1. Hôm nay, chúng ta sẽ nếm trải trước khoảnh khắc khi những giấc mơ về tội lỗi và cảm giác tội lỗi hoàn toàn tan biến, và khi chúng ta đã chạm tới sự bình an thánh khiết mà chúng ta chưa từng thực sự rời bỏ. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ nhoi vi tế đã trôi qua giữa vĩnh cữu và vô tận (phi thời gian). Khoảng cách đó ngắn ngủi đến mức không có một sự gián đoạn nào trong tính liên tục, cũng không có sự đứt gãy nào trong những ý nghĩ (Tạo Hóa) vốn mãi mãi hợp nhất làm một. Chưa từng có điều gì xảy ra làm xáo trộn sự bình an của Thương Đế – Cha và người Con. ⁵Hôm nay, chúng ta chấp nhận điều này là hoàn toàn chân thật.
2. Cha ơi, chúng con tạ ơn Cha vì chúng con không thể đánh mất ký ức về Người và về Tình yêu của Người. Chúng con nhận biết sự an toàn của mình, và dâng lời cảm tạ vì mọi món quà Người đã ban tặng, vì tất cả sự trợ giúp yêu thương mà chúng con đã nhận được (Thánh Linh), vì lòng kiên nhẫn vĩnh cửu của Người (biết tội lỗi hoàn toàn không có thật), và vì Lời Người đã trao ban rằng chúng con đã được cứu rỗi (Cam kết Tối hậu của Thượng Đế về Sự Cứu Rỗi).
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_______________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Bài học này là câu trả lời trực tiếp cho sự buông xả gồng gánh của bạn: “Cha ơi, hôm nay con lại được làm Con của Ngài.” (Father, today I am Your Son again.)
-Hãy cùng bóc tách xem lời nguyện này giúp bạn lấy lại sự khôn ngoan tỉnh thức như thế nào:
1. Rũ bỏ vai diễn “Kẻ gánh vác tội nghiệp”
Cái tôi rất thích đóng vai một người trưởng thành đầy lo toan, phải gánh vác gia đình, công việc, tương lai và cả những món nợ nghiệp báo. Vai diễn này mang lại cho nó cảm giác “quan trọng” (specialness) nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ và lo âu.
- Lời nguyện ACIM: “Hôm nay chúng ta sẽ nếm trải thời khắc mà giấc mơ tội lỗi và sợ hãi đã biến mất… Hôm nay con lại được làm Con của Ngài.”
- Cấu trúc tâm lý: Khi bạn tuyên bố mình làm “Con” (Son), bạn đang chủ động hạ cái tôi xuống và đưa tâm trí về trạng thái của một đứa trẻ thơ. Một đứa trẻ ở bên cha của nó thì không cần phải lo nghĩ hôm nay ăn gì, ngày mai sống ra sao, hay làm thế nào để đối phó với thế giới. Nó biết nó được bảo bọc và yêu thương vô điều kiện. Việc làm “Con” chính là sự khôn ngoan tỉnh thức cao nhất để rũ bỏ mọi gánh nặng không thuộc về bạn.
2. Sự trở về với “Tâm Ban Sơ” (Tương đồng với Sơ Tâm trong Đạo Phật)
Trạng thái làm “Con” trong Bài 234 có một sự tương đồng kinh ngạc với khái niệm “Sơ Tâm” (Beginner’s Mind) hay “Tâm Con Trẻ” trong thiền định:
- Trong Đạo Phật: Các bậc thầy thiền tông thường dạy hành giả phải giữ một cái tâm trống rỗng, trong sáng, không thành kiến, không phán xét giống như tâm của một đứa trẻ. Khi tâm trí bạn không còn cố gắng gồng lên để làm một “bậc thầy đối phó”, bạn trả tâm trí về với Tự tính thanh tịnh nguyên thủy.
- Bạn nhận ra mọi sự lo âu, gồng gánh bấy lâu nay chỉ là do bạn tự bày trò, tự ràng buộc mình trong ảo ảnh (Vô minh). Khi oán hận và sợ hãi lắng dịu, Phật tính tự động hiển lộ trong sự hồn nhiên, tự tại.
3. Cách thực hành Bài học 234 trong ngày hôm nay
Để chấm dứt thói quen gồng gánh bằng sự hoài nghi, hôm nay bạn hãy thực hành một thái độ sống hoàn toàn thả lỏng:
- Nhận diện: Ngay khi thấy vai mình căng lên, ngực thắt lại vì một nỗi lo: “Mình phải lo liệu việc này thôi” -> Hãy mỉm cười nhận biết: “À, cái tôi của mình lại đang muốn làm người lớn để gồng gánh rồi.”
- Đọc câu lệnh giải thoát: “Cha ơi, hôm nay con không gồng gánh nữa. Hôm nay con lại được làm Con của Ngài. Con xin để Ngài lo liệu.”
- Trải nghiệm: Hãy cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong cơ thể. Hãy đi qua ngày hôm nay với sự tin cậy (Trust) tuyệt đối của một đứa trẻ biết rằng mình luôn an toàn trong Ngôi Nhà của Cha.
4. Lời nguyện ngắn được đúc kết từ tinh thần của bài học 234 để giúp bạn buông bỏ lỗi lầm quá khứ và chạm vào sự bình an ngay lúc này.
Bạn hãy nhắm mắt lại, thở một hơi thật sâu, và chậm rãi đọc lời nguyện này trong tâm trí:
“Cha ơi, hôm nay con lại là Con của Người. Lỗi lầm trong quá khứ của con thực chất chỉ là một khoảnh khắc vi tế đã qua trong giấc mơ. Bản tính chân thật và sự vô tội mà Người ban cho con chưa từng bị thay đổi. Giờ đây, con chọn không tự trừng phạt mình bằng sự cắn rứt nữa. Con xin trao toàn bộ lỗi lầm và sự phán xét này cho Đức Thánh Linh. Xin Ngài chữa lành tâm trí con, nhìn xuyên qua ảo ảnh của quá khứ, và dẫn con trở về với sự bình an thiêng liêng mà con chưa từng thực sự rời xa. Amen.”