Bài 273: Sự tĩnh lặng của bình an của Chúa là của ta.

1. Có lẽ bây giờ chúng ta đã sẵn sàng cho một ngày yên bình không bị quấy rầy. Nếu điều này vẫn chưa thể thực hiện được, chúng ta vẫn hài lòng và thậm chí còn mãn nguyện hơn khi học cách có thể đạt được một ngày như vậy. Nếu chúng ta để cho sự xáo trộn xảy ra, chúng ta hãy học cách gạt bỏ nó và trở về với sự bình an. Chúng ta chỉ cần nói với tâm mình một cách chắc chắn rằng, “Sự tĩnh lặng của bình an của Chúa là của ta”, và không gì có thể xâm phạm đến sự bình an mà chính Chúa đã ban cho Con của Người.

2. Thưa Cha, bình an của Người là của con. Con cần gì phải sợ rằng bất cứ điều gì có thể lấy đi những gì Người muốn con giữ? Con không thể đánh mất những món quà Người dành cho con. Và vì vậy sự bình an Cha ban cho Con của Người vẫn ở cùng con, trong sự tĩnh lặng và trong tình yêu thương vĩnh cửu của con dành cho Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta có chung một danh tính như nhau, có cùng một Ngã. Nếu chúng ta có chung một danh tính thì chúng ta không thể xung đột. trừ khi chúng ta quyết định rằng chúng ta không muốn chia sẻ Danh tính là Con Yêu Dấu của Chúa, ta muốn trở thành một nhận dạng khác. Đó là cách duy nhất chúng ta có thể xung đột với bất cứ ai.

-Nếu tất cả chúng ta đều là một tâm và chúng ta không muốn trở thành một phần của tâm đó và chúng ta muốn có trải nghiệm khác thì sẽ phát sinh ý tưởng về tâm chia cắt, tâm riêng tư và cái thân đi cùng với cái tâm riêng tư đó. Và khi chúng ta đồng nhất với cái ta huyễn ảo đó, chúng ta tin rằng chúng ta có những ý muốn đối lập xung đột nhau, có những mục tiêu mâu thuẫn nhau và chúng ta không nhìn mọi thứ giống nhau.

-Bất cứ khi nào ta nhìn vào thứ gì đó khiến tâm ta bị xáo trộn, cho dù đó là vấn đề gì, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta đều có quyền rút khỏi cái thấy của các giác quan và hướng vào trong về phần tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa, nơi luôn là bình yên. Đó là nơi chúng ta có thể yên nghỉ, biết rằng bất cứ điều gì mà cái thân đang cảm nhận bằng các giác quan chỉ là ảo tưởng, những ảo tưởng từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi đang cố thuyết phục cái tâm rằng những gì nó thấy là có thật, rồi phán xét, tràn đầy cảm xúc, nghĩ rằng nó biết cần phải làm gì, rồi thất bại và tự trách mình.

-Bình an luôn là một lựa chọn, nó luôn ở bên chúng ta. Bất cứ khi nào ta không hoàn toàn vui vẻ thì đó là vì ta đã phản ứng thiếu tình yêu thương đối với một trong những tạo phẩm của Chúa. Đó có thể là một người anh em, có thể là chính ta, có thể là thế giới, cũng có thể là một suy nghĩ từ quá khứ như sự ngược đãi. Quyết định phản ứng theo cách này là của ta và do đó có thể được hủy bỏ mà không có tội lỗi vì một khi ta cảm thấy tội lỗi thì ta củng cố sai lầm hơn là xóa bỏ nó. Nó cũng không thể được xóa bỏ bằng sự ăn năn theo nghĩa thông thường bởi vì điều này hàm ý tội lỗi. Ta đã quyết định sai lầm và vì vậy ta có thể để cho Thánh Linh lựa chọn lại cho ta. Ta tạ ơn Chúa vì điều này.

Bài 272: Làm sao ảo tưởng có thể làm thỏa mãn Con Chúa?

1. Thưa Cha, sự thật thuộc về con. Nhà của con được thiết lập trên Thiên đường bởi Ý muốn của Người và của con. Những giấc mơ có thể làm con hài lòng được không? Những ảo tưởng có thể mang lại cho con hạnh phúc không? Điều gì ngoài ký ức của Người có thể làm thỏa mãn Con của Người? Con sẽ không chấp nhận ít hơn những gì Người đã ban cho con. Con được bao bọc bởi Tình yêu thương của Người, mãi mãi tĩnh lặng, mãi mãi dịu dàng và mãi mãi an toàn. Con Chúa phải giống như Người đã tạo dựng nên anh ấy.

2. Hôm nay chúng ta bỏ qua những ảo tưởng. Và nếu chúng ta nghe thấy sự cám dỗ kêu gọi ta ở lại và nán lại trong giấc mơ, chúng ta quay đi và tự hỏi liệu chúng ta, những người Con của Chúa, có thể bằng lòng với những giấc mơ hay không, khi Thiên đường có thể được lựa chọn dễ dàng như địa ngục, và tình yêu thương sẽ vui vẻ thay thế mọi nỗi sợ hãi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tất cả những ảo tưởng mà chúng ta tin là mang lại cho chúng ta niềm vui hay sự hài lòng nào đó hay hạnh phúc thực sự là sự thay thế cho những gì Chúa đã ban cho chúng ta. Và Ngài đang nhắc nhở chúng ta rằng Thiên đường là của chúng ta, nhưng trong khi chúng ta không biết Thiên đường cảm thấy như thế nào hoặc khi chúng ta không biết những món quà lâu dài của Chúa là gì về mặt trải nghiệm, chúng ta sẽ bám vào những điều mà chúng ta nghĩ sẽ mang lại cho chúng ta hạnh phúc nào đó.

-Và khi chúng ta vẫn còn đang ngủ say, ham muốn và theo đuổi những thứ cho rằng nó sẽ thỏa mãn và mang lại cho chúng ta hạnh phúc, thì đây là thời điểm tốt để tạm dừng, trong quá trình thực hành trên hành trình tâm linh của mình, để có thể lập một danh sách những điều mà chúng ta vẫn biết rằng vẫn lôi kéo hoặc kiểm soát chúng ta, mà chúng ta không sẵn lòng hoặc không thể từ bỏ. Và thành thật thừa nhận rằng đó là những thứ thay thế cho trải nghiệm trực tiếp về tình yêu của Chúa, đó là sự phòng thủ của cái tôi nói rằng ta đang tách biệt, vì vậy hãy tìm thứ gì đó tốt ở đây. và đây là niềm hạnh phúc thực sự.

-Phải đến khi chúng ta tham gia vào mối quan hệ thánh, chúng ta mới có được trạng thái cảm nhận nhất quán về sự hợp nhất, từ bỏ thế giới và tìm kiếm những món quà không rời xa, không lừa dối, không bỏ rơi, không hay thay đổi, mà ta có thể tin tưởng, và điều đó thực sự mang lại hạnh phúc thực sự, một tình yêu thiêng liêng, không xúc phạm, một tình yêu không thay đổi và không sợ hãi. Như vậy, chúng ta sẽ nhận được những món quà đó.

-Bây giờ hãy quay trở lại thế giới của ảo tưởng và tự hỏi bản thân so với điều đó thì điều này thỏa mãn đến mức nào và ta càng trải nghiệm điều có thật thì ảo tưởng sẽ không thỏa mãn và cuối cùng nó sẽ không giống như một sự hy sinh vì ta sẽ muốn để nó đi để đổi lấy cái mới được tìm thấy hay ký ức về những gì chúng ta có trong sự thật, chúng ta chỉ quên nó mà thôi.

-Đó là Vương quốc Thiên đường, bản thể vô hạn, sự sống vĩnh cửu, một tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa. Và chúng ta đã đánh đổi, chúng ta ngu ngốc khi tin rằng chúng ta có thể bị giới hạn và gói gọn trong một thân xác và chắc chắn sẽ chết. Đây là giao dịch mà chúng tôi đã thực hiện, một giao dịch tồi tệ.

Bài 271: Nhãn quan của Christ là nhãn quan ta sẽ sử dụng hôm nay.

1. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khoảnh khắc, ta đang lựa chọn những gì ta muốn nhìn, những âm thanh ta muốn nghe, những nhân chứng cho những gì ta muốn là sự thật đối với mình. Hôm nay ta chọn nhìn vào những gì Đấng Christ muốn ta thấy, lắng nghe Tiếng nói của Chúa, và tìm kiếm những nhân chứng cho sự thật trong tạo phẩm của Chúa. Trong cái nhìn của Đấng Christ, thế giới và tạo phẩm của Chúa gặp nhau, và khi chúng đến với nhau, mọi nhận thức đều biến mất. Cái nhìn nhân từ của Ngài cứu chuộc thế giới khỏi cái chết, vì không có gì Ngài nhìn mà không phải sống, nhớ đến Cha và Con; Đấng tạo dựng và tạo phẩm hợp nhất.

2. Thưa Cha, nhãn quan của Đấng Christ là con đường đến với Người. Những gì Ngài nhìn thấy mời gọi ký ức về Người được phục hồi cho con. Và đây là những gì con chọn sẽ nhìn vào ngày hôm nay. 

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhãn quan của Christ là nhãn quan tự nhiên của chúng ta, nhãn quan ở trạng thái tự nhiên của chúng ta, nhìn như Chúa nhìn thấy, và chỉ là một lời nhắc nhở rằng chúng ta không thể nhìn thấy với nhãn quan của Đấng Christ trong khi chúng ta tin vào các giác quan của con người. Chúng được tạo ra để không cho phép bất kỳ ánh sáng nào. Vì vậy, đó là mong muốn nhìn vượt xa hơn cái thân.

-Hãy để nhãn quan của Chúa đi qua mà không bảo vệ, và để nó nhìn vào ngay cả những gì chúng ta nghĩ mình đã tạo ra, đưa những gì chúng ta nghĩ mình đã tạo ra vào cõi cái biết, đặt nó dưới luật của Chúa. Đó chính xác là cách Chúa Giêsu dường như thực hiện những điều mà chúng ta gọi là phép lạ.

-Vì vậy đó là trạng thái tự nhiên của vạn vật, cuộc sống vĩnh cửu là tự nhiên, hoàn hảo là tự nhiên, sức khỏe hoàn hảo là tự nhiên, những gì chúng ta đã tạo ra rất không tự nhiên bởi vì chúng ta đang nhìn qua cái thân và các giác quan vốn là sự biến dạng. Vậy nên, chúng ta chỉ cần tránh qua một bên và hãy để Chúa là Chúa và hãy để Ngã thánh của chúng ta ở đây.

6. Đấng Christ là gì?

1. Đấng Christ là Con Chúa như Người đã tạo dựng nên. Ngài là Ngã mà chúng ta chia sẻ, hợp nhất chúng ta với nhau, và cả với Chúa. Ngài là Ý nghĩ vẫn trú ngụ trong Tâm là Nguồn của Ngài. Ngài không rời bỏ ngôi nhà thánh của Ngài, cũng không đánh mất sự vô tội trong đó Ngài được tạo dựng. Ngài vẫn hằng hữu bất biến trong Tâm Chúa.

2. Đấng Christ là sợi dây liên kết giữ anh em nên một với Chúa, và đảm bảo rằng sự tách biệt chỉ là ảo tưởng của sự tuyệt vọng, vì niềm hy vọng sẽ ở mãi trong Ngài. Tâm của anh em là một phần của Ngài, và tâm Ngài là một phần của anh em. Ngài là phần chứa đựng câu Trả lời của Chúa; nơi mọi quyết định đã được đưa ra, và mọi giấc mơ đã kết thúc. Ngài vẫn không bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì mà mắt trần cảm nhận được. Vì mặc dù trong Ngài, Cha Ngài đã đặt để phương tiện để cứu rỗi anh em, nhưng Ngài vẫn là Ngã, giống như Cha Ngài, không biết đến tội lỗi.

3. Là nhà của Thánh Linh, và chỉ ở trong Chúa, Đấng Christ vẫn bình an trong Thiên đường của tâm thánh của anh em. Đây là phần duy nhất của anh em có thực tại trong sự thật. Phần còn lại chỉ là những giấc mơ. Tuy nhiên, những giấc mơ này sẽ được trao cho Đấng Christ, để phai mờ trước vinh quang của Ngài và cuối cùng sẽ tiết lộ Ngã thánh của anh em, Đấng Christ, cho anh em.

4. Thánh Linh từ Đấng Christ trong anh em vươn đến mọi giấc mơ của anh em, và mời gọi chúng đến với Ngài, để được biến đổi thành sự thật. Ngài sẽ đổi chúng để lấy giấc mơ cuối cùng mà Chúa đã định là sự kết thúc của những giấc mơ. Vì khi sự tha thứ ngự trị trên thế giới và sự bình an đã đến với mọi Con Chúa, thì còn gì có thể tách biệt mọi thứ, vì còn gì để thấy ngoại trừ khuôn mặt của Đấng Christ?

5. Và khuôn mặt thánh này sẽ còn được nhìn thấy đến bao giờ, khi nó chỉ là biểu tượng cho thấy thời gian học tập giờ đây đã kết thúc, và mục tiêu của Sự Chuộc Lỗi cuối cùng đã đạt được? Vì vậy, chúng ta hãy tìm kiếm khuôn mặt của Christ và đừng nhìn vào bất cứ điều gì khác. Khi nhìn thấy vinh quang của Ngài, chúng ta sẽ biết chúng ta không cần học tập, nhận thức hay thời gian, hay bất cứ điều gì khác ngoài Ngã thánh, Đấng Christ mà Chúa đã tạo dựng làm Con của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm của ta là một phần của Đấng Christ và tâm của Ngài là một phần ta, nghĩa là Đấng Christ trong tâm của ta . Vì vậy ở đây đang nói về tâm chia cắt và Đấng Christ là phần duy nhất trong tâm của chúng ta là có thật và đó là phần chúng ta chia sẻ với Chúa, và anh em của mình. Phần còn lại chỉ là những giấc mơ.

-Đấng Christ là danh tính thực sự của chúng ta. Cái biết về Đấng Christ nằm trong tâm chúng ta và điều đó một phần bị che giấu hoặc bảo vệ bởi niềm tin về cái ta tưởng tượng này. Chìa khóa là đây, Đấng Kitô là tất cả đối với chúng ta và chúng ta cố gắng thêm một khái niệm vào Đấng Kitô là cái ta tưởng tượng, điều không bao giờ có thể được thêm vào nhưng đó là cách chúng ta tự bảo vệ mình khỏi ký ức về Christ và cho phép nhận thức về Christ nảy sinh trong tâm của chúng ta.

-Đấng Christ là mối liên kết trong tâm chúng ta, giữ chúng ta nên một với Chúa. Chúng ta thực sự không bao giờ có thể tách rời khỏi chúng ta là gì. Và Đấng Kitô đảm bảo rằng sự tách biệt, quan niệm về cái ta tách biệt không gì khác hơn là một ảo tưởng về sự tuyệt vọng. Tâm tuyệt vọng nói rằng tôi không có đủ thời gian, nó quá nhiều, còn quá xa để đi, quá vô vọng, căn bệnh này quá thật quá nặng nề. Đó là ảo tưởng của sự tuyệt vọng.

-Đó là tất cả đối với ý tưởng tách biệt vì hy vọng sẽ mãi ở trong Đấng Christ. Chúng ta luôn có niềm hy vọng vào Chúa. chúng ta luôn có niềm tin và sự chắc chắn vì Chúa ở trong tâm chúng ta. Tâm chúng ta không bao giờ có thể tuyệt vọng về bất cứ điều gì, bởi vì không có gì cả. Đó chỉ là sự thừa nhận rằng chúng ta là Christ.

Bài 270: Ta sẽ không sử dụng mắt trần hôm nay.

1. Thưa Cha, nhãn quan của Christ là món quà Người ban cho con, và nó có sức mạnh chuyển đổi tất cả những gì mà mắt trần nhìn thấy thành cái thấy về một thế giới được tha thứ. Thế giới này thật vinh quang và nhân từ biết bao! Tuy nhiên, con sẽ thấy được trong đó nhiều hơn những gì thị giác có thể mang lại. Thế giới được tha thứ có nghĩa là Con của Người thừa nhận Cha của mình, để những giấc mơ của anh ấy được mang ra sự thật, và chờ đợi trong hy vọng khoảnh khắc cuối cùng của thời gian, khoảnh khắc kết thúc mãi mãi, khi ký ức của Người trở về với anh ấy. Và bây giờ ý muốn của anh ấy là một với ý muốn của Người. Chức năng của anh ấy bây giờ chỉ còn là của chính Người, và mọi ý nghĩ ngoài Ý nghĩ của Người đều biến mất.

2. Sự yên tĩnh của ngày hôm nay sẽ ban phước cho trái tim của chúng ta, và nhờ đó, bình an sẽ đến với mọi người. Đấng Christ là đôi mắt của chúng ta hôm nay. Và qua cái nhìn của Ngài, chúng ta mang lại sự chữa lành cho thế giới qua Ngài, Con thánh mà Chúa đã tạo dựng toàn vẹn; Con thánh mà Chúa đã tạo dựng nên một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay ta sẽ không sử dụng đôi mắt trần mà để nhãn quan của Christ nhìn qua ta. Khi chúng ta thực sự dành cả ngày của mình cho sự thay đổi này, thì mọi thứ đều có thể xảy ra. Đó là việc thực sự có mặt với Thánh Linh với mong muốn nhìn xa hơn lăng kính của cái tôi và sẵn sàng để Ngài thực hiện các phép lạ. Thời điểm mà nhãn quan của Christ xuất hiện, thế giới dường như đang phản chiếu lại tình yêu thương trọn vẹn như thể ta chỉ được yêu thương. Và có một sự đồng bộ trong mọi thứ và mọi người anh em đều là người bạn tốt nhất của ta. Và có điều gì đó thông lưu liền mạch một cách tuyệt vời trong mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.

-Thông qua nhãn quan của Christ, những gì chúng ta nhìn thấy qua lăng kính của cái tôi như trước đây bây giờ tiết lộ cho chúng ta về một thế giới được tha thứ và còn nhiều điều hơn thế nữa. Ngoài những gì đôi mắt đang cảm nhận trong nhãn quan được điều chỉnh, nó tượng trưng cho sự chuộc lỗi và đó là nơi duy nhất ta trở về với chính mình.

-Và ký ức của Chúa quay trở lại. Tâm không còn sợ hãi nên không còn cái tôi. Không có cảm giác nào về một cái ta ảo tưởng và vì vậy Con Chúa giờ đây sẵn sàng theo Chúa thay vì bảo vệ chống lại Chúa. Anh ấy đang thực hiện chức năng mà Cha đã giao và tất cả những suy nghĩ trong tâm giờ chỉ chứa đựng những suy nghĩ mà ta chia sẻ với Chúa, Cuối cùng đó chính là thực tại.

Bài 269: Cái thấy của ta mở ra để nhìn vào khuôn mặt của Đấng Christ.

1. Con cầu xin Người ban phước lành cho cái nhìn của con hôm nay. Đó là phương tiện mà Người đã chọn để trở thành con đường chỉ cho con thấy những lỗi lầm của con, và nhìn xa hơn chúng. Nó được ban cho con để tìm thấy một nhận thức mới thông qua Đấng Hướng dẫn mà Người đã ban cho con, và thông qua những bài học của Ngài ấy để vượt qua nhận thức và trở về với sự thật. Con cầu xin cái ảo tưởng vượt qua mọi ảo tưởng con đã tạo ra. Hôm nay, con chọn nhìn thấy một thế giới được tha thứ, trong đó mọi người đều cho con thấy khuôn mặt của Đấng Christ, và dạy cho con rằng những gì con nhìn vào đều thuộc về con; rằng không có gì, ngoại trừ Con thánh của Người.

2. Hôm nay, cái nhìn của chúng ta thực sự được ban phước. Chúng ta cùng chia sẻ một nhãn quan khi chúng ta nhìn vào khuôn mặt của Đấng mà Ngã của Ngài chính là Ngã của chúng ta. Chúng ta là một nhờ Ngài là Con Chúa; nhờ Ngài là Danh tính (Bản thể) của chính chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái nhìn của ta hướng tới chỉ nhìn thấy khuôn mặt của Christ. Ánh sáng của Christ ở trong mỗi anh em của ta và đó là danh tính được chia sẻ của chúng ta và đó là mục tiêu của chúng ta, bởi vì mọi cuộc gặp gỡ đều là thánh. Và khi ta nhìn thấy Christ trong anh em mình, ta sẽ nhớ lại ta là Christ. Vì vậy, mỗi anh em đều là người cứu rỗi của chúng ta. Đó là mục tiêu, là động lực của chúng ta ngay tại đây.

-Chúng ta sai lầm trong cái thấy của mình và cho đến khi chúng ta sẵn sàng nhận ra chúng ta sai lầm về những gì cái tôi đang cho ta thấy bằng mắt trần của nó, chúng ta không thể nhìn thấy sự thật. Và phương tiện để nhìn vượt ra ngoài cái thấy sai lầm của ta thông qua Người Hướng dẫn của ta, Ngài chỉ nhìn thấy sự thật, đó là sự tha thứ thực sự.

-Và cách để đi đến điều này một cách nhất quan đó là thiết lập mục tiêu ngay từ đầu mỗi ngày, bởi vì nếu không ta sẽ trượt ngã sâu vào cái nhìn của cái tôi và thực sự tin rằng những gì các giác quan cho ta thấy là sự thật. Và khi chúng ta bị kích hoạt, chúng ta sẽ tự bảo vệ, sẽ phán xét và càng trượt vào hố sâu của cái tôi, khó có thể thoát được.

-Trong bất cứ tình huống nào mà ta không chắc chắn, như là bị kích động, điều đầu tiên là ta cần dừng lại và hỏi ta muốn đạt được điều gì từ việc này hoặc nó để làm gì vậy. Ta có phản ứng ngay, nghĩ rằng ta biết mục đích của nó là gì và tìm cách giải quyết vấn đề và thất bại và tự trách mình không? Ta có muốn đi theo con đường đó hay ta muốn một kết quả khác. Ta cần làm rõ mục tiêu của mình ngay từ đầu và đó sẽ là điều quyết định kết quả, tình huống chỉ là phương tiện để đạt được kết quả mà ta muốn. Do đó, ta sẽ vượt qua và tha thứ những gì cản trở việc hoàn thành mục tiêu của ta và tập trung vào mọi thứ giúp ta đạt được mục tiêu đó thông qua sự tha thứ. Tình huống bây giờ trở nên có ý nghĩa vì mục tiêu khiến cho nó trở nên có ý nghĩa.

-Khi thực tập bài này, tôi chợt liên hệ đến ý niệm bản lai diện mục trong Phật giáo đề cập đến bản thể nguyên thủy, bản tâm Phật tánh hay ‘khuôn mặt gốc’ của mỗi chúng sinh.

Bài 268: Hãy để mọi thứ chính xác như chúng vốn là.

1. Lạy Chúa, xin đừng để con trở thành kẻ chỉ trích Người hôm nay, và phán xét Người. Xin đừng để con tìm cách can thiệp vào tạo phẩm của Người, và bóp méo nó thành những hình thức bệnh hoạn. Xin cho con sẵn sàng rút lại mong muốn của con khỏi sự thống nhất của nó, và như vậy để nó chính xác như Người đã tạo dựng nên. Vì nhờ vậy, con cũng sẽ có thể nhận ra Ngã của con như Người đã tạo nên con. Trong tình yêu thương con được tạo nên, và trong tình yêu thương con sẽ ở lại mãi mãi. Điều gì có thể làm con sợ hãi, khi con để mọi thứ đúng như chúng vốn là?

2. Hôm nay chớ để cái thấy của chúng ta trở nên báng bổ, cũng đừng để tai của chúng ta chú ý đến những lời nói dối. Chỉ có thực tại mới thoát khỏi nỗi đau. Chỉ có thực tại là không có mất mát. Chỉ có thực tại mới an toàn tuyệt đối. Và chỉ có điều này chúng ta tìm kiếm ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy để mọi thứ đúng như chúng thực sự được tạo dựng nên, không phải như chúng ta thấy.

-Đây là một lĩnh vực gây nhầm lẫn lớn trong các hành giả tâm linh. Có một phong trào hãy để mọi thứ như nó vốn là và yêu thương những gì đang nảy sinh. Hãy là tình yêu nắm giữ và bao bọc mọi thứ trong ảo tưởng này và hãy từ bi và sống với những gì các giác quan đang nhìn thấy và chấp nhận nó. Ta đang dành cho nó một vị trí và thấy nó rất thật. Nó trở thành đối tượng để yêu thương. Yêu thương có nghĩa là không phán xét, yêu thương không có nghĩa nhìn thấy ảo tưởng là thật và dành tình cảm cho nó.

-Mục đích của chúng ta là thức tỉnh khỏi giấc mơ này của cái thân và của không gian và thời gian. Chúng ta không muốn tiếp tục ở trong giấc mơ, kéo dài vòng luân hồi chỉ là ảo tưởng, đó là giấc mơ về chúa của mọi nỗi đau. Và có sự kiêu ngạo nào hơn việc gây ra bệnh, rồi chứng kiến ​​nó, rồi nói chúng ta hãy yêu thương những gì đang xảy ra. Đó là sự kiêu ngạo chống lại Chúa. Đó không phải là tôn vinh Chúa, Người không biết gì về bệnh tật. Điều này giống như nói rằng Chúa tồn tại và điều này cũng tồn tại.

-Đó không phải là điều thực sự được dạy. Khi Chúa Giêsu chữa lành, Ngài chỉ nhìn ra sai lầm không có thật và loại bỏ nó. Ngài không bao giờ hỏi lịch sử bệnh tật, hay bất cứ điều gì về nó, hoặc có những động tác kiểm tra. Ngài nhìn vào nó, biết rằng đó là một điều ghê tởm, một lời nói dối, không có thật, không có sức mạnh, không có khả năng, không hoạt động, không có trí tuệ, không có sự sống riêng của nó, và từ bỏ nó.

-Cái tôi không cần biết chúng ta yêu hay ghét nó, chỉ cần ta dành một vị trí cho nó trong tâm thức của chúng ta và xem nó là thật, có nghĩa yêu thương những gì đang xảy ra, cái tôi sẽ được nuôi dưỡng bởi điều đó. Đó là sự vi tế của ngã chấp. Ta cần sự tha thứ sâu sắc hơn, nghĩa là không thấy gì thực sự xảy ra.

-Những người trên con đường tâm linh, thường rơi vào những người mới, rất thích nghe những gì về yêu thương, và không thích nghe những việc như phải cảnh giác với những suy nghĩ của cái tôi. Nhưng có gì yêu thương hơn việc loại bỏ bệnh tật, tội lỗi, sự thiếu thốn, xung đột và cái chết và khôi phục Nước Thiên Đàng là ân sủng, tình yêu thương, sự bình an, niềm vui, sự thật và sự sống vĩnh cửu. Và chỉ có thực tại mới loại bỏ được điều đó.

-Hãy để mọi thứ như nó thực sự là, có nghĩa là chúng ta cần phải tha thứ vì đã xen vào ước muốn tách biệt, ý nghĩ về thân xác, ý tưởng về sợ hãi và tội lỗi dưới vô số hình thức của nó và rồi chúng ta nhìn mọi thứ qua lăng kính sợ hãi, không còn nhìn thấy chúng như chúng thực sự là.

-Chúng ta cần buông bỏ những gì các giác quan cho ta thấy vì đó sự tách biệt để chúng ta có thể thực sự nhìn thấy những gì thực sự có ở đó bằng nhãn quan của Christ. Chúng ta tiến thêm bước nữa bằng cách tha thứ cả quan niệm về cái thân mà chúng ta nghĩ chúng ta là. Ta hoàn toàn từ bỏ. Ta không phải là một cái thân. Ta sẽ chấp nhận sự chuộc lỗi rằng sự tách biệt chưa hề xảy ra, rằng ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

-Nước Trời đang ở ngay đây, nó đang diễn ra, nó ở xung quanh ta. Ta đang di chuyển trong đó nhưng ta không trải nghiệm nó bởi vì niềm tin rằng ta là một cái thân hoặc một tâm riêng biệt thông qua một cái thân. Vì vậy, đó là sự buông bỏ hoàn toàn đối với mọi thứ và cho phép những gì hiện hữu nảy sinh trong nhận thức của chúng ta.

Bài 267: Trái tim ta đang đập trong sự bình an của Chúa.

1. Bao quanh ta là tất cả sự sống mà Chúa đã tạo dựng trong Tình yêu thương của Người. Nó gọi ta trong từng nhịp đập trái tim và từng hơi thở; trong từng hành động và từng suy nghĩ. Sự bình an tràn ngập trái tim ta, và ngập tràn sắc thân ta với mục đích tha thứ. Bây giờ tâm ta đã được chữa lành, và tất cả những gì ta cần để cứu thế giới đều được ban cho ta. Mỗi nhịp đập trái tim mang lại cho ta sự bình yên; mỗi hơi thở truyền cho ta sức mạnh. Ta là sứ giả của Chúa, được Tiếng nói của Người dẫn dắt, được Người nâng đỡ trong tình yêu thương, và được giữ yên tĩnh và bình an mãi mãi trong Vòng tay yêu thương của Người. Mỗi nhịp đập trái tim đều gọi Danh Người, và mỗi lời gọi đều được Tiếng nói của Người đáp lại, đảm bảo với ta rằng ta đang ở nhà trong Người.

2. Xin cho con được lắng nghe Lời Giải đáp của Người, chứ không phải của riêng con. Thưa Cha, trái tim con đang đập trong sự bình an mà Trái tim của Tình yêu thương đã tạo nên. Ở đó và chỉ ở đó con mới có thể cảm thấy như ở nhà.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta cảm nhận sự bình yên của Chúa trong ta và không nơi nào khác chúng ta muốn ở. Ta chỉ có thể nhìn thấy anh em của mình trong sự bình an và đó là điều cần thiết để làm nên phép lạ. Chúng ta không cần làm gì. Không có gì để làm. Chúng ta không cần làm gì ngoài việc đón nhận và an trú trong sự bình yên, đó là di sản của ta.

-Xương sống trong sự tái sinh này là tâm ‘Tôi biết’ mà tất cả chúng ta đều thấy rằng nó dựa trên một người thực hiện và người thực hiện đã ngăn cản tâm đó. Ta không thể chịu đựng được việc phải ngồi yên. Ta luôn hoạt động và tâm luôn suy nghĩ. và ngồi cố gắng nói chuyện về sự bình yên hoặc thậm chí cảm thấy bình yên trong tâm chính là kẻ thù.

-Và bây giờ người thực hiện đã được tha thứ, sự mềm mại trỗi dậy và một tâm nghỉ ngơi cho phép ta tiếp nhận. Bây giờ ta đang thực tập bài học, ta thực sự hiểu nó ở mức độ sâu hơn nhiều bởi vì không có tâm ‘tôi biết’ hoặc người thực hiện nào nghĩ rằng họ phải sử dụng tài liệu này để làm điều gì đó với nó. Điều đó khọng còn nữa. Chúng ta mở lòng ra để đón nhận những gì đã là của chúng ta nhưng trước đây cái tôi đã từ chối và phản kháng lại.

-Đây là điều mà cái tôi tránh bằng mọi giá là sự bình yên cần thiết để cho phép lạ tiết lộ những gì thực sự ở đó thay cho ảo tưởng.

Bài 266: Ngã thánh của ta ở trong anh em, Con của Chúa.

1. Thưa Cha, Người đã ban cho con tất cả Con của Người, để trở thành những người cứu rỗi và những người cố vấn trong cái thấy của con; những người mang Tiếng nói thánh của Người đến với con. Trong họ, Cha được phản chiếu, và trong họ, Đấng Christ nhìn lại con từ Ngã của con. Xin đừng để Con của Người quên Danh thánh của Người. Xin đừng để Con của Người quên Nguồn thánh của mình. Xin đừng để Con của Người quên Danh Cha là danh của anh ấy.

2. Hôm nay, chúng ta bước vào Thiên đường, kêu cầu Danh Chúa và Danh của chính mình, thừa nhận Ngã của mình trong mỗi người chúng ta; hợp nhất trong Tình yêu thánh của Chúa. Có biết bao vị cứu tinh Chúa đã ban cho chúng ta! Làm thế nào ta có thể lạc đường đến với Người, khi Người đã lắp đầy thế giới bằng những người hướng về Chúa, và ban cho chúng ta cái thấy để nhìn vào họ?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy cảm nhận điều này trong trái tim ta và bỏ qua cái biết bằng trí năng của cái tôi. Ta phải cảm nhận nó, nếu ta không cảm nhận được nó thì nó vô dụng với ta.

-Ta không còn muốn nhìn bất kỳ người anh em nào thông qua lăng kính tự áp đặt của mình, nó ngăn cản ta, trong khi giao tiếp với họ, không nhìn thấy những gì thực sự ở đó. Đó là mong muốn vượt qua mọi phán xét và ý kiến, và tha thứ cho điều này. Ta thực sự muốn hòa nhập với anh em mình. Ta muốn bỏ qua những gì các giác quan đang cho ta thấy và hòa nhập với ánh sáng trong họ, đó là danh tính thực sự của họ.

-Và khi ta mong đợi và mong muốn tham gia vào điều đó, thì ý muốn của ta đã được thực hiện. Khi ta sẵn lòng với Chúa thì không có gì ngăn cản được điều đó. Vì vậy ai đó dường như đang hành động điên rồ hoặc nói điều gì đó lạc lối, và khi ta thực sự muốn hòa nhập với họ và tha thứ cho những gì các giác quan đang cho ta thấy và ta hòa nhập với ánh sáng trong anh em mình, ta có thể mong đợi rằng những gì họ nói với ta và cách ta nhìn nhận về họ sẽ chữa lành tâm của họ và tâm của ta.

-Khi ta nhìn thấy ánh sáng nơi anh em mình, khi ta gọi Đấng Christ trong họ, những gì Ngài nói với ta từ anh ấy là tiếng nói của Chúa và nó dành cho ta. Ta nhìn thấy sự đáng yêu nơi anh em mình, ta nghe được những lời nói từ miệng anh em mình và nó nhắc nhở ta về ta là gì. Anh em của ta giải phóng ta khi trước tiên ta chọn giải thoát anh ấy.

-Đó là sự tha thứ nhưng ta phải chọn điều đó trước tiên trong tâm ta Ta phải muốn điều đó, khao khát nó, mọi thứ chúng ta trải nghiệm đều là kết quả mong muốn của chúng ta. Anh em của ta chính là Christ mà Chúa đã tạo ra anh ấy.

Bài 265: Sự dịu dàng của tạo phẩm là tất cả những gì ta thấy.

1. Ta thực sự đã hiểu lầm thế giới, vì ta đã đổ tội lỗi của mình lên đó và thấy chúng nhìn lại ta. Chúng trông có vẻ hung dữ làm sao! Và ta đã bị lừa dối biết bao khi nghĩ rằng những gì ta sợ hãi nằm ở thế gian, thay vì chỉ trong tâm ta. Hôm nay ta nhìn thấy thế giới trong sự dịu dàng của thiên đường mà tạo phẩm tỏa sáng. Không có nỗi sợ hãi nào trong đó. Đừng để bất kỳ hình thức tội lỗi nào của ta che khuất ánh sáng của Thiên đường chiếu rọi thế giới. Những gì được phản chiếu ở đó đều nằm trong Tâm Chúa. Những hình ảnh ta nhìn thấy phản ánh những ý nghĩ của ta. Tuy nhiên, tâm ta vẫn là một với Tâm Chúa. Và vì thế ta có thể cảm nhận được sự dịu dàng của tạo phẩm.

2. Trong tĩnh lặng, con muốn ngắm nhìn thế giới, nơi phản chiếu những Ý nghĩ của Người và cũng là của con. Xin cho con nhớ rằng chúng giống nhau, và con sẽ thấy được sự dịu dàng của tạo phẩm.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự diu dàng của tạo phẩm là tất cả những gì ta thấy. Đó là sự tạo dựng của Chúa. Tạo phẩm của Người là suy nghĩ của Người. Nhưng tâm ta và tâm Chúa là một nên đó cũng là suy nghĩ của ta và ta sẽ trải nghiệm điều đó ngoại trừ ta tin rằng ta có tâm riêng biệt, có thể nghĩ ra những suy nghĩ của riêng mình, đó là ý tưởng về sự tách biệt và tội lỗi.

-Vì vậy một lần nữa tầm quan trọng của việc nhận ra rằng Nước Thiên đàng, tình yêu của Chúa, những suy nghĩ của Người đều có ở đây để trải nghiệm, khi chúng ta sẵn sàng tha thứ cho ý nghĩ tách biệt này và chấp nhận rằng suy nghĩ của chúng ta và suy nghĩ của Chúa là giống nhau.

-Đây là trạng thái của sư hợp nhất được cảm nhận. Liệu ta sẽ không chọn trạng thái hợp nhất này so với bất cứ sự lo lắng sợ hãi nào khác sao? Và đây là một sự lựa chọn. Nó thật đẹp, thật mạnh mẽ, thật yên bình và thật an toàn đến nỗi đây là sự chữa lành.

-Không có sự sợ hãi trên thế giới và chúng ta bị lừa dối biết bao khi nghĩ rằng những gì ta sợ hãi là ở trên thế gian mà không phải chỉ ở trong tâm ta mà thôi. Đó là lời tuyên bố mạnh mẽ và luôn là sự thật. Nhưng hơn bao giờ hết , thế giới đang bùng nổ quá mức để cố gắng khiến chúng ta bị kéo vào suy nghĩ rằng thực sự có điều gì đó nằm ngoài tâm ta, rằng có một nguyên nhân ngoài kia khiến ta chẳng thể kiểm soát được, chẳng có quyền lực đối với nó. Và tất cả đang xảy ra với ta mà không phải từ ta hoặc do ta.

-Đây là vấn đề lớn khi ta hoán đổi từ việc nó xảy ra với ta thành xảy ta từ ta, do ta. Đó là cái tôi thực sự có rất nhiều thứ để mất một khi chúng ta sẵn sàng thừa nhận rằng tất cả đến từ tâm của chúng ta bởi vì đó là động thái trao quyền, bây giờ bởi vì nó đến từ tâm của chúng ta nên đó là nơi diễn ra quá trình chữa lành.

-Đó là việc thực hành sự tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi. Và thật tuyệt vời khi chúng ta chấp nhận sự chuộc lỗi, ta và Cha là một, Suy nghĩ của Chúa cũng là suy nghĩ của ta, Tình yêu của Chúa là tất cả những gì hiện hữu và ta là một với điều đó.