1. Sự tha thứ nhận ra rằng điều bạn tưởng người anh em đã làm với mình thực ra chưa từng xảy ra. Nó không phải là sự xá tội để rồi biến tội lỗi thành điều có thật. ³Nó nhìn thấy rằng chẳng hề có tội lỗi nào cả. Và trong cái nhìn đó, mọi tội lỗi của bạn đều được tha thứ. ⁵Tội lỗi là gì, nếu không phải là một ý niệm sai lầm về Người Con của Thượng Đế (tin rằng Con đã tách rời khỏi Nguồn và trở thành thân xác giới hạn)? Sự tha thứ chỉ đơn thuần nhìn ra tính chất sai lầm đó, và do vậy buông bỏ nó đi. Để rồi những gì tự do thế chỗ vào đó, giờ đây chính là Ý Muốn của Thượng Đế (sự Bình an, Niềm vui và Tình yêu thuần khiết).
2. Một ý nghĩ không tha thứ là ý nghĩ đưa ra một phán xét mà nó nhất quyết không chịu nghi ngờ, mặc dù phán xét đó không có thật. Tâm trí bị đóng lại (trước sự thật), và sẽ không được giải phóng. Ý nghĩ đó bảo vệ sự phóng chiếu, thắt chặt thêm những xiềng xích của nó, khiến cho các sự bóp méo trở nên mờ mịt và khuất lấp hơn; khó bị nghi ngờ hơn, và càng xa rời lý trí. Điều gì có thể xen vào giữa một sự phóng chiếu cố định và mục tiêu mà nó đã chọn làm mục tiêu mong muốn của mình.
3. Một ý nghĩ không tha thứ gây ra nhiều hệ quả. Trong hành động điên cuồng, nó theo đuổi mục tiêu của mình, bóp méo và lật nhào những gì nó coi là cản trở con đường nó đã chọn. Sự bóp méo là mục đích của nó, và cũng là phương tiện để đạt được mục đích đó. Nó lao vào những nỗ lực điên cuồng nhằm đập tan thực tại (vốn dĩ là sự hợp nhất và bình yên), chẳng màng gì đến bất cứ thứ gì có vẻ đi ngược lại quan điểm của nó (vạch trần cái sai của nó).
4. Sự tha thứ, ngược lại, rất tĩnh lặng, và lặng lẽ không làm gì cả. Nó không xúc phạm đến bất kỳ khía cạnh nào của thực tại, cũng không tìm cách bóp méo thực tại thành những diện mạo mà nó thích. Nó chỉ đơn thuần nhìn (Chánh niệm), và chờ đợi, và không phán xét (Tỉnh thức). Người nào không muốn tha thứ thì phải phán xét, vì anh ta phải biện minh cho sự thất bại trong việc tha thứ của mình. Nhưng người nào muốn học cách tha thứ cho chính mình thì phải học cách chào đón sự thật đúng như thực tại của nó.
5. Vậy thì, đừng làm gì cả, và hãy để sự tha thứ chỉ cho bạn phải làm gì, thông qua Người—Đấng là Người Hướng Dẫn, Đấng Cứu Rỗi và Đấng Bảo Vệ của bạn (Thánh Linh), vững vàng trong hy vọng và chắc chắn về thành công tuyệt đối của bạn. Ngài đã tha thứ cho bạn rồi, vì đó là chức năng của Ngài, do Thượng Đế ban cho Ngài. Giờ đây, bạn phải chia sẻ chức năng của Ngài, và tha thứ cho người mà Ngài đã cứu độ (người anh em của bạn), người mà Ngài nhìn thấy sự vô tội, và người mà Ngài tôn vinh như Con của Thượng Đế (không phải thể xác nhỏ bé đầy lỗi lầm).
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
🕊️ Tinh thần cốt lõi của Chặng bài 221 – 230: Định nghĩa lại sự Tha thứ
Tinh thần của chặng này được gói gọn trong những điểm chấn động sau:
- Tha thứ là “không làm gì cả”: ACIM viết: “Forgiveness, on the other hand, is still, and quietly does nothing” (Sự tha thứ, ngược lại, rất tĩnh lặng, và lặng lẽ không làm gì cả). Nó không cố gắng sửa lỗi, không lên án rồi bao dung, mà nó chỉ đơn giản là đứng quan sát mà không phán xét.
- Nhìn ra ảo ảnh của tội lỗi: “It sees there was no sin” (Nó thấy rằng chưa từng có tội lỗi nào xảy ra). Đây là bước ngoặt lớn nhất: bạn tha thứ cho người anh em không phải vì họ có lỗi và bạn rộng lượng, mà vì bạn nhận ra những tổn thương họ gây ra cho bạn thực chất chỉ là một cảnh tượng trong giấc mơ.
- Chuẩn bị cho sự tĩnh lặng hoàn toàn: Các bài học trong chặng này (như Bài 221: “Peace to my mind. Let all my thoughts be still”) sẽ đưa tâm trí bạn vào trạng thái thiền định cởi mở (Open Mind Meditation). Bạn không còn lý luận với bản ngã nữa, bạn chỉ im lặng và chờ đợi Tiếng nói của Thượng Đế.