1. Nhận thức là nhất quán. Những gì anh em nhìn thấy phản ánh suy nghĩ của anh em. Và suy nghĩ của anh em chỉ phản ảnh sự lựa chọn của anh em về những gì anh em muốn thấy. Giá trị của anh em là yếu tố quyết định điều này, vì những gì anh em coi trọng anh em phải muốn thấy, tin rằng những gì anh em muốn thấy thực sự có ở đó. Không ai có thể nhìn thấy một thế giới mà tâm anh ấy không coi trọng. Và không ai có thể không nhìn vào những gì anh ấy tin là anh ấy muốn.
2. Tuy nhiên, ai có thể thực sự ghét và yêu cùng một lúc? Ai có thể mong muốn điều mình không muốn có thật. Và ai có thể chọn nhìn thấy một thế giới mà mình sợ hãi? Sợ hãi phải làm cho mù quáng, vì vũ khí của nó là: điều mà anh em sợ nhìn thấy thì anh em không thể thấy được. Tình yêu thương và nhận thức do đó đi đôi với nhau, nhưng sợ hãi che khuất trong bóng tối những gì có ở đó.
3. Vậy thì, sợ hãi có thể phóng chiếu điều gì lên thế giới? Điều gì có thể thấy trong bóng tối mà có thật? Sự thật bị che khuất bởi nỗi sợ hãi, và những gì còn lại chỉ là tưởng tượng. Tuy nhiên, điều gì có thể là thật trong những tưởng tượng mù quáng về sự hoảng loạn sinh ra? Anh em muốn điều gì được thể hiện cho anh em thấy? Anh em ước muốn giữ lại điều gì trong một giấc mơ như vậy?
4. Nỗi sợ hãi đã tạo ra mọi thứ anh em nghĩ anh em nhìn thấy. Tất cả sự tách biệt, tất cả sự phân biệt, và vô số những khác biệt mà anh em tin rằng đã tạo nên thế giới. Chúng không có ở đó. Kẻ thù của tình yêu thương đã tạo ra chúng. Tuy nhiên, tình yêu thương không thể có kẻ thù, nên chúng không có nguyên nhân, không tồn tại và không có hậu quả. Chúng có thể được coi trọng, nhưng vẫn không có thật. Chúng có thể được tìm kiếm nhưng không thể được tìm thấy. Hôm nay chúng ta sẽ không tìm kiếm chúng, cũng không lãng phí ngày này để tìm kiếm những gì không thể tìm thấy.
5. Không thể nhìn thấy hai thế giới không có bất kỳ sự trùng lấp nào. Tìm kiếm cái này; cái kia biến mất. Nhưng một thế giới vẫn còn. Chúng là phạm vi lựa chọn mà quyết định của anh em không thể vượt ra. Cái thực và cái không thực là tất cả những gì có để lựa chọn, không có gì hơn ngoài những cái này.
6. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng không thỏa hiệp nơi không thể thỏa hiệp. Thế giới mà anh em nhìn thấy là bằng chứng anh em đã đưa ra một lựa chọn cũng bao trùm tất cả như thế giới đối lập của nó. Những gì mà chúng ta sẽ học ngày hôm nay không chỉ là bài học rằng anh em không thể nhìn thấy hai thế giới. Nó cũng dạy rằng thế giới mà ta nhìn thấy là khá nhất quán từ góc nhìn mà anh em nhìn thấy nó. Nó nhất quán vì nó bắt nguồn từ một cảm xúc, và phản ảnh nguồn gốc của nó trong mọi thứ mà anh em nhìn thấy.
7. Sáu lần ngày hôm nay, trong sự tạ ơn và biết ơn, chúng ta vui mừng dành năm phút cho ý nghĩ sẽ chấm dứt mọi thỏa hiệp và nghi ngờ, và vượt qua tất cả chúng như một. Chúng ta sẽ không tạo ra hàng ngàn sự phân biệt vô nghĩa, cũng như không cố gắng mang theo một phần nhỏ của cái hư ảo, khi chúng ta dành hết tâm của mình để chỉ tìm thấy những gì có thật.
8. Bắt đầu việc tìm kiếm thế giới kia bằng cách cầu xin sức mạnh vượt qua sức mạnh của anh em, và nhận ra anh em đang tìm kiếm điều gì. Anh em không muốn ảo tưởng. Và anh em đến với năm phút này bằng cách vứt bỏ mọi kho báu nhỏ nhặt của thế giới này. Anh em chờ đợi Chúa giúp anh em, khi anh em nói:
Không thể nhìn thấy hai thế giới. Xin cho con chấp nhận sức mạnh mà Chúa ban cho con và không thấy giá trị gì ở thế giới này, để con có thể tìm thấy sự tự do và sự giải thoát của con.
9. Chúa sẽ ở đó. Vì anh em đã kêu cầu sức mạnh to lớn không thể thất bại sẽ thực hiện bước tiến khổng lồ này cùng anh em với lòng biết ơn. Anh em cũng sẽ không thể không thấy lời cảm ơn của Người được thể hiện bằng nhận thức hữu hình và trong sự thật. Anh em sẽ không nghi ngờ những gì anh em sẽ nhìn thấy, vì mặc dù đó là nhận thức, nó không phải là kiểu nhìn mà chỉ riêng mắt của anh em từng nhìn thấy trước đây. Và anh em sẽ biết sức mạnh của Chúa đã hỗ trợ anh em khi anh em đưa ra lựa chọn này.
10. Hãy dễ dàng loại bỏ cám dỗ ngày hôm nay bất cứ khi nào nó xuất hiện, chỉ bằng cách ghi nhớ những giới hạn của sự lựa chọn của anh em. Cái không thật hay có thật, giả hay đúng là những gì anh em nhìn thấy và chỉ những gì anh em nhìn thấy. Nhận thức là nhất quán với sự lựa chọn của anh em, và địa ngục hay Thiên đường đến với anh em như một.
11. Chấp nhận một phần nhỏ của địa ngục là có thật, và anh em đã nguyền rủa đôi mắt và cái nhìn của mình, và những gì anh em nhìn thấy thực sự là địa ngục. Tuy nhiên sự giải phóng Thiên đường vẫn nằm trong phạm vi lưa chọn của anh em, để thay thế mọi thứ mà địa ngục sẽ cho anh em thấy. Tất cả những gì anh em cần nói với bất kỳ phần nào của địa ngục, dù dưới hình thức nào, chỉ đơn giản là điều này:
Không thể nhìn thấy hai thế giới.
Ta tìm kiếm sự tự do và sự giải thoát của ta,
Và đây không phải là một phần của những gì ta muốn.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Những gì chúng ta coi trọng chúng ta phải muốn thấy nó. Những điều chúng ta coi trọng không chỉ nói đến những điều tốt đẹp mà cả những điều ta khiếp sợ nữa, khó khăn tài chính, bệnh tật, hạnh phúc gia đình. Chúng ta sợ hãi về điều đó và chúng ta không giao nỗi sợ hãi, sự lo lắng của chúng ta cho Thánh Linh để giải phóng chúng, chúng sẽ trở nên quan trọng và sẽ được biểu hiện ra ngoài. Đó cũng là cách Jesus chửa lành người bệnh, làm sống lại người chết. Ngài không coi trọng bệnh tật và cái chết vì Ngài biết nó không có thật, Ngài chỉ nhìn thấy sự thật trong mỗi người.
-Không thể nhìn thấy hai thế giới. Thế giới thật hoặc ảo tưởng, tình yêu thương hoặc sợ hãi, Ngã thánh hay cái thân, không thể vừa là ảo tưởng về ta vừa là sự thật về ta, niềm vui hoặc khổ đau. Không thể có một phần của Thiên đường trong ảo tưởng hay một phần của ảo tưởng trong Thiên đường. Nó nhất quán là cái này hoặc cái kia.