Bài 260: Xin cho con nhớ rằng Chúa đã tạo dựng nên con.

1. Thưa Cha, con không tự tạo ra mình, mặc dù trong sự điên rồ, con nghĩ con đã làm điều đó. Tuy nhiên, như là Ý nghĩ của Người, con đã không rời bỏ Nguồn của mình, vẫn là một phần của Đấng đã tạo dựng nên con. Con của Người, thưa Cha, kêu cầu Người hôm nay. Xin cho con nhớ rằng Người đã tạo dựng nên con. Xin cho con nhớ lại danh tính của mình. Và xin để sự vô tội của con được sống lại trước nhãn quan của Christ, qua đó con có thể nhìn thấy anh em của con và chính mình ngày hôm nay.

2. Bây giờ Nguồn của chúng ta được nhớ lại, và Trong đó cuối cùng chúng ta tìm thấy Danh tính thực sự của mình. Chúng ta thực sự thánh khiết, vì Nguồn của chúng ta không thể biết đến tội lỗi. Và chúng ta, những người Con của Người thì giống nhau, và giống với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhớ rằng Chúa đã tạo nên chúng ta thực sự điều này ngụ ý nói về chính chúng ta. Nó ngụ ý rằng danh tính của chúng ta do Chúa ấn định, rằng chúng ta không tạo ra mình thông qua suy nghĩ của chúng ta, rằng ta là một phần của cội nguồn của mình. Chúng ta là con của Chúa và giống như Cha của chúng ta, chúng ta vô tội.

-Nếu Chúa không biết đến tội lỗi, tuy nhiên chúng ta chọn cảm giác tội lỗi, nói cách khác, chúng ta chọn đổ lỗi cho người khác hoặc chúng ta chọn tự trách mình thì chúng ta đang chọn tránh xa Chúa, bởi vì những gì chúng ta đang nói là Chúa không biết tội lỗi nhưng ta thì biết. Và do đó ta thực sự không biết mình là gì khi chúng ta suy nghĩ những suy nghĩ khác với Chúa, khi chúng ta mong muốn khác với Chúa và nghĩ rằng chúng ta biết rõ về những gì chúng ta muốn và không chờ đợi Người (tin cậy vào thời điểm và sự dẫn dắt của Người).

Bài 259: Hãy để ta nhớ rằng không có tội lỗi.

1. Tội lỗi là ý nghĩ duy nhất khiến cho mục tiêu của Chúa dường như không thể đạt được. Điều gì khác có thể khiến chúng ta mù quáng trước sự thật hiển nhiên, và làm cho những điều kỳ lạ và méo mó có vẻ rõ ràng hơn? Còn điều gì khác ngoài tội lỗi gây ra những cuộc tấn công của chúng ta? Điều gì khác ngoài tội lỗi có thể là nguồn gốc của cảm giác tội lỗi, đòi hỏi sự trừng phạt và khổ đau? Và điều gì ngoài tội lỗi có thể là nguồn gốc của sợ hãi, che khuất tạo phẩm của Chúa; mang lại cho tình yêu thương những thuộc tính sợ hãi và tấn công?

2. Thưa Cha, hôm nay con sẽ không điên đâu. Con sẽ không sợ hãi tình yêu thương, cũng không tìm nơi ẩn náu trong điều đối nghịch với nó. Vì tình yêu thương không thể có sự đối nghịch. Cha là Nguồn gốc của mọi thứ hiện hữu. Và mọi thứ vẫn ở với Người, và Người ở với chúng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy để ta nhớ rằng không có tội lỗi hay nói cách khác, hãy để ta nhớ rằng không có sự tách biệt.

-Hãy nhớ lại nguồn gốc của sự sợ hãi là niềm tin vào tội lỗi, niềm tin vào sự tách biệt sẽ tạo ra cảm giác tội lỗi được phóng chiếu ra bên ngoài và sau đó cảm giác tội lỗi đó tạo ra nỗi sợ hãi, nỗi sợ bị trừng phạt. Đó chính là nỗi sợ hãi. Nhưng không có nỗi sợ hãi nào vì sự tách biệt là không thể xảy ra. Chúng ta vẫn ở với Chúa và Chúa ở với chúng ta.

-Vậy đây là chuyện trong mơ, đây là điều mà tâm đang mơ dường như đang tạo ra nhưng vì đó là giấc mơ nên đó không phải là thực tại. Điền đó chưa bao giờ xảy ra. Ta vẫn ở trong tâm của Chúa, vẫn là một với Chúa như Người đã tạo dựng nên chúng ta. Không có gì thay đổi, không có gì làm giảm ta khỏi ta là gì với tư cách là Christ hay con Chúa.

-Nên không điều nào trong số này có thể xảy ra được, tấn công, tội lỗi, khổ đau, trừng phạt, cái chết, sợ hãi hay thiếu thốn. Chúng ta thậm chí không thể cảm nhận được bất kỳ điều gì trong số đó nếu trước tiên chúng ta không tin rằng mình là một cái thân. Vì vậy, đó thực sự quay trở về với việc chúng ta không phải là cái thân. Đó là điều cần phải thực sự được tha thứ, suy nghĩ này, suy nghĩ rất dai dẳng nhưng viễn vông này rằng chúng ta là một cái thân.

-Chúng ta là tinh thần mà Chúa đã tạo ra, đó là danh tính thực sự của chúng ta. Chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh và giống Chúa, không theo hình ảnh và giống con người. Con người đích thực là hình ảnh và giống Chúa và đó hoàn toàn là tinh thần.

Bài 258: Hãy để ta nhớ rằng mục tiêu của ta là Chúa.

1. Tất cả những gì cần thiết là rèn luyện tâm của chúng ta bỏ qua mọi mục tiêu nhỏ nhặt vô nghĩa, và nhớ rằng mục tiêu của chúng ta là Chúa. Ký ức về Người bị che giấu trong tâm của chúng ta, bị che khuất chỉ bởi những mục tiêu nhỏ bé vô nghĩa, không mang lại điều gì và không tồn tại. Chúng ta có nên tiếp tục để cho ân sủng của Chúa tỏa sáng mà không được nhận biết, trong khi thay vào đó những đồ chơi và đồ lặt vặt của thế giới lại được tìm kiếm không? Chúa là mục tiêu duy nhất của chúng ta, Tình yêu thương duy nhất của chúng ta. Chúng ta không có mục đích nào ngoài việc nhớ đến Người.

2. Mục tiêu của chúng con chỉ là đi theo con đường dẫn đến Người. Chúng con không có mục tiêu nào ngoài mục tiêu này. Chúng con có thể muốn gì ngoài việc nhớ đến Người? Chúng con có thể tìm kiếm điều gì ngoài Danh tính của mình?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta có một mục tiêu duy nhất đó là Chúa và điều này loại bỏ mọi mục tiêu khác. Ta có một mục tiêu duy nhất trong từng khoảnh khắc và đó là mục tiêu của ta. Và sự kiên định trong việc thực hành của chúng ta sẽ cho thấy ở mức độ nào đó rằng Chúa là mục tiêu duy nhất của chúng ta. Hãy để ý và sau đó đưa nó cho Thánh Linh khi chúng ta vẫn đang suy nghĩ việc theo đuổi những mục đích hay mục tiêu khác hoặc thậm chí ngoài Chúa,

Trong khi ta vẫn đang tìm kiếm Chúa và điều gì khác, điều đó có nghĩa là có niềm tin tiềm ẩn rằng Chúa sẽ đòi hỏi sự hy sinh hoặc ta muốn điều gì khác với ý muốn của Chúa, rằng ý muốn của ta không phải là ý muốn của Người. Nói cách khác, ta đang thúc đẩy cái tôi và nghĩ rằng có thể đạt được thứ gì đó từ một ý muốn độc lập với Chúa nhưng không có gì cả, không có gì là thật.

-Đây là một vấn đề lớn và chúng ta chỉ cần chứng kiến ​​quá trình suy nghĩ của mình, bất cứ khi nào chúng ta bị kích động và chúng ta cần phải hoàn toàn tỉnh táo mà không có bất kỳ sự tự lên án nào để nhìn vào tất cả những điều đó và chỉ cần ngăn chặn ngay khi có tác nhân kích hoạt. Chúng ta phải nhận ra rằng ồ, ta thực sự tin rằng vấn đề này là có thật. Nếu ta thực sự tin đó là sự thật thì ta đã rơi xuống tầng sâu của cái tôi rồi vì nếu nó là sự thật thì không thể nào tha thứ được.

-Điều đó chỉ dẫn ta đến bước cuối cùng hoặc bước tiếp theo này là ta muốn sai về điều này. Thật vậy. ta có thực sự muốn sai về những gì ta đang nhận thức lúc này không? Khi chúng ta nói tôi muốn sai thì chúng ta cho phép Thánh Linh và sau đó chúng ta có thể chấp nhận sự chuộc lỗi. Đó là sự trao đổi thiêng liêng rằng ta sẽ đưa cho Ngài điều này, đó là mong muốn được tách biệt của ta, một cái ta ảo tưởng riêng biệt. Ta sẽ đưa cho Ngài điều này để đổi lấy ký ức về danh tính thực sự của ta trong khoảnh khắc thiêng liêng này.

-Vì vậy ta không chỉ giao vấn đề cho Thánh Linh mà ta còn trao cho Ngài tâm muốn giải quyết vấn đề đó, nghĩ rằng nó đúng về việc nó bị kích hoạt và ta cũng đang trao cho Thánh Linh tâm giải quyết vấn đề, tâm muốn trở thành một phần của giải pháp. Nhưng đó là điều không thể đối với tâm của cái tôi.

Bài 257: Hãy để ta nhớ mục đích của ta là gì.

1. Nếu ta quên mục tiêu của mình, ta chỉ có thể bối rối, không chắc ta là gì, và vì vậy mâu thuẫn trong hành động của mình. Không ai có thể phục vụ những mục tiêu trái ngược nhau và phục vụ tốt chúng. Anh ấy cũng không thể hoạt động mà không gặp phải đau khổ sâu sắc và trầm cảm nặng nề. Vì vậy, chúng ta hãy quyết tâm ghi nhớ những gì chúng ta mong muốn ngày hôm nay, để chúng ta có thể thống nhất suy nghĩ và hành động của mình một cách có ý nghĩa, và chỉ đạt được những gì Chúa muốn chúng ta làm ngày hôm nay.

2. Thưa Cha, sự tha thứ là phương tiện Cha chọn để cứu rỗi chúng con. Hôm nay xin cho chúng con đừng quên rằng chúng con không thể có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Người. Và vì vậy mục đích của chúng con cũng phải là của Người, nếu chúng con muốn đạt được sự bình an mà Người mong muốn dành cho chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mục đích thực sự và duy nhất của chúng ta khi chúng ta dường như ở trong giấc mơ này là sự tha thứ, không phải chỉ hôm nay mà mọi ngày và chúng ta cần thiết lập mục tiêu đó trước khi bắt đầu một ngày mới và cả trước khi đi ngủ.

-Bài học hôm qua có nói sự tha thứ là con đường duy nhất dẫn đến việc nhớ lại Ngã thực sự của ta là gì. Nếu ta muốn biết thực tại mà không phải ảo tưởng thì đó là thông qua sự tha thứ. Điều này thật quan trọng khi chúng ta vẫn coi mình là cái ta ảo tưởng. Nếu ta không biết mình thực sự là gì, ta sẽ gặp khổ đau vì phục vụ cho hai người thầy khác nhau, cái tôi là cái tâm bị chia cắt hay tâm sai lầm và Thánh Linh là tâm đúng đắn.

-Điều duy nhất ta cần làm hôm nay là thực hành sự tha thứ bất cứ khi nào ta đồng ý hoặc bị kích động hoặc nhìn thấy điều gì đó là không tốt, không yêu thương. Công việc của ta, chức năng duy nhất của ta và cách duy nhất ta có thể thực sự hữu ích là bằng sự tha thứ. Đó là giải pháp duy nhất cho sự cứu rỗi và ta muốn là một phần của giải pháp đó. Không có cách nào khác có hiệu quả.

-Cái tôi sẽ khiến chúng ta chiến đấu ở cấp độ của chính nó, thao túng người anh em, hét to hơn, mạnh mẽ hơn, bất cứ điều gì ở cùng cấp độ suy nghĩ của cái tôi. Đó chỉ là một vòng luẩn quẩn. sẽ không bao giờ có cách chữa trị nào như chúng ta đã thấy trong hàng nghìn năm qua, phải vậy không? Không có gì hiệu quả, không có tác dụng gì. Đó là lý do tại sao chúng ta cần đặt mục tiêu tha thứ và bình yên trước ngay trước khi ta chạm chân xuống đất vào buổi sáng và thậm chí trước khi chúng ta đi ngủ vào ban đêm.

-Cái nhìn của Thánh Linh hay tâm đúng đắn của chúng ta chỉ thấy biểu hiện của tình yêu thương hoặc tiếng kêu gọi yêu thương, kêu gọi sự sửa lỗi. Nhưng nếu ta phán xét hay phản ứng với những gì xảy ra, chúng ta đã đi quá xa, quá sâu dưới vô số lớp phán xét, phòng thủ và tách biệt, quá xa với sự thật ta là gì hay như đạo Phật nói ta đã rơi xuống phần rất thô của tâm thức.

-Trong sự tha thứ, Thánh Linh nói rằng không có kẻ thua cuộc, mọi người đều thắng. Không ai có thể khổ đau, không ai có thể thiếu thốn, không có sự mất mát. Và điều đó xảy ra khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta là một, không chia cắt, không có lợi ích riêng, không khác biệt, Đó là lúc ta hy vọng Chúa sẽ thực hiện bước đi đúng đắn cuối cùng, nhấc chúng ta ra khỏi giấc mơ này vĩnh viễn.

Bài 256: Chúa là mục tiêu duy nhất ta có hôm nay.

1. Con đường đến với Chúa là qua sự tha thứ ở đây. Không có con đường nào khác. Nếu tội lỗi không được tâm ấp ủ, thì cần gì phải tìm đường đến nơi anh em đang ở? Ai vẫn còn chưa chắc chắn? Ai có thể không biết chắc mình là ai? Và ai vẫn còn ngủ mê trong những đám mây nghi ngờ nặng nề về sự thánh khiết của người mà Chúa đã tạo dựng nên vô tội? Ở đây chúng ta chỉ có thể mơ ước. Nhưng chúng ta có thể mơ ước rằng chúng ta đã tha thứ cho người mà trong anh ấy mọi tội lỗi đều không thể xảy ra, và đó là điều chúng ta chọn để mơ ước ngày hôm nay. Chúa là mục tiêu của chúng ta; sự tha thứ là phương tiện để cuối cùng tâm của chúng ta trở về với Người.

2. Và như vậy, thưa Cha, chúng con muốn đến với Cha theo cách Người đã định. Chúng con không có mục tiêu nào ngoài việc nghe thấy Tiếng Nói của Người, và tìm ra con đường mà Lời thiêng liêng của Người đã chỉ ra cho chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa là mục tiêu duy nhất của ta ở đây. Con đường đến với Người là qua sự tha thứ và không có cách nào khác. Đó là con đường duy nhất để được cứu rỗi, để được giải thoát. Chúng ta cần nhìn vào cùng với Thánh Linh mà không tự phán xét hay tự trách mình những gì chúng ta đã sử dụng để thay thế cho sự tha thứ. Cái tôi muốn chúng ta theo đuổi những thành tựu cá nhân, niềm tự hào hay tự hoàn thiện bản thân hoặc mặt trái của nó là sự tự hủy hoại, nghiện ngập hay bất cứ cái gì để thay thế cho mục tiêu duy nhất của chúng ta ở đây là sự tha thứ vì chỉ có tha thứ mới đưa chúng ta trở về nhà.

-Không có cách nào khác nhưng qua cái tôi chúng ta đang cố gắng làm cả hai. Chúng ta có xu hướng ưu tiên sự tha thứ ở cuối cùng với niềm tin rằng tất cả những thành tựu này thực sự sẽ đưa chúng ta đến một nơi nào đó. Chúng ta học về sự tha thứ, thực hành nó một chút nhưng chúng ta tin chắc rằng có rất nhiều điều trên thế giới này đòi hỏi sự chú ý của chúng ta, những điều thực tế hơn mà chúng ta cần hướng tới. Nhưng chúng ta càng bắt đầu thức tỉnh và nhìn thấy cách thế giới này hoạt động như thế nào, chúng ta sẽ tiến đến việc nhận ra rằng Chúa là tâm duy nhất, Chúa là sự sống duy nhất, chỉ những gì Chúa tạo nên là thật, không có gì khác là thật.

-Chúng ta muốn biết sự thật, chúng ta muốn biết sự thánh khiết của mình (sự vô tội vĩnh viễn). Có một kế hoạch cho điều này và đó là điều duy nhất, đó là sự tha thứ cho mọi việc mà ta nghĩ ta đã tạo ra hay gây ra, cách mà chúng ta sử dụng các mối quan hệ của mình để phóng chiếu tội lỗi cho đến ý tưởng sai lầm đầu tiên rằng chúng ta tách biệt khỏi Chúa trở thành một cái thân và mang một tính cách mà chúng ta gọi là ngã hay cái ta ảo tưởng cũng cần được tha thứ. Vì vậy có rất nhiều sự tha thứ để thực hiện.

Bài 255: Hôm nay ta chọn sống trong sự bình an trọn vẹn.

1. Dường như ta không thể chọn gì khác ngoài sự bình an ngày hôm nay. Tuy nhiên, Chúa của ta đảm bảo với ta rằng Con của Người giống như chính Người. Hãy để ta hôm nay tin vào Đấng nói rằng ta là Con Chúa. Và hãy để cho sự bình an mà ta chọn là của ta hôm nay làm chứng cho sự thật về những gì Người nói. Con Chúa không thể có bất kỳ lo lắng nào, và phải mãi mãi ở trong sự bình an của Thiên đường. Nhân danh Người, ta dành ngày hôm nay để tìm thấy điều Cha ta muốn cho ta, chấp nhận điều đó là của ta, và ban nó cho tất cả các Con của Cha ta, cùng với ta.

2. Và như vậy, thưa Cha, con muốn được sống ngày hôm nay với Cha. Con của Người không quên Người. Sự bình an mà Người đã ban cho anh ấy vẫn còn trong tâm anh ấy, và đó là nơi con chọn để trải qua ngày hôm nay.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ngày này ta chọn sống trong bình an bất kể điều gì xảy ra. Và đây là kiểu cái tôi nói rằng tôi sẽ bình yên, khi có điều gì đó thay đổi hoặc điều đó là không thể vì mọi thứ đang diễn ra xung quanh tôi để tôi có thể bình yên thực sự . Nhưng nếu chúng ta tin vào điều Chúa đang tuyên bố về chúng ta rằng chúng ta là con của Ngài, rằng chúng ta giống Ngài, ý muốn của chúng ta là một với ý muốn của Ngài và rằng con Chúa không thể có sự quan tâm hay lo lắng điều gì, rằng sự thật là chúng ta như thế nào là hoàn toàn bình an bởi vì Chúa đã tạo ra điều đó và đó là tình trạng tự nhiên của chúng ta.

-Đó là niềm tin và sự chắc chắn vào những gì Chúa đang nói với chúng ta mà không cần có bằng chứng bên ngoài để chứng minh. Đó là cách thực hành khẳng định những gì vốn có mặc dù thế giới không ủng hộ điều đó và sau đó trải nghiệm thành quả. Sự tiết lộ sẽ đến khi chúng ta đưa tâm của mình về trạng thái bình yên và nghỉ ngơi tự nhiên và sau đó là phước lành.

-Ta cần xác định mục tiêu bình an và tha thứ trước khi bắt đầu ngày mới bởi vì nếu chúng ta không đặt mục tiêu thì mọi việc sẽ không như ý muốn. Ta cần đặt lại mục đích cho mọi người và cho mọi việc trong ngày. Khi chúng ta tuyên bố rằng bất kỳ sự cám dỗ nào cũng là một lời mời thiêng liêng để chúng ta áp dụng sự tha thứ, trong khoảnh khắc đó ta tha thứ cho bản thân vì đã tin tưởng và đã lợi dụng người hoặc tình huống này để tấn công chính mình.

-Nếu chúng ta đặt ra mục tiêu bình an trước thì sẽ thấy nhẹ nhõm vô cùng vì điều đó đột nhiên chúng ta không có trách nhiệm cố gắng giải quyết những vấn đề trong ảo tưởng. Chúng ta thực sự đang trao cho Thánh Linh mọi sự để chúng ta có thể sống trong bình an.

-Khi ta chọn trải qua ngày này trong sự bình yên hoàn toàn, ta đang làm điều đó cho mọi người. Không có sự thức tỉnh cá nhân. Chỉ có một tâm cần được chữa lành, chỉ có một tâm cần thực tỉnh. Một tâm dường như bị vỡ thành hàng tỷ cái tâm riêng tư đó chỉ là ảo tưởng. Khi ta nhận thức được điều này, ta thực sự mong muốn dành ngày này trong sự bình an hoàn toàn.

Bài 254: Hãy để mọi tiếng nói, ngoại trừ tiếng nói của Chúa, yên lặng trong ta.

1. Thưa Cha, hôm nay con chỉ muốn nghe Tiếng nói của Người. Trong sự im lặng sâu lắng nhất con sẽ đến với Người, để nghe Tiếng nói của Người và đón nhận Lời của Người. Con không có lời cầu nguyện nào ngoài lời này: Con đến với Người để xin Người ban cho con sự thật. Và sự thật chỉ là Ý muốn của Người, mà con muốn chia sẻ với Người hôm nay.

2. Hôm nay, chúng ta không để những suy nghĩ của cái tôi chi phối lời nói hay hành động của mình. Khi những suy nghĩ như thế xuất hiện, chúng ta lặng lẽ lùi lại và nhìn vào chúng, rồi buông bỏ chúng. Chúng ta không muốn những gì chúng mang lại. Và vì thế, chúng ta không chọn giữ chúng lại. Bây giờ chúng im lặng. Và trong sự tĩnh lặng, được thánh hóa bởi Tình yêu thương của Người, Chúa nói với chúng ta và cho chúng ta biết ý muốn của chúng ta, khi chúng ta chọn nhớ đến Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những suy nghĩ của cái tôi là những suy nghĩ sợ hãi, không yêu thương, phán xét. Khi chúng khởi lên, ta biết đó không phải là suy nghĩ của ta mà của cái tôi vì tâm ta chỉ giữ những suy nghĩ ta nghĩ với Chúa. Khi ấy ta chỉ lùi lại quan sát mà không phán xét và để chúng trôi qua.

-Có mối quan hệ giữa việc chúng ta không muốn những suy nghĩ của cái tôi và giờ chúng im lặng. Chỉ khi chúng ta vẫn tìm thấy một số lợi ích trong cuộc xung đột mà chúng mang lại thì chúng sẽ tiếp tục đến. Khi chúng không còn tìm thấy một người sẵn sàng tham gia, một nhân chứng tích cực trong suy nghĩ của chúng ta, chúng sẽ dừng lại. Đó là cách chúng hoạt động.

-Ta cần phải có mặt trong hiện tại và chánh niệm và chỉ quan sát tâm một cách khách quan, tức là không coi đó là vấn đề cá nhân. Nếu ta để sự phán xét hay cảm giác tội lỗi xuất hiện trong tâm ta thì đó chính là cái tôi vì nó luôn coi điều gì đó là cá nhân. Khi chúng ta không muốn những gì nó mang lại cho chúng ta với tư cách cá nhân, đó sẽ là nhũng gợi ý để chúng ta phản ứng, nó sẽ im lặng. Vì chính sự tham gia của chúng ta làm cho nó trở nên có thật.

-Sự thực hành này là quan trọng và cần được duy trì nhất quán, nếu không, có những lúc ta thấy bình an, những lúc khác lại thấy bất an, cảm xúc của chúng ta sẽ trồi sụt lên xuống. Khi những suy nghĩ như vậy khởi lên, hãy lùi lại, đừng phản ứng và để nó trôi qua, hoặc có thể lặp lại ‘Hãy để mọi tiếng nói trừ tiếng nói của Chúa im lăng trong ta.’

Bài 253: Ngã của ta là chủ tể của vũ trụ.

1. Không thể có bất cứ điều gì tự nhiên đến với ta mà không có sự mời gọi của chính ta. Ngay cả trong thế giới này, chính ta là người quyết định vận mệnh của mình. Những gì xảy ra là những gì ta mong muốn. Những gì không xảy ra là những gì ta không muốn xảy ra. Điều này ta phải chấp nhận. Vì như thế, ta được dẫn dắt vượt qua thế giới này đến với những tạo phẩm của ta, những đứa con theo ý muốn của ta, trên Thiên đường nơi Ngã thánh của ta ngự cùng với chúng và với Đấng đã tạo nên ta.

2. Người là Ngã mà Người đã tạo ra là Con, tạo dựng giống như chính Người và là Một với Người. Ngã của con, Đấng điều khiển vũ trụ, chỉ là Ý muốn của Người trong sự hợp nhất hoàn hảo với ý muốn của con, điều chỉ có thể đưa ra sự đồng ý vui vẻ với Ý muốn của Người, để ý muốn đó có thể mở rộng đến chính Nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta không biết Ngã của mình là gì, điều đó rất trung thực. Chúng ta có thể nhắm mắt lại trong vài giây và cảm nhận Ngã thánh này, Đấng thống trị vũ trụ, Danh tính thực sự của chúng ta. Vũ trụ nói ở dây là vũ trụ của Thiên Đường, là Thiên Đường không phải thế giới vật chất.

-Ta là đồng tạo dựng với Chúa trên Thiên Đường. Điều này không xảy ra ở đây trên thế gian, trong giấc mơ tách biệt này. Ta là ý nghĩ trong tâm của Chúa. Chúa tạo nên ta giống như Người. Sau đó những ý nghĩ của ta trên Thiên Đường là tạo phẩm của ta cũng giống như chính Người. Đó là ý muốn của Chúa và cũng là của ta.

-Trên thiên đường, chúng ta cùng tạo dựng nên những bản thể ánh sáng, điều đó không liên quan gì đến những đứa trẻ ở đây mà chúng ta có với tư cách là cha mẹ trong giấc mơ này, nhưng chúng ta tạo ra những thể ánh sáng. Và thực sự đáng yêu khi một số trong những bản thể ánh sáng này là thiên thần như những thiên thần hộ mệnh. Tâm ở cấp độ này của hình tướng không thể nắm bắt được điều này. Đó phải là món quà của sự mạc khải để nhớ lại những gì ta đã quên.

-Trên trái đất là kết quả của một ý nghĩ sai lầm rằng ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình, ta có thể chấp nhận sự sửa lỗi hoàn toàn rằng điều này là không thể xảy ra và được dẫn dắt trở về Thiên Đường hoặc ta tiếp tục tạo ra những sai lầm khác và bị kẹt trong chính giấc mơ của mình. Chính ta là người quyết định số phận của ta.

Bài 252: Con Chúa là Danh tính của ta.

1. Ngã của ta thánh khiết vượt xa mọi ý niệm về sự thánh khiết mà ta hiện đang hình dung. Sự tinh khiết lấp lánh và hoàn hảo của nó rực rỡ hơn bất kỳ ánh sáng nào mà ta từng nhìn thấy. Tình yêu của nó là vô hạn, với sức mạnh giữ mọi thứ bên trong nó, trong sự bình yên của sự chắc chắn tĩnh lặng. Sức mạnh của nó không đến từ những xung lực bùng cháy lay động thế gian, mà đến từ Tình yêu thương vô biên của chính Chúa. Ngã của ta phải vượt xa thế giới này biết bao, nhưng lại gần ta và gần Chúa làm sao!

2. Thưa Cha, Cha biết Danh tính thật của con. Bây giờ, xin Cha tiết lộ điều đó cho con là Con của Người, để con có thể thức tỉnh với sự thật trong Cha, và biết rằng Thiên đường đã được phục hồi cho con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bài học này thực sự là về việc phù hợp với Đấng Christ, Ngã thánh, đó là chúng ta. Vì vậy chúng ta hãy dành một khoảng thời gian để nhắm mắt lại và thực sự mở lòng mình ra để tiếp nhận điều này và cho phép tác động của nó thực sự sâu trong trái tim ta. đi vào sự im lặng và tĩnh lặng. Cái ngã hay cái ta ảo tưởng không thể làm gì nhưng vẫn có ý nghĩ là tôi đang lắng nghe vầ gần giống như sự căng thẳng lắng nghe. Mục tiêu rõ ràng ở đây là một tâm bình yên, không phải là tôi cố gắng lắng nghe tiếng nói của Chúa mà là mong muốn đưa tâm đến trạng thái bình yên nơi nó không làm gì cả và tin tưởng hoàn toàn vào Chúa.

-Đó là điều bài học này chỉ ra để chúng ta biết rằng chúng ta là Con Chúa là một sự mặc khải hoặc sự tiết lộ từ Chúa, từ Cha đến Con. Và chúng ta đang yêu cầu điều đó được tiết lộ và nó không thể được tiết lộ trừ khi tâm đó ở trạng thái yên nghỉ, và đó là thứ được cảm nhận không cần nỗ lực, không phấn đấu, không có ý thức trách nhiệm cá nhân để làm bất cứ điều gì xảy ra, mà để cho tâm thư giãn đến một nơi yên nghỉ trong bình an để những gì luôn giao tiếp với chúng ta sẽ tự bộc lộ. Ta là gì luôn giao tiếp với Chúa không ngừng nghỉ.

-Và đó là một lời nhắc nhở tuyệt vời rằng rất dễ bị mắc kẹt trong cái mà chúng ta có thể gọi là cái tôi được tâm linh hóa, nơi mà chúng ta vẫn tin rằng chúng ta có một danh tính ngoài Chúa và chúng ta đang liên hệ với Chúa để cố gắng giúp đỡ và hoàn thiện danh tính khác đó và điều đó không thể xảy ra.

-Khi chúng ta tiến bộ trong sự tin tưởng, có một nơi mà chúng tôi sẵn sàng chấp nhận và đó là chúng ta là sự bình an của Chúa. Chúng ta không cầu xin sự bình an của Chúa như một danh tính riêng biệt. Ta như là cái ta ảo tưởng muốn sự bình an của Chúa thì điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Vì ta đã là sự bình an của Chúa rồi. Tại sao? Vì ta yên nghỉ trong Chúa. Ta không yên nghỉ ở bất cứ nơi nào khác. Không có cái tôi ngoài Chúa để nghỉ ngơi.

Bài 251: Ta không cần gì ngoài sự thật.

1. Ta đã tìm kiếm nhiều thứ, và chỉ tìm thấy sự tuyệt vọng. Bây giờ ta chỉ tìm kiếm một thứ, vì trong đó là tất cả những gì ta cần, và chỉ những gì ta cần. Tất cả những gì ta tìm kiếm trước đây ta đều không cần, và thậm chí không muốn. Nhu cầu duy nhất của ta, ta đã không nhận ra. Nhưng bây giờ ta thấy rằng ta chỉ cần sự thật. Trong đó, mọi nhu cầu đều được thỏa mãn, mọi ham muốn đều chấm dứt, mọi hy vọng cuối cùng cũng được thực hiện và những giấc mơ đã tan biến. Giờ đây ta đã có mọi thứ mà ta có thể cần. Giờ đây ta đã có mọi thứ mà ta có thể muốn. Và giờ đây cuối cùng ta thấy mình bình yên.

2. Thưa Cha, chúng con tạ ơn Cha vì sự bình an đó. Những gì chúng con đã từ chối cho chính mình, Người đã phục hồi, và chỉ có điều đó là điều chúng con thực sự muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta không cần gì ngoài sự thật. Chúng ta hãy cùng nhau biết ơn vì điều này, sẵn sàng nhận ra chúng ta đã sai lầm về mọi điều mà chúng ta từng tin tưởng và điều này mang lại cho chúng ta sự bình an.

-Có rất nhiều sự bình yên khi không phải phấn đấu hay suy nghĩ cho bản thân, biết bất cứ điều gì, hay đạt được, kiếm được hay bảo vệ chống lại điều gì. Chỉ có gánh nặng được nhấc khỏi tâm và đó là sự bình yên.