Bài 168: Ân sủng của Người đã ban cho con. Con nguyện đón nhận trọn vẹn ngay lúc này.

1. Thượng đế trò chuyện với chúng ta. ²Chẳng lẽ chúng ta lại không trò chuyện với Người sao? ³Người không hề ở xa xôi. ⁴Người không hề cố gắng trốn tránh chúng ta. ⁵Chính chúng ta mới là những kẻ cố gắng trốn tránh Người, và phải chịu đau khổ từ sự dối lừa đó. Người vẫn hoàn toàn có thể đến được. Người yêu Con của Người. Không có gì chắc chắn ngoài điều này, nhưng điều này là đủ. Người sẽ yêu Con của Người mãi mãi. Khi tâm trí của anh ấy còn đang ngủ, Người vẫn yêu anh ấy. Và khi tâm trí của anh ấy thức tỉnh, Người yêu anh ấy bằng Tình yêu thương không bao giờ thay đổi.

2. Nếu bạn chỉ cần biết được ý nghĩa Tình Yêu Thương của Người, hy vọng và tuyệt vọng sẽ trở thành những điều không thể xảy ra. ²Bởi vì hy vọng sẽ mãi mãi được thỏa nguyện; và bất kỳ loại tuyệt vọng nào cũng đều là không tưởng. ³Ân sủng của Người chính là lời đáp cho mọi sự tuyệt vọng, vì bên trong ân sủng ấy có chứa đựng sự nhớ lại Tình Yêu Thương của Người. Người lại không vui lòng ban cho những phương cách để Ý Muốn của Ngài được nhận biết sao? Ân sủng của Người là của bạn, qua sự thừa nhận của chính bạn. Và ký ức về Người sẽ thức tỉnh trong tâm trí nào cầu xin Người ban cho phương cách để chấm dứt giấc ngủ của nó

3. Hôm nay chúng ta cầu xin Thượng Đế món quà mà Người đã gìn giữ cẩn thận nhất trong trái tim chúng ta, chờ đợi được thừa nhận. Đây là món quà mà qua đó Thượng Đế cúi xuống bên chúng ta và nâng chúng ta lên, chính Người tự tay thực hiện bước cuối cùng của sự cứu rỗi. Tất cả các bước trừ điều này chúng ta đều học, được hướng dẫn bởi Tiếng nói của Người. Nhưng cuối cùng chính Người cũng đến, và ôm chúng ta trong vòng Tay của Người và quét sạch mạng nhện trong giấc ngủ của chúng ta. Món quà ân sủng của Người không chỉ đơn thuần là một câu trả lời. Nó khôi phục lại mọi ký ức mà tâm trí đang ngủ quên đã lỡ lãng quên; phục hồi toàn bộ sự chắc chắn về ý nghĩa đích thực của Tình Yêu Thương.

4. Thượng Đế yêu thương Con của Người. Giờ đây hãy cầu xin Người ban cho phương tiện (sự tha thứ) để thế giới (của sự sợ hãi) này biến mất, và Tầm nhìn (của Đấng Christ) trước hết sẽ đến, rồi đến Cái biết Tuyệt đối (Knowledge) chỉ một khoảnh khắc sau đó. Vì trong ân sủng bạn nhìn thấy ánh sáng bao trùm cả thế gian trong tình yêu thương, và nhìn thấy nỗi sợ hãi biến mất khỏi mọi khuôn mặt khi trái tim trỗi dậy và tuyên bố ánh sáng là của chúng. Giờ đây còn lại điều gì để Thiên Đàng phải trì hoãn dù chỉ một khoảnh khắc nữa? Còn điều gì chưa được tháo gở khi sự tha thứ của bạn phủ lên vạn vật.

5. Hôm nay là một ngày mới và thánh thiện, bởi vì chúng ta nhận lãnh những gì đã được ban tặng cho mình. ²Đức tin của chúng ta đặt nơi Đấng Ban Tặng, chứ không phải ở sự đón nhận của chính chúng ta. Chúng ta thừa nhận những sai lầm của chúng ta, nhưng Người, mà mọi sai lầm đều không được biết đến, vẫn là Đấng trả lời những sai lầm của chúng ta bằng cách ban cho chúng ta phương tiện để từ bỏ chúng, và đến với Người với lòng biết ơn và tình yêu thương.

6. Và Người ngự xuống để gặp chúng ta, khi chúng ta đến với Người. Vì những gì Người đã chuẩn bị cho chúng ta, Người ban cho và chúng ta nhận lãnh. Đó là Ý muốn của Người, bởi vì Người yêu Con của Người. Hôm nay, chúng ta cầu nguyện với Người, chỉ thưa lại lời Người đã ban cho chúng ta qua Tiếng nói của chính Người, Lời của Người, Tình yêu thương của Người:

Ân sủng của Người được ban cho con. Con nguyện nhận lãnh nó ngay bây giờ.

Thưa Cha, con đến với Người. Và Người sẽ đến với con, người cầu xin.

Con là đứa Con yêu dấu của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chấp nhận và đón nhận ân điển của Chúa thay mặt cho tất cả mọi người. Đó không phải là điều cá nhân, nó bao gồm tất cả vì không phải cái ngã cá nhân mà là Ngã thánh, mà chúng ta cùng chia sẻ, chấp nhận, nhớ lại và đón nhận nhân danh mọi người. Cái ngã riêng tư không biết ân điển là gì. Chúng ta thực sự có thể đây nhanh trải nghiệm này khi ta mở rộng tâm và trái tim để đón nhận nó thay cho mọi người.

-Chúa nói chuyện với chúng ta. Người không ở xa. Chúa không huyền bí. Nghĩ rằng Chúa huyền bí và xa cách, chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được Người và đó là trò lừa của cái tôi. Nhưng cho đến khi chúng ta tự xuất hiện để nhận những gì Người truyền đạt, chúng ta không thể nói chuyện với Người.

-Chúa luôn sẵn sàng đến với chúng ta trong từng khoảnh khắc vì Chúa ở trong tâm ta. Chúa không có ờ ngoài kia. Không có Chúa và ta. Khi chúng ta cầu nguyên lên một Chúa ở xa, nhớ rằng đó là biện pháp bảo vệ của cái tôi để duy trì sự tách biệt. Chúa bận rộn, Chúa phán xét, Chúa đáng sợ, Chúa không có thời gian, thậm chí nếu Chúa có nói ta cũng không thể nghe. Đó là những cách cái tôi bảo vệ để giữ ta và Chúa tách biệt. Nhớ rằng có một ánh sáng trong tâm ta, đó là sự hiện diện của Chúa. Đó là Thánh Linh, tiêng nói của Chúa luôn sẵn sàng nói chuyện với chúng ta mọi lúc và chúng ta sẽ hiệp thông với Người toàn thời gian.

-Có một lời mời gọi trong bài học này để nhận ra rằng Chúa ở trong tâm ta, Thánh Linh ở trong tâm. Họ không ở ngoài kia.

-Lời nguyện thực hành cốt lõi của Bài học 168

Bài học này tặng bạn một lời khẳng định rất đẹp để neo giữ tâm trí suốt cả ngày:

“Ân sủng của Người được ban tặng cho con. Con nhận lãnh nó ngay bây giờ. Lạy Cha, con đến với Người. Và Người sẽ bước đến bên con, đứa con đang kêu cầu Người.”

Khi bạn đọc câu này, hãy hình dung toàn bộ quá khứ và những lo toan vụn vặt trôi đi, chỉ còn lại sự ấm áp và bình yên bao bọc lấy bạn.

Leave a comment