1. ¹Ân sủng chính là một khía cạnh trong Tình Yêu của Thượng Đế, trạng thái tương đồng nhất với sự hợp nhất của chân lý thuần khiết. ²Đó là khát vọng cao quý nhất của thế gian này, bởi vì nó dẫn dắt tâm thức vượt thoát hoàn toàn khỏi thế giới hình tướng. ³Ân sủng nằm ngoài phạm vi của việc học hỏi, thế nhưng lại là mục tiêu tối hậu của việc học, bởi lẽ ân sủng chẳng thể ngự đến cho đến khi tâm trí tự chuẩn bị sẵn sàng cho sự đón nhận chân thật. ⁴Ân sủng lập tức trở thành điều tất yếu đối với những ai đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc nơi món quà ấy có thể được đặt để một cách nhẹ nhàng và được tiếp nhận với lòng sẵn lòng; một bàn thờ sạch trong và thánh thiện dành riêng cho quà tặng ấy.
2. Ân sủng chính là sự chấp nhận Tình Yêu của Thượng Đế ngay giữa một thế gian dường như ngập tràn thù hận và sợ hãi. ²²Chỉ nhờ vào ân sủng mà thôi, thù hận và sợ hãi mới biến mất, bởi vì ân sủng hiển lộ một trạng thái hoàn toàn đối lập với tất cả những gì thế gian này chứa đựng, đến mức những ai có tâm trí được thắp sáng bởi món quà ân sủng đều chẳng thể tin rằng một thế giới của nỗi sợ hãi lại có thật.
3. Ân sủng hoàn toàn không thể học được. ³²Bước đi cuối cùng bắt buộc phải vượt lên trên mọi sự học hỏi. ³³Ân sủng không phải là mục tiêu mà khóa học này khao khát đạt tới. ³⁴Thế nhưng, chúng ta chuẩn bị sẵn sàng cho ân sủng ở chỗ: một tâm trí rộng mở có thể nghe thấy Tiếng Gọi thức tỉnh. ³⁵Nó không còn đóng chặt cửa lòng trước Tiếng Nói đại diện cho Nguồn Cội. ³⁶Nó đã bắt đầu nhận biết rằng có những điều mà bản thân nó không hề biết, và theo cách đó, nó đã sẵn sàng đón nhận một trạng thái hoàn toàn khác biệt với những trải nghiệm quen thuộc mà trước đây nó coi là nhà.
4. Có lẽ chúng ta dường như đang nói mâu thuẫn với lời tuyên bố trước đó của mình rằng: sự hiển lộ của Cha và Con là một đã được thiết lập sẵn rồi. ²Thế nhưng chúng ta cũng đã nói rằng tâm trí quyết định khi nào thời điểm đó xảy ra, và nó thực chất đã quyết định rồi. ³Tuy vậy, chúng tôi vẫn thúc giục bạn hãy làm chứng cho Lời của Thượng Đế để thúc đẩy trải nghiệm về chân lý xảy ra nhanh hơn, và đẩy nhanh sự xuất hiện của nó vào trong mọi tâm trí nhận biết được những tác động của chân lý lên chính bạn.
5. Sự hợp nhất đơn giản chỉ là ý niệm rằng Thượng Đế hằng hữu. ⁷²Và bên trong Bản Thể của Người, Người bao bọc muôn loài muôn vật. ⁷³Chẳng có một tâm trí nào ôm giữ bất kỳ điều gì ngoại trừ Người. ⁷⁴Chúng ta nói “Thượng Đế hằng hữu,” và rồi chúng ta ngừng bặt mọi lời, bởi lẽ bên trong sự hiểu biết thực chứng ấy, ngôn từ hoàn toàn trở nên vô nghĩa. Chẳng còn đôi môi nào để thốt lên những lời ấy, cũng chẳng còn một phần tâm trí nào đủ tách biệt để cảm thấy rằng mình đang nhận biết về một thứ gì đó nằm ngoài chính mình. Nó đã hợp nhất với Nguồn Cội của nó. Và giống như chính Nguồn Cội của nó, nó chỉ đơn thuần hiện hữu.
6. Chúng ta hoàn toàn không thể nói, không thể viết, và thậm chí không thể nghĩ về điều này được nữa. ²Nó đến với mọi tâm trí khi có sự nhận biết trọn vẹn rằng ý muốn của nó chính là Ý muốn của Thượng Đế đã được trao đi hoàn toàn và được đón nhận một cách hoàn toàn. ³Nó đưa tâm trí trở về với hiện tại bất tận, nơi mà quá khứ và tương lai không còn thể nào hình dung nổi. Nó nằm ngoài sự cứu rỗi; vượt qua mọi suy nghĩ về thời gian, sự tha thứ và khuôn mặt thánh khiết của Đấng Christ. Con của Thượng Đế chỉ đơn thuần biến mất trong Cha của mình, như Cha đã biến mất trong con. Thế giới chưa bao giờ tồn tại. Sự vĩnh cửu vẫn là một trạng thái không đổi.
7. Điều này (Trạng thái Ân sủng) vượt trên mọi trải nghiệm mà chúng ta cố gắng đẩy nhanh tiến độ. ²Thế nhưng, sự tha thứ khi được dạy và được học, sẽ mang theo những trải nghiệm chứng thực rằng: thời khắc mà chính tâm trí đã quyết định từ bỏ mọi thứ (ảo tưởng) ngoại trừ điều này (Tình yêu), giờ đây đã cận kề. ³Chúng ta không thúc đẩy nó nhanh hơn, bởi vì những gì bạn định dâng hiến vốn không hề bị giấu kín trước Đấng (Thánh Linh hay Christ) đang dạy cho ta ý nghĩa của sự tha thứ.
8. Tất cả việc học đã ở trong Tâm trí của Ngài, hoàn tất trọn vẹn. Ngài đã nhận biết trước tất cả những gì mà thời gian nắm giữ, và Ngài đã trao trọn vẹn điều đó cho mọi tâm trí, để mỗi một người có thể quyết định — từ một điểm mà ở đó thời gian đã kết thúc — khi nào thì họ sẽ được phóng thích để bước vào sự khải huyền và cõi vĩnh hằng. Chúng ta đã nhắc lại nhiều lần trước đây rằng bạn chỉ thực hiện một hành trình đã kết thúc.
9. Vì sự hợp nhất phải ở đây. Bất kể thời gian nào tâm trí đã ấn định cho sự mặc khải đều hoàn toàn không liên quan đến những gì phải là một trạng thái bất biến, mãi mãi như nó luôn như vậy; mãi mãi vẫn giữ nguyên như hiện tại. Chúng ta chỉ đơn thuần đảm nhận vai trò được giao từ lâu và hoàn toàn được công nhận là đã hoàn thành một cách trọn vẹn bởi Đấng đã viết kịch bản cứu rỗi nhân Danh Đấng Tạo hóa và nhân Danh Con của Người.
10. Không cần phải nói rõ thêm điều mà không ai trên thế giới có thể hiểu được. Khi sự mặc khải về sự hợp nhất của bạn xuất hiện, nó sẽ được biết và hiểu đầy đủ. Giờ đây chúng ta có công việc phải làm, vì những ai còn ở trong thời gian có thể nói về những điều vượt ngoài thời gian, và lắng nghe những lời giải thích rằng những gì sắp đến thực ra đã là quá khứ rồi. ⁴Nhưng những lời ấy có ý nghĩa gì đối với những người vẫn còn đếm từng giờ, vẫn thức dậy, làm việc và đi ngủ theo tiếng tích tắc của đồng hồ?
11. Vậy thì, chỉ cần bạn có việc phải làm để thực hiện vai trò của mình là đủ. Phần kết chắc chắn vẫn còn mơ hồ đối với bạn cho đến khi vai trò của bạn được hoàn thành. Điều đó không quan trọng. Vì vai trò của bạn vẫn là điều mà tất cả phần còn lại (thế giới) phụ thuộc vào. Khi bạn đảm nhận vai trò được giao cho bạn, sự cứu rỗi đến gần hơn một chút với mỗi trái tim không chắc chắn vẫn chưa đồng nhịp với Nguồn Cội.
12. Sự tha thứ là chủ đề trung tâm xuyên suốt sự cứu rỗi, giữ tất cả các phần của nó trong các mối quan hệ có ý nghĩa, hướng đi của nó được dẫn dắt và kết quả của nó chắc chắn. Và bây giờ chúng ta cầu xin ân sủng, món quà cuối cùng sự cứu rỗi có thể ban tặng. Trải nghiệm mà ân sủng mang lại sẽ kết thúc trong thời gian, vì ân sủng báo trước Thiên đường, tuy nhiên nó không thay thế ý nghĩ thuộc về thời gian ngoại trừ trong một thời gian ngắn.
13. Khoảng thời gian này là đủ. Chính ở đây phép lạ được đặt để; được bạn trao lại từ những khoảnh khắc thánh thiện mà bạn nhận được, thông qua ân sủng trong trải nghiêm của bạn, cho tất cả những ai nhìn thấy ánh sáng còn đọng lại trên khuôn mặt của bạn. Khuôn mặt của Christ là gì nếu không phải là khuôn mặt của người trong một giây lát đã đi vào cõi vô tận, và mang về sự phản chiếu rõ ràng về sự hợp nhất mà người ấy cảm thấy trong một khoảnh khắc, quay trở lại để ban phước cho thế giới? Làm thế nào cuối cùng bạn có thể đạt được nó mãi mãi, trong khi một phần của bạn (thế giới) vẫn ở bên ngoài, không biết, không được đánh thức, và cần bạn làm nhân chứng cho sự thật?
14. Hãy biết ơn khi trở lại [với thời gian], như bạn đã rất vui được đi trong một khoảnh khắc [vào trong sự vô tận], và nhận lãnh những món quà mà ân sủng đã ban cho mình. Bạn mang chúng về cho chính mình. Và sự mặc khải đứng không xa phía sau. Nó đến là chắc chắn. Chúng ta cầu xin ân sủng, và kinh nghiệm đến từ ân sủng. Chúng ta chào đón sự giải thoát mà nó mang lại cho mọi người. Chúng ta không cầu xin điều không thể cầu xin. Chúng ta không nhìn vượt quá những gì ân sủng có thể ban tặng. Vì điều này [sự giải thoát] chúng ta có thể cho trong ân sủng đã được ban cho chúng ta.
15. Mục tiêu học tập của chúng ta hôm nay không vượt quá lời cầu nguyện này. Tuy nhiên trên thế giới này, điều gì có thể hơn những gì chúng ta cầu xin ngày hôm nay từ Đấng ban ân sủng mà chúng ta cầu xin, như nó đã được ban cho Ngài?
Nhờ ân sủng, con sống. Nhờ ân sủng, con được giải thoát.
Nhờ ân sủng, con trao đi. Nhờ ân sủng, con sẽ giải thoát.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Nếu các bài học trước đã giúp ta nhận ra Chỉ có Một Sự Sống duy nhất để gác lại giấc mộng thân xác, thì Bài học 169 đưa ta chạm vào khái niệm tối cao: Ân Sủng (Grace). Trong hệ thống tư duy của A Course in Miracles, ân sủng là món quà cuối cùng của sự cứu chuộc, là một trạng thái tâm thức gần với Thiên Đàng nhất. Nó không phải là thứ bạn có thể dùng nỗ lực của bản ngã để học hay tích lũy, mà nó tự động tràn ngập khi tâm trí bạn hoàn toàn sẵn lòng buông thư và chấp nhận Tình Yêu của Thượng Đế.
-Ân sủng không thể đến cho đến khi tâm tự chuẩn bị cho sự chấp nhận thực sự. Trước đó cần có một thời gian thanh lọc và giai đoạn thanh lọc đó có thể kéo dài bao lâu đối với mỗi cá nhân. Đây là nơi chúng ta xóa bỏ cái ta ảo tưởng và các thứ luật của thế gian hoặc chúng ta xóa bỏ sự dính mắc hoặc niềm tin của mình vào tất cả các điều này. Chúng ta đang bắt đầu học cách trở nên chân thực hơn với chính mình và khi trở nên chân thực hơn, chúng ta cũng đang thu hẹp khoảng cách với những người khác.
-Đây là những bước cần thiết để ân sủng có thể khôi phục lại trong nhân thức của chúng ta vì nó chưa bao giờ rời xa. Chính ý tưởng tách biệt dường như tách rời chúng ta khỏi ân sủng của Chúa, tình yêu thương của Chúa không thuộc về thế giới này.
–Khẩu quyết Định tâm đầu ngày
Hãy bắt đầu bài học vĩ đại này bằng việc buông thư toàn bộ cơ thể, thả lỏng hai vai và để cho năng lượng ân sủng bao bọc lấy tâm thức bạn:
- Dọn dẹp bàn thờ tâm trí: “Tôi gác lại mọi ý nghĩ phán xét, lo âu về thiếu thốn hay tổn thương của bản ngã.”
- Mở lòng đón nhận Ân Sủng:
“Nhờ ân sủng con sống. Nhờ ân sủng con được giải thoát. Tâm trí con giờ đây là một bàn thờ sạch trong và thánh thiện. Con sẵn lòng buông thư để đón nhận Tình Yêu của Đấng Từ Phụ vượt lên trên mọi ảo ảnh của thế gian.”
–🧘 Quán chiếu Thực Hành Toàn Diện
Hãy cảm nhận một sự giải thoát nhẹ nhàng sâu sắc nhất tràn ngập tâm thức bạn lúc này. Mọi gánh nặng, mọi lỗi lầm, và ngay cả dòng thời gian tuyến tính đều sụp đổ trước lời này. Bạn hoàn toàn an toàn.
Hôm nay, khi khép mắt lại trong sự tĩnh lặng thánh thiện, bạn hãy mỉm cười với tất cả những lo toan hiện tại và nhủ thầm:
“Tôi chỉ đang lặp lại một cuộc hành trình đã hoàn tất.
Những lo âu và sai lầm chỉ là cái bóng và tiếng vọng của ảo ảnh đã qua.
Bằng Ân điển, tôi chọn rút ngắn thời gian để nhận lại sự giải thoát ngay bây giờ.”
-Hôm nay, bạn đã đi một chặng đường vô cùng sâu sắc về mặt nhận thức tâm linh. Bạn đã tháo gỡ được những khúc mắc cốt lõi nhất về dòng thời gian và sự cứu rỗi. Giờ đây, bạn có thể tự tin bước đi ở thế gian như một vị chủ nhà tĩnh lặng mang theo ngọn đuốc của niềm vui và sự vững chãi.