1. Trong bình an ta được tạo dựng. Và trong bình an ta vẫn ở lại. Nó không được ban cho ta để thay đổi Ngã của mình. Chúa, Cha ta, nhân từ biết bao, khi Người tạo dựng nên ta, Người đã ban cho ta sự bình an mãi mãi. Bây giờ ta chỉ cầu xin được là chính mình. Và liệu ta có thể bị từ chối điều này, khi nó mãi mãi là sự thật không?
2. Thưa Cha, con tìm kiếm sự bình an mà Người đã ban là của con trong sự tạo dựng nên con. Những gì được ban cho lúc đó phải có ở đây bây giờ, vì việc tạo dựng nên con tách rời khỏi thời gian, và vẫn nằm ngoài mọi thay đổi. Sự bình an trong đó Con của Người được sinh ra trong Tâm của Người vẫn tỏa sáng nơi đó, không hề thay đổi. Con giống như Người đã tạo nên con. Con chỉ cần kêu cầu Người để tìm lại sự bình an mà Người đã ban. Chính Ý muốn của Người đã ban điều đó cho Con của Người.
-Nếu ý Chúa ban cho ta sự bình an, điều đó có nghĩa Người muốn chúng ta được bình an. Đó là lý do tại sao chúng ta chỉ cần kêu cầu Người để tìm thấy sự bình an mà Người đã ban.
1. Ta tìm kiếm Danh tính của chính mình, và tìm thấy Nó trong những lời này: “Tình yêu thương, điều đã tạo nên ta, chính là ta.” Bây giờ ta không cần tìm kiếm nữa. Tình yêu thương đã chiến thắng. Thật tĩnh lặng, Nó chờ đợi ta trở về nhà đến mức ta sẽ không còn quay lưng lại với khuôn mặt thánh của Đấng Christ nữa. Và những gì ta nhìn vào chứng thực sự thật về Danh tính mà ta đã tìm cách đánh mất, nhưng Cha ta đã giữ gìn an toàn cho ta.
2. Thưa Cha, con tạ ơn Người vì con là gì; vì đã giữ gìn Danh tính của con nguyên vẹn và vô tội, giữa muôn vàn ý nghĩ tội lỗi mà tâm ngu ngốc của con đã tạo ra. Và tạ ơn Người đã cứu con khỏi những ý nghĩ đó. Amen.
-Tình yêu thương là tất cả những gì ta là và ta không là gì khác.
-Tình yêu thương trong yên lặng, trong yêu thương và kiên nhẫn chờ đợi ta trở vể đến mức ta không thể kháng cự lại nó và quay lưng lại với khuôn mặt thánh của Christ nữa. Chúng ta không còn áp đặt câu chuyện và những phóng chiếu của mình lên khuôn mặt của Đấng Christ nơi anh em mình nữa. Tuyệt đối không làm vậy.
-Đó thực sự là một vinh dự thiêng liêng, một đặc ân thiêng liêng khi có thể lựa chọn nhìn vào khuôn mặt của Christ trong anh em của chúng ta thay vì bị kích hoạt, bởi vì đó là món quà của chúng ta. Khi chúng ta chọn nhìn thấy khuôn mặt của Đấng Christ, thay vì hiện tướng bên ngoài, món quà đó được trao cho chúng ta cũng như cho anh em của mình.
-Điều đó rất lớn. Một bài học trước nói rằng tình yêu là con đường ta đi với lòng biết ơn. Toàn bộ vấn đề đó là những gì ta đang hướng tới. nhìn thấy khuôn mặt của Đấng Christ, để tình yêu có mặt ở đó và có rất nhiều lòng biết ơn thay vì bị kích hoạt, thay vì phán xét, hoặc thay vì cái tôi, ta sẽ nhìn anh em mình như hoàn toàn vô tội và cảm nhận được trạng thái bản thể của chúng ta. Và khi ta có lòng biết ơn, ta có tình yêu thương, khi ta có tình yêu thương, ta có lòng biết ơn.
-Ta là tình yêu thương. Tình yêu thương chỉ nhìn vào chính nó và không thấy điều gì khác. Nó không bị lừa bởi ảo tưởng và vì vậy nhận ra bản tánh chân thật của mình. Đó là sự giác ngộ trong từng khoảnh khắc.
1. Cha ta biết sự thánh khiết của ta. Ta có nên phủ nhận cái biết của Người và tin vào những gì cái biết của Người làm cho không thể không? Ta có nên chấp nhận là đúng những gì Người tuyên bố là sai không? Hay ta sẽ tin Lời của Người nói ta là gì, vì Người là Đấng tạo dựng của ta và Đấng rõ biết tình trạng thực sự của Con của Người?
2. Thưa Cha, con đã nhầm lẫn về chính mình, vì con đã không nhận ra Nguồn cội mà con đã xuất phát. Con đã không rời khỏi Nguồn đó để nhập vào cái thân và chết. Sự thánh khiết của con vẫn là một phần của con, cũng như con là một phần của Người. Và sai lầm của con về chính mình chỉ là những giấc mơ. Con buông bỏ chúng hôm nay. Và con sẵn sàng đón nhận chỉ Lời của Người về con thực sự là gì.
-Trong khi theo học những bài học này, chúng ta khiêm tốn nhận ra rằng ta thực sự không biết mình là ai. Trong giấc mơ này, ta đã học được rất nhiều về những gì không phải là ta và đã học được rất nhiều về cách phòng thủ của mình chống lại sự thật nhưng không có ký ức nào về sự thật ta là gì. Và nếu ta muốn biết ta là gì, liệu ta sẽ không đến với Đấng tạo dựng nên mình.
-Hãy hỏi Đáng biết và chúng ta thấy rằng Chúa yêu thương chúng ta và Chúa đã tạo nên chúng ta theo hình ảnh và giống như Người, hoàn toàn tốt lành, hoàn toàn thánh khiết, hoàn toàn yêu thương, hoàn toàn hoàn hảo, hoàn toàn vô tội, không tội lỗi hay sợ hãi, không vật chất, không cái chết.
-Vì vậy nếu Người tạo ra chúng ta và biết chúng ta là gì và Người đã tạo ra chúng ta hoàn hảo, thì sự lên án này đến từ đâu. Có một niềm tin vào sự sợ hãi, đó là sự lên án chính chúng ta và Chúa. Nhưng sợ hãi không tồn tại vì Chúa không tạo ra nó. Không có Nguyên nhân, làm sao nó có thể có kết quả.
-Vì vậy nỗi sợ hãi và cái gọi là tác động của nó là ảo tưởng và trong khi chúng ta nghĩ rằng mình là ảo tưởng thì chúng ta chỉ đơn giản là nhầm lẫn về danh tính của mình. Vậy thì toàn bộ ý niệm về tội lỗi không còn nữa. Chúng ta cầu xin Thánh Linh, là tâm đúng đắn của ta, sự sửa lỗi và nhắc chúng ta về chúng ta là gì. Bây giờ vai trò của chúng ta là chấp nhận sự thật và để sự thật là sự thật.
– Chúng ta sẵn sàng tiếp nhận chỉ lời Chúa về chúng ta thực sự là gì. Ta đã không làm những gì ta nghĩ rằng ta đã làm. Tất cả chúng ta đều vô tội. Chưa từng có chuyện gì xảy ra, đó là tin tốt lành mà Chúa đã mang đến cho chúng ta. Chúng ta biết ơn vì sự thật là sự thật ngay bây giờ và luôn như vậy. Chúng ta không cần phải tìm đường trở về với sự thật. Chúng ta có thể cảm nhận được làn sóng giải thoát lớn ngay đây.
1. Thưa Cha, hôm nay con được tự do, vì ý muốn của con là của Người. Con nghĩ đến việc tạo ra một ý muốn khác. Tuy nhiên, không có gì con nghĩ ngoài Người mà tồn tại. Và con được tự do vì con đã nhầm lẫn, và những ảo tưởng của con không hề ảnh hưởng đến thực tại của con. Bây giờ con từ bỏ chúng, và đặt chúng dưới chân của sự thật, để chúng bị xóa bỏ mãi mãi khỏi tâm con. Đây là khoảnh khắc thánh được giải thoát của con. Thưa Cha, con biết ý muốn của con là một với Ý muốn của Người.
2. Và hôm nay chúng ta tìm thấy sự trở về Thiên đường trong hân hoan, nơi chúng ta chưa bao giờ thực sự rời bỏ. Con Chúa hôm nay từ bỏ những giấc mơ của mình. Con Chúa hôm nay trở về nhà, được giải thoát khỏi tội lỗi và được bao bọc trong sự thánh khiết, với tâm đúng đắn của mình cuối cùng đã được phục hồi.
-Chúng ta hãy cùng nhau an ủi và khẳng định lại với bất kỳ ai trong số các bạn ngoài kia dường như có vấn đề, bài học này rất liên quan. Chúng ta đã mắc sai lầm khi nghĩ rằng sự thật là đúng và nó sẽ được biểu hiện vào một thời điểm nào đó sau này. Và thậm chí điều đó đang bảo vệ niềm tin của ta rằng vấn đề là có thật.
-Vì vậy thực tại là thực tại ngay bây giờ. Sự thật sẽ không bao giờ đúng hơn sau này. Chúng ta để cho sự thật là sự thật thay vì bảo vệ chống lại nó bằng ý tưởng rằng cần phải có một khoảng thời gian giữa việc biết đến sự thật và trải nghiệm sự thật. Đây là khoảnh khắc thánh của chúng ta. Sự thật là sự thật ngay bây giờ. Những gì Chúa đã tạo ra cũng vẫn giống như Ngài đã tạo ra nó ngay bây giờ. Ý muốn của chúng ta là ý muốn của Chúa. Điều đó không bao giờ thay đổi, chỉ có một Nguyên nhân và chỉ có một kết quả.
-Vì vậy chúng ta hãy cùng nhau giữ vững, sự thật là sự thật ngay bây giờ. Chỉ những suy nghĩ về thể xác, chỉ những suy nghĩ về thời gian, và cái tâm cho rằng nò biết sẽ cố gắng thêm điều gì đó vào đó và ta sẽ phải chờ bằng chứng hoặc một ngày nào đó cái thân sẽ biểu hiện hoặc hy vọng điều này sẽ thay đổi theo thời gian.
-Tất cả những điều đó đều là sự bổ sung của cái tôi và chúng bác bỏ sự thật đầu tiên và duy nhất rằng sự thật hiện tại là đúng và không có sức mạnh, không có trí thông minh và không có nơi nào mà sự thật dường như có thể thay đổi. Phần còn lại chỉ là ảo tưởng. Hãy giữ vững lập trường, bám chặt vào sự thật. hãy cùng đứng trên tảng đá ngay đó, không còn nơi nào để đi. Chúng ta không cần phải sợ hãi, băn khoăn hay than thở bất cứ điều gì vì sự thật về chúng ta ngay lúc này là đúng.
-Đây là khoảnh khắc thánh được giải thoát của ta ngày hôm nay. Rất an ủi khi biết rằng chúng ta được tạo nên hoàn hảo và chúng ta vẫn giữ nguyên như vậy bất kể các giác quan đang thấy gì. Đây là ý tưởng của cái tôi về cái thân của chúng ta. Đây không phải là chúng ta. Đây không phải là câu chuyện của chúng ta. Chúng ta không ở trong giấc mơ này.
-Chúng ta là tinh thần. Không gì có thể gắn vào hoặc tìm thấy chúng ta trong cõi vật chất này. Chúng ta chữa lành tâm mình và sau đó trải nghiệm ở đây trong giấc mơ này sẽ hài hòa. Nhưng tất cả những gì chúng ta đang làm là chúng ta đang cho phép sự thật trở thành sự thật trong tâm mình. Chúng ta đang khẳng định điều đó thay vì bảo vệ chống lại nó.
-Đó là tất cả những gì về sự chữa lành. Hôm nay chúng ta hãy biết ơn vì sự thật là sự thật và nó không bao giờ thay đổi.
1. Nếu ta chọn như vậy, ta có thể rời khỏi thế giới này hoàn toàn. Không phải cái chết làm cho điều này có thể xảy ra, mà chính là sự thay đổi tâm về mục đích của thế giới. Nếu ta tin rằng nó có giá trị như ta thấy bây giờ, thì nó sẽ vẫn tồi tại đối với ta. Nhưng nếu ta không thấy giá trị nào trong thế giới như ta thấy, không có gì ta muốn giữ làm của ta hay tìm kiếm làm mục tiêu, thì nó sẽ rời xa ta. Vì ta đã không tìm kiếm ảo tưởng để thay thế sự thật.
2. Thưa Cha, nhà của con đang chờ con trở về trong hân hoan. Vòng tay Cha rộng mở và con nghe thấy Tiếng nói của Người. Con cần gì phải nán lại nơi của những ham muốn phù phiếm và những giấc mơ tan vỡ, khi Thiên đường có thể dễ dàng thuộc về con?
-Điều ghi nhớ quan trọng là ta có thể rời khỏi thế giới này mà không cần cái chết. Chúng ta không về nhà qua cái chết. Chúng ta cũng không yên nghĩ trong cái chết vì cái tôi sẽ theo chúng ta qua giấc mơ về cái chết. Và đó là giấc mơ về cái chết cho đến lần tái sinh tiếp theo trong giấc mơ.
-Khi chúng ta thay đổi mục đích của thế giới, không thấy nó có bất kỳ giá trị nào mà chúng ta thấy trong đó, dù tốt hay xấu, nhận ra rằng thế giới này không có gì mà ta muốn, nó sẽ rời xa chúng ta khi chúng ta không còn muốn nó nữa. Đó là mong muốn, là lối thoát của chúng ta. Đó là sự tha thứ hoàn toàn cho thế giới và những người anh em của chúng ta.
-Ham muốn thế giới của cái tôi là ham muốn cái chết. Toàn bộ ý tưởng về việc tách khỏi cuộc sống, khỏi Chúa rõ ràng là dẫn đến cái chết. Ý tưởng về cái chết không phải là không thể vượt qua, đó là một sự lựa chọn. Chúng ta hãy nhanh chóng trở về ngôi nhà thực sự của mình, nơi chúng ta đang ở nhà an toàn trong Chúa. Chúng ta hãy cùng nhau về nhà.
1. Thưa Cha, con phải đáp lại Tình yêu thương của Người dành cho con, vì cho và nhận là một, và Cha đã ban tất cả Tình yêu thương của Người cho con. Con phải đáp lại, vì con muốn tình yêu ấy thuộc về con trong sự nhận thức đầy đủ, rực sáng trong tâm con và giữ tâm con trong ánh sáng dịu dàng của nó, không bị xâm phạm, được yêu thương, với nỗi sợ hãi phía sau và chỉ có bình an phía trước. Thật tĩnh lặng làm sao con đường mà Con yêu thương của Người được dẫn dắt đến với Người!
2. Anh em, giờ đây chúng ta tìm thấy sự tĩnh lặng đó. Con đường đã rộng mở. Bây giờ chúng ta cùng nhau bước đi trong bình an. Anh em đã đưa tay ra cho ta và ta sẽ không bao giờ rời xa anh em. Chúng ta là một, và chỉ có sự hợp nhất này là thứ mà chúng ta tìm kiếm, khi chúng ta hoàn thành một vài bước cuối cùng này, khép lại một hành trình chưa từng bắt đầu.
-Tình yêu mà Chúa ban cho chúng ta là trọn vẹn, không chút giới hạn. Để đáp lại, trong nhận thức của mình tình yêu đó cũng phải trọn vẹn bởi vì cái tôi sẽ nói rằng Chúa sẽ không thực hiện những bước cuối cùng và điều này gây sợ hãi. Điều đó có nghĩa rằng nếu ta vẫn còn nỗi sợ Chúa thì giấc mơ tách biêt này sẽ không được khép lại.
-Vậy làm thế nào để chúng ta vượt qua bất kỳ niềm tin đáng sợ nào về Chúa trong tâm mình và có rất nhiều niềm tin này cho dù chúng ta có ý thức được chúng hay không. Nếu cái chết là có thật, nếu bệnh tật là có thật, nếu cơn đau là có thật thì Chúa không tồn tại hoặc Chúa thật tàn nhẫn. Chúng ta sẽ tìm ra cách để khôi phục nhận thức của chúng ta về tình yêu của chúng ta dành cho Chúa thông qua người anh em của chúng ta. Chúng ta hãy cùng nhau đi theo con đường bình an cởi mở này.
1. Danh tính thực sự của ta rất vững chắc, rất cao cả, vô tội, vinh quang và vĩ đại, hoàn toàn nhân từ và không chút tội lỗi, đến mức Thiên đường trông cậy vào Ta để ban ánh sáng cho Ta. Nó cũng thắp sáng thế giới. Đó là món quà Cha ta đã ban cho ta; cũng là món quà ta mang lại cho thế giới. Không có món quà nào ngoài món quà này có thể được cho hoặc nhận. Đây là thực tại, và chỉ có vậy. Đây là sự kết thúc của ảo tưởng. Đó là sự thật.
2. Thứa Cha, Danh con vẫn được Người biết đến. Con đã quên mất Nó, và không biết con đang đi đâu, con là ai, hay con đang làm gì. Xin Cha hãy nhắc nhở con ngay bây giờ, vì con mệt mỏi với thế giới mà con nhìn thấy. Xin Cha cho con thấy điều Người muốn con nhìn thấy thay vào đó.
-Chúng ta được nhắc nhở rằng những thực hành này là nỗ lực với mong muốn vượt ra ngoài lời nói để đi vào một trạng thái được cảm nhận. Chúng ta nói ngắn gọn và sau đó chúng ta chờ đợi trải nghiệm về Chúa đến với nhận thức của chúng ta, vào tâm chúng ta.
-Có cảm giác như đây là sự kết thúc của mọi sự khiêm nhường giả tạo, mọi sự kiêu ngạo về ta là gì. Danh tính thực sự là Ngã thánh toàn thể mà ta chia sẻ với mọi người. Đây là thực tại duy nhất, là sự kết thúc ảo tưởng. Đây là sự thật. Đây là cách chúng ta vượt lên trên sự đồng nhất với cái thân.
-Đó là ánh sáng thống nhất, không phải là bạn có ánh sáng, tôi có ánh sáng. Ánh sáng này là danh tính chung của chúng ta. Đây là ánh sáng mà chúng ta đã cố gắng che giấu đằng sau hình dạng của cái thân, nhưng không có chúng ánh sáng này kết hợp với chính nó một cách dễ dàng bởi vì nó là một. Và vì vậy trong một cái thân là cách chúng ta cố gắng đóng gói và che đậy mình, phủ nhận và chối bỏ thẳng thừng cuộc sống vinh quang mà chúng ta đang có.
-Chúa không biết về thân xác, Chúa biết đến ánh sáng và vì vậy ý tưởng về cái thân ngay khi bạn nhìn thấy nó thì đó là một ảo tưởng. Phán xét của ta, suy nghĩ của ta, giác quan nhìn thấy mọi thứ, tất cả đều không có gì xảy ra cả. Chúng ta thực sự có thể đi đến kết luận là ta sẽ tha thứ cho bản thân vì đã coi anh em mình như một thân xác. Lựa chọn của ta là nhìn thấy cái thân và đi vào bóng tối hoặc muốn hòa nhập với ánh sáng bên kia nơi danh tính thực sự của chúng ta đang thực sự tồn tại.
-Bất cứ điều gì bên cạnh cái thân, nếu ta có một ý nghĩ về cái thân được gọi là sân hận, bệnh tật hay thiếu thốn… thì đều là sự xao nhãng lừa dối. Cái tôi không muốn chúng ta biết sự lừa dối đầu tiên và thực sự hỏi liệu cái thân này có thật không. Nó ngăn cản chúng ta khỏi ánh sáng. Chúng ta đã trải qua hàng ngàn kiếp sống chỉ để cố gắng sửa chữa những gì không có ở đó. Chúng ta đã sống trong thế giới của những sự phân tâm lừa dối và tin rằng nó có ở đó và cố gắng khắc phục nó.
1. Ta đã nhầm khi ta cho rằng mình sống tách biệt với Chúa, một thực thể riêng biệt sống cô lập, tách rời, và ẩn náu trong một cái thân. Bây giờ ta biết cuộc sống của ta là của Chúa, ta không có nhà nào khác và ta không tồn tại tách biệt khỏi Người. Người không có những Ý nghĩ không thuộc về ta, và ta cũng không có ý nghĩ nào ngoài những ý nghĩ thuộc về Người.
2. Thưa Cha chúng con, xin cho chúng con nhìn thấy khuôn mặt của Đấng Christ thay vì những sai lầm của chúng con. Vì chúng con là Con thánh của Người, chúng con vô tội. Chúng con muốn nhìn vào sự vô tội của mình, vì tội lỗi tuyên bố rằng chúng con không phải là Con của Người. Và chúng con không muốn quên Người nữa. Chúng con cô đơn nơi đây và khao khát Thiên đường, nơi chúng con được ở nhà. Hôm nay chúng con muốn trở về. Danh của chúng con là của Người và chúng con thừa nhận rằng chúng con là Con của Người.
1. Chúa ở cùng ta. Người là Nguồn sống của ta, sự sống bên trong, là không khí ta thở, là thức ăn nuôi dưỡng ta, là dòng nước đổi mới và làm trong sạch ta. Người là nhà của ta, nơi ta sống và hoạt động; là Tinh thần hướng dẫn hành động của ta, ban cho ta những Ý nghĩ của Người, và đảm bảo sự an toàn của ta khỏi mọi đau khổ. Người che chở ta bằng lòng nhân từ và sự chăm sóc, và yêu thương gìn giữ Con của Người mà Người chiếu sáng, cũng chiếu sáng Người. Ai biết được sự thật về những gì Người nói hôm nay thì sẽ bình thản biết bao!
2. Thưa Cha, chúng con không có lời nào ngoại trừ Danh Người trên môi và trong tâm chúng con, khi chúng con lặng lẽ đến trước sự Hiện Diện của Người ngay lúc này, và xin được nghỉ ngơi bình yên bên Người một lúc.
-Chúa ở cùng ta. Chúng ta sống và thở và chuyển động (hoạt động) trong Người. Chúng ta luôn hít thở bầu không khí yêu thương, nơi không có sự tấn công, nơi những ý tưởng trong tâm Chúa không thể có phản ứng tiêu cực. không có một phần nào của Chúa tấn công phần khác của Chúa, chắc chắn không có gì tấn công Con thánh của Chúa.
-Chúa tạo ra mọi thứ vì niềm vui của chúng ta và để chúng ta tận hưởng, không có sự tấn công nào từ Chúa. Và vì vậy trong khi chúng ta sống trong Chúa và di chuyển trong Chúa, thở và hiện hữu trong Chúa, đó là một cách khác để biết sự vô tội của chúng ta, hoàn toàn tự do, vô hại trước sự tấn công dưới bất kỳ hình thức nào. vì tình yêu không biết điều đó.
-Vì vậy sự tồn tại của chúng ta luôn ở trong Chúa, chúng ta không bao giờ ở bên ngoài và không có gì không thuộc về Chúa có thể tìm thấy chúng ta, hoặc thay đổi ý muốn của Chúa. Đó là như vậy. Điều đó thật là an ủi và chữa lành.
1. Thưa Cha, con đến với Cha hôm nay để tìm kiếm sự bình an mà chỉ có Cha mới có thể ban cho. Con đến trong im lặng. Trong sự yên lặng của trái tim con, trong những ngóc ngách sâu thẳm trong tâm con, con chờ đợi và lắng nghe Tiếng nói của Người. Cha của con, xin hãy nói với con hôm nay. Con đến để nghe Tiếng nói của Người trong im lặng, trong niềm tin chắc và yêu thương, chắc chắn Người sẽ nghe thấy tiếng gọi của con và đáp lời con.
2. Bây giờ chúng ta hãy yên lặng chờ đợi. Chúa ở đây, vì chúng ta cùng chờ đợi. Ta tin chắc rằng Người sẽ nói với anh em, và anh em sẽ nghe thấy. Hãy chấp nhận sự tự tin của ta vì nó là của anh em. Tâm của chúng ta được kết nối. Chúng ta chờ đợi với một ý định; để nghe câu trả lời của Cha chúng ta cho lời kêu gọi của chúng ta, để những suy nghĩ của chúng ta yên lặng và tìm thấy sự bình an của Người, để nghe Người nói với chúng ta về chúng ta là gì, và tiết lộ về Người cho Con của Người.
-Như được hướng dẫn cách thực tập trong phần giới thiệu của phần II này, chúng ta hãy đọc nó, dành vài phút im lặng và chờ đợi Người. Sư bình an sẽ đến trong tâm chung ta. Đối với cái tôi thì thật khó chịu khi không biết gì cả, khi chỉ yên lặng. Cái tôi là tâm “Tôi biết”, nó muốn có tất cả. Nó mong cầu biết thêm. Nó có thể nói, tôi đã hỏi và không nhận được gì cả. Vì vậy, chúng ta phải tin tưởng.