Bài 190: Ta chọn niềm vui của Chúa thay vì nỗi đau.

1. Nỗi đau là một cách nhìn sai lầm. Khi nó được trải nghiệm dưới bất kỳ hình thức nào, nó là bằng chứng của sự tự lừa dối. Nó hoàn toàn không phải là sự thật. Không có hình thức nào của nó mà không biến mất nếu được nhìn đúng. Vì nỗi đau tuyên bố Chúa là tàn ác. Làm thế nào nó có thể là thật dưới bất kỳ hình thức nào? Nó làm chứng cho sự căm ghét của Chúa Cha đối với Con của Người, tội lỗi mà Người thấy ở anh ấy, và mong muốn điên rồ của Người về sự trả thù và cái chết.

2. Những phóng chiếu như vậy có thể được chứng thực không? Chúng có thể là bất cứ điều gì ngoài hoàn toàn sai sự thật không? Nỗi đau chỉ là bằng chứng cho những sai lầm của Con về việc anh ấy nghĩ mình là gì. Đó là giấc mơ về sự trả thù khốc liệt cho một tội ác không thể phạm phải; cho sự tấn công vào những gì hoàn toàn không thể bị tấn công. Đó là cơn ác mộng bị bỏ rơi bởi một Tình yêu Vĩnh cữu, không thể rời bỏ Con mà mình tạo nên từ tình yêu thương.

3. Nỗi đau là dấu hiệu ảo tưởng ngự trị thay cho sự thật. Nó chứng tỏ Chúa bị chối bỏ, bị nhầm lẫn với nỗi sợ hãi, bị coi là điên rồ, và bị xem là kẻ phản bội chính Người. Nếu Chúa là có thật, thì không có nỗi đau. Nếu nỗi đau là có thật, thì không có Chúa. Vì sự trả thù không phải là một phần của tình yêu thương. Và nỗi sợ hãi, phủ nhận tình yêu thương và dùng nỗi đau để chứng minh rằng Chúa đã chết, đã cho thấy rằng cái chết là kẻ chiến thắng sự sống. Thân xác là Con Chúa, hư nát trong cái chết, cũng phải chết như Cha mà anh ấy đã giết.

4. Xin chọn bình yên thay cho sự ngu ngốc đó! Đã đến lúc phải cười vào những ý tưởng điên rồ như vậy. Không cần phải coi chúng như những tội ác man rợ, hay những tội lỗi bí mật gây hậu quả nghiêm trọng. Ai ngoài một kẻ điên mới có thể hình dung chúng là nguyên nhân của bất cứ điều gì? Chứng nhân của chúng, nỗi đau, cũng điên rồ như chúng, và không có gì đáng sợ hơn những ảo tưởng điên rồ mà nó che giấu, và cố gắng chứng minh vẫn phải là sự thật.

5. Chỉ có suy nghĩ của anh em mới khiến anh em đau đớn. Không có gì bên ngoài tâm của anh em có thể làm tổn thương hoặc gây thương tích cho anh em theo bất kỳ cách nào. Không có nguyên nhân nào ngoài anh em có thể chạm tới và mang lại sự áp bức. Không ai ngoài chính anh em ảnh hưởng đến anh em. Không có gì trên thế giới có sức mạnh làm cho anh em ốm đau hay buồn khổ, yếu đuối hoặc mong manh. Nhưng chính anh em là người có sức mạnh thống trị mọi thứ anh em nhìn thấy chỉ bằng cách nhận ra anh em là gì. Khi anh em nhận thấy sự vô hại trong chúng, chúng sẽ chấp nhận ý thánh của anh em như của chúng. Và những gì được coi là đáng sợ bây giờ trở thành nguồn gốc của sự vô tội và thánh khiết.

6. Người anh em thánh của ta, hãy nghĩ về điều này một lúc: Thế giới mà anh em nhìn thấy không gây ra điều gì cả. Nó không có tác động nào cả. Nó chỉ đại diện cho suy nghĩ của anh em. Và nó sẽ thay đổi hoàn toàn khi anh em chọn thay đổi tâm của mình, và chọn niềm vui của Chúa là điều anh em thực sự muốn. Ngã của anh em rạng rỡ trong niềm vui thánh này, không bị thay đổi, không thay đổi và không thể thay đổi, mãi mãi và mãi mãi. Và liệu anh em có muốn từ chối một góc nhỏ trong tâm mình di sản thừa kế của nó, và giữ nó như một bệnh viện dành cho nỗi đau; một nơi bệnh hoạn mà chúng sinh phải đến cuối cùng để chết?

7. Thế giới dường như có thể gây ra cho anh em nỗi đau. Thế nhưng thế giới, vốn không có nguyên nhân, không có sức mạnh để gây ra. Là một kết quả, nó không thể tạo ra kết quả. Như một ảo tưởng, đó là những gì anh em mong muốn. Những mong muốn vu vơ của anh em đại diện cho nỗi đau của nó. Những ham muốn kỳ lạ của anh em mang đến cho nó những giấc mơ xấu xa. Những ý nghĩ về cái chết của anh em bao trùm nó trong nỗi sợ hãi, trong khi trong sự tha thứ nhân từ của anh em, nó sống.

8. Nỗi đau là ý nghĩ về cái ác thành hình và tàn phá tâm thánh của anh em. Nỗi đau là tiền chuộc anh em sẵn lòng trả để không được tự do. Trong nỗi đau, Chúa bị từ chối Con mà Người yêu thương. Trong nỗi đau, sự sợ hãi dường như chiến thắng tình yêu thương, và thời gian thay thế sự vĩnh cữu và Thiên đường. Và thế giới trở thành một nơi tàn nhẫn và cay đắng, nơi nỗi buồn thống trị và những niềm vui nho nhỏ nhường chỗ trước sự tấn công dữ dội của nỗi đau man rợ chực chờ để kết thúc mọi niềm vui trong đau khổ.

9. Hãy hạ vũ khí xuống, và bước vào chốn yên tĩnh mà không phòng thủ, nơi sự bình yên của Thiên đường cuối cùng giữ cho mọi thứ tĩnh lặng. Hãy từ bỏ mọi ý nghĩ về nguy hiểm và sợ hãi. Đừng để sự tấn công nào xâm nhập vào anh em. Hãy đặt thanh gươm phán xét tàn ác mà anh em đang kề vào cổ mình xuống, và hãy gạt bỏ những cuộc tấn công tàn khốc mà anh em tìm cách che giấu sự thánh khiết của mình.

10. Ở đây anh em sẽ hiểu không có nỗi đau. Ở đây niềm vui của Chúa thuộc về anh em. Đây là ngày được ban cho anh em để nhận ra bài học chứa đựng tất cả sức mạnh của sự cứu rỗi. Nó là thế này: Nỗi đau là ảo tưởng; niềm vui là thực tại. Nỗi đau chỉ là giấc ngủ; niềm vui là sự thức tỉnh. Nỗi đau là sự lừa dối; chỉ có niềm vui mới là sự thật.

11. Và vì thế một lần nữa chúng ta đưa ra một lựa chọn duy nhất có thể thực hiện; chúng ta lựa chọn giữa ảo tưởng và sự thật, hoặc nỗi đau và niềm vui, hoặc địa ngục và Thiên đường. Hãy để lòng biết ơn của chúng ta đối với Người thầy tràn ngập trái tim mình, khi chúng ta được tự do lựa chọn niềm vui thay vì nỗi đau; sự thánh khiết của ta thay vì tội lỗi, sự bình an của Chúa thay vì xung đột, và ánh sáng của Thiên đường thay cho bóng tối của thế gian.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ có suy nghĩ của ta mới ảnh hưởng đến ta, mới gây cho ta khổ đau. Không có gì bên ngoài ta có thể làm ta tổn thương. Thế giới không gây ra điều gì cả. Mọi thứ trong trải nghiệm của ta, không có ngoại lệ, chỉ đơn giản phản chiếu nội dung suy nghĩ của ta và những suy nghĩ mà ta đang nghĩ là những suy nghĩ mà ta chọn vì ta muốn chúng. Nó không có ở ngoài kia mà ở trong tâm ta, hãy đưa trở lại cấp độ suy nghĩ và chỉ ở đó Thánh Linh mới chữa lành nhận thức của chúng ta.

-Hãy thay đổi tâm ta và hãy chọn niềm vui của Chúa như là điều ta thực sự muốn thay vì bám vào câu chuyện của ta là nạn nhân của thế giới bên ngoài. Đừng lo sợ ta sẽ là ai nếu không có câu chuyện của ta trở thành nạn nhân, ta là ai nếu không có câu chuyện về nỗi buồn, về bệnh tật, về sự thiếu thốn. Đó thực sự không phải là ta.

Leave a comment