Bài 183: Ta kêu cầu Danh Chúa và danh của chính mình.

1. Danh Chúa là thánh, nhưng không thánh hơn danh của anh em. Kêu cầu Danh Chúa chỉ là kêu cầu danh của chính mình. Một người cha đặt tên mình cho con và do đó đồng nhất đứa con với mình. Các anh em của anh ấy chia sẻ tên của anh ấy, và vì vậy họ hợp nhất trong một mối liên kết mà họ hướng về để nhận ra mình là gì. Danh Cha của anh em nhắc nhở anh em là ai, ngay cả trong một thế giới không biết; mặc dù anh em không nhớ đến điều đó.

2. Không thể nghe thấy Danh Chúa mà không có đáp lại, cũng không thể nói ra mà không có tiếng vọng trong tâm kêu gọi anh em nhớ lại. Hãy nói Danh của Người, và anh em mời gọi các thiên thần vây quanh mặt đất nơi anh em đang đứng, và hát cho anh em nghe khi họ dang rộng đôi cánh để giữ cho anh em được an toàn và che chở cho anh em khỏi mọi suy nghĩ của thế gian có thể xâm phạm đến sự thánh khiết của anh em.

3. Lặp lại Danh Chúa và cả thế giới đáp lại bằng cách buông xuống ảo tưởng. Mọi giấc mơ mà thế giới yêu quý đột nhiên biến mất, và nơi tưởng chừng như nó đã đứng, anh em tìm thấy một vì sao; một phép lạ của ân sủng. Người bệnh đứng dậy, được chữa lành khỏi những suy nghĩ bệnh hoạn của họ. Người mù có thể nhìn thấy; người điếc có thể nghe thấy. Người đau buồn rũ bỏ sự than khóc của họ và những giọt nước mắt đau đớn được lau khô khi tiếng cười hạnh phúc vang lên để ban phước lành cho thế giới.

4. Lặp lại Danh Chúa và những cái tên nhỏ bé đã mất đi ý nghĩa của chúng. Không có cám dỗ nào mà không trở thành một thứ vô danh và không được mong muốn trước Danh Chúa. Lặp lại Danh Người, và xem anh em sẽ dễ dàng quên tên đi của tất cả các vị thần mà anh em coi trọng như thế nào. Chúng mất đi danh hiệu của vị thần mà anh em đã đặt cho chúng. Chúng trở nên vô danh và vô giá trị với anh em, mặc dù trước khi anh em để Danh Chúa thay thế những cái tên nhỏ bé của chúng, anh em đã đứng trước chúng một cách tôn kính, gọi chúng là thần.

5. Lặp lại Danh Chúa, và anh em kêu gọi Ngã của mình, Đấng có Danh là của Người. Lặp lại Danh Chúa, và tất cả những điều nhỏ bé, vô danh trên trái đất được nhìn một cách đúng đắn. Những ai kêu cầu Danh Chúa không thể nhầm lẫn cái vô danh với Danh, tội lỗi với ân sủng, hoặc thân xác với Con thánh của Chúa. Và nếu anh em cùng ngồi với một người anh em trong im lặng, và lặp lại Danh Chúa cùng với anh ấy trong tâm tĩnh lặng của mình, anh em đã thiết lập ở đó một bàn thờ hướng tới chính Chúa và Con của Người.

6. Thực tập chỉ điều này ngày hôm nay; lặp đi lặp lại Danh Chúa một cách chậm rãi. Hãy quên đi mọi cái tên ngoài Danh của Người. Không nghe thấy bất cứ điều gì khác. Hãy để mọi suy nghĩ của anh em tập trung vào điều này. Không có lời nào khác chúng ta sử dụng ngoại trừ lúc bắt đầu, khi chúng ta nói ý tưởng của ngày hôm nay chỉ một lần. Và sau đó, Danh Chúa trở thành suy nghĩ duy nhất của chúng ta, lời nói duy nhất của chúng ta, điều duy nhất chiếm giữ tâm của chúng ta, ước muốn duy nhất chúng ta có, âm thanh duy nhất có bất kỳ ý nghĩa nào, và Tên duy nhất của mọi thứ chúng ta mong muốn nhìn thấy; của mọi thứ chúng ta muốn là của mình.

7. Như vậy, chúng ta đưa ra một lời mời không bao giờ có thể bị từ chối. Và Chúa sẽ đến, và chính Người sẽ trả lời. Đừng nghĩ rằng Người nghe những lời cầu nguyện nhỏ bé của những người kêu cầu Người bằng những cái tên của những thần tượng được thế giới yêu quý. Chúng không thể đến được Người như vậy. Người không thể nghe thấy những yêu cầu rằng Người không phải là chính Người, hoặc Con của Người nhận một cái tên khác ngoài tên của Người.

8. Lặp lại Danh Chúa, và anh em thừa nhận Người là Đấng tạo dựng duy nhất của thực tại. Và anh em cũng thừa nhận rằng Con của Người là một phần của Người, tạo dựng trong Danh Người. Hãy ngồi yên lặng, và để Danh Người trở thành ý tưởng bao trùm tất cả, nắm giữ tâm của anh em hoàn toàn. Hãy để mọi suy nghĩ tĩnh lặng ngoại trừ suy nghĩ này. Và với tất cả những suy nghĩ khác hãy đáp lại bằng suy nghĩ này, và thấy Danh Chúa thay thế hàng ngàn cái tên nhỏ bé mà anh em đã đặt cho những suy nghĩ của mình, mà không nhận ra rằng chỉ có một Danh cho tất cả những gì hiện hữu, và tất cả những gì sẽ hiện hữu.

9. Hôm nay anh em có thể đạt được trạng thái trong đó anh em sẽ trải nghiệm được món quà của ân sủng. Anh em có thể thoát khỏi mọi ràng buộc của thế giới, và mang lại cho thế giới sự giải thoát giống như anh em đã tìm thấy. Anh em có thể nhớ những gì thế giới đã quên, và mang lại cho nó sự hồi tưởng của chính mình. Hôm nay anh em có thể chấp nhận vai trò của anh em trong sự cứu rỗi của nó, và cả của chính mình. Và cả hai đều có thể được hoàn thành một cách hoàn hảo.

10. Hãy hướng về Danh Chúa để được giải thoát, và anh em sẽ được ban cho. Không cần lời cầu nguyện nào khác ngoài điều này, vì nó chứa đựng tất cả trong đó. Lời là vô nghĩa, và mọi yêu cầu là không cần thiết khi Con Chúa kêu cầu Danh Cha mình. Những Ý nghĩ của Cha anh ấy trở thành của chính anh ấy. Anh ấy tuyên bố mình có tất cả những gì mà Cha anh ấy đã ban cho, vẫn đang ban cho, và sẽ mãi mãi ban cho. Anh ấy kêu cầu Người để cho tất cả những gì anh ấy nghĩ rằng mình đã tạo ra giờ đây trở thành vô danh, và thay vào đó Danh thánh của Chúa trở thành lời phán xét của anh ấy về sự vô giá trị của chúng.

11. Mọi điều nhỏ nhặt đều im lặng. Những âm thanh nhỏ bé bây giờ là vô thanh. Những điều nhỏ bé trên trái đất đã biến mất. Vũ trụ không có gì ngoài Con Chúa, Đấng kêu cầu Cha của mình. Và Tiếng nói của Cha anh ấy trả lời trong Danh thánh của Cha anh ấy. Trong mối quan hệ vĩnh cữu, tĩnh lặng này, trong đó sự giao tiếp vượt xa mọi lời nói, nhưng vẫn vượt xa về chiều sâu và chiều cao mà bất kỳ lời nào có thể truyền tải, là sự bình an vĩnh cữu. Nhân Danh Cha chúng ta, chúng ta sẽ trải nghiệm sự bình an này ngày hôm nay. Và trong Danh Người, sự bình an đó sẽ được ban cho chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Danh Người không thánh hơn tên ta nói ờ trên hàm ý ta với tư cách là Con Chúa, là Christ, là Ngã thánh không phải cái ngã cá nhân tách biệt. Và những cái tên nhỏ bé nêu trong bài để chỉ những điều của thế gian mà ta coi trọng thay cho Chúa, chúng có xu hướng xâm nhập vào suy nghĩ của ta trong lúc thiền định. Trong suốt bài học, chúng được gọi bằng nhiều cái tên như tên của các vị thần mà ta trân trọng, những điều vô danh nhỏ bé trên thế gian hay tên của những thần tượng được thế gian yêu quý.

-Tất cả là về tình yêu thương, tất cả là về việc trở về với Chúa. Chúng ta bị lạc, chúng ta quên rằng chúng ta trở thành những học viên tâm linh thực sự nghiêm túc, những người tìm kiếm nghiêm túc. Nhưng cuối cùng chúng ta cần phải lùi lại và nhớ rằng tất cả những điều này, toàn bộ mục đích của tất cả những điều này đều hướng về Chúa là tình yêu thương.

-Không có việc tìm kiếm Chúa. Cái tôi tâm linh tìm kiếm và tìm kiếm và tìm kiếm nhưng nó không bao giờ tìm thấy. Đó là việc nghỉ yên, là trải nghiệm cảm nhận. Đó thực sự là việc nghỉ yên trong Chúa. Đó là việc đón nhận, đủ tĩnh lặng để cởi mở và đón nhận di sản của chúng ta như là con yêu dấu nhất của Người.

-Một thời điểm nào đó, tất cả chúng ta sẽ từ bỏ là người tìm kiếm và thừa nhận bằng cách phó thác rằng ta và Chúa là một. Và chỉ khi chúng ta ngừng bảo vệ chống lại sự thật, thì ta đã là như Chúa tạo ra ta.

-Khi thực tập bài này, tôi bỗng dưng liên hệ đến pháp môn niệm Phật A Di Đà của Tịnh Độ.

Leave a comment