Bài 243: Hôm nay ta sẽ không phán xét bất cứ điều gì xảy ra.

1. Hôm nay ta sẽ thành thật với chính mình. Ta sẽ không nghĩ rằng ta đã biết những gì phải nằm ngoài tầm với hiện tại của mình. Ta sẽ không nghĩ rằng ta hiểu được cái toàn thể từ những mảnh nhận thức của mình, đó là tất cả những gì ta có thể thấy. Hôm nay ta nhận ra điều đó. Và vì vậy ta được giải thoát khỏi những phán xét mà ta không thể đưa ra. Như vậy ta giải phóng chính mình và những gì ta nhìn vào, để được bình an như Chúa đã tạo nên chúng ta.

2. Thưa Cha, hôm nay con để cho tạo phẩm được tự do là chính nó. Con tôn trọng mọi thành phần của nó, trong đó có con. Chúng con là một vì mỗi thành phần đều chứa đựng ký ức của Người và sự thật phải chiếu sáng trong tất cả chúng con như một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chưa bao giờ biết bất cứ điều gì, mọi thứ mà ta nghĩ mình biết đều sai. Đó là nhận thức sai lầm . Ta không thể biết bất cứ điều gì ngoài Chúa. Và do đó ta không thể phán xét. Đối với cái tôi, sai lầm cũng giống như cái chết nên cái tôi cần phải đúng và cần phải biết điều gì đó. Và nếu ai đó đúng thì phải có ai đó sai và đó là cuộc tấn công vào anh em mình. Đó cũng là cuộc tấn công vào ngã thánh của chính mình, điều diễn ra trong suốt cuộc đời này.

-Đó là vấn đề lớn của thế gian. Có quá nhiều áp lực trên thế giới rằng cần phải biết, phải làm đúng. Ta bị ép buộc phải học một cách điên cuồng ngay từ nhỏ và nỗi hoảng sợ nếu không làm đúng, sẽ không được chấp nhận, không có tình yêu thương nếu ta sai lầm.

-Ta thực sự không biết gì cả. Ta không biết mọi thứ dùng để làm gì. Bây giờ ta thực sự muốn sai để Thánh Linh chỉ cho ta biết điều gì là đúng.

-Khi ta thoát khỏi mọi sự phán xét, ta giải thoát chính mình và tất cả những gì ta nhìn vào, điều này cũng đúng với mọi người trong quá khứ, những người thân yêu của ta, những người ta đã từng gặp, biết hoặc không biết trong giấc mơ này hay trong vô số những giấc mơ trước. Không có sự giải thoát cá nhân vì không có cá nhân, khi ta được giải thoát, mọi người, mọi thứ đều được giải thoát cùng ta.

-Mọi thứ dường như xảy ra bên ngoài ta, trong các quan hệ của chúng ta, trong cái thân của chúng ta hay trên thê giới, tất cả đều ở trong tâm ta, tất cả đều xuất phát từ sự phán xét của ta. Đó là quyết định về việc ta nghĩ ta là gì.

Bài 242: Ngày này là của Chúa. Đó là món quà của ta dâng lên Người.

1. Hôm nay ta sẽ không sống cuộc sống của ta một mình. Ta không hiểu thế gian, vì vậy cố gắng dẫn dắt cuộc sống của ta một mình chắc chắn chỉ là điều ngu ngốc. Nhưng có Đấng biết tất cả những gì tốt nhất cho ta. Và Ngài vui mừng không đưa ra bất kỳ lựa chọn nào cho ta ngoài những lựa chọn dẫn đến Chúa. Ta dâng ngày này cho Ngài, vì ta không muốn trì hoãn việc trở về nhà của mình, và chính Ngài là Đấng biết đường đến với Chúa.

2. Và vì thế chúng con dâng ngày hôm nay lên Người. Chúng con đến với tâm hoàn toàn cởi mở. Chúng con không xin bất cứ điêù gì mà chúng con có thể nghĩ mình muốn. Xin ban cho chúng con điều Người muốn chúng con nhận được. Người biết mọi mong muốn và nhu cầu của chúng con. Và Người sẽ ban cho chúng con mọi điều chúng con cần để giúp chúng con tìm thấy con đường đến với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay ta sẽ không sống cuộc đời mình một mình, nghĩa là chúng ta sẽ không đưa ra những quyết định nào ngoài Thánh Linh trong tâm chúng ta, nhưng chúng ta cũng sẽ không đưa ra bất kỳ quyết định nào ngoài anh chị em của mình. Chúng ta sẽ không thần tượng hóa tâm riêng tư của mình với những mục đích riêng tư có thể đụng độ với người khác. Những suy nghĩ duy nhất mà chúng ta có thể chia sẻ là những suy nghĩ nảy sinh từ tình yêu, không có gì khác tồn tại ngoài tình yêu thương.

Bài 241: Khoảnh khắc thánh này sự cứu rỗi đã đến.

1. Hôm nay thật vui mừng biết bao! Đây là thời gian ăn mừng đặc biệt. Vì hôm nay mang lại khoảnh khắc cho thế giới tăm tối nơi nó được giải thoát. Ngày này đã đến khi nỗi buồn qua đi và nỗi đau không còn nữa. Hôm nay vinh quang của sự cứu rôi bừng sáng trên một thế giới được giải thoát. Đây là thời gian hy vọng cho vô số hàng triệu người. Họ sẽ được hợp nhất bây giờ, khi anh em tha thứ cho tất cả họ. Vì ta (Jesus) sẽ được anh em tha thứ hôm nay.

2. Bây giờ chúng con đã tha thứ cho nhau, và vì vậy cuối cùng chúng con lại đến với Người. Thưa Cha, Con của Người không bao giờ rời xa, đã trở về Thiên đường và nhà của mình. Chúng con vui mừng biết bao khi được phục hồi sự lành mạnh, và nhớ rằng tất cả chúng con đều là một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta thắc mắc khi Jesus nói rằng vì hôm nay Ngài sẽ được chúng ta tha thứ, nhưng chúng ta nhận ra rằng Ngài là mọi người anh em và khi chúng ta tha thứ cho anh em của mình. chúng ta cũng tha thứ cho Ngài. Nếu chúng ta có bất cứ điều gì chống lại anh em của mình thì chúng ta thực sự có lỗi với Ngài. Chúng ta sẽ không bao giờ thú nhận điều đó nhưng đó là sự thật vì tất cả đều là một.

-Khóa học nhiều lần nói rằng Vương quốc Thiên đường chính là sự công nhận hay nhớ lại sự chuộc lỗi hay sự hợp nhất, sự đồng nhất, rằng chúng ta là một với mọi anh em và với mọi tạo phẩm.

3. Thế giới là gì?

1. Thế giới là sự nhận thức sai lầm. Nó sinh ra từ lỗi lầm, và nó chưa rời khỏi nguồn của nó. Nó sẽ không tồn tại lâu hơn cái ý nghĩ đã sinh ra nó được trân trọng. Khi ý nghĩ tách biệt được chuyển thành ý nghĩ tha thứ thực sự, thế giới sẽ được nhìn thấy trong một ánh sáng hoàn toàn khác; một ánh sáng dẫn đến sự thật, nơi toàn bộ thế giới phải biến mất và mọi lỗi lầm của nó đều tan biến. Bây giờ nguồn gốc của nó đã mất, và hậu quả của nó cũng không còn.

2. Thế giới được tạo ra như một cuộc tấn công vào Chúa. Nó tượng trưng cho nỗi sợ hãi. Và sợ hãi là gì ngoại trừ sự vắng bóng của tình yêu thương? Vì vậy, thế giới được định là nơi mà Chúa không thể bước vào, và nơi Con của Người có thể tách rời khỏi Người. Tại đây, nhận thức được sinh ra, vì cái biết không thể gây ra những ý nghĩ điên rồ như vậy. Nhưng mắt đánh lừa, và tai nghe lầm. Bây giờ, sai lầm có thể xảy ra, vì sự chắc chắn đã không còn nữa.

3. Các cơ chế của ảo tưởng [các giác quan của cơ thể] đã được sinh ra thay vào đó. Và bây giờ chúng đi tìm những gì đã được trao cho chúng để tìm kiếm. Mục tiêu của chúng là hoàn thành mục đích mà thế giới được tạo ra để chứng kiến và biến thành có thật. Chúng chỉ thấy trong ảo tưởng của thế giới một nền tảng vững chắc nơi sự thật tồn tại, được duy trì tách biệt khỏi sự dối trá. Tuy nhiên, mọi thứ mà chúng báo cáo chỉ là ảo tưởng xa rời sự thật.

4. Vì thị giác được tạo ra để dẫn dắt tránh xa sự thật nên nó có thể được chuyển hướng. Âm thanh trở thành lời kêu gọi Chúa, và mọi nhận thức có thể được ban cho một mục đích mới bởi Đấng mà Chúa đã chỉ định làm Đấng Cứu thế cho thế gian. Hãy đi theo ánh sáng của Ngài, và nhìn thế giới như Ngài nhìn thấy. Chỉ nghe thấy Tiếng nói của Ngài trong tất cả những gì nói với anh em. Và hãy để Ngài ban cho anh em sự bình an và chắc chắn, những điều anh em đã vứt bỏ, nhưng Thiên đường đã gìn giữ cho anh em trong Ngài.

5. Chúng ta đừng hài lòng cho đến khi thế gian chấp nhận nhận thức đã thay đổi của chúng ta. Chúng ta đừng thỏa mãn cho đến khi sự tha thứ được thực hiện trọn vẹn. Và chúng ta đừng cố gắng thay đổi chức năng của mình. Chúng ta phải cứu thế gian. Vì chúng ta, những người đã tạo ra nó, phải nhìn nó qua con mắt của Đấng Christ, rằng những gì được tạo ra để chết có thể được phục hồi cho sự sống đời đời.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thế giới là niềm tin sai lầm về sự tách biệt được trân quý. Khi niềm tin ấy được tha thứ, được rút lại, nguồn hay nguyên nhân của nó đã mất, nó cùng những tác động của nó sẽ không còn nữa. Đó là sự cứu rỗi, đó là sự giải thoát hay sự thức tỉnh.

-Niềm tin vào sự tách biệt là có thật đã sinh ra tội lỗi và cảm giác có tội, là thứ sinh ra nỗi sợ hãi về sự trừng phạt. Và đó là tội lỗi và sợ hãi là kết quả của ý nghĩ về sự tách biệt mà chúng ta phóng chiếu và vì vậy thế giới là sự nhận thức sai lầm. Nó chỉ là ý nghĩ được phóng chiếu, không bao giờ có thật. Những bài học gần đây nói rằng không có gì thật trên thế giới này.

-Thế giới tượng trưng cho nỗi sợ hãi và mọi sự sợ hãi trên thế gian đều phát sinh từ nỗi sợ hãi ban đầu này. Nỗi sợ hãi còn là sự vắng mặt của tình yêu thương khi ta tin rằng ta tách rời khỏi Đấng tạo dựng của mình là tình yêu thương vô hạn. Tình yêu thương đó là vĩnh cữu luôn có mặt ngay bây giờ ngay ở đây. Vì vậy sợ hãi chỉ là nỗ lực của chúng ta nhằm làm Chúa biến mất và cố gắng không biết đến Chúa và tình yêu thương của Người là điều vĩnh cữu.

-Tình yêu thương là ánh sáng, sợ hãi là bóng tối, vậy thì sợ hãi chính là sự thiếu vắng ánh sáng trong tâm ta. Đó là ước muốn bóng tối bởi nỗi sợ hãi trong tâm ta, đó là một sự lựa chọn. Khi ta chọn sự sợ hãi và tin vào sự sợ hãi thì đó là sự tấn công vào Chúa vì Người chỉ là tình yêu thương thuần khiết và không có gì khác. Đó không phải là thứ mà ta muốn thừa nhận hoặc nhận thức được. Và ta có quyền chọn lại bằng cách tha thứ.

-Trong cõi trí hay cái biết trên Thiên đường không có nhận thức, không có cái gọi là thức vì thức là tâm tách biệt, tâm phân biệt là lãnh vực của cái tôi. Trong cõi của cái biết, chỉ có một tạo phẩm duy nhất hay chỉ có một Con của Chúa là Christ và chúng ta là một khía cạnh của Con đó. Tất cả đều là một trong cõi đồng nhất này.

Bài 240: Nỗi sợ hãi không có lý do chính đáng dưới bất kỳ hình thức nào.

1. Sợ hãi là sự lừa dối. Nó chứng tỏ rằng anh em đã nhìn thấy chính mình như anh em không bao giờ có thể là vậy, và do đó nhìn vào một thế giới không thể có được. Không có điều gì trên thế giới này là sự thật. Không quan trọng nó có thể xuất hiện dưới hình thức nào. Nó chỉ làm chứng cho những ảo tưởng của anh em về chính mình. Đừng để chúng ta bị lừa dối ngày hôm nay. Chúng ta là Con Chúa. Không có sự sợ hãi trong chúng ta, vì mỗi chúng ta đều là một phần của chính Tình yêu thương.

2. Nỗi sợ hãi của chúng con thật là ngớ ngẩn! Liệu Chúa có để cho Con của Người phải chịu khổ đau? Xin ban cho chúng con đức tin hôm nay để nhận ra Con của Người và giải thoát anh ấy. Xin cho chúng con Nhân Danh Người tha thứ cho anh ấy, để chúng con có thể hiểu được sự thánh khiết của anh ấy, và cảm nhận được tình yêu thương dành cho anh ấy, cũng là Tình yêu thương của chính Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

Con của Người trong lời cầu nguyện ở trên để chỉ chúng ta và những người khác.

-Sợ hãi là sự lừa dối hoàn toàn, cái tôi có thể nói có những sợ hãi tốt, cần thiết cho chúng ta. Không có gì trên thế giới này là đúng, bao gồm cái ta ảo tưởng mà ta nghĩ ta là chỉ là điều không thể. Tất cả đều là sự lừa dối, bất cứ thứ gì phát sinh từ sư sợ hãi. Và ý nghĩ về sự tách biệt là ý nghĩ sợ hãi. Cái ngã hay cái ta này và tất cả những câu chuyện của nó, những vấn đề của nó, quá khứ của nó, mối quan hệ của nó, những thứ mà nó theo đuổi, những thứ mà nó bảo vệ chống lại, mục tiếu cuối cùng của nó (cái chết) đều không có thật. Chỉ có sự thật là thật và sự thật là ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.

-Nhận ra rằng sự hiệp thông với Chúa là trạng thái tự nhiên của chúng ta nên những suy nghĩ của Chúa và những suy nghĩ của chúng ta đều giống nhau và chúng ta luôn hiệp thông hoặc giao tiếp với Chúa. Và vì vậy nếu tình yêu là bản chất của Chúa và bản chất của chúng ta, thì việc đưa ra ý nghĩ sợ hãi là điều đã ngăn cản sự giao tiếp với Chúa. Và đó là cách chúng ta tách mình ra khỏi ký ức về Chúa và vể chúng ta là gì.

-Điểm lớn nhất mà chúng ta muốn đưa ra là toàn bộ giấc mơ này đều dựa trên ý tưởng về nỗi sợ hãi, điều dường như đã cản trở nhận thức của chúng ta về sự hợp nhất với Chúa, nó ngăn chặn sự liên lạc với Chúa và tất cả chỉ là sự lừa dối. Vì vậy, chúng ta có thể cùng nhau tha thứ cho toàn bộ sự việc, không điều nào trong số đó là chính đáng vì không điều nào trong số đó đến từ Chúa.

Bài 239: Vinh quang của Cha ta là của chính ta.

1. Đừng để sự thật về chúng ta hôm nay bị che giấu bởi sự khiêm nhường giả tạo. Thay vào đó, chúng ta hãy biết ơn những món quà mà Cha đã ban cho chúng ta. Liệu chúng ta có thể thấy nơi những ai được Cha chia sẻ vinh quang của Người bất kỳ dấu vết nào của tội lỗi và mặc cảm tội lỗi không? Và có thể nào chúng ta không ở trong số họ, khi Người yêu Con của Người mãi mãi và với sự kiên định hoàn hảo, biết rằng con của Người như Người đã tạo dựng nên?

2. Thưa Cha, chúng con tạ ơn Người vì ánh sáng chiếu soi mãi mãi trong chúng con. Và chúng con tôn vinh ánh sáng ấy, bởi vì Người chia sẻ nó với chúng con. Chúng con là một, hợp nhất trong ánh sáng này và là một với Người, sống bình an với mọi tạo phẩm và với chính chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bài này gợi nhớ lại bài học trước đây, Ta kêu gọi Danh Chúa cũng chính là tên ta. Vinh quang của Chúa cũng là của chúng ta nhưng chúng ta phải từ bỏ bất kỳ câu chuyện nào về một con người hoặc một thân xác có quá khứ được gọi là hành vi sai trái và phán xét.

-Đó là sự tha thứ hoàn toàn cho giấc mơ tách biệt. Và trong sự khiêm tốn của việc từ bỏ tất cả những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta biết, tất cả những gì chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã từng làm ngoài Chúa, trong trạng thái chúng ta không biết mọi thứ dùng để làm gì và ngay cả ta là gì, là việc tạo ra không gian để ký ức về những gì luôn ở trong tâm chúng ta, đó là ánh sáng trong tâm ta mà chúng ta đang hết sức chống lại khi chúng ta bước vào trạng thái bình an và cho phép điều đó nảy sinh trong nhận thức của chúng ta.

-Đây là điều chúng ta vô cùng sợ hãi vì cái tôi cảm thấy bị đe dọa, nhưng đây là tầm quan trọng của trạng thái cảm nhận được sự vô tội của chúng ta và sự hiệp nhất với Chúa. Đây là nơi chúng ta trở thành một với tất cả tạo phẩm, với tâm của Chúa, với một tình yêu thương hoàn hảo thiêng liêng, với tinh thần không giới hạn, không suy giảm vẫn như Chúa tạo dựng nên chúng ta.

-Vinh quang của Chúa và vinh quang của bản thể của ta là một, có nghĩa chúng ta chia sẻ vinh quang đó, đó là những món quà của Chúa. Chúng ta không thể chấp nhận những món quà mà Người ban cho chúng ta khi chúng ta phủ nhận chúng ta là gì. Nhưng khi chúng ta đồng nhất với ánh sáng đằng sau những hiện tướng, đằng sau tấm màn che của cái tôi, trong ánh sáng đó chúng ta nhớ tất cả mọi thứ mà cái tâm hiện tại không thể hiểu được. Một phần trong tâm chúng ta nhận thức được điều đó, chúng ta có những khoảnh khắc cảm nhận được nó nhưng không thể biết được toàn bộ điều đó cho đến khi chúng ta sẵn sàng chấp nhận rằng Đấng Christ là tất cả đối với ta.

Bài 238: Mọi sự cứu rỗi đều phụ thuộc vào quyết định của ta.

1. Thưa Cha, lòng tin cậy của Cha nơi con lớn lao đến thế, con phải xứng đáng. Cha đã tạo dựng con, và biết rõ con như thế nào. Vậy mà Cha đã đặt sự cứu rõi của Con của Người vào tay con, và để nó phụ thuộc vào quyết định của con. Con thực sự phải được Người yêu thương. Con cũng phải kiên định trong sự thánh khiết, để Người có thể trao Con của Người cho con với niềm tin chắc chắn rằng Con của Người được an toàn, Đấng vẫn là một phần của Người, nhưng vẫn là của con, bởi vì Ngài là Ngã của con.

2. Và vì vậy, một lần nữa hôm nay, chúng ta dừng lại để suy nghĩ về việc Cha chúng ta yêu thương chúng ta biết bao. Và Con của Người, được tạo nên bởi Tình yêu thương của Người, vẫn được yêu thương đến thế nào đối với Người mà Tình yêu thương được nên trọn vẹn trong anh ấy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có sự tin cậy giữa Cha và con, là một về bản thể. Điều đó không có nghĩa là Chúa biết về sự tách biệt. chỉ là chúng ta chia sẻ sức mạnh của tâm Chúa sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì xảy ra với con của Người. Chúa tin tưởng vào sự hợp nhất của chúng ta, mối quan hệ, tình yêu thương, sự chắc chắn mà chúng ta dành cho nhau rằng ngay cả giấc mơ tạm thời này cũng không thể chạm tới hay làm được bất cứ điều gì, và rằng chúng ta sẽ quay trở về, rằng tâm đang say ngủ sẽ thức tỉnh.

-Không bao giờ có câu hỏi nào trong tâm Chúa về tình trạng con của Người và ngay cả ở đây trong giấc mơ này về sự tách biệt. Ta chỉ có thể cảm nhận được sự chắc chắn cuối cùng về sự thức tỉnh, rằng chúng ta phải trở về với Cha và chúng ta sẽ làm như vậy, rằng tình yêu thương và ánh sáng trong chúng ta chính là sự chắc chắn đó. Đó là sự chắc chắn của Chúa Cha trong chúng ta. Nhưng sự trở về dựa trên sự nhận thức của chúng ta rằng anh chị em của chúng ta ở trong chúng ta và chúng ta ở trong họ và rằng sự trở về của họ tức là sự trở về của chúng ta tùy thuộc vào việc chúng ta quyết định với Chúa.

-Thiên đường là một quyết định mà ta phải thực hiện và Thiên đường sẽ được nhìn thấy trước tiên không phải trong sự cô lập mà là trong anh em của chúng ta, bởi vì thiên đường là sự tưởng nhớ về sự hợp nhất, ký ức về sự hợp nhất.

-Chúng ta nhớ rằng việc đó đã xong, đã được trả lời ngay khi ý nghĩ về sự tách biết nảy sinh. và đó là lý do tại sao tất cả những gì chúng ta thực sự cần làm là chấp nhận sự chuộc lỗi. Chấp nhận sự chuộc lỗi tức là xóa bỏ những gì chưa từng xảy ra.

Bài 237: Giờ đây, ta sẽ như Chúa đã tạo dựng nên ta.

1. Hôm nay ta sẽ chấp nhận sự thật về chính mình. Ta sẽ tỉnh dậy trong vinh quang, và để ánh sáng trong ta chiếu rọi thế giới suốt cả ngày. Ta mang đến cho thế giới tin mừng cứu rỗi mà ta nghe được khi Chúa Cha ta nói với ta. Và ta nhìn thấy thế giới mà Đấng Christ muốn ta nhìn thấy, nhận thức rằng nó kết thúc giấc mơ cay đắng về cái chết; nhận thức rằng đó là Tiếng gọi của Cha ta kêu gọi ta.

2. Đấng Christ là đôi mắt của con hôm nay, và Ngài là đôi tai lắng nghe Tiếng nói của Chúa hôm nay. Thưa Cha, con đến với Cha qua Ngài là Con của Cha, và cũng là Ngã thật của con. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Rất nhiều bài học thực sự nhấn mạnh vào từ bây giờ và hôm nay, vì có xu hướng nói rằng một ngày nào đó tôi sẽ nhìn bằng nhãn quan của Christ hay tôi đang nâng cao bản thân, tôi đang trở nên tâm linh để tôi có thể trở thành Ngã thánh của mình. Điều chúng ta đang thực tập là cho phép mình nghe và nhìn bằng nhãn quan của Đấng Christ để chúng ta có thể nhìn và do đó biết và trải nghiệm rằng chúng ta là sự trọn vẹn của Christ, con thánh của Chúa, được Chúa tạo dựng và vẫn như Người đã tạo dựng nên chúng ta ngay bây giờ.

-Có một cái thấy về sự thánh khiết và sự đáng yêu đối với mỗi người chúng ta mà chúng ta có thể trải nghiệm và nhìn thấy, nhưng đối với những sự phòng thủ tự áp đặt đã ngăn cản điều đó. Hãy để mong muốn về cái thấy đó được khơi dậy với sự thật của lời cầu nguyện hôm nay.

-Và những gì chúng ta mong muốn, chúng ta sẽ trải nghiệm. Ý muốn của ta đã được thực hiện trong sự thật, không phải ở đây. Không có gì là thật ở đây, nhưng dường như chúng ta đang tạo ra ảo tưởng bằng sức mạnh của tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa. Ta có thể chọn lại với cùng sức mạnh đó và trải nghiệm mình như ta thực sự là. Sự vô tội là sự thật về chính chúng ta.

-Hôm nay ta sẽ chấp nhận sự thật về chính mình. Ta sẽ tĩnh lại trong vinh quang và cho phép ánh sáng trong ta là Christ chiếu sáng thế giới suốt cả ngày. Điều này có nghĩa là chúng ta không thể là gì khác ngoài Đấng Christ. Chúng ta không thể là con người và Đấng Christ, chúng ta không thể là cái tôi và Đấng Christ. Ta thực sự đang được khuyến khích tạo ra sự tách biệt tích cực trong suy nghĩ của mình để có mặt ở đây ngay bây giờ như chúng ta thực sự là, như sự thật về chúng ta là gì.

-Chúng ta sẽ nhìn thấy Vương quốc Thiên đường, chúng ta sẽ thức tỉnh. Chúng ta thực sự có thể cảm nhận được sức mạnh đằng sau điều đó và cả nỗi kinh hoàng của cái tôi khi nhận ra điều đó. Tất cả những biện pháp phòng vệ đều là nỗi kinh hoàng của cái tôi đối với việc chúng ta cho phép ánh sáng mà chúng ta là tỏa sáng, nhưng ánh sáng đó đã là chính chúng ta rồi.

-Đó là Ý Chúa và cũng là ý muốn của chúng ta. Vì vậy ý ​​nghĩ về sự cứu rỗi vào ngày mai chỉ là một cách khác để bảo vệ cái tôi khi không trải nghiệm sự thánh khiết của chúng ta ngay bây giờ.





Community Verified icon

Bài 236: Ta làm chủ tâm ta, và chỉ mình ta mới có thể làm chủ được tâm mình.

1. Ta có một vượng quốc ta phải cai quản. Đôi khi, ta cảm thấy như ta chẳng phải là vua của nó chút nào. Nó dường như chiến thắng ta, và bảo ta phải nghĩ gì, làm gì và cảm thấy gì. Vậy mà nó được giao cho ta để phục vụ bất cứ mục đích nào mà ta thấy ở nó. Tâm của ta chỉ biết phục vụ. Hôm nay ta phó thác sự phục vụ của nó cho Thánh Linh để Ngài sử dụng như Ngài thấy phù hợp. Bằng cách này, ta điều khiển tâm ta, mà chỉ mình ta mới có thể điều khiển. Và như vậy, ta để nó tự do thực hiện Ý Chúa.

2. Thưa Cha, tâm con mở ra với những Ý nghĩ của Cha, và hôm nay khép lại với mọi suy nghĩ khác ngoại trừ suy nghĩ của Người. Con làm chủ tâm của con và dâng nó cho Người. Xin Cha hãy nhận món quà của con, vì nó là của Người dành cho con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta làm chủ tâm ta, điều này có nghĩa mỗi giây phút ta đều đưa ra quyết định, đưa ra lựa chọn. Chúng ta đang chọn người thầy nào để tham gia cùng, đó là cái tôi hay Thánh Linh, đó là nỗi sợ hãi và tội lỗi hay đó là tình yêu và sự tin tưởng.

-Hãy nhớ rằng Thánh linh luôn ở bên chúng ta, chúng ta không thể sai lầm. Thánh Linh là tâm đúng đắn của ta, tâm chung của chúng ta, tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa, Ngài biết tất cả mọi thứ.

-Ta để tâm mình tự do chỉ làm theo Ý Chúa vì chỉ có sự thật là thật và không có gì khác là thật. Đó là sự tách biệt tích cực mà chúng ta cần phải thực hiện, hoặc là bóng tối của hệ thống suy nghĩ của cái tôi hoặc ánh sáng rực rỡ của sự thật về tâm Christ mà chúng ta là. Không có vùng xám ở giữa để ta đắm mình cho đến khi ta chịu đựng đủ khổ đau ở đó.

-Đây là lời kêu gọi cơ bản của Chúa đối với chúng ta là hãy chọn lại. Đó phải là một sự lựa chọn giống như Thiên đường là một quyết định mà ta phải đưa ra, nên đây là một cách nói khác rằng đó phải là một sự lựa chọn được mong muốn, có chủ ý và có ý thức. Điều đó có nghĩa là mọi thứ cần được tha thứ, vốn là chức năng duy nhất của chúng ta. Tha thứ cho tất cả mọi thứ mà chúng ta đã làm để thay thế cho Chúa. Hãy tha thứ cho điều đó, hãy tha thứ ngay cả thân xác, ngay cả những gì ta nghĩ là mình.

Bài 235: Chúa trong lòng thương xót của Người muốn ta được cứu rỗi.

1. Ta chỉ cần nhìn vào tất cả những điều dường như làm tổn thương ta, và với lòng tin tuyệt đối tự bảo đảm với mình rằng, “Chúa muốn ta được cứu khỏi điều này”, rồi đơn giản nhìn chúng biến mất. Ta chỉ cần nhớ rằng Ý muốn của Cha ta dành cho ta chỉ là hạnh phúc, để thấy rằng chỉ có hạnh phúc mới đến với ta. Và ta chỉ cần nhớ rằng Tình yêu thương của Chúa bao bọc Con của Người và giữ cho sự vô tội của anh ấy mãi mãi hoàn hảo, để chắc chắn rằng ta được cứu rỗi và an toàn mãi mãi trong Vòng tay của Người. Ta là Con mà Người yêu thương. Và ta được cứu rỗi vì Chúa, trong lòng thương xót của Người, muốn như vậy.

2. Thưa Cha, sự Thánh khiết của Người thuộc về con. Tình yêu thương của Người đã tạo dựng nên con, và làm cho sự vô tội của con mãi mãi là một phần của Người. Con không có cảm giác có tội hay tội lỗi nào trong con, vì không có tội lỗi nào trong Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi đã đánh lừa chúng ta khiến ta nghĩ rằng ta cần ngồi chờ Chúa xuất hiện hoặc làm điều gì đó, có cảm giác như Chúa là một sự hiện diện nào đó mà ta cần thuyết phục rằng ta cần được giúp đỡ. Và câu nói này rằng Chúa muốn ta được cứu khỏi điều này, nó thực sự đặt chúng ta và Chúa có cùng ý muốn. Chỉ có cái tôi mới có ý muốn dường như tách biệt khỏi Chúa và đó là tất cả những gì xảy ra với bất kỳ vấn đề nào. Chúa muốn ta được cứu khỏi chuyện này và chỉ nhìn chúng biến mất. Ý Chúa và ý của ta là một.

-Khi ta cảm thấy tội lỗi hãy nhớ rằng cái tôi quả thực đã vi phạm luật của Chúa, còn ta với tư cách là con Chúa thì không. Có hai danh tính về ta ở đây và một trong số đó không có thật và không bao giờ có thể có thật. Không có tội lỗi nào trong Chúa, vì vậy cũng không có tội lỗi nào trong con Chúa.

-Hiện giờ có thể ta không cảm thấy tội lỗi nhưng nếu lòng ta đầy sợ hãi hoặc đầy tức giận hoặc oán giận hoặc bất cứ điều gì liên quan đến cái thân hoặc cái tôi như bệnh tật hoặc nghi ngờ bản thân, cảm thấy không xứng đáng thì tất cả đều giống nhau, tất cả đều là tội lỗi. Và tại sao, bởi vì sự tức giận và sợ hãi đều là những câu chuyện về cái thân và nếu chúng ta tin vào cái thân, chúng ta tin vào sự tách biệt vì cái thân là hiện thân của sự tách biệt, và nếu chúng ta tin rằng mình tách biệt, chúng ta cảm thấy tội lỗi. Vì vậy cảm giác tội lỗi có thể không nằm trong nhận thức của chúng ta ở tầng này khi chúng ta nhận thức được nó một cách có ý thức, nhưng ta có những nhánh của cảm giác tội lỗi mà ta nhận thức được. Ta không thể cảm thấy sợ hãi hay tức giận nếu ta không có cảm giác tội lỗi khi nghĩ rằng ta là một cái thân và tách biệt.

-Luật của Chúa không biết gì về vật chất và thân xác. Thật tốt khi thấy điều đó và nhận ra rằng điều duy nhất đã xảy ra là chúng ta đã nhầm lẫn danh tính của mình với một hệ thống suy nghĩ không có thật, một cái ta không thật. Hiện tại chúng ta đã bị lừa khi nghĩ rằng cái tôi và cái thân của nó chính là chúng ta nhưng thực tế không phải vậy. Đó là lý do tại sao chúng ta cần thực hiện sự tách biệt tích cực. Đây không phải là suy nghĩ của ta, đây không phải là ta. Ta là Christ, Con thánh của Chúa do Chúa tạo dựng, được Chúa duy trì và che chở và ta chỉ tuân theo luật của Chúa.

-Như vậy có nghĩa là ta không thể là Con thánh của Chúa và là con người. Con người không thể thánh được nhưng cái thân có thể được sử dụng cho các mục đích thánh nhưng chỉ vậy thôi. Chúng ta buông bỏ những gì không phải là chúng ta để nhớ chúng ta là gì. Ta tồn tại không như ta nghĩ.