1. Thánh Ý của Cha là anh em hoàn thiện chính Người, và Ngã của anh em sẽ là Con thiêng liêng của Người, mãi mãi thuần khiết như Người, được tạo nên bằng tình yêu thương và được gìn giữ trong tình yêu thương, mở rộng tình yêu thương, tạo dựng nhân danh nó, mãi mãi là một với Chúa và với Ngã của anh em. Tuy nhiên, một chức năng như vậy có thể có ý nghĩa gì trong một thế giới đầy đố kỵ, hận thù và tấn công?
2. Do đó, anh em có một chức năng trên thế giới theo cách riêng của nó. Vì ai có thể hiểu được một ngôn ngữ vượt xa tầm hiểu biết đơn giản của mình? Sự tha thứ thể hiện chức năng của anh em ở đây. Nó không phải là tạo phẩm của Chúa, vì nó là phương tiện để có thể xóa bỏ điều không đúng sự thật. Và ai sẽ tha thứ cho Thiên đường? Tuy nhiên trên trái đất, anh em cần phương tiện để từ bỏ ảo tưởng. Tạo phẩm chỉ đơn giản chờ đợi anh em trở về để được công nhận, không phải để được trọn vẹn.
3. Tạo phẩm thậm chí không thể hình dung được trên thế gian. Nó không có ý nghĩa ở đây. Sự tha thứ là điều gần nhất nó có thể đến với trần gian. Vì sinh ra trên Thiên đường nên nó không có hình tướng gì cả. Tuy nhiên Chúa đã tạo nên Đấng có quyền năng chuyển thành hình tướng điều hoàn hoàn vô tướng. Những gì Ngài tạo ra là những giấc mơ, nhưng một loại rất gần với thức tỉnh đến mức ánh sáng ban ngày đã chiếu rọi vào chúng, và mắt đã mở ra nhìn ngắm những cảnh tượng vui vẻ chứa đựng trong những món quà của chúng.
4. Sự tha thứ nhẹ nhàng nhìn vào tất cả những gì không được biết đến trên Thiên đường, thấy chúng biến mất, và để lại cho thế giới một trạng thái trong sạch và không dấu vết trên đó Lời của Chúa giờ đây có thể thay thế những biểu tượng vô nghĩa được viết ở đó trước đây. Tha thứ là phương tiện giúp vượt qua nỗi sợ chết, bởi vì lúc này nó không còn sức thu hút mãnh liệt và cảm giác tội lỗi không còn nữa. Sự tha thứ cho phép cái thân được nhận thức như chính nó; một công cụ dạy học đơn giản, được bỏ qua khi việc học hoàn tất, nhưng hầu như không thay đổi người học.
5. Tâm không có cái thân không thể phạm sai lầm. Nó không thể nghĩ rằng nó sẽ chết, cũng không thể trở thành con mồi của sự tấn công tàn nhẫn. Sự tức giận trở nên là điều không thể, vậy thì nỗi khiếp sợ ở đâu? Nỗi sợ hãi nào còn có thể tấn công những người đã mất đi nguồn gốc của mọi cuộc tấn công, cốt lõi của nỗi thống khổ và nơi trú ngụ của nỗi sợ hãi? Chỉ có sự tha thứ mới có thể giải tỏa tâm khỏi suy nghĩ rằng thân xác là nhà của nó. Chỉ có sự tha thứ mới có thể khôi phục lại sự bình an mà Chúa đã dành cho Con thánh của Người. Chỉ có sự tha thứ mới có thể thuyết phục được Con Chúa nhìn lại sự thánh khiết của mình.
6. Khi cơn giận qua đi, anh em sẽ thực sự nhận ra rằng, đối với nhãn quan của Đấng Christ và món quà về cái thấy, không có sự hy sinh nào được đòi hỏi, và chỉ có nỗi đau được giải tỏa khỏi một tâm bị bệnh và bị dày vò. Điều này không được chào đón sao? Nó có đáng sợ không? Hay nó đáng được hy vọng, được đón nhận với lòng biết ơn và vui vẻ chấp nhận? Chúng ta là một, và do đó không từ bỏ gì cả. Nhưng chúng ta thực sự đã được Chúa ban tặng mọi thứ.
7. Tuy nhiên chúng ta cần sự tha thứ để nhận ra rằng điều đó. Không có ánh sáng nhân từ của nó, chúng ta mò mẫm trong bóng tối, sử dụng lý trí chỉ để biện minh cho cơn thịnh nộ và sự tấn công của mình. Hiểu biết của chúng ta quá hạn hẹp đến mức những gì chúng ta nghĩ mình hiểu chỉ là sự nhầm lẫn sinh ra từ sai lầm. Chúng ta bị lạc trong màn sương của những giấc mơ thay đổi và những suy nghĩ sợ hãi, mắt chúng ta nhắm chặt trước ánh sáng; tâm của chúng ta mãi mê tôn thờ những gì không có.
8. Ai có thể được tái sinh trong Đấng Christ ngoại trừ người đã tha thứ cho tất cả những ai mình nhìn thấy, nghĩ đến hoặc tưởng tượng? Ai có thể được tự do trong khi anh ấy giam cầm bất kỳ ai? Cai ngục không được tự do, vì anh ta bị trói chung với tù nhân của mình. Anh ta phải chắc chắn rằng tù nhân không thể trốn thoát, và vì vậy anh ta dành thời gian của mình để theo dõi anh ấy (tù nhân). Các song sắt giới hạn anh ấy (tù nhân) trở thành thế giới trong đó cai ngục sống cùng với anh ấy. Và chính sự tự do của anh ấy mà con đường đi đến tự do cho cả hai phụ thuộc vào.
9. Do đó, đừng giam cầm ai cả. Hãy giải thoát thay vì trói buộc, vì nhờ vậy anh em được tự do. Con đường rất đơn giản. Mỗi khi anh em cảm thấy cơn tức giận nhói lên, nhận ra anh em đang cầm một thanh gươm trên đầu của mình. Và nó sẽ rơi xuống hoặc được ngăn chặn khi anh em chọn bị kết án hoặc được tự do. Vì vậy, mỗi kẻ dường như cám dổ anh em tức giận đều tượng trưng cho vị cứu tinh của anh em khỏi nhà tù tử thần. Và vì vậy, anh em nợ anh ấy lời cảm ơn thay vì nỗi đau.
10. Hãy tỏ lòng thương xót hôm nay. Con Chúa xứng đáng với lòng thương xót của anh em. Chính anh ấy là người yêu cầu anh em chấp nhận con đường dẫn đến tự do ngay bây giờ. Đừng chối bỏ anh ấy. Tình yêu thương của Cha dành cho anh ấy thuộc về anh em. Chức năng của anh em ở đây trên trái đất chỉ là tha thứ cho anh ấy, để anh em có thể chấp nhận anh ấy trở lại là Danh tính của mình. Anh ấy như Chúa đã tạo nên anh ấy. Và anh em chính là anh ấy. Hãy tha thứ cho tội lỗi của anh ấy bây giờ, và anh em sẽ thấy rằng anh em là một với anh ấy.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Về cơ bản thì sự tha thứ là cần thiết trong khi chúng ta đang mơ nhưng điều đó không cần thiết trên Thiên đường. Chúa không tạo ra tấm khiên ngăn cản chúng ta trải nghiệm tạo phẩm của Người ngay tại đây ngay bây giờ xung quanh chúng ta, chính là nỗi sợ hãi, đó là ý nghĩ về sự tách biệt và những hình ảnh đáng sợ của nó làm chúng ta mù quáng không thể nhìn thấy những gì ở ngay đây.
-Và sau đó Chúa đã cho chúng tôi câu trả lời này thông qua Thánh Linh rằng sự tha thứ là phương tiện để ánh sáng có thể xuyên qua tấm chắn mà chúng ta đã đặt vào giữa những gì chúng ta nghĩ là chúng ta và trải nghiệm của ta về thế giới thực ngay trong tầm tay.
-Tạo phẩm đã tron vẹn, nó hoàn hảo như Chúa đã tạo nên, ý muốn của Ngài đã được thực hiện và đúng như những gì Người đã tuyên bố, nên không phải là việc chúng ta thêm bất cứ thứ gì vào Chúa mà là khi chúng ta từ bỏ tấm khiên, bỏ đi sự phòng thủ thì chúng ta sẽ có trải nghiệm trực tiếp về nó, nhưng ta sẽ không thể vứt bỏ các trở ngại của mình cho đến khi ta hiểu được sự hư vô của chúng và sẽ nhìn thấy những gì đằng sau tấm khiên đó.