1. Nói những lời này không là gì cả. Nhưng có ý nói những lời này là tất cả. Nếu anh em có thể có ý nói chúng dù chỉ trong một khoảnh khắc, sẽ không còn nỗi buồn nào có thể xảy ra với anh em dưới bất kỳ hình thức nào; ở bất kỳ nơi nào hoặc thời gian nào. Thiên đường sẽ trở lại hoàn toàn trong nhận thức đầy đủ, ký ức về Chúa được khôi phục hoàn toàn, sự phục sinh của mọi tạo phẩm được công nhận đầy đủ.
2. Không ai có thể có ý nói những lời này mà không được chữa lành. Anh ta không thể đùa giỡn với những giấc mơ, cũng không nghĩ rằng chính mình là một giấc mơ. Anh ta không thể tạo ra địa ngục và nghĩ rằng nó có thật. Anh ấy muốn sự bình an của Chúa, và nó được ban cho anh ấy. Vì đó là tất cả những gì anh ấy muốn, và đó là tất cả những gì anh ấy sẽ nhận được. Nhiều người đã nói những lời này. Nhưng rất ít người thực sự có ý đó. Anh em chỉ cần nhìn vào thế giới xung quanh mình để chắc chắn rằng họ rất ít như thế nào. Thế giới sẽ hoàn toàn thay đổi, nếu bất kỳ hai người nào đồng ý rằng những lời này thể hiện điều duy nhất mà họ muốn.
3. Hai cái tâm có chung một ý định trở nên mạnh mẽ đến mức những gì họ muốn trở thành Ý muốn của Chúa. Vì tâm chỉ có thể kết hợp trong sự thật. Trong giấc mơ, chẳng có hai người nào có thể chia sẻ cùng một ý định. Với mỗi người, anh hùng trong giấc mơ [cái thân] là khác nhau; kết quả mong muốn không giống nhau cho cả hai. Kẻ thua và người được chỉ đơn thuần là thay đổi trong mô hình thay đổi, như tỷ lệ giữa được và mất và giữa mất với được có một khía cạnh khác hoặc một hình thức khác.
4. Tuy nhiên chỉ có sự thỏa hiệp mà giấc mơ có thể mang lại. Đôi khi nó mang hình thức của sự hợp nhất, nhưng chỉ là hình thức. Ý nghĩa phải thoát khỏi giấc mơ, vì thỏa hiệp là mục tiêu của giấc mơ. Tâm không thể hợp nhất trong giấc mơ. Chúng chỉ mặc cả. Và sự mặc cả nào có thể mang lại cho chúng sự bình an của Chúa? Ảo tưởng đến để thay thế Người. Và những gì Người có ý nói đã bị mất với những tâm đang ngủ quên có ý định thỏa hiệp, mỗi người được lợi cho mình và thiệt hại cho người khác.
5. Có ý nói anh em muốn sự bình an của Chúa nghĩa là từ bỏ mọi giấc mơ. Vì không ai có ý nói những lời này mà lại muốn ảo tưởng, và do đó tìm kiếm những phương tiện mang lại ảo tưởng. Anh ấy đã nhìn vào chúng, và thấy chúng thiếu sót. Bây giờ anh ấy tìm cách vượt ra ngoài chúng, nhận ra rằng một giấc mơ nữa sẽ không mang lại điều gì hơn tất cả những giấc mơ khác. Những giấc mơ đối với anh ấy là một. Và anh ấy học được rằng sự khác biệt duy nhất của chúng là về hình thức, vì một giấc mơ sẽ đem đến sự tuyệt vọng và đau khổ giống như những giấc mơ còn lại.
6. Tâm mà có ý nói tất cả những gì nó muốn là sự bình an phải kết hợp với những tâm khác, vì đó là cách đạt được sự bình an. Và khi mong muốn bình an là chân thành, phương tiện để tìm thấy nó được ban cho, trong một hình thức mà mỗi tâm tìm kiếm nó một cách trung thực có thể hiểu được. Dù bài học diễn ra dưới hình thức nào đều được lên kế hoạch cho anh ấy theo cách mà anh ấy không thể nhầm lẫn, nếu lời cầu xin của anh ấy là chân thành. Nhưng nếu anh ấy cầu xin không chân thành, không có hình thức nào trong đó bài học sẽ được chấp nhận và thực sự được học.
7. Hôm nay chúng ta hãy dành sự thực tập của mình để nhận ra rằng chúng ta thực sự có ý nói những lời chúng ta nói ra. Chúng ta muốn sự bình an của Chúa. Đây không phải là mong muốn vu vơ. Những lời này không yêu cầu một giấc mơ khác được ban cho chúng ta. Chúng không yêu cầu sự thỏa hiệp, cũng không cố gắng đưa ra một mặc cả khác với hy vọng rằng vẫn có thể có một giấc mơ có thể thành công trong khi tất cả những giấc mơ khác đã thất bại. Có ý nói những lời này có nghĩa là thừa nhận rằng ảo tưởng là vô ích, yêu cầu sự vĩnh cửu thay cho những giấc mơ biến đổi dường như thay đổi trong những gì chúng mang lại, nhưng lại là một trong hư vô.
8. Hôm nay hãy dành thời gian thực tập của anh em cho việc tìm kiếm cẩn thận trong tâm của mình, để tìm ra những giấc mơ mà anh em vẫn ấp ủ. Anh em cầu xin điều gì trong trái tim mình? Hãy quên những lời anh em sử dụng để cầu xin. Chỉ xem xét những gì anh em tin sẽ an ủi anh em, và mang lại cho anh em hạnh phúc. Nhưng anh em đừng nản lòng bởi những ảo tưởng kéo dài, vì hình thức của chúng bây giờ không phải là điều quan trọng. Đừng để một số giấc mơ được chấp nhận hơn, dành sự xấu hổ và bí mật cho những giấc mơ khác. Chúng là một. Và vì là một, một câu hỏi nên được đặt ra cho tất cả chúng:
Đây có phải là điều ta muốn có, thay vì Thiên đường và sự bình an của Chúa không?
9. Đây là lựa chọn của anh em. Đừng bị lừa dối rằng đó là điều gì khác. Không thể thỏa hiệp trong điều này. Anh em chọn sự bình an của Chúa, hoặc anh em đã cầu xin những giấc mơ. Và giấc mơ sẽ đến như anh em đã yêu cầu. Tuy nhiên sự bình an của Chúa sẽ đến chắc chắn như vậy, và ở lại với anh em mãi mãi. Nó sẽ không biến mất sau mỗi khúc quanh và ngã rẽ của con đường, để xuất hiện trở lại, không được nhận ra, dưới những hình thức dịch chuyển và thay đổi theo mỗi bước anh em đi.
10. Anh em muốn sự bình an của Chúa. Và tất cả những người dường như tìm kiếm những giấc mơ cũng vậy. Cho họ cũng như cho chính mình, anh em chỉ cầu xin điều này khi anh em đưa ra yêu cầu này với sự chân thành sâu sắc. Vì như vậy anh em đạt được điều họ thực sự muốn, và kết hợp ý định của chính anh em với điều họ tìm kiếm trên tất cả mọi thứ, có thể họ không biết, nhưng anh em chắc chắn. Đôi khi anh em yếu đuối, không chắc chắn về mục đích của mình, và không chắc chắn anh em muốn gì, tìm kiếm nó ơ đâu, và hướng về đâu để tìm sự giúp đỡ trong nổ lực này. Sự giúp đỡ đã được ban cho anh em. Và anh em không muốn tận dụng nó bằng cách chia sẻ nó sao?
11. Không ai thực sự tìm kiếm sự bình an của Chúa mà không tìm được nó. Vì anh ấy chỉ cầu xin anh ấy không còn lừa dối chính mình bằng cách từ chối cho mình điều Chúa muốn. Ai có thể vẫn không thỏa mãn khi cầu xin những gì mình đã có? Ai có thể không được trả lời, người yêu cầu một câu trả lời là của mình để cho đi? Sự bình an của Chúa là của anh em.
12. Vì anh em, sự bình an đã được tạo ra, được Đấng tạo dựng ra nó ban cho anh em và được thiết lập như một món quà vĩnh cửu của chính Người. Làm thế nào anh em có thể thất bại khi anh em chỉ cầu xin những gì Người muốn cho anh em? Và làm thế nào yêu cầu của anh em có thể chỉ giới hạn cho một mình anh em? Không có món quà nào của Chúa có thể không được chia sẻ. Chính thuộc tính này khiến những món quà của Chúa khác biệt với mọi giấc mơ dường như từng thay thế cho sự thật.
13. Không ai có thể mất mát và mọi người đều phải đạt được bất cứ khi nào bất kỳ món quà nào của Chúa được bất kỳ ai yêu cầu và nhận được. Chúa ban cho chỉ để hợp nhất. Lấy đi là vô nghĩa đối với Người. Và khi nó cũng vô nghĩa đối với anh em, anh em có thể chắc chắn anh em chia sẻ một Ý muốn với Người, và Người với anh em. Và anh em cũng sẽ biết anh em chia sẻ môt Ý muốn với tất cả anh em của mình, mà ý định của họ là của anh em.
14. Đây là mục đích duy nhất mà chúng ta tìm kiếm ngày hôm nay, hợp nhất những mong muốn của chúng ta với nhu cầu của mọi trái tim, tiếng gọi của mọi tâm, niềm hy vọng vượt lên trên sự tuyệt vọng, tình yêu thương mà sự tấn công muốn che dấu, tình anh em mà sự hận thù đã tìm cách cắt đứt, nhưng vẫn tồn tại như Chúa đã tạo nên nó. Với Đấng Trợ Giúp như thế này bên cạnh chúng ta, chúng ta có thể nào thất bại ngày hôm nay khi chúng ta cầu xin sự bình an của Chúa được ban cho chúng ta không?
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Trong phần hướng dẫn thực tập ở đoạn 8, “đừng thất vọng bởi những ảo tưởng kéo dài” ý muốn nói những giấc mơ (những điều trên thế gian mà chúng ta nghĩ sẽ đem lại hạnh phúc cho ta) mà chúng ta cảm thấy còn lưu lại trong tâm lâu hơn là ta mong muốn và bị thất vọng bởi điều này. Ở đây chỉ muốn nói chúng ta cần phải đối xử mọi giấc mơ như nhau hơn là xem một số giấc mơ có thể chấp nhận được, những số khác thì đáng hổ thẹn.
-Sự bình an của Chúa là sự bình an không đổi. Nó giống như cảm nhận được sự vô tội không thể hư hoại của chúng ta, trong sự bình yên đó, sự bình yên bất biến đó là một cảm giác thực sự vô hại. Đó là việc biết rằng chúng ta miễn nhiễm với mọi thứ không phải của Chúa, nói cách khác, chúng ta hoàn toàn tuân theo luật của Chúa, chúng ta không tuân theo luật của cái tôi. Nhưng đó không phải là cái biết trí năng, đó là cảm giác và trong trạng thái cảm giác đó, chúng ta đã hòa nhập tâm mình với Thánh Linh. Vì vậy có được cảm giác an toàn và an ổn vô hạn, và sự dồi dào nữa bởi vì chúng ta tuân theo luật của Chúa.
-Có sự khác biệt giữa sự bình yên như chúng ta đã được dạy ở đây trên thế giới và sự bình yên của Chúa bởi vì chúng là hai thứ rất khác nhau. Luôn có một mục tiêu khó nắm bắt nào đó mà cái tôi treo lủng lẳng trước mặt chúng ta và nó nói rằng khi ta đạt được điều này thì ta sẽ có được bình yên và hạnh phúc. Sự bình an đó của cái tôi phụ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài, đó có thể là con người, hay tình trạng sức khỏe của cái thân hay vấn đề tài chính, hôn nhân, vì vậy nó thay đổi, có thể bị lấy mất. Nhưng có một sự bình an sẽ không bao giờ thất bại và không thể rời bỏ chúng ta và điều đó được tìm thấy trong mối quan hệ của ta với Chúa.