Bài 181: Ta tin tưởng anh em của ta, những người là một với ta.

1. Tin tưởng anh em của mình là điều cốt yếu để thiết lập và giữ vững niềm tin của anh em vào khả năng vượt qua sự nghi ngờ và thiếu niềm tin chắc chắn vào chính mình. Khi anh em tấn công một người anh em, anh em tuyên bố rằng anh ấy bị giới hạn bởi những gì anh em nhận thấy ở anh ấy. Anh em không nhìn xa hơn những sai lầm của anh ấy. Thay vào đó, chúng được phóng đại, trở thành những trở ngại cho nhận thức của anh em về Ngã nằm ngoài những sai lầm của chính anh em, và vượt qua những điều tưởng chừng như là tội lỗi của anh ấy cũng như của anh em.

2. Sự nhận thức có trọng tâm. Chính điều này mang lại sự nhất quán cho những gì anh em nhìn thấy. Chỉ cần thay đổi trọng tâm này và những gì anh em nhìn thấy sẽ thay đổi tương ứng. Nhãn quan của anh em bây giờ sẽ thay đổi, để hổ trợ cho ý định đã thay thế cho ý định mà anh em nắm giữ trước đây. Hãy loại bỏ sự tập trung vào tội lỗi của anh em mình, và anh em cảm nhận được sự bình yên đến từ niềm tin vào sự vô tội. Niềm tin này nhận được sự hổ trợ chắc chắn duy nhất từ những gì anh em nhìn thấy ở người khác vượt qua tội lỗi của họ. Vì những sai lầm của họ, nếu chú trung vào, là nhân chứng cho những tội lỗi trong anh em. Và anh em sẽ không vượt qua được cái nhìn về những tội lội này và nhìn thấy sự vô tội nằm ở phía sau.

3. Vì vậy, trong việc thực tập ngày hôm nay, trước tiên chúng ta hãy để tất cả sự tập trung nhỏ nhặt như vậy nhường chỗ cho nhu cầu lớn lao của chúng ta là để sự vô tội của chúng ta trở nên rõ ràng. Chúng ta hướng dẫn tâm của mình rằng đây là điều chúng ta tìm kiếm, và chỉ điều này, chỉ trong một chốc lát. Chúng ta không quan tâm về những mục tiêu tương lai của mình. Và những gì chúng ta đã thấy ngay trước đó không liên quan gì đến chúng ta trong khoảng thời gian này khi chúng ta thực tập thay đổi ý định của mình. Chúng ta tìm kiếm sự vô tội và không có gì khác. Chúng ta tìm kiếm nó mà không bận tâm điều gì ngoài bây giờ.

4. Một mối nguy hiểm lớn đối với thành công là sự dính líu đến các mục tiêu trong quá khứ và tương lai của anh em. Anh em đã khá bận tâm với việc các mục tiêu mà khóa học này ủng hộ khác xa như thế nào với những mục tiêu mà anh em nắm giữ trước đây. Và anh em cũng đã thất vọng bởi ý nghĩ chán nản và hạn chế rằng, ngay cả khi anh em thành công, anh em cũng sẽ không tránh khỏi lạc lối một lần nữa.

5. Điều này có thể quan trọng như thế nào? Vì quá khứ đã qua; tương lai chỉ được tưởng tượng. Những lo ngại này chỉ là sự bảo vệ chống lại sự thay đổi trọng tâm trong nhận thức hiện tại. Không có gì hơn. Chúng ta đặt qua một bên những giới hạn vô nghĩa này một lúc. Chúng ta không nhìn vào những niềm tin trong quá khứ và những gì chúng ta sẽ tin sẽ không xâm phạm chúng ta bây giờ. Chúng ta đi vào thời gian thực tập với một ý định; nhìn vào sự vô tội bên trong.

6. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đã đánh mất mục tiêu này nếu sự tức giận ngăn cản chúng ta dưới bất kỳ hình thức nào. Và nếu tội lỗi của một người anh em xảy ra với chúng ta, sự tập trung hạn hẹp của chúng ta sẽ hạn chế cái thấy của chúng ta, và hướng mắt về những sai lầm của chính mình, điều mà chúng ta sẽ phóng đại và gọi là “tội lỗi” của mình. Vì vậy, trong thời gian ngắn (thời gian thực tập), bất kể quá khứ hoặc tương lai, nếu những rào cản như vậy xuất hiện, chúng ta sẽ vượt qua chúng bằng những chỉ dẫn cho tâm của chúng ta thay đổi sự tập trung của chúng, khi chúng ta nói:

Đây không phải là điều này mà ta muốn nhìn vào.

Ta tin tưởng anh em của ta, những người là một với ta.

7. Và chúng ta cũng sẽ sử dụng suy nghĩ này để giữ cho mình được an toàn suốt cả ngày. Chúng ta không tìm kiếm những mục tiêu dài hạn. Vì mỗi trở ngại dường như ngăn cản nhãn quan về sự vô tội của chúng ta, chúng ta chỉ tìm cách thoát khỏi trong chốc lát nỗi khốn khổ mà sự tập trung vào tội lỗi sẽ mang lại và điều chưa được sửa chữa sẽ vẫn còn.

8. Chúng ta cũng không cầu xin những điều tưởng tượng. Vì những gì chúng ta tìm kiếm thực sự ở đó. Và khi sự tập trung của chúng ta vượt qua những sai lầm, chúng ta sẽ nhìn thấy một thế giới hoàn toàn vô tội. Khi nhìn thấy đây là tất cả những gì chúng ta muốn thấy, khi đây là tất cả những gì chúng ta tìm kiếm nhân danh nhận thức thực sự thì cái thấy của Đấng Christ không tránh khỏi là cái thấy của chúng ta. Và Tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng ta cũng trở thành tình yêu của chính chúng ta. Đây sẽ trở thành điều duy nhất chúng ta nhìn thấy được phản ánh trên thế giới và trong chính chúng ta.

9. Thế giới đã từng tuyên bố tội lỗi của chúng ta trở thành bằng chứng cho thấy chúng ta không có tội lỗi. Và tình yêu của chúng ta dành cho tất cả mọi người mà chúng ta nhìn vào chứng thực cho việc chúng ta nhớ đến Ngã thánh không biết tội lỗi và không bao giờ có thể hình dung bất cứ điều gì mà không có sự vô tội của Nó. Chúng ta tìm kiếm sự tưởng nhớ này khi chúng ta hướng tâm vào việc thực tập ngày hôm nay. Và chúng ta không nhìn về phía trước hoặc phía sau. Chúng ta nhìn thẳng vào hiện tại. Và chúng ta đặt niềm tin vào sự trải nghiệm mà chúng ta cầu xin bây giờ. Sự vô tội của chúng ta chỉ là Ý muốn của Chúa. Khoảnh khắc này ý muốn của chúng ta là một với Ý muốn của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ như một lời nhắc nhở rằng tất cả những nghi ngờ mà chúng ra trải qua, nghi ngờ người khác, nghi ngờ về anh chị em của mình v.v. luôn là nghi ngờ về bản thân mình, nghi ngờ về chúng ta là gì và không nhận biết được Ngã của chúng ta.

-Vì vậy ở đây nói rằng khi chúng ta nhìn vào điều gì đó không phải là Đấng Christ trong một người anh em thì đó chỉ là niềm tin sai lầm nhưng khi chúng ta đồng ý với điều đó và sau đó đưa ra phán xét của mình về điều đó thì chúng ta đã quy lỗi đó cho anh em của mình và chúng ta gọi đó là tội lỗi và khi chúng ta nhìn thấy tội lỗi nơi anh em mình thì đó thực sự là tội lỗi của chính mình.

-Không thể tha thứ cho người khác vì đó chỉ là tội lỗi của ta mà ta nhìn thấy ở họ, ta muốn thấy chúng ở họ chứ không phải ở chính mình. Đó là lý do tại sao sự tha thứ cho người khác chỉ là ảo tưởng. Tuy nhiên đó lại là giấc mơ hạnh phúc duy nhất trên toàn thế giới. một giấc mơ không dẫn đến cái chết.

-Điều này thật sâu sắc, chỉ ở người khác ta mới có thể tha thứ cho chính mình vì ta đã gọi anh ta là người phạm tội lỗi của ta và ở anh ta sự vô tội của ta bây giờ phải được tìm thấy. Đừng bao giờ nghĩ rằng ta có thể nhìn thấy tội lỗi ở bất cứ ai ngoại trừ chính mình. Điều này lớn lắm, phải không.

Giới thiệu bài 181-200

1. Một số bài học tiếp theo của chúng ta chú ý đặc biệt vào việc củng cố sự sẵn lòng của anh em để biến cam kết yếu ớt của anh em trở nên mạnh mẽ; những mục tiêu rải rác của anh em kết hợp thành một ý định. Anh em chưa được yêu cầu cống hiến hết mình mọi thời gian. Nhưng anh em được yêu cầu thực tập ngay bây giờ để đạt được cảm giác bình yên mà sự cam kết thống nhất như vậy sẽ mang lại, dù chỉ thỉnh thoảng. Chính sự trải nghiệm này đảm bảo rằng anh em sẽ hoàn toàn sẵn sàng đi theo con đường mà khóa học đặt ra.

2. Các bài học của chúng ta bây giờ đặc biệt hướng đến việc mở rộng tầm nhìn, tiếp cận trực tiếp đến những chướng ngại đặc biệt khiến nhãn quan của anh em bị thu hẹp và quá hạn chế để cho anh em thấy được giá trị của mục tiêu của chúng ta. Bây giờ chúng ta đang cố gắng dỡ bỏ những rào cản này, dù chỉ trong thời gian ngắn. Chỉ lời nói thôi không thể truyền đạt được cảm giác giải thoát mà việc dỡ bỏ chúng mang lại. Nhưng trải nghiệm được tự do và bình yên từ việc anh em từ bỏ sự kiểm soát chặt chẻ của mình đối với những gì anh em nhìn thấy sẽ nói lên điều đó. Động lực của anh em sẽ mạnh mẽ đến mức lời trở nên ít quan trọng. Anh em sẽ chắc chắn về những gì anh em muốn và những gì không có giá trị.

3. Và như vậy chúng ta bắt đầu cuộc hành trình của chúng ta vượt ra ngoài lời nói bằng cách tập trung trước tiên vào những gì vẫn còn cản trở sự tiến bộ của anh em. Trải nghiệm về những gì tồn tại bên ngoài sự phòng thủ vẫn chưa thể đạt được trong khi nó bị phủ nhận. Nó có thể ở đó, nhưng anh em không thể chấp nhận sự có mặt của nó. Vì vậy, bây giờ chúng ta cố gắng vượt qua mọi sự phòng thủ một chút mỗi ngày. Không yêu cầu gì hơn điều này, vì không cần gì hơn điều này. Nó sẽ đủ để đảm bảo phần còn lại sẽ đến.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

Bài 180: Ôn (169-170)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(169) Nhờ ân sủng mà ta sống. Nhờ ân sủng ta được giải thoát.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(170) Không có sự tàn ác trong Chúa và không có trong ta.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

– Ân sủng là sự chấp nhận của chúng ta đối với tình yêu của Chúa dành cho chúng ta và Ân sủng không phải là bất cứ điều gì mà cái ngã sai lầm biết hoặc có thể đạt được. Sẽ có lúc chúng ta tự giáo dục mình ra khỏi cái tâm ‘tôi biết’. Sẽ có lúc chúng ta sẽ nghỉ ngơi và cho phép bởi vì ta hiểu rằng cái ta ảo tưởng không thể biết, không thể đạt được. Nó không được tạo ra để biết tình yêu của Chúa và chỉ khi chúng ta dừng lại và yên nghỉ sâu trong lòng để nghe tiếng nói của Chúa thì chúng ta mới có thể nhận được điều này.

-Điều duy nhất mà chúng ta đang làm ở đây là chuẩn bị cho chính mình để nhận được ân sủng của Chúa vốn đã là của chúng ta. Đó là món quà của Chúa, đó là trạng thái mà chúng ta đang sống nhưng trong khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta là cái tôi hay cái ta ảo tưởng, thì đó là sự bảo vệ chống lại việc nhận được ân sủng này. Để đón nhận nó và được gột rửa trong tình yêu của Chúa, ta sẽ buông bỏ mọi thứ mà ta từng bám víu trước đây để thấy chúng trống rỗng như thế nào so với ân sủng này của Chúa và biết rằng ta là một với ân sủng đó.

-Chúng ta chưa bao giờ phạm tội, cũng không thể phạm tội. Điều này chuẩn bị cho chúng ta đón nhận ân sủng của Chúa. Tất cả những câu chuyện của chúng ta chỉ là sự biện hộ để cho phép cuộc trao đổi này diễn ra, đổi ân sủng để lấy ảo tưởng.

-Không có sự tàn ác trong Chúa và không có trong ta. Khi ta nghĩ rằng ta tấn công để tự vệ, ta có ý rằng tàn nhẫn là sự bảo vệ; ta an toàn vì sự tàn nhẫn. Khi ta sợ hãi điều gì đó, ta sẽ thu hút nó. Đó là lý do tại sao ta cần đặt mục tiêu trước mỗi ngày. Chúng ta muốn đạt được điều gì từ bất kỳ tình huống nào. Vậy thì điều ta muốn là sự bình an của Chúa, không phải của cái tôi. Ta muốn sự bình an.

-Vì vậy ta không thể phòng vệ vì ta tạo ra những gì ta phòng vệ chống lại. Nó trở thành có thật và không thể thoát khỏi, và không thấy được sự giả tạo của nó. Đó không phải là ý Chúa và ta không làm chứng sai lầm cho điều đó. Đó chính là sự tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi. Ta muốn phép lạ thay vì điều này. Ta không biết giải pháp là gì, ta yên nghĩ hoàn toàn trong sự chắc chắn của Chúa về ta, về anh em của ta và về mọi sự.

Bài 179: Ôn (167-168)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(167) Có một sự sống mà ta chia sẻ với Chúa.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(168) Ân sủng của Người được ban cho con. Con nhận nó ngay bây giờ.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thật là sự thật và không có gì khác là sự thật. Chỉ có một sự sống và không có sự sống nào khác. Sự sống không thể thay đổi, sự sống không có đối lập, sự sống không có kết thúc. Sự sống là Chúa. Và giống như tình yêu thương, sự sống không có mức độ. Chúng ta tin rằng cái chết sẽ chấm dứt sự sống, được sinh ra, lớn lên, trưởng thành, già đi và chấm dứt trong cái chết tự nhiên và không thể tránh khỏi. Nếu Chúa là sự sống và Chúa vĩnh cửu, vậy thì sự sống là vĩnh cửu. Sự sống không bao giờ có khởi đầu và không thể kết thúc. Điều đó cũng có nghĩa không có sự pha trộn nào để sự sống có thể đi vào cái gọi là đối lập với nó. Nó cũng không thể đi vào vật chất vì Chúa chỉ là tinh thần. Sự sống không bao giờ suy giảm, sự sống không thể bị giới hạn vì Chúa là vô hạn.

-Nếu mọi thứ đều là tinh thần thì vật chất chỉ có thể đến từ nơi duy nhất dường như tồn tại là trong giấc mơ, cũng chính là nơi mà mọi vấn đề nảy sinh, cái thân dường như tồn tại và cái chết dường như là chúa tể của tất cả, là chúa tể ở trên Chúa vì chúng ta tin vào cái chết nhiều hơn là tin vào Chúa.

-Ân sủng của Chúa được ban cho ta, ta nhận nó ngay bây giờ nhưng nó đòi hỏi chúng ta phải tĩnh lặng và nhận ra rằng không có khoảnh khắc nào chúng ta có thể trải nghiệm mà không phải là bây giờ. Và không có khoảnh khắc nào mà không tràn đầy ân sủng của Chúa. Đó là việc quyết định có mặt trong hiện tại, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, mà ngay tại đây ngay bây giờ khi ta có thể coi ý muốn của Chúa là của ta và cho phép ta nhận thức trở lại sự hiện diện của những món quà của Chúa. Ân sủng của Người, tình yêu của Người có mặt ngay bây giờ ngay tại đây và chỉ cần một khoảnh khắc để cảm nhận điều đó. Trong khoảng khắc đó, sự chuộc lỗi xảy ra, ta không còn bảo vệ chống lại Người, chống lại Ngã thánh được chia sẻ với tất cả anh chị em của chúng ta. Chúng ta sẵn sàng đón nhận những món quà của Chúa, ân sủng của Chúa.

Bài 178: Ôn (165-166)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(165) Đừng để tâm ta phủ nhận Ý nghĩ của Chúa.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(166) Ta được giao phó những món quà của Chúa.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa là tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy. Đó là cách Chúa tạo dựng chúng ta và điều này không thể thay đổi vì đó là ý muốn của Người đã được thực hiện và những gì Chúa tạo nên đều hoàn hảo, vĩnh cửu. Chúng ta đã quên sự thật rằng ta là tình yêu thương không thay đổi, không gián đoạn khi ta có ý muốn khác với ý Chúa và cũng coi đó là sự thật. Nhưng chỉ có sự thật mới là sự thật. Không có gì khác ngoài tình yêu thương. Bất cứ lúc nào, bất kỳ ở đâu, dù đó là gì, nếu tình yêu thương vắng mặt thì đó là ảo tưởng, là một phần trong giấc mơ. Và ta có quyền dừng câu chuyện đó lại và nói không, câu chuyện này là sai lầm, cảm xúc đó là sai lầm, hình ảnh mà ta thấy là sai lầm, và đưa ra quyết định đứng về phía sự thật. Chỉ có sự thật là sự thật. Trong giấc mơ này, mỗi khoảnh khắc, mỗi tình huống ta đều đưa ra quyết định hoặc với cái tôi hoặc với Thánh Linh là tiêng nói của Chúa và ta có quyền chọn lại nếu ta sai lầm lựa chọn cái tôi vì cái tôi luôn đưa ta đến khổ đau, còn ý muốn của Chúa dành cho ta mãi mãi là hạnh phúc trọn vẹn.

-Đừng để tâm ta phủ nhận Ý nghĩ của Chúa trong tâm ta, điều sẽ mang lại cho ta sự an toàn và bình yên, niềm vui, sự chữa lành, sự bình an trong tâm, sự yên nghỉ và sự thức tỉnh bình lặng. Đó là những gì có sẵn cho chúng ta, đó là sự thật ngay bây giờ, chúng ta có cơ hội để chấp nhận và đón nhận. Hãy trải nghiệm điều đó ngay bây giờ hoặc là từ chối, tôi thà gặp vấn đề này, tôi thà để tâm trí mình hỗn loạn vì một ảo tưởng nào đó cho dù đó là bệnh tật hay thiếu thốn, xung đột.

-Khi chúng ta chấp nhận ý nghĩ này của Chúa do đó loại bỏ mọi nghi ngờ trong tâm chúng ta bởi vì chỉ có Chúa biết Chúa đã tạo ra điều gì, Chúa chắc chắn về con của Người và sự chắc chắn đó luôn sẵn có trong tâm chúng ta. Những nghi ngờ là cách chúng ta chống lại việc chấp nhận sự chắc chắn của Người. Và sự nghi ngờ lớn nhất của cái tôi mà chúng ta nuôi dưỡng và chúng ta sợ hãi khi thực sự nhìn vào và do đó có thể chữa lành chính là sự nghi ngờ bản thân.

-Ta được giao phó những món quà của Chúa. Hãy là nhân chứng cho điều đó trong niềm hạnh phúc và là minh chứng rằng những quy luật của Chúa là sự thật và không có gì khác là thật. Hãy giữ chặt những gì là sự thật. Đừng làm chứng cho những gì chưa từng xảy ra. Hãy chia sẻ niềm vui mà Người ban cho ta. Nếu ta buồn đó là sự phủ nhận những gì ta được trao cho. Điều này không có nghĩa ta không nhận thấy nó nhựng ta cảnh giác với những gì không có thật, một ý muốn khác ngoài Chúa.

Bài 177: Ôn (163-164)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(163) Không có cái chết. Con Chúa được tư do.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(164) Bây giờ chúng ta là một với Người là Nguồn của chúng ta.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Không có cái chết. Con của Chúa là tự do. Ý tưởng này thực sự chạm vào hệ thống suy nghĩ của cái tôi luôn khẳng định cái chết là tự nhiên và không thể tránh khỏi. Và để ủng hộ điều đó, người ta nói rằng ngay cả những minh sư giác ngộ trong giấc mơ này cũng đều phải chết. Nếu Chúa là Sự sống vĩnh cữu và Chúa không có đối lập, và chúng ta là ý tưởng trong Tâm của Chúa, vậy thì sự sống của chúng ta, của tất cả mọi người là vĩnh cữu. Do đó, ý tưởng về sự tách biệt khỏi Chúa, tách rời khỏi sự sống phải là đối lập với sự sống. Đó là ý tưởng về cái chết và nó không tồn tại.

-Chúa đã trả lời cho ý tưởng về sự tách biệt là không thể tưởng tượng nổi, không thể xảy ra được. Chúng ta vẫn như Chúa đã tạo nên chúng ta, điều này không bao giờ thay đổi nhưng một phần trong tâm chìm vào giấc ngủ, trong sự kiêu ngạo của nó đã có một ý muốn khác với Chúa để trải nghiệm trạng thái này về sự tách biệt và chúng ta thấy mình trong những cái thân chịu tác động của những quy luật của cái tôi. Cái tôi chỉ là một hệ thống suy nghĩ chứa đựng tất cả những điều đối lập với Chúa. Khi chúng ta rời bỏ Sự sống, tâm mơ mộng không trải nghiệm sự sống mà cái chết. Đây là cõi của cái chết, không có gì xảy ra ở đây cả, không có gì thật ở đây.

-Trong sự thực tập tâm linh của mình, chúng ta có thể chữa lành nhiều điều qua tha thứ, biết rõ hơn ta thực sự là gì nhưng nếu ta vẫn chịu điều này, đồng ý với bản án rằng cái chết là tự nhiên không thể tránh khỏi, nó giống như ta để ảo tưởng về cái chết qua một bên và không được chữa lành. Cái chết là ảo tưởng giống như mọi ảo tưởng khác và không có thứ bậc trong ảo tưởng. Mọi ảo tưởng đều giống nhau, đều là ảo tưởng.

-Cuối cùng ta cần vượt qua niềm tin vào cái chết và nhận ra rằng ta là tâm, không phải là cái thân. Cái thân chỉ là một hình ảnh trong tâm ta, vì vậy ta có quyền chi phối nó. Nó không ra điều kiện đối với ta, nó không cần phải chết. Chúng ta đưa nó vào công việc thánh thay vì sử dụng nó như một phương tiện để tấn công và tách biệt khỏi anh em của mình, khi ấy nó sẽ trở nên thánh khiết và khỏe mạnh cho mục đích mà chúng ta sử dụng nó. Cái thân sẽ được buông xuống khi sự hữu dụng của nó đã xong nhưng không qua quy luật của cái tôi nói rằng ta đã già và cái chết là không thể tránh khỏi.

-Chúng ta chắc chắn sẽ thức tỉnh khỏi giấc mơ này và thế giới sẽ được bỏ lại không phải bằng cái chết mà bằng sự thật.

-Chúa là tình yêu thương, do đó ta cũng vậy. Bây giờ ta là một với Người là Nguồn của chúng ta. Đây là sự khẳng định sự chuộc lỗi rằng ta được tạo nên từ Chúa, ta giống như Chúa và mãi mãi như vậy. Không có gì trong giấc mơ này là có thật.

-Chính trong khoảnh khắc hiện tại này ta có thể trải nghiệm điều đó. Chúng ta vượt ra khỏi quá khứ và vượt ra khỏi tương lai và chỉ cần quay lại và nói đây là tình trạng hiện tại của tôi, đây là nơi tôi sống, di chuyển, thở và hiện hữu, Chúa là nguồn duy nhất, là nguyên nhân duy nhất và chúng ta là kết quả của Người.

-Về mặt trải nghiệm rất khó để nhớ điều đó khi chúng ta hoàn toàn tin vào sự cám dỗ của cái tôi cả ngày lẫn đêm rằng chúng ta tách biệt khỏi Chúa, khỏi Ngã thánh và anh em của mình. Tất cả những gì chúng ta cần làm là dâng lên Thánh Linh những niềm tin sai lầm của chúng ta để đổi lấy những gì Chúa muốn dành cho chúng ta trong từng khoảnh khắc. Hãy nói, Thánh Linh, con trao cho Ngài niềm tin sai lầm này, niềm tin bản ngã để đổi lấy việc nhớ lại con là gì, và khép lại giấc mơ về sự tách biệt.

Bài 176: Ôn (161-162)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và đo đó ta cũng vậy.

(161) Hãy ban phước lành cho tôi, Con thánh của Chúa.

Chúa chỉ là tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(162) Ta như Chúa đã tạo nên ta.

Chúa chỉ là tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý nghĩ ‘Chúa chỉ là Tình yêu thương và do đó ta cũng vây’ thực sự quan trọng. Chúng ta thực sự có thể đạt được trạng thái cảm nhận về điều đó khi chúng ta tha thứ cho anh chị em của mình. Ta không thể thực sự neo mình trong trạng thái cảm giác ‘Chúa chỉ là tình yêu thương và do đó ta cũng vậy’ trong khi chúng ta vẫn nuôi dưỡng một số oán giận với người khác.

-Hãy ban phước cho tôi, Con thánh của Chúa. Đăc biệt khi con thánh của Chúa hoàn toàn kích hoạt chúng ta, đó thực sự là một cơ hội quý giá. Chúng ta hãy nhớ lại quy luật cơ bản của nhận thức. Ta thấy những gì ta tin có ở đó và ta tin nó ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó. Ta ở đây là cái ngã ảo tưởng, không phải Ngã thánh. Ta bị kích động vì ta đặt nó ở đó, vì cái tôi muốn chứng minh sự tách biệt là có thật. Chúa chỉ là tình yêu thương và do đó ta cũng vậy, đó cũng là sự thật về nhận dạng của tất cả anh em, đó là tình yêu thương. Khi ta bị kích hoạt, ta không thấy anh em của mình như là Christ mà chỉ là ước muốn của ta đối với sự tách biệt. Ta đang đặt lên một người anh em câu chuyện mà ta có trong tâm bởi vì ta muốn điều đó. Nhưng có một phép lạ phía sau việc này. Ngay khoảnh khắc bị kích hoạt đó mà ta có lời cầu nguyện này trong tâm, “Hãy ban phước cho tôi, Con thánh của Chúa. Tôi muốn nhìn thấy anh em bằng mắt của Christ và thấy được sự vô tội hoàn hảo của tôi trong anh em.” và ta thực sự đón nhận điều đó, chúng ta sẽ phá vỡ sự phóng chiếu tội lỗi trong tâm ta do cái tôi lên người anh em của mình và phép lạ sẽ xảy ra ngoài sức tưởng tượng của chúng ta.

-Đó là sức mạnh của tâm. Thực ra ta có thể bắt đầu một ngày bằng cách đặt mục tiêu ngay từ đầu. Hôm nay sẽ là ngày được sử dụng cho sự thật và sự lành mạnh, ngày ta kết hợp với Thánh Linh. Đây là ngày mà ta muốn có và sau đó trải nghiệm của ta sẽ phù hợp với điều đó vì đó là sức mạnh trong suy nghĩ của chúng ta. Vì vậy, khi ta đang nuôi dưỡng sự oán giận hoặc đang cáu kỉnh và ta bắt đầu một ngày của mình. thế giới chỉ đang phản chiếu lại ta những gì ta đã đặt hàng.

-Ta như Chúa đã tạo nên ta. Những lời này thật thiêng liêng, vì chúng là những lời Chúa ban để đáp lại thế giới mà ta đã tạo ra với cái tôi, thế giới của sự sợ hãi. ⁵Bởi những lời này, thế giới biến mất, cùng tất cả mọi thứ nhìn thấy trong đó, khi những lời này được nói ra. ⁶Vì chúng đến từ Chúa.

-Những lời này sẽ có ý nghĩa nhiều hơn khi ta bắt đầu leo ​​lên các bậc thang trong quá trình thức tỉnh của mình và nhận ra điều gì có giá trị và điều gì không và ta bắt đầu có những cái nhìn thoáng qua và trải nghiệm về một tình yêu mà thế giới này không thể có được. Tình yêu này là có thật và đầy sức mạnh. Tình yêu này đã tạo nên chúng ta giống như chính nó.

-Vậy làm sao cái ta giả tạo này có thể là ta. Và ta bắt đầu nhận ra rằng những gì chúng ta nghĩ là chúng ta thì trống rỗng đến thế nào khi so sánh với những gì phải là chúng ta. Và chúng ta thực hiện bước nhảy vọt từ việc ta không phải là cái ta ảo tưởng mà ta như Chúa đã tạo nên ta.

Bài 175: Ôn (159-160)

Chúa chỉ là Tình thương yêu, và do đó ta cũng vậy.

(159) Ta cho đi những phép lạ mà ta đã nhận được.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(160) Ta đang ở nhà. Sợ hãi là kẻ xa lạ ở đây.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cho đi là cách nhận ra chúng ta đã nhận được. Đó là bằng chứng những gì ta có là của chúng ta. Mọi thứ đều là ý tưởng và ý tưởng thì không rời khỏi nguồn của nó, được củng cố khi được chia sẻ. Ta được chữa lành khi cho đi sự chữa lành. Ta chấp nhận sự tha thứ như được hoàn thành trong chính ta khi ta tha thứ. Nếu ta thực sự không có nó, nếu ta chưa trải nghiệm sự tha thứ và chữa lành thì ta không có để cho đi và chỉ qua chia sẻ nó mới được củng cố.

-Đó là một phần trong kế hoạch của cái tôi biến ý tưởng thành vật chất nhằm tách biệt và phuc vụ ý tưởng về quyền sở hữu. Bây giờ một số người có, một số người không, một số người muốn giữ nó, một số khác tìm cách có được nó. Không còn sự nhận biết hay trải nghiệm nào về sự đồng nhất. Sự thật là tất cả chúng ta đều có những gì trong tâm của Chúa dưới dạng ý tưởng.

-Không có phép lạ nào mà ta không cho đi vì tất cả đều được ban cho chúng ta. Chúa đã cho chúng ta tất cả những món quà của Người nhưng chúng ta sẽ không có trải nghiệm được cảm nhận về việc chấp nhận chúng cho đến khi chúng ta cho chúng đi.

-Chúa chỉ là tình yêu và do đó ta cũng vậy. Nỗi sợ hãi là điều xa lạ ở đây không chỉ đôi khi mà trong từng khoảnh khắc. Ta có đang đánh giá trong khoảnh khắc này không. hãy xem lúc này ta có đang lo lắng cho con cái , tài chính hay nỗi đau bệnh tật của mình không, đó là nỗi sợ hãi.

-Nỗi sợ hãi là kẻ xa lạ với con đường của tình yêu thương. đồng nhất với nỗi sợ hãi và ta sẽ là một người xa lạ với chính mình, tất nhiên đó là cái ta ảo tưởng, cái ta đó là nỗi sợ hãi. Và vì vậy chúng ta sẽ là người xa lạ với Ngã thánh mà chúng ta chia sẻ với tất cả anh chị em của mình. đó là Christ, ánh sáng của thế giới.

-Ngay khi chúng ta sợ hãi, chúng ta không thể trải nghiệm được tình yêu thương. Đó là toàn bộ mục đích của hệ thống suy nghĩ bản ngã dựa trên sự sợ hãi, nó đảm bảo rằng chúng ta không có mặt trong hiện tại và được bình yên để tiếp nhận và nghe thấy tiếng nói của Thánh Linh là tâm đúng đắn của chúng ta.

Bài 174: Ôn (157-158)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(157) Ta muốn bước vào sự hiện hiện của Ngài bây giờ.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(158) Hôm nay ta học cách cho đi như ta nhận được.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Ta sẽ bước vào sự hiện diên của Christ ngay bây giờ. Bài học này cần phải là bài học cảm nhận. Đó cần phải là một trải nghiệm được cảm nhận ngay cả khi chỉ trong tích tắc chúng ta có được trải nghiệm đó. Đó là tất cả những gì cần thiết để đi vào khoảnh khắc thánh mà không có bất kỳ sự phòng thủ nào từ cái tôi. Và đó là tất cả những gì cần để phép lạ xảy ra.

-Nếu Chúa chỉ là tình yêu thương, và tâm ta chỉ chưa đựng tình yêu thương mà ta chia sẽ với Chúa, vậy còn tất cả những vấn đề của ta thì sao. Chúng không dựa trên sự thật. Ta cần cảm nhận được điều này. Những ai tin vấn đề của ta là có thật, đó chỉ có thể cái ta ảo tưởng, cái nhận dạng sai lầm về mình luôn tin rằng nó có vấn đề. Đó chỉ là sự phòng thủ cái tôi tạo ra để bảo vệ nó trước ánh sáng của Chúa ngay bây giờ.

-Ta sẻ buông bỏ sự khiêm nhường giả tạo và sẳn sàng bước vào trạng thái tràn ngập ân sủng của Ngã thánh mà ta chia sẽ với tất cả. Đó là sự hiện diện của Christ mà ta là. Đó sẽ không là trạng thái được cảm nhận cho đến khi không có cái tôi ảo tưởng. Cái tôi không thể trở nên thánh. Nó cần phải được từ bỏ.

-Chúng ta cần bước vào sự hiện diện của chúng ta như là Christ để có thể đi vào sự hiện diện của Ngài vì chúng là một.

Bài 173: Ôn (155-156)

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(155) Ta sẽ lùi lại và để Ngài dẫn đường.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

(156) Ta bước đi với Chúa trong sự thánh khiết hoàn hảo.

Chúa chỉ là Tình yêu thương, và do đó ta cũng vậy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Chúng ta phải lùi lại trong niềm tin, chúng ta phải lùi lại với sự tin tưởng hoàn toàn bởi vì đối với cái tôi việc phó thác và không phòng vệ là điều đáng sợ, đó là sự hủy diệt. Đó là sự hủy diệt đối với chính nó nhưng điều đó là bắt buộc nếu chúng ta thực sự muốn để Tiếng nói của Chúa dẫn dắt vì Ngài không thể dẫn đường trong khi chúng ta vẫn đang kiểm soát.

-Sự thánh khiết không phải là khái niệm trừu tượng, đó thực sự là sự vô tội bất hoại, vĩnh viễn, không thay đổi. Sự thánh khiết hoàn hảo mang lại sự bình yên của Chúa. Đó cũng là sự tha thứ cho mọi xung đột. Vì vậy, khi chúng ta tha thứ cho mọi xung đột, chúng ta sẽ đạt đến trạng thái biết rằng mình vô tội, một trạng thái bình yên nơi sự vô tội quay trở lại nhận thức của chúng ta và sau đó là niềm hạnh phúc.