Bài 280: Ta có thể đặt ra những giới hạn nào cho Con Chúa?

1. Người mà Chúa tạo nên vô hạn thì tự do. Ta có thể nghĩ ra sự giam cầm đối với anh ấy nhưng chỉ trong ảo tưởng, không phải sự thật. Không một Ý nghĩ nào của Chúa rời khỏi Tâm của Cha mình. Không có bất kỳ Ý nghĩ nào của Chúa bị giới hạn cả. Không có Ý nghĩ nào của Chúa mà không thuần khiết mãi mãi. Ta có thể đặt ra những giới hạn cho Con Chúa, mà Cha anh ấy muốn rằng anh ta trở nên vô hạn, và giống như chính Người trong tự do và trong tình yêu thương không?

2. Hôm nay xin cho con tôn vinh Con của Người, vì chỉ như vậy con mới tìm được đường đến với Người. Thưa Cha, con không đặt ra bất kỳ giới hạn nào cho Con mà Người yêu thương và Người đã tạo dựng nên vô hạn. Sự tôn vinh mà con dành cho anh ấy là của Người, và những gì của Người cũng thuộc về con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhớ rằng chúng ta là ý nghĩ trong tâm của Chúa. Nếu chúng ta là một tâm, vậy giới hạn lớn nhất mà chúng ta áp đặt lên Con Chúa là gì nếu không phải là coi anh ấy như một cái thân. Và mọi giới hạn khác mà chúng ta áp đặt đều xuất phát từ suy nghĩ đó.

-Chúng ta sẽ thấy dường như bất cứ nơi nào có anh em chúng ta ở đó đều có Đấng Christ là Con Chúa như Chúa đã tạo dựng nên. Vì thế ta biết rằng không có vật chất, không có tội lỗi, không có sự khác biệt. Mắt trần không cho thấy được sự thật về biểu hiện đó của Chúa.

-Mọi thứ chúng ta nhìn thấy qua các giác quan của cơ thể thực chất là một hình thức tấn công. Nó đang nói với mọi người rằng ta sẽ không thấy họ như họ thực sự là. Ta sẽ áp đặt cách ta coi họ là người nhỏ bé, dễ bị tổn thương, bị giam hãm và bị cầm tù. Và với tất cả những phán xét mà ta đặt ra dựa trên niềm tin đầu tiên rằng họ là một cái thân, ta sẽ kết án tử hình họ vì kết quả tự nhiên và tất yếu của cái gọi là cuộc sống trong cái thân, đều dẫn đến cái chết.

-Chúng ta có bao giờ dừng lại và sẵn sàng xem xét những gì hệ thống suy nghĩ của cái tôi phán xét mọi người và do đó phán xét chính chúng ta. Chúng ta muốn ai đó nhìn thấy ta như thế nào phải là điều chúng ta muốn cho chính mình. Hay ta muốn ai đó cuối cùng trao cho ta quyền tự do giải phóng mình khỏi tình trạng mà ta chưa bao giờ nhìn thấy sự vinh quang, vẻ đẹp đáng yêu và sự thánh khiết của ta cũng như ta thực sự là gì, thì điều đầu tiên ta phải trao điều đó cho anh em của mình để thực sự biết được sự thật ta là gì

-Và tình yêu thương là điều thúc đẩy chúng ta muốn nhìn thấy anh em mình như họ thực sự là. Nó có nghĩa là hoàn toàn từ bỏ hệ thống suy nghĩ của cái tôi và đến với mọi người từ tình yêu thiêng liêng đó là chúng ta. Đó là động lực để giải thoát cho một người anh em. Ta sẽ giải phóng họ nếu ta tha thứ cho bản thân vì đã nhìn thấy họ như họ chưa từng là, vì nghĩ rằng họ đã nói những điều mà họ chưa bao giờ nói.

Bài 279: Sự tự do của tạo phẩm hứa hẹn sự tự do của chính ta.

1. Sự kết thúc của những giấc mơ đã được hứa với ta, vì Con Chúa không bị Tình yêu thương của Người bỏ rơi. Chỉ trong những giấc mơ mới có lúc anh ấy dường như bị giam cầm và chờ đợi một sự tự do trong tương lai, nếu có. Nhưng thật ra, những giấc mơ của anh ấy đã tan biến, thay vào đó là sự thật. Và bây giờ, tự do đã thuộc về anh ấy. Ta có nên chờ đợi trong xiềng xích đã bị chặt đứt để được giải thoát, khi Chúa đang ban cho ta tự do ngay lúc này không?

2. Con sẽ chấp nhận lời hứa của Người hôm nay, và đặt trọn niềm tin của con vào đó. Cha của con yêu Con mà Người đã tạo nên giống như chính Người. Liệu Người có giữ lại những món quà Người đã ban cho con không?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự tự do của tạo phẩm phải là tình yêu thương trọn vẹn, vĩnh viễn không có đối nghịch. Đó chính là chúng ta là một phần của Chúa, thuộc về Chúa. Đó là tình yêu thương bao trùm tất cả, có nghĩa là tội lỗi, cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi cùng với hệ quả của chúng không tồn tại, ngoại trừ trong giấc mơ.

-Nhưng trong giấc mơ chúng ta vẫn lầm tưởng rằng nỗi sợ hãi đó và tất cả hệ quả của nó như sự tức giận, tội lỗi, đổ lỗi, bệnh tật, cái chết, nạn nhân, thủ phạm hay bất cứ điều gì, chúng ta vẫn tin rằng chúng có sức mạnh ngang bằng với tình yêu thương và cũng có thật như tình yêu thương. Và đây là lý do tại sao sự tha thứ cho tâm bị chia cắt của chúng ta là phương pháp chữa trị duy nhất cho sự chia tách giữa sợ hãi và tình yêu thương.

-Với tâm chia cắt, sợ hãi đi vào trong suy nghĩ của chúng ta. Không có nỗi sợ hãi đó thì chỉ có tình yêu thương không bị gián đoạn không có đối nghịch. Và tạo phẩm luôn là tinh thần và hoàn hảo, có mặt ngay bây giờ ngay tại đây. Nỗi sợ hãi ngăn cản chúng ta trải nghiệm những gì trong tầm tay và nó được trao cho chúng ta như một di sản thừa kế.

-Bài học này thực sự đang làm rõ một cái bẫy lớn của cái tôi mà chúng ta rơi vào rằng sự cứu rỗi của chúng ta sẽ đến vào một thời điểm nào đó trong tương lai, rằng sự sửa lỗi cần có một quá trình phải trải qua, rằng ta không được là kẻ có tội và hãy trở nên trong sạch trước khi Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta. Nó khiến chúng ta mù quáng trước sự thật rằng sự hoàn hảo, sự trong sáng của chúng ta theo cách chúng ta được tạo ra đang thực sự diễn ra ngay tại nơi ta đang ở hiện tại. Vì vậy nó có thể được trải nghiêm ngay lập tức. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu có thể chữa lành ngay tức thì.

-Tại sao chúng ta phải đợi trong xiềng xích đã được chặt đứt. Ta có nên chờ đợi trong xiềng xích khi Chúa đang ban cho ta sự tự do ngay bây giờ không? Ta có thể chấp nhận nó bây giờ. Và đôi khi khi mọi việc cần có thời gian bởi vì chúng ta đã xen vào niềm tin rằng việc đó cần có thời gian, thì chúng ta đổ trách nhiệm đó cho Chúa. “Chúa ơi, con đây. Tại sao Chúa không trả lời con. Con chắc chắn không xứng đáng hoặc là Chúa đang trừng phạt con hoặc Chúa đang ngăn cản con.”

-Đã bao nhiêu lần ta chửi rủa Chúa vì điều gì đó đang ám ảnh ta hoặc khiến ta gặp rắc rối mà vẫn chưa được giải quyết. Hãy nhận ra rằng đây là các biện pháp bảo vệ của cái tôi khi nói rằng điều đó là có thật. Nó cần có thời gian, phải có một quá trình. Ta vẫn chưa ở đó hoặc là người tốt nhất. Chúa chưa thấy ta xứng đáng. Ta vẫn chưa đủ khổ đau.

-Tất cả chỉ là những lớp phòng thủ của cái tôi. Chúng ta hãy thừa nhận rằng chúng ta có thể từ bỏ tất cả những điều đó và nói rằng điều duy nhất còn lại để sửa chữa là mong muốn sâu sắc được biết mình là Con Chúa. Ta không có bất cứ điều gì mà ta đã cố gắng thêm vào đó. Một lần nữa, chúng ta quỳ gối, từ bỏ những gì không phải là mình và với lòng khiêm tốn sâu sắc, với lòng tôn kính lớn nhất đối với Chúa.

“Con chấp nhận Người, Chúa của con, và bản thân như Người đã tạo dựng nên con. Con tôn vinh Chúa. Con không có thần tượng nào khác trước Người. Con chỉ muốn sự thật. Bây giờ con đang tha thứ cho tất cả những gì con nghĩ con đã làm để ngăn cản con khỏi ký ức của Người. Con đây, lạy Chúa, như Chúa đã tạo dựng nên con. Con hoàn toàn khỏe mạnh, vô tội và thánh khiết. Danh con là Christ. Con chưa bao giờ thay đổi. Cha ơi, con xin khôi phục vương quốc của Người.”

Bài 278: Nếu ta bị ràng buộc, Cha ta cũng không được tự do.

1. Nếu ta chấp nhận rằng ta là tù nhân trong một thân xác, trong một thế giới mà mọi thứ dường như đang sống đều có vẻ chết, thì Cha ta cũng là tù nhân với ta. Và điều này ta tin, khi ta duy trì quy luật thế giới tuân theo, ta cũng phải tuân theo; những yếu đuối và tội lỗi mà ta nhận thấy là có thật, và không thể thoát khỏi. Nếu ta bị ràng buộc theo bất kỳ cách nào , ta không biết Cha ta cũng như Ngã của ta. Và ta bị lạc mất mọi thực tại. Vì sự thật là tự do, và những gì bị ràng buộc không phải là một phần của sự thật.

2. Thưa Cha, con không cầu xin gì ngoài sự thật. Con đã có nhiều suy nghĩ ngớ ngẩn về bản thân và sự tạo dựng của con, và đã mang một giấc mơ sợ hãi vào tâm con. Hôm nay, con sẽ không mơ mộng nữa. Con chọn con đường đến với Người thay vì điên rồ và sợ hãi. Vì sự thật là an toàn, và chỉ có tình yêu thương là chắc chắn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có thể có một số nhầm lẫn vì tất nhiên sự thật Chúa không thể bị ràng buộc nhưng trong khi con mà Người tạo ra để mở rộng Người đang mê ngủ thì sự giao tiếp giữa tâm của Cha và tâm của con bị đóng lại. Và vì vậy, trong khi chúng ta kiêu ngạo, ngủ quên và khép mình lại khỏi sự giao tiếp với Chúa để có một giấc mơ tách biệt, hoặc niềm tin vào sự tách biệt, thì Chúa dường như bị giới hạn.

-Cảm ơn Chúa vì trong sự thật, Chúa là vô hạn và chúng ta đang ở nhà trong Chúa, và đây chẳng qua là một giấc mơ tách biệt. Nhưng hãy nhìn vào sự lựa chọn và sự kiêu ngạo của cái tôi khi nghĩ rằng chúng ta có thể sống một cuộc sống xa Chúa, bị ràng buộc trong thể xác, bị giới hạn và cuối cùng bị chết. Đây là nơi chúng tôi sẽ cố gắng trói buộc Cha và cố gắng giết con của Người dưới danh nghĩa kiêu ngạo.

-Vậy chúng ta hãy trở về, hãy tôn vinh Người, hãy chữa lành tâm của chúng ta và mở ra các kênh liên lạc và hãy tiếp tục đồng tạo dựng với Người. Vì đây là sự bình an của chúng ta, đây là niềm vui của chúng ta, đây là lý do chúng ta tồn tại và sống. Đó là trạng thái tự nhiên của chúng ta.

-Do đó nếu ta bị ràng buộc thì Cha ta sẽ không được tự do. Thuốc giải cho điều đó tất nhiên là sự tha thứ. Đó cũng là học cách nghỉ ngơi trong tình yêu của Người với tư cách là Christ. Điều đó đã được thực hiện cho chúng ta rồi. Không có gì để làm. Và liệu chúng ta có sẵn lòng nghỉ ngơi trong tình yêu của Người một cách thực sự không? Bởi vì chính trong sự yên nghỉ đó, chính trong niềm tin đó, trong sự tin tưởng đó mà chúng ta giải phóng sự ràng buộc trong tâm nói rằng chúng ta là một ngã riêng biệt với một cái thân riêng biệt sống trong một giấc mơ tách biệt ngoài Chúa. Tất cả đều tan biến khi chúng ta thực sự nghỉ ngơi trong tình yêu của Người và rồi nhận được nó.

Bài 277: Xin đừng để con trói buộc Con của Người bằng những luật lệ mà con đặt ra.

1. Con của Người là tự do, thưa Cha. Xin đừng để con tưởng tượng rằng con đã trói buộc anh ấy bằng những luật lệ con đã đặt ra để điều khiển cái thân. Anh ấy không phải tuân theo bất cứ luật lệ nào con đã đặt ra để cố gắng làm cho cái thân được an toàn hơn. Anh ấy không bị thay đổi bởi những gì có thể thay đổi. Anh ấy không phải là nô lệ của bất cứ quy luật nào của thời gian. Anh ấy như Người đã tạo dựng nên, vì anh ấy không biết luật lệ nào ngoài luật lệ của tình yêu thương.

2. Chúng ta đừng tôn thờ thần tượng, cũng đừng tin vào bất kỳ luật nào mà việc tôn thờ thần tượng sẽ đặt ra để che giấu sự tự do của Con Chúa. Anh ấy không bị ràng buộc ngoại trừ bởi niềm tin của mình. Tuy nhiên, anh ấy là gì vượt xa niềm tin của anh ấy vào sự nô lệ hay tự do. Anh ấy tự do bởi vì anh ấy là Con của Cha mình. Và anh ấy không thể bị ràng buộc trừ khi sự thật của Chúa có thể nói dối, và Chúa có thể muốn Người lừa dối chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta hãy nhớ lại Con Chúa là ai. Chúng ta là con Chúa. Chúng ta là một, danh tính của chúng ta là Christ là Ngã duy nhất mà chúng ta cùng chia sẻ. Đó là Con Chúa mà bài học đề cập tới. Và khi nói về những luật mà chúng ta đã đặt ra, điều đó đang nói về ước muốn tách biệt do một tâm riêng biệt tạo ra. Ý nghĩ về nhị nguyên, Chúa và điều gì khác, cuộc sống của sự tách biệt.

-Thực ra chúng ta là gì vượt ra ngoài cái gọi là sự tách biệt. Thực ra chúng ta là gì thì không thể thay đổi được. Bởi vì Chúa là Đấng không thay đổi. Bất cứ điều gì thay đổi dường như chỉ xảy ra trong giấc mơ tách biệt. Vì vậy điều này nói rằng chúng ta, với tư cách là con Chúa trong danh tính thực sự của mình, không bao giờ có thể bị ảnh hưởng hoặc thay đổi bởi bất kỳ ảo tường nào, bất cứ điều gì xảy ra trong cái gọi là thế giới của sự tách biệt,

-Chúng ta với tư cách là Con Chúa không bao giờ làm nô lệ cho bất kỳ cái gọi là quy luật nào của thời gian. Quy luật đó nói rằng ta có ngày sinh, rằng bằng cách nào đó ta đã bước vào giấc mơ tách biệt, rằng ta được sinh ra trong vật chất, rằng ta đang di chuyển theo một dòng thời gian, rằng một số quy luật ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe của ta tùy thuộc vào độ tuổi của mình, rằng chắc chắn cơ thể sẽ già đi và bắt đầu suy yếu, đau nhức và bệnh tật và cuối cùng quy luật lớn của thời gian là cái chết là điều không thể tránh khỏi và thực sự tự nhiên.

-Vì vậy, sự thật chúng ta là gì không làm nô lệ cho bất kỳ niềm tin nào trong số đó. Đó là cái tôi. Nó đã cố gắng xiềng xích con Chúa như thế nào. Con Chúa vẫn như Người tạo dựng nên và không thể thay đổi. Chúng ta không biết quy luật nào ngoài quy luật của tình yêu thương. Đó là những gì đã viết trong tim chúng ta khi tình yêu tạo dựng nên chúng ta như chính nó.

Bài 276: Lời Chúa được ban cho ta để nói.

1. Lời Chúa là gì? “Con của Ta thanh khiết và thánh khiết như chính Ta.” Và như thế, Chúa đã trở thành Cha của Con mà Người yêu thương, vì anh ấy được tạo dựng như vậy. Lời này Con của Người không tạo nên cùng với Người, vì trong lời đó Con của Người được sinh ra. Chúng ta hãy đón nhận vai trò làm Cha của Người, và tất cả đều được ban cho chúng ta. Phủ nhận chúng ta được tạo nên trong Tình yêu thương của Người và chúng ta phủ nhận Ngã của mình, không chắc chắn về việc chúng ta là ai, Cha chúng ta là ai, và mục đích chúng ta đến đây là gì. Tuy nhiên, chúng ta chỉ cần thừa nhận Đấng đã ban Lời của Người cho chúng ta trong sự tạo dựng nên chúng ta, để nhớ đến Người và nhờ đó nhớ lại Ngã của chúng ta.

2. Thưa Cha, Lời Cha là lời của con. Và đây là điều con muốn nói với tất cả anh chị em của con, những người được ban cho con để trân trọng như chính con, như con được Chúa yêu thương, ban phước và cứu rỗi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có rất nhiều sức mạnh trong đó, vì lời Chúa là Lời hằng sống. Lời Chúa là tất cả sức mạnh.

-Vì vậy khi chúng ta dừng lại và cho phép tiếng nói đó, điều mà chúng ta đã hằng kinh hãi suốt bao đời, nhưng khi chúng ta nhận ra rằng không có gì để mất và chúng ta để cho tâm của Chúa trở lại như tâm của chúng ta, thì lời Chúa được ban cho ta. Ta không cần phải học hỏi nó. Ta không cần phải tìm hiểu nó. Nó sẽ được trao cho ta để nói.

-Chúng ta được sinh ra trong lời của Chúa, vì thế chúng ta là lời của Chúa. Ta không nghĩ mình từng thấy điều này như vậy trước đây. Vậy là Chúa nói và chúng ta hiện hữu. Chúng ta có thể để nó đi sâu vào trong tâm và chúng ta có thể đón nhận nó không. Ta cũng có thể nghe thấy điều đó theo thuật ngữ của một tình yêu hoàn hảo đã có một suy nghĩ và chúng ta là tình yêu đó đã lay động và chúng ta là kết quả mà tình yêu đó đã nói.

-Anh chị em của chúng ta thực sự được Người gửi đến cho chúng ta để trân trọng như của riêng mình. Điều này lớn lao biết bao. Và dựa trên sự nhận biết đó, ta nhận ra rằng ta không thể không hòa nhập hoàn toàn với họ. Nếu họ được Chúa ban cho ta để yêu thương thì không thể có sự phân chia, tách biệt và có nhiều thứ để chúng ta buông bỏ.

-Có rất nhiều điều sáng tỏ hơn khi chúng ta bắt đầu có ý thức tốt hơn về cái ngã không phải trong một cái thân mà là những gì vượt ra ngoài cái thân và sự tầm thường của cái thân, không phải như những gì ta nghĩ về nó, nhưng nó chỉ là một thiết bị liên lạc, một phương tiện để học tập, một người thực hiện, không có chức năng suy nghĩ và quyết định. Nó hoặc lắng nghe và làm theo cái tôi hoặc lắng nghe Thánh Linh hướng dẫn.

-Thật là nhẹ nhõm biết bao. Thực sự là điều đó khiến người thực hiện được nghỉ ngơi hoàn toàn, đó là món quà về cái chết của người thực hiện, nếu ta có thể tóm tắt như vậy.

-Nếu ta là người thực hiện, ta đúng và anh em của ta sai. Nếu ta là người làm, ta đang chiếm đoạt tâm Chúa. Nếu ta là người làm, ta đang khẳng định một ý muốn độc lập. Và khi ta đúng, đó không gì khác hơn là cái chết, một sự mong muốn cái chết của người khác để ta có thể sống với cái giá phải trả là thứ gì khác. Và nó giống như sự tha thứ hoàn toàn đối với người làm nên bây giờ điều này đang xảy ra, nghỉ ngơi, chẳng có gì để làm. nghỉ ngơi, cho phép, đón nhận. Nó là như vậy.

-Ta không cần làm gì như Khóa học đã nói, điều đó không có nghĩa là chúng ta không làm gì cả nhưng điều đó luôn được thúc đẩy hoặc truyền cảm hứng, được truyền cảm hứng từ Đấng Christ bên trong.

Bài 275: Tiếng nói chữa lành của Chúa bảo vệ mọi sự ngày hôm nay.

1. Hôm nay chúng ta hãy chú ý lắng nghe Tiếng nói của Chúa nói lên một bài học cổ xưa, đúng cho ngày hôm nay như bất kỳ ngày nào khác. Tuy nhiên, ngày này đã được chọn là thời điểm để chúng ta sẽ tìm kiếm, nghe thấy, học hỏi và thấu hiểu. Hãy cùng ta lắng nghe. Vì Tiếng nói của Chúa nói cho chúng ta biết những điều chúng ta không thể tự mình hiểu, hoặc không thể học riêng lẻ. Chính trong điều này mà mọi thứ được được bảo vệ. Và trong điều này, sự chữa lành của Tiếng nói của Chúa được tìm thấy.

2. Tiếng nói chữa lành của Người bảo vệ mọi sự ngày hôm nay, và vì vậy con phó thác mọi việc cho Người. Con không cần phải lo lắng gì cả. Vì Tiếng nói của Người sẽ cho con biết phải làm gì và đi đâu; nói với ai và nói gì với họ, phải nghĩ gì, nói gì với thế giới. Sự an toàn mà con mang đến được ban cho con. Thưa Cha, Tiếng nói của Người bảo vệ mọi sự qua con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bây giờ ở vị trí hiện tại của chúng ta trong hành trình này của mình, chúng ta chỉ có thể đưa ra lựa chọn xem ta sẽ tham gia cùng người thầy nào, mục tiêu là gì, sợ hãi hay yêu thương, sai lầm hay sự thật, cái chết hay sự sống. Đó thực sự là sự lựa chọn mà chúng ta đang đưa ra trong từng khoảnh khắc, tùy thuộc vào việc ta có mặt và lắng nghe tiếng nói của Chúa hay ta đang bị phân tâm và ngủ quên và cho phép cái tôi hoạt động điên cuồng. Và một lần nữa khi chúng ta thấy rõ điều gì đang thúc đẩy, tiếng nói của Chúa hay cái gọi là tiếng nói của cái tôi, chúng ta sẽ có động lực để có mặt đủ nhiều và luôn luôn chọn Chúa.

-Như bài học hôm qua có đề cập, trong khi chúng ta chỉ chạy loanh quanh với tư cách là cái ta tưởng tượng và không thực hành việc dừng lại để lắng nghe tiếng nói của Chúa, chúng ta cần nhìn thấy và ít nhất thừa nhận với bản thân rằng mọi thứ chúng ta đang làm dù là việc mặc quần áo đẹp hay có vẻ như đang có cảm giác dễ chịu nhất thời, thì thực sự nền tảng và nguồn gốc của nó là sự sợ hãi.

-Vì vậy, khi chúng ta nhìn thấy điều đó và chúng ta biết từ kết quả cuộc sống của mình, chúng ta đang trải nghiệm cuộc sống như thế nào, tình trạng các mối quan hệ, cái thân, tài chính, công việc của chúng ta, chúng ta có hạnh phúc tột cùng không, chúng ta có vui vẻ và bình an không. Nếu không thì chúng ta biết rằng điều gì đang xảy ra, chúng ta đang lắng nghe ai. Hãy lắng nghe tiếng nói của Chúa và nhìn vào đó vì tiếng nói của Chúa sẽ cho ta biết phải làm gì và đi đâu, nói với ai và nói gì với anh ấy, những suy nghĩ nào cần suy nghĩ, những lời nào sẽ dành cho thế giới.

Bài 274: Hôm nay thuộc về tình yêu thương. Đừng để ta sợ hãi.

1. Thưa Cha, hôm nay con muốn để mọi sự như Người đã tạo dựng, và dành cho Con của Người sự tôn vinh xứng đáng với sự vô tội của anh ấy; tình yêu thương của anh em dành cho anh em và bạn bè của mình. Nhờ điều này con được cứu chuộc. Cũng nhờ điều này, sự thật sẽ đi vào nơi từng là ảo tưởng, ánh sáng sẽ thay thế mọi bóng tối và Con Chúa sẽ biết anh ấy như Người đã tạo dựng nên.

2. Hôm nay một phúc lành đặc biệt đến với chúng ta từ Đấng là Cha của chúng ta. Hãy dâng ngày này cho Người và hôm nay sẽ không còn sợ hãi, vì ngày này được dành cho tình yêu thương.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những bài học này đều nhằm mục đích tạo ra sự tách biệt tích cực giữa cách Chúa tạo nên chúng ta và biết về Chúng ta cũng như việc chúng ta phải như thế nào và cảm giác về sự tách biệt. Đến một lúc nào đó, chúng ta phải thực hiện sự chuyển đổi đó trong suy nghĩ của mình, ngừng đồng nhất với cái thân mà lùi lại và nhận ra, quay lưng lại với quan niệm sai lầm về bản thân và chấp nhận chúng ta là gì trong sự thật.

Bài 273: Sự tĩnh lặng của bình an của Chúa là của ta.

1. Có lẽ bây giờ chúng ta đã sẵn sàng cho một ngày yên bình không bị quấy rầy. Nếu điều này vẫn chưa thể thực hiện được, chúng ta vẫn hài lòng và thậm chí còn mãn nguyện hơn khi học cách có thể đạt được một ngày như vậy. Nếu chúng ta để cho sự xáo trộn xảy ra, chúng ta hãy học cách gạt bỏ nó và trở về với sự bình an. Chúng ta chỉ cần nói với tâm mình một cách chắc chắn rằng, “Sự tĩnh lặng của bình an của Chúa là của ta”, và không gì có thể xâm phạm đến sự bình an mà chính Chúa đã ban cho Con của Người.

2. Thưa Cha, bình an của Người là của con. Con cần gì phải sợ rằng bất cứ điều gì có thể lấy đi những gì Người muốn con giữ? Con không thể đánh mất những món quà Người dành cho con. Và vì vậy sự bình an Cha ban cho Con của Người vẫn ở cùng con, trong sự tĩnh lặng và trong tình yêu thương vĩnh cửu của con dành cho Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta có chung một danh tính như nhau, có cùng một Ngã. Nếu chúng ta có chung một danh tính thì chúng ta không thể xung đột. trừ khi chúng ta quyết định rằng chúng ta không muốn chia sẻ Danh tính là Con Yêu Dấu của Chúa, ta muốn trở thành một nhận dạng khác. Đó là cách duy nhất chúng ta có thể xung đột với bất cứ ai.

-Nếu tất cả chúng ta đều là một tâm và chúng ta không muốn trở thành một phần của tâm đó và chúng ta muốn có trải nghiệm khác thì sẽ phát sinh ý tưởng về tâm chia cắt, tâm riêng tư và cái thân đi cùng với cái tâm riêng tư đó. Và khi chúng ta đồng nhất với cái ta huyễn ảo đó, chúng ta tin rằng chúng ta có những ý muốn đối lập xung đột nhau, có những mục tiêu mâu thuẫn nhau và chúng ta không nhìn mọi thứ giống nhau.

-Bất cứ khi nào ta nhìn vào thứ gì đó khiến tâm ta bị xáo trộn, cho dù đó là vấn đề gì, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chúng ta đều có quyền rút khỏi cái thấy của các giác quan và hướng vào trong về phần tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa, nơi luôn là bình yên. Đó là nơi chúng ta có thể yên nghỉ, biết rằng bất cứ điều gì mà cái thân đang cảm nhận bằng các giác quan chỉ là ảo tưởng, những ảo tưởng từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi đang cố thuyết phục cái tâm rằng những gì nó thấy là có thật, rồi phán xét, tràn đầy cảm xúc, nghĩ rằng nó biết cần phải làm gì, rồi thất bại và tự trách mình.

-Bình an luôn là một lựa chọn, nó luôn ở bên chúng ta. Bất cứ khi nào ta không hoàn toàn vui vẻ thì đó là vì ta đã phản ứng thiếu tình yêu thương đối với một trong những tạo phẩm của Chúa. Đó có thể là một người anh em, có thể là chính ta, có thể là thế giới, cũng có thể là một suy nghĩ từ quá khứ như sự ngược đãi. Quyết định phản ứng theo cách này là của ta và do đó có thể được hủy bỏ mà không có tội lỗi vì một khi ta cảm thấy tội lỗi thì ta củng cố sai lầm hơn là xóa bỏ nó. Nó cũng không thể được xóa bỏ bằng sự ăn năn theo nghĩa thông thường bởi vì điều này hàm ý tội lỗi. Ta đã quyết định sai lầm và vì vậy ta có thể để cho Thánh Linh lựa chọn lại cho ta. Ta tạ ơn Chúa vì điều này.

Bài 272: Làm sao ảo tưởng có thể làm thỏa mãn Con Chúa?

1. Thưa Cha, sự thật thuộc về con. Nhà của con được thiết lập trên Thiên đường bởi Ý muốn của Người và của con. Những giấc mơ có thể làm con hài lòng được không? Những ảo tưởng có thể mang lại cho con hạnh phúc không? Điều gì ngoài ký ức của Người có thể làm thỏa mãn Con của Người? Con sẽ không chấp nhận ít hơn những gì Người đã ban cho con. Con được bao bọc bởi Tình yêu thương của Người, mãi mãi tĩnh lặng, mãi mãi dịu dàng và mãi mãi an toàn. Con Chúa phải giống như Người đã tạo dựng nên anh ấy.

2. Hôm nay chúng ta bỏ qua những ảo tưởng. Và nếu chúng ta nghe thấy sự cám dỗ kêu gọi ta ở lại và nán lại trong giấc mơ, chúng ta quay đi và tự hỏi liệu chúng ta, những người Con của Chúa, có thể bằng lòng với những giấc mơ hay không, khi Thiên đường có thể được lựa chọn dễ dàng như địa ngục, và tình yêu thương sẽ vui vẻ thay thế mọi nỗi sợ hãi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tất cả những ảo tưởng mà chúng ta tin là mang lại cho chúng ta niềm vui hay sự hài lòng nào đó hay hạnh phúc thực sự là sự thay thế cho những gì Chúa đã ban cho chúng ta. Và Ngài đang nhắc nhở chúng ta rằng Thiên đường là của chúng ta, nhưng trong khi chúng ta không biết Thiên đường cảm thấy như thế nào hoặc khi chúng ta không biết những món quà lâu dài của Chúa là gì về mặt trải nghiệm, chúng ta sẽ bám vào những điều mà chúng ta nghĩ sẽ mang lại cho chúng ta hạnh phúc nào đó.

-Và khi chúng ta vẫn còn đang ngủ say, ham muốn và theo đuổi những thứ cho rằng nó sẽ thỏa mãn và mang lại cho chúng ta hạnh phúc, thì đây là thời điểm tốt để tạm dừng, trong quá trình thực hành trên hành trình tâm linh của mình, để có thể lập một danh sách những điều mà chúng ta vẫn biết rằng vẫn lôi kéo hoặc kiểm soát chúng ta, mà chúng ta không sẵn lòng hoặc không thể từ bỏ. Và thành thật thừa nhận rằng đó là những thứ thay thế cho trải nghiệm trực tiếp về tình yêu của Chúa, đó là sự phòng thủ của cái tôi nói rằng ta đang tách biệt, vì vậy hãy tìm thứ gì đó tốt ở đây. và đây là niềm hạnh phúc thực sự.

-Phải đến khi chúng ta tham gia vào mối quan hệ thánh, chúng ta mới có được trạng thái cảm nhận nhất quán về sự hợp nhất, từ bỏ thế giới và tìm kiếm những món quà không rời xa, không lừa dối, không bỏ rơi, không hay thay đổi, mà ta có thể tin tưởng, và điều đó thực sự mang lại hạnh phúc thực sự, một tình yêu thiêng liêng, không xúc phạm, một tình yêu không thay đổi và không sợ hãi. Như vậy, chúng ta sẽ nhận được những món quà đó.

-Bây giờ hãy quay trở lại thế giới của ảo tưởng và tự hỏi bản thân so với điều đó thì điều này thỏa mãn đến mức nào và ta càng trải nghiệm điều có thật thì ảo tưởng sẽ không thỏa mãn và cuối cùng nó sẽ không giống như một sự hy sinh vì ta sẽ muốn để nó đi để đổi lấy cái mới được tìm thấy hay ký ức về những gì chúng ta có trong sự thật, chúng ta chỉ quên nó mà thôi.

-Đó là Vương quốc Thiên đường, bản thể vô hạn, sự sống vĩnh cửu, một tâm mà chúng ta chia sẻ với Chúa. Và chúng ta đã đánh đổi, chúng ta ngu ngốc khi tin rằng chúng ta có thể bị giới hạn và gói gọn trong một thân xác và chắc chắn sẽ chết. Đây là giao dịch mà chúng tôi đã thực hiện, một giao dịch tồi tệ.

Bài 271: Nhãn quan của Christ là nhãn quan ta sẽ sử dụng hôm nay.

1. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khoảnh khắc, ta đang lựa chọn những gì ta muốn nhìn, những âm thanh ta muốn nghe, những nhân chứng cho những gì ta muốn là sự thật đối với mình. Hôm nay ta chọn nhìn vào những gì Đấng Christ muốn ta thấy, lắng nghe Tiếng nói của Chúa, và tìm kiếm những nhân chứng cho sự thật trong tạo phẩm của Chúa. Trong cái nhìn của Đấng Christ, thế giới và tạo phẩm của Chúa gặp nhau, và khi chúng đến với nhau, mọi nhận thức đều biến mất. Cái nhìn nhân từ của Ngài cứu chuộc thế giới khỏi cái chết, vì không có gì Ngài nhìn mà không phải sống, nhớ đến Cha và Con; Đấng tạo dựng và tạo phẩm hợp nhất.

2. Thưa Cha, nhãn quan của Đấng Christ là con đường đến với Người. Những gì Ngài nhìn thấy mời gọi ký ức về Người được phục hồi cho con. Và đây là những gì con chọn sẽ nhìn vào ngày hôm nay. 

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhãn quan của Christ là nhãn quan tự nhiên của chúng ta, nhãn quan ở trạng thái tự nhiên của chúng ta, nhìn như Chúa nhìn thấy, và chỉ là một lời nhắc nhở rằng chúng ta không thể nhìn thấy với nhãn quan của Đấng Christ trong khi chúng ta tin vào các giác quan của con người. Chúng được tạo ra để không cho phép bất kỳ ánh sáng nào. Vì vậy, đó là mong muốn nhìn vượt xa hơn cái thân.

-Hãy để nhãn quan của Chúa đi qua mà không bảo vệ, và để nó nhìn vào ngay cả những gì chúng ta nghĩ mình đã tạo ra, đưa những gì chúng ta nghĩ mình đã tạo ra vào cõi cái biết, đặt nó dưới luật của Chúa. Đó chính xác là cách Chúa Giêsu dường như thực hiện những điều mà chúng ta gọi là phép lạ.

-Vì vậy đó là trạng thái tự nhiên của vạn vật, cuộc sống vĩnh cửu là tự nhiên, hoàn hảo là tự nhiên, sức khỏe hoàn hảo là tự nhiên, những gì chúng ta đã tạo ra rất không tự nhiên bởi vì chúng ta đang nhìn qua cái thân và các giác quan vốn là sự biến dạng. Vậy nên, chúng ta chỉ cần tránh qua một bên và hãy để Chúa là Chúa và hãy để Ngã thánh của chúng ta ở đây.