1. Tất cả mọi thứ đều được ban cho anh em. Sự tin tưởng của Chúa dành cho anh em là vô hạn. Người biết con của Người. Người cho đi mà không có ngoại lệ, không giữ lại điều gì có thể góp phần mang lại hạnh phúc cho anh em. Tuy nhiên trừ khi ý muốn của anh em là một với ý muốn của Người, nếu không thì những món quà của Người sẽ không nhận được. Nhưng điều gì khiến anh em nghĩ rằng có một ý muốn khác ngoài ý muốn của Người?
2. Đây là nghịch lý làm nền tảng cho việc tạo ra thế giới. Thế giới này không phải là Ý muốn của Chúa, và vì vậy nó không có thật. Tuy nhiên, những ai nghĩ rằng nó có thật chắc chắn vẫn phải tin rằng có một ý muốn khác, và là ý muốn dẫn đến những tác động ngược lại với những gì Người muốn. Thực sự là không thể; nhưng mọi cái tâm nhìn vào thế giới và đánh giá nó là chắc chắn, vững chắc, đáng tin cậy và đúng thật thì tin vào hai người tạo dựng; hoặc vào một người, một mình anh ta. Nhưng không bao giờ tin vào một Chúa.
3. Những món quà của Chúa không thể chấp nhận được đối với bất kỳ ai giữ niềm tin kỳ lạ như vậy. Anh ta phải tin rằng chấp nhận những món quà của Chúa, dù chúng có thể trở nên rõ ràng đến đâu, dù anh ta được kêu gọi khẩn thiết như thế nào để tuyên bố chúng là của mình, là bị ép buộc phải phản bội chính mình. Anh ta phải phủ nhận sự có mặt của chúng, mâu thuẫn với sự thật, và chịu khổ đau để bảo vệ thế giới mà anh ta đã tạo ra.
4. Đây là ngôi nhà duy nhất mà anh ấy nghĩ mình biết. Đây là nơi an toàn duy nhất mà anh ấy tin rằng mình có thể tìm thấy. Không có thế giới mà anh ấy tạo ra thì anh ấy là kẻ bị ruồng bỏ, không nhà và sợ hãi. Anh ấy không nhận ra rằng chính ở đây anh ấy thực sự sợ hãi và không nhà; một kẻ bơ vơ lang thang xa nhà, xa quá lâu đến nỗi anh ấy không nhận ra rằng anh ấy đã quên mất mình từ đâu đến, mình đi đâu, và thậm chí mình thực sự là ai.
5. Tuy nhiên, trong những chuyến lang thang cô đơn, vô nghĩa của mình, những món quà của Chúa vẫn đi cùng anh, tất cả đều không được anh ấy biết đến. Anh ấy không thể mất chúng. Nhưng anh ấy sẽ không nhìn vào những gì được dành cho anh ấy. Anh ấy tiếp tục lang thang, nhận thức được sự vô ích mà anh ấy thấy về mình ở khắp mọi nơi, nhận ra số phận nhỏ bé của mình càng nhỏ dần, khi anh ấy chẳng tiến về đâu. Anh ấy vẫn lang thang trong đau khổ và nghèo đói, đơn độc mặc dù Chúa ở bên anh ấy, và một kho báu của anh ấy lớn đến mức mọi thứ thế giới chứa đựng đều vô giá trị trước sự vĩ đại của nó.
6. Anh ấy có vẻ là một nhân vật đáng thương; mỏi mệt, kiệt sức, trong bộ quần áo xơ xác, và đôi chân rỉ máu do đi trên con đường gồ ghề. Không ai mà không giống với anh ấy, vì tất cả những người đến đây đều theo đuổi con đường mà anh ấy đi, và đều cảm thấy thất bại và tuyệt vọng như anh ấy đang cảm nhận. Tuy nhiên, anh ấy có thực sự bi thảm, khi anh em thấy rằng anh ấy đang đi theo con đường mình đã chọn, và chỉ cần nhận ra Ai đi cùng anh ấy và mở kho báu của mình để được tự do?
7. Đây là cái ngã anh em đã chọn, cái ngã anh em đã tạo ra để thay thế cho thực tại. Đây là cái ngã anh em bảo vệ một cách tàn bạo chống lại mọi lý lẽ, mọi bằng chứng, và mọi nhân chứng có bằng chứng cho thấy đây không phải là anh em. Anh em không chú ý đến chúng. Anh em đi trên con đường đã chọn của mình, với đôi mắt nhìn xuống sợ rằng anh em có thể thoáng thấy sự thật, và được giải thoát khỏi sự tự lừa dối và được tự do.
8. Anh em sợ hãi thu mình lại sợ rằng anh em sẽ cảm thấy Đấng Christ chạm vào vai của anh em, và nhận ra bàn tay nhẹ nhàng của Ngài hướng dẫn anh em nhìn vào những món quà của mình. Vậy thì làm thế nào anh em có thể tuyên bố sự nghèo khó của mình trong cảnh lưu đày? Ngài sẽ khiến anh em bật cười trước nhận thức này về chính mình. Vậy thì sự tự thương hại ở đâu? Và điều gì sẽ xảy ra với tất cả những bi kịch anh em đã tìm cách tạo ra cho người mà Chúa chỉ muốn mang lại niềm vui.
9. Nỗi sợ hãi xa xưa của anh em giờ đã ập đến, và công lý cuối cùng đã bắt kịp anh em. Bàn tay của Đấng Christ đã chạm vào vai của anh em, và anh em cảm thấy mình không đơn độc. Anh em thậm chí còn nghĩ rằng cái ngã khốn khổ mà anh em từng nghĩ là mình không thể là danh tính của anh em. Có lẽ Lời Chúa đúng hơn lời của anh em. Có lẽ những món quà của Người dành cho anh em là có thật. Có lẽ Người không hoàn toàn bị đánh lừa bởi kế hoạch của anh em nhằm giữ Con của Người trong sự lãng quên sâu sắc, và đi theo con đường anh em đã chọn mà không có Ngã của anh em.
10. Ý Chúa không chống đối. Nó chỉ là vậy. Đó không phải là Chúa mà anh em giam cầm trong kế hoạch đánh mất Ngã của mình. Người không biết về một kế hoạch quá xa lạ như vậy với Ý muốn của Người. Có một nhu cầu mà Người không hiểu, nhưng Người đã đưa ra câu Trả lời. Chỉ vậy thôi. Và anh em, người đã có được câu Trả lời này không cần bất cứ gì khác ngoài điều này.
11. Bây giờ chúng ta sống, vì bây giờ chúng ta không thể chết được. Mong muốn cái chết đã được trả lời, và cái thấy nhìn vào nó bây giờ đã được thay thế bằng nhãn quan nhận ra rằng anh em không phải như những gì anh em giả vờ là. Đấng đi cùng anh em nhẹ nhàng giải đáp mọi nỗi sợ hãi của anh em bằng câu trả lời đầy lòng thương xót này, “Không phải vậy.” Ngài chỉ ra tất cả những món quà mà anh em có mỗi khi ý nghĩ về sự nghèo khó đè nặng lên anh em và nói về sự Đồng hành của Ngài khi anh em cảm thấy mình cô đơn và sợ hãi.
12. Tuy nhiên, Ngài vẫn nhắc nhở anh em về một điều nữa mà anh em đã quên. Vì cái chạm của Ngài vào anh em đã làm cho anh em giống như Ngài. Những món quà anh em có không chỉ dành riêng cho anh em. Những gì Ngài đến để ban cho anh em, bây giờ anh em phải học cách cho đi. Đây là bài học từ việc ban cho của Ngài, vì Ngài đã cứu anh em khỏi sự cô độc mà anh em tìm cách tạo ra để trốn tránh Chúa. Ngài đã nhắc nhở anh em về tất cả những món quà mà Chúa đã ban cho anh em. Ngài cũng nói về những gì sẽ trở thành ý muốn của anh em khi anh em chấp nhận những món quà này, và nhận ra chúng là của chính mình.
13. Những món quà là của anh em, được giao phó cho anh em chăm sóc, để trao cho tất cả những người đã chọn con đường cô đơn mà anh em đã thoát khỏi. Họ không hiểu họ chỉ theo đuổi những mong muốn của họ. Chính anh em là người dạy cho họ bây giờ. Vì anh em đã học được nơi Đấng Christ rằng có một con đường khác để họ đi. Hãy dạy họ bằng cách cho họ thấy niềm hạnh phúc đến với những người cảm nhận được cái chạm của Đấng Christ và nhận ra những món quà của Chúa. Đừng để nỗi buồn cám dỗ anh em không trung thành với niềm tin của mình.
14. Những tiếng thở dài của anh em giờ đây sẽ phản bội hy vọng của những người trông cậy vào anh em để được giải thoát. Nước mắt của anh em là của họ. Nếu anh em bị bệnh, anh em chỉ ngăn cản sự chữa lành của họ. Những gì anh em sợ chỉ dạy cho họ rằng nỗi sợ của họ là chính đáng. Bàn tay của anh em trở thành người ban cái chạm của Đấng Christ; sự thay đổi tâm của anh em trở thành bằng chứng cho thấy những ai chấp nhận những món quà của Chúa không bao giờ phải chịu đựng bất cứ điều gì. Anh em được giao phó giải thoát thế giới khỏi nỗi đau.
15. Đừng phản bội nó. Hãy trở thành bằng chứng sống về những gì cái chạm của Đấng Christ có thể mang đến cho mọi người. Chúa đã giao phó tất cả những món quà của Người cho anh em. Hãy làm chứng trong niềm hạnh phúc của anh em về việc tâm đã được biến đổi như thế nào khi chọn chấp nhận những món quà của Người, và cảm nhận được cái chạm của Đấng Christ. Đó là sứ mệnh của anh em bây giờ. Vì Chúa giao phó việc ban tặng những món quà của Người cho tất cả những ai đã nhận được chúng. Người đã chia sẻ niềm vui của Người với anh em. Và bây giờ anh em đi chia sẻ nó với thế giới.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sự thật không thay đổi đó là ý muốn của chúng ta là một với ý muốn của Chúa, nhưng chính nhận thức của chúng ta về điều đó, nếu chúng ta không nhận thức được điều đó, nếu chúng ta tin rằng chúng ta vẫn là cái ta ảo tưởng, cái ngã thân xác thì tất nhiên chúng ta sẽ không nhận biết được những món quà của Người.
-Ta rời khỏi nó và ta quên, ta không biết mình có gì nhưng khi ta trở lại phù hợp với Chúa trong khoảnh khắc hiện tại thì ký ức với nhãn quan của Đấng Christ được phục hồi cho ta, rằng ta là vương quốc thiên đường, mọi thứ đều ban cho ta và ta là một với Người. Nếu ta trải qua một ngày mà không có sự hiện diện của Người mà chúng ta đã nói ở bài học trước thì ta sẽ hoạt động ngược lại với điều này, những món quà của Chúa, và ta sẽ hoạt động từ tâm nghĩ rằng mình thiếu thốn.
-Nếu ta tin rằng ta tách biệt, nếu ta tin rằng ta có ý muốn cá nhân với những kế hoạch riêng tư tách biệt với anh chị em của mình và Chúa thì chúng ta sẽ có những xung đột lớn lao, nhưng khi ta nhận thức được rằng ta là một với ý muốn của Chúa thì ta nhận được những món quà của Người và ta không thể xung đột với bất kỳ ai khác.