1. Có một cách sống trong thế gian vốn không thực tại, dẫu cho nó có vẻ như đang hiện hữu. Bạn không hề thay đổi diện mạo bên ngoài, mặc dù bạn mỉm cười thường xuyên hơn. Vầng trán bạn thanh thản, ánh mắt bạn bình an. Và những người đang bước đi trong thế gian giống như bạn sẽ nhận ra người đồng hành với mình. Tuy vậy, những ai chưa nhận biết Chân đạo cũng sẽ nhận ra bạn, và họ tin rằng bạn vẫn giống như họ, giống như bạn đã từng trước đây.
2. Thế gian này vốn là một cõi hư huyễn (ảo ảnh). Những ai chọn đến đây là đang tìm kiếm một nơi mà bản thân họ có thể biến thành những ảo tưởng, hòng trốn tránh chân tánh (thực tại) của chính mình. Thế nhưng, khi họ nhận ra chân tánh của họ ngay cả ở nơi đây, họ liền lùi lại một bước và để cho chân tánh ấy dẫn đường. Họ còn có lựa chọn nào khác khả dĩ hơn thế nữa? Để cho những ảo tưởng đi trước chân lý chính là tâm trí điên đảo. Nhưng để cho ảo tưởng chìm khuất lại phía sau chân lý, và để cho chân lý hiển lộ trọn vẹn như nó vốn là, đó đơn giản chỉ là sự tỉnh táo.
3. Đây là lựa chọn đơn giản mà chúng ta thực hiện hôm nay. Sự mê muội lầm lạc sẽ còn hiển hiện một thời gian ngắn trước mắt, để những ai lựa chọn đến đây nhìn thấy, tức là những người chưa thể vui mừng nhận ra rằng mình đã nhầm lẫn trong lựa chọn của bản thân. Họ không thể học hỏi trực tiếp từ chân lý, bởi họ đã phủ nhận sự hiện hữu của nó. Vì vậy, họ cần một Người Thầy – Đấng thấu hiểu mọi sự lầm lạc của họ, nhưng đồng thời vẫn có thể nhìn xuyên qua lớp màn ảo tưởng để thấy được chân lý thuần khiết bên trong họ.
4. Nếu chân lý đòi hỏi họ phải từ bỏ thế giới, thì đối với họ điều đó có vẻ như nó yêu cầu sự hy sinh một điều gì đó có thật. Nhiều người đã chọn từ bỏ thế giới trong khi vẫn tin vào thực tại của nó. Và họ đã phải chịu đựng một cảm giác mất mát, và chưa được giải thoát một cách tương ứng. Những người khác không chọn gì khác ngoài thế giới, và họ phải chịu một cảm giác mất mát còn sâu sắc hơn mà họ không hiểu được.
5. Giữa những lộ trình này có một con đường khác dẫn lối rời xa mọi hình thức mất mát, bởi sự hy sinh và sự tước đoạt đều nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Đây chính là đạo lộ đã được định sẵn cho bạn lúc này. Bạn bước đi trên con đường này như bao người khác, diện mạo chẳng có gì khác biệt với họ, dẫu cho thực chất bên trong bạn đã hoàn toàn khác xưa. Nhờ vậy, bạn có thể phụng sự họ trong lúc phụng sự chính mình, và hướng bước chân họ vào con đường mà Chân Như (God) đã mở ra cho bạn, và cho cả họ thông qua bạn.
6. Lớp màn ảo ảnh dường như vẫn bám lấy bạn, nhưng đó là để bạn có thể đến với họ. Thế nhưng, ảo ảnh ấy thực chất đã lùi lại phía sau rồi. Và điều họ nghe bạn nói đến không phải là ảo ảnh, điều bạn dẫn dắt ánh mắt họ nhìn vào hay tâm trí họ thấu hiểu cũng chẳng phải là ảo ảnh. Chân lý – đấng luôn bước đi trước bạn – cũng không thể trò chuyện với họ thông qua những ảo ảnh, bởi vì con đường giờ đây đã vượt thoát khỏi màn sương ảo ảnh rồi; và trên chính lộ ấy, bạn cất tiếng gọi họ bước theo mình.
7. Mọi con đường cuối cùng rồi cũng sẽ dẫn về lối đi duy nhất này. Bởi lẽ, sự hy sinh và sự tước đoạt chỉ là những ngả đường dẫn tới hư không, là những lựa chọn chuốc lấy thất bại, và là những mục tiêu mãi mãi không thể đạt được. Tất cả những điều ấy đều lùi lại phía sau khi chân lý hiển lộ trong bạn, để dẫn dắt anh em của bạn rời xa những nẻo đường tăm tối, và hướng họ vào con đường dẫn tới hạnh phúc. Nỗi đau khổ của họ chẳng qua cũng chỉ là một ảo ảnh. Thế nhưng, họ cần một người dẫn đường để đưa họ thoát khỏi nơi đó, vì họ đang lầm tưởng ảo ảnh chính là chân lý.
8. Tiếng gọi của sự giải thoát chỉ có bấy nhiêu thôi, chẳng có gì hơn nữa. Tiếng gọi ấy chỉ mong bạn chấp nhận chân lý và để chân lý đi trước dẫn đường, soi sáng lộ trình giải phóng bạn khỏi những ảo ảnh. Đây không phải là một sự giải thoát phải trả giá. Chẳng có mất mát nào cả, mà chỉ có nhận lại mà thôi. Ảo ảnh chỉ có thể mang lại cảm giác như đang xiềng xích người Con thánh khiết của Chân Như (God). Nhưng người Con ấy thực chất chỉ được cứu thoát khỏi những ảo ảnh mà thôi. Khi ảo ảnh lùi lại phía sau, người Con ấy sẽ tìm lại được Chân Tánh của chính mình.
9. Giờ đây, hãy bước đi một cách an toàn nhưng cẩn trọng, bởi vì con đường này vẫn còn mới mẻ đối với bạn. Và bạn có thể thấy rằng mình vẫn bị cám dỗ muốn bước đi trước chân lý, và để cho những ảo ảnh làm người dẫn đường cho mình. Những người anh em thánh thiện đã được trao gửi cho bạn, để họ có thể bước theo dấu chân bạn khi bạn vững vàng tiến về phía chân lý với mục đích rõ ràng. Giờ đây, chân lý ấy đang đi trước dẫn lối cho bạn, để họ có thể nhìn thấy một điều gì đó mà bản thân họ có thể đồng điệu; một điều gì đó họ thấu hiểu được để bước theo.
10. Tuy vậy, khi hành trình này khép lại, sẽ chẳng còn bất kỳ khoảng cách hay sự chia rẽ nào giữa bạn và chân lý. Và mọi ảo ảnh từng bủa vây trên con đường bạn đã đi qua cũng sẽ hoàn toàn biến mất, chẳng còn lại chi để ngăn cách chân lý khỏi sự viên mãn của Chân Như – một sự viên mãn (để chỉ Con của Người) vốn thánh thiện như chính Người. Hãy lùi lại một bước trong niềm tin kính và để chân lý dẫn đường. Bạn không biết mình đang đi về đâu, nhưng Đấng thấu suốt mọi điều đang đồng hành cùng bạn. Hãy để Ngài (Thánh Linh) dẫn dắt bạn cùng với tất cả những người anh em.
11. Khi những giấc mơ khép lại, thời gian đóng cánh cửa đối với mọi điều tạm bợ và các phép mầu không còn mục đích gì nữa, người Con thánh thiện của Chân Như sẽ chẳng còn thực hiện những chuyến hành trình nào. Sẽ chẳng còn mong cầu nào muốn biến mình thành ảo ảnh thay vì chân lý. Và chúng ta đang bước tới đích đến này, khi chúng ta tiến dọc theo con đường mà chân lý đang chỉ ra cho chúng ta. Đây là hành trình cuối cùng của chúng ta, hành trình mà chúng ta thực hiện vì mọi người. Chúng ta quyết không để lạc lối. Bởi vì khi chân lý đi trước dẫn lối cho chúng ta, chân lý ấy cũng sẽ đi trước dẫn lối cho những người anh em sẽ bước theo sau ta.
12. Chúng ta bước đến với Chân Như. Hãy tạm dừng và suy ngẫm về điều này. Có con đường nào có thể thiêng liêng hơn, hay xứng đáng hơn với nỗ lực, tình yêu và toàn bộ ý định của bạn không? Con đường nào có thể cho bạn nhiều hơn mọi thứ, hoặc cho ít hơn mà vẫn làm hài lòng Con thiêng liêng của Người? Chúng ta bước đi đến với Chân Như. Chân lý, đang đi trước mắt chúng ta, bây giờ là một với Người, và dẫn chúng ta đến nơi Người luôn ở đó. Con đường nào ngoài con đường này có thể là con đường mà anh em sẽ chọn thay vào đó?
13. Bước chân bạn giờ đây đã được đặt an toàn trên con đường dẫn dắt thế gian trở về với Nguồn Cội. Đừng ngoảnh nhìn những ngả đường có vẻ như muốn đưa bạn đi nơi khác. Những giấc mơ không phải là người dẫn đường xứng đáng cho bạn – Đấng vốn là Con của Chân Như. Đừng quên rằng Người đã đặt bàn tay của Người vào tay bạn, và giao phó những người anh em cho bạn bằng trọn niềm tin cậy của Người rằng bạn hoàn toàn xứng đáng với niềm tin ấy. Ngài không thể bị đánh lừa. Niềm tin của Người đã khiến lộ trình của bạn trở nên chuẩn xác và mục tiêu của bạn được bảo toàn. Bạn quyết không phụ lòng những người anh em, cũng như không phụ lại Chân Tánh của chính mình.
14. Và bây giờ Người chỉ yêu cầu bạn hãy nghĩ đến Người mỗi ngày một chút, để Người có thể nói với bạn và nói cho bạn biết về Tinh Yêu thương của Người, nhắc nhở bạn về sự tin cậy lớn lao của Người; Tình yêu thương vô hạn của Người. Nhân danh bạn và chính Người, vốn như nhau, chúng ta vui mừng thực tập với ý niệm này ngày hôm nay:
Nguyện ta lùi lại một bước và để Người dẫn lối,
Vì ta muôn bước đi trên con đường đến với Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Có những người từ bỏ thế giới, từ bỏ những gì họ ham muốn để mong biết được Chúa nhưng những gì họ từ bỏ họ tin là có thật và có giá trị đối với họ, đó thực sự là sự hy sinh đối với họ. Họ cảm thấy mất mát và như vậy không được giải thoát một cách tương ứng. Nhiều vị thánh đã trải qua như vậy nhưng vì ý định của họ, nên cuối cùng họ cũng vượt qua được nhưng chịu nhiều khổ đau.
-Nhiều người khác không chọn điều gì ngoài thế giới này, họ phải chịu cảm giác mất mát còn sâu sắc hơn nữa mà họ không hiểu được. Cảm giác mất đi thực tại thực sự của họ mà họ không biết đến từ đâu. Nhiều người đã tự sát vì họ nghĩ rằng cái ta ảo tưởng đó chính là họ và khi thế giới xung quanh họ sụp đổ nghĩa là khoảng trống, tất cả các thần tượng của cái tôi không còn, họ không biết phải làm gì ngoại trừ việc kết liễu cuộc đời mình.
-Có một con đường, con đường trung đạo, giữa hai con đường này. Ta vẫn ở trong cái thân này, làm những điều bình thường trong giấc mơ này nhưng ta để ảo tưởng lùi lại và để sự thật dẫn đường. Cái ta huyễn ảo này phải lùi lại và ta để cho tiếng nói của Chúa dẫn đường. Nhiều lúc sự sợ hãi và nghi ngờ vẫn còn và đó là sự cám dỗ để cho cái ngã này đi trước. Đây là một quá trình điều chỉnh và chúng ta cần phải kiên nhẫn với chính mình về điều này, không cần phải tự phán xét mình.
-Mọi con đường cuối cùng phải dẫn đến con đường này vì sự hy sinh và mất mát không đưa đến đâu. Mọi thứ phải lùi lại để sự thật dẫn đường trong ta để đưa anh em của mình ra khỏi con đường chết và đặt chân trên con đường dẫn tới hạnh phúc thực sự.