1. Ý tưởng của ngày hôm nay, hoàn toàn xa lạ với bản ngã và lối suy nghĩ của thế gian, nhưng lại mang tính quyết định đối với sự đảo ngược suy nghĩ mà khóa học này hướng tới. Nếu anh em tin vào ý tưởng hôm nay, anh em sẽ không còn gặp khó khăn nào trong việc tha thứ hoàn toàn, không còn hoài nghi về mục đích của mình và không còn lúng túng trong việc tìm kiếm sự dẫn dắt. Anh em sẽ hiểu ra phương cách duy nhất dẫn đến sự giải thoát, và sẽ không ngần ngại sử dụng nó ngay bây giờ.
2. Chúng ta hãy xem xét điều anh em tin tưởng, thay cho ý tưởng này. Đối với anh em (cái tôi nhỏ bé), dường như những người khác luôn tách biệt với anh em, và họ có thể hành xử theo những cách không hề can hệ gì đến suy nghĩ của anh em, và suy nghĩ của anh em cũng chẳng ảnh hưởng gì đến họ. Do đó, thái độ của anh em không tác động gì đến họ, và lời cầu cứu của họ không liên quan gì đến lời cầu cứu của anh em. Anh em còn nghĩ rằng họ có thể phạm tội mà không ảnh hưởng đến nhận thức của anh em về chính mình, trong khi anh em có thể phán xét tội lỗi của họ, mà vẫn thoát khỏi sự kết án và vẫn bình an.
3. Khi anh em “tha thứ” một tội lỗi, anh em sẽ không nhận được lợi ích trực tiếp nào cả. Anh em nhân từ đối với một người không xứng đáng, chỉ để chỉ ra rằng anh em tốt hơn, ở một mức cao hơn so với người mà anh em tha thứ. Anh ấy không nhận được sự khoan dung độ lượng của anh em, điều mà anh em ban tặng cho một người không xứng đáng với món quà, vì tội lỗi của anh ấy đã hạ thấp anh ấy xuống dưới mức bình đẳng thực sự với anh em. Anh ấy không có quyền đòi hỏi sự tha thứ của anh em. Nó đưa ra một món quà cho anh ấy, nhưng hầu như không dành cho chính anh em.
4. Như vậy, sự tha thứ về cơ bản là không đúng đắn; nó chỉ là một ý thích từ thiện nhất thời, tỏ vẻ nhân từ nhưng người nhận lại không xứng đáng, một món quà có lúc được ban tặng, lúc khác lại bị giữ lại. Vì cho rằng đối phương không xứng đáng, nên việc giữ lại sự tha thứ được coi là công bằng, và thật bất công nếu anh em phải chịu đau khổ khi không ban phát nó. Tội lỗi mà anh em tha thứ không phải là của chính anh em. Người nào đó ngoài anh em đã phạm phải nó. Và nếu sau đó anh em tỏ lòng rộng lượng với người ấy bằng cách trao cho người ấy điều người ấy không xứng đáng được nhận, thì món quà đó chẳng thuộc về anh em nữa, cũng giống như tội lỗi kia chưa từng là của anh em.
5. Nếu quả đúng là như vậy thì sự tha thứ không có cơ sở nào để dựa vào một cách đáng tin cậy và chắc chắn. Nó chỉ là một sự lập dị nhất thời, trong đó thỉnh thoảng anh em chọn cách ban ơn giải thoát cho một kẻ không xứng đáng. Tuy nhiên, anh em vẫn giữ quyền không ban tặng món quà đó nếu anh em chọn không tha thứ. Anh em nghĩ rằng Chúa của Thiên đường sẽ cho phép sự cứu rỗi của thế gian phụ thuộc vào điều này chăng? Chẳng phải sự quan tâm của Người đối với anh em thực sự là nhỏ bé sao, nếu sự cứu rỗi của anh em tùy thuộc vào một ý thích bất chợt?
6. Anh em không hiểu sự tha thứ. Theo cách hiểu của anh em (Bản Ngã), sự tha thứ chỉ là một sự kiềm chế trước các cuộc tấn công công khai, mà không đòi hỏi bất kỳ sự sửa đổi nào trong tâm trí của chính mình. ³Sự tha thứ sẽ không thể mang lại cho anh em sự bình an nếu anh em cứ nhìn nhận nó theo cách đó. ⁴Nó không phải là một phương cách để giải phóng anh em khỏi những gì anh em nhìn thấy ở một người khác tách biệt với chính mình. ⁵Nó không có sức mạnh để khôi phục lại nhận thức của anh em về sự hợp nhất giữa anh em và người ấy. ⁶Đó không phải là điều mà Chúa mong muốn dành cho anh em.
7. Vì chưa từng dâng lên Chúa món quà mà Người yêu cầu từ anh em, anh em không thể nhận ra những món quà của Người, và nghĩ rằng Người đã không ban chúng cho anh em. Nhưng liệu Người có đòi hỏi từ anh em một món quà mà lại không dành cho anh em hay không? Liệu Người có thể hài lòng với những cử chỉ sáo rỗng, và đánh giá những món quà nhỏ nhen như vậy (của Bản Ngã) là xứng đáng với Con của Người không? Sự cứu rỗi là một món quà tốt đẹp hơn thế nhiều. Và sự tha thứ thực sự, như là phương cách để đạt được điều đó, phải chữa lành cho tâm trí đang cho đi, vì cho đi chính là nhận lại. Những gì còn lại chưa nhận được thì chưa được cho đi, nhưng những gì đã cho đi chắc chắn đã nhận được.
8. Hôm nay chúng ta cố gắng hiểu chân lý rằng người cho và người nhận là một. Anh em sẽ cần sự giúp đỡ để hiểu được điều này, bởi vì nó quá xa lạ với những suy nghĩ mà anh em đã quen thuộc. Nhưng sự Giúp Đỡ mà anh em cần thì đang ở đó. Hãy dâng niềm tin của anh em cho Ngài ngày hôm nay, và xin Ngài chia sẻ việc thực tập của anh em trong sự thật ngày hôm nay. Và nếu anh em chỉ cần thoáng thấy được sự giải thoát nằm trong ý tưởng mà chúng ta thực tập ngày hôm nay, thì đây là một ngày vinh quang cho thế giới.
9. Hãy dành ra mười lăm phút hai lần trong ngày hôm nay để cố gắng hiểu ý tưởng của ngày hôm nay. Đó là ý nghĩ giúp tha thứ có được vị trí xứng đáng của nó trong những ưu tiên của anh em. Đó là ý nghĩ sẽ giải phóng tâm của anh em khỏi mọi rào cản để hiểu ý nghĩa của sự tha thứ và giúp anh em nhận ra giá trị của nó đối với mình.
10. Trong im lặng, hãy nhắm mắt lại với thế giới không hiểu được sự tha thứ, và tìm nơi ẩn náu ở chốn yên tĩnh, nơi những suy nghĩ được thay đổi và những niềm tin sai lầm được loại bỏ. Lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay, và cầu xin sự giúp đỡ để hiểu ý nghĩa thực sự của nó. Hãy sẵn sàng để được dạy. Hãy vui mừng khi nghe Tiếng nói của sự thật và sự chữa lành nói với anh em, và anh em sẽ hiểu những lời mà Ngài nói, và nhận ra Ngài nói những lời của anh em với anh em.
11. Hãy thường xuyên nhắc nhở bản thân rằng anh em có một mục tiêu ngày hôm nay; một mục đích làm cho ngày này trở nên có giá trị đặc biệt với chính anh em và tất cả anh em của mình. Đừng để tâm của anh em quên đi mục tiêu này quá lâu, mà hãy nói với chính mình:
Mọi điều ta trao đi là trao cho chính mình. Sự Giúp Đỡ ta cần để nhận ra điều này là thật thì đang ở bên ta lúc này. Và ta sẽ tin tưởng vào Ngài.
Sau đó hãy dành một khoảnh khắc tĩnh lặng, mở rộng tâm trí mình để đón nhận sự sửa đỗi và Tình yêu thương của Ngài. Và những gì anh em nghe từ Ngài anh em sẽ tin tưởng, vì những gì Ngài ban cho sẽ được chính anh em đón nhận.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Có một loại tha thứ của cái tôi mà thế gian này thực hành đó là tha thứ cho tội lỗi phạm phải. Đó là việc nhìn thấy tội lỗi là có thật trước khi tha thứ. Sau đó ta tha thứ vì ta là người tốt hơn, tâm linh hơn, nhân từ hơn. Đó không phải là sự tha thứ thực sự, một khi tâm ta nhìn thấy tội lỗi thì nó không thể tha thứ. Sự tha thứ đó không có tác dụng chữa lành cho cả hai. Tội lỗi mà ta tha thứ không phải là của ta, ta không nhìn thấy sai lầm đó trong tâm ta. Sự tha thứ của cái tôi thực sự là lên án, không phải tha thứ. Nó duy trì sự tách biệt. Nó cản trở sự chữa lành. Nó cản trở sự hợp nhất của ta với Đấng tạo dựng và hòa vào dòng chảy yêu thương của Người.
-Tội lỗi cũng như bệnh tật sẽ không bao giờ được tha thứ, chữa lành nếu ta nhìn thấy nó là có thật. Và nó chỉ có thể được tha thứ, chữa lành ở trong tâm.
-Tha thứ thực sự là nhìn vượt qua tội lỗi và thấy sự thật. Đó là tha thứ cho mình vì niềm tin rằng những gì ta thấy là có thật, rằng những gì các giác quan cho ta thấy là có thật, là tha thứ cho niềm tin vào sự tách biệt, rằng ta và anh em của ta là khác biệt, tách biệt. Trong sự thật thì không có tội lỗi, và những gì dường như xảy ra cũng chưa xảy ra. Tất cả chỉ là ảo tưởng.