1. Đây là câu trả lời cho hành trình tìm kiếm sự bình yên của anh em. Đây là chìa khóa để tìm ra ý nghĩa trong một thế giới dường như vô nghĩa. Đây là con đường dẫn đến sự an toàn trước những mối nguy hiểm rõ ràng dường như đe dọa anh em khắp mọi nơi, và mang lại sự không chắc chắn cho mọi hy vọng về việc tìm thấy sự yên tĩnh và bình yên của anh em. Ở đây tất cả các câu hỏi đều được trả lời; ở đây cuối cùng đã đảm bảo mọi sự không chắc chắn đều kết thúc.
2. Tâm không biết tha thứ đầy sợ hãi, và không cho tình yêu thương một chỗ để được là chính nó; không có nơi nào mà nó có thể dang rộng đôi cánh trong bình yên và bay cao trên sự hỗn loạn của thế giới. Tâm không biết tha thứ thì buồn bã, không có hy vọng được nghỉ ngơi và giải thoát khỏi nỗi đau. Nó khổ đau và ở trong sự khốn khổ, nhìn quanh trong bóng tối, không thấy gì, nhưng chắc chắn về mối nguy hiểm đang rình rập ở đó.
3. Tâm không biết tha thứ bị giằng xé bởi sự nghi ngờ, bối rối về chính nó và tất cả những gì nó nhìn thấy; sợ hãi và tức giận, yếu đuối và hăm dọa, sợ tiến lên, sợ ở lại, sợ thức dậy hoặc đi ngủ, sợ mọi âm thanh, nhưng còn sợ hơn sự tĩnh lặng; rất sợ bóng tối, nhưng còn sợ hơn khi ánh sáng đến gần. Tâm không biết tha thứ có thể nhận thức được gì ngoài sự nguyền rủa của nó? Nó có thể nhìn thấy gì ngoại trừ bằng chứng cho thấy mọi tội lỗi của nó là có thật?
4. Tâm không biết tha thứ không nhìn thấy sai lầm, mà chỉ thấy tội lỗi. Nó nhìn thế giới bằng đôi mắt mù quáng, và thét lên khi nhìn thấy những phóng chiếu của chính nó trổi dậy tấn công sự nhại lại cuộc sống khốn khổ của nó. Nó muốn sống, nhưng lại ước mình đã chết. Nó muốn được tha thứ, nhưng lại không thấy hy vọng gì. Nó muốn thoát nhưng không thể nghĩ ra cách nào bởi vì nó nhìn thấy tội lỗi ở khắp mọi nơi.
5. Tâm không biết tha thứ đang tuyệt vọng, không có triển vọng về một tương lai có thể mang lại bất cứ điều gì ngoài sự tuyệt vọng hơn. Tuy nhiên nó coi sự phán xét của nó đối với thế giới là không thể đảo ngược được, và không thấy rằng nó đã tự kết án mình vào sự tuyệt vọng này. Nó nghĩ rằng nó không thể thay đổi, vì những gì nó nhìn thấy chứng tỏ rằng phán xét của nó là đúng. Nó không hỏi, vì nó nghĩ rằng nó biết. Nó không nghi ngờ, tin chắc rằng nó đúng.
6. Sự tha thứ là điều phải học hỏi. Nó vốn không có trong tâm, thứ không thể phạm tội. Vì tội lỗi là một ý tưởng mà anh em đã tự dạy mình, nên anh em cũng phải học cách tha thứ, nhưng từ một Người thầy khác với chính anh em, Đấng đại diện cho Ngã khác trong anh em. Qua Ngài anh em học cách tha thứ cho cái ngã mà anh em nghĩ do mình tạo ra, và để nó biến mất. Như vậy, anh em đưa tâm mình trở về với Đấng là Ngã của anh em, và Đấng không bao giờ phạm tội.
7. Mỗi tâm không biết tha thứ đều mang đến cho anh em cơ hội để dạy tâm của mình cách tha thứ cho chính nó. Mỗi tâm đều chờ đợi sự giải thoát khỏi địa ngục thông qua anh em, và hướng về anh em cầu xin Thiên đường ngay tại đây và ngay bây giờ. Nó không có hy vọng, nhưng anh em trở thành niềm hy vọng của nó. Và như là hy vọng của nó, anh em trở thành niềm hy vọng của chính mình. Tâm không biết tha thứ phải học được thông qua sự tha thứ của anh em rằng nó đã được cứu khỏi địa ngục. Và khi anh em dạy về sự cứu rỗi, anh em sẽ học được. Tuy nhiên, tất cả việc dạy và học của anh em sẽ không phải là của anh em, mà là của Người thầy đã được ban cho anh em để chỉ đường cho anh em.
8. Hôm nay, chúng ta tập học cách tha thứ. Nếu anh em sẵn lòng, ngay hôm nay anh em có thể học cách để nắm lấy chìa khóa của hạnh phúc, và sử dụng nó cho chính mình. Chúng ta sẽ dành mười phút vào buổi sáng và mười phút nữa vào buổi tối để học cách cho đi sự tha thứ và nhận lại sự tha thứ.
9. Tâm không biết tha thứ không tin rằng cho và nhận là như nhau. Tuy nhiên, hôm nay chúng ta sẽ cố gắng học được rằng chúng là một, thông qua việc thực tập tha thứ đối với người mà anh em coi là kẻ thù và người mà anh em coi là bạn. Và khi anh em học cách xem cả hai là một, chúng ta sẽ mở rộng bài học cho chính mình và thấy rằng lối thoát của họ bao gồm cả anh em.
10. Bắt đầu buổi thực tập dài bằng cách nghĩ đến một người nào đó mà anh em không thích, người dường như làm anh em khó chịu, hoặc khiến anh em hối hận nếu gặp anh ta; một người mà anh em chủ động coi thường, hoặc chỉ cố gắng bỏ qua. Sự tức giận của anh em dưới hình thức nào không quan trọng. Có lẽ anh em đã chọn anh ấy rồi. Anh ấy sẽ làm vậy.
11. Bây giờ nhắm mắt lại và nhìn anh ấy trong tâm của anh em, và nhìn anh ấy một lúc. Cố gắng nhận ra một chút ánh sáng trong anh ấy ở đâu đó; một tia sáng nhỏ mà anh em chưa bao giờ nhận thấy. Cố gắng tìm ra một chút tia sáng nào đó chiếu qua bức ảnh xấu xí mà anh em đang giữ về anh ấy. Hãy nhìn bức ảnh này cho đến khi anh em nhìn thấy ánh sáng ở đâu đó bên trong nó, và sau đó cố gắng để ánh sáng này lan rộng cho đến khi nó bao phủ anh ấy, và làm cho bức ảnh trở nên đẹp và tốt.
12. Hãy quan sát nhận thức đã thay đổi này một lúc, và hướng tâm của anh em đến một người mà anh em gọi là bạn. Hãy cố gắng truyền ánh sáng mà anh em đã học được để nhìn thấy xung quanh “kẻ thù” cũ của mình cho anh ấy. Bây giờ hãy coi anh ấy còn hơn là bạn đối với anh em, vì trong ánh sáng đó sự thánh khiết của anh ấy cho anh em thấy vị cứu tinh của anh em, được cứu rỗi và cứu rỗi, được chữa lành và toàn vẹn.
13. Sau đó, hãy để anh ấy trao cho anh em ánh sáng mà anh em nhìn thấy ở anh ấy, và hãy để “kẻ thù” và bạn của anh em cùng nhau chúc phúc cho anh em với những gì anh em đã cho đi. Bây giờ anh em là một với họ, và họ với anh em. Bây giờ anh em đã được tha thứ bởi chính mình. Trong suốt cả ngày, đừng quên vai trò của sự tha thứ trong việc đem lại hạnh phúc cho mọi cái tâm không biết tha thứ, trong đó có tâm của anh em. Mỗi giờ hãy nói với chính mình:
Tha thứ là chìa khóa của hạnh phúc. Ta sẽ thức tỉnh khỏi giấc mơ rằng ta là người phàm, dễ sai lầm và đầy tội lỗi, và biết rằng ta là Con hoàn hảo của Chúa.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Bài học này nhấn mạnh tha thứ là chìa khóa mở cửa hạnh phúc, giúp giải phóng tâm trí khỏi nỗi sợ hãi và thay đổi cách nhìn nhận về bản thân từ một con người tội lỗi thành một phần hoàn hảo của Đấng Tạo Hóa
.Bài học cũng nói rằng tâm không tha thứ bị mắc kẹt trong nỗi sợ hãi và đau khổ, trong khi tha thứ mang lại con đường thoát khỏi “giấc mơ” đau khổ này và tìm thấy sự bình an.
-Chủ đề chính là những gì ta cho đi, ta sẽ nhận lại. Giữ lấy sự tức giận về cơ bản là giam cầm chính tâm trí mình. Tha thứ là giải thoát bản thân khỏi nhà tù đó.