội lỗi của mình; bàn tay thiêng liêng của họ có thể lấy đi những chiếc đinh đâm vào tay anh em, và nhấc chiếc vương miện bằng gai mà anh em đã đặt trên đầu đang chảy máu của mình. Hãy khẩn cầu anh ấy điều này, để anh ấy có thể giải thoát anh em:

Hãy ban cho tôi phước lành của bạn, hỡi Đứa Con thánh khiết của Đấng Từ Phụ (God).

Tôi nguyện nhìn bạn bằng đôi mắt của Chân tánh (Christ),

Và nhìn thấy sự vô tội vẹn toàn của mình hiển lộ nơi bạn.

12. Và Đấng mà bạn khẩn cầu sẽ đáp lời. Bởi Ngài sẽ nghe thấy Tiếng nói của Thượng Đế bên trong bạn, và trả lời bằng chính tiếng nói của bạn. ³Giờ đây, hãy chiêm ngưỡng người anh em mà bạn từng chỉ nhìn thấy như một tấm thân bằng xương bằng thịt, và nhận ra rằng Đấng Christ (Chân Tánh) đã ngự đến bên bạn. Ý tưởng của ngày hôm nay là lối thoát an toàn giúp bạn thoát khỏi cơn giận dữ và nỗi sợ hãi. ⁵Hãy chắc chắn rằng bạn sẽ sử dụng nó ngay lập tức, nếu bạn bị cám dỗ muốn tấn công một người anh em và nhìn nhận người ấy như biểu tượng cho nỗi sợ của chính mình. ⁶Và bạn sẽ thấy người anh em ấy bỗng chốc được chuyển hóa từ kẻ thù thành đấng cứu độ; từ một con quỷ trở thành hiện thân của Chân Tánh.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Từ “Tại đây” (Here) ở đầu câu được lặp đi lặp lại để nhấn mạnh một vị trí đặc biệt: Ngay trong khoảnh khắc bạn chọn nhìn người anh em bằng Tầm nhìn của Đấng Christ thay vì nhìn họ như một thân thể.

-Sự trừu tượng của tâm nói ở trên biểu thị một trạng thái suy nghĩ thuần khiết, không cụ thể, không có bất cứ điều gì cụ thể dưới bất kỳ hình thức nào. Trong trải nghiệm của chúng ta ở đây, đó là một trạng thái chiêm nghiệm, trạng thái có mặt trong hiện tại nhưng không phải là trạng thái phản ứng với các kích thích, đó là trạng thái tiếp nhận.

-Ta chịu trách nhiệm về những gì ta thấy. Ta đã chọn những cảm xúc mà ta trải nghiệm và ta quyết định mục tiêu ta sẽ đạt được và mọi thứ dường như xảy ra với ta, ta đã yêu cầu và nhận được như ta đã yêu cầu. Như vậy đó. Không có tội lỗi, không có sự phán xét, nhưng chúng ta cần nhìn thấy nó trước khi có thể đưa ra lựa chọn và nhận ra rằng rõ ràng chúng ta có thể mong muốn điều đó thông qua hệ thống tư duy bản ngã, bất kể nó là gì. Thành thật mà nói, chúng ta muốn biết nỗi sợ hãi là gì.

-Chúng ta là tình yêu. Câu hỏi được đặt ra là nếu không như vậy thì sẽ như thế nào, ngược lại thì sẽ như thế nào, cảm giác như thế nào khi tách rời khỏi tình yêu thương. Chúng ta muốn biết nỗi sợ hãi và chúng ta đã mời người lạ mặt, sự sợ hãi vào. Vì vậy bây giờ chúng ta sẽ thực hành khác đi, chúng ta sẽ chống lại sự tức giận của chúng ta để nỗi sợ hãi có thể biến mất và nhường chỗ cho tình yêu.

Ứng dụng thực hành Thức tỉnh

Khi đối diện với bất kỳ ai (một người lạ trên đường, một người đồng nghiệp khó tính, hay một người thân đang khiến bạn muộn phiền), hãy nhìn thẳng vào họ, mỉm cười nhẹ nhàng trong tâm tưởng và thầm nhủ:

“Tôi từng nhìn thấy bạn chỉ là một tấm thân xác thịt bằng xương bằng thịt đầy giới hạn. Giờ đây, tôi chọn nhìn xuyên qua ảo ảnh đó. Qua sự vẹn toàn của bạn, tôi nhận ra Chân Tánh đang ngự đến bên tôi.”

Lời nguyện cầu (Prayer) – neo giữ tâm trí ta vào thực tại.

“Lạy Đấng Từ Phụ kính yêu, xin dẫn dắt tâm trí con ra khỏi sự mê muội của bản ngã. Hôm nay, con xin dâng hiến đôi mắt này cho Thánh Linh, để qua mỗi người anh em con gặp, con được chiêm ngưỡng dung nhan vẹn toàn của Người và chạm vào sự sáng suốt đời đời. Amen.”

Leave a comment