Bài 156: Ta bước đi với Chúa trong sự thánh khiết hoàn hảo.

1. Ý tưởng hôm nay chỉ nêu lên sự thật đơn giản khiến cho người ta không thể nghĩ đến tội lỗi. Nó hứa rằng không có nguyên nhân cho cảm giác tội lỗi, và vì không có nguyên nhân nên tội lỗi không tồn tại. Nó chắc chắn xuất phát từ ý nghĩ cơ bản thường được đề cập trong văn bản; ý tưởng không rời khỏi nguồn của chúng. Nếu điều này là đúng, làm thế nào anh em có thể rời khỏi Chúa? Làm thế nào anh em có thể bước đi trên thế giới một mình và tách biệt khỏi Nguồn của mình?

2. Chúng ta không mâu thuẫn trong những ý nghĩ mà chúng ta trình bày trong chương trình giảng dạy của mình. Sự thật phải đúng xuyên suốt, nếu nó là sự thật. Nó không thể mâu thuẫn với chính nó, cũng không thể có những phần không chắc chắn và những phần khác chắc chắn. Anh em không thể bước đi trên thế giới mà rời khỏi Chúa, bởi vì anh em không thể không có Người. Người chính là cuộc sống của anh em. Anh em ở đâu thì Người ở đó. Chỉ có một cuộc sống. Cuộc sống đó anh em chia sẻ với Người. Không gì có thể tách rời khỏi Người mà sống được.

3. Tuy nhiên Người ở đâu, nơi đó phải có sự thánh khiết cũng như sự sống. Không có thuộc tính nào của Người mà không được chia sẻ bởi mọi thứ đang sống. Những gì sống cũng thánh khiết như chính Người, bởi vì những gì chia sẻ sự sống của Người là một phần của sự Thánh khiết, và không thể tội lỗi hơn mặt trời có thể chọn trở thành băng giá; biển chọn tách rời khỏi nước, hay cỏ mọc với rễ treo lơ lửng trên không.

4. Có một Anh sáng trong anh em không thể chết được; sự có mặt của Nó thánh khiết đến mức thế giới được thánh hóa vì anh em. Tất cả những gì sống đều mang đến những món quà cho anh em, và dâng chúng dưới chân anh em trong sự biết ơn và vui mừng. Hương thơm của hoa là món quà chúng dành cho anh em. Những con sóng cuối mình trước anh em, và cây cối dang rộng cánh tay để che chở anh em khỏi cái nóng, và trải lá trước mặt anh em trên mặt đất để anh em có thể bước đi trong sự êm ái, trong khi gió lặng xuống thành tiếng thì thầm quanh đầu thánh của anh em.

5. Ánh sáng trong anh em là điều mà vũ trụ mong muổn được nhìn thấy. Muôn loài đều yên lặng trước anh em, vì chúng nhận ra Ai đi cùng anh em. Ánh sáng anh em mang theo là của chúng. Và do đó chúng nhìn thấy nơi anh em sự thánh khiết của chúng, chào anh em như vị cứu tinh và như Chúa. Hãy chấp nhận sự tôn kính của chúng, vì đó là do chính sự Thánh khiết (Chúa), Đấng đi cùng anh em, biến đổi mọi thứ trong ánh sáng dịu dàng của Người trở nên giống và thuần khiết như Người.

6. Đây là cách sự cứu rỗi hoạt động. Khi anh em lùi lại, ánh sáng trong anh em tiến về phía trước và bao trùm thế giới. Nó không báo trước sự kết thúc của tội lỗi bằng sự trừng phạt và cái chết. Trong sự nhẹ nhàng và trong tiếng cười, tội lỗi biến mất, bởi vì sự vô lý kỳ lạ của nó được nhìn thấy. Đó là một ý nghĩ ngu ngốc, một giấc mơ ngớ ngẩn, không đáng sợ, có lẽ là nực cười, nhưng ai muốn lãng phí một khoảnh khắc để đến gần chính Chúa cho một ý thích vô nghĩa như vậy?

7. Nhưng anh em đã lãng phí rất nhiều năm chỉ vì ý nghĩ ngớ ngẩn này. Quá khứ đã qua, cùng với tất cả những tưởng tượng của nó. Chúng không còn ràng buộc anh em nữa. Việc đến gần Chúa đã gần kề. Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi nghi ngờ vẫn còn, có lẽ anh em có thể quên mất Người Bạn Đồng Hành của mình, và lầm tưởng Người với giấc mơ xa xưa, vô nghĩa mà giờ đã là quá khứ.

8. “Ai đi cùng ta?” Câu hỏi này nên hỏi hàng ngàn lần mỗi ngày, cho đến khi sự chắc chắn chấm dứt việc nghi ngờ và thiết lập sự bình an. Hôm nay hãy để sự nghi ngờ chấm dứt. Chúa nói thay cho anh em khi trả lời câu hỏi của anh em bằng những lời này:

Ta bước đi với Chúa trong sự thánh khiết hoàn hảo. Ta thắp sáng thế giới, ta thắp
sáng tâm ta và tất cả những tâm mà Chúa tạo nên là một với ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thánh khiết hoàn hảo là sự vô tội không bị hư hoại và không đứt đoạn hay sự vô tội vĩnh viễn. Và để chúng ta có thể thực sự thể hiện sự thánh khiết, chúng ta thực sự cần nhìn và cảm nhận ý nghĩa thực sự của nó, bởi vì đó là trạng thái vô tội. Nhớ rằng tội lỗi là điều tạo ra sợ hãi và khổ đau. Tội lỗi là niềm tin rằng ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình. Đó là điều không thể. Đó là niềm tin của cái tôi. Ta là một ý tưởng trong tâm của Chúa và ý tưởng không thể tách rời khỏi nguồn của nó.

-Chính sự tồn tại của ta đã chứng minh rằng Chúa ở ngay nơi ta đang ở. Bài học hôm nay là lời mời đến trạng thái được cảm nhận về sự hợp nhất với Chúa. Đó là sự thánh khiết. Đó không phải là trạng thái mơ hồ lúc có lúc không. Đó là một trạng thái không đổi, vấn đề là ta có nhận biết nó hay không. Nếu ta không chấp nhận và không đón nhận nó thường xuyên suốt ngày lẫn đêm, ta sẽ lại thỏa hiệp với cái tôi. Và đó là trong sự kết hợp với anh em của mình mà ta nhận ra sự hợp nhất với Chúa.

Leave a comment