1. Không ai có thể cho trừ khi anh ta có. Thực ra, cho là bằng chứng của việc có. Chúng ta đã nhấn mạnh điều này trước đây. Điều có vẻ làm cho nó khó tin không phải là điều này. Không ai có thể nghi ngờ rằng trước tiên anh em phải sở hữu những gì anh em sẽ cho đi. Chính là giai đoạn hai mà thế giới và nhận thức thực sự khác nhau. Đã có và cho, thì thế gian khẳng định anh em đã mất những gì anh em sở hữu. Sự thật cho rằng cho đi sẽ làm tăng những gì anh em sở hữu.
2. Làm thế nào điều này có thể xảy ra? Vì chắc chắn rằng nếu anh em cho đi một thứ hữu hạn, mắt trần của anh em sẽ không nhận thấy nó là của anh em. Tuy nhiên chúng ta đã học được rằng mọi thứ chỉ đại diện cho những ý nghĩ tạo ra chúng. Và anh em không thiếu bằng chứng cho thấy khi anh em cho đi những ý tưởng, anh em củng cố chúng trong tâm của chính mình. Có lẽ hình thức mà ý nghĩ dường như xuất hiện đã thay đổi khi cho đi. Tuy nhiên, nó phải trở lại với người cho đi. Hình thức của nó cũng không thể ít được chấp nhận hơn. Nó phải nhiều hơn thế.
3. Ý tưởng trước tiên phải thuộc về anh em, trước khi anh em cho chúng. Nếu anh em muốn cứu thế giới, trước tiên anh em chấp nhận sự cứu rỗi cho chính mình. Nhưng anh em sẽ không tin rằng điều này đã được thực hiện cho đến khi anh em nhìn thấy những phép lạ mà nó mang lại cho những người mà anh em nhìn vào. Ở đây ý tưởng của việc cho đi được làm rõ và có ý nghĩa. Bây giờ anh em có thể nhận thấy rằng bằng cách cho đi, kho báu của anh em được tăng lên.
4. Hãy bảo vệ tất cả những thứ anh em quý trọng bằng cách cho chúng đi, và anh em chắc chắn rằng anh em sẽ không bao giờ mất chúng. Những gì anh em nghĩ rằng mình không có qua đó được chứng minh là của anh em. Tuy nhiên đừng coi trọng hình thức của nó. Vì điều này sẽ thay đổi và phát triển không thể nhận ra theo thời gian, dù anh em cố gắng giữ nó an toàn đến mức nào. Không có hình thức nào tồn tại lâu dài. Chính ý nghĩ đằng sau hình thức của mọi thứ mới là điều không thể thay đổi.
5. Hãy vui vẻ cho đi. Anh em chỉ có thể được lợi bằng cách đó. Ý nghĩ vẫn còn và phát triển mạnh mẽ khi nó được củng cố bằng cách cho đi. Ý nghĩ sẽ mở rộng khi chúng được chia sẻ, vì chúng không thể bị mất. Không có người cho và người nhận theo nghĩa mà thế giới quan niệm về họ. Có một người cho mà giữ lại; một người khác cũng sẽ cho. Và cả hai đều được lợi trong sự trao đổi này, vì mỗi người sẽ có ý nghĩ dưới hình thức hữu ích nhất cho mình. Những gì anh ấy dường như mất luôn là thứ anh ấy sẽ ít coi trọng hơn những gì chắc chắn sẽ được trả lại cho anh ấy.
6. Đừng bao giờ quên rằng anh em chỉ cho chính mình. Ai hiểu được ý nghĩa của việc cho đi thì phải cười vào ý tưởng hy sinh. Anh ấy cũng không thể không nhận ra nhiều hình thức mà sự hy sinh có thể xảy ra. Anh ấy cũng cười vào nỗi đau và mất mát, bệnh tật và đau buồn, nghèo khổ, đói khát và cái chết. Anh ấy nhận ra sự hy sinh vẫn là ý tưởng duy nhất đứng đằng sau tất cả chúng, và trong tiếng cười nhẹ nhàng của anh ấy, chúng đã được chữa lành.
7. Ảo tưởng được nhận ra phải biến mất. Không chấp nhận khổ đau, và anh em loại bỏ ý nghĩ về khổ đau. Phước lành của anh em dành cho tất cả những ai khổ đau, khi anh em chọn nhìn thấy mọi khổ đau như chính nó. Ý nghĩ về sự hy sinh làm nảy sinh mọi hình thức mà sự khổ đau dường như có. Và sự hy sinh là một ý tưởng điên rồ đến mức sự lành mạnh loại bỏ nó ngay lập tức.
8. Đừng bao giờ tin rằng anh em có thể hy sinh. Không có chỗ cho sự hy sinh trong những gì có giá trị. Nếu ý nghĩ này xảy ra, chính sự hiện diện của nó chứng tỏ rằng sai lầm đã phát sinh và phải được sửa chữa. Phước lành của anh em sẽ sửa chữa nó. Được ban trước tiên cho anh em, bây giờ phước lành cũng là của anh em để cho đi. Không có hình thức hy sinh và khổ đau nào có thể tồn tại lâu dài trước mặt người đã tha thứ và ban phước cho chính mình.
9. Những bông hoa huệ mà người anh em tặng cho anh em được đặt trên bàn thờ của anh em, với những bông hoa mà anh em tặng cho anh ấy bên cạnh chúng. Ai có thể sợ hãi khi nhìn vào sự thánh khiết đáng yêu như vậy? Ảo tưởng lớn lao về nỗi sợ Chúa biến mất trước sự thuần khiết mà anh em sẽ nhìn thấy ở đây. Đừng sợ nhìn. Phước lành mà anh em sẽ nhìn thấy sẽ lấy đi mọi suy nghĩ về hình thức, và thay vào đó để lại món quà hoàn hảo mãi mãi ở đó, mãi mãi gia tăng, mãi mãi là của anh em, mãi mãi được cho đi.
10. Bây giờ chúng ta là một trong suy nghĩ, vì nỗi sợ hãi đã biến mất. Và ở đây, trước bàn thờ của một Chúa, một Cha, một Đấng tạo dựng và một Ý nghĩ, chúng ta đứng cùng nhau như Con một của Chúa. Không tách biệt khỏi Người là Nguồn của chúng ta; không xa cách một người anh em là một phần của Ngã duy nhất của chúng ta mà sự vô tội của Nó đã kết hợp tất cả chúng ta thành một, chúng ta đứng trong phước lành, và cho như chúng ta nhận. Danh Chúa ở trên môi chúng ta. Và khi chúng ta nhìn vào bên trong, chúng ta thấy sự thanh khiết của Thiên đường tỏa sáng trong sự phản chiếu của chúng ta về Tình yêu thương của Cha chúng ta.
11. Bây giờ chúng ta được ban phước, và bây giờ chúng ta ban phước cho thế giới. Những gì chúng ta đã nhìn thấy chúng ta sẽ mở rộng, vì chúng ta sẽ thấy nó ở khắp mọi nơi. Chúng ta sẽ thấy nó tỏa sáng với ân sủng của Chúa trong mọi người. Chúng ta không muốn nó bị giữ lại khỏi bất cứ điều gì chúng ta nhìn vào. Và để đảm bảo cái thấy thánh này là của chúng ta, chúng ta ban tặng nó cho mọi thứ mà chúng ta nhìn thấy. Vì nơi nào chúng ta nhìn thấy nó, nó sẽ được trả lại cho chúng ta dưới dạng những bông hoa huệ mà chúng ta có thể đặt trên bàn thờ của chúng ta, biến nó thành ngôi nhà cho chính sự Vô tội [Christ], Đấng ở trong chúng ta và ban cho chúng ta sự Thánh Khiết của Ngài như của chúng ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúng ta bị ám ảnh bởi hình tướng đến mức chúng ta tin rằng nếu ta cho đi một thứ gì đó thì ta bị mất và người nhận thứ đó sẽ được. Thông qua cái tôi tất cả đều là lợi ích của riêng ta, đạt được bằng sự tổn hại của người khác bởi vì chúng ta khác nhau và tôi muốn được lợi hơn là bị thiệt hại.
-Ta càng muốn lấy nhiều hơn để phục vụ một cái tôi không tồn tại và điều đó làm tăng thêm cảm giác tội lỗi trong tâm ta, đó là điều đang cố gắng tự ngăn cản mình với anh em khác là một với ta. Vì vậy ta thực sự đang tự chia cắt mình với niềm tin rằng chúng ta tách rời nhau và một phần có thể đạt được, một phần khác có thể mất đi và tất cả cảm giác tội lỗi đó đều ở trong tâm ta. Và chính cảm giác tội lỗi qua năm tháng đã giết chết và hủy hoại cái thân và nó giữ ta trong vòng tròn tái sinh. nó giữ ta trong bóng tối vì không có sự sống ở đó.
-Điều thực sự quan trọng là sự thật chỉ có một cái toàn thể. Thực tại đó là một tổng thể, một thứ thông lưu liền mạch trong đó tất cả chúng ta đều là một phần mà không có sự kết thúc hay bắt đầu. Và vì vậy chúng ta đã lấy đi từ những gì là toàn thể và chúng ta đã phân mảnh nó thành những phần riêng biệt và sau đó mỗi phần trở thành vật chất, đều có hình tướng.
-Vì vậy bây giờ mọi thứ đều dày đặc, là vật chất, nó tuân theo quy luật của cái tôi. Và bây giờ chúng ta có ý niệm về nhiều, ít, có hoặc không và đây là nơi các lợi ích xung đột và bằng chứng về sự tách biệt phát huy tác dụng . Đó là điều cái tôi đang cố gắng làm nhưng thực ra bài học nói rằng không có gì là thật trừ khi nó có thể được chia sẻ, rằng khi chúng ta chia sẻ, nó thực sự tăng lên.