1. Thời gian nào ngoài bây giờ mới có thể nhận ra sự thật? Hiện tại là thời gian duy nhất tồn tại. Và vì vậy hôm nay, khoảnh khắc này, bây giờ, chúng ta bắt đầu nhìn vào những gì mãi mãi có ở đó; không phải dưới cái nhìn của chúng ta, nhưng dưới mắt của Đấng Christ. Ngài nhìn vượt qua thời gian, và thấy sự vĩnh cữu được thể hiện ở đó. Ngài nghe thấy những âm thanh mà thế giới vô nghĩa, bận rộn tạo ra, nhưng Ngài nghe thấy chúng một cách lờ mờ. Vì vượt ra ngoài tất cả những điều đó, Ngài nghe thấy bài ca của Thiên Đường, và Tiếng nói của Chúa rõ ràng hơn, ý nghĩa hơn, gần gũi hơn.
2. Thế giới dễ dàng phai mờ trước mắt Ngài. Âm thanh của nó mờ dần. Một giai điệu từ xa ngoài thế giới càng trở nên rõ ràng hơn; một tiếng gọi cổ xưa mà Ngài đưa ra một câu trả lời cổ xưa. Anh em sẽ nhận ra cả hai, vì chúng chỉ là câu trả lời của anh em cho Tiếng gọi của Cha anh em dành cho anh em. Christ trả lời cho anh em, vang vọng Ngã của anh em, sử dụng tiếng nói của anh em để bày tỏ sự đồng ý vui vẻ của Ngài; chấp nhận sự giải thoát của anh em cho anh em.
3. Việc thực tập của anh em hôm nay thánh khiết biết bao, khi Đấng Christ ban cho anh em cái nhìn của Ngài và nghe thay anh em, và đáp lại Tiếng gọi mà Ngài nghe thấy nhân danh anh em! Thật yên tĩnh biết bao thời gian mà anh em dành cho Ngài, vượt ra ngoài thế gian. Thật dễ dàng như thế nào mọi thứ dường như là tội lỗi của anh em đều được lãng quên, và mọi nỗi buồn của anh em không được nhớ đến. Vào ngày này, sự đau buồn được đặt sang một bên, vì những hình ảnh và âm thanh đến từ gần hơn thế giới này đều rõ ràng đối với anh em, những người hôm nay sẽ chấp nhận những món quà mà Ngài ban tặng.
4. Có một sự im lặng mà thế gian không thể xâm phạm. Có một sự bình yên cổ xưa mà anh em mang trong tim và không đánh mất. Có một cảm giác thánh khiết trong anh em mà ý nghĩ về tội lỗi chưa bao giờ chạm tới. Tất cả điều này hôm nay anh em sẽ nhớ. Sự trung thành trong việc thực tập ngày hôm nay sẽ mang lại những phần thưởng rất lớn và hoàn toàn khác biệt với mọi thứ anh em tìm kiếm trước đây, đến mức anh em sẽ biết rằng kho báu của anh em ở đây, và sự nghỉ ngơi của anh em ở đây.
5. Đây là ngày mà những tưởng tượng vô ích mở ra như một bức màn, để tiết lộ những gì nằm bên ngoài chúng. Bây giờ những gì thực sự ở đó trở nên rõ ràng, trong khi tất cả những bóng tối dường như che giấu nó chỉ đơn thuần chìm xuống. Bây giờ sự cân bằng đã được lặp lại, và cán cân phán xét được giao cho Đấng phán xét đúng đắn. Và trong sự phán xét của Ngài, một thế giới sẽ mở ra trong sự vô tội hoàn hảo trước mắt anh em. Bây giờ anh em sẽ thấy nó bằng con mắt của Đấng Christ. Bây giờ sự biến đổi của nó đã rõ ràng với anh em.
6. Anh em, ngày này là thiêng liêng đối với thế giới. Nhãn quan của anh em, được ban cho anh em từ xa hơn mọi thứ trên thế giới, nhìn lại chúng dưới một ánh sáng mới. Và những gì anh em thấy trở thành sự chữa lành và sự cứu rỗi thế giới. Những thứ có giá trị và không có giá trị đều được nhận thức và nhận ra chúng là gì. Và những gì xứng đáng với tình yêu thương của anh em sẽ nhận được tình yêu thương của anh em, trong khi không còn gì đáng sợ nữa.
7. Hôm nay chúng ta sẽ không phán xét. Chúng ta sẽ chỉ nhận được những gì được ban cho chúng ta từ sự phán xét được thực hiện bên ngoài thế giới. Sự thực tập của chúng ta hôm nay trở thành món quà biết ơn vì được giải thoát khỏi sự mù quáng và đau khổ. Tất cả những gì chúng ta nhìn thấy sẽ chỉ làm tăng thêm niềm vui của chúng ta, bởi vì sự thánh khiết của nó phản ánh sự thánh khiết của chính chúng ta. Chúng ta được tha thứ dưới cái nhìn của Đấng Christ, với tất cả thế giới được tha thứ trong cái nhìn của chúng ta. Chúng ta ban phước cho thế giới, khi chúng ta nhìn nó trong ánh sáng mà Đấng cứu rỗi nhìn chúng ta, và ban cho nó sự tự do được ban cho chúng ta thông qua nhãn quan tha thứ của Ngài, chứ không phải của chúng ta.
8. Hãy mở bức màn trong sự thực tập của anh em bằng cách chỉ buông bỏ tất cả những gì anh em nghĩ là mình muốn. Những kho báu tầm thường của anh em hãy cất đi, và để lại không gian trong sạch và rộng mở trong tâm của anh em nơi Đấng Christ có thể đến và ban cho anh em báu vật cứu rỗi. Người cần tâm thánh khiết nhất của anh em để cứu thế giới. Mục đích này không xứng đáng là của anh em sao? Không phải nhãn quan của Đấng Christ xứng đáng được tìm kiếm trên những mục tiêu không thoả mãn của thế giới sao?
9. Đừng để ngày hôm nay trôi qua mà không có những món quà nó dành cho anh em khi nhận được sự đồng ý và chấp nhận của anh em. Chúng ta có thể thay đổi thế giới, nếu anh em thừa nhận chúng. Anh em có thể không thấy được giá trị mà sự chấp nhận của anh em mang lại cho thế giới. Nhưng điều này anh em chắc chắn muốn; anh em có thể đánh đổi mọi khổ đau để lấy niềm vui ngay hôm nay. Hãy thực tập nghiêm túc, và món quà là của anh em. Chúa có lừa dối anh em không? Lời hứa của Người có thể thất bại không? Anh em có thể giữ lại quá ít không, khi Bàn tay của Người đưa ra sự cứu rỗi hoàn toàn cho Con của Người?
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Khoảnh khắc này, ngay bây giờ chúng ta bắt đầu nhìn vào những gì tồn tại mãi mãi ở đó, tức là Nước Trời. Tạo phẩm của Chúa ở khắp mọi nơi, Chúa là tất cả và vì vậy chỉ thông qua bộ lọc của cái tôi chúng ta dường như bị che khuất khỏi cái thấy thực sự của mình, nhãn quan của Đấng Christ, khả năng của chúng ta trong việc nhìn thấy tạo phẩm như nó là chứ không phải như chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã tạo ra nó.
-Nền tảng lớn nhất trong niềm tin về sự tách biệt đó là ý tưởng về thời gian và chúng ta quá bận rộn với những suy nghĩ trong quá khứ và nỗi lo lắng về tương lai mà không bao giờ có mặt trong hiện tại mà chỉ trong khoảnh khắc hiện tại mà ta mới có thể nhìn thấy bằng nhãn quan của Đấng Christ. Vậy thì việc quan sát tâm của chúng ta quan trọng biết bao.
-Khi chúng ta kết hợp sâu sắc với một người anh em và cái thân biến mất và chúng ta nhận ra sự đồng nhất của chúng ta rằng chỉ có một người trong chúng ta ở đây, điều này gợi lên ký ức về Cha, khi ấy ký ức về toàn bộ đoàn con và sự đồng nhất của chúng ta với tạo phẩm cũng được phục hồi cho chúng ta. Trạng thái cảm nhận đó không liên quan gì đến tâm suy nghĩ, thực tế nó là một ân sủng.
-Cái ta, thân và suy nghĩ tan biến vì mọi thứ chân thật sẽ thay thế chúng và niềm vui thực sự sẽ đến vì đó chính là chúng ta. Đó cũng là lúc ta biết được rằng chúng ta hoàn toàn miễn nhiễm với mọi thứ cái tôi đã mơ ra. Đó quả là một trải nghiệm, đó là sự thật, đó là ánh sáng.
-Chúng ta không cần phải làm gì để trải nghiệm điều này, nó không phải là việc phải làm điều gì, nó không phải là việc đạt được điều gì. Đó là sự cho phép và đó là sự phó thác sâu sắc cho tình yêu thương, đó là sự phó thác sâu sắc cho cốt lõi về chúng ta là gì, đó là sự vô tội không thay đổi.