1. Anh em sống bằng biểu tượng. Anh em đã đặt tên cho tất cả mọi thứ anh em nhìn thấy. Mỗi người trở thành một thực thể riêng biệt, được xác định bằng tên riêng của nó. Bằng cách này anh em đã tạo ra nó khỏi sự thống nhất. Bằng cách này anh em chỉ định những thuộc tính đặc biệt của nó, và phân biệt nó với những thứ khác bằng cách nhấn mạnh không gian xung quanh nó. Không gian này anh em đặt giữa tất cả những thứ mà anh em đặt cho một cái tên khác nhau; tất cả xảy ra theo địa điểm và thời gian; mọi cái thân được chào đón bằng một cái tên.
2. Không gian này mà anh em thấy như tách biệt mọi thứ với nhau là phương tiện để đạt được nhận thức về thế giới. Anh em thấy một thứ gì đó nơi không có gì, và cũng không thấy gì ở nơi có sự thống nhất; một không gian giữa mọi thứ, giữa mọi thứ với anh em. Do đó, anh em nghĩ rằng anh em đã mang lại sự sống trong sự tách biệt. Bằng sự chia cắt này anh em nghĩ rằng anh em được thiết lập như một thể thống nhất hoạt động với một ý muốn độc lập.
3. Những cái tên này là gì mà qua đó thế giới trở thành một chuỗi các sự kiện rời rạc, những thứ không thống nhất, những cái thân tách biệt và giữ những mảnh tâm như những nhận thức riêng biệt. Anh em đã đặt những cái tên này cho chúng, thiết lập sự nhận thức như anh em mong muốn. Những thứ không tên được đặt cho những cái tên, và như vậy thực tại cũng được trao cho chúng. Vì những gì được đặt tên thì được gán cho ý nghĩa và sau đó sẽ được coi là có ý nghĩa; một nguyên nhân của những kết quả thực sự, với những hậu quả vốn có trong chính nó.
4. Đây là cách thực tại được tạo ra bởi cái nhìn một phần, có mục đích chống lại sự thật đã được ban cho. Kẻ thù của nó là sự toàn thể. Nó hình dung ra những điều nhỏ nhặt và nhìn vào chúng. Và việc thiếu không gian, một cảm giác hợp nhất hoặc nhãn quan nhìn khác biệt, trở thành những mối đe dọa mà nó phải vượt qua, xung đột và phủ nhận.
5. Tuy nhiên, nhãn quan khác này vẫn là một hướng tự nhiên để tâm định hướng nhận thức của nó. Thật khó để dạy cho tâm hàng ngàn cái tên xa lạ, và hàng ngàn cái tên khác nữa. Tuy nhiên, anh em tin rằng đây chính là ý nghĩa của việc học; mục tiêu thiết yếu duy nhất của nó qua đó đạt được sự giao tiếp, và các khái niệm có thể được chia sẻ một cách có ý nghĩa.
6. Đây là toàn bộ tài sản mà thế giới ban tặng. Và tất cả những ai học cách nghĩ rằng nó là như vậy đều chấp nhận những dấu hiệu và biểu tượng khẳng định thế giới là có thật. Họ đứng về phía điều này. Họ không còn nghi ngờ gì nữa rằng những gì được đặt tên đều có ở đó. Nó có thể thấy được, cũng như dự đoán. Những gì phủ nhận nó là sự thật chỉ là ảo tưởng, vì nó là thực tại cuối cùng. Đặt câu hỏi về nó là điên rồ; chấp nhận sự có mặt của nó là bằng chứng của sự lành mạnh.
7. Đó là lời dạy của thế gian. Đó là một giai đoạn học tập mà ai đến đều phải trải qua. Nhưng càng sớm nhận ra nó dưa trên cái gì, những tiền đề của nó đáng nghi ngờ đến mức nào, kết quả của nó đáng ngờ ra sao, thì anh ấy càng sớm đặt câu hỏi về những tác động của nó. Việc học mà dừng lại với những gì thế giới muốn dạy thì dừng lại trước khi có ý nghĩa. Ở đúng vị trí của nó, nó chỉ phục vụ như điểm khởi đầu mà từ đó một kiểu học tập khác có thể bắt đầu, một nhận thức mới có thể đạt được, và tất cả những cái tên tùy tiện mà thế giới ban tặng có thể bị rút lại khi chúng dấy lên sự nghi ngờ.
8. Đừng nghĩ rằng anh em tạo ra thế giới. Ảo tưởng, đúng vậy! Nhưng những gì là sự thật trên trái đất và trên Thiên đường thì vượt ra ngoài việc đặt tên của anh em. Khi anh em kêu gọi một người anh em, anh em đang kêu gọi chính cái thân của anh ấy. Danh tính thực sự của anh ấy bị che giấu khỏi anh em bởi những gì anh em tin rằng anh ấy thực sự là. Cái thân của anh ấy đáp lại những gì anh em gọi anh ấy, vì tâm của anh ấy đồng ý lấy cái tên mà anh em đặt cho anh ấy. Và do đó, sự thống nhất của anh ấy bị phủ nhận hai lần, vì anh em nhận thấy anh ấy tách biệt với anh em, và anh ấy chấp nhận cái tên riêng biệt này là của mình.
9. Sẽ thực sự kỳ lạ nếu anh em được yêu cầu vượt qua mọi biểu tượng của thế giới, quên chúng mãi mãi; nhưng vẫn được yêu cầu đảm nhận chức năng giảng dạy. Anh em cần sử dụng những biểu tượng của thế giới một thời gian. Nhưng anh em cũng đừng bị chúng lừa dối. Chúng hoàn toàn không đại diện cho bất kỳ điều gì, và trong sự thực tập của anh em, chính ý nghĩ này sẽ giải phóng anh em khỏi chúng. Chúng chỉ trở thành phương tiện để anh em có thể giao tiếp theo những cách mà thế giới có thể hiểu, nhưng anh em nhận ra đó không phải là sự thống nhất nơi có thể tìm thấy sự giao tiếp thực sự.
10. Do đó, điều anh em cần là những khoảng thời gian mỗi ngày trong đó việc học hỏi về thế giới trở thành một giai đoạn chuyển tiếp; một nhà tù mà từ đó anh em bước vào ánh sáng và quên đi bóng tối. Ở đây anh em hiểu được Lời, Danh mà Chúa đã ban cho anh em; Danh tính duy nhất mà mọi thứ chia sẻ; sự thừa nhận duy nhất về điều gì là đúng. Và sau đó bước trở lại bóng tối, không phải vì anh em nghĩ nó có thật, mà chỉ để tuyên bố tính hư ảo của nó theo những thuật ngữ vẫn có ý nghĩa trong thế giới mà bóng tối thống trị.
11. Hãy sử dụng tất cả những cái tên và biểu tượng nhỏ bé để mô tả thế giới của bóng tối. Tuy nhiên, không chấp nhận chúng là thực tại của anh em. Thánh Linh sử dụng tất cả chúng, nhưng Ngài không quên tạo phẩm có môt Tên, một ý nghĩa, và một Nguồn duy nhất hợp nhất tất cả mọi thứ bên trong chính Nó. Hãy sử dụng tất cả cái tên mà thế giới đặt cho chúng chỉ vì sự thuận tiện, tuy nhiên đừng quên rằng chúng chia sẻ Danh Chúa cùng với anh em.
12. Chúa không có tên. Tuy nhiên, Danh Người trở thành bài học cuối cùng rằng tất cả mọi thứ là một, và ở bài học này, tất cả việc học đều kết thúc. Tất cả cái tên được thống nhất; tất cả không gian đều tràn ngập sự phản chiếu của sự thật. Mọi khoảng cách đều được khép lại, và sự tách biệt được chữa lành. Danh Chúa là di sản Người ban cho những ai đã chọn lời dạy của thế giới để thay thế Thiên đường. Trong sự thực tập của mình, mục đích của chúng ta là để cho tâm của chúng ta chấp nhận những gì Chúa đã ban cho như là câu trả lời cho di sản đáng thương mà anh em đã tạo ra như một sự tôn vinh xứng đáng cho Con mà Người yêu thương.
13. Không ai có thể thất bại khi tìm kiếm ý nghĩa của Danh Chúa. Trải nghiệm phải đến để bổ sung cho Lời. Nhưng trước hết, anh em phải chấp nhận Tên cho toàn bộ thực tại, và nhận ra nhiều cái tên mà anh em đã đặt cho các khía cạnh của nó đã bóp méo những gì anh em nhìn thấy, nhưng không hề can thiệp vào sự thật. Một Tên mà chúng ta mang vào sự thực tập của mình. Một Tên mà chúng ta sử dụng để thống nhất cái nhìn của chúng ta.
14. Và mặc dù chúng ta sử dụng một tên khác nhau cho mỗi nhận thức về một khía cạnh của Con Chúa, chúng ta hiểu rằng chúng chỉ có một Tên duy nhất mà Người đã ban cho chúng. Chính là Tên này mà chúng ta sử dụng trong sự thực tập. Và thông qua việc sử dụng Nó, mọi sự tách biệt ngu ngốc khiến chúng ta mù quáng đều biến mất. Và chúng ta được ban cho sức mạnh để nhìn vượt ra ngoài chúng. Bây giờ cái nhìn của chúng ta được ban những phước lành mà chúng ta có thể cho đi như chúng ta nhận được.
15. Thưa Cha, Danh của chúng con là Danh của Người. Trong Danh đó, chúng con hợp nhất với mọi loài sống, và Người là Đấng tạo dựng duy nhất của chúng. Những gì chúng con đã tạo ra và gọi bằng nhiều cái tên khác nhau chỉ là một cái bóng mà chúng con đã cố gắng phủ lên thưc tại của chính Người. Và chúng con vui mừng và biết ơn vì chúng con đã sai. Tất cả mọi sai lầm của chúng con, chúng con giao cho Người, để chúng con có thể được giải thoát khỏi mọi hậu quả mà những lỗi lầm của chúng con dường như đã gây ra. Và chúng con chấp nhận sự thật mà Người ban cho, thay cho từng sai lầm trong số chúng. Danh Người là sự cứu rỗi và giải thoát chúng con khỏi những gì chúng con đã tạo ra. Danh Người hợp nhất chúng con trong sự đồng nhất là di sản và sự bình an của chúng con. Amen.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Qua nhiều thiên niên kỹ, chúng ta đã dạy mình về sự tách biệt. Chúng ta đã học quá nhiều sự tách biệt. Chúng ta học sự tách biệt thông qua sự riêng biệt và đặc biệt. Chúng ta tạo ra sự riêng biệt từ cái thống nhất. Chúng ta quên mất ta đến từ Chúa, Người là một và ta là một với Người và với tất cả. Thế giới này phát sinh từ ý tưởng về sự tách biệt. Sự thật hoàn toàn ngược lại, thực tại là sự toàn vẹn và hợp nhất.
-Chúng ta đặt tên cho những thứ chúng ta tạo ra và cho nó thực tại, chúng ta đã cho nó niềm tin, chúng ta đã cho nó ý nghĩa, chúng ta muốn nó. Chúng ta đã biến nó thành một nguyên nhân ngoài chúng ta. vì vậy chúng ta đã đảo ngược kết quả và nguyên nhân bằng cách làm điều đó.
-Chúng ta đã trao cho cái thân quyền tự chủ, và chúng ta đã lầm tưởng rằng cái thân là một nguyên nhân tách biệt khỏi chúng ta. Nói cách khác là nó có thể gây ra cho chúng ta chứ không phải ngược lại. Chúng ta đã quên rằng chúng ta là nguyên nhân, không có gì bên ngoài chúng ta bao gồm cả cái thân có thể gây ra cho chúng ta bất cứ điều gì. cũng vậy nỗi đau, mất mát, sự khan hiếm, xung đột, bệnh tật và cái chết.
-Hãy sử dụng mọi cái tên và biểu tượng nhỏ bé của thế giới nhưng không chấp nhận chúng là thực tại của mình. Đây là một lời nhắc nhở để nói rằng cho dù mọi thứ có vẻ tàn khốc đến mức nào trong giấc mơ xung đột, v.v., mọi biểu tượng mà cái tôi nhìn thấy đều có thể và cuối cùng sẽ được Thánh Linh diễn giải lại một cách thần thánh. Không có một biểu tượng nào cái tôi đã phóng chiếu mà không thể được thánh linh đặt lại mục đích cho nó một cách thiêng liêng, điều này mang lại cho chúng ta cảm giác nhẹ nhõm vô cùng.
-Ta chỉ muốn điều kỳ diệu ở đây. vì vậy bất cứ điều gì ta đang nhìn, ta đều biết rằng đằng sau những gì ta đang thấy là tạo phẩm của Chúa, là tình yêu thương và sự biểu hiện của nó. Có một cái gì đó để chiêm ngưỡng, nó thật đẹp đẽ và thánh thiện, và đó là điều chúng ta mong muốn, và vì vậy hãy duy trì sự hiện diện đó.
-Hãy ở lại đó bất chấp sự gián đoạn hoặc phản ứng cảm xúc mà chúng ta có thể có đối với bất cứ điều gì xuất hiện, ở lại đó và cầu xin nhãn quan của Christ để nhìn xa hơn hiện tướng trong khoảnh khắc đó và để cho Thánh Linh tiết lộ những gì đang xảy ra đằng sau điều này, những gì là sự thật.