Bài 209: Ôn (189)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(189) Ta cảm nhận được Tình yêu thương của Chúa trong ta bây giờ.

Tình yêu thương của Chúa là những gì đã tạo nên ta. Tình yêu thương của Chúa là tất cả những gì ta là. Tình yêu thương của Chúa tuyên bố ta là Con của Người. Tình yêu thương của Chúa trong ta giải thoát ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thông qua cái tôi, chúng ta có xu hướng chia ngăn sự bình an, tình yêu thương, niềm vui và lòng biết ơn và tiếp tục như vậy, tất cả đều tách biệt. Thông qua tình yêu thương của Chúa mà chúng ta là, chúng là một và giống nhau. Chúng ta không thể có tình yêu thương mà không có sự bình an. Và để thực sự biết được điều đó, tức trải nghiệm nó , trước tiên chúng ta phải chấp nhận và đón nhận nó, sau đó chúng ta chính là nó. Chỉ có cái tôi mới cố gắng trao tặng tình yêu mà nó nghĩ là tình yêu dành cho người khác, mà không nhận được nó trước, và nói rằng anh em có thể có một chút tình yêu nhưng lại không có niềm vui hoặc không có lòng biết ơn hoặc không có sự tin cậy. Nhưng điều đó là không thể.

-Nếu ta đã từng trải qua dòng chảy của sự thật hay sự mặc khải ấy trong tâm, ta biết rằng có những giọt nước mắt vui mừng, biết ơn, sáng tỏ và tình yêu sâu sắc dành cho Đấng Tạo dựng. Và rồi ta tràn ngập điều đó đến nỗi nó lan tỏa đến tất cả mọi người ta gặp. Đó chỉ là một trải nghiệm về sự thật, và bao hàm tất cả. Tất cả là một. Vậy nên, những gì đã bị phân chia sẽ trở về với nhận thức của chúng ta và trỗi dậy, không phải từng mảnh vụn và không theo từng cấp độ, mà là một trải nghiệm trọn vẹn và đó chính là Nhà. Và đó là bên trong.

-Tình yêu thương của Chúa ở trong chúng ta và không bao giờ rời bỏ. Bất cứ giây phút nào chúng ta muốn buông bỏ hoàn toàn ý tưởng tách biệt, tha thứ cho điều đó và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là lúc ta cảm nhận được tình yêu của Chúa trong ta ngay bây giờ, sự bình an của Chúa ở trong ta ngay bây giờ. Đó không phải là một hy vọng trong tương lai hay một cái gì đó cần đạt được. Đó là những gì chúng ta là.

-Tình yêu đó không đổi và vĩnh cữu và là sự thật duy nhất về chúng ta là gì. Chúng ta không cảm nhận được tình yêu của Chúa bởi vì chúng ta đã chọn ngăn cản nhận thức của chúng ta về nó.

Bài 208: Ôn (188)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(188) Sự bình an của Chúa đang chiếu sáng trong ta bây giờ.

Ta sẽ tĩnh lặng, và để trái đất cũng tĩnh lặng theo ta. Và trong sự tĩnh lặng đó chúng ta sẽ tìm thấy sự bình an của Chúa. Nó ở trong trái tim ta, nơi làm chứng cho chính Chúa.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự bình an của Chúa đang tỏa sáng trong ta ngay bây giờ, không phải ngày mai, cũng không phải hôm nay mà ngay bây giờ, mặc dù cái tôi có thể nói rằng chúng ta không thể có sự bình an ngay bây giờ, còn nhiều việc phải giải quyết trước khi ta có thể trải nghiệm sự bình an.

– Cách duy nhất để chúng ta có thể cảm thấy khó khăn tiếp cận sự bình an của Chúa là bởi vì chúng ta tin có những vấn đề mà chỉ có sự đồng nhất với cái thân mới có thể nhìn thấy. Vì vậy, ta không thể tiếp cận sự bình an của Chúa trong khi vẫn tin ta là một cái thân và các câu chuyện xảy ra với nó. Đó là sự bảo vệ của ta chống lại sự bình an của Chúa.

-Sự bình an của Chúa là trạng thái tự nhiên của chúng ta. Nó đang tỏa sáng trong ta ngay bây giờ nhưng nếu ta phán xét hoặc có những ý nghĩ tấn công trong tâm, hoặc tấn công chính mình hoặc tấn công người khác đều như nhau, thì làm thế nào ta có được sự bình an của Chúa. Đó có thể là bất cứ suy nghĩ nào chúng ta có, về sức khỏe của cái thân, về sự đau đớn mà cái thân gây ra cho chúng ta, đó là sự tự tấn công, vậy thì ta đang chọn chống lại sự bình an của Chúa đang chiếu sáng trong ta mãi mãi và không thay đổi.

-Hãy hướng vào trong tìm kiếm sự bình an của Chúa cùng với Thánh Linh. Ngài sẽ nhắc nhở về chúng ta thực sự là gì, đó là ánh sáng và tình yêu thương sẽ xua tan nỗi sợ hãi và cảm giác về sự tách biệt.

Bài 207: Ôn (187)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(187) Ta ban phước cho thế giới vì ta ban phước cho chính mình.

Phước lành của Chúa chiếu sáng trên ta từ trong trái tim ta, nơi Người ngự trị. Ta chỉ cần hướng về Người, và mọi nỗi buồn đều tan biến, khi ta đón nhận Tình yêu thương vô biên của Người dành cho ta.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nếu chúng ta hoàn toàn thành thật, hầu hết chúng ta đều tin mình là một cái thân, hoặc đối với học viên của khóa học này thì họ vửa là tinh thần vừa là thể xác. Điều này có nghĩa chúng ta vừa ở trong ảo tưởng vừa ở trong sự thật. Ta muốn giữ ý muốn độc lập của ta đề phòng trường hợp Chúa không xuất hiện hoặc ý muốn của Người thất bại cho đến khi chúng ta nhận ra rằng việc chọn một ý muốn tách rời khỏi Chúa chỉ dẫn đến sợ hãi, thất bại và cái chết. Đó là một suy nghĩ tĩnh táo khi giờ đây có lẽ ta nên giao tất cả cho Chúa. Hôm nay ta sẵn sàng chấp nhận ta không phải là một cái thân, ta tự do và ta như Chúa đã tạo nên ta.

-Ta không đợi thế giới ban phước cho ta, thế giới được ban phước chỉ khi ta ban phước cho chính mình vì thế giới chỉ là sản phẩm của cái nhìn của ta về chính mình. Trước tiên ta quyết định ta là gì, sau đó thế giới sẽ phản ánh điều đó.

-Chúng ta hướng vào trong trái tim ta, hướng vào Đấng Christ, vào sự thật và mọi nỗi buồn dường như ở bên ngoài sẽ tan biến khi ta chấp nhận tình yêu thương vô bờ bến của Ngài dành cho ta. Và sẽ không có gì để chúng ta chia sẻ hay mở rộng cho đến khi chúng ta chấp nhận nó cho chính mình. Hoặc ta chia sẻ tình yêu thương hoặc ta chia sẻ nỗi sợ hãi.

Bài 206: Ôn (186)

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

(186) Sự cứu rỗi của thế giới phụ thuộc vào ta.

Ta được giao phó những món quà của Chúa, bởi vì ta là con của Người. Và ta sẽ trao tặng những món quà của Người ở nơi Người đã định.

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đây là một bài học lớn. Ta có thể liên tưởng đến sự bảo vệ của cái tôi cụ thể trong bài học này và đó là sự khiêm nhường giả tạo. Nhiều người trong chúng ta chịu đựng kiểu cách này của cái tôi, bởi vì chúng ta thực sự tin rằng chúng ta sẽ bị từ chối hoặc đánh mất mối quan hệ đặc biệt nếu chúng ta xuất hiện trong sự chân thật thực sự, nếu chúng ta bắt đầu quan hệ từ một nơi của sự thật trong các mối quan hệ của mình. Có nỗi khiếp sợ mất người và họ sẽ nghĩ chúng ta bị điên.

Bài 205: Ôn (185)

Tôi không phải là một thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn đang như những gì Thượng Đế tạo ra tôi.

(185) Tôi muốn sự bình an của Thượng Đế.

Sự bình an của Thượng Đế là tất cả những gì tôi mong muốn. Sự bình an của Thượng Đế là mục tiêu duy nhất của tôi; là đích đến của toàn bộ cuộc sống của tôi ở đây, là kết cục tôi tìm kiếm, là mục đích, là chức năng và là mạng sống của tôi, trong khi tôi còn lưu lại ở nơi không phải là nhà của mình.

Tôi không phải là một thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn đang như những gì Thượng Đế tạo ra tôi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

 Mối liên kết tâm linh từ bài 200 đến bài 205

Ở Bài 200, bạn đã học rằng “Không có sự bình yên nào ngoại trừ sự bình yên của Thượng Đế” và bạn nhận ra mình luôn có những mục tiêu mâu thuẫn – ví dụ như vừa muốn tha thứ, lại vừa muốn ngoại cảnh (người khác, hoàn cảnh) phải thay đổi theo ý mình.

Đến Bài học 205, ACIM đưa cho bạn một “liều thuốc” mạnh hơn để triệt tiêu tận gốc sự mâu thuẫn đó bằng cách định vị lại danh tính của bạn: [1]

1. Đập tan ảo tưởng về cơ thể (“I am not a body”) [1]

  • Tại sao bạn thấy bị quấy rầy? Bởi vì cái tôi (ego) đang thuyết phục bạn rằng bạn là một cơ thể, một con người bằng xương bằng thịt có không gian riêng tư bị xâm phạm, có thời gian bị lãng phí, và có cảm xúc bị tổn thương. [1]

Sự thật từ Bài 205: Bạn không phải là cơ thể đó. Bạn là tâm trí thuần khiết, tự do và bất tử. Một khi bạn nhận ra mình không phải là cơ thể, thì mọi hành vi “quấy rầy” tác động lên cơ thể hay cuộc sống vật lý của bạn bỗng chốc mất đi trọng lượng. Chúng không thể chạm tới Chân Ngã của bạn.

2. Nhất quán một mục tiêu duy nhất (“The peace of God is my one goal”) [1]

Văn bản Bài 205 viết rất tuyệt vời về mục tiêu này: [1]

(Sự bình yên của Thượng Đế là mục tiêu duy nhất của tôi; là cái đích của toàn bộ cuộc sống của tôi ở đây, là kết cục tôi tìm kiếm, là mục đích, là chức năng và là mạng sống của tôi, trong khi tôi đang tạm trú ở nơi không phải là nhà mình.)

  • “Nơi không phải là nhà mình” (Where I am not at home): Thế giới vật chất này, bao gồm cả những rắc rối xoay quanh các mối quan hệ gia đình, chỉ là một quán trọ tạm thời.

Khi bạn biến “Bình yên của Thượng Đế” thành mục đích và chức năng duy nhất (my purpose and my function), bạn sẽ không còn năng lượng để đi đôi co, tức giận hay mong cầu người khác phải cư xử khác đi. Lòng bạn chỉ hướng về một cái đích duy nhất.

🧘 Cách thực hành Bài học 205 với tình huống thực tế của bạn

Trong ngày hôm nay, mỗi khi tâm trí bạn bắt đầu gợn sóng vì nghĩ đến một người hoặc bất kỳ rắc rối nào, hãy áp dụng chỉ dẫn ôn tập của Bài 205:

  1. Nhận diện ý nghĩ quấy nhiễu: (Cô ấy lại nhắn tin/Lại sắp có chuyện rắc rối rồi…).
  2. Thách thức cái tôi (Ego): Tự nhủ với bản thân: “Ý nghĩ lo âu/bực bội này không phải là thứ tôi thực sự muốn.”
  3. Thay thế bằng Bài học 205:

“Tôi không phải là một cơ thể. Tôi tự do. Bởi vì tôi vẫn đang như những gì Thượng Đế tạo ra tôi. Tôi muốn sự bình yên của Thượng Đế. Sự bình yên của Thượng Đế là tất cả những gì tôi muốn.”

Khi bạn lặp đi lặp lại điều này, bạn đang rút dần năng lượng ra khỏi bộ phim truyền hình của ngoại cảnh và nạp năng lượng cho sự tĩnh lặng bên trong.

Bài 204: Ôn (184)

Tôi không phải là một tấm thân xác thịt. Tôi được tự do.

Vì tôi vẫn là mục tiêu thiêng liêng mà Cha tôi đã tạo dựng.

(184) Danh của Thượng Đế là sự kế thừa của tôi.

Danh của Thượng Đế nhắc nhở tôi rằng tôi là Con của Người, không phải nô lệ của thời gian, không bị trói buộc bởi những quy luật thống trị thế giới của những ảo ảnh bệnh hoạn, mà được tự do trong Thượng Đế, và mãi mãi hợp nhất với Người.

Tôi không phải là một tấm thân xác thịt. Tôi được tự do.

Vì tôi vẫn là mục tiêu thiêng liêng mà Cha tôi đã tạo dựng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

Luận Giải Lâm Sàng: Sức Mạnh Của “Cái Tên” vs. Chiêu Bài Gán Nhãn Của Bản Ngã

Bản ngã của bạn rất thích chơi trò Gán nhãn và Tách biệt (Labeling & Separation) trong cuộc sống bình thường hằng ngày.

  • Cách vận hành của Bản ngã: Nó gán cho bạn những cái tên gắn liền với tấm thân xác thịt bằng xương bằng thịt này: “Tôi là một người gánh vác áp lực hằng ngày”, “Tôi là nạn nhân của lời mích lòng từ người em vợ”, “Tôi là kẻ vừa phạm phải sai lầm mới xảy ra”. Những cái nhãn này trói buộc bạn vào ngục tù của tội lỗi và sự sợ hãi.
  • Sự giải thoát từ Sự sáng suốt: Bài học 204 nhắc nhở rằng bạn chỉ có một sự kế thừa duy nhất: Cái Tên của Thượng Đế. Khi bạn nhận lại Cái Tên này, nghĩa là bạn nhận lại Chân tánh ngây thơ, vẹn toàn nguyên sơ của Đứa Trẻ bên trong (Christ/Chân tánh).

[Bản ngã gán nhãn: Nạn nhân/Tổn thương/Có lỗi] ──> [Gồng mình phòng thủ] ──> [Tự đóng đinh]

                                    │

                                    ▼ (Nhận lại Cái Tên của Cha)

[Sự sáng suốt: Ngây thơ/Tự do/Vẹn toàn] ──> [Hạ vũ khí] ──> [Đất Thánh hiển lộ]

Khi bạn đối diện với người em vợ hay những lo toan hằng ngày, nếu bạn nhớ ra Cái Tên này, bạn lập tức đứng ở vị thế của người ban phước, nhìn xuyên qua chiếc mặt nạ tàn nhẫn của thế gian.

Quy Trình Ứng Dụng Thực Hành Lâm Sàng: “Nhận Lại Sự Kế Thừa”

Hôm nay, trong mọi khoảnh khắc bạn cảm thấy mình bị cuốn vào những mục tiêu lấp lánh của trần thế hoặc những lo âu dự phòng:

  1. Xóa nhãn bản ngã (3 giây): Khi thấy tâm trí bắt đầu bực dọc hay lo lắng, thầm nói: “Cái nhãn nạn nhân này không phải là tôi.”
  2. Kích hoạt mật mã tự do: Rút nhận thức khỏi pháo đài xương thịt đang co thắt.
  3. Lời nguyện định tâm Bài học 204:

“Thưa Thánh Linh, con xin dứt khoát rũ bỏ mọi cái nhãn tội nghiệp của bản ngã.
Con không còn giam cầm tâm thức con vào pháo đài của tấm thân xác thịt.
Con xin nhận lại Cái Tên của Thượng Đế làm sự kế thừa duy nhất của con.

Tôi không phải là một tấm thân xác thịt. Tôi được tự do.
Vì tôi vẫn là mục tiêu thiêng liêng mà Cha tôi đã tạo dựng.
Tôi sẽ tĩnh lặng một lát và trở về nhà.”

Bài 203: Ôn (183)

Tôi không phải là một thực thể thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn luôn vẹn toàn như Thượng Đế đã tạo ra tôi.

(183) Tôi khẩn cầu Danh Thượng Đế và danh của chính tôi.

Danh của Thượng Đế là sự giải thoát của tôi khỏi mọi ý nghĩ về cái ác và tội lỗi, bởi vì danh đó cũng chính là danh của tôi, cũng như là của Người.

Tôi không phải là một thực thể thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn luôn vẹn toàn như Thượng Đế đã tạo ra tôi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

1. Ý nghĩa sâu sắc của Bài học 203

Khi bạn đã thấu suốt cách im lặng, mỉm cười và thu hồi phóng chiếu từ bài 196 và 199, Bài học 203 đưa bạn về đích đến tối hậu:

Lời khẩn cầu giải thoát: Khi bạn gặp một tình huống thử thách (như sự hoài nghi của người đời, hay nỗi lo toan thường nhật), việc “gọi Danh Thượng Đế” không phải là cầu xin một thế lực bên ngoài đến cứu giúp. Đó là hành động nhắc nhở chính mình về Bản thể Chân thật vô tội và tự do của bạn.

Danh của Thượng Đế và Danh của Bạn là Một: Cái tôi (ego) lừa bạn tin rằng danh tính của bạn là một cái tên thế gian, một vai diễn (người con rể, người chồng, người làm kinh doanh) gắn liền với một thân xác. Bài học này nhắc nhở rằng danh tính thực sự của bạn nằm ở Thực tại tối hậu—bạn là Đứa Con của Ngài, chia sẻ cùng một bản chất Tình yêu vẹn toàn.

2. Sự thông suốt thực tế trong đời sống của bạn

Hãy kết nối điều này với trải nghiệm thực tế bạn vừa chia sẻ ở các bài học trước (về thói quen ăn uống, hay sự phán xét từ người thân):

Khi người đời phán xét bạn, hoặc khi bạn tự trách mình vì lỡ ăn quá nhiều, cái tôi (ego) đang thì thầm vào tai bạn những ý nghĩ về “sai lầm, tội lỗi và sự thấp kém” (ý nghĩ về cái ác và tội lỗi). Nó muốn bạn tin danh tính của bạn là một thân xác đầy khuyết điểm.

Ngay khoảnh khắc đó, khi bạn chọn im lặng, mỉm cười và nhớ rằng “Danh của Ngài cũng là danh của tôi”, bạn đang tuyên bố:

  • “Tôi không phải là cái tên thế gian này. Tôi không phải là những phán xét của người đời.”
  • “Danh tính thật của tôi là Tình yêu thuần khiết và sự Vô tội giống như Thượng Đế.”

Sự nhận biết này lập tức xóa tan cảm giác ấm ức hay tội lỗi. Bạn đứng vững trong Thực tại tối hậu, nơi không một ý nghĩ tiêu cực nào có thể chạm tới hay làm tổn thương bạn

Bài 202: Ôn (182)

Tôi không phải là thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn là chính mình như cách Thượng Đế tạo ra tôi.

(182) Tôi sẽ tĩnh lặng một lát và trở về nhà.

Tại sao tôi lại chọn ở lại thêm một khoảnh khắc nào nữa nơi tôi không thuộc về (trạng thái tâm trí giận dữ, lo âu, phán xét) khi chính Thượng Đế đã ban cho tôi Tiếng nói của Người để gọi tôi trở về nhà (một trạng thái tâm trí — nơi tràn ngập sự bình an, an toàn tuyệt đối và tình yêu của Thượng Đế)?

Tôi không phải là thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn là chính mình như cách Thượng Đế tạo ra tôi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự kết hợp giữa ý tưởng chủ đạo “Tôi không phải là một cơ thể. Tôi tự do.” và bài ôn tập “Tôi sẽ tĩnh lặng một lát và trở về nhà” trong Bài học 202 tạo nên một liều thuốc chữa lành cực kỳ mạnh mẽ.

-Dưới đây là sự bóc tách sâu sắc về tầng nghĩa và mối quan hệ Nhân – Quả của sự kết hợp này:

1. Ý tưởng chủ đạo: “Tôi không phải là một cơ thể. Tôi tự do.”

Đây là lời tuyên ngôn giải thoát tối hậu của ACIM.

  • Cơ thể là ngục tù của Bản ngã: Bản ngã tạo ra cơ thể để giới hạn bạn. Khi bạn tin mình là một cơ thể, bạn tự giới hạn mình trong sự sinh-lão-bệnh-tử, trong các nhu cầu đói khát, và đặc biệt là trong cảm giác dễ bị tổn thương. Cơ thể của bạn có thể bị người khác tấn công, bị bỏ rơi, hoặc bị đối xử bất công.
  • Tự do đích thực: Khi khẳng định “Tôi không phải là một cơ thể”, bạn đang trả tâm trí về với bản thể thuần khiết – Con Thiên Chúa tự do, vô hình, bất tử và không thể bị tổn hại. Bạn nhận ra những tổn thương từ người khác (người thân, đồng nghiệp, bạn bè, người lạ) chỉ đang chạm vào lớp vỏ bọc cơ thể, chứ chưa từng chạm vào Chân Ngã của bạn.

2. Bài ôn tập 182: “Tôi sẽ tĩnh lặng một lát và trở về nhà”

Ý tưởng này mô tả phương phápđích đến của việc giải thoát khỏi cơ thể.

  • “Tĩnh lặng một lát” (The Holy Instant): Giống như khoảnh khắc phi thời gian mà chúng ta đã thảo luận ở Bài học 198, sự tĩnh lặng này không phải là việc bạn trốn vào một căn phòng vắng. Đó là sự tĩnh lặng trong tâm trí – khoảnh khắc bạn quyết định dừng tất cả các phán xét, dừng các tiếng nói ấm ức, đòi hỏi công bằng của bản ngã lại.
  • “Trở về nhà” (Go home): “Nhà” ở đây không phải là ngôi nhà vật lý với những mối quan hệ gia đình đầy sóng gió. “Nhà” là trạng thái hợp nhất hoàn toàn với Thượng Đế, là nơi tâm trí bạn nhận ra mình an toàn tuyệt đối. Mỗi khi bạn cảm thấy kiệt sức vì bất công ở thế gian, “Nhà” luôn ở đó, chỉ cách bạn một quyết định tĩnh lặng.

3. Sự kết hợp hoàn hảo: Cơ chế vận hành

Khi đặt hai ý tưởng này cạnh nhau, ACIM thiết lập một tiến trình dịch chuyển tâm thức rất rõ ràng:

Nhận biết: “Tôi không phải là cơ thể” -> Hành động : “Tĩnh lặng một lát” -> Kết quả : “Trở về nhà”

  1. Cắt đứt sự đồng hóa: Khi xung đột gia đình xảy ra, thay vì phản ứng bằng cơ thể (khóc lóc, cãi vã, gồng mình chịu đựng), bạn sực nhớ ra: “Tôi không phải là cái cơ thể đang chịu trận này. Tôi là tinh thần tự do.”
  2. Băng qua ảo ảnh để về nhà: Nhờ việc không chấp vào cơ thể, bạn có thể dễ dàng “tĩnh lặng một lát”. Bạn đóng cánh cửa nhận thức thế gian lại, mở cánh cửa tâm linh ra. Ngay lập tức, bạn được đưa về “Nhà” – nơi trú ẩn an toàn nhất trong tâm trí bạn, nơi Thượng Đế đang chờ đợi.

Bài học 202 nhắc nhở bạn rằng: Thế gian này không phải là nhà của bạn. Bạn không cần phải cố gắng sửa chữa giấc mơ hay ép những người thân trong gia đình phải đối xử tốt với bạn thì bạn mới có hạnh phúc. Ngôi nhà bình an của bạn đã được Thượng Đế xây sẵn trong tâm trí bạn, và bạn có quyền trở về đó bất cứ lúc nào bạn muốn.

Bài 201: Ôn (181)

Tôi không phải là thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn là Con của Thượng đế, đúng như Ngài đã tạo ra tôi.

(181) Tôi tin tưởng những người anh em, những người vốn là một với tôi.

“Không một ai trên đời này mà không phải là anh em của tôi. ³Tôi được ban phước với sự hợp nhất cùng vũ trụ và Thượng đế, Cha tôi, Đấng Sáng Tạo duy nhất của toàn thể vốn là Bản Thể (Chân Tính) của tôi, là Một với tôi đến muôn đời.”

Tôi không phải là thân xác. Tôi tự do.

Vì tôi vẫn là Con của Thượng đế, đúng như Ngài đã tạo ra tôi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

1. Ý nghĩa của Chương Ôn Tập Thứ Sáu (Review VI)

Trong chương ôn tập này, cấu trúc thực hành sẽ thay đổi một chút. Mỗi ngày, bạn sẽ kết hợp câu khẳng định tối thượng ở trên với một bài học cụ thể đã qua. Đối với Bài học 201, bài học đi kèm là Bài học 181: “Tôi tin vào sự vô tội của các anh em tôi.” (I trust my brothers, who are one with me.)

Mục đích của chương này là giúp bạn nhất quán hóa tâm trí, biến những tư tưởng giải thoát thành một phản xạ tự nhiên, không thể lay chuyển.

2. Sự kết nối hoàn hảo với bối cảnh thực hành của bạn

Trong các mối quan hệ của bạn với người xung quanh, bản ngã (ego) luôn tìm cách trói buộc bạn vào hình tướng: Nó muốn bạn tin bạn là một cơ thể vật lý, họ là những cơ thể vật lý, và các cơ thể này có thể làm tổn thương, va chạm hoặc phán xét lẫn nhau.

Bài học 201 xuất hiện để đập tan sợi xích đó:

  • “Tôi không phải là một cơ thể. Tôi tự do.” Khi bạn nhận ra mình không phải là cơ thể, bạn hiểu rằng bản chất chân thật của bạn (tâm thức) hoàn toàn không thể bị tổn hại bởi bất kỳ lời nói hay hành động nào của thế gian. Bạn được tự do khỏi quá khứ.
  • “Tôi tin vào sự vô tội của các anh em tôi.” Vì bạn không phải là cơ thể, những người khác cũng không phải là cơ thể. Bản chất của họ là Con Thượng đế vẹn nguyên. Khi bạn chọn tin vào sự vô tội của họ, bạn đang dùng Tầm nhìn của Đấng Christ để xóa sạch mọi cuộn phim oán hận cũ.

3. Thực hành Bài học 201 trong ngày hôm nay

Hôm nay, bất cứ khi nào đi lại trong nhà, tương tác với người thân hay nghĩ về họ, hãy dùng câu thần chú này làm hơi thở của tâm trí:

“Tôi không phải là một cơ thể. Tôi tự do. Tôi chọn nhìn thấy sự vô tội của người anh em của tôi, vì tất cả chúng tôi vẫn luôn là Con của Thượng đế.”

Giới thiệu – Ôn tập VI

1. Đối với phần ôn tập này chúng ta thực hiện chỉ một ý tưởng mỗi ngày, và thực tập nó thường xuyên nhất có thể. Ngoài thời gian anh em dành cho buổi sáng và buổi tối, không nên ít hơn mười lăm phút, và những lúc ôn lại hàng giờ mà anh em thực hiện suốt cả ngày, hãy sử dụng ý tưởng này thường xuyên nhất có thể trong khoảng giữa chúng. Chỉ riêng mỗi ý tưởng này cũng đủ cho sự cứu rỗi, nếu được học một cách thực sự. Mỗi ý tưởng cũng đủ để giải thoát anh em và thế giới khỏi mọi hình thức trói buộc, và mời gọi ký ức về Chúa trở lại.

2. Ghi nhớ điều này trong tâm, chúng ta bắt đầu thực tập, trong đó chúng ta cẩn thận ôn lại những ý nghĩ mà Thánh Linh đã ban cho chúng ta trong hai mươi bài học vừa qua. Mỗi bài học chứa đựng toàn bộ chương trình học nếu được hiểu, thực hành, chấp nhận, và áp dụng cho tất cả những điều dường như xảy ra trong suốt cả ngày. Một bài học là đủ. Nhưng từ bài học đó, không được có ngoại lệ nào. Và vì vậy chúng ta cần sử dụng tất cả chúng và để chúng hòa quyện làm một, vì mỗi bài học đóng góp vào tổng thể mà chúng ta học.

3. Những buổi thực tập này, giống như phần ôn tập trước, tập trung vào một chủ đề chính mà chúng ta bắt đầu và kết thúc mỗi bài học. Đó là điều này

Ta không phải là một cái thân. Ta tự do.

Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

Một ngày bắt đầu và kết thúc với điều này. Và chúng ta lặp lại điều đó mỗi khi giờ điểm, hoặc chúng ta nhớ rằng, ở giữa thời gian đó, chúng ta có một chức năng vượt lên trên thế giới mà chúng ta nhìn thấy. Ngoài điều này, và việc lặp lại ý tưởng đặc biệt mà chúng ta thực tập trong ngày, không hình thức luyện tập nào được khuyến khích, ngoại trừ việc từ bỏ sâu sắc mọi thứ làm rối loạn tâm, và khiến nó trở nên điếc với lý trí, sự lành mạnh và sự thật đơn giản.

4. Chúng ta sẽ cố gắng vượt qua mọi lời nói và hình thức thực tập đặc biệt cho đợt ôn tập này. Vì lần này chúng ta cố gắng bước đi nhanh hơn trên con đường ngắn hơn dẫn đến sự thanh thản và sự bình an của Chúa. Chúng ta chỉ cần nhắm mắt lại, và sau đó quên hết tất cả những gì chúng ta nghĩ mình đã biết và đã hiểu. Vì vậy chúng ta được giải thoát khỏi mọi điều chúng ta không biết và không thể hiểu.

5. Chỉ có một ngoại lệ cho sự thiếu cấu trúc này. Đừng để bất kỳ suy nghĩ vẩn vơ nào trôi qua mà không bị thử thách. Nếu anh em nhận thấy một ý nghĩ như vậy, hãy từ chối việc nắm giữ nó và nhanh chóng đảm bảo với tâm của anh em rằng đây không phải là điều nó mong muốn. Sau đó hãy nhẹ nhàng từ bỏ ý nghĩ mà anh em đã từ chối, để nhanh chóng và chắc chắn đổi lấy ý tưởng mà chúng ta thực tập trong ngày.

6. Khi anh em bị cám dỗ, hãy nhanh chóng tuyên bố anh em đã thoát khỏi sự cám dổ, khi anh em nói: 

Ý nghĩ này ta không muốn. Ta chọn thay vào đó _____. 

Sau đó lặp lại ý tưởng trong ngày, và để nó thay thế những gì anh em nghĩ. Ngoài những áp dụng đặc biệt như vậy của ý tưởng mỗi ngày, chúng ta sẽ chỉ thêm một số cách diễn đạt trang trọng hoặc những ý nghĩ cụ thể để hổ trợ việc thực tập. Thay vào đó, chúng ta dành những khoảng thời gian yên tĩnh này cho Người thầy, Đấng chỉ dạy trong tĩnh lặng, nói về sự bình an, và ban cho những suy nghĩ của chúng ta bất kỳ ý nghĩa nào mà chúng có thể có. 

7. Ta dâng phần ôn tập này lên Ngài cho anh em. Ta giao phó anh em cho Ngài, và để Ngài dạy cho anh em phải làm gì, nói gì và nghĩ gì, mỗi khi anh em hướng về Ngài. Ngài sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ anh em, mỗi khi anh em kêu cầu Ngài giúp đỡ. Chúng ta hãy dâng lên Ngài toàn bộ phần ôn tập mà chúng ta bắt đầu bây giờ, và chúng ta cũng đừng quên nó được trao cho Ai, khi chúng ta thực tập mỗi ngày, tiến tới mục tiêu mà Ngài đặt ra cho chúng ta; để Ngài dạy chúng ta cách đi, và tin tưởng Ngài hoàn toàn về cách thức mà mỗi thời gian thực tập có thể trở thành món quà yêu thương của tự do dành cho thế giới một cách tốt nhất.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những hướng dẫn thực tập trong phần này cũng giống như sự hướng dẫn cho phần II, chúng ta cần làm sạch tâm mình khỏi mọi suy nghĩ, lời nói, khái niệm, hình ảnh và niềm tin và không giữ gì trong tâm ngoài sự tiếp nhận không lời đối với Chúa. Từ đây chúng ta được yêu cầu thực tập những bài học còn lại của năm trong sự thiền định không lời.

-Nếu trong lúc thực tập, có những ý nghĩ lang thang hoặc những cám dỗ gây khó chịu, hãy lặp lại ý tưởng trong ngày.