1. Đây là lời tuyên bố của anh em về sự giải thoát khỏi sự ràng buộc của thế giới. Và đây cũng là sự giải thoát của cả thế giới. Anh em không thấy những gì anh em đã làm khi trao cho thế giới vai trò cai ngục đối với Con Chúa. Nó có thể là gì ngoài sự hung ác và sợ hãi, sợ bóng tối, thích trừng phạt và hoang dã, thiếu tất cả lý trí, mù quáng, hận thù điên cuồng.
2. Anh em đã làm gì để đây lại là thế giới của anh em? Anh em đã làm gì mà đây lại là những gì anh em nhìn thấy? Từ chối Danh tính của chính mình, và đây là những gì còn lại. Anh em nhìn vào sự hỗn loạn và tuyên bố đó là chính mình. Không có hình ảnh nào mà không làm chứng điều này cho anh em. Không có âm thanh nào mà không nói lên sư yếu đuối bên trong anh em và bên ngoài; không có hơi thở nào anh em hít vào mà dường như không đưa anh em đến gần hơn với cái chết; không có hy vọng nào anh em nắm giữ mà sẽ không tan biến trong nước mắt.
3. Từ chối Danh tính của chính mình, và anh em sẽ không thoát khỏi sự điên rồ gây ra ý nghĩ kỳ lạ, không tự nhiên và ma quái này, chế giễu tạo phẩm và cười nhạo Chúa. Từ chối Danh tính của chính mình, và anh em một mình tấn công vũ trụ, không có bạn bè, một hạt bụi nhỏ chống lại các đạo quân kẻ thù của anh em. Từ chối Danh tính của chính mình, và anh em nhìn vào cái ác, tội lỗi và cái chết, và nhìn sự tuyệt vọng cướp đi từng tia hy vọng nhỏ nhoi từ ngón tay của mình, không để lại gì cho anh em ngoài mong muốn được chết.
4. Tuy nhiên đó là gì ngoại trừ một trò chơi mà anh em đang chơi trong đó Danh tính có thể bị phủ nhận? Anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Mọi thứ khác ngoài điều này đều là điều điên rồ để tin. Trong một ý nghĩ này, mọi người được giải thoát. Trong một sự thật này mọi ảo tưởng đều tan biến. Trong một thực tế này, sự vô tội được tuyên bố mãi mãi là một phần của mọi thứ, cốt lõi của sự tồn tại của nó và sự đảm bảo của nó về sự bất tử.
5. Nhưng hãy để ý tưởng của ngày hôm nay tìm được một vị trí trong suy nghĩ của anh em và anh em đã vượt lên trên thế gian cùng tất cả những suy nghĩ trần tục đang giam giữ nó. Và từ nơi an toàn và giải thoát này anh em sẽ trở lại và giải phóng nó. Vì ai có thể chấp nhận Danh tính thực sự của mình thì thực sự được cứu rỗi. Và sự cứu rỗi của anh ấy là món quà anh ấy trao cho mọi người, để tỏ lòng biết ơn Đấng đã chỉ ra con đường dẫn đến hạnh phúc đã thay đổi toàn bộ cách nhìn của anh ấy về thế giới.
6. Một ý nghĩ thánh như thế này và anh em được tự do: anh em là Con thánh của chính Chúa. Và với ý nghĩ thánh này anh em cũng biết được rằng anh em đã giải thoát thế giới. Anh em không cần sử dụng nó một cách tàn nhẫn, rồi nhận ra nhu cầu man rợ này trong nó. Anh em giải phóng nó khỏi sự giam cầm của anh em. Anh em sẽ không nhìn thấy một hình ảnh tàn khốc của chính mình bước đi trên thế giới trong nỗi kinh hoàng, với thế giới đang quằn quại trong đau đớn vì nỗi sợ hãi của anh em đã đặt dấu ấn của cái chết lên trái tim của nó.
7. Hãy vui mừng vì hôm nay địa ngục bị phá bỏ dễ dàng biết bao. Anh em chỉ cần nói với chính mình:
Ta là Con thánh của chính Chúa. Ta không thể khổ đau, không thể đau đớn; ta không thể chịu mất mát, cũng không thể không làm tất cả những gì sự cứu rỗi đòi hỏi.
Và trong suy nghĩ đó mọi thứ ta nhìn vào hoàn toàn thay đổi.
8. Một phép lạ đã thắp sáng mọi hang động tối tăm và cổ xưa, nơi những nghi thức của cái chết vang vọng từ khởi thủy. Vì thời gian đã không còn nắm giữ thế gian. Con Chúa đã đến trong vinh quang để cứu chuộc những kẻ lạc lối, cứu rỗi những kẻ bơ vơ, và ban cho thế giới món quà tha thứ của anh ấy. Ai có thể thấy thế giới là tối tăm và tội lỗi, khi Con Chúa cuối cùng lại đến để giải thoát cho nó?
9. Anh em, những người tự coi mình là yếu đuối và mỏng manh, với những hy vọng vô ích và những giấc mơ tan vỡ, sinh ra chỉ để chết, khóc lóc và chịu đau đớn, hãy nghe điều này: Mọi quyền năng đều được ban cho anh em trên trái đất và trên Thiên đường. Không có gì mà anh em không thể làm. Anh em chơi trò chơi của tử thần, của bất lực, bị trói buộc một cách đáng thương vào sự tan rã trong một thế giới không hề thương xót anh em. Nhưng khi anh em tỏ lòng thương xót, sự thương xót của nó sẽ chiếu sáng trên anh em.
10. Vậy thì hãy để Con Chúa thức tỉnh khỏi giấc ngủ của mình, và mở đôi mắt thánh của anh ấy, trở lại để ban phước cho thế giới mà mình đã tạo ra. Trong sai lầm, nó đã bắt đầu, nhưng nó sẽ kết thúc trong sự phản chiếu sự thánh khiết của anh ấy. Anh ấy sẽ không còn ngủ để mơ về cái chết nữa. Vậy hãy tham gia cùng ta hôm nay. Vinh quang của anh em là ánh sáng cứu rỗi thế giới. Đừng giữ lại sự cứu rỗi nữa. Hãy nhìn quanh thế giới, và thấy sự khổ đau ở đó. Trái tim của anh em không sẵn sàng để mang lại sự nghỉ ngơi cho những người anh em đang mỏi mệt của mình sao?
11. Họ phải chờ đợi sự giải thoát của chính anh em. Họ vẫn bị xiềng xích cho đến khi anh em được tự do. Họ không thể tìm thấy sự thương xót của thế gian cho đến khi anh em tìm thấy nó trong chính mình. Họ phải chịu đựng nỗi đau cho đến khi anh em từ chối sự nắm giữ của nó đối với anh em. Họ chết cho đến khi anh em chấp nhận sự sống vĩnh cửu của chính mình. Anh em là Con thánh của chính Chúa. Hãy nhớ điều này, và cả thế gian đều được giải thoát. Hãy nhớ điều này, và trái đất và Thiên đường là một.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Danh tính viết Hoa nói ở trên để chỉ sự thật ta là gì, đó là danh tính thực sự hay thật tánh của ta. Đó là Christ mà tất cả chúng ta cùng chia sẻ, Ngã thực sự hay Ngã thánh duy nhất của chúng ta. Chúng ta đều là Christ, một khía cạnh của Christ. Christ là Con Chúa. Chúng ta đều là con Chúa, là một với Chúa và là một với tất cả.
-Đây luôn là câu trả lời cho câu hỏi ‘Ta là ai?” trong từng giây phút hiện tại. Những bài học gần đây nói về làm thế nào ta hướng vào trong và đưa ra quyết định về việc ta là gì, dựa trên sự mong muốn của ta và từ đó chúng ta sẽ thấy thế giới được phản chiếu lại với ta dựa trên sự lưa chọn về danh tính của mình, hoặc là cái ngã hay cái ta ảo tưởng hoặc là con thánh của Chúa.
-Chúng ta giao vai trò cai ngục đối với con thánh của Chúa cho thế giới và cái thân của ta. Chúng ta nói rằng thế giới và cái thân này là nguyên nhân, mà không phải là kết quả của tâm chúng ta. Chúng ta nghĩ rằng thế giới và cái thân có thể tấn công và đe dọa chúng ta. Chúng ta phải nhận ra rằng mọi thứ mà chúng ta thấy bao gồm cái thân chỉ là sự phóng chiếu của tâm. Đó là sự đảo ngược hoàn toàn đối với cách nhìn của thế gian về thực tại và đó là sự thật.