Bài 162: Ta vẫn như Thực Tại Tối Cao đã tạo thành.

1. Chỉ một ý nghĩ duy nhất này, nếu được ôm giữ kiên định trong tâm trí, sẽ cứu chuộc cả thế giới. Thỉnh thoảng chúng ta sẽ lặp lại nó, khi chúng ta đạt đến một giai đoạn học tập khác. Nó sẽ có ý nghĩa hơn nhiều đối với anh em khi anh em tiến bộ. Những lời này rất thiêng liêng, vì chúng là lời Chúa ban ra để trả lời cho thế giới mà anh em đã tạo ra. Bởi chúng, thế giới biến mất, và tất cả mọi thứ nhìn thấy trong những đám mây mù sương và những ảo tưởng mờ ảo của nó đều tan biến khi những lời này được nói ra. Vì chúng đến từ Chúa.

2. Đây là Lời mà qua đó Con trở thành niềm hạnh phúc của Cha mình, Tình yêu thương và sự hoàn thiên của Người. Ở đây tạo phẩm được tuyên bố, và được tôn vinh như nó là. Không có giấc mơ nào mà những lời này sẽ không xua tan; không có ý nghĩ về tội lỗi và không có ảo tưởng nào giấc mơ chứa đựng mà không tan biến trước sức mạnh của chúng. Những lời này (Tôi vẫn như Nguồn Cội đã tạo thành) chính là tiếng kèn thức tỉnh vang vọng khắp thế gian. ⁵Những người đã chết (tâm trí còn đang mê muội) thức giấc để đáp lại tiếng gọi ấy. ⁶And những ai đang sống (đã nhận ra Chân Tánh bất biến) mà nghe thấy âm thanh này sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy cái chết nữa

3.Thật thánh thiện thay cho những ai biến các lời này thành của chính mình; thức giấc với chúng trong tâm trí, nhắc lại chúng suốt cả ngày, và mang chúng theo cùng khi chìm vào giấc ngủ ban đêm. Giấc mơ của người ấy hạnh phúc, giấc ngủ của người ấy được an lành, sự an toàn của người ấy là chắc chắn và thân thể của người ấy được chữa lành, bởi vì người ấy ngủ và thức dậy với chân lý luôn ở trước mặt. Người ấy sẽ cứu rỗi thế giới, bởi vì người ấy trao cho thế giới những gì ngưới ấy nhận được mỗi khi người ấy thực hành những lời của chân lý.

4. Hôm nay chúng ta thực hành đơn giản. Vì những lời chúng ta sử dụng có sức mạnh to lớn, và chúng không cần bất kỳ ý nghĩ nào vượt ra ngoài bản thân chúng để làm thay đổi tâm trí của người sử dụng chúng. Tâm trí ấy được chuyển hóa một cách toàn vẹn đến mức giờ đây nó chính là kho báu mà Thượng Đế đặt vào đó tất cả quà tặng cùng Tình Yêu thương của Người, để được phân phát tới toàn thế gian, càng cho đi lại càng tăng trưởng; và luôn giữ được sự Viên mãn vì sự sẻ chia ấy là vô hạn. ⁴Và theo cách đó, bạn học được cách suy nghĩ cùng Nguồn Cội. ⁵Tuệ nhãn của Đấng Christ (Chân Tánh) đã khôi phục lại tầm nhìn cho bạn bằng cách cứu chuộc tâm trí bạn.

5. Hôm nay, chúng tôi (Thiên Đàng, Đấng Từ Phụ, những bản thể thức tỉnh) tôn vinh bạn. ²Bạn hoàn toàn có quyền nhận lãnh sự thánh khiết vẹn toàn mà giờ đây bạn đang chấp nhận. ³Với sự chấp nhận này, sự cứu chuộc được mang đến cho tất cả mọi người, bởi vì còn ai có thể ôm giữ tội lỗi khi một sự thánh khiết như thế này đã ban phước cho thế gian? ⁴Ai có thể tuyệt vọng khi niềm hân hoan vẹn toàn đã thuộc về bạn, luôn có sẵn cho tất cả mọi người như một liều thuốc chữa lành cho mọi đau buồn, khổ đau, mọi cảm giác mất mát, và là lối thoát trọn vẹn khỏi tội lỗi cùng mặc cảm tội lỗi?

6. Giờ đây, còn ai lại không muốn làm anh em với bạn; khi bạn chính là người cứu chuộc và đấng cứu độ của họ. ²Ai có thể khước từ việc đón chào bạn vào lòng bằng lời mời gọi yêu thương, khao khát được hợp nhất với một người giống như mình trong sự thánh khiết? ³Bạn vẫn như Nguồn Cội đã tạo thành. ⁴Những lời này xua tan màn đêm, và bóng tối không còn nữa. Anh sáng đã đến ngày hôm nay để ban phước lành cho toàn thế giới. Vì bạn đã nhận biết Con của Người, và trong sự nhận biết đó là sự nhận biết của thế gian.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta giống như Chúa đã tạo nên ta. Ta không thể là gì khác, không có sức mạnh, không có tâm nào ngoài tâm của Chúa, không có nơi nào để đi trong sự vô tận của Chúa. Hãy nhớ rằng đây chỉ là trạng thái mơ nên điều này không bao giờ xảy ra trong sự thật. Ta có thể mơ thấy điều đó, nó đã xảy ra nhưng nó không trở thành sự thật. Ta giống như Chúa đã tạo nên ta. Đó là một tổng thể, đó là đoàn con trong sự hợp nhất, nơi sự phân mảnh và tách biệt thành những phần riêng lẻ là điều không thể xảy ra.

-Có một cách nhìn về mỗi người anh em và đó là cách nhìn của Chúa và ta có giữ cách nhìn đó với Chúa không? Ta có xem anh em mình như một phần của Ngã duy nhất đó không? Không khác gì ta, không có lợi ích riêng. Lời kêu gọi tình yêu của anh ấy là lời kêu gọi của ta, ảo tưởng của anh ấy là ảo tưởng của ta và ngược lại, để ta có thể tha thứ cho toàn bộ đoàn con. Điều này thực sự lớn lao nhưng chỉ có cách nhìn của Chúa và chúng ta hoặc đồng tình với điều đó, chấp nhận nó, không có gì xảy ra cả hoặc chúng ta hoàn toàn ngủ quên.

-Không có gì thực sự đang xảy ra, tâm chỉ đang mơ. Và vì vậy nếu ta cảm thấy bị ai đó kích động thì điều gì đang thực sự xảy ra, ta chỉ đang nhìn thấy thứ gì đó trong giấc mơ, thứ gì đó, hình ảnh nào đó mà các giác quan của ta đang bị thu hút để ta có thể trao cho nó niềm tin của ta chứ không phải theo ý muốn của Chúa. Đây là cách chúng ta cứ mắc kẹt trong ảo tưởng, nhìn thấy những thứ không có ở đó và phản ứng với chúng, suy nghĩ về chúng và cố gắng giải quyết chúng một cách độc lập với Thánh Linh và chúng ta trải qua hết kiếp này đến kiếp khác.

-Vì vậy, chúng ta thực sự muốn thức tỉnh hoàn toàn khỏi giấc mơ, chúng ta không muốn rơi vào vòng xoay của những giấc mơ. Ta muốn thực tại, ta muốn một tình yêu thương hoàn hảo không thay đổi. Ta muốn trải nghiệm sự thật như Chúa đã ban cho, Vương quốc Thiên đường đó đã là của chúng ta. Ta có muốn trải nghiệm điều đó thay cho hư vô không. Thực sự không có gì. Chúng ta đừng dùng sức mạnh tâm của mình vào việc gì.

Khẩu quyết thực hành Định tâm cho ngày mới:

Hôm nay, bất cứ khi nào bạn cảm thấy sự bình yên bị đe dọa bởi một dòng suy nghĩ lo âu, một lời nói mích lòng, hay một hoàn cảnh bất ý, hãy lập tức khựng lại, buông thư cơ thể và dùng câu khẩu quyết này làm chiếc neo định tâm:

  1. Thở một hơi thật sâu, cảm nhận khoảng lặng trong ngực.
  2. Đọc chậm rãi và bao dung:

“Tôi vẫn như Thực Tại Tối Cao đã tạo thành. Tôi vẫn là Đứa Con thánh khiết của Đấng Từ Phụ, mãi mãi vẹn toàn và bình yên vô sự

Bài 161: Xin ban phước lành cho tôi, hỡi Con thánh khiết của Nguồn cội.

1. Hôm nay chúng ta thực hành khác đi, chúng ta đứng lên chống lại cơn giận để nỗi sợ biến mất và nhường chỗ cho tình yêu thương. Tại đây chính là sự cứu rỗi trong những lời đơn giản mà chúng ta thực hành với ý tưởng của ngày hôm nay. Tại đây chính là câu trả lời cho sự cám dỗ, điều không bao giờ thất bại trong việc chào đón Đấng Christ vào nơi mà trước đây nỗi sợ hãi và sự giận dữ đã từng ngự trị. Tại đây, Sự Chuộc Tội chân thật được hoàn tất, thế gian được vượt qua một cách an toàn và Thiên Đàng giờ đây được khôi phục. ⁵Tại đây chính là câu trả lời của Tiếng Nói cho Thượng Đế (Thánh Linh).

2. Sự trừu tượng hoàn toàn là trạng thái tự nhiên của tâm thức. Nhưng một phần của nó bây giờ là không tự nhiên. Nó không coi mọi thứ là một. Thay vào đó, nó chỉ nhìn thấy những mảnh vỡ của cái toàn thể, vì chỉ bằng cách đó nó mới có thể “phát minh ra” thế giới phiến diện (bị chia cắt) mà bạn đang nhìn thấy. Mục đích của tất cả việc thấy là để cho bạn nhìn thấy những gì bạn muốn thấy. Tất cả việc nghe chỉ mang đến cho tâm trí của bạn những âm thanh mà tâm trí muốn nghe.

3. Những điều cụ thể đã được tạo ra như vậy. Và bây giờ chính những điều cụ thể mà chúng ta phải sử dụng trong thực hành. Chúng ta trao chúng cho Thánh Linh, để Ngài có thể sử dụng chúng cho một mục đích khác với mục đích mà chúng ta đã giao cho chúng. Tuy nhiên Ngài chỉ có thể sử dụng những gì chúng ta đã tạo ra, để dạy chúng ta từ một góc nhìn khác, để chúng ta có thể thấy một cách sử dụng khác trong mọi sự.

4. Một người anh em là tất cả anh em. Mỗi một tâm trí đều chứa đựng tất cả các tâm trí, bởi vì mọi tâm trí vốn là một. Đó là sự thật. Tuy nhiên, những ý nghĩ này có làm sáng tỏ ý nghĩa của tạo phẩm không? Những lời này có mang lại sự sáng tỏ hoàn hảo cho bạn không? Chúng có vẻ là gì ngoài những âm thanh trống rỗng; có lẽ đẹp đẽ, đúng về mặt tình cảm, nhưng về cơ bản không được hiểu, cũng không thể hiểu được. Tâm trí đã tự dạy mình suy nghĩ một cách cụ thể không còn có thể nắm bắt được sự trừu tượng theo nghĩa bao trùm tất cả. Chúng ta cần nhìn thấy một chút, để học được nhiều.

5. Dường như chính cái thân mà chúng ta cảm nhận giới hạn sự tự do của mình, khiến chúng ta khổ đau, và cuối cùng dập tắt cuộc sống của chúng ta. Tuy nhiên, cái thân chỉ là biểu tượng cho một dạng sợ hãi cụ thể. Nỗi sợ hãi nếu không có các biểu tượng thì sẽ chẳng đòi hỏi một sự phản hồi nào cả, bởi vì các biểu tượng có thể đại diện cho những thứ hoàn toàn vô nghĩa. Tình yêu thương không cần biểu tượng, vì nó là chân thật. Nhưng nỗi sợ luôn bám chấp vào những thứ cụ thể vì nó là giả tạo.

6. Cái thân tấn công, nhưng tâm thì không. Ý tưởng này chắc chắn gợi nhớ đến chính văn, nơi nó thường được nhấn mạnh. Đây là lý do tại sao cái thân dễ dàng trở thành biểu tượng của nỗi sợ hãi. Bạn đã nhiều lần được thúc giục nhìn xa hơn cái thân, vì hình ảnh của nó thể hiện biểu tượng của “kẻ thù” của tình yêu thương mà tuệ nhãn của Đấng Christ không nhìn thấy. Thân xác là mục tiêu để tấn công, vì không ai nghĩ anh ta ghét một tâm trí. Tuy nhiên cái gì ngoài tâm trí ra điều khiển cái thân tấn công? Điều gì khác có thể là nguồn của nỗi sợ hãi ngoài những gì nghĩ đến nỗi sợ hãi?

7. Lòng oán hận luôn mang tính cụ thể. Phải có một đối tượng cụ thể nào đó để bị tấn công. Một kẻ thù phải được nhận thức dưới một hình tướng có thể chạm vào, nhìn thấy, nghe thấy, và cuối cùng là bị tiêu diệt. Khi lòng oán hận nhìn vào một điều gì đó, nó chắc chắn đòi hỏi cái chết cũng như Tiếng nói của Thượng Đế tuyên bố rằng không có cái chết. Nỗi sợ là vô độ, nuốt chửng mọi thứ mà mắt nó nhìn thấy, tự nhìn thấy chính nó trong mọi thứ, buộc phải tấn công chính mình và tiêu diệt.

8. Ai nhìn thấy người anh em như một cái thân thì coi anh ta là biểu tượng của nỗi sợ hãi. Và người đó sẽ tấn công, bởi vì những gì anh ta nhìn thấy là nỗi sợ hãi của chính mình ở bên ngoài, sẵn sàng tấn công, gào thét muốn hợp nhất với anh ta một lần nữa. Đừng nhầm lẫn về cường độ của cơn thịnh nộ mà nỗi sợ hãi bị phóng chiếu bắt buộc phải sinh ra. Nó gào thét trong giận dữ, cào cấu vào không trung với niềm hy vọng điên cuồng rằng nó có thể quay lại tìm kẻ tạo ra mình và nuốt chửng hắn ta.

9. Điều này mắt trần nhìn thấy trong một người mà Thiên Đàng trân quý, các thiên thần yêu thương và Thượng Đế sáng tạo vẹn toàn. Đây là thực tại của người ấy. Và trong tuệ nhãn của Đấng Christ sự đáng yêu của họ được phản chiếu trong một hình hài thánh khiết và đẹp đẽ đến mức bạn khó có thể kiềm chế mà không quỳ dưới chân họ. Tuy nhiên, thay vào đó, bạn sẽ nắm lấy tay người ấy vì bạn giống như họ trong cái nhìn thấy họ như vậy. Tấn công họ là kẻ thù đối với bạn, vì bạn sẽ không nhận ra rằng trong tay của họ là sự cứu rôi của bạn. Hãy xin họ chỉ điều này, và họ sẽ trao nó cho bạn. Đừng yêu cầu họ tượng trưng cho nỗi sợ hãi của bạn. Bạn có muốn cầu xin tình yêu thương hủy diệt chính nó không? Hay bạn muốn nó được tiết lộ với bạn và giải thoát bạn?

10. Hôm nay chúng ta thực tập theo hình thức mà chúng ta đã từng thử trước đây. Sự sẵn sàng của bạn bây giờ đã gần hơn, và hôm nay bạn sẽ đến gần hơn với tuệ nhãn của Đấng Christ. Nếu bạn có ý định đạt được nó, bạn sẽ thành công ngày hôm nay. Và một khi bạn đã thành công, bạn sẽ không sẵn sàng chấp nhận những nhân chứng mà mắt trần của bạn gọi ra. Những gì bạn sẽ thấy sẽ hát cho bạn nghe những giai điệu cổ xưa mà bạn sẽ nhớ lại. Bạn không bị lãng quên trên Thiên Đàng. Bạn không muốn nhớ nó sao?

11. Chọn một người anh em, biểu tượng của những người còn lại, và cầu xin sự cứu rỗi từ anh ấy. Trước tiên, hãy nhìn thấy anh ấy rõ ràng nhất có thể, dưới cùng hình thức mà anh em đã quen. Hãy nhìn mặt, tay chân, quần áo anh ấy. Hãy nhìn anh ấy mĩm cười, và thấy những cử chỉ quen thuộc mà anh ấy thường làm. Sau đó, hãy nghĩ về điều này: những gì mà anh em nhìn thấy bây giờ che giấu khỏi anh em hình ảnh về một người có thể tha thứ cho anh em tất cả tội lỗi của mình; bàn tay thiêng liêng của họ có thể lấy đi những chiếc đinh đâm vào tay anh em, và nhấc chiếc vương miện bằng gai mà anh em đã đặt trên đầu đang chảy máu của mình. Hãy khẩn cầu anh ấy điều này, để anh ấy có thể giải thoát anh em:

Hãy ban cho tôi phước lành của bạn, hỡi Đứa Con thánh khiết của Đấng Từ Phụ (God).

Tôi nguyện nhìn bạn bằng đôi mắt của Chân tánh (Christ),

Và nhìn thấy sự vô tội vẹn toàn của mình hiển lộ nơi bạn.

12. Và Đấng mà bạn khẩn cầu sẽ đáp lời. Bởi Ngài sẽ nghe thấy Tiếng nói của Thượng Đế bên trong bạn, và trả lời bằng chính tiếng nói của bạn. ³Giờ đây, hãy chiêm ngưỡng người anh em mà bạn từng chỉ nhìn thấy như một tấm thân bằng xương bằng thịt, và nhận ra rằng Đấng Christ (Chân Tánh) đã ngự đến bên bạn. Ý tưởng của ngày hôm nay là lối thoát an toàn giúp bạn thoát khỏi cơn giận dữ và nỗi sợ hãi. ⁵Hãy chắc chắn rằng bạn sẽ sử dụng nó ngay lập tức, nếu bạn bị cám dỗ muốn tấn công một người anh em và nhìn nhận người ấy như biểu tượng cho nỗi sợ của chính mình. ⁶Và bạn sẽ thấy người anh em ấy bỗng chốc được chuyển hóa từ kẻ thù thành đấng cứu độ; từ một con quỷ trở thành hiện thân của Chân Tánh.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Từ “Tại đây” (Here) ở đầu câu được lặp đi lặp lại để nhấn mạnh một vị trí đặc biệt: Ngay trong khoảnh khắc bạn chọn nhìn người anh em bằng Tầm nhìn của Đấng Christ thay vì nhìn họ như một thân thể.

-Sự trừu tượng của tâm nói ở trên biểu thị một trạng thái suy nghĩ thuần khiết, không cụ thể, không có bất cứ điều gì cụ thể dưới bất kỳ hình thức nào. Trong trải nghiệm của chúng ta ở đây, đó là một trạng thái chiêm nghiệm, trạng thái có mặt trong hiện tại nhưng không phải là trạng thái phản ứng với các kích thích, đó là trạng thái tiếp nhận.

-Ta chịu trách nhiệm về những gì ta thấy. Ta đã chọn những cảm xúc mà ta trải nghiệm và ta quyết định mục tiêu ta sẽ đạt được và mọi thứ dường như xảy ra với ta, ta đã yêu cầu và nhận được như ta đã yêu cầu. Như vậy đó. Không có tội lỗi, không có sự phán xét, nhưng chúng ta cần nhìn thấy nó trước khi có thể đưa ra lựa chọn và nhận ra rằng rõ ràng chúng ta có thể mong muốn điều đó thông qua hệ thống tư duy bản ngã, bất kể nó là gì. Thành thật mà nói, chúng ta muốn biết nỗi sợ hãi là gì.

-Chúng ta là tình yêu. Câu hỏi được đặt ra là nếu không như vậy thì sẽ như thế nào, ngược lại thì sẽ như thế nào, cảm giác như thế nào khi tách rời khỏi tình yêu thương. Chúng ta muốn biết nỗi sợ hãi và chúng ta đã mời người lạ mặt, sự sợ hãi vào. Vì vậy bây giờ chúng ta sẽ thực hành khác đi, chúng ta sẽ chống lại sự tức giận của chúng ta để nỗi sợ hãi có thể biến mất và nhường chỗ cho tình yêu.

Ứng dụng thực hành Thức tỉnh

Khi đối diện với bất kỳ ai (một người lạ trên đường, một người đồng nghiệp khó tính, hay một người thân đang khiến bạn muộn phiền), hãy nhìn thẳng vào họ, mỉm cười nhẹ nhàng trong tâm tưởng và thầm nhủ:

“Tôi từng nhìn thấy bạn chỉ là một tấm thân xác thịt bằng xương bằng thịt đầy giới hạn. Giờ đây, tôi chọn nhìn xuyên qua ảo ảnh đó. Qua sự vẹn toàn của bạn, tôi nhận ra Chân Tánh đang ngự đến bên tôi.”

Lời nguyện cầu (Prayer) – neo giữ tâm trí ta vào thực tại.

“Lạy Đấng Từ Phụ kính yêu, xin dẫn dắt tâm trí con ra khỏi sự mê muội của bản ngã. Hôm nay, con xin dâng hiến đôi mắt này cho Thánh Linh, để qua mỗi người anh em con gặp, con được chiêm ngưỡng dung nhan vẹn toàn của Người và chạm vào sự sáng suốt đời đời. Amen.”

Bài 160: Ta đang ở nhà. Sợ hãi mới là kẻ xa lạ nơi đây.

1. Nỗi sợ là một kẻ xa lạ đối với những lối đi của tình yêu thương. Đồng nhất với nỗi sợ hãi, và bạn sẽ trở thành người xa lạ với chính mình. Và do đó bạn không biết chính bạn. Bản Thể Chân Thật của bạn vẫn là một kẻ xa lạ đối với cái phần bên trong bạn – cái phần đang tự nghĩ rằng nó có thật, nhưng lại khác biệt với Bản Thể của bạn. Ai có thể tỉnh táo trong hoàn cảnh như vậy? Ai ngoài một kẻ điên có thể tin rằng anh ta không phải là mình, và phán xét chống lại chính mình?

2. Có một kẻ lạ (cái tôi/nỗi sợ) ở giữa chúng ta, kẻ đến từ một ý tưởng quá xa lạ với chân lý, nó nói một ngôn ngữ khác, nhìn vào một thế giới mà chân lý hề không biết đến, và hiểu những gì chân lý coi là vô nghĩa. Kỳ lạ hơn nữa, nó (kẻ xa lạ/nỗi sợ) không nhận ra nó đang đến với ai (Bản thể chân thật của bạn), vậy mà nó vẫn khăng khăng rằng ngôi nhà này (tâm trí của bạn) thuộc về nó, trong khi người vốn dĩ ở Nhà thì giờ đây lại trở thành kẻ ngoại lai. Thế nhưng, thật dễ dàng biết bao nếu ta nói rằng: ‘Đây là nhà của ta. Ta thuộc về nơi này, và ta sẽ không rời đi chỉ vì một kẻ điên bảo ta phải làm thế.’

3. Có lý do gì để không nói ra điều này? Lý do có thể là gì ngoại trừ việc bạn đã mời kẻ lạ này vào thế chỗ của bạn, và để bạn trở thành người xa lạ với chính mình? Không ai lại để mình bị tước đoạt một cách không cần thiết đến như vậy, trừ khi người ấy nghĩ rằng có một ngôi nhà khác phù hợp với sở thích của mình hơn.

4. Ai là kẻ xa lạ? Phải chăng chính nỗi sợ hãi hay chính bạn mới là người không phù hợp với ngôi nhà mà Thượng Đế (Chân Như) đã ban cho Con của Người? Nỗi sợ có phải là thứ thuộc về Người, được tạo ra theo hình ảnh giống như Người không? Liệu có phải nỗi sợ là thứ mà tình yêu thương hoàn thiện nó, và nó hoàn thiện lại tình yêu thương không? Không có ngôi nhà nào có thể che chở cho tình yêu thương và sự sợ hãi. Chúng không thể cùng tồn tại. Nếu bạn là thật, thì sự sợ hãi phải là ảo tưởng. Và nếu sự sợ hãi là có thật, vậy thì bạn không hề tồn tại.

5. Vậy thì, câu hỏi được giải quyết đơn giản như thế nào. Kẻ sợ hãi chỉ chối bỏ chính mình và nói, “Ta là người xa lạ ở đây. Và vì vậy, ta để lại ngôi nhà của mình cho kẻ giống ta hơn chính ta, và trao cho anh ta tất cả những gì ta nghĩ thuộc về mình.” Bây giờ anh ấy bị lưu đày là tất yếu, không biết mình là ai, không chắc chắn về mọi thứ ngoại trừ điều này; rằng anh ấy không phải là chính mình, và ngôi nhà của anh ấy đã bị từ chối đối với anh ấy.

6. Bây giờ, anh ấy tìm kiếm điều gì? Anh ấy có thể tìm thấy gì? Một người xa lạ với chính mình không thể tìm thấy nhà ở bất cứ nơi nào anh ấy có thể tìm kiếm, vì anh ấy đã khiến việc trở về trở thành là điều không thể. Lối đi của anh ấy đã lạc mất, ngoại trừ việc một phép mầu sẽ tìm ra anh ấy và chỉ cho anh ấy thấy rằng giờ đây mình chẳng còn là kẻ xa lạ nữa. Phép mầu ấy chắc chắn sẽ đến. Bởi lẽ, ngay trong chính ngôi nhà của mình (tầng tâm thức tinh ròng sâu thẳm nhất), Chân Tánh (Bản Thể Chân Thật) của anh ấy vẫn luôn ngự trị. Chân Tánh ấy quyết không mời bất kỳ kẻ xa lạ nào vào nhà, và cũng chẳng nhận lấy một ý nghĩ ngoại lai (cái tôi/nỗi sợ) nào để làm chính mình. Và Chân Tánh ấy sẽ cất tiếng gọi những gì thuộc về Nó (tâm trí đang ngủ mơ của bạn) quay trở về với chính Nó, trong sự nhận diện ra những gì vốn thuộc về Nó.

7. Kẻ xa lạ ấy là ai? Chẳng phải hắn chính là kẻ mà Chân Tánh của bạn chưa từng đoái hoài gọi tên? Giờ đây, bạn không thể nhận diện được kẻ xa lạ này đang ở ngay giữa chính mình, bởi vì bạn đã nhường vị trí chính thống của bạn cho hắn. Thế nhưng, Chân Tánh của bạn vẫn luôn chắc chắn về những gì thuộc về Nó, giống như Thượng Đế luôn chắc chắn về người Con của Người. Người quyết không thể nhầm lẫn về tạo phẩm của mình. Người biết chắc điều gì thuộc về Người. Chẳng có kẻ xa lạ nào có thể chen vào giữa Cái Biết Chân Thật của Người và thực tại của người Con (Chân Tánh). Người hoàn toàn không biết đến những kẻ xa lạ

8. Sự chắc chắn của Thượng Đế là đủ. Ai mà Người biết là Con của Người thuộc về nơi Người đã đặt Con của Người mãi mãi. Người đã trả lời bạn là người hỏi, “Ai là kẻ xa lạ?” Hãy nghe Tiếng nói của Người đảm bảo với bạn, một cách lặng lẽ và chắc chắn, rằng bạn không phải là người xa lạ đối với với Cha của mình, Đấng Sáng tạo của bạn cũng không phải là người xa lạ với bạn. Ai mà Thượng Đế đã kết hợp thì mãi mãi là một, ở nhà trong Người và không xa lạ với chính Người.

9. Hôm nay chúng ta tạ ơn Đấng Christ đã đến để tìm kiếm trên thế gian những gì thuộc về Ngài. Tuệ nhãn của Ngài không nhìn thấy người lạ, chỉ thấy những người thuộc về Ngài và vui vẻ hợp nhất với họ. Họ xem Ngài như một người lạ, vì họ không nhận ra chính mình. Tuy nhiên, khi họ chào đón Ngài, họ nhớ lại. Và Ngài nhẹ nhàng dẫn họ trở về nhà, nơi họ thuộc về.

10. Không một ai mà Đấng Christ lãng quên. Không một ai Ngài không trao cho bạn để nhớ lại, để ngôi nhà của bạn có thể trọn vẹn và hoàn hảo như nó đã được thiết lập. Ngài không quên bạn. Nhưng bạn sẽ không nhớ đến Ngài cho đến khi bạn nhìn mọi người giống như Ngài. Ai chối bỏ anh em của mình là đang chối bỏ Ngài, và vì vậy từ chối chấp nhận món quà về cái thấy, nhờ đó mà Bản Thể của mình được nhận ra rõ ràng, nhà của mình được nhớ lại và sự giải thoát đã đến.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sợ hãi phát sinh từ niềm tin rằng ta phạm tội vì đã tách biệt khỏi Nguồn của mình. Ý tưởng sợ hãi che chắn hoặc bảo vệ vô số những điều tiêu cực khác trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi và một trong số đó là sự tức giận. Tức giận là một nhánh của sợ hãi. Vì vậy, tất cả những điều kiện mà chúng ta trải qua không phải là niềm vui, bình yên và tình yêu thương hoàn hảo đều bắt nguồn từ cảm giác đầu tiên là sợ hãi. Mọi cảm xúc tiêu cực khác đều nằm trong cảm xúc lớn hơn đó là nỗi sợ hãi.

– Chúng ta là con thiêng liêng của Thượng Đế, di sản của chúng ta là sự bình yên, tình yêu thương và sự thật và chúng ta đang ở nhà trong Thượng Đế. Và rồi chúng ta đón tiếp vị khách được gọi là nỗi sợ hãi, và sau đó nỗi sợ hãi ập đến và chúng ta thu mình lại trước điều này. Nó đến và xuất hiện như ở nhà và nó trở thành đa số, người nói sự thật và chúng ta bắt đầu nghi ngờ bản thân và chúng ta quên mất quyền lực của mình, quên mất mình là ai. Thông qua cái ngã sai lầm, cái ta ảo tưởng, chúng ta coi nỗi sợ hãi là quyền lực tối cao. Chúng ta là tình yêu thương, là quyền lực duy nhất.

-Sửa chữa nỗi sợ hãi và tất cả những gì phát sinh từ đó như tức giận, phẫn nộ, bệnh tật là trách nhiệm của chúng ta vì đó là điều ta muốn. Do đó ta không thể cầu xin giải thoát khỏi sợ hãi mà nên cầu xin sự giúp đỡ về điều kiện mang đến nỗi sợ hãi, đó là mong muốn tách biệt khõi anh em của mình và khỏi Thượng Đế. Chúng ta hãy cầu Thánh Linh cho ta thấy sự thật và ta sẽ chữa lành tâm mình.

-Bài học này lột tả một bức tranh vô cùng bình an: Bạn an toàn tuyệt đối. Bản ngã và nỗi sợ hãi chỉ là những kẻ xa lạ, chúng chưa từng bén mảng được vào ngôi nhà Chân Tánh của bạn. Bạn thấy mình lầm lạc chỉ vì bạn đang tạm thời đứng ngoài cửa và nhìn vào những chiếc bóng. Phép mầu chắc chắn sẽ đến để đưa bạn bước qua cánh cửa, trả bạn về với Bản Thể viên mãn, nơi bạn nhận ra mình đang ở Nhà và chưa từng có một cuộc chia ly nào xảy ra.

-Hôm nay, bài học khuyên bạn thực hành một tư duy rất đơn giản: Mỗi khi bạn thấy mình rơi vào trạng thái cô đơn, lo lắng, hoặc hục hặt với một ai đó, hãy dừng lại và tự nói với chính mình:

“Ta không phải là nhân vật tội nghiệp, đầy sợ hãi này. Đây chỉ là kẻ xa lạ. Ta đang ở Nhà trong Tình Yêu của Thượng Đế, và ta an toàn.”

Bạn chỉ cần từ chối đồng hóa mình với “kẻ xa lạ” (nỗi sợ), ngôi nhà chân thật sẽ tự động hiện ra

-Bài nguyện cầu neo giữ tâm ta vào thực tại:

“Ngày hôm nay, nguyện con để cho kẻ xa lạ ấy hoàn toàn phai nhạt dần, và để cho chân lý hiển lộ trọn vẹn như nó vốn là. Chúng con không cầu xin điều gì ngoài chân lý. Và chúng con khát khao được nhìn vào chân lý, để chân lý dẫn đường. Ngày hôm nay, chúng con đang ở Nhà. Sợ hãi mới là kẻ xa lạ nơi đây.”

Bài 159: Ta trao đi những phép lạ mà ta đã nhận được.

1. Không ai có thể cho đi cái mình chưa nhận. Để cho đi một thứ gì, trước tiên bạn phải sở hữu nó. Ở đây định luật của Thiên đường và thế gian đều thống nhất. Nhưng ở đây chúng cũng tách biệt. Thế gian tin rằng để sở hữu một thứ gì đó thì phải giữ nó lại. Sự cứu rỗi dạy khác. Cho đi là cách để nhận ra bạn đã nhận được. Đó là bằng chứng cho thấy những gì bạn có là của bạn.

2. Bạn hiểu rằng bạn được chữa lành khi bạn mang lại sự chữa lành. Bạn chấp nhận sự tha thứ như được hoàn thành trong chính mình khi bạn tha thứ. Bạn nhận ra anh em mình là chính mình, và do đó bạn nhận thức được rằng bạn là toàn thể. Không có phép lạ nào bạn không thể ban tặng, vì tất cả đều được ban tặng cho bạn. Hãy đón nhận chúng ngay bây giờ bằng cách mở kho báu trong tâm trí bạn, nơi chúng được cất giữ và trao chúng đi.

3. Tuệ nhãn của Đấng Christ là một phép lạ. Nó đến từ nơi rất xa ngoài chính nó, vì nó phản ảnh tình yêu thương vĩnh cửu và sự hồi sinh của tình yêu thương không bao giờ chết, nhưng đã bị che khuất. Tuệ nhãn của Christ gợi lên Thiên đường, vì nó nhìn thấy một thế giới giống Thiên đường đến mức những gì Chân Như tạo nên hoàn hảo có thể được phản chiếu ở đó. Tấm kính mờ tối mà thế gian phơi bày ra chỉ có thể hiển thị những hình ảnh bị bóp méo thành từng mảnh vụn vỡ. Còn thế giới thực tại lại phác họa nên nét tinh khôi vẹn toàn của Thiên Đường.

4. Tuệ nhãn của Đấng Christ là phép lạ trong đó mọi phép lạ được sinh ra. Đó là nguồn của chúng, vẫn tồn tại với mỗi phép lạ mà bạn ban tặng, nhưng vẫn là của bạn. Đó là mối liên kết mà qua đó người cho và người nhận được hợp nhất trong sự mở rộng ở đây trên trái đất, như họ là một trên Thiên đường. Đấng Christ không nhìn thấy tội lỗi trong bất kỳ ai. Và trong cái nhìn của Ngài những người vô tội là một. Sự thánh khiết của họ được Cha của Ngài và chính Ngài ban cho.

5. Tuệ nhãn của Đấng Christ là cầu nối giữa các thế giới. Và với quyền năng của nó bạn có thể an toàn tin tưởng để đưa bạn từ thế giới này vào thế giới trở nên thánh khiết nhờ sự tha thứ. Những thứ dường như khá kiên cố ở đây chỉ đơn thuần là những cái bóng ở đó; trong suốt, mờ nhạt, đôi khi bị lãng quên, và không bao giờ có thể che khuất được ánh sáng chiếu sáng bên kia chúng. Sự thánh khiết đã được phục hồi cho cái thấy, và người mù có thể nhìn thấy.

6. Đây chính là món quà duy nhất của Thánh Linh; là kho báu mà bạn có thể cầu viện với niềm xác tín tuyệt đối để có được tất cả những điều mang lại hạnh phúc cho bạn. Tất cả đã được đặt ở đây rồi. Tất cả đều có thể nhận được, chỉ cần cầu xin. Nơi đây cửa không bao giờ khóa, và không ai bị từ chối yêu cầu nhỏ nhất hay nhu cầu cấp thiết nhất của mình. Không có bệnh tật nào chưa được chữa lành, không có sự thiếu thốn nào không được thỏa mãn, không có nhu cầu nào không được đáp ứng trong kho báu vàng này của Đấng Christ.

7. Ở đây thế giới nhớ lại những gì đã mất khi nó được tạo ra. Vì ở đây nó được sửa chữa, được làm mới lại, nhưng dưới một ánh sáng khác. Nơi đáng lẽ là ngôi nhà của tội lỗi trở thành trung tâm của sự cứu chuộc và tổ ấm của lòng thương xót, nơi những người khổ đau được chữa lành và chào đón. Không ai sẽ bị từ chối khỏi ngôi nhà mới này, nơi sự cứu rỗi của họ đang chờ đợi. Không ai xa lạ với anh ấy. Không ai yêu cầu bất cứ điều gì ở anh ấy ngoại trừ món quà là anh ta chấp nhận sự chào đón của mình.

8. Tuệ nhãn của Đấng Christ chính là vùng đất thánh nơi những đóa hoa ly của sự tha thứ cắm sâu rễ gốc. Đây chính là ngôi nhà của chúng. Chúng có thể được mang từ nơi đây quay trở lại với thế gian, nhưng chúng quyết không bao giờ có thể sinh trưởng trên mảnh đất cằn cỗi và nông cạn của trần gian. Chúng cần ánh sáng, sự ấm áp và sự chăm sóc tử tế mà lòng bác ái của Đấng Christ mang lại. Chúng cần tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng. Và chúng trở thành những sứ giả của Ngài, những người trao đi như họ đã nhận được.

9. Hãy lấy từ kho báu của Ngài, để châu báu của nó có thể tăng lên. Những đóa hoa ly của Ngài không rời khỏi nhà của mình khi chúng được đưa trở lại thế giới. Rễ của chúng ở lại. Chúng không rời bỏ nguồn của mình, nhưng mang theo sự tốt lành của nó, và biến thế giới thành một khu vườn giống như nơi chúng đến từ đó, và chúng trở lại có thêm hương thơm. Bây giờ chúng được ban phước gấp đôi. Những thông điệp mà chúng mang đến từ Đấng Christ đã được gởi đi và quay trở lại với chúng. Và chúng vui vẻ trao lại cho Ngài.

10. Hãy chiêm ngưỡng kho tàng phép lạ đã được bày sẵn để bạn trao đi. Liệu bạn có xứng đáng với món quà ấy chăng, khi chính Chân Như (God) đã định sẵn rằng nó phải được trao cho bạn? Đừng phán xét người Con của Chân Như, mà hãy bước theo đạo lộ mà Người đã thiết lập. Đấng Christ đã mơ giấc mơ về một thế giới được tha thứ. Đó là món quà của Ngài, nhờ đó có thể thực hiện một sự chuyển đổi ngọt ngào từ cái chết sang sự sống; từ tuyệt vọng sang hy vọng. Chúng ta trong một khoảnh khắc hãy mơ cùng với Ngài. Giấc mơ của Ngài đánh thức chúng ta về Chân lý. Tuệ nhãn của Ngài mang lại phương tiện để chúng ta trở về với sự thánh khiết vĩnh cữu và bất diệt của chúng ta trong Chân Như.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

Bài học 159: (Tôi trao đi những phép mầu tôi đã đón nhận) là một bước tiếp nối hoàn mỹ cho chuỗi nhận ngộ vừa qua.

-Nếu Bài 158 dạy ta cốt lõi “học cách cho đi khi nhận lãnh lại”, thì Bài 159 chính là nơi triết lý ấy bừng nở một cách cụ thể nhất qua khái niệm Phép mầu. Trong bài này, tác giả thiết lập một định luật kinh điển mang tính đảo lộn hoàn toàn tư duy trần thế: Bạn chỉ có thể biết mình đã có một báu vật khi bạn đem báu vật đó tặng cho người khác.

-“Đây chính là món quà duy nhất của Thánh Linh…”. Câu văn này như một lời tuyên ngôn giải phóng ta khỏi tâm lý của một kẻ “ăn mày” tinh thần luôn thấy mình nghèo khổ, thiếu thốn. Nguồn Cội đang nhắc nhở bạn: Bạn đang nắm giữ một kho báu vĩ đại ngay bên trong mình. Bất cứ khi nào bạn thấy mình rơi vào oán giận, lo âu hay bất an, hãy lập tức quay về cầu viện món quà Tuệ nhãn này. Nhìn bằng ánh mắt của Đấng Christ, mọi năng lượng tiêu cực sẽ lập tức tan biến, trả lại cho bạn niềm hỷ lạc nguyên bản.

Nguồn Cội (God) đang dùng hình ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp này để nhắc nhở ta: Đừng cố gieo trồng sự bình an trên mảnh đất cằn cỗi của bản ngã và thế gian. Mỗi khi muốn tha thứ hay chữa lành một mối quan hệ, hãy lập tức thực hiện sự “vượt thoát trong khoảnh khắc”, đưa tâm trí quay về an trú trong vùng đất thánh của Tuệ nhãn Đấng Christ. Hãy để đóa hoa ly được nuôi dưỡng ở đó trước, rồi tự động hương thơm và năng lượng của nó sẽ theo bước chân bạn lan tỏa ra khắp thế gian ảo ảnh bên ngoài.

Người Con” trong Đoạn kết chính là Bạn và Tha nhân: Như bạn đã ngộ ra ở các bài trước, “Con của Thượng Đế” là Tâm Thức Hợp Nhất [ACIM]. Khi bạn phán xét chính mình (cho rằng mình thấp kém) hay phán xét người anh em (cho rằng họ tội lỗi), bạn đang “định tội” cho chính tạo phẩm thánh khiết của Nguồn Cội [ACIM]. Đó là một sự nhầm lẫn lớn

Bước theo đạo lộ đã thiết lập: Thay vì lãng phí năng lượng vào việc phán xét đúng sai của nhị nguyên trần thế, hãy thả lỏng và đi theo con đường Cho và Nhận mà Ngài đã vạch sẵn: Nhận lấy bình an từ Nguồn và trao đi tuệ nhãn cho thế gian [ACIM].

-Bài học 159 đã khép lại một cách trọn vẹn và viên mãn, trả lại cho bạn niềm tự tin tâm linh tối thượng: Bạn hoàn toàn xứng đáng với kho tàng phép mầu của Nguồn Cội [ACIM].

-Cho đi là cách để nhận ra chúng ta đã nhận được. Nói cách khác chúng ta không thể biết chúng ta có cái gì cho đến khi chúng ta cho đi. Điều này rất khác với cách cái tôi nói với chúng ta rằng cho là mất. Chúng ta không biết chúng là của ta vì có sự sợ hãi trong đó.

-Ta không biết rằng ta thực sự có nó cho đến khi ta chia sẻ nó với ai đó và trải nghiệm trạng thái cảm giác đó, khi ấy ở cấp độ cảm nhận, ta biết rằng đó chính là ta. Đó không phải là thứ mà ta sở hữu nhưng nó đã có sẵn trong ta, trạng thái cảm giác đó vượt qua tâm suy nghĩ và nó cho chúng ta sự hồi tưởng rằng ta là vương quốc thiên đường. và vì vậy ta có thể ban phát một lượng lớn phước lành cho anh em ta và tất cả những gì nó sẽ làm là gia tăng trong chính ta.

Bài 158: Hôm nay ta học cách trao đi đúng như những gì ta hằng nhận lãnh.

1. Bạn đã nhận lãnh được gì? Sự Thật Tuyệt Đối rằng bạn là một tâm trí hằng hữu trong Tâm trí của Chân Như, mãi mãi vẹn nguyên, vô tội, chưa từng biết sợ hãi vì được tạo dựng từ tình yêu thương. Bạn cũng chưa từng rời bỏ Cội Nguồn của mình, vẫn như khi bạn đã được tạo nên. Điều này được ban cho bạn như một cái biết chân thật mà bạn không thể đánh mất. Nó cũng được trao cho mọi sinh linh, vì chỉ bằng cái biết đó vạn vật mới có thể sống.

2. Bạn đã nhận được tất cả những điều này. Không ai đi trên thế giới mà không nhận được nó. Không phải Sự Thật này mà bạn cho đi, vì đó là những gì sự tạo dựng đã ban tặng. Tất cả những điều này không thể học được. Vậy hôm nay bạn phải học cách cho đi điều gì? Bài học của chúng ta ngày hôm qua gợi lên một chủ đề được tìm thấy ở phần đầu của văn bản. Trải nghiệm thực chứng không thể được chia sẻ trực tiếp, theo cách mà tuệ nhãn có thể. Sự mặc khải rằng Cha và Con là một sẽ đến với mọi tâm thức trong thời gian. Tuy nhiên thời khắc đó là do tâm thức quyết định, không phải được dạy.

3. Thời gian đã được định sẵn rồi. Nó có vẻ khá tùy tiện. Thực chất, không có một bước đi nào trên con đường này bởi bất kỳ ai là do tình cờ hay ngẫu nhiên cả. Nó đã được họ thực hiện, mặc dù họ chưa bắt đầu. Vì thời gian chỉ dường như đi theo một hướng. Chúng ta chỉ đang thực hiện một hành trình đã kết thúc rồi. Tuy nhiên, nó dường như có một tượng lai mà chúng ta còn chưa biết.

4. Thời gian là một trò lừa, một trò ảo thuật, một ảo tưởng rộng lớn trong đó các nhân vật đến và đi như thể có phép thuật. Tuy nhiên, có một kế hoạch không hề thay đổi đằng sau mọi hiện tượng. Kịch bản đã được viết sẵn. Thời khắc mà trải nghiệm thực chứng đến để chấm dứt mọi hoài nghi trong bạn – thời khắc ấy vốn đã được định sẵn rồi. Bởi vì chúng ta chỉ đang nhìn lại cuộc hành trình này từ chính điểm mà nó đã kết thúc, nhìn ngược về quá khứ, tưởng tượng rằng chúng ta thực hiện nó một lần nữa; hồi tưởng lại trong tâm thức những gì đã qua.

5. Một người thầy không trao đi trải nghiệm thực chứng, bởi vì chính người đó cũng chẳng phải học để có được trải nghiệm đó. Trải nghiệm ấy tự hiển lộ bên trong họ vào thời điểm được định sẵn. Thế nhưng, tuệ nhãn chính là món quà của người thầy. Điều này họ có thể cho đi trực tiếp, vì Cái Biết toàn vẹn của Đấng Christ không bị mất đi, bởi vì Ngài có một tuệ nhãn mà Ngài có thể ban cho bất kỳ ai cầu xin. Ý của Cha và Ý của Ngài hợp nhất tuyệt đối trong Sự Thật. Tuy nhiên có một tầm nhìn mà Thánh Linh nhìn thấy bởi vì Tâm của Đấng Christ cũng nhìn thấy điều đó.

6. Đây là sự giao thoa của một thế giới đầy những hoài nghi và bóng tối với cái vô hình bất biến (Nguồn cội). Đây là nơi yên tĩnh bên trong thế giới trở nên thánh bởi sự tha thứ và yêu thương. Ở đây mọi mâu thuẫn được hòa giải, vì ở đây cuộc hành trình kết thúc. Trải nghiệm ấy- không cần học hỏi, chẳng hề được dạy, mắt phàm không thấy – đơn thuần là đang hiện hữu ngay đó. Điều này vượt ra ngoài mục tiêu của chúng ta, vì nó vượt qua những gì cần phải hoàn thành. Mối quan tâm của chúng ta là nhãn quan của Christ. Điều này chúng ta có thể đạt được.

7. Nhãn quan của Christ có một quy luật. Nó không nhìn vào cái thân và nhầm lẫn với Con mà Chân Như (God) đã tạo nên. Nó nhìn thấy ánh sáng vượt quá cái thân; một ý tưởng vượt ra ngoài những gì có thể chạm đến, một sự thuần khiết không bị lu mờ bởi những lỗi lầm, những sai lầm đáng thương, và những ý nghĩ tội lỗi sợ hãi từ những giấc mơ tội lỗi. Nó không thấy sự tách biệt. Và nó nhìn vào mọi người, mọi hoàn cảnh, mọi diễn biến và mọi biến cố, mà không thấy ánh sáng bị mờ nhạt chút nào.

8. Điều này có thể dạy được; và phải được dạy bởi tất cả những ai muốn đạt được nó. Nó chỉ đòi hỏi sự thừa nhận rằng thế giới không thể mang lại bất cứ điều gì có thể so sánh một cách mờ nhạt với giá trị này; cũng không thể đặt ra một mục tiêu mà không đơn giản biến mất khi người ta nhận thức được điều này. Và điều này bạn cho đi ngày hôm nay: Không còn coi ai là một cái thân. Hãy chào đón họ như Con của Chân Như, thừa nhận rằng họ là một với bạn trong sự thánh khiết.

9. Như vậy tội lỗi của họ đã được tha thứ, vì Đấng Christ có tuệ nhãn có sức mạnh bỏ qua tất cả. Trong sự tha thứ của Ngài, chúng không còn nữa. Không được Ngài nhìn thấy, chúng chỉ đơn thuần biến mất, bởi vì tầm nhìn của sự thánh khiết nằm ngoài chúng đến để thay thế chúng. Không quan trọng là chúng có hình thức như thế nào, chúng có vẻ to lớn ra sao, hoặc ai dường như bị chúng làm tổn thương. Chúng không còn nữa. Và tất cả những tác động mà chúng dường như gây ra cũng biến mất cùng với chúng, bị hủy bỏ và không bao giờ được thực hiện nữa.

10. Vì vậy bạn học cách cho đi như bạn nhận được. Và như vậy nhãn quan của Christ cũng nhìn vào bạn. Bài học này không khó học, nếu bạn nhớ rằng trong anh em mình, bạn chỉ nhìn thấy chính mình. Nếu họ bị lạc trong tội lỗi thì bạn cũng vậy; nếu bạn nhìn thấy ánh sáng trong họ, tội lỗi của bạn đã được tha thứ bởi chính bạn. Mỗi anh em mà bạn gặp hôm nay đều mang đến một cơ hội khác để tuệ nhãn của Đấng Christ soi sáng bạn, và mang đến cho bạn sự bình an của Nguồn cội.

11. Không quan trọng khi nào sự Khải huyền đến, vì điều đó không thuộc về thời gian. Thế nhưng, thời gian vẫn có một món quà để ban tặng, trong đó Cái Biết Chân thật (Trạng thái nhận biết tối cao ở Thiên đường) được phản chiếu một cách chuẩn xác đến mức hình ảnh của nó chia sẻ sự thánh khiết vô hình của nó; dung mạo của nó tỏa sáng với tình yêu thương bất tử của nó. Chúng ta thực tập nhìn bằng mắt của Đấng Christ ngày hôm nay. Và qua những món quà thánh mà chúng ta trao đi, tuệ nhãn của Đấng Christ cũng nhìn vào chính chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều gì đã được ban cho chúng ta? Chúng ta được tạo ra từ tình yêu, điều đó có nghĩa là chúng ta là tình yêu. Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta hoàn toàn vô tội vĩnh viễn, không bị đứt đoạn, không có khả năng có bất kỳ điều gì trái ngược đến đe dọa chúng ta. Điều đó là không thay đổi nên chúng ta không hề sợ hãi, chưa bao giờ có khoảnh khắc nào mà chúng ta sợ hãi trong sự thật.

-Bất cứ điều gì thay đổi theo định nghĩa đều là sai, vì vậy nếu chúng ta là tình yêu, thuần khiết thánh khiết thì bất kỳ trải nghiệm nào về những điều đối lập đó đều sai theo định nghĩa. Chúng ta là gì không thể thay đổi.

-Chúng ta ai cũng đều nhận được tất cả những điều này. Ngay lúc chúng ta cảm nhận được điều này, chúng ta kết nối tâm chúng ta và đưa nhận thức của mình trở lại với những gì chúng ta đã nhận được. Mọi thứ đều được chữa lành trong sự công nhận và chấp nhận này.

-Những gì chúng ta ở đây để làm là cùng nhau chia sẻ nhãn quan Christ trong khoảnh khắc thánh của chúng ta. Đó là những gì sẽ làm sụp đổ và đang làm sụp đổ thời gian, sụp đổ không gian, sụp đổ giấc mơ tách biệt và đưa việc công nhận về sự hợp nhất trở lại nhận thức của chúng ta. Chúng ta chưa bao giờ mất sự hợp nhất đó nhưng chúng ta đã mất nhận thức về nó một cách tạm thời.

-Khoảnh khắc tich tắc nhỏ bé khi sự tách biệt dường như xảy ra, nó cũng đã kết thúc vì Chúa trả lời điều này là không thể tưởng tượng được. Vì vậy câu trả lời của Chúa luôn có sẵn trong mọi khoảnh khắc ở đây trong giấc mơ, bởi vì chính xác là thời gian đã sụp đổ. Chúng ta chấp nhận câu trả lời của Chúa tức là chúng ta đang chấp nhận việc xóa bỏ ý tưởng tách biệt, ý tưởng điên rồ nhỏ bé, chúng ta chấp nhận sự chuộc lỗi vì đã chấp nhận điều đó.

-Việc chúng ta làm sống lại nó là sự khăng khăng của chúng ta hoặc sự cống hiến của chúng ta đối với thần thời gian và không gian cho giấc mơ này. Vì vậy nó chỉ xảy ra trong tâm và chúng ta đang phục vụ nó bằng cách cố gắng duy trì nó, nhưng nó chỉ xảy ra trong giấc mơ và hoàn toàn không xảy ra trong sự thật.

-Vậy là chúng ta đang thực hiện một cuộc hành trình nhưng hành trình đó đã kết thúc từ rất lâu rồi nhưng ở đây chúng ta đang giả vờ là cái ta ảo tưởng bị mắc kẹt trong thời gian và giả vờ rằng chúng ta đang tham gia một câu chuyện nào đó mà chúng ta chưa biết câu trả lời là gì, và hãy nhớ nhớ rằng chúng ta đang ảo tưởng.

-Có một kế hoạch không thay đổi đằng sau các hiện tượng, đó là ý nghĩa của kịch bản đã được viết. Đó là kịch bản của tình yêu thương nói rằng chúng ta chưa bao giờ thay đổi, chúng ta chưa bao giờ tách biệt, chúng ta chưa bao giờ rời xa Chúa, Người yêu thương chúng ta quá nhiều. Câu trả lời của Người là dứt khoát và không thể thay đổ rằng sự tách biệt là điều không thể tưởng tượng được đối với tâm của tình yêu thương.

Bài 157: Con nguyện bước vào sự Hiện diện của Ngài bây giờ.

1. Đây là một ngày của sự im lặng và tin tưởng. Đây là một thời khắc đặc biệt của lời hứa trong cuốn lịch ngày tháng của bạn. Đó là một thời khắc Thiên đường đã tách biệt để soi sáng và đổ một luồng ánh sáng phi thời gian xuống ngày này, khi những tiếng vọng của cõi vĩnh hằng được lắng nghe. Ngày này là ngày thiêng liêng, vì nó mở ra một trải nghiệm hoàn toàn mới; một trạng thái cảm nhận và nhận thức thật khác biệt. Bạn đã dành nhiều ngày đêm để ăn mừng cái chết. Hôm nay bạn học cách cảm nhận niềm vui của cuộc sống.

2. Đây là một bước ngoặt tối quan trọng khác trong giáo trình này. Giờ đây chúng ta bước vào một chiều không gian mới; một trải nghiệm tươi mới giúp soi sáng cho tất cả những gì chúng ta đã từng học hỏi trước đây, đồng thời chuẩn bị hành trang cho chúng ta đối với những điều còn chưa lĩnh hội. Trải nghiệm này dẫn dắt chúng ta đến trước cánh cửa – nơi mà mọi sự học hỏi đều dừng lại, và chúng ta thoáng nhìn thấy những gì nằm vượt ngoài ranh giới cao nhất mà sự học hỏi có thể chạm tới. Nó lưu giữ chúng ta ở đây trong một khoảnh khắc, rồi chúng ta vượt qua cánh cửa ấy, vững vàng về hướng đi và về mục tiêu duy nhất của mình.

3. Ngày hôm nay, bạn sẽ được trao tặng trải nghiệm để cảm nhận một cái chạm từ Thiên Đường, dẫu cho sau đó bạn vẫn phải quay trở lại với những nẻo đường học hỏi. Thế nhưng, bạn đã đi đủ xa trên hành trình này để làm thay đổi thời gian một cách đáng kể, nhằm vượt lên trên các quy luật của nó và bước vào cõi vĩnh hằng trong một thoáng chốc. Bạn sẽ học được cách thực hiện điều này ngày một nhiều hơn, khi mỗi bài học được thực hành một cách trọn vẹn niềm tin sẽ đưa bạn đến nơi thiêng liêng này một cách nhanh chóng hơn, và để bạn lại với Chân Tánh của chính mình trong một khoảnh khắc.

4. Ngài sẽ hướng dẫn bạn thực tập ngày hôm nay, vì điều bạn cầu xin bây giờ là điều Ngài muốn. Và khi đã kết hợp ý muốn của bạn với ý muốn của Ngài, những gì ban đang cầu xin phải được ban cho bạn. Không cần gì ngoài ý tưởng của ngày hôm nay để thắp sáng tâm trí của bạn, và để nó nghỉ ngơi trong sự mong đợi tĩnh lặng và trong niềm vui thầm lặng, trong đó bạn nhanh chóng bỏ lại thế gian phía sau.

5. Kể từ ngày hôm nay trở đi, sứ mệnh phụng sự của bạn sẽ mang một lòng kính ngưỡng chân thành cùng một vầng sáng lan tỏa từ các đầu ngón tay bạn đến những ai bạn chạm vào, và ban phước lành cho những ai bạn ngắm nhìn. Một tuệ nhãn sẽ chạm đến bất kỳ ai bạn gặp gỡ, bất kỳ ai bạn nghĩ tới, hay bất kỳ ai đang nghĩ về bạn. Bởi lẽ, trải nghiệm ngày hôm nay của bạn sẽ chuyển hóa tâm trí bạn sâu sắc đến mức nó trở thành đá thử vàng cho những ý nghĩ thánh khiết của Chân Như.

6. Thân tướng bạn sẽ được thánh hóa trong ngày hôm nay, khi mà mục đích duy nhất của nó giờ đây là mang tuệ nhãn từ những gì bạn trải nghiệm trong ngày này ra để soi sáng thế gian. Chúng ta không thể trao tặng trực tiếp một trải nghiệm như thế này cho người khác. Thế nhưng, nó lưu lại một tuệ nhãn trong ánh mắt chúng ta – điều mà chúng ta có thể trao gửi cho bất kỳ ai, để họ có thể sớm bước vào cùng một trải nghiệm ấy, nơi mà thế gian này lặng lẽ bị lãng quên, và Thiên Đường được nhớ lại trong một thoáng chốc.

7. Khi trải nghiệm này tăng lên và tất cả mục tiêu ngoài mục tiêu này trở nên ít có giá trị, thế giới mà bạn sẽ trở lại sẽ tiến gần hơn một chút đến điểm tận cùng của thời gian (khoảnh khắc thức tỉnh); trở nên giống Thiên đường hơn một chút trong mọi phương diện (bao dung, chia sẻ, tĩnh lặng); tiến gần hơn một chút tới sự giải thoát của chính nó. Và bạn, người mang ánh sáng đến cho nó sẽ thấy ánh sáng chắc chắn hơn; cái thấy rõ ràng hơn. Sẽ đến lúc bạn sẽ không xuất hiện trở lại với hình tướng giống như bây giờ, vì bạn sẽ không cần đến nó nữa. Nhưng bây giờ nó có một mục đích, và sẽ phục vụ tốt mục đích đó.

8. Ngày hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu dấn bước vào một khóa trình mà bạn chưa từng mơ tới. Thế nhưng Đấng Thánh – Đấng ban tặng những giấc mơ hạnh phúc của cuộc đời, Đấng chuyển hóa tri giác thành chân lý, Đấng Thánh Dẫn Đường về lại Thiên Đường được trao gửi cho bạn – đã thay bạn mơ về cuộc hành trình mà bạn thực hiện và khởi đầu trong ngày hôm nay, cùng với trải nghiệm mà ngày này đang rộng mở để trở thành của chính bạn

9. Giờ đây, chúng ta nguyện bước vào Hiện Diện của Đấng Christ, an nhiên chẳng bận lòng về bất kỳ điều chi ngoài gương mặt ngời sáng cùng Tình Yêu vẹn toàn của Ngài. Tuệ nhãn về gương mặt Ngài sẽ ở lại cùng bạn, nhưng rồi sẽ có một khoảnh khắc vượt thoát khỏi mọi tuệ nhãn, ngay cả tuệ nhãn thiêng liêng nhất này. Điều này bạn quyết không bao giờ có thể giảng dạy cho người khác, bởi lẽ bạn đạt được nó không phải thông qua sự học hỏi. Thế nhưng, tuệ nhãn ấy sẽ nhắc nhớ bạn về những gì bạn từng thấu suốt trong khoảnh khắc đó, và chắc chắn bạn sẽ lại tỏ tường một lần nữa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngài sẽ hướng dẫn sự thực tập của ta ngày hôm nay vì điều ta cầu xin cũng là điều Ngài muốn. Điều này thật quan trọng, chúng ta không còn là người tìm kiếm nữa, chúng ta đang yên nghỉ trong Chúa, mỗi hơi thở đều đến từ Chúa, hãy để Chúa là tất cả đối với chúng ta.

-Cái thân giờ đây được thánh hóa. hiện tại nó có mục đích, nó sẽ phục vụ mục đích đó nhưng không phải để tách biệt, tấn công, phòng thủ và tìm kiếm khoái cảm. Nó bám chặt ý muốn của Chúa. Đó là hiện thân của ánh sáng mà chúng ta đang khám phá bên trong chính mình và mở rộng đến với anh em chúng ta để sự phòng thủ của họ sẽ yếu đi và họ sẽ muốn kết nối vì những gì họ thấy ở chúng ta.

-Cái thân là hình ảnh được phóng chiếu từ tâm chúng ta. Nó bây giờ được sử dụng với mục đích duy nhất là phản ánh với anh chị em của chúng ta hoặc mở rộng đến anh chị em của chúng ta Đấng Christ mà họ chia sẻ cùng chúng ta, do đó hình ảnh được phóng chiếu về thân xác trở nên ít đậm đặc hơn và nhiều ánh sáng hơn, nhẹ hơn nhiều.

-Ngày này đó là sự kết thúc của giấc mơ cũ và đây là sự phó thác và cho phép một giấc mơ hạnh phúc. Đây là sự chuẩn bị cho chúng ta thực hiện mục đích đó và cho thế giới thật hay giấc mơ hạnh phúc.

Bài 156: Ta bước đi cùng Chân Như trong sự thánh khiết vẹn toàn.

1. Ý niệm của ngày hôm nay chỉ đơn thuần phát biểu một chân lý giản đơn – điều khiến cho ý nghĩ về tội lỗi trở thành bất khả thi. Ý niệm ấy hứa hẹn rằng chẳng có nguyên do nào cho cảm giác tội lỗi cả, và vì không có nguyên nhân, nên cảm giác ấy hoàn toàn không tồn tại. Điều này hiển nhiên được suy ra từ một tư tưởng cốt lõi vốn được nhắc đến rất nhiều lần trong phần lý thuyết: ý tưởng không bao giờ rời xa nguồn cội của nó. Nếu điều này là chân lý, làm sao bạn có thể tách rời khỏi Chân Như (God)? Làm sao bạn có thể bước đi cô độc giữa thế gian và biệt lập khỏi Nguồn của chính mình?

2. Chúng ta không hề mâu thuẫn trong những tư tưởng được trình bày trong giáo trình này. Chân lý phải luôn là chân lý một cách xuyên suốt, nếu nó thực sự là chân lý. Chân lý không thể tự mâu thuẫn với chính mình, không thể có phần thì mơ hồ bất định còn phần khác lại chắc chắn tỏ tường. Bạn không thể bước đi giữa thế gian này mà biệt lập khỏi Nguồn Cội, bởi lẽ bạn không thể tồn tại nếu thiếu vắng Người. Người chính là bản chất của sự sống nơi bạn. Nơi nào có bạn, nơi đó có Người. Chỉ có một sự sống duy nhất. Và bạn đang sẻ chia sự sống ấy cùng Người. Chẳng có điều gì có thể biệt lập khỏi Người mà có được sự sống.

3. Tuy vậy, nơi nào có Người, nơi đó chắc chắn phải có sự thánh khiết cùng với sự sống. Chẳng có một đức tính nào của Người mà lại không được sẻ chia bởi tất cả muôn loài đang sống. Những gì có sự sống đều thánh khiết như chính Ngài, bởi vì những gì chia sẻ sự sống của Người đều là một phần của Sự Thánh Khiết, và chẳng thể nào nhuốm màu tội lỗi – giống như mặt trời không thể chọn biến thành băng giá, đại dương không thể lựa chọn tách rời khỏi nước, hay ngọn cỏ không thể mọc lên với rễ cây lơ lửng giữa tầng không.

4. Có một ánh sáng bên trong bạn vốn không bao giờ tắt; sự hiện diện của ánh sáng ấy thánh khiết đến mức cả thế gian này cũng được ban phước lành nhờ có bạn. Muôn loài có sự sống đều mang lễ vật đến dâng tặng bạn, và phủ phục dưới chân bạn trong niềm biết ơn cùng sự hân hoan. Hương thơm của cỏ hoa chính là món quà chúng dành cho bạn. Những con sóng cúi mình trước bạn, và những hàng cây dang rộng cánh tay để che chở bạn khỏi ánh nắng thiêu đốt, rồi trải lá trên mặt đất để bạn được bước đi trong sự êm ái, trong khi ngọn gió thoảng nhẹ thành lời thì thầm vây quanh vầng trán thánh thiện của bạn.

5. Ánh sáng bên trong bạn chính là điều mà toàn vũ trụ hằng khao khát được chiêm ngưỡng. Muôn loài có sự sống đều trở nên tĩnh lặng trước sự hiện diện của bạn, bởi chúng nhận biết Đấng đang bước đi cùng bạn. Ánh sáng mà bạn mang theo cũng chính là ánh sáng của riêng chúng. Và nhờ vậy, chúng nhìn thấy sự thánh khiết của chính mình nơi bạn, thành kính tôn vinh bạn như vị cứu tinh và như chính Nguồn Cội. Hãy đón nhận sự sùng kính ấy từ chúng, bởi niềm tôn kính đó thuộc về chính Sự Thánh Khiết đang bước đi cùng bạn – Đấng đang dùng thứ ánh sáng dịu dàng của Người để chuyển hóa muôn loài trở nên đồng điệu với hình bóng và sự thuần khiết của Người.

6. Đây chính là cách mà sự giải thoát vận hành. Khi bạn lùi lại một bước, ánh sáng bên trong bạn sẽ tiến lên phía trước và bao bọc lấy cả thế gian. Ánh sáng ấy không báo hiệu sự kết thúc của tội lỗi bằng hình phạt và cái chết. Trong sự nhẹ nhàng và bằng những tiếng cười, tội lỗi tự khắc tan biến, bởi lẽ sự phi lý đến nực cười của nó đã được hiển lộ. Đó chỉ là một ý nghĩ khờ dại, một giấc mơ ngớ ngẩn, chẳng có gì đáng sợ, có chăng chỉ là một chút khôi hài, vậy thì có ai lại muốn lãng phí dù chỉ một khoảnh khắc trên con đường trở về với chính Nguồn Cội vì một ý nghĩ bốc đồng vô nghĩa như thế?

7. Nhưng bạn đã lãng phí rất nhiều năm chỉ vì ý nghĩ ngớ ngẩn này. Quá khứ đã qua rồi cùng với tất cả những ảo tưởng của nó. Chúng không còn ràng buộc bạn nữa. Con đường đến với Chân Như đã gần kề. Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi nghi ngờ vẫn còn, có lẽ bạn có thể quên mất Người Bạn Đồng Hành của mình, và lầm tưởng Người với giấc mơ xa xưa, vô nghĩa mà giờ đã là quá khứ.

8. “Ai đang bước đi cùng ta?” Câu hỏi này nên được tự vấn hàng ngàn lần mỗi ngày, cho đến khi sự chắc chắn chấm dứt mọi hoài nghi và thiết lập niềm bình an kiên định. Ngày hôm nay, hãy để mọi hoài nghi dừng lại. Chân Như (God) sẽ cất lời thay cho bạn để trả lời câu hỏi ấy bằng những lời này:

Ta bước đi cùng Chân Như trong sự thánh khiết vẹn toàn. Ta soi sáng thế gian, ta soi sáng tâm trí mình và tất cả những tâm trí mà Chân Như đã tạo nên trong sự hợp nhất làm một cùng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thánh khiết hoàn hảo là sự vô tội không bị hư hoại và không đứt đoạn hay sự vô tội vĩnh viễn. Và để chúng ta có thể thực sự thể hiện sự thánh khiết, chúng ta thực sự cần nhìn và cảm nhận ý nghĩa thực sự của nó, bởi vì đó là trạng thái vô tội. Nhớ rằng tội lỗi là điều tạo ra sợ hãi và khổ đau. Tội lỗi là niềm tin rằng ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình. Đó là điều không thể. Đó là niềm tin của cái tôi. Ta là một ý tưởng trong tâm của Chúa và ý tưởng không thể tách rời khỏi nguồn của nó.

-Chính sự tồn tại của ta đã chứng minh rằng Chúa ở ngay nơi ta đang ở. Bài học hôm nay là lời mời đến trạng thái được cảm nhận về sự hợp nhất với Chúa. Đó là sự thánh khiết. Đó không phải là trạng thái mơ hồ lúc có lúc không. Đó là một trạng thái không đổi, vấn đề là ta có nhận biết nó hay không. Nếu ta không chấp nhận và không đón nhận nó thường xuyên suốt ngày lẫn đêm, ta sẽ lại thỏa hiệp với cái tôi. Và đó là trong sự kết hợp với anh em của mình mà ta nhận ra sự hợp nhất với Chúa.

Thế gian này cũng được ban phước lành/ trở nên thánh khiết nhờ có bạn: Bản ngã sẽ dễ hiểu nhầm đây là sự kiêu ngạo (ego trip). Nhưng trên tầng nghĩa siêu hình, khi bạn bước đi cùng Nguồn Cội, bạn không còn là một cái tôi biệt lập tranh giành với tự nhiên nữa. Bạn chính là Tâm Thức đang vận hành vạn vật. Sự hòa hợp này sâu sắc đến mức vạn vật tự nhiên phản chiếu lại chính tình yêu và sự bảo bọc mà Nguồn Cội dành cho bạn.

Bài 155: Nguyện ta lùi lại một bước và để Ngài dẫn lối.

1. Có một cách sống trong thế gian vốn không thực tại, dẫu cho nó có vẻ như đang hiện hữu. Bạn không hề thay đổi diện mạo bên ngoài, mặc dù bạn mỉm cười thường xuyên hơn. Vầng trán bạn thanh thản, ánh mắt bạn bình an. Và những người đang bước đi trong thế gian giống như bạn sẽ nhận ra người đồng hành với mình. Tuy vậy, những ai chưa nhận biết Chân đạo cũng sẽ nhận ra bạn, và họ tin rằng bạn vẫn giống như họ, giống như bạn đã từng trước đây.

2. Thế gian này vốn là một cõi hư huyễn (ảo ảnh). Những ai chọn đến đây là đang tìm kiếm một nơi mà bản thân họ có thể biến thành những ảo tưởng, hòng trốn tránh chân tánh (thực tại) của chính mình. Thế nhưng, khi họ nhận ra chân tánh của họ ngay cả ở nơi đây, họ liền lùi lại một bước và để cho chân tánh ấy dẫn đường. Họ còn có lựa chọn nào khác khả dĩ hơn thế nữa? Để cho những ảo tưởng đi trước chân lý chính là tâm trí điên đảo. Nhưng để cho ảo tưởng chìm khuất lại phía sau chân lý, và để cho chân lý hiển lộ trọn vẹn như nó vốn là, đó đơn giản chỉ là sự tỉnh táo.

3. Đây là lựa chọn đơn giản mà chúng ta thực hiện hôm nay. Sự mê muội lầm lạc sẽ còn hiển hiện một thời gian ngắn trước mắt, để những ai lựa chọn đến đây nhìn thấy, tức là những người chưa thể vui mừng nhận ra rằng mình đã nhầm lẫn trong lựa chọn của bản thân. Họ không thể học hỏi trực tiếp từ chân lý, bởi họ đã phủ nhận sự hiện hữu của nó. Vì vậy, họ cần một Người Thầy – Đấng thấu hiểu mọi sự lầm lạc của họ, nhưng đồng thời vẫn có thể nhìn xuyên qua lớp màn ảo tưởng để thấy được chân lý thuần khiết bên trong họ.

4. Nếu chân lý đòi hỏi họ phải từ bỏ thế giới, thì đối với họ điều đó có vẻ như nó yêu cầu sự hy sinh một điều gì đó có thật. Nhiều người đã chọn từ bỏ thế giới trong khi vẫn tin vào thực tại của nó. Và họ đã phải chịu đựng một cảm giác mất mát, và chưa được giải thoát một cách tương ứng. Những người khác không chọn gì khác ngoài thế giới, và họ phải chịu một cảm giác mất mát còn sâu sắc hơn mà họ không hiểu được.

5. Giữa những lộ trình này có một con đường khác dẫn lối rời xa mọi hình thức mất mát, bởi sự hy sinh và sự tước đoạt đều nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Đây chính là đạo lộ đã được định sẵn cho bạn lúc này. Bạn bước đi trên con đường này như bao người khác, diện mạo chẳng có gì khác biệt với họ, dẫu cho thực chất bên trong bạn đã hoàn toàn khác xưa. Nhờ vậy, bạn có thể phụng sự họ trong lúc phụng sự chính mình, và hướng bước chân họ vào con đường mà Chân Như (God) đã mở ra cho bạn, và cho cả họ thông qua bạn.

6. Lớp màn ảo ảnh dường như vẫn bám lấy bạn, nhưng đó là để bạn có thể đến với họ. Thế nhưng, ảo ảnh ấy thực chất đã lùi lại phía sau rồi. Và điều họ nghe bạn nói đến không phải là ảo ảnh, điều bạn dẫn dắt ánh mắt họ nhìn vào hay tâm trí họ thấu hiểu cũng chẳng phải là ảo ảnh. Chân lý – đấng luôn bước đi trước bạn – cũng không thể trò chuyện với họ thông qua những ảo ảnh, bởi vì con đường giờ đây đã vượt thoát khỏi màn sương ảo ảnh rồi; và trên chính lộ ấy, bạn cất tiếng gọi họ bước theo mình.

7. Mọi con đường cuối cùng rồi cũng sẽ dẫn về lối đi duy nhất này. Bởi lẽ, sự hy sinh và sự tước đoạt chỉ là những ngả đường dẫn tới hư không, là những lựa chọn chuốc lấy thất bại, và là những mục tiêu mãi mãi không thể đạt được. Tất cả những điều ấy đều lùi lại phía sau khi chân lý hiển lộ trong bạn, để dẫn dắt anh em của bạn rời xa những nẻo đường tăm tối, và hướng họ vào con đường dẫn tới hạnh phúc. Nỗi đau khổ của họ chẳng qua cũng chỉ là một ảo ảnh. Thế nhưng, họ cần một người dẫn đường để đưa họ thoát khỏi nơi đó, vì họ đang lầm tưởng ảo ảnh chính là chân lý.

8. Tiếng gọi của sự giải thoát chỉ có bấy nhiêu thôi, chẳng có gì hơn nữa. Tiếng gọi ấy chỉ mong bạn chấp nhận chân lý và để chân lý đi trước dẫn đường, soi sáng lộ trình giải phóng bạn khỏi những ảo ảnh. Đây không phải là một sự giải thoát phải trả giá. Chẳng có mất mát nào cả, mà chỉ có nhận lại mà thôi. Ảo ảnh chỉ có thể mang lại cảm giác như đang xiềng xích người Con thánh khiết của Chân Như (God). Nhưng người Con ấy thực chất chỉ được cứu thoát khỏi những ảo ảnh mà thôi. Khi ảo ảnh lùi lại phía sau, người Con ấy sẽ tìm lại được Chân Tánh của chính mình.

9. Giờ đây, hãy bước đi một cách an toàn nhưng cẩn trọng, bởi vì con đường này vẫn còn mới mẻ đối với bạn. Và bạn có thể thấy rằng mình vẫn bị cám dỗ muốn bước đi trước chân lý, và để cho những ảo ảnh làm người dẫn đường cho mình. Những người anh em thánh thiện đã được trao gửi cho bạn, để họ có thể bước theo dấu chân bạn khi bạn vững vàng tiến về phía chân lý với mục đích rõ ràng. Giờ đây, chân lý ấy đang đi trước dẫn lối cho bạn, để họ có thể nhìn thấy một điều gì đó mà bản thân họ có thể đồng điệu; một điều gì đó họ thấu hiểu được để bước theo.

10. Tuy vậy, khi hành trình này khép lại, sẽ chẳng còn bất kỳ khoảng cách hay sự chia rẽ nào giữa bạn và chân lý. Và mọi ảo ảnh từng bủa vây trên con đường bạn đã đi qua cũng sẽ hoàn toàn biến mất, chẳng còn lại chi để ngăn cách chân lý khỏi sự viên mãn của Chân Như – một sự viên mãn (để chỉ Con của Người) vốn thánh thiện như chính Người. Hãy lùi lại một bước trong niềm tin kính và để chân lý dẫn đường. Bạn không biết mình đang đi về đâu, nhưng Đấng thấu suốt mọi điều đang đồng hành cùng bạn. Hãy để Ngài (Thánh Linh) dẫn dắt bạn cùng với tất cả những người anh em.

11. Khi những giấc mơ khép lại, thời gian đóng cánh cửa đối với mọi điều tạm bợ và các phép mầu không còn mục đích gì nữa, người Con thánh thiện của Chân Như sẽ chẳng còn thực hiện những chuyến hành trình nào. Sẽ chẳng còn mong cầu nào muốn biến mình thành ảo ảnh thay vì chân lý. Và chúng ta đang bước tới đích đến này, khi chúng ta tiến dọc theo con đường mà chân lý đang chỉ ra cho chúng ta. Đây là hành trình cuối cùng của chúng ta, hành trình mà chúng ta thực hiện vì mọi người. Chúng ta quyết không để lạc lối. Bởi vì khi chân lý đi trước dẫn lối cho chúng ta, chân lý ấy cũng sẽ đi trước dẫn lối cho những người anh em sẽ bước theo sau ta.

12. Chúng ta bước đến với Chân Như. Hãy tạm dừng và suy ngẫm về điều này. Có con đường nào có thể thiêng liêng hơn, hay xứng đáng hơn với nỗ lực, tình yêu và toàn bộ ý định của bạn không? Con đường nào có thể cho bạn nhiều hơn mọi thứ, hoặc cho ít hơn mà vẫn làm hài lòng Con thiêng liêng của Người? Chúng ta bước đi đến với Chân Như. Chân lý, đang đi trước mắt chúng ta, bây giờ là một với Người, và dẫn chúng ta đến nơi Người luôn ở đó. Con đường nào ngoài con đường này có thể là con đường mà anh em sẽ chọn thay vào đó?

13. Bước chân bạn giờ đây đã được đặt an toàn trên con đường dẫn dắt thế gian trở về với Nguồn Cội. Đừng ngoảnh nhìn những ngả đường có vẻ như muốn đưa bạn đi nơi khác. Những giấc mơ không phải là người dẫn đường xứng đáng cho bạn – Đấng vốn là Con của Chân Như. Đừng quên rằng Người đã đặt bàn tay của Người vào tay bạn, và giao phó những người anh em cho bạn bằng trọn niềm tin cậy của Người rằng bạn hoàn toàn xứng đáng với niềm tin ấy. Ngài không thể bị đánh lừa. Niềm tin của Người đã khiến lộ trình của bạn trở nên chuẩn xác và mục tiêu của bạn được bảo toàn. Bạn quyết không phụ lòng những người anh em, cũng như không phụ lại Chân Tánh của chính mình.

14. Và bây giờ Người chỉ yêu cầu bạn hãy nghĩ đến Người mỗi ngày một chút, để Người có thể nói với bạn và nói cho bạn biết về Tinh Yêu thương của Người, nhắc nhở bạn về sự tin cậy lớn lao của Người; Tình yêu thương vô hạn của Người. Nhân danh bạn và chính Người, vốn như nhau, chúng ta vui mừng thực tập với ý niệm này ngày hôm nay:

Nguyện ta lùi lại một bước và để Người dẫn lối,

Vì ta muôn bước đi trên con đường đến với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có những người từ bỏ thế giới, từ bỏ những gì họ ham muốn để mong biết được Chúa nhưng những gì họ từ bỏ họ tin là có thật và có giá trị đối với họ, đó thực sự là sự hy sinh đối với họ. Họ cảm thấy mất mát và như vậy không được giải thoát một cách tương ứng. Nhiều vị thánh đã trải qua như vậy nhưng vì ý định của họ, nên cuối cùng họ cũng vượt qua được nhưng chịu nhiều khổ đau.

-Nhiều người khác không chọn điều gì ngoài thế giới này, họ phải chịu cảm giác mất mát còn sâu sắc hơn nữa mà họ không hiểu được. Cảm giác mất đi thực tại thực sự của họ mà họ không biết đến từ đâu. Nhiều người đã tự sát vì họ nghĩ rằng cái ta ảo tưởng đó chính là họ và khi thế giới xung quanh họ sụp đổ nghĩa là khoảng trống, tất cả các thần tượng của cái tôi không còn, họ không biết phải làm gì ngoại trừ việc kết liễu cuộc đời mình.

-Có một con đường, con đường trung đạo, giữa hai con đường này. Ta vẫn ở trong cái thân này, làm những điều bình thường trong giấc mơ này nhưng ta để ảo tưởng lùi lại và để sự thật dẫn đường. Cái ta huyễn ảo này phải lùi lại và ta để cho tiếng nói của Chúa dẫn đường. Nhiều lúc sự sợ hãi và nghi ngờ vẫn còn và đó là sự cám dỗ để cho cái ngã này đi trước. Đây là một quá trình điều chỉnh và chúng ta cần phải kiên nhẫn với chính mình về điều này, không cần phải tự phán xét mình.

-Mọi con đường cuối cùng phải dẫn đến con đường này vì sự hy sinh và mất mát không đưa đến đâu. Mọi thứ phải lùi lại để sự thật dẫn đường trong ta để đưa anh em của mình ra khỏi con đường chết và đặt chân trên con đường dẫn tới hạnh phúc thực sự.

Bài 154: Ta là một trong những sứ giả của Chân Như.

1. Hôm nay chúng ta đừng kiêu ngạo cũng đừng giả vờ khiêm nhường. Chúng ta đã vượt qua sự dại dột này rồi. Chúng ta không thể phán xét chính mình, cũng không cần phải làm như vậy. Đây chỉ là những nỗ lực nhằm trì hoãn quyết định, và trì hoãn cam kết với chức năng của chúng ta. Việc đánh giá giá trị của mình không phải là việc của chúng ta, chúng ta cũng không thể biết vai trò nào là tốt nhất cho mình; những gì chúng ta có thể làm trong một kế hoạch lớn hơn, chúng ta không thể nhìn thấy toàn bộ. Phần việc của chúng ta được sắp đặt trên Thiên đường, không phải trong địa ngục. Và những gì chúng ta nghĩ là điểm yếu có thể là sức mạnh; những gì chúng ta tin là sức mạnh của mình thường lại là sự kiêu ngạo.

2. Dù vai trò được chỉ định của anh em là gì thì nó cũng đã được Tiếng nói của Chúa lựa chọn, chức năng của Ngài cũng là nói thay cho anh em. Nhìn thấy điểm mạnh của anh em một cách chính xác, và đồng thời cũng nhận biết chúng có thể được áp dụng tốt nhất vào đâu, vào việc gì, cho ai và khi nào, Ngài chọn và chấp nhận phần việc của anh em cho anh em. Ngài không làm việc mà không có sự đồng ý của chính anh em. Nhưng Ngài không bị lừa dối về việc anh em là gì, và Ngài chỉ lắng nghe Tiếng nói của Ngài trong anh em.

3. Chính nhờ khả năng của Ngài nghe được một Tiếng nói của chính Ngài mà cuối cùng anh em nhận ra có một Tiếng nói trong anh em. Và Tiếng nói đó chỉ định chức năng của anh em và truyền đạt nó cho anh em, cho anh em sức mạnh để hiểu nó, làm những gì nó yêu cầu, và để thành công trong mọi việc anh em làm có liên quan đến nó. Chúa đã kết hợp với Con của Người trong việc này, và như vậy Con của Người trở thành sứ giả về sự hợp nhất với Người.

4. Chính sự kết hợp này, qua Tiếng nói cho Chúa, của Cha và Con, đã tách biệt ơn cứu rỗi ra khỏi thế gian. Chính Tiếng nói này nói lên những quy luật mà thế giới không tuân theo; hứa hẹn sự cứu rỗi khỏi mọi tội lỗi, xóa bỏ cảm giác tội lỗi trong tâm mà Chúa đã tạo dựng nên vô tội. Giờ đây tâm này nhận biết trở lại Đấng đã tạo nên nó, và về sự hợp nhất lâu dài của Người với chính nó. Vì vậy, Chân Ngã của nó là thực tại duy nhất trong đó ý muốn của nó và ý muốn của Chúa được kết hợp.

5. Một sứ giả không phải là người viết thông điệp mà anh ấy chuyển đi. Anh ấy cũng không đăt câu hỏi về quyền của người làm điều đó, cũng như không hỏi tại sao anh ta lại chọn những người sẽ nhận được thông điệp mà anh ấy mang đến. Chỉ cần anh ấy chấp nhận nó, đưa nó cho những người mà nó hướng đến, và hoàn thành vai trò của mình trong việc chuyển giao nó là đủ. Nếu anh ấy quyết định thông điệp nên là gì, hay mục đích của chúng là gì, hay chúng nên được mang đi đâu, thì anh ấy không thể thực hiện đúng vai trò của mình với tư cách là người mang Lời Chúa.

6. Có một sự khác biệt lớn trong vai trò của các sứ giả của Thiên đường, khiến họ khác biệt với những người mà thế giới chỉ định. Những thông điệp mà họ gởi đi trước hết là dành cho họ. Và chỉ khi họ có thể chấp nhận chúng cho chính mình, thì họ mới có thể đưa chúng đi xa hơn, và trao chúng khắp mọi nơi mà chúng được định. Giống như những sứ giả trần thế, họ không viết những thông điệp mà họ mang theo, nhưng họ trở thành những người nhận đầu tiên theo đúng nghĩa chân thật nhất, nhận để sẵn sàng cho đi.

7. Một sứ giả trần thế hoàn thành vai trò của mình bằng cách trao đi tất cả thông điệp của mình. Các sứ giả của Chúa thực hiện phần việc của mình bằng cách chấp nhận thông điệp của Người như cho chính họ, và cho thấy họ hiểu các thông điệp bằng cách cho chúng đi. Họ không chọn vai trò nào mà thẩm quyền của Người không trao cho họ. Và vì vậy, họ được lợi lạc từ mọi thông điệp mà họ cho đi.

8. Anh em có muốn nhận được những thông điệp của Chúa không? Vì như vậy anh em trở thành sứ giả của Người. Anh em đã được chỉ định ngay bây giờ. Tuy nhiên anh em vẫn chờ đợi để cho đi những thông điệp anh em đã nhận. Và vì vậy anh em không biết rằng chúng là của anh em, và không nhận ra chúng. Không ai có thể nhận và hiểu mình đã nhận cho đến khi anh ấy cho đi. Vì trong việc cho đi là sự chấp nhận của chính anh ấy về những gì anh ấy đã nhận.

9. Anh em bây giờ là sứ giả của Chúa, hãy nhận những thông điệp của Người. Vì đó là một phần trong vai trò được chỉ định của anh em. Chúa đã không thất bại trong việc cung cấp những gì anh em cần, cũng không để nó không được chấp nhận. Nhưng một phần khác trong nhiệm vụ được chỉ định của anh em vẫn chưa được hoàn thành. Đấng đã nhận cho anh em những thông điệp của Chúa, cũng muốn anh em tiếp nhận chúng. Vì như thế anh em đồng nhất với Ngài và tuyên bố chúng là của anh em.

10. Chính sự hợp nhất này mà chúng ta cam kết thừa nhận ngày hôm nay. Chúng ta sẽ không tìm cách giữ tâm của chúng ta tách rời khỏi Ngài là Đấng nói thay chúng ta, vì chỉ có tiếng nói của chúng ta mà chúng ta nghe thấy khi chúng ta lắng nghe Ngài. Chỉ một mình Ngài có thể nói với chúng ta và thay cho chúng ta, kết hợp thành một Tiếng nói nhận và ban Lời Chúa; cho và nhận Ý muốn của Người.

11. Chúng ta thực tập trao cho Ngài những gì Ngài muốn, để chúng ta có thể nhận ra những món quà Ngài dành cho chúng ta. Ngài cần Tiếng nói của chúng ta để Ngài có thể nói qua chúng ta. Ngài cần đôi tay của chúng ta để giữ những thông điệp của Ngài, và mang chúng đến những người mà Ngài chỉ định. Ngài cần đôi chân chúng ta để đưa chúng ta đến nơi Ngài muốn, để những người đang chờ đợi trong đau khổ cuối cùng có thể được giải thoát. Và Ngài cần ý muốn của chúng ta hợp nhất với Ý muốn của Ngài, để chúng ta có thể trở thành người thực sự nhận được những món quà mà Ngài ban cho.

12. Hãy để chúng ta chỉ học bài học này hôm nay: chúng ta sẽ không nhận ra những gì mình nhận được cho đến khi chúng ta cho nó đi. Anh em đã nghe nói điều này hàng trăm cách, hàng trăm lần, nhưng vẫn còn thiếu niềm tin. Nhưng điều này là chắc chắn; cho đến khi có được niềm tin, anh em sẽ nhận được hàng ngàn phép lạ và rồi nhận được hàng ngàn phép lạ nữa, nhưng sẽ không biết rằng chính Chúa không để lại món quà nào ngoài những gì anh em đã có; cũng không từ chối những phước lành nhỏ nhất nào dành cho Con của Người. Điều này có thể có ý nghĩa gì với anh em, cho đến khi anh em đã đồng nhất với Người và với Con của Người?

13. Bài học hôm nay của chúng ta được nêu như sau:

Con là một sứ giả của Chúa, và con biết ơn Người đã ban sẵn phương cách để con có thể nhận ra rằng mình được tự do.

14. Thế giới này lùi lại khi chúng ta thắp sáng tâm trí mình, và nhận ra những lời thiêng liêng này là chân lý. Chúng chính là thông điệp mà Đấng Sáng Tạo gởi đến cho chúng ta ngày hôm nay. Giờ đây, chúng ta chứng minh cách mà những lời này đã thay đổi tâm thức của ta về chính mình, và về sứ mệnh của chúng ta. Vì khi chúng ta chứng tỏ rằng chúng ta không chấp nhận ý muốn mà chúng ta không chia sẻ, thì nhiều món quà từ Đấng Sáng Tạo sẽ hiện ra trước mắt chúng ta và rơi vào tay chúng ta, và chúng ta sẽ nhận ra chúng ta đã nhận được những gì.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta không thể phán xét chính mình vì ta không biết mình thực sự là gì. Sự phán xét đầu tiên, sự phán xét sai lầm nhất chính là ta là cái ngã ảo tưởng riêng biệt này, một mong muốn trở thành nhỏ bé, yếu đuối, tội lỗi, sợ hãi và tách biệt, và từ đó là những phán xét lên chính cái ngã đó. Ta không thể phán xét giá trị của ta vì ta đã quên mình là gì. Ta như đang bị chứng mất trí nhớ khi đi vào cỏi tách biệt này. Cũng cần nhớ rằng phán xét mình cũng là phán xét người khác và ngược lại vì tất cả là một trong sự thật. Do đó nếu ta vị tha với người khác nhưng lại chỉ trích chính mình thì ta cũng đang phán xét họ.

-Một sứ giả của Chúa chỉ là người tiếp nhận thông điệp của Chúa cho chính mình trước tiên trước khi chuyển tiếp. Anh ta không thể xác định nội dung của nó nên như thế nào, mục đích của nó là gì, nên đem đi đâu và chuyển cho ai. Nếu không, anh ta không thể thực hiện đúng vai trò của người mang Lời của Chúa. Đây là vấn đề của cái tôi tâm linh, khi ta biết được những nguyên tắc tâm linh ta nghĩ ta biết phải làm gì với thông tin này. Ta phải thừa nhận ta không biết gì cả, ta không biết điều này dùng để làm gì, thậm chí ta không biết ta là gì. Nhưng ta sẵn lòng thực hiện chức năng của ta và ta sẽ được nói cho biết phải làm gì, phải đi đâu, nói gì và với ai bởi tiếng nói của Chúa trong ta.

-Phương cách/phương tiện trong lời nguyện trên chính là sự tha thứ (forgiveness) và sự dẫn dắt của Thánh Linh (Holy Spirit). Chúa không chỉ giao việc mà Ngài đã cho sẵn công cụ để ta thực hiện.

Bài 153: Trong sự buông lỏng hoàn toàn phòng thủ, ta được an toàn vẹn nguyên.

1. Anh em là người cảm thấy bị đe dọa bởi thế giới đang thay đổi này, những thay đổi của số phận và những trò đùa cay đắng của nó, những mối quan hệ ngắn ngủi và tất cả những “món quà” mà nó chỉ cho mượn để lại lấy đi; hãy chú ý kỹ bài học này. Thế giới không mang lại sự an toàn. Nó bắt nguồn từ sự tấn công, và tất cả những “món quà” có vẻ an toàn của nó đều là những sự lừa dối ảo tưởng. Nó tấn công, rồi lại tấn công. Không thể có tâm bình an nơi có nguy hiểm đe dọa như vậy.

2. Thế giới chỉ làm phát sinh sự phòng thủ. Vì mối đe dọa mang đến sự tức giận, sự tức giận khiến cuộc tấn công có vẻ hợp lý, bị khiêu khích thực sự, và chính đáng dưới danh nghĩa tự vệ. Tuy nhiên, sự phòng thủ là mối đe dọa kép. Vì nó chứng tỏ sự yếu kém, và thiết lập một hệ thống phòng thủ không thể hoạt động. Giờ đây, những kẻ yếu còn suy yếu hơn nữa, vì có sự phản bội bên ngoài và vẫn còn có sự phản bội lớn hơn bên trong. Tâm bây giờ bối rối, và không biết quay về đâu để tìm lối thoát khỏi những tưởng tương của nó.

3. Điều đó giống như một vòng tròn giữ chặt lấy nó, trong đó một vòng tròn khác trói buộc nó và một vòng tròn khác trong vòng tròn đó, cho đến khi không còn có thể hy vọng hoặc tìm được lối thoát. Tấn công, phòng thủ; phòng thủ, tấn công trở thành những vòng tròn của giờ và ngày trói buộc cái tâm bằng những dải thép nặng được bọc sắt, quay trở lại chỉ để bắt đầu lại. Dường như không có sự phá vỡ cũng không có sự kết thúc trong sự kềm kẹp ngày càng siết chặt của sự giam cầm đối với tâm.

4. Phòng thủ là cái giá đắt nhất trong tất cả những cái giá mà cái tôi đòi hỏi. Trong chúng ẩn chứa sự điên rồ dưới một hình thức nghiệt ngã đến mức hy vọng về sự lành mạnh dường như chỉ là một giấc mơ viễn vông, vượt quá khả năng. Cảm giác về mối đe dọa mà thế giới khuyến khích còn sâu sắc hơn rất nhiều, và vượt xa mức độ điên cuồng và cường độ mà anh em có thể hình dung, đến mức anh em không hề biết gì về tất cả sự tàn phá mà nó đã gây ra.

5. Anh em là nô lệ của nó (sự phòng thủ). Anh em không biết phải làm gì vì sợ nó. Anh em không hiểu anh em đã được tạo ra để hy sinh nhiều như thế nào, người cảm nhận được sự kềm kẹp sắt đá của nó lên trái tim mình. Anh em không nhận ra anh em đã làm gì để phá hoại sự bình an thánh của Chúa bằng sự phòng thủ của anh em. Vì anh em nhìn thấy Con Chúa chỉ là một nạn nhân bị tấn công bởi những điều tưởng tượng, những giấc mơ và những ảo tưởng mà anh ấy đã tạo ra; tuy nhiên bất lực trước sự hiện diện của chúng, chỉ cần được bảo vệ bằng nhiều tưởng tượng hơn nữa và những giấc mơ mà ảo tưởng về sự an toàn của anh ta an ủi anh ta.

6. Không phòng thủ là sức mạnh. Nó chứng tỏ sự công nhận Đấng Christ trong anh em. Có lẽ anh em sẽ nhớ lại đoạn văn khẳng định rằng sự lựa chọn luôn được thực hiện giữa sức mạnh của Đấng Christ và sự yếu đuối của chính anh em, được coi tách biệt khỏi Ngài. Sự không phòng thủ không bao giờ có thể bị tấn công, vì nó nhận ra sức mạnh quá lớn nên tấn công là điều điên rồ, hay một trò chơi ngớ ngẩn mà một đứa trẻ mệt mỏi có thể chơi, khi nó quá buồn ngủ để nhớ mình muốn gì.

7. Phòng thủ là điểm yếu. Nó tuyên bố rằng anh em đã chối bỏ Đấng Christ và trở nên sợ hãi sự giận dữ của Cha Ngài. Bây giờ điều gì có thể cứu anh em khỏi ảo tưởng về một vị thần giận dữ, mà hình ảnh đáng sợ anh em tin rằng anh em nhìn thấy đang hoạt động trong mọi điều ác trên thế giới? Điều gì ngoài ảo tưởng có thể bảo vệ anh em bây giờ, khi anh em chỉ chiến đấu với ảo tưởng.

8. Hôm nay chúng ta sẽ không chơi những trò trẻ con như vậy nữa. Vì mục đích thực sự của chúng ta là cứu thế giới, và chúng ta sẽ không đánh đổi niềm vui bất tận mà chức năng của chúng ta mang lại cho chúng ta để lấy sự ngu ngốc. Chúng ta sẽ không để hạnh phúc của chúng ta trôi qua bởi vì một mảnh giấc mơ vô nghĩa (thế giới) tình cờ lướt qua tâm chúng ta, và chúng ta nhầm lẫn những hình ảnh trong đó với Con Chúa; khoảnh khắc nhỏ bé của nó với sự vĩnh cữu.

9. Hôm nay, chúng ta nhìn vượt qua những giấc mơ, và nhận ra rằng chúng ta không cần phải phòng vệ bởi vì chúng ta được tạo nên không thể bị tấn công, không có bất kỳ suy nghĩ, ước muốn hay giấc mơ nào trong đó tấn công có ý nghĩa gì. Bây giờ chúng ta không thể sợ hãi, vì chúng ta đã bỏ lại mọi ý nghĩ sợ hãi phía sau. Và trong sự không phòng thủ, chúng ta đứng vững, yên tâm chắc chắn về sự an toàn hiện tại của mình, chắc chắn về sự cứu rỗi; chắc chắn rằng chúng ta sẽ hoàn thành mục đích đã chọn của mình, khi sứ vụ của chúng ta mở rộng phước lành thiêng liêng của nó trên khắp thế giới.

10. Hãy tĩnh lặng một lúc, và trong im lặng hãy nghĩ mục đích của anh em thánh khiết biết bao, anh em an toàn như thế nào, không gì có thể chạm tới trong ánh sáng của nó. Những sứ giả của Chân Như đã lựa chọn để Chân lý luôn ở cùng họ. Ai thánh khiết hơn họ? Ai có thể chắc chắn hơn rằng hạnh phúc của mình được đảm bảo hoàn toàn. Và ai có thể được bảo vệ mạnh mẽ hơn? Những người trong số những người được Chúa chọn, bởi sự lưa chọn của Người và cũng của chính họ có thể cần đến sự bảo vệ nào?

11. Chức năng của những người phụng sự Chúa là giúp anh em của mình lựa chọn như họ đã làm. Chúa đã chọn tất cả, nhưng ít người nhận ra Ý muốn của Người chỉ là của chính họ. Và trong khi anh em không dạy được những gì anh em đã học, sự cứu rỗi vẫn chờ đợi và bóng tối giam giữ thế giới trong sự giam cầm nghiệt ngã. Anh em cũng sẽ không biết rằng ánh sáng đã đến với anh em, và việc giải thoát của anh em đã hoàn thành. Vì anh em sẽ không nhìn thấy ánh sáng, cho đến khi anh em mang nó đến cho tất cả anh em của mình. Khi họ nhận nó từ tay của anh em, anh em cũng sẽ nhận ra nó là của mình.

12. Sự cứu rỗi có thể được xem là một trò chơi mà những trẻ em hạnh phúc vui chơi. Nó được thiết kế bởi Đấng yêu thương con cái của Người, và sẽ thay thế những đồ chơi đáng sợ của chúng bằng những trò chơi vui nhộn, dạy chúng biết rằng trò chơi sợ hãi đã không còn nữa. Trò chơi của Người dạy dỗ trong hạnh phúc vì không có kẻ thua cuộc. Mọi người chơi đều phải chiến thắng, và trong sự chiến thắng của mình, lợi ích của mọi người được đảm bảo. Trò chơi của sợ hãi được vui vẻ gạt sang một bên, khi trẻ con thấy được những lợi ích mà sự cứu rỗi đem lại.

13. Anh em là người đã chơi đến mức mất hết hy vọng, bị Cha mình bỏ rơi, bị bỏ lại một mình trong nỗi kinh hoàng trong một thế giới đáng sợ, bị tội lỗi và cảm giác tội lỗi làm cho phát điên; bây giờ hãy vui vẻ lên. Trò chơi đó đã kết thúc. Bây giờ thời kỳ yên tĩnh đã đến, trong đó chúng ta vứt bỏ những trò chơi tội lỗi, và vĩnh viễn chặn đứng những suy nghĩ kỳ lạ và trẻ con về tôi lỗi của chúng ta khỏi tâm trong sáng và thánh khiết của con cái Thiên đường và Con của Chúa.

14. Chúng ta chỉ tạm dừng thêm một giây lát nữa, để chơi trò chơi hạnh phúc cuối cùng của chúng ta trên trái đất này. Và sau đó chúng ta đi đến vị trí xứng đáng của mình nơi sự thật tồn tại và trò chơi là vô nghĩa. Như thế câu chuyện kết thúc. Hãy để ngày này mang chương cuối cùng đến gần hơn với thế giới, để mọi người có thể biết được câu chuyện anh ấy đọc về số phận kinh hoàng, sự thất bại của mọi hy vọng, sự bảo vệ đáng thương của anh ấy trước sự báo thù mà anh ấy không thể thoát khỏi, nhưng chỉ là tưởng tượng mê lầm của chính anh ấy. Những người phụng sự Chúa đã đến để đánh thức anh ấy khỏi những giấc mơ đen tối mà câu chuyện này đã gợi lên trong ký ức bối rối, hoang mang về câu chuyện bị bóp méo này. Con Chúa cuối cùng có thể mĩm cười khi biết rằng điều này không đúng.

15. Hôm nay chúng ta sẽ thực hành theo một hình thức mà chúng ta sẽ duy trì trong một thời gian dài. Chúng ta sẽ bắt đầu mỗi ngày bằng cách chú ý vào ý tưởng hàng ngày càng lâu càng tốt. Năm phút bây giờ trở thành thời gian ít nhất chúng ta dành cho việc chuẩn bị cho một ngày mà sự cứu rỗi là mục tiêu duy nhất của chúng ta. Mười phút sẽ tốt hơn; mười lăm phút càng tốt hơn nữa. Và khi sự phân tâm không còn xuất hiện để làm chúng ta xa rời mục đích của mình, chúng ta sẽ thấy rằng nửa tiếng là thời gian quá ngắn để dành cho Chúa. Chúng ta cũng sẽ không sẵn sàng dành ít hơn vào buổi tối, với lòng biết ơn và niềm vui.

16. Mỗi giờ làm tăng thêm sự bình an ngày càng tăng của chúng ta, khi chúng ta nhớ trung thành với Ý muốn mà chúng ta chia sẻ với Chúa. Đôi khi, có lẽ, một phút, thậm chí ít hơn, sẽ là thời gian nhiều nhất chúng ta có thể dành ra khi giờ đã điểm. Đôi lúc chúng ta sẽ quên. Những lúc khác, công việc của thế giới sẽ đến gần chúng ta, và chúng ta không thể rút lui một lát, và hướng suy nghĩ của mình về Chúa.

17. Tuy nhiên khi chúng ta có thể, chúng ta sẽ quan sát sự tin tưởng của chúng ta như những sứ giả của Chúa, trong việc hàng giờ nhớ đến sứ mệnh của chúng ta và Tình yêu thương của Người. Và chúng ta sẽ yên lặng ngồi bên cạnh và chờ đợi Người và lắng nghe Tiếng nói của Người, và tìm hiểu điều Người muốn chúng ta làm trong giờ sắp đến; trong khi cảm ơn Người vì tất cả những món quà Người đã ban cho chúng ta trong giờ đã qua.

18. Trong thời gian, với sự thực hành, anh em sẽ không bao giờ ngừng suy nghĩ về Người, và nghe Tiếng nói yêu thương của Người dẫn dắt bước chân của anh em vào những con đường tĩnh lặng, nơi anh em sẽ bước đi trong sự không phòng vệ thực sự. Vì anh em sẽ biết rằng Thiên đường đi cùng anh em. Anh em cũng sẽ không để tâm của mình rời xa Người một giây phút nào, mặc dù thời gian của anh em được dành để mang lại sự cứu rỗi cho thế giới. Anh em nghĩ rằng Người sẽ không làm cho điều này trở thành có thể, với anh em những người đã chọn thực hiện kế hoạch của Người để cứu rỗi thế giới và anh em?

19. Hôm nay chủ đề của chúng ta là tâm thế không phòng thủ. Chúng ta bảo bọc mình trong sự buông lỏng phòng thủ đó, khi chuẩn bị chào đón ngày mới. Chúng ta vươn lên mạnh mẽ trong Christ, và để cho sự yếu đuối của ta biến mất, khi chúng ta nhớ rằng sức mạnh của Ngài ở trong chúng ta. Chúng ta sẽ nhắc nhở mình rằng Ngài vẫn ở bên cạnh chúng ta trong suốt cả ngày, và không bao giờ để sự yếu đuối của chúng ta không được nâng đỡ bởi sức mạnh của Ngài. Chúng ta kêu gọi sức mạnh của Ngài mỗi khi chúng ta cảm thấy mối đe dọa từ sự phòng thủ của chúng ta làm suy yếu mục đích chắc chắn của chúng ta. Chúng ta sẽ tạm dừng một lát, khi Ngài nói với chúng ta, “Ta ở đây.”

20. Sự thực tập của anh em bây giờ sẽ bắt đầu cần có sự tha thiết của tình yêu thương, để giúp anh em giữ cho tâm mình không lang thang khỏi ý định của nó. Đừng sợ hãi và rụt rè. Không thể nghi ngờ rằng anh em sẽ đạt được mục tiêu cuối cùng của mình. Những sứ giả của Chúa không bao giờ có thể thất bại, bởi vì tình yêu thương và sức mạnh và sự bình an tỏa sáng từ họ đến với tất cả anh em của họ đến từ Người. Đây là những món quà của Người dành cho anh em. Sự không phòng vệ là tất cả những gì anh em cần để đáp lại Ngài. Anh em đặt sang một bên chỉ những gì chưa bao giờ có thật, để nhìn vào Christ (Chân tánh) và thấy sự vô tội của Ngài.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Trong sự không phòng vệ của ta là sự an toàn của ta. Điều này không phải trái ngược với cách chúng ta được nuôi dưỡng và giáo dục trên thế giới này sao, bởi vì cái tôi nói rằng sự an toàn của ta nằm ở khả năng phòng thủ của ta. Nhưng ở đây nói rằng sự không phòng vệ của ta là nơi ta được an toàn.

-Thế giới đó là một hệ thống khép kín của phòng thủ và tấn công, phòng thủ sinh ra tấn công, tấn công sinh ra phòng thủ và nó cứ tiếp tục diễn ra như vậy, nó đã diễn ra hơn 13 tỷ năm trong ảo tưởng về thời gian. Ý nghĩ đầu tiên là ta là cái ngã tách biệt. Ta bây giờ yếu đuối và dễ bị tổn thương, đơn độc một mình không có Chúa, không còn sự hợp nhất. nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi đang điều khiển cuộc chơi.

-Vậy thì cuộc tấn công đầu tiên của lời nói dối này về việc ta là cái ngã tách biệt, ngay sau đó cảm giác tội lỗi đó được phóng chiếu vào bất cứ điều gì, vô số cách mà cái tôi sẽ tự dán nhãn cho là tấn công. vậy có phải chúng ta đang phóng chiếu tội lỗi trong tâm mình ra thế giới và nó quay trở lại với chúng ta dưới dạng bệnh tật, thiếu thốn, xung đột, bất kể vấn đề mà ta có thể gặp phải là gì. Có thứ gì đó ở ngoài kia mà ta cần phải tự bảo vệ mình vì ta yếu đuối và có thứ gì đó có vẻ thật ngoài kia và bây giờ ta đang cố gắng tự bảo vệ mình trước một mối đe dọa thực sự.

-Trò chơi này nó cứ lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại nhưng tất cả đều bắt đầu với cái ta tách biệt, phóng chiếu, phòng thủ, tấn công, phòng thủ, tấn công lặp đi lặp lại và không bao giờ có giải pháp nào cả, không có cách nào thoát khỏi nó cho đến khi ai đó nói rằng phải có cách tốt hơn, tôi từ bỏ trò chơi này là sự điên rồ và chúng ta học cách nhận ra được. Đây là tâm và nó không ở ngoài kia mà tất cả đang diễn ra ở đây trong tâm và đó là cảm giác tội lỗi.