1. Thưa Cha, con không tự tạo ra mình, mặc dù trong sự điên rồ, con nghĩ con đã làm điều đó. Tuy nhiên, như là Ý nghĩ của Người, con đã không rời bỏ Nguồn của mình, vẫn là một phần của Đấng đã tạo dựng nên con. Con của Người, thưa Cha, kêu cầu Người hôm nay. Xin cho con nhớ rằng Người đã tạo dựng nên con. Xin cho con nhớ lại danh tính của mình. Và xin để sự vô tội của con được sống lại trước nhãn quan của Christ, qua đó con có thể nhìn thấy anh em của con và chính mình ngày hôm nay.
2. Bây giờ Nguồn của chúng ta được nhớ lại, và Trong đó cuối cùng chúng ta tìm thấy Danh tính thực sự của mình. Chúng ta thực sự thánh khiết, vì Nguồn của chúng ta không thể biết đến tội lỗi. Và chúng ta, những người Con của Người thì giống nhau, và giống với Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Nhớ rằng Chúa đã tạo nên chúng ta thực sự điều này ngụ ý nói về chính chúng ta. Nó ngụ ý rằng danh tính của chúng ta do Chúa ấn định, rằng chúng ta không tạo ra mình thông qua suy nghĩ của chúng ta, rằng ta là một phần của cội nguồn của mình. Chúng ta là con của Chúa và giống như Cha của chúng ta, chúng ta vô tội.
-Nếu Chúa không biết đến tội lỗi, tuy nhiên chúng ta chọn cảm giác tội lỗi, nói cách khác, chúng ta chọn đổ lỗi cho người khác hoặc chúng ta chọn tự trách mình thì chúng ta đang chọn tránh xa Chúa, bởi vì những gì chúng ta đang nói là Chúa không biết tội lỗi nhưng ta thì biết. Và do đó ta thực sự không biết mình là gì khi chúng ta suy nghĩ những suy nghĩ khác với Chúa, khi chúng ta mong muốn khác với Chúa và nghĩ rằng chúng ta biết rõ về những gì chúng ta muốn và không chờ đợi Người (tin cậy vào thời điểm và sự dẫn dắt của Người).