1. Tin tưởng anh em của mình là điều cốt yếu để thiết lập và giữ vững niềm tin của anh em vào khả năng vượt qua sự nghi ngờ và thiếu niềm tin chắc chắn vào chính mình. Khi anh em tấn công một người anh em, anh em tuyên bố rằng anh ấy bị giới hạn bởi những gì anh em nhận thấy ở anh ấy. Anh em không nhìn xa hơn những sai lầm của anh ấy. Thay vào đó, chúng được phóng đại, trở thành những trở ngại cho nhận thức của anh em về Ngã nằm ngoài những sai lầm của chính anh em, và vượt qua những điều tưởng chừng như là tội lỗi của anh ấy cũng như của anh em.
2. Sự nhận thức có trọng tâm. Chính điều này mang lại sự nhất quán cho những gì anh em nhìn thấy. Chỉ cần thay đổi trọng tâm này và những gì anh em nhìn thấy sẽ thay đổi tương ứng. Nhãn quan của anh em bây giờ sẽ thay đổi, để hổ trợ cho ý định đã thay thế cho ý định mà anh em nắm giữ trước đây. Hãy loại bỏ sự tập trung vào tội lỗi của anh em mình, và anh em cảm nhận được sự bình yên đến từ niềm tin vào sự vô tội. Niềm tin này nhận được sự hổ trợ chắc chắn duy nhất từ những gì anh em nhìn thấy ở người khác vượt qua tội lỗi của họ. Vì những sai lầm của họ, nếu chú trung vào, là nhân chứng cho những tội lỗi trong anh em. Và anh em sẽ không vượt qua được cái nhìn về những tội lội này và nhìn thấy sự vô tội nằm ở phía sau.
3. Vì vậy, trong việc thực tập ngày hôm nay, trước tiên chúng ta hãy để tất cả sự tập trung nhỏ nhặt như vậy nhường chỗ cho nhu cầu lớn lao của chúng ta là để sự vô tội của chúng ta trở nên rõ ràng. Chúng ta hướng dẫn tâm của mình rằng đây là điều chúng ta tìm kiếm, và chỉ điều này, chỉ trong một chốc lát. Chúng ta không quan tâm về những mục tiêu tương lai của mình. Và những gì chúng ta đã thấy ngay trước đó không liên quan gì đến chúng ta trong khoảng thời gian này khi chúng ta thực tập thay đổi ý định của mình. Chúng ta tìm kiếm sự vô tội và không có gì khác. Chúng ta tìm kiếm nó mà không bận tâm điều gì ngoài bây giờ.
4. Một mối nguy hiểm lớn đối với thành công là sự dính líu đến các mục tiêu trong quá khứ và tương lai của anh em. Anh em đã khá bận tâm với việc các mục tiêu mà khóa học này ủng hộ khác xa như thế nào với những mục tiêu mà anh em nắm giữ trước đây. Và anh em cũng đã thất vọng bởi ý nghĩ chán nản và hạn chế rằng, ngay cả khi anh em thành công, anh em cũng sẽ không tránh khỏi lạc lối một lần nữa.
5. Điều này có thể quan trọng như thế nào? Vì quá khứ đã qua; tương lai chỉ được tưởng tượng. Những lo ngại này chỉ là sự bảo vệ chống lại sự thay đổi trọng tâm trong nhận thức hiện tại. Không có gì hơn. Chúng ta đặt qua một bên những giới hạn vô nghĩa này một lúc. Chúng ta không nhìn vào những niềm tin trong quá khứ và những gì chúng ta sẽ tin sẽ không xâm phạm chúng ta bây giờ. Chúng ta đi vào thời gian thực tập với một ý định; nhìn vào sự vô tội bên trong.
6. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đã đánh mất mục tiêu này nếu sự tức giận ngăn cản chúng ta dưới bất kỳ hình thức nào. Và nếu tội lỗi của một người anh em xảy ra với chúng ta, sự tập trung hạn hẹp của chúng ta sẽ hạn chế cái thấy của chúng ta, và hướng mắt về những sai lầm của chính mình, điều mà chúng ta sẽ phóng đại và gọi là “tội lỗi” của mình. Vì vậy, trong thời gian ngắn (thời gian thực tập), bất kể quá khứ hoặc tương lai, nếu những rào cản như vậy xuất hiện, chúng ta sẽ vượt qua chúng bằng những chỉ dẫn cho tâm của chúng ta thay đổi sự tập trung của chúng, khi chúng ta nói:
Đây không phải là điều này mà ta muốn nhìn vào.
Ta tin tưởng anh em của ta, những người là một với ta.
7. Và chúng ta cũng sẽ sử dụng suy nghĩ này để giữ cho mình được an toàn suốt cả ngày. Chúng ta không tìm kiếm những mục tiêu dài hạn. Vì mỗi trở ngại dường như ngăn cản nhãn quan về sự vô tội của chúng ta, chúng ta chỉ tìm cách thoát khỏi trong chốc lát nỗi khốn khổ mà sự tập trung vào tội lỗi sẽ mang lại và điều chưa được sửa chữa sẽ vẫn còn.
8. Chúng ta cũng không cầu xin những điều tưởng tượng. Vì những gì chúng ta tìm kiếm thực sự ở đó. Và khi sự tập trung của chúng ta vượt qua những sai lầm, chúng ta sẽ nhìn thấy một thế giới hoàn toàn vô tội. Khi nhìn thấy đây là tất cả những gì chúng ta muốn thấy, khi đây là tất cả những gì chúng ta tìm kiếm nhân danh nhận thức thực sự thì cái thấy của Đấng Christ không tránh khỏi là cái thấy của chúng ta. Và Tình yêu thương mà Ngài dành cho chúng ta cũng trở thành tình yêu của chính chúng ta. Đây sẽ trở thành điều duy nhất chúng ta nhìn thấy được phản ánh trên thế giới và trong chính chúng ta.
9. Thế giới đã từng tuyên bố tội lỗi của chúng ta trở thành bằng chứng cho thấy chúng ta không có tội lỗi. Và tình yêu của chúng ta dành cho tất cả mọi người mà chúng ta nhìn vào chứng thực cho việc chúng ta nhớ đến Ngã thánh không biết tội lỗi và không bao giờ có thể hình dung bất cứ điều gì mà không có sự vô tội của Nó. Chúng ta tìm kiếm sự tưởng nhớ này khi chúng ta hướng tâm vào việc thực tập ngày hôm nay. Và chúng ta không nhìn về phía trước hoặc phía sau. Chúng ta nhìn thẳng vào hiện tại. Và chúng ta đặt niềm tin vào sự trải nghiệm mà chúng ta cầu xin bây giờ. Sự vô tội của chúng ta chỉ là Ý muốn của Chúa. Khoảnh khắc này ý muốn của chúng ta là một với Ý muốn của Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chỉ như một lời nhắc nhở rằng tất cả những nghi ngờ mà chúng ra trải qua, nghi ngờ người khác, nghi ngờ về anh chị em của mình v.v. luôn là nghi ngờ về bản thân mình, nghi ngờ về chúng ta là gì và không nhận biết được Ngã của chúng ta.
-Vì vậy ở đây nói rằng khi chúng ta nhìn vào điều gì đó không phải là Đấng Christ trong một người anh em thì đó chỉ là niềm tin sai lầm nhưng khi chúng ta đồng ý với điều đó và sau đó đưa ra phán xét của mình về điều đó thì chúng ta đã quy lỗi đó cho anh em của mình và chúng ta gọi đó là tội lỗi và khi chúng ta nhìn thấy tội lỗi nơi anh em mình thì đó thực sự là tội lỗi của chính mình.
-Không thể tha thứ cho người khác vì đó chỉ là tội lỗi của ta mà ta nhìn thấy ở họ, ta muốn thấy chúng ở họ chứ không phải ở chính mình. Đó là lý do tại sao sự tha thứ cho người khác chỉ là ảo tưởng. Tuy nhiên đó lại là giấc mơ hạnh phúc duy nhất trên toàn thế giới. một giấc mơ không dẫn đến cái chết.
-Điều này thật sâu sắc, chỉ ở người khác ta mới có thể tha thứ cho chính mình vì ta đã gọi anh ta là người phạm tội lỗi của ta và ở anh ta sự vô tội của ta bây giờ phải được tìm thấy. Đừng bao giờ nghĩ rằng ta có thể nhìn thấy tội lỗi ở bất cứ ai ngoại trừ chính mình. Điều này lớn lắm, phải không.