1. Mọi điều đều đã được ban tặng cho bạn. ²Lòng tin cậy của Nguồn Cội nơi bạn là vô hạn. ³Người thấu biết Đứa Con của Người. ⁴Người ban tặng mà không có bất kỳ ngoại lệ nào, chẳng giữ lại điều chi có thể đóng góp vào niềm hạnh phúc và sự bình yên của bạn. Thế nhưng, trừ khi ý muốn của bạn hợp làm một với Ý Muốn của Người, bằng không những quà tặng của Người sẽ không thể được đón nhận. ¹:⁶Nhưng điều gì có thể khiến bạn nghĩ rằng có một ý muốn khác ngoài Ý Muốn của Người?
2. Đây chính là nghịch lý nằm bên dưới sự tạo dựng nên thế gian này.²Thế gian này không phải là Ý Muốn của Thượng Đế, và vì thế nó không có thực.³Thế mà những ai nghĩ nó có thực thì bắt buộc vẫn phải tin rằng có một ý muốn khác đang tồn tại, một ý muốn dẫn đến những hệ quả hoàn toàn trái ngược với những gì Người muốn.⁴Điều này quả thực là không thể; thế nhưng mọi tâm trí nhìn ngó thế gian này và phán xét nó là chắc chắn, kiên cố, đáng tin cậy và chân thực đều đang tin vào hai đấng sáng tạo; hoặc tin vào chỉ một đấng, là chính bản thân họ. Nhưng chưa bao giờ tin vào một Đấng Từ Phụ duy nhất
3. Những quà tặng của Chân Như không thể chấp nhận được đối với bất kỳ ai giữ những niềm tin kỳ lạ như vậy. Người đó phải tin rằng chấp nhận những quà tặng của Nguồn Cội, dù chúng có trở nên hiển nhiên đến đâu, dù người đó có được kêu gọi khẩn thiết như thế nào để nhận lấy chúng là của mình, cũng là bị ép buộc phải phản bội chính mình. Người đó phải phủ nhận sự có mặt của chúng, mâu thuẫn với sự thật, và chịu khổ đau để bảo vệ thế giới mà mình đã tạo ra.
4. Đây là ngôi nhà duy nhất mà anh ta nghĩ mình biết. Đây là nơi an toàn duy nhất mà anh ta tin rằng mình có thể tìm thấy. Không có thế giới do chính mình tạo ra, anh ta sẽ là kẻ bị ruồng bỏ, vô gia cư và sợ hãi. Anh ta không nhận ra rằng chính ở đây anh ta mới thực sự sợ hãi và cũng vô gia cư; một kẻ bơ vơ lang thang xa nhà, xa quá lâu đến nỗi anh ta không nhận ra rằng mình đã quên mất mình từ đâu đến, mình đi đâu, và thậm chí mình thực sự là ai.
5. Tuy nhiên, trong những chuyến lang thang cô đơn, vô nghĩa của mình, những món quà của Chân Như vẫn đi cùng anh ta, tất cả anh ấy đều không hề hay biết. Anh ấy không thể mất chúng. Nhưng anh ta không chịu nhìn vào những gì được ban cho mình. Anh ta cứ thế lang thang bước tiếp, nhận thức rõ về sự vô nghĩa mà mình nhìn thấy ở khắp mọi nơi xung quanh, cảm nhận phần sản nghiệp ít ỏi của mình cứ ngày một hao mòn, khi cứ thế tiến về phía hư không. Anh ấy vẫn cứ lang thang trong khổ đau và nghèo đói, cô độc, dù Thượng Đế luôn ở bên mình, và mình sở hữu một kho báu vĩ đại đến mức mọi thứ trên thế gian này đều trở nên vô giá trị trước tầm vóc của nó
6. Anh ấy trông thật đáng thương, mệt mỏi, hao gầy trong bộ quần áo rách nát, với đôi chân rớm máu vì con đường sỏi đá mà mình đang qua. Không ai mà không giống với anh ấy, vì tất cả những ai đến đây đều theo đuổi con đường mà anh ấy đang đi, và đều cảm thấy thất bại và tuyệt vọng như anh ấy đang cảm thấy. Tuy nhiên, anh ấy có thực sự bi thảm không, khi bạn thấy rằng anh ấy đang đi theo con đường mình đã chọn, và chỉ cần nhận ra Ai đi cùng mình và mở ra kho báu của mình để được tự do?
7. Đây là cái ngã do chính bạn lựa chọn, cái tôi mà bạn đã tạo ra để thay thế cho thực tại. ²Đây là cái tôi mà bạn hung hãn bảo vệ bất chấp mọi lý lẽ, mọi bằng chứng, và bất chấp tất cả những nhân chứng nắm giữ bằng chứng rõ ràng để chỉ ra rằng đây không phải là bạn. Bạn chẳng hề bận tâm đến chúng. ⁴Bạn cứ thế bước tiếp trên con đường đã định của mình, với đôi mắt cúi gằm xuống đất, vì sợ rằng mình có thể thoáng thấy được sự thật, và được giải thoát khỏi sự tự lừa dối và được tự do.
8. Bạn sợ hãi thu mình lại sợ rằng bạn sẽ cảm thấy Đấng Christ chạm vào vai của bạn, và nhận ra bàn tay nhẹ nhàng của Ngài hướng dẫn bạn nhìn vào những món quà của mình. Vậy thì làm thế nào bạn có thể tuyên bố sự nghèo khó của mình trong cảnh lưu đày? Ngài sẽ khiến bạn bật cười trước nhận thức này về chính mình. Lòng tự thương hại lúc ấy biến đâu mất? ⁵Và chuyện gì sẽ xảy ra với tất cả những bi kịch mà bạn từng cố công dựng lên cho kẻ vốn dĩ chỉ được Thượng đế định sẵn niềm vui?
9. Nỗi sợ cổ xưa của bạn giờ đây đã ập đến (nỗi sợ bị Thượng Đế trừng phạt), và công lý (sự trừng phạt, khổ đau) cuối cùng cũng đã bắt kịp bạn. Nhưng bàn tay của Đấng Christ đã chạm vào vai bạn, và bạn cảm nhận được rằng mình không hề cô độc. Bạn thậm chí còn nghĩ rằng cái ngã khốn khổ mà bạn từng nghĩ là mình không thể là danh tính của bạn. Có lẽ Lời của Chân Như đúng hơn lời của bạn. Có lẽ những món quà của Người dành cho bạn là có thật. Có lẽ Người không hoàn toàn bị đánh lừa bởi kế hoạch của bạn nhằm giữ Con của Người trong sự lãng quên sâu sắc, và đi theo con đường bạn đã chọn mà không có Bản Thể của mình.
10. Ý Muốn của Thượng Đế không hề có sự đối kháng. ²Ý Muốn ấy đơn thuần chỉ là Hiện Hữu. ³Không phải là bạn đã giam cầm Thượng Đế trong kế hoạch đánh mất Bản Thể của mình. ⁴Người hoàn toàn không biết gì về một kế hoạch quá xa lạ với Ý Muốn của Người. ⁵Đã từng có một nhu cầu (tách rời khỏi Cội Nguồn) mà Người không thể hiểu, và Người đã ban một Lời Phản Hồi (Thánh Linh và Đấng Christ bên trong bạn) cho nhu cầu đó. Chỉ vậy thôi. Và bạn, người đã có được Lời Đáp này không cần bất cứ gì khác ngoài điều này.
11. Giờ đây chúng ta sống, vì giờ đây chúng ta không thể chết. ²Lời nguyện cầu cái chết đã được phản hồi, và nhãn quan từng nhìn vào cái chết nay đã được thay thế bằng Tầm nhìn vốn nhận biết rằng bạn không phải là kẻ mà bạn đang giả vờ đóng vai. Đấng đi cùng bạn nhẹ nhàng giải đáp mọi nỗi sợ hãi của bạn bằng câu trả lời đầy lòng thương xót này, “Không phải vậy.” Ngài chỉ ra tất cả những món quà mà bạn có mỗi khi ý nghĩ về sự nghèo khó đè nặng lên mình và nói về sự Đồng hành của Ngài khi bạn cảm thấy mình cô đơn và sợ hãi.
12. Tuy nhiên, Ngài vẫn nhắc nhở bạn về một điều nữa mà bạn đã quên. Vì cái chạm của Ngài vào bạn đã làm cho bạn giống như Ngài. Những món quà bạn có không chỉ dành riêng cho bạn. Những gì Ngài đến để ban cho bạn, bây giờ bạn phải học cách cho đi. Đây là bài học từ việc ban cho của Ngài, vì Ngài đã cứu bạn khỏi sự cô độc mà bạn tìm cách tạo ra để trốn tránh Nguồn Cội. Ngài đã nhắc nhở bạn về tất cả những món quà mà Chân Như đã ban cho bạn. Ngài cũng nói về những gì sẽ trở thành ý muốn của bạn khi bạn chấp nhận những món quà này, và nhận ra chúng là của chính mình.
13. Những món quà là của bạn, được giao phó cho bạn chăm sóc, để trao cho tất cả những người đã chọn con đường cô đơn mà bạn đã thoát khỏi. Họ không hiểu họ chỉ đang theo đuổi những mong ước của chính mình. Chính bạn là người dạy cho họ bây giờ. Vì bạn đã học được nơi Đấng Christ rằng có một con đường khác để họ đi. Hãy dạy họ bằng cách cho họ thấy niềm hạnh phúc đến với những người cảm nhận được cái chạm của Đấng Christ và nhận ra những món quà của Thượng Đế. Đừng để nỗi buồn cám dỗ bạn không trung thành với niềm tin được phó thác của mình.
14. Tiếng thở dài của bạn giờ đây sẽ phản bội niềm hy vọng của những người đang trông cậy vào bạn để được giải thoát. Những giọt nước mắt của bạn là của họ. Nếu bạn đau ốm, bạn chỉ đang giữ lại sự chữa lành của họ. Những gì bạn sợ hãi chỉ dạy cho họ rằng nỗi sợ của họ là chính đáng. Bàn tay bạn trở thành nơi trao đi cái chạm của Đấng Christ; sự chuyển tâm của bạn trở thành minh chứng rằng ai đón nhận những món quà của Thượng Đế thì không bao giờ phải đau khổ vì bất cứ điều gì. Bạn được ký thác việc giải thoát thế giới khỏi khổ đau.
15. Đừng phản bội điều đó. Hãy trở thành bằng chứng sống về những gì cái chạm của Đấng Christ có thể mang đến cho mọi người. Thượng Đế đã giao phó tất cả những món quà của Người cho bạn. Hãy làm chứng trong niềm hạnh phúc của bạn về việc tâm trí đã được biến đổi như thế nào khi chọn chấp nhận những món quà của Người, và cảm nhận được cái chạm của Đấng Christ. Đó là sứ mệnh của bạn bây giờ. Vì Thượng Đế giao phó việc ban tặng những món quà của Người cho tất cả những ai đã nhận được chúng. Người đã chia sẻ niềm vui của Người với bạn. Và giờ đây bạn hãy đi chia sẻ điều đó với thế gian.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thích:
–Nếu bài học trước giúp ta ngừng phủ nhận Tư tưởng của Người [165], thì Bài học 166 mở ra một chân trời lộng lẫy về sự giàu có tâm linh đích thực. Bản ngã luôn lừa gạt bạn bằng ảo ảnh về sự thiếu thốn, nghèo khó, và lo âu. Nhưng Nguồn Cội tuyên bố ngược lại: Bạn là người quản lý thiêng liêng, được tin tưởng giao phó toàn bộ kho báu tình yêu và sự bình yên vĩnh cửu của Ngài để phân phát cho thế gian.
-Sự thật không thay đổi đó là ý muốn của chúng ta là một với ý muốn của Chúa, nhưng chính nhận thức của chúng ta về điều đó, nếu chúng ta không nhận thức được điều đó, nếu chúng ta tin rằng chúng ta vẫn là cái ta ảo tưởng, cái ngã thân xác thì tất nhiên chúng ta sẽ không nhận biết được những món quà của Người.
-Ta rời khỏi nó và ta quên, ta không biết mình có gì nhưng khi ta trở lại phù hợp với Chúa trong khoảnh khắc hiện tại thì ký ức với nhãn quan của Đấng Christ được phục hồi cho ta, rằng ta là vương quốc thiên đường, mọi thứ đều ban cho ta và ta là một với Người. Nếu ta trải qua một ngày mà không có sự hiện diện của Người mà chúng ta đã nói ở bài học trước thì ta sẽ hoạt động ngược lại với điều này, những món quà của Chúa, và ta sẽ hoạt động từ tâm nghĩ rằng mình thiếu thốn.
-Nếu ta tin rằng ta tách biệt, nếu ta tin rằng ta có ý muốn cá nhân với những kế hoạch riêng tư tách biệt với anh chị em của mình và Chúa thì chúng ta sẽ có những xung đột lớn lao, nhưng khi ta nhận thức được rằng ta là một với ý muốn của Chúa thì ta nhận được những món quà của Người và ta không thể xung đột với bất kỳ ai khác.
-Khẩu quyết Định tâm đầu ngày
Hãy bắt đầu ngày mới bằng việc đón nhận sản nghiệp thiêng liêng này. Hãy buông thư cơ thể và thầm tuyên bố với tâm thức:
Khẳng định Sự Sáng Suốt:“Con được ký thác những quà tặng của Nguồn Cội. Lòng tin cậy của Người nơi con là vô hạn. Hôm nay, con mở lòng đón nhận niềm hạnh phúc và sự bình yên vẹn toàn mà Người ban tặng, sẵn sàng chia sẻ kho báu này đến mọi người anh em.”
Nhận diện và buông bỏ sự thiếu thốn:
“Mọi cảm giác nghèo khó hay lo âu chỉ là cái bóng ảo ảnh của bản ngã.”
-Ứng dụng thực hành “Phá vỡ các Thần tượng”
Mỗi khi bạn thấy mình bắt đầu lo lắng về sự an toàn vật chất, tiền bạc, hoặc cảm thấy bị tổn thương bởi các yếu tố bên ngoài, hãy lập tức khựng lại, buông thư hai vai và thực hiện lời chuyển dịch nhận thức này:
Kích hoạt Sự Sáng Suốt và Thầm nguyện:“Tôi từ chối hạ thấp Chân Tánh của mình. Tôi không phải là nạn nhân yếu đuối của thế giới này. Tôi được ký thác những quà tặng của Nguồn Cội và đang nắm giữ mọi điều vẹn toàn nguyên sơ bên trong. Tôi buông bỏ mọi lo âu bên ngoài để an trú trong sự bảo hộ vĩnh cửu của Đấng Từ Phụ.”
Nhận diện thần tượng của bản ngã:
“Mình đang tìm kiếm sự an toàn từ một thần tượng bên ngoài vì mình lỡ quên mất kho báu bên trong.”