Bài 210: Ôn (190)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(190) Ta chọn niềm vui của Chúa thay vì nỗi đau.

Nỗi đau là ý tưởng của riêng ta. Đó không phải là Ý nghĩ của Chúa, nhưng là ý nghĩ ta nghĩ tách biệt với Người và Ý muốn của Người. Ý muốn của Người là niềm vui, và chỉ có niềm vui dành cho Con yêu dấu của Người. Và điều đó ta chọn, thay vì những gì ta đã tạo ra.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta không phải là cái thân. Ta tự do. Ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta. Ta chưa từng đi đâu hay rời xa Chúa bất chấp những cám dỗ to lớn để nhận thấy rằng có điều gì đó không ổn, giống như cái tôi luôn cố gắng dụ dỗ chúng ta tin rằng có điều gì đó không ổn thông qua các giác quan của chúng ta. Vì ta vẫn như Chúa đã tạo ra ta, hoàn toàn vô tội.

-Nỗi đau dù là thể xác hay tinh thần đều như nhau, đều là ý tưởng riêng của ta, ta ở đây là cái ngã sai lầm hay cái tôi. Đó không phải là ý muốn của Chúa. Ý muốn của Người là niềm vui và chỉ có niềm vui dành cho con yêu dấu của Người, đó chính là chúng ta. Và ta chọn điều đó thay vì những gì ta đã tạo ra bởi cái tôi.

-Ta tìm kiếm thú vui và nhầm lẫn đó là niềm vui. Sự thật là nỗi đau và thú vui là như nhau. Lý do chúng giống nhau vì phục vụ cùng một mục đích của cái tôi, đó là cố gắng chứng minh rằng ta là một cái thân được tạo ra để làm lu mờ hoàn toàn ký ức rằng chúng ta là tinh thần, bất khả xâm phạm, miễn nhiễm với mọi thứ. không thể bị tấn công hoặc đe dọa theo bất kỳ cách nào.

Bài 209: Ôn (189)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(189) Ta cảm nhận được Tình yêu thương của Chúa trong ta bây giờ.

Tình yêu thương của Chúa là những gì đã tạo nên ta. Tình yêu thương của Chúa là tất cả những gì ta là. Tình yêu thương của Chúa tuyên bố ta là Con của Người. Tình yêu thương của Chúa trong ta giải thoát ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thông qua cái tôi, chúng ta có xu hướng chia ngăn sự bình an, tình yêu thương, niềm vui và lòng biết ơn và tiếp tục như vậy, tất cả đều tách biệt. Thông qua tình yêu thương của Chúa mà chúng ta là, chúng là một và giống nhau. Chúng ta không thể có tình yêu thương mà không có sự bình an. Và để thực sự biết được điều đó, tức trải nghiệm nó , trước tiên chúng ta phải chấp nhận và đón nhận nó, sau đó chúng ta chính là nó. Chỉ có cái tôi mới cố gắng trao tặng tình yêu mà nó nghĩ là tình yêu dành cho người khác, mà không nhận được nó trước, và nói rằng anh em có thể có một chút tình yêu nhưng lại không có niềm vui hoặc không có lòng biết ơn hoặc không có sự tin cậy. Nhưng điều đó là không thể.

-Nếu ta đã từng trải qua dòng chảy của sự thật hay sự mặc khải ấy trong tâm, ta biết rằng có những giọt nước mắt vui mừng, biết ơn, sáng tỏ và tình yêu sâu sắc dành cho Đấng Tạo dựng. Và rồi ta tràn ngập điều đó đến nỗi nó lan tỏa đến tất cả mọi người ta gặp. Đó chỉ là một trải nghiệm về sự thật, và bao hàm tất cả. Tất cả là một. Vậy nên, những gì đã bị phân chia sẽ trở về với nhận thức của chúng ta và trỗi dậy, không phải từng mảnh vụn và không theo từng cấp độ, mà là một trải nghiệm trọn vẹn và đó chính là Nhà. Và đó là bên trong.

-Tình yêu thương của Chúa ở trong chúng ta và không bao giờ rời bỏ. Bất cứ giây phút nào chúng ta muốn buông bỏ hoàn toàn ý tưởng tách biệt, tha thứ cho điều đó và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là lúc ta cảm nhận được tình yêu của Chúa trong ta ngay bây giờ, sự bình an của Chúa ở trong ta ngay bây giờ. Đó không phải là một hy vọng trong tương lai hay một cái gì đó cần đạt được. Đó là những gì chúng ta là.

-Tình yêu đó không đổi và vĩnh cữu và là sự thật duy nhất về chúng ta là gì. Chúng ta không cảm nhận được tình yêu của Chúa bởi vì chúng ta đã chọn ngăn cản nhận thức của chúng ta về nó.

Bài 208: Ôn (188)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(188) Sự bình an của Chúa đang chiếu sáng trong ta bây giờ.

Ta sẽ tĩnh lặng, và để trái đất cũng tĩnh lặng theo ta. Và trong sự tĩnh lặng đó chúng ta sẽ tìm thấy sự bình an của Chúa. Nó ở trong trái tim ta, nơi làm chứng cho chính Chúa.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự bình an của Chúa đang tỏa sáng trong ta ngay bây giờ, không phải ngày mai, cũng không phải hôm nay mà ngay bây giờ, mặc dù cái tôi có thể nói rằng chúng ta không thể có sự bình an ngay bây giờ, còn nhiều việc phải giải quyết trước khi ta có thể trải nghiệm sự bình an.

– Cách duy nhất để chúng ta có thể cảm thấy khó khăn tiếp cận sự bình an của Chúa là bởi vì chúng ta tin có những vấn đề mà chỉ có sự đồng nhất với cái thân mới có thể nhìn thấy. Vì vậy, ta không thể tiếp cận sự bình an của Chúa trong khi vẫn tin ta là một cái thân và các câu chuyện xảy ra với nó. Đó là sự bảo vệ của ta chống lại sự bình an của Chúa.

-Sự bình an của Chúa là trạng thái tự nhiên của chúng ta. Nó đang tỏa sáng trong ta ngay bây giờ nhưng nếu ta phán xét hoặc có những ý nghĩ tấn công trong tâm, hoặc tấn công chính mình hoặc tấn công người khác đều như nhau, thì làm thế nào ta có được sự bình an của Chúa. Đó có thể là bất cứ suy nghĩ nào chúng ta có, về sức khỏe của cái thân, về sự đau đớn mà cái thân gây ra cho chúng ta, đó là sự tự tấn công, vậy thì ta đang chọn chống lại sự bình an của Chúa đang chiếu sáng trong ta mãi mãi và không thay đổi.

-Hãy hướng vào trong tìm kiếm sự bình an của Chúa cùng với Thánh Linh. Ngài sẽ nhắc nhở về chúng ta thực sự là gì, đó là ánh sáng và tình yêu thương sẽ xua tan nỗi sợ hãi và cảm giác về sự tách biệt.

Bài 207: Ôn (187)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(187) Ta ban phước cho thế giới vì ta ban phước cho chính mình.

Phước lành của Chúa chiếu sáng trên ta từ trong trái tim ta, nơi Người ngự trị. Ta chỉ cần hướng về Người, và mọi nỗi buồn đều tan biến, khi ta đón nhận Tình yêu thương vô biên của Người dành cho ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nếu chúng ta hoàn toàn thành thật, hầu hết chúng ta đều tin mình là một cái thân, hoặc đối với học viên của khóa học này thì họ vửa là tinh thần vừa là thể xác. Điều này có nghĩa chúng ta vừa ở trong ảo tưởng vừa ở trong sự thật. Ta muốn giữ ý muốn độc lập của ta đề phòng trường hợp Chúa không xuất hiện hoặc ý muốn của Người thất bại cho đến khi chúng ta nhận ra rằng việc chọn một ý muốn tách rời khỏi Chúa chỉ dẫn đến sợ hãi, thất bại và cái chết. Đó là một suy nghĩ tĩnh táo khi giờ đây có lẽ ta nên giao tất cả cho Chúa. Hôm nay ta sẵn sàng chấp nhận ta không phải là một cái thân, ta tự do và ta như Chúa đã tạo nên ta.

-Ta không đợi thế giới ban phước cho ta, thế giới được ban phước chỉ khi ta ban phước cho chính mình vì thế giới chỉ là sản phẩm của cái nhìn của ta về chính mình. Trước tiên ta quyết định ta là gì, sau đó thế giới sẽ phản ánh điều đó.

-Chúng ta hướng vào trong trái tim ta, hướng vào Đấng Christ, vào sự thật và mọi nỗi buồn dường như ở bên ngoài sẽ tan biến khi ta chấp nhận tình yêu thương vô bờ bến của Ngài dành cho ta. Và sẽ không có gì để chúng ta chia sẻ hay mở rộng cho đến khi chúng ta chấp nhận nó cho chính mình. Hoặc ta chia sẻ tình yêu thương hoặc ta chia sẻ nỗi sợ hãi.

Bài 206: Ôn (186)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(186) Sự cứu rỗi của thế giới phụ thuộc vào ta.

Ta được giao phó những món quà của Chúa, bởi vì ta là con của Người. Và ta sẽ trao tặng những món quà của Người ở nơi Người đã định.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đây là một bài học lớn. Ta có thể liên tưởng đến sự bảo vệ của cái tôi cụ thể trong bài học này và đó là sự khiêm nhường giả tạo. Nhiều người trong chúng ta chịu đựng kiểu cách này của cái tôi, bởi vì chúng ta thực sự tin rằng chúng ta sẽ bị từ chối hoặc đánh mất mối quan hệ đặc biệt nếu chúng ta xuất hiện trong sự chân thật thực sự, nếu chúng ta bắt đầu quan hệ từ một nơi của sự thật trong các mối quan hệ của mình. Có nỗi khiếp sợ mất người và họ sẽ nghĩ chúng ta bị điên.

Bài 205: Ôn (185)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(185) Ta muốn sự bình an của Chúa.

Sự bình an của Chúa là tất cả những gì ta muốn. Sự bình an của Chúa là mục tiêu duy nhất của ta; là mục đích của tất cả cuộc sống của ta ở đây, là kết thúc mà ta tìm kiếm, là mục đích, là chức năng và cuộc sống của ta, trong khi ta ở lại nơi không phải là nhà của ta. 

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta sẽ trải nghiệm những gì chúng ta mong muốn. Khi chúng ta mong muốn sự bình an, thì không có gì trên thế giới này mà ta muốn. Sự bình an của Chúa là mảnh đất màu mỡ dọn dẹp sạch sẽ và dọn chỗ cho tình yêu thương và sự thật đi vào. Chúng luôn ở đó nhưng khi ta phòng thủ và giữ cho tâm ta luôn bận rộn và phân tâm thì không có chỗ cho chúng. Điều này rất quan trọng vì đó là quyết định duy nhất mà ta có thể thực hiện. Ta cần đưa ra quyết định cuối cùng đó bằng cả trái tim của mình.

-Những trở ngại cho sự bình an của Chúa đều xoay quanh cái thân và đó thực sự là việc vượt qua niềm tin cố chấp dai dẵng rằng ta là một cái thân. Nhưng đó là điều có thể làm được khi chúng ta nhận ra thông qua mối quan hệ thánh khiết rằng cái thân không mang lại cho ta điều gì, ngược lại với tình yêu thương mà chúng ta cảm nhận được khi chúng ta sẵn sàng kết nối với người anh em vượt ra ngoài cái thân.

-Điều kiện tiên quyết để cảm nhận được sự bình an của Chúa là chấp nhận sự vô tội không đổi của ta. Và đây không phải là sự chấp nhận về mặt trí năng mà là trạng thái được cảm nhận khi mà chúng ta có thể ngồi trong sự tĩnh lặng và có được niềm vui thầm lặng bao bọc chúng ta. Chúng ta biết rằng đó là trải nghiệm được cảm nhận, chúng ta biết rằng chúng ta không thể bị đe dọa bởi bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì kể cả cái thân của ta. Và đó là sự bình an vì ta biết rằng ta vô tội. Không có tội lỗi, ta không thế phạm tội dù chỉ trong một khoảnh khắc.

Bài 204: Ôn (184)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(184) Danh Chúa là di sản của ta.

Danh Chúa nhắc nhở ta rằng ta là Con của Người, không phải nô lệ cho thời gian, không bị ràng buộc bởi những quy luật chi phối thế giới của những ảo tưởng bệnh hoạn, tự do trong Chúa, mãi mãi và mãi mãi là một với Người.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Trong cái cõi của niềm tin vào sự tách biệt này và cách điều đó dường như nảy sinh bằng cách nhìn các vật thể tách rời và không gian giữa chúng. và tất cả chúng ta đều đồng ý về những định nghĩa mà chúng ta đưa ra cho những đồ vật đó. chúng ta đã đồng ý với những cái tên mà chúng ta đã đặt cho những đồ vật đó.

-Đây là cách chúng ta hiểu về giấc mơ mà dường như chúng ta đang sống trong đó và đó là điều chúng ta phải hủy bỏ. Và chúng ta được yêu cầu rút lui khỏi các giác quan và hướng vào bên trong, giao tiếp với Thánh Linh, tiếng nói cho Chúa để có được trạng thái cảm nhận về điều gì là đúng, điều gì nằm phía sau.

-Chúng ta biết rằng chúng ta đến từ Chúa là một. Chúng ta biết rằng giấc mơ này dựa trên ý tưởng về sự tách biệt ngược lại với thực tại là sự trọn vẹn và thống nhất.

Bài 203: Ôn (183)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(183) Ta kêu cầu Danh Chúa và danh chính mình.

Danh Chúa là sự giải thoát của ta khỏi mọi ý nghĩ xấu xa và tội lỗi, vì đó là danh của ta cũng như của Người.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có một tình yêu, một sự khao khát và một sự tôn kính đối với Chúa trong chúng ta và sau đó cách ta nhìn nhận chính mình đã ngăn cản tình yêu đó dành cho Chúa thông qua sự khiêm tốn giả tạo. Đó là thế này, ‘tôi không xứng đáng và tôi là ai’ và ta vẫn đang coi mình là cái ngã ảo.

-Trong sự khiêm nhường thực sự, ta và Chúa là một và ta chấp nhận bài học hôm nay rằng khi ta kêu cầu Danh Chúa, ta đang kêu gọi chính mình. Và rồi tình yêu thương mà ta dành cho Chúa tuôn chảy và nhận ra rằng ta là biểu hiện của tình yêu đó.

Bài 202: Ôn (182)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(182) Ta sẽ tĩnh lặng một giây lát và về nhà.

Tại sao ta lại chọn ở lại thêm một giây lát nữa nơi ta không thuộc về, khi chính Chúa đã ban cho ta Tiếng nói của Người để gọi ta về nhà?

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ở một mức độ nào đó, tất cả chúng ta đều biết dù có ý thức hay không rằng đây không phải là nhà của chúng ta. Có một âm vang cổ xưa đang gọi chúng ta trở về. Có những giây phút bức màn tăm tối bị xé toang và chúng ta trải nghiệm điều gì đó với sự sáng tỏ và với tình yêu thương đến mức sự thánh khiết của danh tính thực sự của chúng tôi trở lại với nhận thức của chúng ta. Và chúng ta nhớ lại đây không phải là nhà của chúng ta. Ta là người xa lạ ở đây. Ta không hoàn thiện, không xứng đáng. Có gì đó sai.

-Và chúng ta lao vào thế giới và không ngừng tìm cách xoa dịu bản thân khỏi cảm giác rằng có điều gì đó rất sai trái. Chúng ta tìm kiếm ở tất cả những nơi khác nhau. Chúng ta cố gắng tìm ngôi nhà trong cái thân của mình, ngôi nhà trong các cấu trúc vật chất. Chúng ta cố gắng tìm kiếm sự hoàn thiện của mình trong công việc, trong các mối quan hệ, trong chức năng của chúng ta, những thứ mà chúng ta tin rằng sẽ mang lại cho chúng ta niềm vui hay sự an toàn. Và một lần nữa, tất cả đều tìm kiếm và không tìm thấy.

-Vì vậy, chúng ta đang được yêu cầu dừng lại một chút và lắng nghe tiếng nói bên trong được ví như đứa trẻ nhỏ. Đây là một hình ảnh đẹp bởi vì mỗi người trong chúng ta ngay cả trong giấc mơ cũng đến như một đứa trẻ nhỏ bị mất trí nhớ nhưng là ký ức rằng chúng ta là tình yêu thương và chúng ta sẽ thể hiện nó và nhận lại nó. Đó là trạng thái tự nhiên của đứa trẻ đó. Đứa trẻ đó là ký ức về sự vô tội của chúng ta. Đứa trẻ đó là Christ.

-Bài thiền có hướng dẫn được gợi ý cho bài học hôm nay. Xin đọc ở Bài Đọc Thêm.

Bài 201: Ôn (181)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(181) Ta tin tưởng anh em của ta, là một với ta.

Không ai không là anh em của ta. Ta được ban cho sự hợp nhất với vũ trụ và Chúa, Cha của ta, một Đấng tạo dựng của cái toàn thể đó là Ngã của ta, mãi mãi là Một với ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngã của ta là toàn thể. Điều này có nghĩa Ngã của ta không bị phân chia, điều này cũng có nghĩa Nó không thể có đối thủ, không thể có xung đột trong đó. Không thể có mối đe dọa nào đối với Nó từ bên ngoài bởi vì không có gì bên ngoài.

-Tin tưởng anh em của mình là điều cần thiết để thiết lập và giữ vững lòng tin của ta vào khả năng vượt qua sự nghi ngờ và trong đó có sự nghi ngờ bản thân. Khi ta tấn công một người anh em, ta tuyên bố rằng anh ta bị giới hạn bởi những gì ta đã nhận thấy ở anh ta. Ta không nhìn xa hơn những lỗi lầm của anh ấy mà thay vào đó, chúng được phóng đại lên trở thành những thứ cản trở nhận thức của ta về Ngã nằm ngoài những sai lầm của chính ta và vượt qua những tội lỗi dường như của anh ấy cũng như của ta. Đó là Ngã toàn thể, Ngã thánh của chúng ta. Chúng ta đánh mất nhãn quan và cái biết về Ngã thánh mà chúng ta cùng chia sẻ.

-“Không thể tha thứ cho người khác, vì anh em chỉ nhìn thấy tội lỗi của mình ở họ. ³Anh em muốn nhìn thấy chúng ở đó chứ không phải trong anh em. ⁴Đó là lý do tại sao sự tha thứ cho người khác là một ảo tưởng. ⁵Tuy nhiên, đó là giấc mơ hạnh phúc duy nhất trên thế giới; giấc mơ duy nhất không dẫn đến cái chết. ⁶Chỉ ở người khác, anh em mới có thể tha thứ cho chính mình, vì anh em đã gọi anh ta là tội lỗi của anh em, và bây giờ sự vô tội của anh em phải được tìm thấy trong anh ta.” (S-2.I.4:2-6) – The Song of Prayer.