Bài 202: Ôn (182)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(182) Ta sẽ tĩnh lặng một giây lát và về nhà.

Tại sao ta lại chọn ở lại thêm một giây lát nữa nơi ta không thuộc về, khi chính Chúa đã ban cho ta Tiếng nói của Người để gọi ta về nhà?

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ở một mức độ nào đó, tất cả chúng ta đều biết dù có ý thức hay không rằng đây không phải là nhà của chúng ta. Có một âm vang cổ xưa đang gọi chúng ta trở về. Có những giây phút bức màn tăm tối bị xé toang và chúng ta trải nghiệm điều gì đó với sự sáng tỏ và với tình yêu thương đến mức sự thánh khiết của danh tính thực sự của chúng tôi trở lại với nhận thức của chúng ta. Và chúng ta nhớ lại đây không phải là nhà của chúng ta. Ta là người xa lạ ở đây. Ta không hoàn thiện, không xứng đáng. Có gì đó sai.

-Và chúng ta lao vào thế giới và không ngừng tìm cách xoa dịu bản thân khỏi cảm giác rằng có điều gì đó rất sai trái. Chúng ta tìm kiếm ở tất cả những nơi khác nhau. Chúng ta cố gắng tìm ngôi nhà trong cái thân của mình, ngôi nhà trong các cấu trúc vật chất. Chúng ta cố gắng tìm kiếm sự hoàn thiện của mình trong công việc, trong các mối quan hệ, trong chức năng của chúng ta, những thứ mà chúng ta tin rằng sẽ mang lại cho chúng ta niềm vui hay sự an toàn. Và một lần nữa, tất cả đều tìm kiếm và không tìm thấy.

-Vì vậy, chúng ta đang được yêu cầu dừng lại một chút và lắng nghe tiếng nói bên trong được ví như đứa trẻ nhỏ. Đây là một hình ảnh đẹp bởi vì mỗi người trong chúng ta ngay cả trong giấc mơ cũng đến như một đứa trẻ nhỏ bị mất trí nhớ nhưng là ký ức rằng chúng ta là tình yêu thương và chúng ta sẽ thể hiện nó và nhận lại nó. Đó là trạng thái tự nhiên của đứa trẻ đó. Đứa trẻ đó là ký ức về sự vô tội của chúng ta. Đứa trẻ đó là Christ.

-Bài thiền có hướng dẫn được gợi ý cho bài học hôm nay. Xin đọc ở Bài Đọc Thêm.

Bài 201: Ôn (181)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(181) Ta tin tưởng anh em của ta, là một với ta.

Không ai không là anh em của ta. Ta được ban cho sự hợp nhất với vũ trụ và Chúa, Cha của ta, một Đấng tạo dựng của cái toàn thể đó là Ngã của ta, mãi mãi là Một với ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã của ta là toàn thể. Điều này có nghĩa Ngã của ta không bị phân chia, điều này cũng có nghĩa Nó không thể có đối thủ, không thể có xung đột trong đó. Không thể có mối đe dọa nào đối với Nó từ bên ngoài bởi vì không có gì bên ngoài.

-Tin tưởng anh em của mình là điều cần thiết để thiết lập và giữ vững lòng tin của ta vào khả năng vượt qua sự nghi ngờ và trong đó có sự nghi ngờ bản thân. Khi ta tấn công một người anh em, ta tuyên bố rằng anh ta bị giới hạn bởi những gì ta đã nhận thấy ở anh ta. Ta không nhìn xa hơn những lỗi lầm của anh ấy mà thay vào đó, chúng được phóng đại lên trở thành những thứ cản trở nhận thức của ta về Ngã nằm ngoài những sai lầm của chính ta và vượt qua những tội lỗi dường như của anh ấy cũng như của ta. Đó là Ngã toàn thể, Ngã thánh của chúng ta. Chúng ta đánh mất nhãn quan và cái biết về Ngã thánh mà chúng ta cùng chia sẻ.

-“Không thể tha thứ cho người khác, vì anh em chỉ nhìn thấy tội lỗi của mình ở họ. ³Anh em muốn nhìn thấy chúng ở đó chứ không phải trong anh em. ⁴Đó là lý do tại sao sự tha thứ cho người khác là một ảo tưởng. ⁵Tuy nhiên, đó là giấc mơ hạnh phúc duy nhất trên thế giới; giấc mơ duy nhất không dẫn đến cái chết. ⁶Chỉ ở người khác, anh em mới có thể tha thứ cho chính mình, vì anh em đã gọi anh ta là tội lỗi của anh em, và bây giờ sự vô tội của anh em phải được tìm thấy trong anh ta.” (S-2.I.4:2-6) – The Song of Prayer.

Giới thiệu – Ôn tập VI

1. Đối với phần ôn tập này chúng ta thực hiện chỉ một ý tưởng mỗi ngày, và thực tập nó thường xuyên nhất có thể. Ngoài thời gian anh em dành cho buổi sáng và buổi tối, không nên ít hơn mười lăm phút, và những lúc ôn lại hàng giờ mà anh em thực hiện suốt cả ngày, hãy sử dụng ý tưởng này thường xuyên nhất có thể trong khoảng giữa chúng. Chỉ riêng mỗi ý tưởng này cũng đủ cho sự cứu rỗi, nếu được học một cách thực sự. Mỗi ý tưởng cũng đủ để giải thoát anh em và thế giới khỏi mọi hình thức trói buộc, và mời gọi ký ức về Chúa trở lại.

2. Ghi nhớ điều này trong tâm, chúng ta bắt đầu thực tập, trong đó chúng ta cẩn thận ôn lại những ý nghĩ mà Thánh Linh đã ban cho chúng ta trong hai mươi bài học vừa qua. Mỗi bài học chứa đựng toàn bộ chương trình học nếu được hiểu, thực hành, chấp nhận, và áp dụng cho tất cả những điều dường như xảy ra trong suốt cả ngày. Một bài học là đủ. Nhưng từ bài học đó, không được có ngoại lệ nào. Và vì vậy chúng ta cần sử dụng tất cả chúng và để chúng hòa quyện làm một, vì mỗi bài học đóng góp vào tổng thể mà chúng ta học.

3. Những buổi thực tập này, giống như phần ôn tập trước, tập trung vào một chủ đề chính mà chúng ta bắt đầu và kết thúc mỗi bài học. Đó là điều này

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

Một ngày bắt đầu và kết thúc với điều này. Và chúng ta lặp lại điều đó mỗi khi giờ điểm, hoặc chúng ta nhớ rằng, ở giữa thời gian đó, chúng ta có một chức năng vượt lên trên thế giới mà chúng ta nhìn thấy. Ngoài điều này, và việc lặp lại ý tưởng đặc biệt mà chúng ta thực tập trong ngày, không hình thức luyện tập nào được khuyến khích, ngoại trừ việc từ bỏ sâu sắc mọi thứ làm rối loạn tâm, và khiến nó trở nên điếc với lý trí, sự lành mạnh và sự thật đơn giản.

4. Chúng ta sẽ cố gắng vượt qua mọi lời nói và hình thức thực tập đặc biệt cho đợt ôn tập này. Vì lần này chúng ta cố gắng bước đi nhanh hơn trên con đường ngắn hơn dẫn đến sự thanh thản và sự bình an của Chúa. Chúng ta chỉ cần nhắm mắt lại, và sau đó quên hết tất cả những gì chúng ta nghĩ mình đã biết và đã hiểu. Vì vậy chúng ta được giải thoát khỏi mọi điều chúng ta không biết và không thể hiểu.

5. Chỉ có một ngoại lệ cho sự thiếu cấu trúc này. Đừng để bất kỳ suy nghĩ vẩn vơ nào trôi qua mà không bị thử thách. Nếu anh em nhận thấy một ý nghĩ như vậy, hãy từ chối việc nắm giữ nó và nhanh chóng đảm bảo với tâm của anh em rằng đây không phải là điều nó mong muốn. Sau đó hãy nhẹ nhàng từ bỏ ý nghĩ mà anh em đã từ chối, để nhanh chóng và chắc chắn đổi lấy ý tưởng mà chúng ta thực tập trong ngày.

6. Khi anh em bị cám dỗ, hãy nhanh chóng tuyên bố anh em đã thoát khỏi sự cám dổ, khi anh em nói: 

Ý nghĩ này ta không muốn. Ta chọn thay vào đó _____. 

Sau đó lặp lại ý tưởng trong ngày, và để nó thay thế những gì anh em nghĩ. Ngoài những áp dụng đặc biệt như vậy của ý tưởng mỗi ngày, chúng ta sẽ chỉ thêm một số cách diễn đạt trang trọng hoặc những ý nghĩ cụ thể để hổ trợ việc thực tập. Thay vào đó, chúng ta dành những khoảng thời gian yên tĩnh này cho Người thầy, Đấng chỉ dạy trong tĩnh lặng, nói về sự bình an, và ban cho những suy nghĩ của chúng ta bất kỳ ý nghĩa nào mà chúng có thể có. 

7. Ta dâng phần ôn tập này lên Ngài cho anh em. Ta giao phó anh em cho Ngài, và để Ngài dạy cho anh em phải làm gì, nói gì và nghĩ gì, mỗi khi anh em hướng về Ngài. Ngài sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ anh em, mỗi khi anh em kêu cầu Ngài giúp đỡ. Chúng ta hãy dâng lên Ngài toàn bộ phần ôn tập mà chúng ta bắt đầu bây giờ, và chúng ta cũng đừng quên nó được trao cho Ai, khi chúng ta thực tập mỗi ngày, tiến tới mục tiêu mà Ngài đặt ra cho chúng ta; để Ngài dạy chúng ta cách đi, và tin tưởng Ngài hoàn toàn về cách thức mà mỗi thời gian thực tập có thể trở thành món quà yêu thương của tự do dành cho thế giới một cách tốt nhất.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những hướng dẫn thực tập trong phần này cũng giống như sự hướng dẫn cho phần II, chúng ta cần làm sạch tâm mình khỏi mọi suy nghĩ, lời nói, khái niệm, hình ảnh và niềm tin và không giữ gì trong tâm ngoài sự tiếp nhận không lời đối với Chúa. Từ đây chúng ta được yêu cầu thực tập những bài học còn lại của năm trong sự thiền định không lời.

-Nếu trong lúc thực tập, có những ý nghĩ lang thang hoặc những cám dỗ gây khó chịu, hãy lặp lại ý tưởng trong ngày.

Bài 200: Không có bình an nào ngoài sự bình an của Chúa.

1. Đừng tìm kiếm nữa. Anh em sẽ không tìm thấy sự bình an nào ngoài sự bình an của Chúa. Hãy chấp nhận sự thật này, và tránh cho mình nỗi đau đớn của những thất vọng cay đắng hơn, tuyệt vọng u ám, cảm giác vô vọng và nghi ngờ lạnh giá. Đừng tìm kiếm nữa. Không có gì khác để anh em tìm thấy ngoài sự bình an của Chúa, trừ khi anh em tìm kiếm đau khổ và đau đớn.

2. Đây là điểm cuối cùng mà mỗi người cuối cùng phải đến, để gạt bỏ mọi hy vọng tìm thấy hạnh phúc ở nơi không có; được cứu bởi những gì chỉ có thể làm tổn thương; tạo ra bình an từ hỗn loạn, niềm vui từ nỗi đau, và Thiên đường từ địa ngục. Đừng cố gắng chiến thắng bằng thất bại nữa, cũng đừng chết để sống. Anh em chắc chắn chỉ chuốc lấy thất bại.

3. Tuy nhiên, anh em cũng có thể dễ dàng cầu xin tình yêu thương, hạnh phúc, và sự sống vĩnh cữu trong sự bình an bất tận. Hãy cầu xin điều này, và anh em chỉ có thể chiến thắng. Cầu xin những gì anh em đã có chắc chắn thành công. Cầu xin điều sai trái trở thành sự thật chỉ có thể thất bại. Hãy tha thứ cho những tưởng tượng viễn vông của mình, và đừng tìm kiếm những gì anh em không thể tìm thấy nữa. Vì điều gì có thể ngu ngốc hơn là cứ tìm kiếm, tìm kiếm rồi lại tìm kiếm địa ngục, khi anh em chỉ cần nhìn bằng con mắt cởi mở để thấy rằng Thiên đường đang ở trước mắt, qua một cánh cửa dễ dàng mở ra để chào đón anh em?

4. Về nhà đi. Anh em đã không tìm thấy hạnh phúc của mình ở những nơi xa lạ và trong những hình thức xa lạ không có ý nghĩa gì với anh em, dù anh em đã tìm cách làm cho chúng trở nên có ý nghĩa. Thế giới này không phải là nơi anh em thuộc về. Anh em là người lạ ở đây. Nhưng nó được trao cho anh em để tìm thấy phương tiện để thế giới dường như không còn là nhà tù hay trại giam đối với bất kỳ ai nữa.

5. Tự do được trao cho anh em nơi anh em chỉ nhìn thấy xiềng xích và cửa sắt. Nhưng anh em phải thay đổi tâm mình về mục đích của thế giới, nếu anh em muốn tìm được lối thoát. Anh em sẽ bị trói buộc cho đến khi cả thế giới được anh em nhìn thấy như được ban phước, và mọi người được giải thoát khỏi những sai lầm của anh em và được tôn vinh như chính họ. Anh em không tạo ra họ; cũng không tạo ra chính mình. Khi anh em giải phóng người này [mọi người], người kia [anh em] sẽ được chấp nhận như chính mình.

6. Sự tha thứ có tác dụng gì? Trong sự thật, nó không có chức năng gì, và không làm được gì. Vì nó không được biết đến trên Thiên đường. Chỉ có địa ngục là nơi cần đến nó, và nơi nó phải phục vụ một chức năng to lớn. Không phải việc Con yêu dấu của Chúa thoát khỏi những giấc mơ xấu xa mà anh ấy tưởng tượng, nhưng vẫn tin là có thật, là một mục đích xứng đáng sao? Ai có thể hy vọng nhiều hơn nữa, trong khi dường như phải lựa chọn giữa thành công và thất bại; tình yêu thương và nỗi sợ hãi?

7. Không có bình an nào ngoài bình an của Chúa, vì Người chỉ có một Con không thể tạo ra một thế giới trái ngược với Ý muốn của Chúa và của chính mình, cũng giống như ý muốn của Người. Anh ấy có thể hy vọng tìm thấy điều gì trong một thế giới như vậy? Nó không thể có thực tại, bởi vì nó chưa bao giờ được tạo dựng nên. Lẽ nào nơi đây anh ấy muốn tìm kiếm sự bình an? Hay anh ấy phải thấy rằng, khi anh ấy nhìn vào nó, thế giới chỉ có thể lừa dối? Tuy nhiên, anh ấy có thể học cách nhìn thế giới theo một cách khác, và tìm thấy sự bình an của Chúa.

8. Bình an là cây cầu mà mọi người sẽ vượt qua, để bỏ lại thế giới này phía sau. Nhưng bình an bắt đầu trong thế giới được nhận thức là khác biệt, và dẫn từ nhận thức mới mẻ này đến cổng Thiên đường và con đường phía sau. Bình an là câu trả lời cho những mục tiêu mâu thuẫn nhau, cho những hành trình vô nghĩa, những theo đuổi điên cuồng, vô ích, và những nỗ lực vô nghĩa. Bây giờ con đường đã dễ dàng, thoai thoải về phía cây cầu nơi tự do nằm trong sự bình an của Chúa.

9. Chúng ta đừng lạc đường nữa hôm nay. Chúng ta lên Thiên đường, và con đường thì thẳng tắp. Chỉ khi chúng ta cố gắng lang thang mới có thể bị chậm trễ, và lãng phí thời gian vô ích trên những nẻo đường chông gai. Chỉ có Chúa là chắc chắn, và Người sẽ dẫn dắt bước chân chúng ta. Người sẽ không bỏ rơi Con của Người trong cơn hoạn nạn, cũng không để anh ấy đi lạc mãi mãi khỏi nhà của mình. Cha gọi; Con sẽ nghe. Và đó là tất cả những gì có vẻ như là một thế giới tách biệt với Chúa, nơi những cái thân có thực tại.

10. Giờ đây chỉ còn sự im lặng. Đừng tim kiếm nữa. Anh em đã đến nơi con đường được trải thảm bằng những chiếc lá của những ham muốn sai lầm, rơi xuống từ những cây vô vọng mà anh em đã tìm kiếm trước đây. Bây giờ chúng đã nằm dưới chân. Và anh em nhìn lên hướng về Thiên đường, bằng đôi mắt trần nhưng giờ đây chỉ còn phục vụ thêm một khoảnh khắc nữa. Sự bình an cuối cùng đã được nhận ra, và anh em có thể cảm nhận được vòng tay dịu dàng của nó bao bọc trái tim và tâm của anh em bằng sự an ủi và yêu thương.

11. Hôm nay chúng ta không tìm kiếm thần tượng. Bình an không thể được tìm thấy ở chúng. Bình an của Chúa là của chúng ta, và chỉ có điều này chúng ta mới chấp nhận và mong muốn. Nguyện xin bình an cho chúng ta hôm nay. Vì chúng ta đã tìm ra một con đường đơn giản, hạnh phúc để rời bỏ thế giới mơ hồ, và thay thế những mục tiêu hay thay đổi và những giấc mơ đơn độc của chúng ta bằng một mục đích và sự đồng hành duy nhất. Vì bình an là sự hợp nhất, nếu nó đến từ Chúa. Chúng ta không tìm kiếm xa hơn. Chúng ta đã gần đến nhà, và càng đến gần hơn mỗi khi chúng ta nói:

Không có bình an nào ngoài sự bình an của Chúa,

Và ta vui mừng và biết ơn vì điều đó là như vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta tìm kiếm điều gì trong cuộc đời này. Nếu ta tĩnh lặng và có mặt với chính mình, sẽ có một cảm giác khó chịu, bất an, không trọn vẹn, trống rỗng, cô lập, đau đớn, không xứng đáng. Và tất cả chúng ta đều tìm cách hoàn thiện bản thân và thực hiện những theo đuổi vô ích để tìm kiếm hạnh phúc và bình an. Nhưng không có bình an thực sự nào ngoài sự bình an của Chúa.

-Một trong những trở ngại đối với sự bình an là mong muốn của cái tôi loại bỏ sự bình an bằng sự bận rộn và tất cả những gì diễn ra trong giấc mơ này đều nhằm mục đích đó để tâm của chúng ta không bao giờ được tĩnh lặng và dành khoảng trống để cho phép tiếng nói của Chúa, ký ức về sự vô tội của ta có thể quay trở lại trong nhận thức của chúng ta.

Bài 199: Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

1. Tự do phải là điều không thể chừng nào anh em còn coi cái thân là chính mình. Cái thân là một giới hạn. Những ai tìm kiếm tự do trong cái thân thì tìm nó ở nơi không thể tìm thấy. Tâm có thể được giải phóng khi nó không còn thấy mình trong một cái thân, gắn chặt với nó và được che chở bởi sự có mặt của nó. Nếu điều này là sự thật thì tâm quả thực rất dễ bị tổn thương.

2. Tâm phụng sự Thánh Linh là vô hạn mãi mãi, về mọi mặt, vượt ra ngoài các quy luật của thời gian và không gian, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định kiến nào, và có sức mạnh và quyền năng để làm bất cứ điều gì nó được yêu cầu. Những ý nghĩ tấn công không thể xâm nhập vào một tâm như vậy, bởi vì nó đã được trao cho Nguồn của tình yêu thương, và nỗi sợ hãi không bao giờ có thể xâm nhập vào tâm đã gắn bó với tình yêu thương. Nó yên nghỉ trong Chúa. Và ai có thể sợ hãi khi sống trong sự Vô tội, và chỉ yêu thương?

3. Điều thiết yếu cho sự tiến bộ của anh em trong khóa học này là anh em chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay, và trân trọng nó. Đừng lo lắng rằng đối với cái tôi, điều đó khá là điên rồ. Cái tôi yêu quý cái thân vì nó trú ngụ trong đó, và sống hợp nhất với ngôi nhà mà nó đã tạo ra. Đó là một phần của ảo tưởng đã che chở cho cái tôi khỏi bị phát hiện chính nó là ảo tưởng.

4. Nơi đây nó ẩn náu, và nơi đây nó có thể được nhìn thấy như nó là. Hãy tuyên xưng sự vô tội của anh em và anh em được tự do. Cái thân biến mất, vì anh em không cần nó ngoại trừ nhu cầu mà Thánh linh nhìn thấy. Vì điều này, cái thân sẽ xuất hiện như một hình thức hữu ích cho những gì tâm phải làm. Do đó, nó trở thành một phương tiện giúp sự tha thứ được mở rộng đến mục tiêu bao trùm tất cả mà nó phải đạt đến, theo kế hoạch của Chúa.

5. Hãy trân trọng ý tưởng ngày hôm nay, và thực hành nó hôm nay và mỗi ngày. Hãy biến nó thành một phần của mỗi buổi thực tập mà anh em thực hiện. Không có ý tưởng nào mà không gia tăng sức mạnh từ đó để giúp đỡ thế giới, và cũng không có ý tưởng nào mà sẽ không có được những món quà tặng thêm cho anh em. Chúng ta vang lên lời kêu gọi tự do trên khắp thế giới với ý tưởng này. Và liệu anh em có muốn được miễn trừ khỏi việc chấp nhận những món quà mà anh em trao tặng không?

6. Thánh Linh là nhà của những tâm tìm kiếm sự tự do. Nơi Ngài chúng đã tìm thấy điều chúng tìm kiếm. Mục đích của cái thân bây giờ thật rõ ràng. Và nó trở nên hoàn hảo trong khả năng phục vụ một mục tiêu không bị phân chia. Trong phản ứng không xung đột và rõ ràng đối với cái tâm chỉ với ý nghĩ tự do là mục tiêu của nó, cái thân phục vụ, và phục vụ mục đích của tâm một cách tốt đẹp. Không có quyền lực nô dịch, cái thân là một người hầu xứng đáng cho sự tự do mà cái tâm bên trong Thánh Linh tìm kiếm.

7. Hãy được tự do ngay hôm nay. Và mang sự tự do như món quà của anh em cho những ai vẫn còn tin rằng họ đang bị nô lệ trong một cái thân. Anh em hãy được tự do, để Thánh Linh có thể sử dụng việc thoát khỏi sự trói buộc của anh em, để giải thoát nhiều người cảm thấy mình bị ràng buộc, bất lực và sợ hãi. Hãy để tình yêu thương thay thế nỗi sợ hãi của họ thông qua anh em. Hãy chấp nhận sự cứu rỗi ngay bây giờ, và trao tâm của anh em cho Đấng kêu gọi anh em dâng món quà này cho Ngài. Vì Ngài sẽ ban cho anh em sự tự do hoàn toàn, niềm vui trọn vẹn, và niềm hy vọng tìm thấy sự thành tựu trọn vẹn nơi Chúa.

8. Anh em là Con Chúa. Trong sự bất tử, anh em sống mãi mãi. Anh em không muốn hướng tâm mình về điều này sao? Vậy hãy thực tập tốt ý tưởng mà Thánh Linh ban cho anh em ngày hôm nay. Anh em mình được giải thoát cùng anh em trong ý nghĩ đó; thế giới được ban phước cùng anh em, Con Chúa sẽ không còn khóc nữa, và Thiên đường cảm tạ vì niềm vui gia tăng mà sự thực tập của anh em mang lại ngay cả cho nó. Và chính Chúa mở rộng Tình yêu thương và hạnh phúc của Người mỗi khi anh em nói:

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Ta nghe thấy Tiếng nói mà Chúa đã ban cho ta,

Và chỉ có điều này tâm của ta tuân theo.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hầu hết tất cả chúng ta đều tin rằng chúng ta là cái thân. Điều đó có nghĩa chúng ta không biết tự do là gì. Chúng ta cũng không biết bình yên là gì, và nếu chúng ta không biết bình an là gì, chúng ta cũng không biết tình yêu thương là gì. Tình yêu thương, sự bình an, lòng biết ơn, sự vô tội không thay đổi, niềm vui, hạnh phúc thực sự đều là một và đều là sự tự do.

-Ta là bản thể tinh thần vô hạn và ta muốn tách rời khỏi bản chất vô hạn đó. Do đó, ý tưởng về sự giới hạn phát sinh và cách để cảm giác sự giới hạn đó là ta cần cái gì đó để giam hãm, để giới hạn, để nhồi nhét. Và đó là ý tưởng về cái thân nảy sinh trong tâm ta. Ta là tâm. Cái thân chỉ là một biểu tượng, một hình ảnh trong tâm được phóng chiếu ra ngoài.

-Cái thân là biểu tượng của sự tách biệt trong giấc mơ này nhưng nay nó được Thánh Linh sử dụng cho mục đích khác như là phương tiện liên lạc của Ngài chỉ để truyền đi thông điệp yêu thương và là phương tiện để tha thứ, một thiết bị học tập và giảng dạy.

-Cái thân chỉ là thiết bị, cái tâm là chúng ta mới là người liên lạc với những cái tâm khác. Cái thân không thể ngăn chúng ta liên lạc, ngăn cản chúng ta yêu thương và tha thứ. Khi một cái thân ra đi, ta không còn nhìn thấy cái thân đó nữa, điều đó không có nghĩa sự liên lạc đã mất. Nếu ta nhắm mắt lại, và trong tâm ta kết nối với người đó, thực sự kết nối, khoảng khắc đó họ sẽ nhận được suy nghĩ của ta, tình yêu của ta dành cho họ. Thời gian không thể cản trở hoặc trì hoãn họ có thể nhận được tình yêu đó. Khoảnh khắc ta kết nối với ho, họ có mặt ngay lúc đó. Nhưng nếu ta tin rằng ta là cái thân này, thì niềm tin rằng cái thân đã chết sẽ ngăn cản chúng ta khỏi khả năng đó. Niềm tin của ta sẽ chi phối trải nghiệm của ta. Chúng ta là tâm, một tâm được chia sẻ bởi tất cả và ta có thể liên lạc với bất kỳ khía cạnh nào của đoàn con trong quá khứ, hiện tại hoặc sẽ được sinh ra.

Bài 198: Chỉ có sự lên án của ta mới làm ta bị tổn thương.

1. Tổn thương là điều không thể. Tuy nhiên, ảo tưởng tạo ra ảo tưởng. Nếu anh em có thể lên án, anh em có thể bị tổn thương. Vì anh em đã tin rằng anh em có thể làm tổn thương, và quyền anh em đã thiết lập cho chính mình giờ đây có thể được sử dụng để chống lại anh em, cho đến khi anh em từ bỏ nó như không có giá trị, không mong muốn và không có thật. Khi ấy ảo tưởng sẽ không còn tác dụng nữa, và những ảo tưởng nào dường như có sẽ bị hủy bỏ. Lúc đó anh em được tự do, vì tự do là món quà của anh em, và bây giờ anh em có thể nhận được món quà mà anh em đã cho đi.

2. Lên án và anh em trở thành một tù nhân. Tha thứ và anh em được tự do. Đó là quy luật chi phối nhận thức. Đó không phải là quy luật mà cái biết hiểu được, vì tự do là một phần của cái biết. Do đó, lên án là điều không thể trong sự thật. Những gì dường như là ảnh hưởng và tác động của nó đã không hề xảy ra. Tuy nhiên, chúng ta phải đối phó với chúng một thời gian như thể chúng đã xảy ra. Ảo tưởng tạo ra ảo tưởng. Ngoài trừ một thứ. Tha thứ là ảo tưởng là câu trả lời cho các ảo tưởng còn lại.

3. Tha thứ quét sạch mọi giấc mơ khác, và mặc dù chính nó là một giấc mơ, nhựng nó không sinh ra những giấc mơ khác. Mọi ảo tưởng ngoại trừ ảo tưởng này đều phải nhân lên gấp ngàn lần. Nhưng đây là nơi ảo tưởng kết thúc. Sự tha thứ là nơi kết thúc của những giấc mơ, vì đó là giấc mơ của sự thức tỉnh. Bản thân nó không phải là sự thật. Tuy nhiên, nó chỉ ra nơi sự thật phải ở đâu, và đưa ra hướng dẫn với sự chắc chắn của chính Chúa. Đó là một giấc mơ trong đó Con Chúa thức tỉnh với Ngã của mình và với Cha của mình, biết rằng Họ là Một.

4. Tha thứ là con đường duy nhất dẫn ra khỏi thảm họa, vượt qua mọi khổ đau, và cuối cùng là thoát khỏi cái chết. Làm thế nào có thể có một con đường khác, khi đây là kế hoạch của chính Chúa? Và tại sao anh em lại chống đối nó, tranh cãi với nó, tìm kiếm hàng ngàn cách mà nó phải sai; hàng ngàn khả năng khác?

5. Chẳng phải là khôn ngoan hơn sao khi anh em vui mừng vì nắm trong tay câu trả lời cho những vấn đề của mình? Không phải là thông minh hơn sao khi tạ ơn Đấng ban ơn cứu rỗi, và đón nhận món quà của Ngài với lòng biết ơn? Và đó không phải là lòng tốt với chính mình khi lắng nghe Tiếng nói của Ngài và học những bài học đơn giản mà Ngài sẽ dạy, thay vì cố gắng loại bỏ lời của Ngài, và thay thế bằng lời của anh em sao?

6. Lời của Ngài sẽ có hiệu nghiệm. Lời của Ngài sẽ cứu rỗi. Lời của Ngài chứa đựng mọi hy vọng, mọi phước lành và mọi niềm vui có thể tìm thấy trên trái đất này. Lời của Ngài sinh ra trong Chúa, và đến với anh em với Tình yêu thương của Thiên đường ngự trên chúng. Những ai nghe thấy lời của Ngài là đã nghe được bài ca của Thiên đường. Vì đây là những lời mà cuối cùng tất cả hòa làm một. Và khi lời này phai dần, Lời Chúa sẽ đến thay thế, vì khi ấy nó sẽ được ghi nhớ và yêu mến.

7. Thế giới này có nhiều nơi dường như tách biệt, nơi lòng thương xót chẳng có ý nghĩa gì, và tấn công dường như là chính đáng. Nhưng tất cả đều là một; một nơi mà cái chết được dâng lên Con Chúa và Cha của mình. Anh em có thể nghĩ rằng Họ đã chấp nhận. Nhưng nếu anh em nhìn lại nơi anh em đã nhìn thấy máu của Họ, anh em sẽ nhận thấy một phép lạ thay vào đó. Thật ngu ngốc khi tin rằng Họ có thể chết! Thật ngu ngốc khi tin rằng anh em có thể tấn công! Thật điên rồ khi nghĩ rằng anh em có thể bị kết án, và Con thánh của Chúa có thể chết!

8. Sự tĩnh lặng của Ngã của anh em vẫn không hề lay chuyển, không bị ảnh hưởng bởi những ý nghĩ như thế này, và không hề biết đến bất kỳ sự lên án nào có thể cần sự tha thứ. Những giấc mơ dù thuộc loại nào đều kỳ lạ và xa lạ với sự thật. Và điều gì ngoài sự thật có thể có một Ý nghĩ bắc cầu nối với nó để mang ảo tưởng qua bờ bên kia?

9. Hôm nay chúng ta thực tập để cho sự tự do đến sống cùng anh em. Sự thật ban những lời này cho tâm của anh em, để anh em có thể tìm thấy chìa khóa của ánh sáng và để bóng tối kết thúc.

Chỉ có sự lên án của ta mới làm ta bị tổn thương.

Chỉ có sự tha thứ của chính ta mới giải thoát ta.

Hôm nay đừng quên rằng không thể có hình thức khổ đau nào mà không che giấu một ý nghĩ không tha thứ. Cũng không thể có hình thức đau đớn nào mà sự tha thứ không thể chữa lành.

10. Hãy chấp nhận ảo tưởng duy nhất tuyên bố rằng không có sự lên án nào trong Con Chúa, và Thiên đường được nhớ lại ngay lập tức; thế giới bị lãng quên, tất cả những niềm tin kỳ lạ của nó cũng bị lãng quên theo, khi khuôn mặt của Đấng Christ cuối cùng cũng được hé lộ trong giấc mơ này. Đây là món quà mà Thánh Linh giữ cho anh em từ Chúa Cha của anh em. Hãy để ngày hôm nay được ăn mừng cả trên trái đất và trong nhà thánh của anh em. Hãy tử tế với cả hai, khi anh em tha thứ cho những tội lỗi mà anh em cho rằng họ mắc phải, và nhìn thấy sự vô tội của anh em tỏa sáng trên anh em từ khuôn mặt của Christ.

11. Giờ đây, khắp thế giới đều im lặng. Giờ đây, chỉ có sự tĩnh lặng nơi trước đây từng có những dòng suy nghĩ hỗn loạn vô nghĩa. Giờ đây, ánh sáng yên bình trải dài khắp mặt đất, trở nên yên tĩnh trong giấc ngủ không mộng mị. Và bây giờ chỉ còn lại Lời của Chúa trên đó. Chỉ có điều đó mới được cảm nhận thêm một khoảnh khắc nữa. Rồi những biểu tượng cũng kết thúc, và mọi thứ anh em từng nghĩ mình đã tạo ra hoàn toàn biến mất khỏi tâm mà Chúa mãi mãi biết đó là Con duy nhất của Người.

12. Không có sự lên án nào trong anh ấy. Anh ấy hoàn hảo trong sự thánh khiết của mình. Anh ấy không cần những ý nghĩ thương xót. Ai có thể ban tặng anh ấy những món quà khi mọi thứ đều là của anh ấy? Ai có thể mơ ước được tha thứ cho Con của chính Đấng Vô tội, giống với Người mà anh ấy là Con, đến mức thấy Con là không còn nhận thức được gì nữa, và chỉ biết đến Cha? Trong nhãn quan này về Con, ngắn ngủi đến mức không một khoảnh khắc nào đứng giữa cái thấy duy nhất này và chính sự vượt thời gian, anh em thấy được nhãn quan về chính mình, và rồi anh em biến mất mãi mãi trong Chúa.

13. Hôm nay chúng ta còn tiến gần hơn đến sự kết thúc của mọi thứ vẫn còn đứng giữa nhãn quan này và cái thấy của chúng ta. Và chúng ta vui mừng vì chúng ta đã đi xa đến mức này, và nhận ra rằng Đấng đã mang chúng ta đến đây bây giờ sẽ không bỏ rơi chúng ta. Vì Ngài sẽ ban cho chúng ta món quà mà Chúa đã ban cho chúng ta qua Ngài ngày hôm nay. Bây giờ là lúc anh em được giải thoát. Thời gian đã đến. Thời gian đã đến hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tổn thương là không thể. Nhưng ảo tưởng tạo ra ảo tưởng, nên ảo tưởng về sự tách biệt tạo ra ảo tưởng về sự tổn thương. Tổn thương là không thể, ta có thể thức tỉnh hoàn toàn nếu ta hoàn toàn tin điều này là đúng.

Bài 197: Chỉ có thể là lòng biết ơn của ta mà ta nhận được.

1. Đây là bước thứ hai chúng ta thực hiện để giải phóng tâm của anh em khỏi niềm tin vào thế lực bên ngoài chống lại chính anh em. Anh em cố gắng thể hiện lòng tốt và sự tha thứ. Tuy nhiên anh em lại biến chúng thành sự tấn công, trừ khi anh em tìm thấy lòng biết ơn và sự cám tạ hào phóng từ bên ngoài. Những món quà của anh em phải được đón nhận một cách trân trọng, nếu không chúng sẽ bị thu hồi. Và vì thế, anh em nghĩ những món quà của Chúa tốt nhất cũng chỉ là những khoản vay; tệ nhất là những sự lừa dối khiến anh em mất đi khả năng phòng thủ, để đảm bảo rằng khi Người ra tay, Người sẽ không thất bại trong việc giết chết.

2. Chúa và tội lỗi dễ bị nhầm lẫn biết bao bởi những người không biết suy nghĩ của họ có thể làm gì. Từ chối sức mạnh của mình, và sự yếu đuối phải trở thành sự cứu rỗi cho anh em. Thấy mình bị trói buộc, và song sắt trở thành nhà của anh em. Anh em cũng sẽ không rời khỏi nhà tù, hay đòi lại sức mạnh của mình, cho đến khi tội lỗi và sự cứu rỗi không được xem là một, đồng thời tự do và sự cứu rỗi được coi là gắn kết, với sức mạnh bên cạnh chúng, cần được tìm kiếm, đòi hỏi, tìm thấy và công nhận hoàn toàn.

3. Thế giới phải cám ơn anh em khi anh em mang đến cho nó sự giải thoát khỏi những ảo tưởng của mình. Tuy nhiên, lời cám ơn của anh em cũng thuộc về anh em, vì sự giải thoát của nó chỉ có thể phản chiếu sự giải thoát của anh em. Lòng biết ơn của anh em là tất cả những gì những món quà của anh em yêu cầu, để chúng là một tặng phẩm lâu dài của một trái tim biết ơn, được giải thoát khỏi địa ngục mãi mãi. Có phải anh em muốn hủy bỏ điều này bằng cách lấy lại những món quà của anh em, bởi vì chúng không được tôn trọng không? Chính anh em là người tôn vinh chúng và cảm ơn chúng một cách xứng đáng, vì chính anh em là người đã nhận được những món quà.

4. Không quan trọng nếu người khác nghĩ rằng những món quà của anh em không xứng đáng. Trong tâm của anh ấy có một phần kết hợp với tâm của anh em để cám ơn anh em. Không quan trọng nếu những món quà của anh em dường như bị mất hay không hiệu quả. Chúng được nhận ở nơi chúng được cho đi. Trong sự biết ơn của anh em chúng được chấp nhận rộng rãi, và được chính Trái tim của Chúa thừa nhận một cách biết ơn. Và anh em có lấy lại chúng không, khi Người đã chấp nhận chúng với lòng biết ơn?

5. Chúa ban phước cho mọi món quà anh em dâng cho Người, và mọi món quà đều được trao cho Người, bởi vì nó chỉ có thể được ban cho chính anh em. Và những gì thuộc về Chúa phải là của Người. Tuy nhiên, anh em sẽ không bao giờ nhận ra những món quà của Người là chắc chắn, vĩnh cửu, không thay đổi, vô hạn, mãi mãi ban tặng, mở rộng tình yêu thương và thêm vào niềm vui bất tận của anh em trong khi anh em tha thứ nhưng lại tấn công.

6. Nếu anh em rút lại những món quà anh em trao tặng, và anh em sẽ nghĩ rằng những gì được ban cho anh em đã bị lấy lại. Nhưng hãy học cách để sự tha thứ lấy đi những tội lỗi mà anh em nghĩ rằng anh em nhìn thấy ở bên ngoài chính mình, và anh em sẽ không bao giờ có thể nghĩ rằng những món quà của Chúa chỉ được cho mượn trong thời gian ngắn, trước khi Người lại cướp chúng đi trong cái chết. Vì khi ấy cái chết sẽ không có ý nghĩa gì đối với anh em.

7. Và khi niềm tin này chấm dứt, nỗi sợ hãi sẽ mãi mãi qua đi. Hãy cám ơn Ngã của anh em vì điều này, vì Ngài chỉ biết ơn Chúa, và Ngài cảm ơn Chúa vì anh em. Đối với tất cả những ai đang sống, Đấng Christ sẽ đến, vì mọi người phải sống và hoạt động trong Ngài. Sự Hiện hữu của Ngài trong Cha Ngài được đảm bảo, bởi vì Ý muốn của Họ là Một. Lòng biết ơn của Họ đối với tất cả những gì Họ đã tạo nên là vô tận, vì lòng biết ơn vẫn là một phần của tình yêu thương.

8. Cảm ơn anh em, con thánh của Chúa. Vì như anh em được tạo nên, anh em chứa đựng mọi thứ bên trong Ngã của mình. Và anh em vẫn như Chúa đã tạo dựng nên anh em. Anh em cũng không thể làm lu mờ ánh sáng của sự hoàn hảo của mình. Trong trái tim của anh em, Trái tim của Chúa ngự trị. Người yêu quý anh em, vì anh em là chính Người. Tất cả lòng biết ơn đều thuộc về anh em, vì anh em là gì.

9. Hãy tạ ơn khi anh em nhận được. Hãy thoát khỏi mọi sự vô ơn đối với bất kỳ ai làm cho Ngã của anh em được trọn vẹn. Và từ Ngã này không còn ai bị bỏ lại bên ngoài. Hãy cám ơn vì tất cả vô số kênh mở rộng Ngã này. Tất cả những gì anh em làm đều được trao cho Ngài. Tất cả những gì anh em nghĩ chỉ có thể là Ý nghĩ của Ngài, chia sẻ với Ngài những Ý nghĩ thánh của Chúa. Hãy nhận lấy ngay bây giờ sự biết ơn mà anh em đã từ chối cho chính mình khi anh em quên mất chức năng mà Chúa đã ban cho anh em. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng Người đã ngừng cám ơn anh em.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Với ý tốt chúng ta cố gắng tha thứ cho người anh em của mình, nhưng nếu chúng ta không nhận được những lời khen và sự công nhận mà chúng ta nghĩ chúng ta rất xứng đáng nhận được vì sự tha thứ của mình, chúng ta sẽ nhanh chóng rút lại. Nó không đúng, không chân thật, nó có điều kiện. Và vì vậy ta cũng nghĩ những món quà mà Chúa ban cho ta cũng có điều kiện. Chúng ta không nhận thức được rằng cái tôi đã sử dụng điều đó để cố gắng lây cái gì đó từ người khác. Cái tôi luôn cho để lấy.

Bài 196: Chỉ có thể là ta tự đóng đinh chính mình.

1. Khi hiểu rõ điều này và luôn nhận thức đầy đủ về nó, anh em sẽ không cố gắng làm hại chính mình, cũng như không biến thân mình thành nô lệ cho sự trả thù. Anh em sẽ không tấn công chính mình, và anh em sẽ nhận ra rằng tấn công người khác chỉ là tấn công chính mình. Anh em sẽ thoát khỏi niềm tin điên rồ rằng tấn công một người anh em là cứu mình. Và anh em sẽ hiểu rằng sự an toàn của anh ấy là của chính anh em, và trong sự chữa lành của anh ấy, anh em được chữa lành.

2. Có lẽ lúc đầu anh em sẽ không hiểu làm thế nào lòng thương xót, sự vô hạn và với tất cả mọi thứ được giữ trong sự bảo vệ chắc chắn của nó, có thể được tìm thấy trong ý tưởng mà chúng ta thực tập hôm nay. Thực ra, nó có vẻ như là một dấu hiệu cho thấy không bao giờ có thể thoát khỏi sự trừng phạt bởi vì cái tôi, trước những gì nó xem là mối đe dọa, nhanh chóng viện dẫn sự thật để bảo vệ những lời dối trá của nó. Tuy nhiên, nó chắc chắn không hiểu được sự thật mà nó sử dụng như vậy. Nhưng anh em có thể học cách nhìn thấy những áp dụng ngớ ngẩn này, và phủ nhận ý nghĩa mà chúng dường như có.

3. Như vậy, anh em cũng dạy cho tâm của mình rằng anh em không phải là một cái tôi. Vì những cách thức mà cái tôi muốn bóp méo sự thật sẽ không còn lừa dối anh em nữa. Anh em sẽ không tin rằng anh em là một cái thân để bị đóng đinh. Và anh em sẽ nhìn thấy trong ý tưởng của ngày hôm nay ánh sáng của sự phục sinh, vượt qua mọi ý nghĩ về sự đóng đinh và cái chết, hướng đến những ý nghĩ về sự giải thoát và sự sống.

4. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước chúng ta thực hiện để đưa chúng ta từ sự trói buộc đến trạng thái tự do hoàn toàn. Chúng ta hãy thực hiện bước này ngày hôm nay, để chúng ta có thể nhanh chóng đi theo con đường mà sự cứu rỗi chỉ cho chúng ta, thực hiện từng bước theo trình tự đã định, khi tâm từ bỏ gánh nặng của nó từng cái một. Đó không phải là thời gian mà chúng ta cần cho việc này. Đó chỉ là sự sẵn lòng. Vì những gì tưởng chừng như cần cả một ngàn năm có thể dễ dàng thực hiện chỉ trong một khoảnh khắc nhờ ân điển của Chúa.

5. Ý nghĩ ảm đạm, vô vọng rằng anh em có thể tấn công người khác và tự giải thoát đã đóng đinh anh em trên thập tự giá. Có lẽ đó dường như là sự cứu rỗi. Tuy nhiên, nó chỉ đại diện cho niềm tin rằng nỗi sợ Chúa là có thật. Và đó là gì ngoại trừ địa ngục? Ai có thể tin rằng Cha của mình là kẻ thù chết người, tách biệt khỏi mình, và chờ đợi để hủy diệt cuộc đời mình và xóa mình khỏi vũ trụ, mà trong lòng không sợ hãi địa ngục.

6. Đó là hình thức điên rồ mà anh em tin tưởng, nếu anh em chấp nhận ý nghĩ sợ hãi rằng anh em có thể tấn công người khác và tự giải thoát cho mình. Cho đến khi hình thức này thay đổi, không có hy vọng gì. Cho đến khi anh em thấy rằng ít nhất điều này phải hoàn toàn không thể xảy ra, thì làm thế nào có thể thoát khỏi? Nỗi sợ Chúa là có thật đối với bất kỳ ai nghĩ rằng suy nghĩ này là đúng. Và anh ấy sẽ không nhận thấy sự ngu ngốc của nó, hoặc thậm chí không thấy nó ở đó, để có thể chất vấn nó.

7. Để đặt câu hỏi về nó, trước tiên hình thức của nó phải được thay đổi ít nhất ở mức độ có thể cho phép giảm bớt nỗi sợ bị trả thù, và trách nhiệm sẽ được trả lại ở mức độ nào đó cho anh em. Từ đó, ít nhất anh em có thể cân nhắc xem mình có muốn đi theo con đường đau khổ này không. Cho đến khi sự thay đổi này hoàn thành, anh em không thể nhận ra rằng chỉ những suy nghĩ của anh em mang lại nỗi sợ hãi, và sự giải thoát của anh em phụ thuộc vào anh em.

8. Các bước tiếp theo của chúng ta sẽ dễ dàng, nếu anh em thực hiện bước này ngày hôm nay. Từ đó, chúng ta tiến lên rất nhanh. Vì một khi anh em hiểu rằng anh em không thể bị tổn thương ngoại trừ do những suy nghĩ của chính mình, thì nỗi sợ Chúa phải biến mất. Khi đó, anh em không thể tin rằng nỗi sợ là do bên ngoài gây ra. Và Chúa, Đấng mà anh em đã từng nghĩ sẽ trục xuất, có thể được chào đón trở lại trong tâm thánh mà Người chưa bao giờ rời bỏ.

9. Bài ca cứu rỗi chắc chắn có thể được nghe thấy trong ý tưởng mà chúng ta thực tập ngày hôm nay. Nếu chỉ có thể là anh em mà anh em đóng đinh, anh em đã không làm tổn thương thế giới, và không cần phải sợ sự trả thù và truy đuổi của nó. Anh em cũng không cần lẩn trốn trong khiếp sợ trước nỗi sợ Chúa chết người mà sự phóng chiếu che giấu phía sau. Điều mà anh em lo sợ nhất là sự cứu rỗi của anh em. Anh em mạnh mẽ, và đó là sức mạnh mà anh em muốn. Và anh em tự do, và vui mừng vì được tự do. Anh em đã tìm cách trở nên vừa yếu đuối vừa bị ràng buộc, bởi vì anh em sợ sức mạnh và sự tự do của mình. Nhưng sự cứu rỗi nằm trong đó.

10. Có một khoảnh khắc khi nỗi kinh hoàng dường như kiểm soát hoàn toàn tâm của anh em đến mức việc thoát khỏi có vẻ hoàn toàn vô vọng. Khi anh em nhận ra, một lần và mãi mãi, rằng chính là anh em mà anh em sợ, tâm cảm thấy chính nó như bị chia cắt. Và điều này đã được che giấu trong khi anh em tin rằng tấn công có thể được hướng ra ngoài, và quay trở lại từ ngoài vào trong. Dường như có kẻ thù bên ngoài mà anh em phải sợ. Và do đó một vị thần bên ngoài anh em trở thành kẻ thù không đội trời chung của anh em; nguồn gốc của nỗi sợ hãi.

11. Bây giờ, trong một khoảnh khắc, anh em cảm nhận được một kẻ giết người bên trong, khao khát cái chết của anh em, quyết tâm lên kế hoạch trừng phạt anh em cho đến khi cuối cùng nó có thể giết chết anh em. Nhưng ngay khoảnh khắc này cũng là lúc sự cứu rỗi đến. Vì nỗi sợ Chúa đã biến mất. Và anh em có thể kêu cầu Người cứu anh em khỏi những ảo tưởng bằng Tình yêu thương của Người, gọi Người là Cha và gọi chính anh em là Con của Người. Hãy cầu nguyện rằng khoảng khắc ấy có thể sớm đến,- ngay hôm nay. Hãy tránh xa nỗi sợ hãi, và tiến tới tình yêu thương.

12. Không có Ý nghĩ nào của Chúa mà không đồng hành cùng anh em để giúp anh em đạt đến khoảnh khắc đó, và vượt qua nó một cách nhanh chóng, chắc chắn và mãi mãi. Khi nỗi sợ Chúa không còn nữa, thì không còn trở ngại nào giữa anh em và sự bình an thánh của Chúa. Thật rộng lượng và nhân từ biết bao ý tưởng mà chúng ta thực tập! Hãy chào đón nó, như anh em nên làm, vì đó là sự giải thoát của anh em. Thật vậy, chỉ có chính anh em mà tâm anh em có thể cố gắng đóng đinh. Tuy nhiên, sự cứu chuộc của anh em cũng sẽ đến từ anh em.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích

-Tấn công người khác dù là ý nghĩ trong tâm hay bằng lời hay bằng thể xác đều là tấn công chính mình bởi vì chỉ có một người trong chúng ta ở đây. Có bao nhiêu người trong chúng ta hàng ngày theo một cách nào đó thực sự tin rằng tấn công một người anh em hoặc tự bảo vệ, chúng ta thực sự đang tự cứu mình. bảo vệ chính mình.

-Sự an toàn của anh em khác là sự an toàn của chính chúng ta, vì vậy thay vì đổ dồn tất cả tội lỗi trong tâm của chúng ta lên anh em mình thì giờ đây chúng ta phải bảo vệ họ khỏi sự phóng chiếu. Bây giờ chỉ là việc đứng bên anh em mình cho dù có chuyện gì đang xảy ra và nhận ra rằng luôn chỉ có một cái nhìn về anh em của chúng ta đó là cách nhìn của Chúa và nếu chúng ta không nhìn thấy điều đó thì đó là tâm của chúng ta cần được chữa lành và sửa chữa.

-Chúng ta có thể đồng hành với anh em mình và loại bỏ khỏi họ bất cứ điều gì mà chúng ta nghĩ rằng chúng tôi đang nhìn thấy. vì vậy hình ảnh của một người anh em bị bệnh, đó không phải là sự thật về anh ấy. Ta sẽ giữ trong suy nghĩ của mình sự thật tuyệt đối và từ bỏ ý tưởng rằng đây là sự thật về anh em của mình, cùng chia sẻ Christ và là một với ta. Và bệnh tật là lời nói dối. đo là biểu tượng của sự tách biệt và nó không thể gắn liền với anh em của ta. Vì vậy khi ta cầu nguyện cho người khác, ta không cầu nguyện Chúa đi vào ảo tưởng và chữa lành bệnh tật. Đó không phải là hình ảnh thực sự của anh ấy, thực tế là anh ấy chưa bao giờ đến đó. Anh ấy là tinh thần và hoàn hảo như Chúa tạo nên anh ấy là một với ta.

Bài 195: Tình yêu thương là con đường ta đi trong sự biết ơn.

1. Lòng biết ơn là một bài học khó học đối với những ai nhìn vào thế giới một cách sai lầm. Điều họ có thể làm nhiều nhất là thấy mình khá hơn những người khác. Và họ cố gắng bằng lòng vì người khác dường như khổ đau hơn họ. Những suy nghĩ như thế thật đáng thương và đáng chê trách biêt bao! Vì ai có lý do để cám ơn trong khi những người khác có ít lý do hơn? Và ai có thể khổ đau ít hơn vì anh ấy thấy người khác khổ đau nhiều hơn? Lòng biết ơn của anh em chỉ dành cho Đấng đã làm cho mọi nguyên nhân gây đau buồn biến mất trên khắp thế gian.

2. Thật điên rồ khi tạ ơn vì khổ đau. Nhưng cũng điên rồ không kém khi không biết ơn Đấng ban cho ta phương tiện chắc chắn để mọi nỗi đau đều được chữa lành, và khổ đau được thay thế bằng tiếng cười và niềm hạnh phúc. Ngay cả những người chỉ bình thường một phần cũng không thể từ chối thực hiện các bước mà Ngài chỉ dẫn, và đi theo con đường mà Ngài đặt ra trước mặt họ, để thoát khỏi nhà tù mà họ từng nghĩ rằng không có cánh cửa nào dẫn đến sự giải thoát như họ giờ đây nhận ra.

3. Anh em mình là “kẻ thù” của mình vì anh em thấy ở họ đối thủ cho sự bình an của anh em; một kẻ cướp đi niềm vui khỏi anh em, và không để lại gì cho anh em ngoài nỗi tuyệt vọng đen tối, cay đắng và tàn khốc đến mức không còn hy vọng nào. Bây giờ chỉ còn muốn trả thù mà thôi. Bây giờ anh em chỉ còn cách cố gắng hạ gục anh ấy để nằm chết cùng anh em, cũng vô dụng như chính anh em; chẳng còn gì trong những ngón tay nắm chặt của anh ấy như trong tay của anh em.

4. Anh em không dâng lời cảm tạ Chúa vì anh em mình nô lệ hơn anh em, cũng không thể nổi giận một cách bình thường nếu anh ấy có vẻ tự do hơn. Tình yêu thương không có sự so sánh. Và lòng biết ơn chỉ có thể chân thành nếu nó được kết hợp với tình yêu thương. Chúng ta tạ ơn Chúa Cha của chúng ta vì trong chúng ta mọi thứ sẽ tìm được sự tự do. Sẽ không bao giờ một số người được giải thoát trong khi những người khác vẫn bị trói buộc. Vì ai có thể mặc cả nhân danh tình yêu thương?

5. Vì vậy hãy tạ ơn, nhưng với sự chân thành. Và hãy để lòng biết ơn của anh em dành chỗ cho tất cả những ai sẽ thoát cùng anh em; người bệnh tật, người yếu đuối, người thiếu thốn và sợ hãi, và những người đau buồn về điều dường như là một mất mát hay dường như cảm thấy đau đớn, những người chịu lạnh và đói, hoặc những người đi trên con đường của hận thù và con đường của cái chết. Tất cả những người này đi cùng anh em. Chúng ta đừng so sánh mình với họ, vì như thế chúng ta tách họ ra khỏi nhận thức của chúng ta về sự hợp nhất mà chúng ta chia sẻ với họ, như họ phải chia sẻ với chúng ta.

6. Chúng ta tạ ơn Cha chúng ta vì một điều duy nhất; rằng chúng ta không tách biệt khỏi bất kỳ chúng sanh nào, và do đó là một với Người. Và chúng ta vui mừng vì không có ngoại lệ nào có thể làm giảm sự toàn vẹn của chúng ta, cũng không làm suy yếu hay thay đổi chức năng của chúng ta để hoàn thiện Đấng mà chính Người là sự hoàn thiện. Chúng ta tạ ơn vì mọi chúng sanh, vì nếu không chúng ta chẳng tạ ơn gì cả, và chúng ta không nhận ra những món quà Chúa ban cho chúng ta.

7. Vậy thì hãy để anh em chúng ta tựa đầu mỏi mệt của họ vào vai chúng ta khi họ nghỉ ngơi một lát. Chúng ta cảm ơn vì họ. Vì nếu chúng ta có thể dẫn dắt họ đến với sự bình an mà chúng ta muốn tìm thấy, thì con đường cuối cùng mở ra cho chúng ta. Một cánh cửa cổ xưa đang tự do mở ra một lần nữa; một Lời bị lãng quên từ lâu lại vang lên trong ký ức của chúng ta, và trở nên rõ ràng hơn khi chúng ta một lần nữa sẵn lòng lắng nghe.

8. Vậy hãy bước đi trong sự biết ơn trên con đường của tình yêu thương. Vì hận thù sẽ bị lãng quên khi chúng ta gạt bỏ sự so sánh. Còn điều gì cản trở sự bình an nữa? Nỗi sợ Chúa giờ đây cuối cùng được giải tỏa, và chúng ta tha thứ mà không so sánh. Vì vậy, chúng ta không thể chọn bỏ qua một số điều, nhưng vẫn giữ lại một số điều khác như “tội lỗi.” Khi sự tha thứ của anh em được trọn vẹn, anh em sẽ hoàn toàn biết ơn, vì anh em sẽ thấy rằng mọi thứ đều xứng đáng được yêu thương bằng cách yêu thương, ngay cả khi đó là Ngã của anh em.

9. Hôm nay chúng ta học cách nghĩ đến lòng biết ơn thay vì tức giận, ác ý và trả thù. Chúng ta đã được ban tặng tất cả. Nếu chúng ta từ chối công nhận điều đó, thì chúng ta không có quyền cay đắng, và tự nhận thấy chúng ta đang ở một nơi bị theo đuổi tàn nhẫn, nơi chúng ta không ngừng bị quấy rầy, và bị bắt nạt mà không một suy nghĩ hay quan tâm nào đến chúng ta hoặc cho tương lai của chúng ta. Lòng biết ơn trở thành ý nghĩ duy nhất mà chúng ta thay thế cho những nhận thức điên rồ này. Chúa đã quan tâm đến chúng ta, và gọi chúng ta là Con. Còn gì hơn thế nữa?

10. Lòng biết ơn của chúng ta sẽ mở đường đến với Người, và rút ngắn thời gian học tập của chúng ta hơn cả những gì anh em có thể mơ ước. Lòng biết ơn đi đôi với tình yêu thương, và nơi cái này có mặt cái kia phải được tìm thấy. Vì lòng biết ơn chỉ là một khía cạnh của Tình yêu thương, Nguồn của mọi tạo phẩm. Chúa cám ơn anh em, Con của Người, vì anh em là gì; sự hoàn thiện của chính Người và Nguồn của tình yêu thương, cùng với Người. Lòng biết ơn của anh em đối với Người cũng giống như lòng biết ơn của Người dành cho anh em. Vì tình yêu thương không thể đi trên con đường nào khác ngoài con đường biết ơn, và như vậy chúng ta đi, những người đi trên con đường đến với Chúa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trước Bài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Chúng ta tin rằng chúng ta cần phải biết ơn vì chúng ta khá hơn hay may mắn hơn nhiều người khác. Đó là cách thế giới dạy chúng ta. Chúng ta được nói rằng chúng ta phải biết ơn vì những gì chúng ta có, thực phẩm chúng ta ăn vì ngoài kia và trên thế giới còn nhiều trẻ em nghèo đói. Ta biết ơn vì khổ đau của người khác. Đó không phải là biết ơn, hoặc đó chỉ là phiên bản biết ơn của cái tôi. Cái thấy như vậy chỉ củng cố sự khác biệt giữa chúng ta và không thấy chúng ta đều là một. Chúng ta lầm tưởng rằng ta được lợi từ sự mất mát của người khác. Và toàn bộ thế giới tài chính hay kinh doanh đều dựa vào điều này.

Bài 194: Ta đặt tương lai vào tay Chúa.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay tiến thêm một bước nữa tới sự cứu rỗi nhanh chóng, và đó thực sự là một bước tiến khổng lồ! Khoảng cách mà nó bao trùm quá lớn, nó đặt anh em xuống ngay trước Thiên đường, với mục tiêu ngay trước mắt và những chướng ngại phía sau. Chân của anh em đã chạm đến bãi cỏ chào đón anh em đến cổng Thiên đường; chốn bình an tĩnh lặng, nơi anh em chờ đợi với niềm tin chắc chắn bước cuối cùng của Chúa. Giờ đây chúng ta đang tiến xa đến mức nào so với trần gian! Chúng ta đang tiến gần đến mục tiêu của mình biết bao! Hành trình còn lại ngắn ngủi làm sao!

2. Hãy chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay, và anh em đã vượt qua mọi lo lắng, mọi hố sâu địa ngục, mọi bóng tối của sự chán nản, mọi ý nghĩ tội lỗi, và sự tàn phá do cảm giác tội lỗi gây ra. Hãy chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay, và anh em đã giải thoát thế giới khỏi mọi sự giam cầm bằng cách tháo gỡ xiềng xích nặng nề đã khóa chặt cánh cửa tự do trên nó. Anh em đã được cứu rỗi, và sự cứu rỗi của anh em do đó trở thành món quà anh em ban tặng cho thế giới, vì anh em đã nhận được.

3. Không một khoảnh khắc nào cảm thấy chán nản, hoặc trải qua nỗi đau hay nhận thức được sự mất mát. Không một khoảnh khắc nào nỗi buồn có thể được đặt lên ngai vàng và tôn thờ một cách trung thành. Không một khoảnh khắc nào thậm chí một người có thể chết. Và vì thế, mỗi khoảnh khắc trôi qua được trao cho Chúa, với khoảnh khắc tiếp theo đã được trao cho Người, là thời gian anh em được giải thoát khỏi nỗi buồn, nỗi đau và thậm chí cả cái chết.

4. Chúa nắm giữ tương lai của anh em như Người nắm giữ quá khứ và hiện tại của anh em. Chúng là một đối với Người, và vì vậy chúng phải là một đối với anh em. Tuy nhiên trong thế giới này, sự tiến triển theo thời gian dường như vẫn có thật. Và vì vậy, anh em không được yêu cầu phải hiểu sự thiếu vắng trình tự thực sự được tìm thấy trong thời gian. Anh em chỉ được yêu cầu buông bỏ tương lai, và đặt nó vào tay Chúa. Và anh em sẽ thấy bằng kinh nghiệm của mình rằng anh em cũng đã đặt quá khứ và hiện tại vào tay của Người, vì quá khứ sẽ không còn trừng phạt anh em nữa, và nỗi sợ về tương lai giờ đây sẽ trở nên vô nghĩa.

5. Hãy giải phóng tương lai. Vì quá khứ đã qua, và những gì là hiện tại, được giải phóng khỏi di sản của đau buồn và khốn khổ, nỗi đau và mất mát, trở thành khoảnh khắc trong đó thời gian thoát khỏi sự trói buộc của ảo tưởng nơi nó trôi qua theo dòng chảy tàn nhẫn và không thể tránh khỏi. Sau đó, mỗi khoảnh khắc từng là nô lệ của thời gian, biến đổi thành một khoảnh khắc thánh, khi ánh sáng vốn bị che giấu trong Con Chúa được giải phóng để ban phước cho thế giới. Bây giờ anh ấy được tự do, và tất cả vinh quang của anh ấy chiếu sáng trên một thế giới được tự do cùng anh ấy, để chia sẻ sự thánh khiết của anh ấy.

6. Nếu anh em có thể nhìn thấy bài học ngày hôm nay thực sự là sự giải thoát, anh em sẽ không ngần ngại dành nhiều nổ lực kiên trì nhất có thể để biến nó trở thành một phần của anh em. Khi nó trở thành một ý nghĩ chi phối tâm anh em, một thói quen trong bộ sưu tập giải quyết vấn đề của anh em, một cách phản ứng nhanh trước cám dỗ, anh em sẽ mở rộng việc học của mình ra thế giới. Và khi anh em học cách nhìn thấy sự cứu rỗi trong mọi sự, thì thế giới cũng sẽ nhận ra rằng nó đã được cứu.

7. Nỗi lo lắng nào có thể bủa vây người phó thác tương lai của mình trong Bàn tay yêu thương của Chúa? Anh ấy có thể chịu đựng điều gì? Điều gì có thể gây đau đớn, hoặc mang đến cho anh ấy cảm giác về sự mất mát? Anh ấy có thể sợ hãi điều gì? Và anh ấy có thể nhìn nhận điều gì ngoại trừ bằng tình yêu thương? Vì anh ấy, người đã thoát khỏi mọi sợ hãi về nỗi đau tương lai đã tìm thấy con đường đến với sự bình yên hiện tại, và sự chắc chắn về sự chăm sóc mà thế giới không bao giờ có thể đe dọa. Anh ấy chắc chắn rằng nhận thức của mình có thể sai lầm, nhưng sẽ không bao giờ thiếu sự điều chỉnh. Anh ấy được tự do lựa chọn trở lại khi bị lừa dối; thay đổi tâm mình khi phạm sai lầm.

8. Vậy thì hãy đặt tương lai của anh em trong Tay Chúa. Vì như vậy anh em kêu gọi ký ức về Người trở lại, thay thế mọi suy nghĩ tội lỗi và cái ác bằng sự thật về tình yêu thương. Anh em nghĩ rằng thế giới có thể không được lợi ích gì bằng cách đó, và mỗi loài sống không đáp lại bằng nhận thức được chữa lành sao? Ai phó thác mình cho Chúa cũng đã đặt thế giới trong Tay mà chính mình đã cầu xin sự an ủi và an toàn. Anh ấy gạt bỏ những ảo tưởng bệnh hoạn của thế gian và của mình, và mang lại sự bình yên cho cả hai.

9. Bây giờ chúng ta thực sự đã được cứu rỗi. Vì trong Tay Chúa, chúng ta được nghỉ ngơi bình yên, chắc chắn rằng chỉ có những điều tốt đẹp mới có thể đến với chúng ta. Nếu chúng ta quên, chúng ta sẽ được trấn an nhẹ nhàng. Nếu chúng ta chấp nhận một ý nghĩ không tha thứ, nó sẽ sớm bị thay thế bởi sự phản chiếu của tình yêu thương. Và nếu chúng ta bị cám dỗ tấn công, chúng ta sẽ cầu xin Đấng bảo vệ giấc nghỉ của chúng ta đưa ra sự lựa chọn cho chúng ta bỏ lại sự cám dỗ xa ở phía sau. Thế giới không còn là kẻ thù của chúng ta nữa, vì chúng ta đã chọn làm bạn với nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngay khoảnh khắc hiện tại, chúng ta như Chúa đã tạo nên chúng ta. Trong từng khoảng khắc hiện tại, chúng ta vẫn như Chúa đã tạo nên chúng ta, thánh khiết, vô tội và vô hại. Sự có mặt của nỗi sợ hãi, mối lo lắng giải quyết vấn đề, hay bất cứ điều gì như vậy đều là sự phòng vệ của ta chống lại việc chấp nhận danh tính thực sự của ta trong khoảnh khắc hiện tại như Chúa đã tạo nên chúng ta.

-Chừng nào ta còn lên kế hoạch cho tương lai hoặc than thở về quá khứ và cố gắng bảo vệ mình để không lặp lại quá khứ hoặc nghĩ rằng mình bị đối xử bất công thì chúng ta sẽ không bao giờ có được khoảnh khắc thánh đó. Đó là cách mà chúng ta không bao giờ có măt trong hiện tại nơi ký ức về Chúa có thể tiếp cận được. Đó là khoảnh khắc thánh ngay trong hiên tại, nếu chúng ta bị lạc trong dòng thời gian, chúng ta không thể tiếp cận được nó.