Bài 172: Ôn (153-154)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(153) Trong sự không phòng vệ của ta là sự an toàn của ta.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(154) Ta là một trong những người phụng sự Chúa

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa chỉ là tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy. Cái ta nói ở đây là Ngã mà ta chia sẻ cùng mọi người, là Christ, không phải là cái ta cá nhân. Nếu ta chấp nhận điều này, nếu ta biết rằng ta không phải là gì ngoài tình yêu của Chúa, ta cũng sẽ biết rằng tình yêu thương và sự sợ hãi không cùng tồn tại ở một nơi. Ta sẽ cảm nhận ta thực sự là gì trong sự thật, điều này có nghĩa ta sẽ tồn tại trong trạng thái vô tội không đổi của mình. Ta sẽ biết cảm giác tội lỗi và sợ hãi không là gì, chúng ta thậm chí không để ý đến chúng. Và sẽ không có cách nào mà sự cám dỗ của ý tưởng tách biệt có thể đi vào tâm của ta. Và đó là trạng thái mà Chúa Giê-su đã bước vào. Ngay cả khi Ngài ở trong hoàn cảnh khó khăn nhất, Ngài vẫn yêu thương. Và trong hành động cuối cùng của họ là cố gắng tra tấn và giết chết thân xác, Ngài vẫn kiên định cầu nguyện cho họ: “xin Cha tha thứ cho họ vì họ không biết việc họ làm.”

-Một tình yêu biết rằng nó không thể bị tấn công, nó không thể chết và không thể bị đe dọa. Và đó là trạng thái trong sự không phòng vệ là sự an toàn của ta. Chúng ta không bảo vệ vì chúng ta biết chúng ta là gì. Đó là sự an toàn thực sự khỏi hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Ta không bị cám dỗ xem một anh em là kẻ thù. Ta sẽ chỉ mãi mãi nhìn thấy hoặc tình yêu hoặc tiếng gọi tình yêu, và biết rằng là tình yêu thương, ta có thể đáp lại tiếng gọi tình yêu đó bằng yêu thương mà không phải gì khác.

– Khi chúng ta thực sự bị kích động bởi ai đó hoặc điều gì đó, chúng ta sợ hãi ngay lập tức và sau đó phản công hoặc phòng thủ. Ta giờ đây rơi vào tình huống nguy hiểm vì ta xem phòng thủ là an toàn. Thông qua cái tôi, chúng ta thấy tấn công là an toàn. Chúng ta đang biến những phóng chiếu của chính mình thành hiện thực và tự trang bị để bảo vệ mình khỏi những gì ta tạo ra ngay từ đầu trong tâm và phóng chiếu ra ngoài. Đây thực sự ở cấp độ của tâm nhiều hơn. Khi bất ngờ ta rơi vào tình huống nguy hiểm, đừng tìm cách thay đổi hiện tượng bên ngoài vì ta vẫn đang chịu quy luật của cái tôi, mà thay đổi ta đang nhìn với ai. Cái tôi luôn nhìn thấy mối đe dọa. Trong một tích tắc, ta cần chọn lại rằng có một cách nhìn khác về anh em của mình, có một tình yêu đang hiện diện ngay ở đây. Trong phút chốc, tìm thấy ánh sáng bên trong, cảm giác bình an bên trong và cầu xin Chúa hay Thánh Linh cho ta biết phải làm gì hay nói gì. Ta sẽ được đưa ra một suy nghĩ và truyền đạt ý nghĩ đó sẽ phá vở sự mê lầm không những trong tâm ta mà cả trong tâm của kẻ tấn công tiềm năng. Nhiều kẻ tấn công tiềm năng bông chốc thấy mình đứng đó lầm bầm điều gì hoặc nói lời xin lỗi rồi bỏ đi hoặc vấp ngã.

-Ta nằm trong số những người phụng sự Chúa, điều đó có nghĩa là ta không thể tin rằng mình không xứng đáng hoặc có bất kỳ sự khiêm tốn giả tạo nào, bị đối xử bất công hoặc bị tấn công. Việc đánh giá giá trị của chúng ta không phải là việc của chúng ta, giá trị của ta do Chúa xác định.

-Chúa chỉ là tình yêu thương, do đó ta cũng vậy, vì vậy sứ vụ của chúng ta bao gồm việc thể hiện và mở rộng tình yêu thương mà chúng ta là. Chúng ta là những người phục vụ luôn sẵn sàng chờ đợi sự hướng dẫn từ tiếng nói của Chúa.

-Về mặt thực tế, đó là mong muốn của chúng ta thực sự vượt qua lợi ích cá nhân bởi vì chúng ta không thể là một trong những người phục vụ Chúa nếu chúng ta vẫn cố gắng tìm kiếm lợi ích cá nhân tách rời khỏi những người khác, khi chúng ta vẫn tin rằng chúng ta là một cái tâm riêng tư với các mục tiêu cá nhân có thể xung đột với các mục tiêu của người khác, điều này sẽ không có kết quả.

Bài 171 (Ôn 151-152)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(151) Mọi sự đều là tiếng vọng của Tiếng nói của Chúa.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(152) Quyền quyết định là của ta.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta thực sự không thể biết rằng mọi thứ đều là tiếng vọng của Chúa cho đến khi chúng ta nhận ra mọi thứ không phải là tình yêu thương thực sự là nỗi sợ hãi, và do đó không thuộc về Chúa. Đó lại là sự phân biệt tích cực.

-Mọi thứ đều là tiếng vang của tiếng Chúa. Chúa đã nói và điều đó đã được thực hiện và nó được thực hiện một cách hoàn hảo theo ý định của Tình yêu thương. Đó là tất cả những gì chúng ta có thể thực sự trải nghiệm và nếu chúng ta không có trải nghiệm như vậy thì đó là cái nhìn lệch lạc của cái tôi. Hãy thay đổi về việc anh em đang đồng nhất với ai, cái tôi hay tiếng nói cho Chúa. Đó là sự điều chỉnh không bao giờ ở ngoài kia mà ở trong tâm của chúng ta.

-Nhắc lại quy luật cơ bản của nhận thức là chúng ta thấy những gì chúng ta tin có ở đó và chúng ta tin có ở đó bởi vì chúng ta muốn nó ở đó. Không có gì ở ngoài kia, chúng ta chỉ đang nhìn vào niềm tin được phóng chiếu của chúng ta. Đây là việc lớn trên thế giới. Trước tiên ta phải thừa nhận rằng ta muốn điều đó, đó có thể là bất cứ điều gì, vấn đề trong mối quan hệ, sức khỏe, tài chính. Tại sao? Để chứng minh rằng chúng ta tách biệt. Đó là cái tôi muốn chứng tỏ rằng chúng ta là cái ngã tách biệt. Chúng ta đã muốn điều đó trong vô thức.

-Và bây giờ quyền quyết định là của chúng ta. Chúng ta có thể chọn lại cùng với Thánh Linh. Nhưng chúng ta không thể chọn với Thánh Linh nếu trước tiên chúng ta không sẵn lòng chịu trách nhiệm hoặc đã đứng về phía cái tôi ảo tưởng. Thánh Linh hãy nhìn vào niềm tin này mà con đang phóng chiếu trong tâm con, nó không thuộc về Chúa chỉ là tình yêu thương, xin hãy loại bỏ nó khỏi con và chữa lành nhận thức của con.

Giới thiệu – Ôn tập V

1. Bây giờ chúng ta lại ôn tập. Lần này chúng ta sẵn sàng dành nhiều nổ lực và nhiều thời gian hơn cho những gì chúng ta đảm nhận. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đang chuẩn bị cho một giai đoạn hiểu biết khác. Chúng ta sẽ thực hiện bước này một cách trọn vẹn, để chúng ta có thể tiếp tục bước đi chắc chắn hơn, chân thành hơn, với niềm tin được duy trì chắc chắn hơn. Bước chân của chúng ta không được vững vàng, và những nghi ngờ đã làm chúng ta bước đi ngập ngừng và chậm chạp trên con đường khóa học này đặt ra. Nhưng bây giờ chúng ta hãy nhanh lên, vì chúng ta đang tiến đến một điều chắc chắn lớn hơn, một mục đích vững chắc hơn và một mục tiêu chắc chắn hơn.

Cha của chúng con, xin hãy làm cho chân của chúng con được vững vàng. Xin Cha làm cho những nghi ngờ của chúng con lặng yên và tâm thánh của chúng con được tĩnh lặng, và hãy nói chuyện với chúng con. Chúng con không có lời nào để nói với Người. Chúng con chỉ muốn lắng nghe Lời của Người, và biến nó thành của chúng con. Xin Cha dẫn dắt sự thực tập của chúng con như một người cha dẫn dắt một đứa con nhỏ trên con đường mà nó không hiểu. Nhưng nó vẫn đi theo, chắc chắn rằng mình được an toàn vì có cha dẫn đường cho mình.

3. Vì vậy, chúng con mang sự thực tập của chúng con đến với Người. Nếu chúng con vấp ngã, Người sẽ nâng chúng con dậy. Nếu chúng con quên đường, chúng con tin tưởng Người sẽ nhớ chắc chắn. Chúng con đi lạc, nhưng Người sẽ không quên gọi chúng con quay trở lại. Xin hãy làm cho bước chân của chúng con bây giờ nhanh hơn, để chúng con có thể bước đi chắc chắn và nhanh hơn đến với Người. Và chúng con chấp nhận Lời Người ban tặng cho chúng con để thống nhất sự thực tập của chúng con, khi chúng con ôn lại những ý nghĩ mà Người đã ban cho chúng con.

4. Đây là ý nghĩ nên đi trước những ý tưởng mà chúng ta ôn tập. Mỗi ý tưởng chỉ làm rõ một số khía cạnh của ý nghĩ này, hoặc giúp nó có ý nghĩa hơn, cá nhân hơn và chân thật hơn, đồng thời mô tả rõ hơn về Ngã thánh mà chúng ta chia sẻ và bây giờ chuẩn bị để biết trở lại.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

Chỉ Ngã này mới biết được Tình yêu thương. Chỉ Ngã này là hoàn toàn nhất quán trong những Ý nghĩ của Nó; biết Đấng tạo dựng của Nó, hiểu về chính Nó, hoàn hảo về cái biết và Tình yêu thương của Nó, và không bao giờ thay đổi trạng thái hợp nhất liên tục với Cha của Nó và chính Nó.

5. Và chính Ngã này đang chờ gặp chúng ta ở cuối hành trình. Mỗi bước chúng ta đi đều đưa chúng ta đến gần hơn một chút. Sự ôn tập này sẽ rút ngắn thời gian một cách đáng kể, nếu chúng ta ghi nhớ rằng đây (Ngã) vẫn là mục tiêu của chúng ta, và khi chúng ta thực tập thì đây là điều mà chúng ta đang tiến tới. Chúng ta hãy vực dậy trái tim mình từ cát bụi đến với sự sống, khi chúng ta nhớ điều này được hứa với chúng ta, và khóa học này được gởi đến để mở ra con đường của ánh sáng cho chúng ta, và dạy cho chúng ta, từng bước một, cách trở về với cái Ngã vĩnh cữu mà chúng ta tưởng rằng mình đã đánh mất.

6. Ta đi cùng anh em trong cuộc hành trình. Vì ta chia sẻ những nghi ngờ và sợ hãi của anh em một lúc, để anh em có thể đến với ta, người nhận ra con đường giúp vượt qua mọi sợ hãi và nghi ngờ. Chúng ta đi cùng nhau. Ta phải hiểu sự bất ổn và nỗi đau, mặc dù ta biết chúng không có ý nghĩa gì. Tuy nhiên, một vị cứu tinh phải ở lại với những người mà mình dạy, thấy những gì họ thấy, nhưng vẫn giữ trong tâm con đường đã dẫn mình thoát, và bây giờ sẽ dẫn anh em thoát ra cùng anh ấy. Con Chúa bị đóng đinh cho đến khi anh em đi cùng con đường với ta.

7. Sự phục sinh của ta lại đến mỗi khi ta dẫn dắt an toàn một người anh em đến nơi mà cuộc hành trình kết thúc và bị lãng quên. Ta được đổi mới mỗi khi một người anh em biết rằng có một con đường thoát khỏi sự khốn khổ và nỗi đau. Ta được hồi sinh mỗi khi tâm của một người anh em hướng về ánh sáng trong anh ấy và tìm kiếm ta. Ta đã không quên ai cả. Bây giờ hãy giúp ta đưa anh em trở lại nơi cuộc hành trình đã bắt đầu, để đưa ra một lưa chọn khác cùng ta.

8. Hãy giải thoát ta khi anh em thực tập một lần nữa những ý nghĩ mà ta đã mang đến cho anh em từ Ngài [Thánh Linh], Đấng nhìn thấy nhu cầu cay đắng của anh em, và biết câu trả lời mà Chúa đã ban cho Ngài. Chúng ta cùng nhau ôn tập những ý tưởng này. Chúng ta cùng nhau dành thời gian và công sức cho chúng. Và chúng ta sẽ cùng nhau dạy chúng cho anh em của mình. Chúa sẽ không để Thiên đường không trọn vẹn. Nó chờ đợi anh em, giống như ta vậy. Ta không trọn vẹn nếu không có phần của anh em trong ta. Và khi ta được toàn vẹn, chúng ta cùng nhau đi về ngôi nhà cổ xưa của mình, đã được chuẩn bị cho chúng ta từ trước khi có thời gian và được gìn giữ không thay đổi qua thời gian, vô nhiễm và an toàn, như cuối cùng nó sẽ là như vậy khi thời gian kết thức.

9. Hãy để phần ôn tập này là món quà của anh em dành cho ta. Vì chỉ điều này ta cần; để anh em có thể nghe thấy những lời ta nói, và trao chúng cho thế giới. Anh em là tiếng nói của ta, đôi mắt của ta, đôi chân của ta, bàn tay của ta qua đó ta cứu thế giới. Ngã mà từ đó ta kêu gọi anh em chỉ là của chính anh em. Đến với Ngài chúng ta cùng nhau đi. Hãy nắm lấy tay anh em của mình, vì đây không phải là con đường chúng ta đi một mình. Trong anh ấy ta bước đi với anh em, và anh em với ta. Cha của chúng ta muốn Con của Người là một với Người. Vậy thì cái gì sống mà không phải là một với anh em.

10. Hãy để ôn tập này trở thành thời gian trong đó chúng ta chia sẻ một trải nghiệm mới cho anh em, tuy nhiên một trải nghiệm cũ như thời gian và còn cũ hơn nữa. Tên của anh em được thánh. Vinh quang của anh em mãi mãi không bị ô uế. Và sự toàn vẹn của anh em bây giờ được hoàn thiện như Chúa đã thiết lập. Anh em là Con của Người, hoàn thành sự mở rộng của Người trong sự mở rộng của anh em. Chúng ta chỉ thực tập một sự thật cổ xưa mà chúng ta đã biết trước khi ảo tưởng dường như giành lấy thế giới. Và chúng ta nhắc nhở thế giới rằng nó được giải thoát khỏi mọi ảo tưởng mỗi khi chúng ta nói: 

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

11. Với ý nghĩ này, chúng ta bắt đầu mỗi ngày ôn tập. Với ý nghĩ này, chúng ta bắt đầu và kết thúc mỗi buổi thực tập. Và với ý nghĩ này, chúng ta ngủ để thức dậy một lần nữa với cùng những lời tương tự trên môi, để chào đón một ngày mới. Không ý tưởng nào chúng ta ôn tập mà không xoay quanh nó, và dùng các ý tưởng để giữ nó trong tâm của chúng ta, và giữ nó rõ ràng trong trí nhớ của chúng ta suốt cả ngày. Và như vậy, khi chúng ta ôn tập xong, chúng ta sẽ nhận ra những lời chúng ta nói là đúng.

12. Tuy nhiên, lời chỉ là những trợ giúp, và được sử dụng, ngoại trừ lúc bắt đầu và kết thúc các buổi thực tập, chỉ để gợi lại tâm, khi cần thiết, về mục đích của nó. Chúng ta đặt niềm tin vào trải nghiệm đến từ thực tập, không phải vào phương tiện chúng ta sử dụng. Chúng ta chờ đợi sự trải nghiệm, và nhận ra rằng niềm tin chắc chỉ nằm ở đây. Chúng ta sử dụng lời, và cố gắng đi cố gắng lại để vượt qua chúng đến với ý nghĩa của chúng, vượt xa âm thanh của chúng. Âm thanh nhỏ dần và biến mất, khi chúng ta đến gần Nguồn ý nghĩa. Chính Ở đây chúng ta tìm thấy sự nghỉ yên.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Những lời này như thể Ngài đã đọc được những mối nghi ngờ trong tâm ta khi thực tâp, điều đã làm chậm bước chân của chúng ta và cho thấy chúng ta không vững vàng trong thực tập. Điều đó cũng nói lên rằng ta không có tâm riêng tư, mọi tâm đều kết hợp với nhau và tâm ta với tâm Ngài là một. Một cái ngã riêng tư và một đời sống riêng tư chỉ là ảo tưởng.

-Trong sự thực tập của mình, chúng ta như những đứa trẻ, chúng ta không chắc chắn về bất cứ điều gì nữa. Chúng ta biết những gì chúng ta đã và đang làm đầy ảo tưởng, sợ hãi và tội lỗi. Và đây chỉ là sự yên nghỉ trong Chúa, đặt bàn tay bé nhỏ của chúng ta vào tay Ngài, biết rằng tình yêu của Cha sẽ dẫn dắt chúng ta. Chúng ta có thể tin tưởng, thậm chí chúng ta không cần hoàn hảo, tình yêu đó sẽ gọi chúng ta trở về nếu có sự cám dỗ kéo chúng ta ra khỏi con đường của mình.

Bài 170: Không có sự tàn ác trong Chúa và không có trong ta.

1. Không ai tấn công mà không có ý định làm tổn thương. Điều này không thể có ngoại lệ. Khi anh em nghĩ rằng anh em tấn công để tự vệ, anh em muốn nói rằng tàn ác có nghĩa là bảo vệ; anh em được an toàn vì sự tàn ác. Anh em muốn nói là anh em tin rằng làm tổn thương người khác sẽ mang lại cho anh em sự tự do. Và anh em có ý nói tấn công là để đánh đổi trạng thái hiện tại của anh em để lấy một điều gì đó tốt hơn, an toàn hơn, an tâm hơn trước sự xâm phạm nguy hiểm và nỗi sợ hãi.

2. Thật điên rồ làm sao khi nghĩ rằng bảo vệ khỏi nỗi sợ hãi là tấn công! Vì ở đây nỗi sợ hãi được sinh ra và nuôi dưỡng bằng máu, làm cho nó to lên, sưng lên và nổi giận. Và như vậy nỗi sợ hãi được bảo vệ, không thoát khỏi. Hôm nay chúng ta học một bài học có thể giúp anh em tránh được nhiều sự chậm trễ và đau khổ không cần thiết hơn những gì anh em có thể tưởng tượng. Đó là điều này:

Anh em tạo ra những gì anh em chống lại, và bằng cách tự mình bảo vệ chống lại nó mà nó có thật và không thể thoát khỏi. Hãy buông vũ khí của anh em xuống, và chỉ khi đó anh em mới nhận ra điều đó là sai lầm.

3. Có vẻ như đó là kẻ thù bên ngoài mà anh em tấn công. Tuy nhiên, sự bảo vệ của anh em tạo ra một kẻ thù bên trong; một ý nghĩ xa lạ đang gây chiến với anh em, lấy đi sự bình an của anh em, chia cắt tâm của anh em thành hai phe dường như hoàn toàn không thể hòa giải được. Vì tình yêu thương bây giờ có một “kẻ thù,” một kẻ đối lập; và nỗi sợ hãi, kẻ xa lạ, bây giờ cần sự bảo vệ của anh em trước mối đe dọa về anh em thực sự là gì.

4. Nếu anh em xem xét cẩn thận những phương tiện qua đó sự tự vệ tưởng tượng của anh em tiến hành theo cách tưởng tượng của nó, anh em sẽ nhận ra các tiền đề mà ý tưởng này dựa vào. Đầu tiên, rõ ràng là các ý tưởng phải rời khỏi nguồn của chúng, vì chính anh em là người thực hiện cuộc tấn công và phải nghĩ ra nó trước tiên. Tuy nhiên, anh em tấn công bên ngoài chính mình, và tách rời tâm anh em khỏi người sẽ bị tấn công, với niềm tin hoàn toàn sự chia cắt anh em tạo ra là có thật.

5. Tiếp theo là những thuộc tính của tình yêu thương được dành cho “kẻ thù” của nó. Vì nỗi sợ hãi trở thành sự an toàn và kẻ bảo vệ cho sự bình yên của anh em, nơi anh em tìm kiếm sự an ủi và thoát khỏi những nghi ngờ về sức mạnh của mình, và hy vọng được nghỉ ngơi trong sự yên tĩnh không mộng mị. Và khi tình yêu thương bị tước mất những gì thuộc về nó và chỉ mình nó, tình yêu thương được ban cho những thuộc tính của sợ hãi. Vì tình yêu thương sẽ yêu cầu anh em từ bỏ mọi sự phòng thủ chỉ là điều ngu ngốc. Và vũ khí của anh em thực sự sẽ tan thành cát bụi. Vì chúng là như vậy.

6. Với tình yêu thương như là kẻ thù, sự tàn ác phải trở thành một vị thần. Và các vị thần đòi hỏi những người tôn thờ chúng phải tuân theo mệnh lệnh của chúng, và từ chối tra hỏi chúng. Sự trừng phạt khắc nghiệt được đưa ra không ngừng nghỉ đối với những ai hỏi liệu các đòi hỏi này là hợp lý hoặc thậm chí lành mạnh hay không. Đó là kẻ thù của chúng là vô lý và điên rồ, trong khi chúng luôn luôn nhân từ và công bằng.

7. Hôm nay chúng ta nhìn vị thần độc ác này một cách thờ ơ. Và chúng ta lưu ý rằng mặc dù môi của nó dính đầy máu, và ngọn lửa dường như bùng lên từ nó, nhưng nó chỉ được làm bằng đá. Nó không thể làm gì. Chúng ta không cần thách thức sức mạnh của nó. Nó không có sức mạnh nào. Và những người nhìn thấy ở nó sự an toàn của họ sẽ không có thần giám hộ, không có sức mạnh để kêu cầu khi gặp nguy hiểm, và không có chiến binh dũng mãnh nào để chiến đấu cho mình.

8. Khoảnh khắc này có thể thật khủng khiếp. Nhưng đó cũng có thể là thời gian anh em được giải thoát khỏi kiếp nô lệ khốn khổ. Anh em đưa ra một lựa chọn, đứng trước thần tượng này, thấy nó đúng như nó là. Anh em sẽ khôi phục lại cho tình yêu thương những gì anh em đã tìm cách giành lấy từ nó và đặt trước mảnh đá vô tâm này không? Hay anh em sẽ tạo ra một thần tượng khác để thay thế ? Vì thần tàn ác có nhiều hình dạng. Có thể tìm thấy một cái khác.

9. Tuy nhiên, đừng nghĩ rằng sợ hãi là lối thoát khỏi sợ hãi. Chúng ta hãy nhớ văn bản đã nhấn mạnh điều gì về những trở ngại cho bình an. Điều trở ngại cuối cùng, điều khó tin nhất không là gì cả, và một trở ngại dường như có vẻ ngoài như một khối rắn chắc, không thể xuyên thủng, đáng sợ và không thể vượt qua, là nỗi sợ chính Chúa. Đây là tiền đề cơ bản tôn vinh ý nghĩ sợ hãi như một vị thần. Vì sự sợ hãi được yêu thương bởi những người tôn thờ nó, và tình yêu thương giờ đây dường như được đầu tư bằng sự tàn ác.

10. Niềm tin hoàn toàn điên rồ vào thần báo thù đến từ đâu? Tình yêu thương không nhầm lẫn những đặc tính của nó với những đặc tính của sự sợ hãi. Tuy nhiên, những người tôn thờ sự sợ hãi phải nhận thức sự nhầm lẫn của mình trong “kẻ thù” của nỗi sợ hãi; sự tàn nhẫn của nó bây giờ là một phần của tình yêu thương. Và điều gì trở nên đáng sợ hơn chính Trái tim của Tình yêu thương [Chúa]? Máu dường như ở trên Môi của Người; ngọn lửa đền từ Người. Và Người khủng khiếp hơn tất cả, tàn ác ngoài sức tưởng tượng, đánh gục tất cả những ai thừa nhận Người là Chúa của họ.

11. Sự lưa chọn anh em thực hiện hôm nay là chắc chắn. Vì anh em nhìn lần cuối cùng vào mảnh đá được chạm khắc này mà anh em đã tạo ra, và không còn gọi nó là thần nữa. Anh em đã đến nơi này trước đây, nhưng anh em đã chọn để vị thần độc ác này ở lại với anh em dưới một hình thức khác. Và vì thế nỗi sợ Chúa trở lại với anh em. Lần này anh em để nó ở đó. Và anh em trở lại một thế giới mới, không bị gánh nặng bởi sức nặng của nó; được nhìn thấy không phải dưới con mắt không nhìn thấy gì của nó, nhưng trong nhãn quan mà sự lựa chọn của anh em đã phục hồi cho anh em.

12. Bây giờ mắt của anh em thuộc về Đấng Christ, và Ngài nhìn qua chúng. Bây giờ tiếng nói của anh em thuộc về Chúa và vang vọng tiếng nói của Người. Và bây giờ trái tim của anh em mãi mãi bình yên. Anh em đã chọn Người thay vì các thần tượng, và những thuộc tính của anh em, được Đấng tạo dựng của anh em ban cho, cuối cùng được phục hồi cho anh em. Tiếng kêu gọi Chúa được nghe thấy và được trả lời. Bây giờ sự sợ hãi đã nhường chỗ cho tình yêu thương, khi chính Chúa thay thế sự tàn ác.

Thưa Cha, chúng con giống như Người. Không có sự tàn ác nào ở trong chúng con, vì không có trong Người. Sự bình yên của Người là của chúng con. Và chúng con ban phước cho thế giới với những gì chúng con đã nhận được chỉ từ một mình Người. Chúng con chọn lại, và đưa ra lựa chọn của chúng con cho tất cả anh em của mình, biết rằng họ là một với chúng con. Chúng con mang đến cho họ sự cứu rỗi của Người như chúng con đã nhận được nó bây giờ. Và chúng con cảm ơn họ, những người đã làm cho chúng con trọn vẹn. Trong họ, chúng con thấy được vinh quang của Người, và trong họ, chúng con tìm thấy sự bình an của mình. Chúng con thánh khiết vì sự Thánh khiết của Người đã giải thoát chúng con. Và chúng con xin tạ ơn. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta tạo ra những gì mà ta chống lại và bằng cách tự bảo vệ mình chống lại nó, nó có thực và không thể tránh khỏi. Chúng ta không thể làm gì về điều đó. Ngay bây giờ, ý tưởng hôm nay nói rằng điều hoàn toàn ngược lại, thay vì vùng lên trong vũ khí và có được sự bảo vệ tốt nhất của mình, thì nó luôn luôn ngược lại, hãy hạ vũ khí xuống và chỉ chú ý đến thế giới. Và chỉ khi đó ta mới nhận ra nó là sai. Vì vậy, ta sẽ không biết rằng những gì ta đang nhìn vào là sai. Nó thậm chí còn chưa ló dạng. Thậm chí sẽ không có không gian trong tâm ta để sự điều chỉnh xảy ra trong khi ta đang bận bảo vệ bản thân khỏi những gì ta muốn trở thành sự thật.

-Không có thế giới nào cả. Tất cả đều phát sinh từ suy nghĩ của chúng ta. Chúng ta đã tạo ra thế giới mà chúng ta nhìn thấy. Nó không xảy ra với chúng ta. Nó đến từ chúng ta. Hãy nhớ lại, ta tạo ra những gì ta chống lại. Vì vậy, nó ở đó vì chúng ta muốn nó ở đó. Nó ở đó vì chúng ta đặt nó ở đó. Đó là tội lỗi vô thức của chúng ta từ niềm tin rằng chúng ta đã rời bỏ Chúa. Không phải là một nơi thuận tiện tốt để ta có nó trong nhận thức của mình. nên phóng chiếu ra ngoài đó. Đúng không? Có tội lỗi của ta ở khắp mọi nơi ngoài kia. Và một trong những hình thức nó có vì ta có tội, đó là tất cả sẽ quay trở lại và tấn công ta. Ta chỉ nhìn thấy những hình thức của nỗi sợ hãi, tội lỗi và tấn công.

-Chúng ta phải tha thứ cho điều đó. Chúng ta phải chịu trách nhiệm. Chúng ta phải nói rằng, “Nó không ở ngoài kia. Nó ở trong tâm ta. Ta có thể tha thứ vì nó không phải của Chúa và ta muốn cùng với Thánh Linh, tâm đúng đắn của ta để nhận thức của mình được sửa chữa.” Và điều đó có nghĩa là không có gì để tự vệ. Điều duy nhất cần xảy ra là nhận thức của ta cần được phục hồi. Không phải là ta mà Thánh Linh, tâm đúng đắn của chúng ta sẽ thực hiện sự sửa chữa. Và điều đó sẽ không đến cho đến khi nó được mời. Và nó sẽ không được mời cho đến khi chúng ta không thấy giá trị nào trong những gì giả mạo và các biện pháp phòng thủ cao cả của chúng ta nữa. Đừng bắn vào sứ giả của Chúa là những người anh em của mình và chính ta.

Bài 169: Nhờ ân điển ta sống. Nhờ ân điển ta được giải thoát.

1. Ân sủng là một khía cạnh của Tình yêu thương của Chúa, giống nhất với trạng thái chiếm ưu thế trong sự thống nhất của sự thật. Đó là khát vọng cao cả nhất của thế giới, vì nó hoàn toàn vượt ra ngoài thế giới. Nó nằm ngoài việc học, nhưng vẫn là mục tiêu của việc học, vì ân sủng không thể đến cho đến khi tâm tự chuẩn bị cho sự chấp nhận thực sự. Ân sủng trở nên tất yếu ngay lập tức với những người đã chuẩn bị một cái bàn nơi nó có thể được đặt nhẹ nhàng và sẵn sàng đón nhận; một bàn thờ sạch sẽ và thánh khiết dành cho món quà.

2. Ân sủng là sự chấp nhận Tình yêu thương của Chúa trong một thế giới dường như đầy hận thù và sợ hãi. Chỉ nhờ ân sủng, hận thù và sợ hãi không còn nữa, vì ân sủng thể hiện một trạng thái hoàn toàn trái ngược với mọi thứ trên thế giới, đến mức những người mà tâm được thắp sáng bởi món quà ân sủng không thể tin được rằng thế giới của sợ hãi là có thật.

3. Ân sủng không học được. Bước cuối cùng phải vượt ra ngoài mọi việc học. Ân sủng không phải là mục tiêu mà khóa học này mong muốn đạt được. Tuy nhiên chúng ta chuẩn bị đón nhận ân sủng theo cách một tâm cởi mở có thể nghe thấy Tiếng gọi thức tỉnh. Nó không bị đóng chặt trước Tiếng nói của Chúa. Nó bắt đầu nhận thức được rằng có những điều nó không biết, và vì vậy sẵn sàng chấp nhận một trạng thái hoàn toàn khác với trải nghiệm mà nó quen thuộc ở nhà.

4, Có lẽ chúng ta đã tỏ ra mâu thuẫn với tuyên bố của mình rằng sự mặc khải về Cha và Con là Một đã được ấn định rồi. Nhưng chúng ta cũng đã nói rằng tâm xác định khi nào thời điểm đó sẽ đến và đã xác định được nó. Tuy nhiên, chúng ta kêu gọi anh em làm chứng cho Lời Chúa để thúc đẩy việc trải nghiệm sự thật, và đẩy nhanh việc nó đến với mọi cái tâm nhận ra những tác động của sự thật lên anh em.

5. Sự đồng nhất chỉ đơn giản là ý niệm về Chúa hiện hữu. Và trong Bản thể của Người, Người bao gồm tất cả mọi thứ. Không có tâm nào nắm giữ bất kỳ điều gì ngoài Người. Chúng ta nói “Chúa hiện hữu,” và rồi chúng ta ngừng nói, vì trong cái biết đó, lời là vô nghĩa. Không có đôi môi nào có thể nói ra chúng, và không có phần nào của tâm đủ phân biệt để cảm thấy rằng giờ đây nó đang nhận thức được điều gì đó không phải là chính nó. Nó đã hợp nhất với Nguồn của nó. Và giống như chính Nguồn của nó, nó chỉ đơn thuần là vậy.

6. Chúng ta không thể nói, viết hay thậm chí nghĩ về điều này. Nó đến với mọi cái tâm khi sự thừa nhận hoàn toàn rằng ý muốn của nó là của Chúa đã được hoàn toàn ban cho và hoàn toàn nhận được. Nó đưa tâm trở lại hiện tại vô tận, nơi mà quá khứ và tương lai không thể hình dung được. Nó nằm ngoài sự cứu rỗi; vượt qua mọi suy nghĩ về thời gian, sự tha thứ và khuôn mặt thánh của Christ. Con Chúa chỉ đơn thuần biến mất trong Cha của mình, như Cha đã biến mất trong con. Thế giới chưa bao giờ tồn tại. Sự vĩnh cửu vẫn là một trạng thái không đổi.

7. Điều này nằm ngoài kinh nghiệm mà chúng ta cố gắng đẩy nhanh. Tuy nhiên, sự tha thứ, được dạy và học, mang theo những kinh nghiệm làm chứng rằng thời điểm mà chính cái tâm xác định từ bỏ tất cả ngoài điều này giờ đây đã ở trong tầm tay. Chúng ta không vội vàng, vì những gì anh em sẽ mang đến đã được che giấu khỏi Ngài, Đấng dạy ý nghĩa của sự tha thứ là gì.

8. Tất cả việc học đã ở trong Tâm của Ngài, hoàn thành và trọn vẹn. Ngài nhận ra tất cả những gì mà thời gian nắm giữ và trao nó cho tất cả các tâm để mỗi tâm có thể xác định, từ một điểm nơi thời gian kết thúc, khi nào nó được giải phóng cho sự mạc khải và vĩnh cửu. Chúng ta đã nhắc lại nhiều lần trước đây rằng anh em chỉ thực hiện một hành trình đã kết thúc.

9. Vì sự đồng nhất phải ở đây. Bất kể thời gian nào tâm đã ấn định cho sự mặc khải đều hoàn toàn không liên quan đến những gì phải là một trạng thái không đổi, mãi mãi như nó luôn như vậy; mãi mãi vẫn như bây giờ. Chúng ta chỉ đơn thuần đảm nhận vai trò được giao từ lâu và hoàn toàn được công nhận là đã hoàn thành một cách hoàn hảo bởi Đấng đã viết kịch bản cứu rỗi nhân Danh Đấng tạo dựng và nhân Danh Con của Đấng tạo dựng.

10. Không cần phải nói rõ thêm điều mà không ai trên thế giới có thể hiểu được. Khi sự mặc khải về sự đồng nhất của anh em xuất hiện, nó sẽ được biết và hiểu đầy đủ. Bây giờ chúng ta có việc phải làm, cho những người trong thời gian có thể nói về những điều vượt ra ngoài thời gian, và lắng nghe những lời giải thích những gì sắp đến đã là quá khứ. Tuy nhiên, những lời này có thể truyền đạt ý nghĩa gì cho những người vẫn đếm từng giờ, thức dậy, làm việc và đi ngủ theo chúng?

11. Vậy thì, chỉ cần anh em có việc phải làm để thực hiện vai trò của mình là đủ. Phần kết chắc chắn vẫn còn mơ hồ đối với anh em cho đến khi vai trò của anh em được hoàn thành. Điều đó không quan trọng. Vì vai trò của anh em vẫn là điều mà tất cả phần còn lại phụ thuộc vào. Khi anh em đảm nhận vai trò được giao cho anh em, sự cứu rỗi đến gần hơn một chút với mỗi trái tim không chắc chắn vẫn chưa đồng nhịp với Chúa.

12. Sự tha thứ là chủ đề trung tâm xuyên suốt sự cứu rỗi, giữ tất cả các phần của nó trong các mối quan hệ có ý nghĩa, hướng đi của nó được dẫn dắt và kết quả của nó chắc chắn. Và bây giờ chúng ta cầu xin ân sủng, món quà cuối cùng sự cứu rỗi có thể ban tặng. Trải nghiệm mà ân sủng mang lại sẽ kết thúc trong thời gian, vì ân sủng báo trước Thiên đường, tuy nhiên không thay thế ý nghĩ về thời gian mà chỉ trong một thời gian ngắn.

13. Khoảng thời gian này là đủ. Chính ở đây phép lạ được đặt để; được anh em trao lại từ những khoảnh khắc thánh mà anh em nhận được, thông qua ân sủng trong trải nghiêm của anh em, cho tất cả những ai nhìn thấy ánh sáng còn đọng lại trên khuôn mặt của anh em. Khuôn mặt của Christ là gì nếu không phải là khuôn mặt của người trong giây lát đã đi vào cõi vô tận, và mang về sự phản ảnh rõ ràng về sự hợp nhất mà anh ấy cảm thấy trong một khoảnh khắc, quay trở lại để ban phước cho thế giới? Làm thế nào cuối cùng anh em có thể đạt được nó mãi mãi, trong khi một phần của anh em (thế giới) vẫn ở bên ngoài, không biết, không được đánh thức, và cần anh em làm nhân chứng cho sự thật?

14. Hãy biết ơn khi trở lại [với thời gian], như anh em đã rất vui được đi trong một khoảnh khắc [vào trong sự vô tận], và nhận những món quà mà ân sủng đã ban cho anh em. Anh em mang chúng về cho chính mình. Và sự mặc khải đứng không xa phía sau. Nó đến là chắc chắn. Chúng ta cầu xin ân sủng, và kinh nghiệm đến từ ân sủng. Chúng ta chào đón sự giải thoát mà nó mang lại cho mọi người. Chúng ta không cầu xin điều không thể cầu xin. Chúng ta không nhìn xa hơn những gì ân sủng có thể mang lại. Vì điều này [sự giải thoát] chúng ta có thể cho trong ân sủng đã được ban cho chúng ta.

15. Mục tiêu học tập của chúng ta hôm nay không vượt quá lời cầu nguyện này. Tuy nhiên trên thế giới này, điều gì có thể hơn những gì chúng ta cầu xin ngày hôm nay với Đấng ban ân sủng mà chúng ta cầu xin, như nó đã được ban cho Ngài?

Nhờ ân sủng, con sống. Nhờ ân sủng, con được giải thoát.

Nhờ ân sủng, con cho đi. Nhờ ân sủng, con sẽ giải thoát.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ân sủng không thể đến cho đến khi tâm tự chuẩn bị cho sự chấp nhận thực sự. Trước đó cần có một thời gian thanh lọc và giai đoạn thanh lọc đó có thể kéo dài bao lâu đối với mỗi cá nhân. Đây là nơi chúng ta xóa bỏ cái ta ảo tưởng và các thứ luật của thế gian hoặc chúng ta xóa bỏ sự dính mắc hoặc niềm tin của mình vào tất cả các điều này. Chúng ta đang bắt đầu học cách trở nên chân thực hơn với chính mình và khi trở nên chân thực hơn, chúng ta cũng đang thu hẹp khoảng cách với những người khác.

-Đây là những bước cần thiết để ân sủng có thể khôi phục lại trong nhân thức của chúng ta vì nó chưa bao giờ rời xa. Chính ý tưởng tách biệt dường như tách rời chúng ta khỏi ân sủng của Chúa, tình yêu thương của Chúa không thuộc về thế giới này.

Bài 168: Ân sủng của Người đã ban cho con. Con nhận nó ngay bây giờ.

1. Chúa nói với chúng ta. Chúng ta không nên nói chuyện với Người sao? Người không xa cách. Người không tìm cách trốn tránh chúng ta. Chúng ta cố trốn tránh Người, và chịu đựng sự lừa dối. Người vẫn hoàn toàn có thể đến được. Người yêu Con của Người. Không có gì chắc chắn ngoài điều này, nhưng điều này là đủ. Người sẽ yêu Con của Người mãi mãi. Khi tâm của anh ấy còn đang ngủ, Người vẫn yêu anh ấy. Và khi tâm của anh ấy thức tỉnh, Người yêu anh ấy bằng Tình yêu thương không bao giờ thay đổi.

2. Nếu anh em chỉ cần biết được ý nghĩa của Tình yêu thương của Người, hy vọng và tuyệt vọng sẽ là điều không thể. Vì hy vọng sẽ mãi mãi được thỏa mãn; tuyệt vọng dưới bất kỳ hình thức nào cũng không thể tưởng tượng được. Ân điển của Người là câu trả lời cho mọi sự tuyệt vọng, vì trong đó là sự tưởng nhớ đến Tình yêu thương của Người. Người sẽ không vui lòng ban cho phương tiện để Ý muốn của Người được công nhận sao? Ân sủng của Người là của anh em bởi sự thừa nhận của anh em. Và ký ức về Người thức tỉnh trong tâm đang cầu xin Người phương tiện để giấc ngủ của nó được kết thúc.

3. Hôm nay chúng ta cầu xin Chúa món quà mà Người giữ gìn cẩn thận nhất trong trái tim của chúng ta, đang chờ được thừa nhận. Đây là món quà qua đó Người nghiêng về phía chúng ta và nâng chúng ta lên, tự Người thực hiện bước cuối cùng của sự cứu rỗi. Tất cả các bước trừ điều này chúng ta đều học, được hướng dẫn bởi Tiếng nói của Người. Nhưng cuối cùng chính Người cũng đến, và ôm chúng ta trong vòng Tay của Người và quét sạch mạng nhện trong giấc ngủ của chúng ta. Món quà ân điển của Người không chỉ là một câu trả lời. Nó khôi phục mọi ký ức mà tâm đang ngủ đã quên; hoàn toàn chắc chắn về ý nghĩa của Tình yêu thương là gì.

4. Chúa yêu thương Con của Người. Bây giờ hãy cầu xin Người ban cho phương tiện để thế giới này biến mất, và nhãn quan sẽ đến trước tiên, cùng với cái biết chỉ ngay sau đó. Vì trong ân sủng anh em nhìn thấy ánh sáng bao phủ toàn thế giới trong tình yêu thương, và nhìn thấy nỗi sợ hãi biến mất khỏi mọi khuôn mặt khi trái tim trỗi dậy và tuyên bố ánh sáng là của chúng. Bây giờ còn lại gì để Thiên đường bị trì hoãn thêm một lát nữa? Điều gì vẫn chưa được xóa bỏ khi sự tha thứ của anh em nhìn vào tất cả mọi thứ?

5. Hôm nay là một ngày mới và thánh khiết, vì chúng ta nhận được những gì đã được ban cho chúng ta. Niềm tin của chúng ta nằm ở Đấng ban cho, chứ không phải sự chấp nhận của chính chúng ta. Chúng ta thừa nhận những sai lầm của chúng ta, nhưng Người, mà mọi sai lầm đều không được biết đến, vẫn là Đấng trả lời những sai lầm của chúng ta bằng cách ban cho chúng ta phương tiện để từ bỏ chúng, và đến với Người với lòng biết ơn và tình yêu thương.

6. Và Người ngự xuống để gặp chúng ta, khi chúng ta đến với Người. Vì những gì Người đã chuẩn bị cho chúng ta, Người ban cho và chúng ta nhận được. Đó là Ý muốn của Người, bởi vì Người yêu Con của Người. Hôm nay, chúng ta cầu nguyện với Người, chỉ thưa lại lời Người đã ban cho chúng ta qua Tiếng nói của chính Người, Lời của Người, Tình yêu thương của Người:

Ân sủng của Người được ban cho con. Con nhận nó ngay bây giờ.

Thưa Cha, con đến với Người. Và Người sẽ đến với con, người cầu xin.

Con là đứa Con mà Người yêu thương.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chấp nhận và đón nhận ân điển của Chúa thay mặt cho tất cả mọi người. Đó không phải là điều cá nhân, nó bao gồm tất cả vì không phải cái ngã cá nhân mà là Ngã thánh, mà chúng ta cùng chia sẻ, chấp nhận, nhớ lại và đón nhận nhân danh mọi người. Cái ngã riêng tư không biết ân điển là gì. Chúng ta thực sự có thể đây nhanh trải nghiệm này khi ta mở rộng tâm và trái tim để đón nhận nó thay cho mọi người.

-Chúa nói chuyện với chúng ta. Người không ở xa. Chúa không huyền bí. Nghĩ rằng Chúa huyền bí và xa cách, chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được Người và đó là trò lừa của cái tôi. Nhưng cho đến khi chúng ta tự xuất hiện để nhận những gì Người truyền đạt, chúng ta không thể nói chuyện với Người.

-Chúa luôn sẵn sàng đến với chúng ta trong từng khoảnh khắc vì Chúa ở trong tâm ta. Chúa không có ờ ngoài kia. Không có Chúa và ta. Khi chúng ta cầu nguyên lên một Chúa ở xa, nhớ rằng đó là biện pháp bảo vệ của cái tôi để duy trì sự tách biệt. Chúa bận rộn, Chúa phán xét, Chúa đáng sợ, Chúa không có thời gian, thậm chí nếu Chúa có nói ta cũng không thể nghe. Đó là những cách cái tôi bảo vệ để giữ ta và Chúa tách biệt. Nhớ rằng có một ánh sáng trong tâm ta, đó là sự hiện diện của Chúa. Đó là Thánh Linh, tiêng nói của Chúa luôn sẵn sàng nói chuyện với chúng ta mọi lúc và chúng ta sẽ hiệp thông với Người toàn thời gian.

-Có một lời mời gọi trong bài học này để nhận ra rằng Chúa ở trong tâm ta, Thánh Linh ở trong tâm. Họ không ở ngoài kia.

Bài 167: Chỉ có một sự sống, và sự sống đó ta chia sẻ với Chúa.

1. Không có nhiều loại sự sống khác nhau, vì sự sống giống như sự thật. Nó không có mức độ. Nó là một điều kiện mà tất cả những gì Chúa tạo nên đều chia sẻ. Giống như tất cả những Ý nghĩ của Người, nó không có đối lập. Không có cái chết vì những gì Chúa tạo dựng đều chia sẻ sự sống của Người. Không có cái chết vì sự đối lập với Chúa không tồn tại. Không có cái chết vì Cha và Con là Một.

2. Trên thế giới này, dường như có một trạng thái trái ngược với sự sống. Anh em gọi nó là cái chết. Tuy nhiên, chúng ta đã học được rằng ý tưởng về cái chết có nhiều dạng. Đó là ý tưởng duy nhất đằng sau mọi cảm giác không phải là hạnh phúc tột cùng. Đó là sự báo động mà anh em phản ứng dưới bất kỳ hình thức nào không phải là niềm vui hoàn hảo. Tất cả những nỗi buồn, mất mát, lo lắng, khổ đau và đau đớn, thậm chí một chút thở dài mệt mỏi, một chút khó chịu hay một cái cau mày nhỏ nhất, đều thừa nhận cái chết. Và do đó phủ nhận anh em sống.

3. Anh em nghĩ rằng chết là của thân xác. Tuy nhiên, nó chỉ là một ý tưởng, không liên quan đến những gì được xem là vật chất. Một ý nghĩ thì ở trong tâm. Sau đó nó thể được áp dụng như tâm hướng dẫn nó. Nhưng nguồn gốc của nó là nơi nó phải được thay đổi, nếu sự thay đổi xảy ra. Ý tưởng không rời khỏi nguồn của nó. Sự nhân mạnh mà khóa học này đặt vào ý tưởng đó là do vai trò trung tâm của nó trong nỗ lực của chúng ta nhằm thay đổi tâm của anh em về chính mình. Đó là lý do anh em có thể chữa lành. Đó là nguyên nhân của việc chữa lành. Đó là tại sao anh em không thể chết. Sự thật của nó đã thiết lập anh em là một với Chúa.

4. Cái chết là ý nghĩ rằng anh em tách biệt khỏi Đấng tạo dựng của mình. Đó là niềm tin rằng điều kiện thay đổi, cảm xúc luân chuyển vì những nguyên nhân anh em không thể kiểm soát, anh em không tạo ra, và anh em không bao giờ có thể thay đổi. Đó là niềm tin cố định rằng các ý tưởng có thể rời khỏi nguồn của chúng, và mang những phẩm chất mà nguồn không có, trở nên khác biệt với nguồn gốc của chính chúng, tách biệt khỏi nguồn về chủng loại cũng như khoảng cách, thời gian và hình thức.

5. Cái chết không thể đến từ sự sống. Các ý tưởng vẫn thống nhất với nguồn của chúng. Chúng có thể mở rộng tất cả những gì mà nguồn của chúng chứa đựng. Bằng cách đó, chúng có thể vượt xa chính mình. Nhưng chúng không thể sinh ra những gì chưa bao giờ được ban cho chúng. Chúng được tạo ra như thế nào thì việc chúng tạo ra cũng sẽ như vậy. Chúng được sinh ra như thế nào thì chúng cũng sẽ sản sinh như vậy. Và chúng đến từ đâu, chúng sẽ trở về nơi đó.

6. Tâm có thể nghĩ nó đang ngủ, nhưng chỉ vậy thôi. Nó không thể thay đổi những gì là trạng thái thức của nó. Nó không thể tạo ra cái thân, cũng không thể ở trong cái thân. Những gì xa lạ với tâm thì không tồn tại, bởi vì nó không có nguồn gốc. Vì tâm tạo ra mọi thứ hiện hữu, và không thể cho chúng những thuộc tính mà nó không có, cũng không thể thay đổi trạng thái là tâm, vĩnh cữu của chính nó. Nó không thể tạo ra vật chất. Cái dường như chết chỉ là dấu hiệu của tâm đang ngủ.

7. Đối lập với sự sống chỉ có thể là một hình thức khác của sự sống. Như vậy, nó có thể dung hòa với những gì đã tạo nên nó, bởi vì sự thật nó không đối lập. Hình thức của nó có thể thay đổi; nó có thể có vẻ không phải là nó. Nhưng tâm vẫn là tâm, dù thức hay ngủ. Nó không phải là đối lập của nó trong bất kỳ thứ gì được tạo nên, cũng như trong những gì nó dường như tạo ra khi nó tin rằng mình đang ngủ.

8. Chúa chỉ tạo nên tâm thức tỉnh. Người không ngủ, và các tạo phẩm của Người không thể chia sẻ những gì người không ban tặng, cũng không tạo ra những điều kiện mà Người không chia sẻ với chúng. Ý nghĩ về cái chết không phải là điều đối lập với những ý nghĩ về sự sống. Mãi mãi không bị đối lập bởi bất kỳ loại đối lập nào, những Ý nghĩ của Chúa vẫn mãi mãi không thay đổi, với sức mạnh mở rộng mãi mãi không thay đổi, nhưng vẫn ở trong chính chúng, vì chúng ở khắp mọi nơi.

9. Điều tưởng chừng như đối lập với sự sống chỉ đơn thuần là ngủ. Khi tâm chọn trở thành thứ không phải là nó, và đảm nhận một sức mạnh xa lạ mà nó không có, một trạng thái xa lạ mà nó không thể bước vào, hoặc một tình trạng sai lầm không có trong Nguồn của nó, nó dường như chỉ đi ngủ một lúc. Nó mơ về thời gian; một khoảng thời gian mà những gì dường như xảy ra chưa bao giờ xảy ra, những thay đổi được tạo ra là không có thực chất, và mọi sự kiện đều không ở đâu cả. Khi tâm thức tỉnh, nó chỉ tiếp tục như nó vẫn vậy.

10. Hôm nay chúng ta hãy là con cái của sự thật và đừng từ chối di sản thánh của chúng ta. Sự sống của chúng ta không như chúng ta tưởng tượng. Ai thay đổi sự sống chỉ vì nhắm mắt lại, hay biến mình thành không phải là mình vì anh ấy ngủ, và nhìn thấy trong giấc mơ điều trái ngược với anh ta là gì? Chúng ta sẽ không yêu cầu cái chết dưới bất kỳ hình thức nào ngày hôm nay. Chúng ta cũng sẽ không để những điều tưởng tượng đối lập với sự sống tồn tại, dù chỉ trong khoảnh khắc, ở nơi Ý nghĩ về sự sống vĩnh cửu đã được đặt ra bởi chính Chúa.

11. Ngôi nhà thánh của Người mà chúng ta cố gắng gìn giữ ngày hôm nay như Người đã thiết lập nó, và muốn nó tồn tại mãi mãi. Người là Chúa của những gì chúng ta nghĩ ngày hôm nay. Và trong những Ý nghĩ của Người, vốn không có sự đối lập, chúng ta hiểu rằng có một sự sống mà chúng ta chia sẻ với Người, với tất cả tạo phẩm, với cả những ý nghĩ của chúng, mà Người đã tạo nên trong một sự sống thống nhất không thể tách rời trong cái chết và rời bỏ Nguồn sống mà nó đến từ đó.

12. Chúng ta chia sẻ một sự sống vì chúng ta có một Nguồn duy nhất, một Nguồn mà từ đó sự hoàn hảo đến với chúng ta, luôn ở trong những tâm thánh mà Người đã tạo nên hoàn hảo. Chúng ta đã từng là như vậy, bây giờ vẫn vậy và sẽ mãi mãi như vậy. Một tâm đang ngủ phải thức tỉnh, vì nó nhìn thấy sự hoàn hảo của chính nó phản chiếu Chúa của sự sống một cách hoàn hảo đến mức nó mờ dần vào những gì được phản chiếu ở đó. Và bây giờ nó không còn là một sự phản chiếu đơn thuần nữa. Nó trở thành thứ được phản chiếu, và là ánh sáng khiến sự phản chiếu có thể xảy ra. Bây giờ không cần nhãn quan nào nữa. Vì tâm đã thức tĩnh là tâm biết được Nguồn của nó, Ngã của nó, sự Thánh khiết của nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều này đã được nói nhiều lần trong khóa học nhưng hầu hết chúng ta thông qua bộ lọc của cái tôi có xu hướng coi nó là phép ẩn dụ chứ không phải nghĩa đen, đó là sự sống giống như tình yêu và sự thật không có mức độ, tình yêu không có mức độ, sự thật không có mức độ nên không có mức độ nào của sự sống. Sự sống là sự sống, không có nhiều loại sự sống khác nhau cũng như tình yêu thương và sự thật.

-Chúa là sự sống, Chúa là sự thật, Chúa là tình yêu thương và vì vậy trong sự tạo dựng của Người, tất cả tạo phẩm của Người đều chia sẻ sự sống duy nhất này, một sự thật, một tình yêu thương. Vì vậy ý ​​tưởng cho rằng chúng ta có thể ở trong Chúa, trải nghiệm cuộc sống như Chúa hoặc cuộc sống với Chúa và cũng có một cuộc sống khác nơi mà chúng ta dường như thấy mình ở trong giấc mơ với tư cách là một cái ta huyễn ảo, với một hệ thống suy nghĩ của cái tôi có những trải nghiệm mà Chúa không tham gia hoặc thậm chí không nhận thức được, đó là điều đang chỉ ra rằng ta không thể có những kiểu đời sống khác nhau, một đời sống tâm linh, một đời sống vật chất, một đời sống vĩnh cữu, một đời sống trần tục.

-Đối với nỗi sợ hãi là nền tảng của hệ thống suy nghĩ bản ngã, nỗi sợ hãi cũng không có mức độ vì tất cả nỗi sợ hãi đều là sợ hãi, là chướng ngại hoàn toàn đối với tình yêu thương và do đó là chướng ngại hoàn toàn đối với sự sống và lời kêu gọi cái chết khiến bất cứ ai cũng sợ hãi.

-Vậy nên toàn bộ chuyện này là ta tự hỏi sẽ như thế nào nếu đối lập với sự sống, mọi thứ nảy sinh ở đây đều là một dạng của cái chết kể cả những điều tích cực. Vì vậy chúng ta dường như sống một thời gian trong giấc mơ về cái chết để rồi cuối cùng cũng chết nhưng khởi đầu luôn là cái chết vì nó là ý nghĩ tách rời khỏi sự sống. Vì vậy, tạ ơn Chúa, chúng ta có được sự tha thứ, vì sự tha thứ xóa bỏ tất cả những điều đó.

Bài 166: Ta được giao phó những món quà của Chúa.

1. Tất cả mọi thứ đều được ban cho anh em. Sự tin tưởng của Chúa dành cho anh em là vô hạn. Người biết con của Người. Người cho đi mà không có ngoại lệ, không giữ lại điều gì có thể góp phần mang lại hạnh phúc cho anh em. Tuy nhiên trừ khi ý muốn của anh em là một với ý muốn của Người, nếu không thì những món quà của Người sẽ không nhận được. Nhưng điều gì khiến anh em nghĩ rằng có một ý muốn khác ngoài ý muốn của Người?

2. Đây là nghịch lý làm nền tảng cho việc tạo ra thế giới. Thế giới này không phải là Ý muốn của Chúa, và vì vậy nó không có thật. Tuy nhiên, những ai nghĩ rằng nó có thật chắc chắn vẫn phải tin rằng có một ý muốn khác, và là ý muốn dẫn đến những tác động ngược lại với những gì Người muốn. Thực sự là không thể; nhưng mọi cái tâm nhìn vào thế giới và đánh giá nó là chắc chắn, vững chắc, đáng tin cậy và đúng thật thì tin vào hai người tạo dựng; hoặc vào một người, một mình anh ta. Nhưng không bao giờ tin vào một Chúa.

3. Những món quà của Chúa không thể chấp nhận được đối với bất kỳ ai giữ niềm tin kỳ lạ như vậy. Anh ta phải tin rằng chấp nhận những món quà của Chúa, dù chúng có thể trở nên rõ ràng đến đâu, dù anh ta được kêu gọi khẩn thiết như thế nào để tuyên bố chúng là của mình, là bị ép buộc phải phản bội chính mình. Anh ta phải phủ nhận sự có mặt của chúng, mâu thuẫn với sự thật, và chịu khổ đau để bảo vệ thế giới mà anh ta đã tạo ra.

4. Đây là ngôi nhà duy nhất mà anh ấy nghĩ mình biết. Đây là nơi an toàn duy nhất mà anh ấy tin rằng mình có thể tìm thấy. Không có thế giới mà anh ấy tạo ra thì anh ấy là kẻ bị ruồng bỏ, không nhà và sợ hãi. Anh ấy không nhận ra rằng chính ở đây anh ấy thực sự sợ hãi và không nhà; một kẻ bơ vơ lang thang xa nhà, xa quá lâu đến nỗi anh ấy không nhận ra rằng anh ấy đã quên mất mình từ đâu đến, mình đi đâu, và thậm chí mình thực sự là ai.

5. Tuy nhiên, trong những chuyến lang thang cô đơn, vô nghĩa của mình, những món quà của Chúa vẫn đi cùng anh, tất cả đều không được anh ấy biết đến. Anh ấy không thể mất chúng. Nhưng anh ấy sẽ không nhìn vào những gì được dành cho anh ấy. Anh ấy tiếp tục lang thang, nhận thức được sự vô ích mà anh ấy thấy về mình ở khắp mọi nơi, nhận ra số phận nhỏ bé của mình càng nhỏ dần, khi anh ấy chẳng tiến về đâu. Anh ấy vẫn lang thang trong đau khổ và nghèo đói, đơn độc mặc dù Chúa ở bên anh ấy, và một kho báu của anh ấy lớn đến mức mọi thứ thế giới chứa đựng đều vô giá trị trước sự vĩ đại của nó.

6. Anh ấy có vẻ là một nhân vật đáng thương; mỏi mệt, kiệt sức, trong bộ quần áo xơ xác, và đôi chân rỉ máu do đi trên con đường gồ ghề. Không ai mà không giống với anh ấy, vì tất cả những người đến đây đều theo đuổi con đường mà anh ấy đi, và đều cảm thấy thất bại và tuyệt vọng như anh ấy đang cảm nhận. Tuy nhiên, anh ấy có thực sự bi thảm, khi anh em thấy rằng anh ấy đang đi theo con đường mình đã chọn, và chỉ cần nhận ra Ai đi cùng anh ấy và mở kho báu của mình để được tự do?

7. Đây là cái ngã anh em đã chọn, cái ngã anh em đã tạo ra để thay thế cho thực tại. Đây là cái ngã anh em bảo vệ một cách tàn bạo chống lại mọi lý lẽ, mọi bằng chứng, và mọi nhân chứng có bằng chứng cho thấy đây không phải là anh em. Anh em không chú ý đến chúng. Anh em đi trên con đường đã chọn của mình, với đôi mắt nhìn xuống sợ rằng anh em có thể thoáng thấy sự thật, và được giải thoát khỏi sự tự lừa dối và được tự do.

8. Anh em sợ hãi thu mình lại sợ rằng anh em sẽ cảm thấy Đấng Christ chạm vào vai của anh em, và nhận ra bàn tay nhẹ nhàng của Ngài hướng dẫn anh em nhìn vào những món quà của mình. Vậy thì làm thế nào anh em có thể tuyên bố sự nghèo khó của mình trong cảnh lưu đày? Ngài sẽ khiến anh em bật cười trước nhận thức này về chính mình. Vậy thì sự tự thương hại ở đâu? Và điều gì sẽ xảy ra với tất cả những bi kịch anh em đã tìm cách tạo ra cho người mà Chúa chỉ muốn mang lại niềm vui.

9. Nỗi sợ hãi xa xưa của anh em giờ đã ập đến, và công lý cuối cùng đã bắt kịp anh em. Bàn tay của Đấng Christ đã chạm vào vai của anh em, và anh em cảm thấy mình không đơn độc. Anh em thậm chí còn nghĩ rằng cái ngã khốn khổ mà anh em từng nghĩ là mình không thể là danh tính của anh em. Có lẽ Lời Chúa đúng hơn lời của anh em. Có lẽ những món quà của Người dành cho anh em là có thật. Có lẽ Người không hoàn toàn bị đánh lừa bởi kế hoạch của anh em nhằm giữ Con của Người trong sự lãng quên sâu sắc, và đi theo con đường anh em đã chọn mà không có Ngã của anh em.

10. Ý Chúa không chống đối. Nó chỉ là vậy. Đó không phải là Chúa mà anh em giam cầm trong kế hoạch đánh mất Ngã của mình. Người không biết về một kế hoạch quá xa lạ như vậy với Ý muốn của Người. Có một nhu cầu mà Người không hiểu, nhưng Người đã đưa ra câu Trả lời. Chỉ vậy thôi. Và anh em, người đã có được câu Trả lời này không cần bất cứ gì khác ngoài điều này.

11. Bây giờ chúng ta sống, vì bây giờ chúng ta không thể chết được. Mong muốn cái chết đã được trả lời, và cái thấy nhìn vào nó bây giờ đã được thay thế bằng nhãn quan nhận ra rằng anh em không phải như những gì anh em giả vờ là. Đấng đi cùng anh em nhẹ nhàng giải đáp mọi nỗi sợ hãi của anh em bằng câu trả lời đầy lòng thương xót này, “Không phải vậy.” Ngài chỉ ra tất cả những món quà mà anh em có mỗi khi ý nghĩ về sự nghèo khó đè nặng lên anh em và nói về sự Đồng hành của Ngài khi anh em cảm thấy mình cô đơn và sợ hãi.

12. Tuy nhiên, Ngài vẫn nhắc nhở anh em về một điều nữa mà anh em đã quên. Vì cái chạm của Ngài vào anh em đã làm cho anh em giống như Ngài. Những món quà anh em có không chỉ dành riêng cho anh em. Những gì Ngài đến để ban cho anh em, bây giờ anh em phải học cách cho đi. Đây là bài học từ việc ban cho của Ngài, vì Ngài đã cứu anh em khỏi sự cô độc mà anh em tìm cách tạo ra để trốn tránh Chúa. Ngài đã nhắc nhở anh em về tất cả những món quà mà Chúa đã ban cho anh em. Ngài cũng nói về những gì sẽ trở thành ý muốn của anh em khi anh em chấp nhận những món quà này, và nhận ra chúng là của chính mình.

13. Những món quà là của anh em, được giao phó cho anh em chăm sóc, để trao cho tất cả những người đã chọn con đường cô đơn mà anh em đã thoát khỏi. Họ không hiểu họ chỉ theo đuổi những mong muốn của họ. Chính anh em là người dạy cho họ bây giờ. Vì anh em đã học được nơi Đấng Christ rằng có một con đường khác để họ đi. Hãy dạy họ bằng cách cho họ thấy niềm hạnh phúc đến với những người cảm nhận được cái chạm của Đấng Christ và nhận ra những món quà của Chúa. Đừng để nỗi buồn cám dỗ anh em không trung thành với niềm tin của mình.

14. Những tiếng thở dài của anh em giờ đây sẽ phản bội hy vọng của những người trông cậy vào anh em để được giải thoát. Nước mắt của anh em là của họ. Nếu anh em bị bệnh, anh em chỉ ngăn cản sự chữa lành của họ. Những gì anh em sợ chỉ dạy cho họ rằng nỗi sợ của họ là chính đáng. Bàn tay của anh em trở thành người ban cái chạm của Đấng Christ; sự thay đổi tâm của anh em trở thành bằng chứng cho thấy những ai chấp nhận những món quà của Chúa không bao giờ phải chịu đựng bất cứ điều gì. Anh em được giao phó giải thoát thế giới khỏi nỗi đau.

15. Đừng phản bội nó. Hãy trở thành bằng chứng sống về những gì cái chạm của Đấng Christ có thể mang đến cho mọi người. Chúa đã giao phó tất cả những món quà của Người cho anh em. Hãy làm chứng trong niềm hạnh phúc của anh em về việc tâm đã được biến đổi như thế nào khi chọn chấp nhận những món quà của Người, và cảm nhận được cái chạm của Đấng Christ. Đó là sứ mệnh của anh em bây giờ. Vì Chúa giao phó việc ban tặng những món quà của Người cho tất cả những ai đã nhận được chúng. Người đã chia sẻ niềm vui của Người với anh em. Và bây giờ anh em đi chia sẻ nó với thế giới.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thật không thay đổi đó là ý muốn của chúng ta là một với ý muốn của Chúa, nhưng chính nhận thức của chúng ta về điều đó, nếu chúng ta không nhận thức được điều đó, nếu chúng ta tin rằng chúng ta vẫn là cái ta ảo tưởng, cái ngã thân xác thì tất nhiên chúng ta sẽ không nhận biết được những món quà của Người.

-Ta rời khỏi nó và ta quên, ta không biết mình có gì nhưng khi ta trở lại phù hợp với Chúa trong khoảnh khắc hiện tại thì ký ức với nhãn quan của Đấng Christ được phục hồi cho ta, rằng ta là vương quốc thiên đường, mọi thứ đều ban cho ta và ta là một với Người. Nếu ta trải qua một ngày mà không có sự hiện diện của Người mà chúng ta đã nói ở bài học trước thì ta sẽ hoạt động ngược lại với điều này, những món quà của Chúa, và ta sẽ hoạt động từ tâm nghĩ rằng mình thiếu thốn.

-Nếu ta tin rằng ta tách biệt, nếu ta tin rằng ta có ý muốn cá nhân với những kế hoạch riêng tư tách biệt với anh chị em của mình và Chúa thì chúng ta sẽ có những xung đột lớn lao, nhưng khi ta nhận thức được rằng ta là một với ý muốn của Chúa thì ta nhận được những món quà của Người và ta không thể xung đột với bất kỳ ai khác.

Bài 165: Đừng để tâm ta phủ nhận Ý nghĩ của Chúa.

1. Điều gì làm cho thế giới này có vẻ như thật ngoại trừ việc anh em phủ nhận sự thật nằm ở phía sau? Điều gì ngoài những ý nghĩ của anh em về đau khổ và cái chết che khuất hạnh phúc trọn vẹn và sự sống vĩnh cửu mà Cha của anh em muốn dành cho anh em? Và điều gì có thể che giấu những gì không thể che giấu ngoại trừ ảo tưởng? Điều gì có thể giấu anh em những gì anh em đã có ngoại trừ lựa chọn của anh em không nhìn thấy nó, phủ nhận nó có ở đó.

2. Ý nghĩ của Chúa đã tạo nên anh em. Nó không rời xa anh em, cũng như anh em chưa bao giờ rời xa nó một khoảnh khắc nào. Nó thuộc về anh em. Nhờ nó anh em sống. Đó là Nguồn sống của anh em, giữ cho anh em là một với nó, và mọi thứ là một với anh em bởi vì nó không rời khỏi anh em. Ý nghĩ của Chúa bảo vệ anh em, chăm sóc anh em, làm cho nơi nghỉ ngơi của anh em được êm ái và con đường của anh em được suôn sẻ, thắp sáng tâm của anh em bằng hạnh phúc và tình yêu thương. Sự vĩnh cửu và sự sống đời đời tỏa sáng trong tâm của anh em, bởi vì Ý nghĩ của Chúa không rời xa anh em mà vẫn ở lại với anh em.

3. Ai có thể từ chối sự an toàn và bình yên, niềm vui, sự chữa lành và sự bình an trong tâm, sự nghỉ ngơi yên tĩnh, sự thức tỉnh bình lặng của mình, nếu anh ấy chỉ cần nhận ra chúng ở đâu? Liệu anh ấy sẽ không ngay lập tức chuẩn bị đi đến nơi chúng được tìm thấy, từ bỏ mọi thứ khác coi như vô giá trị so với chúng? Và sau khi tìm thấy chúng, anh ấy không muốn đảm bảo rằng chúng ở lại với anh ấy, và anh ấy ở lại với chúng sao?

4. Đừng chối bỏ Thiên đường. Nó là của anh em ngày hôm nay, chỉ cần hỏi. Anh em cũng không cần nhận thức được món quà tuyệt vời như thế nào, tâm của anh em sẽ thay đổi ra sao trước khi nó đến với anh em. Hãy hỏi để nhận, và nó được ban cho anh em. Niềm tin chắc nằm trong đó. Cho đến khi anh em chào đón nó như của anh em, sự không chắc chắn vẫn còn. Tuy nhiên, Chúa rất công bằng. Sự chắc chắn là không bắt buộc để nhận được những gì chỉ có sự chấp nhận của anh em mới có thể ban tặng.

5. Hãy hỏi với lòng mong muốn. Anh em không cần chắc chắn rằng anh em yêu cầu điều duy nhất anh em muốn. Nhưng khi anh em đã nhận được, anh em sẽ chắc chắn rằng anh em có được kho báu mà anh em luôn tìm kiếm. Vậy anh em sẽ đánh đổi điều gì để lấy nó? Điều gì sẽ khiến anh em bây giờ để nó biến mất khỏi nhãn quan xuất thần của anh em? Vì cái thấy này chứng minh rằng anh em đã đổi sự mù quáng để lấy mắt sáng của Đấng Christ; tâm của anh em đã gạt bỏ sự phủ nhận sang một bên, và chấp nhận Ý nghĩ của Chúa như là di sản của anh em.

6. Bây giờ mọi nghi ngờ đã qua, sự kết thúc của cuộc hành trình đã trở nên chắc chắn, và sự cứu rỗi đã ban cho anh em. Bây giờ quyền năng của Đấng Christ ở trong tâm của anh em, để chữa lành như anh em đã được chữa lành. Vì bây giờ anh em là một trong những người cứu rỗi thế giới. Số phận của anh em nằm ở đó và không ở đâu khác. Liệu Chúa có đồng ý để cho Con của Người bị đói mãi mãi vì anh ấy từ chối nguồn dinh dưỡng mà anh ấy cần để sống không? Sự phong phù ở trong anh ấy, và sự thiếu thốn không thể cắt đứt anh ấy khỏi Tình yêu thương nâng đỡ của Chúa và khỏi nhà của mình.

7. Hãy thực tập ngày hôm nay trong hy vọng. Vì hy vọng thực sự là chính đáng. Những nghi ngờ của anh em là vô nghĩa, vì Chúa là chắc chắn. Và Ý nghĩ của Người không bao giờ vắng bóng. Sự chắc chắn phải ở trong anh em, những người là chủ nhà của Người. Khóa học này loại bỏ mọi nghi ngờ mà anh em đã xen vào giữa Người và sự chắc chắn của anh em về Người.

8. Chúng ta trông cậy vào Chúa, chứ không phải vào chính mình, để ban cho chúng ta sự chắc chắn. Và trong Danh Người chúng ta thực tập như Lời của Người hướng dẫn chúng ta làm. Sự chắc chắn của Người nằm ngoài mọi nghi ngờ của chúng ta. Tình yêu thương của Người vẫn vượt ra ngoài mọi nỗi sợ hãi của chúng ta. Ý nghĩ của Người vẫn nằm ngoài mọi giấc mơ và vẫn ở trong tâm chúng ta, theo Ý muốn của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta là những ý tưởng trong tâm của Chúa. Ý nghĩ của Chúa đã tạo nên chúng ta trong tâm của Người. Tất cả tạo phẩm đều ở trong tâm của Chúa. Chúng ta là một trong tâm của Người. Chúa tạo nên chúng ta và duy trì sự hoàn hảo của chúng ta. Người chi phối mọi thứ liên quan đến cuộc sống của chúng ta và cung cấp cho nó. Đây là những gì cần ghi nhớ mỗi khi nỗi sợ hãi đến với chúng ta. Người giữ ta là một trong Người. Không có sức mạnh nào có thể tách ta ra khỏi Người. Đó chỉ có thể là một suy nghĩ, là niềm tin của chúng ta, nhưng ta có thể rút lại hoặc hủy bỏ niềm tin đó và chấp nhận sự thật.

-Khi chúng ta cho phép tâm của mình chấp nhận sự thật rằng ta là một ý tưởng trong tâm của Chúa, tất cả những gì ta nghĩ đến hoặc cần hoặc mong muốn mang lại cho ta điều tốt đẹp hoặc hạnh phúc đã có ngay ở đây trong tâm. Vì vậy, những gì dường như là vấn đề trước đây dù đó là gì, giải pháp đã được đưa ra khi tâm được chữa lành trở về với sự toàn vẹn. Chỉ có tâm bị phân chia mới thấy thiếu thốn, bệnh tật, rắc rối. Một tâm được chữa lành chỉ nhìn vào khuôn mặt của Chúa ở mọi nơi và thấy sự trọn vẹn của Chúa. Không thể có vấn đề trong Chúa và khi tâm biết điều đó, tâm đó sẽ không còn vấn đề.

Bài 164: Bây giờ chúng ta là một với Người là Nguồn của chúng ta.

1. Thời gian nào ngoài bây giờ mới có thể nhận ra sự thật? Hiện tại là thời gian duy nhất tồn tại. Và vì vậy hôm nay, khoảnh khắc này, bây giờ, chúng ta bắt đầu nhìn vào những gì mãi mãi có ở đó; không phải dưới cái nhìn của chúng ta, nhưng dưới mắt của Đấng Christ. Ngài nhìn vượt qua thời gian, và thấy sự vĩnh cữu được thể hiện ở đó. Ngài nghe thấy những âm thanh mà thế giới vô nghĩa, bận rộn tạo ra, nhưng Ngài nghe thấy chúng một cách lờ mờ. Vì vượt ra ngoài tất cả những điều đó, Ngài nghe thấy bài ca của Thiên Đường, và Tiếng nói của Chúa rõ ràng hơn, ý nghĩa hơn, gần gũi hơn.

2. Thế giới dễ dàng phai mờ trước mắt Ngài. Âm thanh của nó mờ dần. Một giai điệu từ xa ngoài thế giới càng trở nên rõ ràng hơn; một tiếng gọi cổ xưa mà Ngài đưa ra một câu trả lời cổ xưa. Anh em sẽ nhận ra cả hai, vì chúng chỉ là câu trả lời của anh em cho Tiếng gọi của Cha anh em dành cho anh em. Christ trả lời cho anh em, vang vọng Ngã của anh em, sử dụng tiếng nói của anh em để bày tỏ sự đồng ý vui vẻ của Ngài; chấp nhận sự giải thoát của anh em cho anh em.

3. Việc thực tập của anh em hôm nay thánh khiết biết bao, khi Đấng Christ ban cho anh em cái nhìn của Ngài và nghe thay anh em, và đáp lại Tiếng gọi mà Ngài nghe thấy nhân danh anh em! Thật yên tĩnh biết bao thời gian mà anh em dành cho Ngài, vượt ra ngoài thế gian. Thật dễ dàng như thế nào mọi thứ dường như là tội lỗi của anh em đều được lãng quên, và mọi nỗi buồn của anh em không được nhớ đến. Vào ngày này, sự đau buồn được đặt sang một bên, vì những hình ảnh và âm thanh đến từ gần hơn thế giới này đều rõ ràng đối với anh em, những người hôm nay sẽ chấp nhận những món quà mà Ngài ban tặng.

4. Có một sự im lặng mà thế gian không thể xâm phạm. Có một sự bình yên cổ xưa mà anh em mang trong tim và không đánh mất. Có một cảm giác thánh khiết trong anh em mà ý nghĩ về tội lỗi chưa bao giờ chạm tới. Tất cả điều này hôm nay anh em sẽ nhớ. Sự trung thành trong việc thực tập ngày hôm nay sẽ mang lại những phần thưởng rất lớn và hoàn toàn khác biệt với mọi thứ anh em tìm kiếm trước đây, đến mức anh em sẽ biết rằng kho báu của anh em ở đây, và sự nghỉ ngơi của anh em ở đây.

5. Đây là ngày mà những tưởng tượng vô ích mở ra như một bức màn, để tiết lộ những gì nằm bên ngoài chúng. Bây giờ những gì thực sự ở đó trở nên rõ ràng, trong khi tất cả những bóng tối dường như che giấu nó chỉ đơn thuần chìm xuống. Bây giờ sự cân bằng đã được lặp lại, và cán cân phán xét được giao cho Đấng phán xét đúng đắn. Và trong sự phán xét của Ngài, một thế giới sẽ mở ra trong sự vô tội hoàn hảo trước mắt anh em. Bây giờ anh em sẽ thấy nó bằng con mắt của Đấng Christ. Bây giờ sự biến đổi của nó đã rõ ràng với anh em.

6. Anh em, ngày này là thiêng liêng đối với thế giới. Nhãn quan của anh em, được ban cho anh em từ xa hơn mọi thứ trên thế giới, nhìn lại chúng dưới một ánh sáng mới. Và những gì anh em thấy trở thành sự chữa lành và sự cứu rỗi thế giới. Những thứ có giá trị và không có giá trị đều được nhận thức và nhận ra chúng là gì. Và những gì xứng đáng với tình yêu thương của anh em sẽ nhận được tình yêu thương của anh em, trong khi không còn gì đáng sợ nữa.

7. Hôm nay chúng ta sẽ không phán xét. Chúng ta sẽ chỉ nhận được những gì được ban cho chúng ta từ sự phán xét được thực hiện bên ngoài thế giới. Sự thực tập của chúng ta hôm nay trở thành món quà biết ơn vì được giải thoát khỏi sự mù quáng và đau khổ. Tất cả những gì chúng ta nhìn thấy sẽ chỉ làm tăng thêm niềm vui của chúng ta, bởi vì sự thánh khiết của nó phản ánh sự thánh khiết của chính chúng ta. Chúng ta được tha thứ dưới cái nhìn của Đấng Christ, với tất cả thế giới được tha thứ trong cái nhìn của chúng ta. Chúng ta ban phước cho thế giới, khi chúng ta nhìn nó trong ánh sáng mà Đấng cứu rỗi nhìn chúng ta, và ban cho nó sự tự do được ban cho chúng ta thông qua nhãn quan tha thứ của Ngài, chứ không phải của chúng ta.

8. Hãy mở bức màn trong sự thực tập của anh em bằng cách chỉ buông bỏ tất cả những gì anh em nghĩ là mình muốn. Những kho báu tầm thường của anh em hãy cất đi, và để lại không gian trong sạch và rộng mở trong tâm của anh em nơi Đấng Christ có thể đến và ban cho anh em báu vật cứu rỗi. Người cần tâm thánh khiết nhất của anh em để cứu thế giới. Mục đích này không xứng đáng là của anh em sao? Không phải nhãn quan của Đấng Christ xứng đáng được tìm kiếm trên những mục tiêu không thoả mãn của thế giới sao?  

9. Đừng để ngày hôm nay trôi qua mà không có những món quà nó dành cho anh em khi nhận được sự đồng ý và chấp nhận của anh em. Chúng ta có thể thay đổi thế giới, nếu anh em thừa nhận chúng. Anh em có thể không thấy được giá trị mà sự chấp nhận của anh em mang lại cho thế giới. Nhưng điều này anh em chắc chắn muốn; anh em có thể đánh đổi mọi khổ đau để lấy niềm vui ngay hôm nay. Hãy thực tập nghiêm túc, và món quà là của anh em. Chúa có lừa dối anh em không? Lời hứa của Người có thể thất bại không? Anh em có thể giữ lại quá ít không, khi Bàn tay của Người đưa ra sự cứu rỗi hoàn toàn cho Con của Người?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khoảnh khắc này, ngay bây giờ chúng ta bắt đầu nhìn vào những gì tồn tại mãi mãi ở đó, tức là Nước Trời. Tạo phẩm của Chúa ở khắp mọi nơi, Chúa là tất cả và vì vậy chỉ thông qua bộ lọc của cái tôi chúng ta dường như bị che khuất khỏi cái thấy thực sự của mình, nhãn quan của Đấng Christ, khả năng của chúng ta trong việc nhìn thấy tạo phẩm như nó là chứ không phải như chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã tạo ra nó.

-Nền tảng lớn nhất trong niềm tin về sự tách biệt đó là ý tưởng về thời gian và chúng ta quá bận rộn với những suy nghĩ trong quá khứ và nỗi lo lắng về tương lai mà không bao giờ có mặt trong hiện tại mà chỉ trong khoảnh khắc hiện tại mà ta mới có thể nhìn thấy bằng nhãn quan của Đấng Christ. Vậy thì việc quan sát tâm của chúng ta quan trọng biết bao.

-Khi chúng ta kết hợp sâu sắc với một người anh em và cái thân biến mất và chúng ta nhận ra sự đồng nhất của chúng ta rằng chỉ có một người trong chúng ta ở đây, điều này gợi lên ký ức về Cha, khi ấy ký ức về toàn bộ đoàn con và sự đồng nhất của chúng ta với tạo phẩm cũng được phục hồi cho chúng ta. Trạng thái cảm nhận đó không liên quan gì đến tâm suy nghĩ, thực tế nó là một ân sủng.

-Cái ta, thân và suy nghĩ tan biến vì mọi thứ chân thật sẽ thay thế chúng và niềm vui thực sự sẽ đến vì đó chính là chúng ta. Đó cũng là lúc ta biết được rằng chúng ta hoàn toàn miễn nhiễm với mọi thứ cái tôi đã mơ ra. Đó quả là một trải nghiệm, đó là sự thật, đó là ánh sáng.

-Chúng ta không cần phải làm gì để trải nghiệm điều này, nó không phải là việc phải làm điều gì, nó không phải là việc đạt được điều gì. Đó là sự cho phép và đó là sự phó thác sâu sắc cho tình yêu thương, đó là sự phó thác sâu sắc cho cốt lõi về chúng ta là gì, đó là sự vô tội không thay đổi.