1. Không có nhiều loại sự sống khác nhau, vì sự sống giống như sự thật. Nó không có mức độ. Nó là một điều kiện mà tất cả những gì Chúa tạo nên đều chia sẻ. Giống như tất cả những Ý nghĩ của Người, nó không có đối lập. Không có cái chết vì những gì Chúa tạo dựng đều chia sẻ sự sống của Người. Không có cái chết vì sự đối lập với Chúa không tồn tại. Không có cái chết vì Cha và Con là Một.
2. Trên thế giới này, dường như có một trạng thái trái ngược với sự sống. Anh em gọi nó là cái chết. Tuy nhiên, chúng ta đã học được rằng ý tưởng về cái chết có nhiều dạng. Đó là ý tưởng duy nhất đằng sau mọi cảm giác không phải là hạnh phúc tột cùng. Đó là sự báo động mà anh em phản ứng dưới bất kỳ hình thức nào không phải là niềm vui hoàn hảo. Tất cả những nỗi buồn, mất mát, lo lắng, khổ đau và đau đớn, thậm chí một chút thở dài mệt mỏi, một chút khó chịu hay một cái cau mày nhỏ nhất, đều thừa nhận cái chết. Và do đó phủ nhận anh em sống.
3. Anh em nghĩ rằng chết là của thân xác. Tuy nhiên, nó chỉ là một ý tưởng, không liên quan đến những gì được xem là vật chất. Một ý nghĩ thì ở trong tâm. Sau đó nó thể được áp dụng như tâm hướng dẫn nó. Nhưng nguồn gốc của nó là nơi nó phải được thay đổi, nếu sự thay đổi xảy ra. Ý tưởng không rời khỏi nguồn của nó. Sự nhân mạnh mà khóa học này đặt vào ý tưởng đó là do vai trò trung tâm của nó trong nỗ lực của chúng ta nhằm thay đổi tâm của anh em về chính mình. Đó là lý do anh em có thể chữa lành. Đó là nguyên nhân của việc chữa lành. Đó là tại sao anh em không thể chết. Sự thật của nó đã thiết lập anh em là một với Chúa.
4. Cái chết là ý nghĩ rằng anh em tách biệt khỏi Đấng tạo dựng của mình. Đó là niềm tin rằng điều kiện thay đổi, cảm xúc luân chuyển vì những nguyên nhân anh em không thể kiểm soát, anh em không tạo ra, và anh em không bao giờ có thể thay đổi. Đó là niềm tin cố định rằng các ý tưởng có thể rời khỏi nguồn của chúng, và mang những phẩm chất mà nguồn không có, trở nên khác biệt với nguồn gốc của chính chúng, tách biệt khỏi nguồn về chủng loại cũng như khoảng cách, thời gian và hình thức.
5. Cái chết không thể đến từ sự sống. Các ý tưởng vẫn thống nhất với nguồn của chúng. Chúng có thể mở rộng tất cả những gì mà nguồn của chúng chứa đựng. Bằng cách đó, chúng có thể vượt xa chính mình. Nhưng chúng không thể sinh ra những gì chưa bao giờ được ban cho chúng. Chúng được tạo ra như thế nào thì việc chúng tạo ra cũng sẽ như vậy. Chúng được sinh ra như thế nào thì chúng cũng sẽ sản sinh như vậy. Và chúng đến từ đâu, chúng sẽ trở về nơi đó.
6. Tâm có thể nghĩ nó đang ngủ, nhưng chỉ vậy thôi. Nó không thể thay đổi những gì là trạng thái thức của nó. Nó không thể tạo ra cái thân, cũng không thể ở trong cái thân. Những gì xa lạ với tâm thì không tồn tại, bởi vì nó không có nguồn gốc. Vì tâm tạo ra mọi thứ hiện hữu, và không thể cho chúng những thuộc tính mà nó không có, cũng không thể thay đổi trạng thái là tâm, vĩnh cữu của chính nó. Nó không thể tạo ra vật chất. Cái dường như chết chỉ là dấu hiệu của tâm đang ngủ.
7. Đối lập với sự sống chỉ có thể là một hình thức khác của sự sống. Như vậy, nó có thể dung hòa với những gì đã tạo nên nó, bởi vì sự thật nó không đối lập. Hình thức của nó có thể thay đổi; nó có thể có vẻ không phải là nó. Nhưng tâm vẫn là tâm, dù thức hay ngủ. Nó không phải là đối lập của nó trong bất kỳ thứ gì được tạo nên, cũng như trong những gì nó dường như tạo ra khi nó tin rằng mình đang ngủ.
8. Chúa chỉ tạo nên tâm thức tỉnh. Người không ngủ, và các tạo phẩm của Người không thể chia sẻ những gì người không ban tặng, cũng không tạo ra những điều kiện mà Người không chia sẻ với chúng. Ý nghĩ về cái chết không phải là điều đối lập với những ý nghĩ về sự sống. Mãi mãi không bị đối lập bởi bất kỳ loại đối lập nào, những Ý nghĩ của Chúa vẫn mãi mãi không thay đổi, với sức mạnh mở rộng mãi mãi không thay đổi, nhưng vẫn ở trong chính chúng, vì chúng ở khắp mọi nơi.
9. Điều tưởng chừng như đối lập với sự sống chỉ đơn thuần là ngủ. Khi tâm chọn trở thành thứ không phải là nó, và đảm nhận một sức mạnh xa lạ mà nó không có, một trạng thái xa lạ mà nó không thể bước vào, hoặc một tình trạng sai lầm không có trong Nguồn của nó, nó dường như chỉ đi ngủ một lúc. Nó mơ về thời gian; một khoảng thời gian mà những gì dường như xảy ra chưa bao giờ xảy ra, những thay đổi được tạo ra là không có thực chất, và mọi sự kiện đều không ở đâu cả. Khi tâm thức tỉnh, nó chỉ tiếp tục như nó vẫn vậy.
10. Hôm nay chúng ta hãy là con cái của sự thật và đừng từ chối di sản thánh của chúng ta. Sự sống của chúng ta không như chúng ta tưởng tượng. Ai thay đổi sự sống chỉ vì nhắm mắt lại, hay biến mình thành không phải là mình vì anh ấy ngủ, và nhìn thấy trong giấc mơ điều trái ngược với anh ta là gì? Chúng ta sẽ không yêu cầu cái chết dưới bất kỳ hình thức nào ngày hôm nay. Chúng ta cũng sẽ không để những điều tưởng tượng đối lập với sự sống tồn tại, dù chỉ trong khoảnh khắc, ở nơi Ý nghĩ về sự sống vĩnh cửu đã được đặt ra bởi chính Chúa.
11. Ngôi nhà thánh của Người mà chúng ta cố gắng gìn giữ ngày hôm nay như Người đã thiết lập nó, và muốn nó tồn tại mãi mãi. Người là Chúa của những gì chúng ta nghĩ ngày hôm nay. Và trong những Ý nghĩ của Người, vốn không có sự đối lập, chúng ta hiểu rằng có một sự sống mà chúng ta chia sẻ với Người, với tất cả tạo phẩm, với cả những ý nghĩ của chúng, mà Người đã tạo nên trong một sự sống thống nhất không thể tách rời trong cái chết và rời bỏ Nguồn sống mà nó đến từ đó.
12. Chúng ta chia sẻ một sự sống vì chúng ta có một Nguồn duy nhất, một Nguồn mà từ đó sự hoàn hảo đến với chúng ta, luôn ở trong những tâm thánh mà Người đã tạo nên hoàn hảo. Chúng ta đã từng là như vậy, bây giờ vẫn vậy và sẽ mãi mãi như vậy. Một tâm đang ngủ phải thức tỉnh, vì nó nhìn thấy sự hoàn hảo của chính nó phản chiếu Chúa của sự sống một cách hoàn hảo đến mức nó mờ dần vào những gì được phản chiếu ở đó. Và bây giờ nó không còn là một sự phản chiếu đơn thuần nữa. Nó trở thành thứ được phản chiếu, và là ánh sáng khiến sự phản chiếu có thể xảy ra. Bây giờ không cần nhãn quan nào nữa. Vì tâm đã thức tĩnh là tâm biết được Nguồn của nó, Ngã của nó, sự Thánh khiết của nó.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Điều này đã được nói nhiều lần trong khóa học nhưng hầu hết chúng ta thông qua bộ lọc của cái tôi có xu hướng coi nó là phép ẩn dụ chứ không phải nghĩa đen, đó là sự sống giống như tình yêu và sự thật không có mức độ, tình yêu không có mức độ, sự thật không có mức độ nên không có mức độ nào của sự sống. Sự sống là sự sống, không có nhiều loại sự sống khác nhau cũng như tình yêu thương và sự thật.
-Chúa là sự sống, Chúa là sự thật, Chúa là tình yêu thương và vì vậy trong sự tạo dựng của Người, tất cả tạo phẩm của Người đều chia sẻ sự sống duy nhất này, một sự thật, một tình yêu thương. Vì vậy ý tưởng cho rằng chúng ta có thể ở trong Chúa, trải nghiệm cuộc sống như Chúa hoặc cuộc sống với Chúa và cũng có một cuộc sống khác nơi mà chúng ta dường như thấy mình ở trong giấc mơ với tư cách là một cái ta huyễn ảo, với một hệ thống suy nghĩ của cái tôi có những trải nghiệm mà Chúa không tham gia hoặc thậm chí không nhận thức được, đó là điều đang chỉ ra rằng ta không thể có những kiểu đời sống khác nhau, một đời sống tâm linh, một đời sống vật chất, một đời sống vĩnh cữu, một đời sống trần tục.
-Đối với nỗi sợ hãi là nền tảng của hệ thống suy nghĩ bản ngã, nỗi sợ hãi cũng không có mức độ vì tất cả nỗi sợ hãi đều là sợ hãi, là chướng ngại hoàn toàn đối với tình yêu thương và do đó là chướng ngại hoàn toàn đối với sự sống và lời kêu gọi cái chết khiến bất cứ ai cũng sợ hãi.
-Vậy nên toàn bộ chuyện này là ta tự hỏi sẽ như thế nào nếu đối lập với sự sống, mọi thứ nảy sinh ở đây đều là một dạng của cái chết kể cả những điều tích cực. Vì vậy chúng ta dường như sống một thời gian trong giấc mơ về cái chết để rồi cuối cùng cũng chết nhưng khởi đầu luôn là cái chết vì nó là ý nghĩ tách rời khỏi sự sống. Vì vậy, tạ ơn Chúa, chúng ta có được sự tha thứ, vì sự tha thứ xóa bỏ tất cả những điều đó.