-Chúng ta thực sự chỉ có một tâm. Nhưng trong giấc mơ này, tâm dường như bị tách làm hai, nhưng chỉ có một tâm là thật. Tâm còn lại đầy sợ hãi, nó bị mê hoặc bởi nỗi sợ hãi và do đó tạo ra ảo giác về những gì chúng ta thấy, nhưng tất cả những điều này đều không tồn tại.
-Ta không thể cảm thấy sợ hãi và biết ơn cùng một lúc. Do đó, bất cứ khi nào ta gặp phải một vấn đề dù đó là gì, nên nhớ rằng nó không có thật, ta cần thoát khỏi nó và bắt đầu nhớ lại những điều tốt đẹp đang có mặt. Đó là một sự bảo vệ tuyệt vời chống lại những gì không có thật.
-Hãy biết ơn về những món quà ta nhận được, tình yêu thương, sự bình yên, niềm vui, niềm hạnh phúc. Chúa sẽ nhận lời cảm ơn của ta và Người sẽ đưa lại món quà của Người gấp hàng ngàn và trăm ngàn lần lớn hơn. Đây là những món quà không bao giờ thay đổi, vĩnh cữu, hoàn hảo, chỉ cần hỏi và nhận hoặc nhớ lại và nhận.
-Vì vậy chúng ta nợ lòng biết ơn. Cái ta ảo tưởng luôn thu mình vào bản thân đến mức không bao giờ nghĩ rằng cần phải có lòng biết ơn, nhưng ngã thánh trong tâm ta cảm ơn Chúa vì ta là một ý nghĩ trong tâm của Người, rằng Người đã ban sự sống dồi dào, hoàn hảo, khỏe mạnh, rằng chúng ta luôn sống và hoạt động trong Chúa là tình yêu thương.
-Một cái ta riêng biệt luôn nghĩ về mình và luôn ở trong trạng thái thiếu thốn. Và vì vậy thay vì an trú trong hiện tại và nhận thức về lòng biết ơn, nó hoàn toàn bị phân tâm với những gì nó nghĩ là thiếu thốn. Và khi nó làm điều đó, nó hoàn toàn không có mặt cho sự biết ơn vì chúng loại trừ lẫn nhau, sự biết ơn và sự sợ hãi. Cần phải nhận thấy rằng ta đã từ bỏ tất cả để trải nghiệm cái không có gì. Khi ta nhận ra ta đã có tất cả vì ta là tất cả, và đó là món quà vĩnh cữu, ta sẽ biết ơn về điều đó.
-Ta không thể là một với Chúa khi ta vẫn tin ta hoặc bất kỳ người nào có tội. Tât cả những gì Người tạo dựng đều hoàn hảo, vô tội mãi mãi, đó là sự thánh khiết mà ta chia sẻ với mọi người. Khi ta thừa nhận ta là một với Chúa hay ta như Chúa đã tạo nên ta, đó là công nhận sự chuộc lỗi, đó là sự sửa chữa cho toàn bộ ảo tưởng này.
–Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa. Suy nghĩ này hướng tới việc làm tâm ta trong sạch, trả lại nó tình trang nguyên sơ như trước khi có sự tách biệt, trước khi có thời gian. Những suy nghĩ ta chia sẻ với Chúa không phải suy nghĩ của thời gian. Những suy nghĩ về quá khứ hoặc tương lai đều không có thật. Đó là những suy nghĩ liên quan đến cái thân và những việc làm của nó. Khi ta nghĩ về chúng, ta biến chúng thành có thật và trở nên quan trọng đối với ta. Khi ta tha thứ cho niềm tin của ta vào chúng và buông bỏ chúng, tâm ta sẽ được giải thoát.
-Trong khi tâm của chúng ta tin vào hệ thống suy nghĩ của cái tôi, nó luôn sợ hãi, cảm thấy tội lỗi, nó nhìn vào những ảo tưởng và biến chúng thành có thật. Cái tôi gây ra căng thẳng cho tâm, nó liên tục phán xét, điều không tự nhiên đối với tâm. Mọi thứ mà tâm đó được thúc đẩy để làm đều tạo ra căng thẳng, cảm giác tội lỗi dẫn đến bệnh tật, xung đột trong mối quan hệ, xung đột công việc và vô số hình thức khác. Bất kể vấn đề gì chúng ta phải chịu đựng, tất cả đều xuất phát từ niềm tin rằng chúng ta tách biệt và một tâm thực sự bệnh hoạn khi nghĩ rằng nó tách biệt khỏi Chúa và tách biệt khỏi tạo phẩm.
-Cái tâm đó không thể tìm thấy hạnh phúc thực sự ở đây. Nó tìm thấy cái tôi thay thế cho hạnh phúc của Chúa, tuy nhiên nếu chúng ta hoàn toàn trung thực thì mọi hạnh phúc có được một cách độc lập với Chúa khi tìm kiếm trên thế giới thực sự là nỗi sợ hãi, luôn có nỗi sợ rằng nó sẽ bị lấy mất đi. Vì vậy, tha thứ là chìa khóa cho hạnh phúc thực sự. Chúng ta chỉ có một vấn đề đó là niềm tin vào sự tách biệt. Hãy tha thứ cho ý tưởng rằng sự tách biệt là có thể và đã xảy ra và khi ta chấp nhận sự chuộc lỗi, ta từ bỏ ảo tưởng vá trở về với sự thật ta là gì.
-Tha thứ là chìa khóa cho hạnh phúc và thay vì ôm giữ những cảm xúc tiêu cực vì bị ai đó kích hoạt, chỉ cần thực hành hoán đổi cảm giác bị kích động thành cảm giác biết ơn trong khoảnh khắc đó khi ta nhớ đến sự tha thứ là chìa khóa của hạnh phúc, nên chỉ cần làm điều đó cả ngày và xem điều gì sẽ xảy ra.
-Và niềm hạnh phúc mà chúng ta sẽ cảm nhận được nhờ sự tha thứ thực sự là một niềm hạnh phúc không thay đổi và không bị lấy đi và nó giống như phấn chấn suốt cả ngày bước đi cùng Chúa, cảm nhận được Chúa. Đó là hạnh phúc thực sự và nó sẽ hoàn toàn thỏa mãn.
-Vậy khi chúng ta bị kích hoạt thì rõ ràng đó là một món quà, luôn là một món quà. Hãy xem nó như một món quà đẹp đẽ, tại sao bởi vì sự tha thứ mang đến mọi thứ ta muốn. Đó là cơ hội để tha thứ, có một niềm hạnh phúc thực sự đằng sau việc này đang đợi ta.
1. Bây giờ chúng ta ôn tập một lần nữa, lần này biết rằng chúng ta đang chuẩn bị cho phần thứ hai của việc học cách có thể áp dụng sự thật. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu tập trung vào việc sẵn sàng cho những gì sẽ diễn ra tiếp theo. Đó là mục đích của chúng ta cho phần ôn tập này, và cho các bài học tiếp theo. Vì vậy, chúng ta ôn lại các bài học gần đây và các ý tưởng chính của chúng theo cách sẽ tạo điều kiện cho sự sẵn sàng mà chúng ta sẽ đạt được bây giờ.
2. Có một chủ đề trung tâm thống nhất từng bước trong quá trình ôn tập mà chúng ta thực hiện, chủ đề này có thể được nêu đơn giản trong những lời sau đây:
Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.
Đó là sự thật, và đại diện cho sự thật về anh em là gì và Cha của anh em là gì. Chính ý nghĩ này mà Cha đã tạo dựng nên Con, thiết lập Con là người đồng tạo dựng với chính Người. Chính suy nghĩ này đảm bảo đầy đủ sự cứu rỗi cho Con. Vì trong tâm của anh ấy không có suy nghĩ nào có thể trú ngụ ngoài những suy nghĩ mà Cha anh ấy chia sẻ. Thiếu sự tha thứ sẽ ngăn cản ý nghĩ này khỏi nhận thức của anh ấy. Tuy nhiên điều đó mãi mãi là sự thật.
3. Chúng ta hãy bắt đầu quá trình chuẩn bị của mình với một số hiểu biết về nhiều hình thức mà sự thiếu tha thứ thực sự có thể được che giấu cẩn thận. Bởi vì chúng là ảo tưởng, chúng chỉ được coi là những gì chúng là; các biện pháp phòng thủ bảo vệ những suy nghĩ không tha thứ của anh em khỏi bị nhìn thấy và nhận ra. Mục đích của chúng là cho ta thấy điều gì đó khác, và ngăn cản việc sửa lỗi thông qua sự tự lừa dối được thực hiện để thay thế nó.
4. Tuy nhiên, tâm của anh em chỉ giữ những gì anh em nghĩ với Chúa. Sự tự lừa dối của anh em không thể thay thế sự thật. Cũng như một đứa trẻ ném một cây gậy xuống biển không thể làm thay đổi thủy triều lên xuống, hoặc nước nóng lên vì mặt trời, hoặc ánh trăng bàng bạc trên đó vào ban đêm. Vì vậy chúng ta bắt đầu mỗi buổi thực tập trong lần ôn tập này với việc chuẩn bị tâm ta để hiểu được những bài học mà chúng ta đọc, và thấy được ý nghĩa mà chúng mang lại cho chúng ta.
5. Bắt đầu mỗi ngày với thời gian dành cho sự chuẩn bị tâm của anh em để tìm hiểu xem mỗi ý tưởng mà anh em sẽ ôn ngày hôm đó có thể mang lại cho anh em điều gì trong sự tự do và bình yên. Hãy mở rộng tâm của anh em, và xóa sạch mọi suy nghĩ có thể lừa dối, và chỉ để ý nghĩ này thu hút nó hoàn toàn, và loại bỏ phần còn lại.
Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.
Năm phút với ý nghĩ này sẽ đủ để thiết lập một ngày theo đúng những gì Chúa đã chỉ định, và để Tâm của Người chịu trách nhiệm về tất cả những suy nghĩ mà anh em sẽ nhận được trong ngày hôm đó.
6. Chúng sẽ không đến từ một mình anh em, vì tất cả sẽ được chia sẻ với Người. Và vì vậy, mỗi ý nghĩ sẽ mang thông điệp của Tình Yêu thương của Người đến với anh em, gởi lại những thông điệp của anh em cho Người. Vì vậy anh em sẽ được hiệp thông với Chúa, như chính Người đã muốn như vậy. Và khi sự hoàn thiện của chính Người kết hợp với Người, thì Người cũng sẽ kết hợp với anh em, những người được hoàn thiện khi anh em hợp nhất với Người, và Người với anh em.
7. Sau khi chuẩn bị xong, anh em chỉ cần đọc từng ý tưởng trong số hai ý tưởng được giao cho anh em để ôn lại ngày hôm đó. Sau đó nhắm mắt lại và chậm rãi nói với chính mình. Không cần phải vội vàng lúc này, vì anh em đang sử dụng thời gian đúng mục đích của nó. Hãy để mỗi lời tỏa sáng với ý nghĩa mà Chúa đã ban cho nó, như nó đã được ban cho anh em qua Tiếng nói của Người. Hãy để mỗi ý tưởng mà anh em ôn lại ngày hôm đó mang đến cho anh em món quà mà Người đã đặt trong đó để anh em có được từ Người. Và chúng ta sẽ không sử dụng đinh dạng nào cho việc thực tập của mình ngoài định dạng này:
8. Mỗi giờ trong ngày, hãy nhớ lại ý nghĩ khởi đầu một ngày, và dành một khoảnh khắc yên lặng với nó. Sau đó lặp lại hai ý tưởng anh em thực tập trong ngày một cách không vội vã, với thời gian đủ để nhìn thấy những món quà mà chúng mang lại cho anh em, và hãy để chúng được đón nhận ở đúng nơi chúng dự định.
9. Chúng ta không thêm những ý nghĩ nào khác, nhưng hãy để những ý nghĩ này là những thông điệp. Chúng ta không cần nhiều hơn thế để mang lại cho chúng ta hạnh phúc và sự nghỉ ngơi, sự yên tĩnh vô tận, sự chắc chắn hoàn hảo và tất cả những gì Cha của chúng ta muốn chúng ta nhận được như di sản mà chúng ta có từ Người. Mỗi ngày thực tập, khi chúng ta ôn lại, chúng ta kết thúc như chúng ta bắt đầu, trước tiên lặp lại ý tưởng đã làm cho ngày trở thành một thời gian đặc biệt của phước lành và hạnh phúc đối với chúng ta; và nhờ lòng trung thành của chúng ta đã khôi phục thế giới từ bóng tối đến ánh sáng, từ đau buồn trở lại niềm vui, từ nỗi đau đến bình an, từ tội lỗi về lại sự thánh khiết.
10. Chúa cảm ơn anh em, những người thực hành việc giữ Lời Người như vậy. Và khi anh em lại đưa hết tâm mình vào những ý tưởng trong ngày trước khi đi ngủ, lòng biết ơn của Người sẽ bao bọc anh em trong sự bình an mà Người muốn anh em sẽ ở đó mãi mãi, và giờ đây đang học cách chấp nhận như là di sản của mình.
-Chúa là Tâm và đó là Tâm duy nhất và do đó, khởi nguồn của mọi tạo dựng nảy sinh trong tâm này và tất cả các ý tưởng trong tâm đó đều chia sẻ tâm này với Chúa. Vì Chúa là Tâm duy nhất, ta nhận được những ý tưởng hay suy nghĩ từ Chúa trong nhận thức của chúng ta. Chỉ có một loại suy nghĩ và đó là suy nghĩ bắt nguồn từ tâm của Chúa và không có suy nghĩ nào khác nhưng trong sự tách biệt này chúng ta đã chọn một hệ thống suy nghĩ của cái tôi và chúng ta cho phép đó là một tâm thay thế cho Tâm của Chúa.
-Chúng ta hãy thực hiện sự tách biệt tích cực đâu là hệ thống suy nghĩ của cái tôi đang đóng giả là tâm của cái ta ảo tưởng. Đây không phải là những suy nghĩ thực sự của ta, những điều đến với ta tạo ra nỗi sợ hãi hoặc nhu cầu bảo vệ hoặc niềm vui thôi thúc khi ta muốn tìm kiếm thứ gì đó, những điều này không bắt nguồn từ ta là gì bởi vì những suy nghĩ duy nhất chúng ta nắm giữ là những suy nghĩ từ Chúa.
-Làm sao ta biết được điều gì là suy nghĩ từ Chúa, nó mang lại cảm giác bình yên, không bao giờ làm tăng nỗi sợ hãi của chúng ta, chúng ta có cảm giác ân điển và tình yêu, lòng biết ơn luôn trào dâng khi chúng ta đang cảm nhận những suy nghĩ với Chúa. Những suy nghĩ của cái tôi tạo ra cảm giác tách biệt, sợ hãi, tội lỗi, mất mát, rằng ta cần phải làm điều gì đó, ta cần phải tự vệ, ta cần phải nổ lực nhiều hơn. Nó tạo ra cảm giác đấu tranh hoặc bỏ chạy. Đó không phải là suy nghĩ thực sự của chúng ta.
-Những suy nghĩ từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi là không có thật, chúng đến và đi trong tâm đang tin vào cái tôi, nhưng khi ta tin vào chúng, ta đã biến cái không có thật thành có thật và chúng sẽ có sức mạnh đồi với ta. Nhưng khi chúng ta tha thứ cho niềm tin của ta vào chúng, phóng thích chúng, và giao cho Thánh Linh để Ngài cho ta biết chúng thực sự là gì, chúng sẽ biến mất.
1. “Chữa khỏi” là một từ không thể áp dụng cho bất kỳ phương thuốc nào mà thế giới chấp nhận là có lợi. Những gì mà thế giới coi là có tác dụng trị liệu chỉ là thứ sẽ làm cho cái thân “tốt hơn.” Khi nó cố gắng chữa lành cái tâm, nó không thấy sự tách biệt khỏi cái thân, nơi nó nghĩ cái tâm tồn tại. Các hình thức chữa lành của nó do đó phải thay thế ảo tưởng bằng ảo tưởng. Một niềm tin vào bệnh tật mang một hình thức khác, và vì vậy bệnh nhân giờ đây nhận thấy mình khỏe mạnh.
2. Anh ấy không được chữa lành. Anh ấy chỉ mơ thấy mình bị bệnh, và trong giấc mơ anh ấy tìm thấy một công thức thần kỳ giúp cho anh ấy khỏe lại. Tuy nhiên anh ấy vẫn chưa thức tỉnh khỏi giấc mơ, và vì thế tâm của anh ấy vẫn y nguyên như trước. Anh ấy chưa nhìn thấy ánh sáng có thể đánh thức anh ấy và kết thúc giấc mơ. Nội dung giấc mơ có gì khác biệt trong thực tại? Một người hoặc ngủ hoặc thức. Không có gì ở giữa.
3. Những giấc mơ hạnh phúc mà Thánh Linh mang lại khác với giấc mơ của thế gian, nơi người ta chỉ có thể mơ mình đang thức. Những giấc mơ mà sự tha thứ cho phép tâm nhận thức không gây ra một dạng giấc ngủ khác, để người mơ lại mơ một giấc mơ khác. Những giấc mơ hạnh phúc của anh ấy là dấu hiệu cho thấy anh ấy bắt đầu nhận ra sự thật. Chúng dẫn từ giấc ngủ đến thức tỉnh nhẹ nhàng, để những giấc mơ không còn nữa. Và do đó chúng chữa khỏi bệnh vĩnh viễn.
4. Sự Chuộc lỗi chữa lành một cách chắc chắn, và chữa khỏi mọi bệnh tật. Vì cái tâm hiểu rằng bệnh tật chỉ là một giấc mơ sẽ không bị đánh lừa bởi các hình thức mà giấc mơ có thể có. Bệnh tật nơi tội lỗi vắng mặt thì không thể đến được, vì nó chỉ là một dạng tội lỗi khác. Sự Chuộc lỗi không chữa lành người bệnh, vì đó không phải là cách chữa trị. Nó làm mất đi cảm giác tội lỗi khiến bệnh tật có thể xảy ra. Và đó mới là cách chữa trị thực sự. Vì bệnh tật giờ đây đã biến mất, không còn gì để nó có thể quay trở lại.
5. Bình an cho anh em, những người đã được chữa lành trong Chúa, và không phải trong những giấc mơ viễn vông. Vì sự chữa lành phải đến từ sự thánh khiết, và sự thánh khiết không thể tìm thấy nơi tội lỗi được ấp ủ. Chúa ngự trong đền thánh. Người bị cấm nơi tội lỗi đã vào. Tuy nhiên, không có nơi nào mà Người không hiện diện. Và do đó, tội lỗi không thể có nơi nào để ẩn náu khỏi sự nhân từ của Người. Không nơi nào mà không có sự thánh khiết, và không nơi nào mà tội lỗi và bệnh tật có thể ở lại.
6. Đây là ý nghĩ có thể chữa khỏi bệnh. Nó không phân biệt giữa những điều hư ảo. Nó cũng không tìm cách chữa lành những gì không bị bệnh, không nhận ra nơi cần được chữa lành. Đây không phải là phép thuật. Đó chỉ đơn thuần là lời kêu gọi đến sự thật, điều không thể không thể không chữa lành và chữa lành mãi mãi. Đó không phải là một ý nghĩ đánh giá một ảo tưởng qua kích thước của nó, vẻ ngoài nghiêm trọng của nó, hay bất cứ thứ gì liên quan đến hình thức của nó. Nó chỉ tập trung vào đó là gì, và biết rằng không có ảo tưởng nào có thể là thật.
7. Hôm nay chúng ta đừng cố gắng tìm cách chữa trị những gì không thể bị bệnh. Chữa lành phải được tìm chỉ ở nơi nó có, rồi áp dụng cho những gì bị bệnh để có thể được chữa khỏi. Không có phương thuốc nào mà thế giới cung cấp có thể tạo ra một sự thay đổi trong bất kỳ điều gì. Cái tâm đem ảo tưởng đến với sự thật thì thực sự thay đổi. Không có sự thay đổi nào ngoài điều này. Vì làm thế nào một ảo tưởng có thể khác với một ảo tưởng khác ngoài những thuộc tính không có thực chất, không có thực tại, không có cốt lõi, và không có gì thực sự khác biệt?
8. Hôm nay chúng ta tìm cách thay đổi suy nghĩ của mình về nguồn gốc của bệnh tật, vì chúng ta tìm cách chữa trị mọi ảo tưởng, chứ không phải một sự thay đổi nào khác giữa chúng. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng tìm thấy nguồn chữa lành, vốn trong tâm chúng ta vì Cha chúng ta đặt nó ở đó cho chúng ta. Nó không xa chúng ta hơn chính chúng ta. Nó gần gủi với chúng ta như chính suy nghĩ của chúng ta; gần đến mức không thể mất được. Chúng ta chỉ cần tìm nó và nó phải được tìm thấy.
9. Chúng ta sẽ không bị đánh lừa ngày hôm nay bởi những gì có vẻ là bệnh tật. Hôm nay chúng ta vượt ra ngoài mọi hiện tướng và đến được nguồn chữa lành, mà không có gì được miễn trừ. Chúng ta sẽ thành công ở mức độ mà chúng ta nhận ra rằng không bao giờ có thể có sự phân biệt có ý nghĩa giữa điều không đúng sự thật và điều cũng không đúng sự thật như nhau. Ở đây không có mức độ, và không có niềm tin nào cho rằng những gì không tồn tại thì đúng hơn ở một số dạng này so với những dạng khác. Tất cả chúng đều sai, và có thể chữa khỏi bởi vì chúng không đúng sự thật.
10. Vì vậy chúng ta cũng vứt bỏ những tấm bùa hộ mệnh, bùa chú và thuốc men, những bài tụng kinh và những thứ phép thuật của chúng ta dưới bất kỳ hình thức nào. Chúng ta sẽ tĩnh lặng và lắng nghe Tiếng nói chữa lành, sẽ chữa khỏi mọi bệnh tật như một, phục hồi sự lành mạnh cho Con Chúa. Không có tiếng nói nào ngoài tiếng nói này có thể chữa khỏi. Hôm nay chúng ta nghe thấy một Tiếng nói duy nhất nói với chúng ta về sự thật, nơi mọi ảo tưởng chấm dứt, và sự bình yên trở lại ngôi nhà vĩnh cữu, yên tĩnh của Chúa.
11. Chúng ta thức dậy khi nghe thấy Người, và để Người nói chuyện với chúng ta năm phút khi ngày mới bắt đầu, và kết thúc một ngày bằng cách lắng nghe lại năm phút nữa trước khi chúng ta đi ngủ. Sự chuẩn bị duy nhất của chúng ta là để những suy nghĩ can thiệp của mình sang một bên, không phải riêng lẻ, mà là tất cả chúng như một. Chúng như nhau. Chúng ta không cần làm cho chúng khác đi, và do đó trì hoãn thời gian khi chúng ta có thể nghe Cha của chúng ta nói chuyện với chúng ta. Chúng ta nghe thấy Người bây giờ. Chúng ta đến với Người hôm nay.
12. Không có gì trong tay để chúng ta bám víu, với trái tim phấn chấn và tâm lắng nghe, chúng ta cầu nguyện:
Chỉ có sự cứu rỗi mới có thể chữa khỏi.
Thưa Cha, xin hãy nói với chúng con để chúng con được chữa lành.
Và chúng ta sẽ cảm thấy sự cứu rỗi che chở chúng ta bằng sự bảo vệ mềm mại, và sự bình yên sâu sắc đến mức không ảo tưởng nào có thể làm xáo trộn tâm của chúng ta, cũng như không đưa ra bằng chứng nào cho chúng ta rằng nó là có thật. Điều này chúng ta sẽ học ngày hôm nay. Và chúng ta sẽ nói lời cầu nguyện để được chữa lành hàng giờ, và dành một phút mỗi khi đồng hồ điểm, để nghe câu trả lời cho lời cầu nguyện của chúng ta đươc ban cho chúng ta khi ta chú ý lắng nghe trong yên lặng và trong niềm vui. Đây là ngày mà sự chữa lành đến với chúng ta. Đây là ngày kết thúc sự tách biệt, và chúng ta nhớ lại mình thực sự là Ai.
-Sự cứu rỗi nói ở đây đó là sự tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi.
-Sự chữa lành của thế giới là thay thế ảo tưởng bằng ảo tưởng, giữa ảo tưởng về sức khỏe và ảo tưởng về bệnh tật. Một cái thân bị bệnh và một cái thân khỏe mạnh vẫn là một cái thân là ảo tưởng. Đồng nhất với cái thân tương đương với cảm giác tội lỗi cho dù ta nghĩ mình có cơ thể khỏe mạnh hay ốm yếu. Chúng ta muốn thoát khỏi thứ này rằng tôi là một cái thân. Ta là tinh thần và cái thân là một ý tưởng hoặc một biểu tượng trong tâm mà ta có thể sử dụng nhưng nó không phải là ta.
1. Đây là sự kết thúc của sự lựa chọn. Vì ở đây chúng ta đi đến quyết định chấp nhận chính mình như Chúa đã tạo nên chúng ta. Và sự lựa chọn là gì ngoài sự không chắc chắn về chúng ta là gì? Không có nghi ngờ nào mà không bắt nguồn từ đây. Không có câu hỏi nào ngoài việc phản ảnh điều này. Không có xung đột nào mà không dẫn đến câu hỏi đơn giản, duy nhất, “Ta là gì?”
2. Tuy nhiên ai có thể hỏi câu hỏi này ngoại trừ người đã từ chối thừa nhận chính mình? Chỉ có từ chối chấp nhận chính mình mới làm cho câu hỏi có vẻ chân thành. Điều duy nhất mà bất kỳ sinh vật nào có thể biết chắc chắn là nó là gì. Từ điểm chắc chắn này, nó nhìn những thứ khác cũng chắc chắn như chính nó.
3. Không chắc chắn về anh em phải là gì là sự tự lừa dối trên quy mô quá rộng lớn, mức độ nghiêm trọng của nó khó có thể hình dung được. Sống mà không biết chính mình là tin rằng anh em đã thực sự chết. Vì cuộc sống là gì ngoại trừ việc là chính mình, và cái gì ngoài anh em có thể sống thay vào đó? Ai là người nghi ngờ? Anh ấy nghi ngờ điều gì? Anh ấy hỏi ai? Ai có thể trả lời anh ấy?
4. Anh ấy chỉ tuyên bố rằng anh ấy không phải là chính mình, và vì thế, là cái gì đó khác, trở thành người hỏi cái gì đó khác là gì. Tuy nhiên anh ấy không bao giờ có thể sống được trừ khi anh ấy biết câu trả lời. Nếu anh ấy hỏi như thể anh ấy không biết, điều đó chỉ cho thấy anh ấy không muốn là chính mình. Anh ấy đã chấp nhận nó vì anh ấy đang sống; đã phán xét chống lại nó và phủ nhận giá trị của nó, và đã quyết định rằng anh ấy không biết điều chắc chắn duy nhất mà nhờ đó anh ấy sống.
5. Vì vậy, anh ấy trở nên không chắc chắn về cuộc sống của mình, vì nó là gì đã bị anh phủ nhận. Chính vì sự từ chối này mà anh em cần sự Chuộc lỗi. Sự từ chối của anh em không làm thay đổi anh em là gì. Nhưng anh em đã phân chia tâm của mình thành cái biết và không biết sự thật. Anh em là chính mình. Không còn nghi ngờ gì nữa về điều này. Tuy nhiên anh em vẫn nghi ngờ điều đó. Nhưng anh em không hỏi phần nào trong anh em có thể thực sự nghi ngờ chính mình. Nó thực sự không thể là một phần trong anh em đặt câu hỏi này. Vì nó hỏi người biết câu trả lời. Nếu nó là một phần của anh em, vậy thì sự chắc chắn sẽ là không thể.
6. Sự Chuộc lỗi khắc phục ý tưởng kỳ lạ cho rằng có thể nghi ngờ chính mình, và không chắc chắn về mình thực sự là gì. Đây là chiều sâu của sự điên rồ. Tuy nhiên đó là câu hỏi phổ biến của thế giới. Điều này có nghĩa là gì ngoại trừ thế giới là điên rồ? Tại sao lại chia sẻ sự điên rồ của nó với niềm tin đáng buồn rằng những gì phổ biến ở đây là đúng?
7. Không có gì thế giới tin là đúng. Đó là một nơi có mục đích trở thành một ngôi nhà nơi những người cho rằng họ không biết chính mình có thể đến để đặt câu hỏi họ là gì. Và họ sẽ trở lại cho đến khi sự Chuộc lỗi được chấp nhận, và họ học được rằng không thể nghi ngờ chính mình, và không biết được mình là gì.
8. Chỉ có thể yêu cầu anh em chấp nhận, vì anh em là gì là chắc chắn. Nó được đặt mãi mãi trong Tâm thánh của Chúa, và trong tâm của anh em. Nó vượt xa mọi nghi ngờ và thắc mắc rằng việc hỏi nó phải là gì là tất cả bằng chứng anh em cần để cho thấy rằng anh em tin vào sự mâu thuẫn rằng anh em không biết những gì anh em không thể không biết. Đây là một câu hỏi, hay một tuyên bố phủ nhận chính nó trong câu nói đó? Chúng ta đừng cho phép tâm thánh của mình bận tâm với những suy tư vô nghĩa như thế này.
9. Chúng ta có một nhiệm vụ ở đây. Chúng ta không đến để củng cố sự điên rồ mà chúng ta từng tin tưởng. Chúng ta đừng quên mục tiêu mà chúng ta đã chấp nhận. Chúng ta đến để đạt được nhiều hơn là chỉ hạnh phúc của riêng mình. Những gì chúng ta chấp nhận là chúng ta đang tuyên bố mọi người phải như vậy, cùng với chúng ta. Đừng làm anh em mình thất vọng, hoặc anh em sẽ làm thất vọng chính mình. Hãy nhìn họ một cách yêu thương, để họ có thể biết rằng họ là một phần của anh em, và anh em là một phần của họ.
10. Sự Chuộc lỗi dạy về điều này, và chứng minh rằng sự Đồng nhất của Con Chúa là không bị ảnh hưởng bởi niềm tin của anh ấy rằng anh ấy không biết mình là gì. Hôm nay hãy chấp nhận sự Chuộc lỗi, không phải để thay đổi thực tại mà chỉ là chấp nhận sự thật về chính mình, và hãy bước đi vui mừng trong Tình yêu thương vô tận của Chúa. Chỉ có điều này chúng ta được yêu cầu thực hiện. Chỉ có điều này chúng ta sẽ làm ngày hôm nay.
11. Năm phút buổi sáng và buổi tối chúng ta sẽ dành hết tâm của chúng ta cho nhiệm vụ ngày hôm nay. Chúng ta bắt đầu với việc xem lại nhiệm vụ của chúng ta là gì:
Ta sẽ chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình,
Vì ta vẫn như Chúa đã tạo nên ta.
Chúng ta không đánh mất cái biết mà Chúa đã ban cho chúng ta khi Người tạo nên chúng ta giống như Người. Chúng ta có thể ghi nhớ điều này cho tất cả mọi người, vì trong sự tạo dựng tất cả tâm đều là một. Và trong ký ức của chúng ta là sự nhớ lại những người anh em của chúng ta thực sự thân thương với chúng ta như thế nào, mỗi tâm đều là một phần của chúng ta như thế nào, họ thực sự trung thành với chúng ta như thế nào, và Tình yêu thương của Cha chúng ta bao gồm tất cả họ như thế nào.
12. Để tạ ơn vì tất cả tạo phẩm, Nhân danh Đấng tạo dựng và sự Đồng Nhất của Người với mọi khía cạnh của tạo phẩm, chúng ta lặp lại sự cống hiến của mình cho mục đích của chúng ta mỗi giờ ngày hôm nay, khi chúng ta gạt bỏ mọi suy nghĩ có thể làm chúng ta sao lãng khỏi mục tiêu thánh của mình. Trong vài phút, hãy để tâm của anh em được xóa sạch khỏi mọi mạng nhện ngớ ngẩn mà thế giới muốn dệt quanh Con thánh của Chúa. Và học được bản chất mong manh của những sợi xích dường như ngăn cách cái biết về chính mình khỏi nhận thức của anh em, khi anh em nói:
-Sự chuộc lỗi là gì? Đó là sự sửa chữa nỗi sợ hãi trong tâm chúng ta bởi Thánh Linh, rất đơn giản, không phải là điều gì lớn, phức tạp. Ngay khoảnh khắc ấy, có thể chỉ trong chưa đầy một giây, nếu chúng ta hết lòng chấp nhận, hay nhận được sự sửa chữa nỗi sợ hãi trong tâm thì đó là sự chuộc lỗi, đó là sự tha thứ thực sự. Nó rất đơn giản nhưng cái tôi sẽ bảo vệ chống lại điều này bởi vì nó biết thời điểm chúng ta thực sự chấp nhận sự chuộc lỗi trong tâm chúng ta, nó không còn tồn tại cho đến thời điểm tiếp theo khi chúng ta lại chấp nhận hệ thống suy nghĩ của cái tôi, chấp nhận cái ta không có thật.
-Chúng ta là tình yêu thương, tâm chúng ta là tâm của Chúa và vì vậy sự sợ hãi và những hình ảnh của nó là cách chúng ta bảo vệ trước sự thật rằng chúng ta là tình yêu và chúng ta là một với Chúa. Vai trò của ta ở đây là tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là việc loại bỏ nỗi sợ hãi. Sự thật luôn hiện diện và vận hành nhưng vì nỗi sợ hãi mà chúng ta giữ trong tâm nên ta không nhận ra.
-Nỗi sợ hãi đó là tất cả những gì chúng ta đang giải quyết và tất nhiên điều làm nảy sinh nỗi sợ hãi đó là niềm tin vô thức rằng chúng ta đã phạm tội và tách biệt khỏi Chúa cũng như tất cả anh chị em của mình và do đó chúng ta đáng bị trừng phạt. Đó là niềm tin điên rồ của cái tôi. Trong sự thật, sự tách biệt là điều không thể xảy ra và chúng ta vẫn mãi mãi thánh khiết như Chúa đã tạo nên chúng ta.
-Thế giới là nơi mà những người cho rằng họ không biết chính họ đến để đặt câu hỏi họ là ai. Và họ sẽ lại đến [tái sinh] cho đến khi sự Chuộc lỗi được chấp nhận và họ học được rằng không thể nghi ngờ chính mình và không nhận thức được mình là ai. Câu nói đó gợi ý mạnh mẽ rằng ảo tưởng về sự tái sinh trong ảo tưởng về thời gian là đang xảy ra.
1. Ở thế giới này, Thiên đường là một lựa chọn, bởi vì ở đây chúng ta tin có những lựa chọn thay thế để lựa chọn. Chúng ta nghĩ rằng mọi thứ đều có mặt đối lập, và những gì chúng ta muốn chúng ta sẽ chọn. Nếu Thiên đường tồn tại thì cũng phải có địa ngục, vì sự mâu thuẫn là cách chúng ta tạo ra những gì chúng ta nhận thức, và những gì chúng ta nghĩ là có thật.
2. Tạo phẩm không biết đến điều đối lập. Nhưng ở đây là phần đối lập của những gì có “thật.” Chính nhận thức kỳ lạ này về sự thật làm cho việc lựa chọn Thiên đường dường như giống như việc từ bỏ địa ngục. Thực sự không phải như vậy. Tuy nhiên, những gì là thật trong tạo phẩm của Chúa không thể vào đây cho đến khi nó được phản ảnh dưới một hình thức nào đó mà thế giới có thể hiểu được. Sự thật không thể đến nơi mà nó chỉ có thể được nhận thức bằng nỗi sợ hãi. Vì điều này sẽ là sai lầm khi sự thật có thể được đưa đến ảo tưởng. Sự đối lập làm cho sự thật không được chào đón, và nó không thể đến được.
3. Lựa chọn là lối thoát hiển nhiên khỏi những gì có vẻ là đối lập. Sự quyết định cho phép một trong những mục tiêu xung đột trở thành mục tiêu để nỗ lực và sử dụng thời gian. Không có quyết định, thời gian chỉ là sự lãng phí và công sức bị tiêu tan. Nó được bỏ ra mà không có gì đền đáp, và thời gian trôi qua mà không có kết quả. Không có cảm giác đạt được, vì không có gì được hoàn thành; không học được gì.
4. Anh em cần được nhắc nhở rằng anh em nghĩ là có hàng ngàn lựa chọn đang đứng trước anh em, trong khi thực sự chỉ có một lựa chọn để thực hiện. Và ngay cả điều này cũng chỉ có vẻ là một lựa chọn. Đừng bối rối với mọi nghi ngờ mà vô số các quyết định sẽ gây ra. Anh em chỉ đưa ra một quyết định. Và khi quyết định đó được thực hiện, anh em sẽ nhận ra rằng đó không hề là một lựa chọn. Vì sự thật là sự thật và không có cái gì khác là sự thật. Không có cái đối lập để chọn thay vào đó. Không có gì mâu thuẫn với sự thật.
5. Lưa chọn phụ thuộc vào việc học. Và sự thật không thể học được mà chỉ được nhận ra. Trong sự công nhận, sự chấp nhận của nó nằm ở đó, và khi nó được chấp nhận thì nó được biết đến. Nhưng cái biết nằm ngoài mục tiêu mà chúng ta tìm cách giảng dạy trong khuôn khổ của khóa học này. Mục tiêu của chúng ta là giảng dạy, có thể đạt được thông qua việc học cách tiếp cận chúng, chúng là gì, và chúng mang lại những gì cho anh em. Các quyết định là kết quả của quá trình học tập của anh em, vì chúng dựa vào những gì anh em đã chấp nhận là sự thật về anh em là gì, và những gì anh em cần phải có.
6. Trong thế giới vô cùng phức tạp này, Thiên đường dường như mang hình thức của một sự lựa chọn, thay vì chỉ đơn thuần là nó. Trong tất cả những sự lựa chọn anh em đã cố gắng thực hiện, đây là lựa chọn đơn giản nhất, dứt khoát nhất và là nguyên mẫu cho tất cả những lựa chọn còn lại, là lựa chọn giải quyết mọi quyết định. Nếu anh em có thể quyết định phần còn lại, thì vấn đề này vẫn chưa được giải quyết. Nhưng khi anh em giải quyết vấn đề này, những vấn đề khác phải được giải quyết theo, vì mọi quyết định chỉ che giấu quyết định này bằng cách mang nhiều hình thức khác nhau. Đây là sự lựa chọn cuối cùng và duy nhất trong đó sự thật được chấp nhận hoặc phủ nhận.
7. Vì vậy, hôm nay chúng ta bắt đầu xem xét sự lựa chọn mà thời gian được tạo ra để giúp chúng ta thực hiện. Đó là mục đích thánh của nó, giờ đây được chuyển đổi từ ý định mà anh em đã đặt ra cho nó; rằng nó phải là một phương tiện để chứng minh địa ngục là có thật, hy vọng biến thành tuyệt vọng, và chính sự sống cuối cùng phải bị cái chết chiến thắng. Chỉ trong cái chết, những điều đối lập mới được giải quyết, vì chấm dứt sự đối lập là chết. Và do đó, sự cứu rỗi phải được coi là cái chết, vì cuộc sống được coi là xung đột. Giải quyết xung đột cũng là kết thúc cuộc đời của anh em.
8. Những niềm tin điên rồ này có thể chiếm giữ trong vô thức một cách mãnh liệt, và khiến tâm của anh em luôn khiếp sợ và lo lắng mạnh đến mức nó sẽ không từ bỏ ý tưởng về sự bảo vệ của chính nó. Nó phải được cứu khỏi sự cứu rỗi, bị đe dọa an toàn, và được bảo vệ bằng phép thuật để chống lại sự thật. Và những quyết định này được đưa ra mà không hề hay biết, để giữ chúng an toàn không bị xáo trộn; vượt ra ngoài sự nghi vấn, lý lẽ và nghi ngờ.
9. Thiên đường được chọn một cách có ý thức. Không thể đưa ra lựa chọn cho đến khi những lựa chọn thay thế được nhìn thấy và hiểu một cách chính xác. Tất cả những gì được che giấu trong bóng tối phải được đưa ra để hiểu, được phán xét một lần nữa, lần này với sự giúp đỡ của Thiên đường. Và tất cả những sai lầm trong phán xét mà tâm đã mắc phải trước đây đều có thể sửa chữa, khi sự thật bác bỏ chúng là vô căn cứ. Bây giờ chúng không có tác dụng. Chúng không thể bị che giấu, bởi vì sự hư vô của chúng đã được nhận ra.
10. Lựa chọn có ý thức về Thiên đường cũng chắc chắn như việc kết thúc nỗi sợ hãi về địa ngục, khi nó được đưa lên khỏi lá chắn bảo vệ của sự thiếu nhận thức, và được đem ra ánh sáng. Ai có thể quyết định giữa cái được thấy rõ ràng và cái không được nhận ra? Tuy nhiên, ai có thể thất bại trong việc lựa chọn giữa các phương án thay thế khi chỉ có một phương án được coi là có giá trị; cái kia như một thứ hoàn toàn vô giá trị, một nguồn gốc của cảm giác tội lỗi và đau đớn chỉ được tưởng tượng ra? Ai chần chừ khi đưa ra một lựa chọn như thế này? Và chúng ta có nên do dự khi lựa chọn trong hôm nay?
11. Chúng ta lựa chọn Thiên đường khi thức dậy, và dành năm phút để đảm bảo rằng chúng ta đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đưa ra một lựa chọn có ý thức giữa những gì tồn tại và những gì không có gì ngoài vẻ bề ngoài của sự thật. Bản thể giả tạo của nó, được đưa đến những gì có thật, mong manh và trong suốt dưới ánh sáng. Giờ đây, nó không còn là nỗi kinh hoàng nữa, vì những gì đã trở nên to lớn, báo thù, tàn nhẫn với lòng hận thù, đòi hỏi sự tối tăm vì sợ hãi phải được đầu tư vào đó. Bây giờ nó được nhận ra chỉ là một sai lầm ngớ ngẩn, tầm thường.
12. Trước khi nhắm mắt ngủ đêm nay, chúng ta khẳng định lại sự lựa chọn mà chúng ta đã thực hiện mỗi giờ trước đó. Và bây giờ chúng ta dành năm phút cuối cùng trong ngày cho quyết định mà ta đã thức dậy cùng nó. Khi mỗi giờ trôi qua, chúng ta tuyên bố lựa chọn của mình một lần nữa, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi yên tĩnh để duy trì sự lành mạnh. Và cuối cùng chúng ta kết thúc một ngày bằng điều này, thừa nhận chúng ta đã chọn chỉ những gì chúng ta muốn.
Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra.
Ta đưa ra quyết định đó ngay bây giờ, và sẽ không thay đổi tâm ta,
-Ở đây trong thế giới này, chúng ta có tất cả những lựa chọn mà cái tôi sẽ đưa ra giữa những gì nó coi là những ảo tưởng tích cực, điều mà nó muốn, và những ảo tưởng tiêu cực mà nó muốn cố gắng tự bảo vệ mình chống lại. Trên thực tế, một cách vô thức, nó đang thu hút bất cứ thứ gì nó chống lại trong ảo tưởng.
-Vì vậy tất cả các quyết định trong ảo tưởng đều được đưa ra giữa cái gọi là ảo tưởng tích cực hay tốt và cái gọi là ảo tưởng tiêu cực hay xấu, bởi vì chúng ta sẽ không bao giờ muốn có cái ngã ảo hay cái ta không có thật này trừ khi cái tôi đã thuyết phục chúng ta rằng trong khi thế giới này có thảm họa, bệnh tật, thiếu thốn, đau đớn và cái chết thì nó cũng có tình yêu đặc biệt, tình yêu độc quyền, du lịch và những thành tựu cũng như khả năng sáng tạo ngoài Chúa, không có điều nào là sự thật.
-Vì vậy nó khiến chúng ta tin rằng có điều tốt và điều xấu ở trong giấc mơ này nhưng nếu chúng ta nhận ra một khi tâm chìm vào giấc ngủ và mơ ra giấc mơ mà toàn bộ giấc mơ được khẳng định thực chất của nó là cảm giác tội lỗi và sợ hãi thì ngay cả khi đó là điều tích cực, nó vẫn có cảm giác tội lỗi và sợ hãi làm nền tảng. Do đó, bất cứ điều gì xảy ra ở đây cho dù chúng ta nghĩ rằng chúng ta trân trọng nó đến mức nào thì đó thực sự là nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi được ngụy trang. Và chỉ những gì Chúa tạo ra trong tâm Chúa, chúng ta mới có thể trải nghiệm bất cứ điều gì có thật nơi cảm giác tội lỗi và sợ hãi không tồn tại.
-Cái tôi không thể hiểu được điều đó bởi vì hệ thống suy nghĩ của nó được khẳng định dựa trên niềm tin vào sự đối lập giữa sinh và tử, bệnh tật và sức khỏe, giàu có và nghèo đói…
-Những gì chúng ta làm trong giấc mơ này là trong khi chúng ta vẫn đang bị thôi miên bằng cách lựa chọn giữa những ảo tưởng tốt và xấu và chúng ta nghĩ rằng đó là số phận của chúng ta trong cuộc sống, chúng ta cũng sẽ tin rằng Chúa có thể bước vào ảo tưởng, và Người có thể làm cho những ảo tưởng của chúng ta tốt hơn.
-Đó là tất cả những gì mà lời cầu nguyện của con người hướng tới cho đến khi ta nhận ra lời cầu nguyện thực sự là như thế nào. Lời cầu nguyện của con người là xin Chúa hãy giúp tôi, giúp tôi khỏe hơn, làm ơn mang cho tôi một công việc tốt, làm ơn mang tiền cho tôi, làm ơn mang cho tôi một người bạn đời, giống như chúng ta đang cầu xin Chúa bước vào ảo tưởng và điều đó là không thể. Sự thật không thể bước vào ảo tưởng mà chỉ có ảo tưởng được đem ra sự thật để tan biến trước ánh sáng của nó.
-Vì vậy lời cầu nguyện đích thực không phải là yêu cầu cái thực đi vào cái không thực mà là định vị chính mình trong Chúa. Hãy tha thứ cho sự tách biệt và xác định chính mình, hãy khẳng định và thừa nhận ta và Cha ta là một. Ta là một ý tưởng trong tâm Chúa và đây là trạng thái tự nhiên của ta. Vì vậy khi tâm được chữa lành và ta biết rõ ta là một với Chúa, Đấng dồi dào, ta là một trong Chúa trọn vẹn, đó là sức khỏe. Đó là lời cầu nguyện đươc đáp lại. Chúng ta không cố gắng lôi kéo Chúa vào những gì chưa từng có để sửa chữa những ảo tưởng của chúng ta, tạo nên một giấc mơ đẹp hơn, một ảo tưởng tốt hơn.
1. Ý tưởng hôm nay vẫn là ý tưởng trung tâm mà sự cứu rỗi dựa vào. Vì chữa lành là điều ngược lại với mọi ý tưởng của thế giới tập trung vào bệnh tật và các trạng thái riêng biệt. Bệnh tật là sự xa lánh người khác, và ngừng kết nối. Nó trở thành cánh cửa đóng lại với một ngã riêng biệt, và giữ cho nó bị cô lập và đơn độc.
2. Bệnh tật là sự cô lập. Vì nó dường như giữ cho một cái ngã tách biệt khỏi tất cả các phần còn lại, để chịu đựng những gì mà người khác không cảm thấy. Nó trao cho cái thân sức mạnh cuối cùng để biến sự tách biêt thành có thật, và giam giữ cái tâm trong nhà tù đơn độc, bị chia cắt và giữ thành từng mảnh trong một bức tường rắn chắc của xác thịt bị bệnh mà nó không thể vượt qua.
3. Thế giới tuân theo những quy luật mà bệnh tật phục tùng, nhưng sự chữa lành hoạt động ngoài những quy luật đó. Không ai có thể được chữa lành một mình. Trong bệnh tật anh ấy phải tách rời và tách biệt. Nhưng chữa lành là quyết định của chính anh ấy để trở thành một lần nữa, và chấp nhận Ngã của mình với tất cả các phần của Nó còn nguyên vẹn và không bị tấn công. Trong bệnh tật, Ngã của anh ấy dường như bị chia cắt, và không có sự hợp nhất mang lại cho Nó sự sống. Nhưng sự chữa lành được thực hiện khi anh ấy thấy cái thân không có sức mạnh để tấn công sự Đồng nhất phổ quát của Con Chúa.
4. Bệnh tật sẽ chứng minh rằng lời nói dối phải là sự thật. Nhưng sự chữa lành chứng tỏ sự thật là thật. Sự tách biệt mà bệnh tật sẽ áp đặt chưa bao giờ thực sự xảy ra. Được chữa lành chỉ đơn giản là chấp nhận những gì luôn là sự thật đơn giản, và sẽ luôn giữ nguyên như nó mãi mãi như vậy. Tuy nhiên, những con mắt quen với ảo tưởng phải được chỉ ra những gì chúng nhìn thấy là sai. Vì vậy, sự chữa lành, không bao giờ sự thật cần đến, phải chứng tỏ rằng bệnh tật là không có thật.
5. Do đó, việc chữa lành có thể được gọi là giấc mơ đối lập, hủy bỏ giấc mơ về bệnh tật nhân danh sự thật, nhưng không phải trong chính sự thật. Giống như sự tha thứ bỏ qua mọi tội lỗi chưa từng thực hiện, chữa lành chỉ loại bỏ những ảo tưởng chưa xảy ra. Giống như thế giới thực sẽ xuất hiện để thay thế những gì chưa từng tồn tại, chữa lành chỉ mang lại sự phục hồi cho các trạng thái tưởng tượng và những ý tưởng sai lầm mà các giấc mơ thêu dệt thành những hình ảnh về sự thật.
6. Tuy nhiên đừng nghĩ rằng chữa lành là không xứng đáng với chức năng của anh em ở đây. Vì những gì ngược với Christ trở nên mạnh mẽ hơn Christ đối với những người mơ rằng thế giới là có thật. Cái thân dường như rắn chắc và ổn định hơn tâm. Và tình yêu trở thành một giấc mơ, trong khi nỗi sợ hãi vẫn là một thực tế có thể nhìn thấy, biện minh và hiểu đầy đủ.
7. Giống như sự tha thứ xua tan mọi tội lỗi và thế giới thực sẽ thay thế những gì anh em đã tạo ra, nên việc chữa lành phải thay thế những ảo tưởng về bệnh tật mà anh em ôm giữ trước sự thật đơn giản. Khi bệnh tật đã được nhìn thấy biến mất bất chấp mọi quy luật cho rằng nó không thể không có thật, thì các câu hỏi đã được trả lời. Và các quy luật không còn được trân trọng và tuân theo nữa.
8. Chữa lành là tự do. Vì nó chứng tỏ giấc mơ sẽ không thắng được sự thật. Chữa lành được chia sẻ. Và bởi thuộc tính này nó chứng minh rằng những luật không giống như các luật cho rằng bệnh tật là không thể tránh khỏi thì mạnh hơn những luật đối nghịch bệnh hoạn của chúng. Chữa lành là sức mạnh. Vì qua bàn tay nhẹ nhàng của nó đã khắc phục được sự yếu đuối, và những tâm bị ngăn cách trong một cái thân được tự do kết nối với những tâm khác, để trở nên mạnh mẽ mãi mãi.
9. Sự chữa lành, sự tha thứ, và sự vui vẻ trao đổi tất cả thế giới đau buồn để lấy một thế giới nơi nỗi buồn không thể xâm nhập, là những phương tiện qua đó Thánh Linh thúc giục anh em đi theo Ngài. Những bài học nhẹ nhàng của Ngài dạy anh em có thể dễ dàng được cứu rỗi như thế nào; anh em cần thực tập ít biết bao để luật của Ngài thay thế những thứ luật anh em đã đặt ra để giam mình làm tù nhân cho đến chết. Cuộc sống của Ngài trở thành của anh em, khi anh em mở rộng sự giúp đỡ nhỏ bé mà Ngài yêu cầu để giải thoát anh em khỏi mọi thứ từng gây cho anh em đau đớn.
10. Và khi anh em để cho chính mình được chữa lành, anh em sẽ thấy tất cả những người xung quanh anh em, những người lướt qua tâm anh em, những người anh em tiếp xúc hay những người dường như không có liên hệ gì với anh em, đều được chữa lành cùng với anh em. Có lẽ anh em sẽ không nhận ra tất cả họ, cũng như không nhận ra sự cống hiến của anh em dành cho toàn thế giới tuyệt vời như thế nào, khi anh em để sự chữa lành đến với anh em. Nhưng anh em không bao giờ được chữa lành một mình. Và vô số người sẽ nhận được món quà mà anh em nhận được khi anh em được chữa lành.
11. Những người được chữa lành trở thành công cụ chữa lành. Thời gian cũng không trôi qua giữa khoảnh khắc họ được chữa lành và tất cả những ân sủng chữa lành được ban cho họ để cho đi. Những gì trái ngược với Chúa không tồn tại, và người không chấp nhận nó trong tâm mình trở thành nơi trú ẩn nơi những người mỏi mệt có thể ở lại để nghỉ ngơi. Vì ở đây là sự thật được ban tặng, và ở đây là tất cả những ảo tưởng được đưa ra sự thật.
12. Anh em sẽ không cung cấp nơi trú ẩn cho Ý muốn của Chúa sao? Anh em chỉ mời Ngã của anh em ở nhà. Và lời mời này có thể nào bị từ chối không? Hãy cầu xin điều không thể tránh khỏi xảy ra, và anh em sẽ không bao giờ thất bại. Sự lưa chọn còn lại chỉ là yêu cầu những gì không thể có trở thành có, và điều này không thể thành công. Hôm nay chúng ta cầu xin chỉ sự thật mới chiếm giữ tâm của chúng ta; rằng những ý nghĩ chữa lành ngày này sẽ lan ra từ điều đã được chữa lành đến điều cần được chữa lành, biết rằng cả hai sẽ xảy ra như một.
13. Chúng ta sẽ nhớ, khi giờ đã điểm, chức năng của chúng ta là để cho tâm của chúng ta được chữa lành, để chúng ta có thể mang sự chữa lành đến với thế giới, đổi lời nguyền lấy phước lành, nỗi đau lấy niềm vui, và sự tách biệt để lấy sự bình an của Chúa. Không phải một phút mỗi giờ cũng đáng để bỏ ra để nhận được một món quà như thế này sao? Không phải một ít thời gian là một chi phí nhỏ đưa ra để lấy món quà của tất cả mọi thứ sao?
14. Tuy nhiên chúng ta phải chuẩn bị để đón nhận một món quà như vậy. Và vì vậy chúng ta sẽ bắt đầu ngày mới với điều này, và dành mười phút cho những suy nghĩ này mà chúng ta cũng sẽ kết thúc vào buổi tối hôm nay.
Khi ta được chữa lành ta không được chữa lành một mình.
Và ta sẽ chia sẻ sự chữa lành của ta với thế giới,
Để bệnh tật có thể bị loại hẳn khỏi tâm Con một của Chúa, Đấng là Ngã duy nhất của ta.
15. Hãy để sự chữa lành đến qua anh em ngay hôm nay. Và khi anh em nghỉ ngơi trong yên tĩnh, hãy sẵn sàng cho đi như anh em nhận được, chỉ giữ những gì anh em cho đi, và đón nhận Lời Chúa để thay thế cho mọi suy nghĩ ngớ ngẩn từng được tưởng tượng. Bây giờ chúng ta cùng nhau đến để chữa lành tất cả những người bị bệnh, và ban phước lành nơi có sự tấn công. Chúng ta cũng sẽ không để chức năng này bị lãng quên khi mỗi giờ trong ngày trôi qua, ghi nhớ mục đích của chúng ta với ý nghĩ này:
Khi ta được chữa lành ta không được chữa lành một mình.
Và ta sẽ ban phước cho anh em của ta, vì ta sẽ được chữa lành với họ, như họ được chữa lành với ta.
-Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại cái toàn thể, sự hợp nhất, ta cảm thấy mình bị ngăn cách khỏi cái toàn thể đằng sau những luật mà ta không thể vượt qua, với nỗi đau tưởng chừng như không thể nào vượt qua. Ta đừng thất vọng. Chúa không tạo ra điều này. Và nếu ta để Thánh Linh sử dụng điều này vì ta, Ngài sẽ thanh lọc và nâng ta lên một tình yêu mà hiện tại ta chưa biết. Tình yêu đó ta sợ hãi nhưng vẫn giữ tất cả những gì ta hằng khao khát trong ký ức về quê nhà, một tình yêu sẽ không bao giờ rời xa ta, không bao giờ bỏ rơi ta, nó xóa bỏ ngay cả ý niệm rằng ta có thể đau đớn, bệnh tật, nhỏ bé, lạc lối, cô lập hoặc bất hạnh.
-Chỉ có tâm cần được chữa lành và trong sự hợp nhất của chúng ta, trong trạng thái cảm giác của sự toàn vẹn Tâm sẽ được chữa lành, cái thân sẽ được chữa lành theo. Ta không cần phải lo lắng gì về cái thân và những gì nó đang làm, lẩm bẩm hay la hét, điều đó không thành vấn đề.
-Chúng ta đang học cách áp dụng một quy luật cơ bản ở đây trong giấc mơ để đánh sập giấc mơ và đó là nhìn vượt qua hiện tướng của bất kỳ nghịch cảnh nào và bệnh tật là một trong những điều này. Chúng ta phải nhìn vượt qua ảo tưởng và đó là sự tha thứ. Chúng ta phải học cách bình tĩnh khi đối mặt với bất kỳ ảo tưởng nào mà cái tôi đang ném vào chúng ta và không có thứ bậc ảo tưởng nào cả. Tất cả chúng đều giống nhau, đều là ảo tưởng. Và đó là lý do không có thứ tự khó khăn trong phép lạ.
-Cái tôi là hệ thống suy nghĩ phòng thủ chống lại ánh sáng và tình yêu thương của Chúa. Ta càng đến gần hơn để biết Ngã của mình, cái tôi sẽ triển khai tuyến phòng thủ cuối cùng của nó và nó sẽ sử dụng hết khả năng của mình, sử dụng cái thân để chứng minh rằng ta là một cái thân và nó sẽ sử dụng mối đe dọa lớn nhất của nó trong giấc mơ này, nó ném điều tồi tệ nhất vào ta. Và vì vậy ta cần vững vàng và biết rõ nó hoạt động như thế nào. Đó sẽ không là một cú sốc đối với ta, vẫn chỉ là ảo tưởng.
1. Không ai có thể chữa lành trừ khi anh ấy hiểu mục đích của bệnh tật. Vì khi ấy anh ấy cũng hiểu mục đích của nó không có ý nghĩa gì. Không có nguyên nhân và không có bất kỳ ý định có ý nghĩa nào, nó hoàn toàn không thể xảy ra. Khi điều này được nhìn thấy, việc chữa lành sẽ tự động diễn ra. Nó xua tan ảo tưởng vô nghĩa này bằng cùng một cách tiếp cận đưa tất cả chúng đến sự thật, và chỉ để chúng ở đó để biến mất.
2. Bệnh tật không phải là ngẫu nhiên. Giống như tất cả các biện pháp phòng vệ, nó là một công cụ điên rồ để tự lừa dối bản thân. Và giống như tất cả những thứ còn lại, mục đích của nó là để che giấu thực tại, tấn công nó, thay đổi nó, khiến nó trở nên vô dụng, làm biến dạng nó, bóp méo nó, hay biến nó thành một đống nhỏ những bộ phận bị tháo rời. Mục đích của mọi biện pháp phòng vệ là để giữ cho sự thật không còn nguyên vẹn. Các bộ phận được nhìn thấy như thể mỗi bộ phận là một tổng thể bên trong chính nó.
3. Việc phòng thủ không phải là vô ý, cũng không phải được thực hiện mà không có nhận thức. Chúng là bí mật, chiếc đũa phép thuật mà anh em sẽ vẫy khi sự thật dường như đe dọa những gì anh em tin tưởng. Chúng dường như là vô thức chỉ vì anh em chọn sử dụng chúng một cách nhanh chóng. Trong giây phút đó, thậm chí ít hơn, khi sự lựa chọn được đưa ra, anh em nhận ra chính xác những gì anh em sẽ cố gắng làm, và sau đó tiêp tục nghĩ rằng việc đó đã được thực hiện.
4. Ai ngoài chính anh em đánh giá mối đe dọa, quyết định thoát khỏi là cần thiết, và thiết lập một loạt các biện pháp phòng thủ để giảm thiểu mối đe dọa được đánh giá là có thật? Tất cả điều này không thể được thực hiện một cách vô thức. Nhưng sau đó, kế hoạch của anh em yêu cầu anh em phải quên đi chính mình đã thực hiện nó, do đó nó dường như nằm ngoài ý định của chính anh em; một sự việc vượt ra ngoài trạng thái tâm của anh em, một kết quả có tác động thực sự đến anh em, thay vì do chính anh em gây ra.
5. Chính việc nhanh chóng quên đi vai trò của anh em trong việc tạo ra “thực tại” của mình làm cho việc phòng thủ dường như nằm ngoài tầm kiểm soát của chính anh em. Nhưng những gì anh em đã quên có thể được nhớ lại, nếu sẵn sàng xem xét lại quyết định được che chắn gấp đôi bởi sự lãng quên. Việc anh em không nhớ chỉ là dấu hiệu cho thấy quyết định này vẫn còn hiệu lực, theo như mong muốn của anh em. Đừng nhầm lẫn điều này với sư thật. Phòng thủ phải làm cho sự thật không thể nhận ra. Chúng nhằm mục đích làm điều này, và đó là điều chúng làm.
6. Mọi biện pháp phòng vệ đều lấy những mảnh của tổng thể, lắp ráp chúng lại mà không quan tâm đến tất cả những mối quan hệ thực sự của chúng, và do đó tạo ra những ảo tưởng về một tổng thể không có ở đó. Chính quá trình này gây ra mối đe dọa, chứ không phải bất kỳ kết quả nào có thể xảy ra. Khi các bộ phận bị tước khỏi tổng thể và được coi là riêng biệt và tổng thể trong chính nó, chúng trở thành biểu tượng đại diện cho sự tấn công vào cái toàn thể; thực tế đã thành công và không bao giờ được nhìn thấy là nguyên vẹn nữa. Tuy nhiên, anh em đã quên rằng chúng chỉ đại diện cho quyết định của chính anh em về điều gì phải là có thật, để thay thế cho điều gì là có thật.
7. Bệnh tật là một quyết định. Đó không phải là điều xảy ra với anh em, hoàn toàn không được tìm kiếm, khiến anh em ốm yếu và mang lại khổ đau cho anh em. Nó là một lựa chọn mà anh em thực hiện, một kế hoạch anh em đặt ra, khi trong một khoảnh khắc sự thật nảy sinh trong tâm mê lầm của chính anh em, và toàn bộ thế giới của anh em dường như lung lay và chuẩn bị sụp đổ. Bây giờ anh em bị bệnh, sự thật đó có thể biến mất và không còn đe dọa cơ sở của anh em nữa.
8. Anh em nghĩ bệnh tật có thể thành công trong việc che chắn anh em khỏi sự thật như thế nào? Bởi vì nó chứng tỏ cái thân không tách rời khỏi anh em, và vì vậy anh em phải tách biệt khỏi sự thật. Anh em chịu đau đớn vì cái thân đau đớn, và trong nỗi đau này anh em trở thành một với nó. Do đó danh tính “thực sự” của anh em được bảo tồn, và ý nghĩ kỳ lạ ám ảnh rằng anh em có thể là thứ gì đó vượt ra ngoài đống bụi nhỏ bé này bị im lặng và tĩnh lặng. Vì hãy xem, đống bụi này có thể làm anh em khổ đau, vặn vẹo tay chân và làm trái tim anh em ngưng đập, ra lệnh cho anh em phải chết và không còn tồn tại.
9. Như vậy, cái thân mạnh hơn sự thật, điều yêu cầu anh em sống, nhưng không thể chiến thắng sự lựa chọn của anh em để chết. Và do đó cái thân mạnh hơn sự sống vĩnh cửu, Thiên đường mong manh hơn địa ngục, và kế hoạch của Chúa để cứu rỗi Con của Người bị chống lại bởi một quyết định mạnh hơn Ý muốn của Người. Con của Người là cát bụi, Chúa Cha không trọn vẹn, và sự hỗn loạn ngự trên ngôi của Người một cách đắc thắng.
10. Đó là kế hoạch tự vệ của chính anh em. Và anh em tin rằng Thiên đường run sợ trước những cuộc tấn công điên cuồng như thế này, với việc Chúa bị mù quáng bởi ảo tưởng của anh em, sự thật biến thành dối trá, và toàn bộ vũ trụ trở thành nô lệ cho những quy luật mà sự phòng vệ của anh em sẽ áp đặt lên nó. Tuy nhiên, ai tin vào những ảo tưởng ngoại trừ người đã tạo ra chúng? Ai khác có thể nhìn thấy chúng và phản ứng với chúng như thể chúng là sự thật?
11. Chúa không biết đến kế hoạch của anh em làm thay đổi ý muốn của Người. Vũ trụ vẫn không chú ý đến những quy luật mà anh em nghĩ sẽ chi phối nó. Và Thiên đường đã không cuối đầu trước địa ngục, cũng như sự sống không cuối đầu trước cái chết. Anh em chỉ có thể chọn nghĩ rằng mình đã chết, bị bệnh tật hoặc bóp méo sự thật bằng mọi cách. Những gì được tạo dựng đều tách biệt khỏi tất cả những điều này. Phòng thủ là kế hoạch đánh bại những gì không thể bị tấn công. Những gì không thể thay đổi thì không thể thay đổi. Và những gì hoàn toàn vô tội thì không thể phạm tội.
12. Sự thật đơn giản là như vậy. Nó không kêu gọi sức mạnh hay chiến thắng. Nó không ra lệnh phải phục tùng, cũng không tìm cách chứng minh những nỗ lực đáng thương và vô ích của anh em khi lên kế hoạch phòng thủ để làm thay đổi nó. Sự thật chỉ muốn mang lại cho anh em hạnh phúc, vì mục đích của nó là như vậy. Có lẽ nó thở dài một chút khi anh em vứt bỏ những món quà của nó, nhưng nó biết một cách hoàn toàn chắc chắn rằng những gì Chúa muốn dành cho anh em phải được đón nhận.
13. Chính điều này cho thấy rằng thời gian là một ảo tưởng. Vì thời gian để cho anh em nghĩ rằng những gì Chúa đã ban cho anh em không phải là sự thật ngay bây giờ, như nó phải như vậy. Những Ý nghĩ của Chúa hoàn toàn tách rời khỏi thời gian. Vì thời gian chỉ là một sự phòng thủ vô nghĩa khác anh em tạo ra chống lại sự thật. Tuy nhiên những gì Người muốn là ở đây, và anh em vẫn như Người đã tạo nên anh em.
14. Sự thật có sức mạnh vượt xa khả năng phòng thủ, vì không có ảo tưởng nào có thể ở lại nơi sự thật được phép đi vào. Và nó đến với bất kỳ cái tâm nào sẽ hạ vũ khí của mình, và ngừng đùa giỡn với sự điên rồ. Nó được tìm thấy bất cứ lúc nào; hôm nay, nếu anh em chọn thực tập việc chào đón sự thật.
15. Đây là mục tiêu của chúng ta ngày hôm nay. Và chúng ta sẽ dành một phần tư giờ hai lần để cầu xin sự thật đến với chúng ta và giải thoát chúng ta. Và sự thật sẽ đến, vì nó chưa bao giờ xa rời chúng ta. Nó chỉ chờ đợi lời mời này mà chúng ta đưa ra ngày hôm nay. Chúng ta mở đầu với một lời cầu nguyện chữa lành, để giúp chúng ta vượt lên trên sự phòng thủ, và để sự thật như nó luôn luôn là vậy:
Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.
Con sẽ chấp nhận sự thật về con là gì,
Và để tâm của con được chữa lành hoàn toàn ngày hôm nay.
16. Sự chữa lành sẽ lóe lên trong tâm cởi mở của anh em, khi bình an và sự thật xuất hiện thay cho chiến tranh và những tưởng tượng viễn vông. Sẽ không có góc tối nào mà bệnh tật có thể che giấu và được bảo vệ khỏi ánh sáng của sự thật. Sẽ không có những hình bóng mờ nhạt nào từ những giấc mơ của anh em, cũng như những theo đuổi mơ hồ và vô nghĩa của chúng với những mục đích kép được tìm kiếm một cách điên cuồng, vẫn còn trong tâm của anh em. Nó sẽ được chữa lành khỏi tất cả những mong muốn bệnh hoạn mà nó đã cố gắng cho phép cái thân tuân theo.
17. Bây giờ cái thân đã được chữa lành, bởi vì nguồn gốc của bệnh tật đã được mở ra để giải tỏa. Và anh em sẽ nhận ra mình đã thực tập tốt nhờ điều này: cái thân không được cảm thấy gì cả. Nếu anh em thành công, sẽ không có cảm giác bị ốm hay khỏe mạnh, đau đớn hay vui sướng. Tâm không có phản ứng gì với những gì cái thân làm. Sự hữu dụng của nó vẫn còn và không có gì hơn.
18. Có lẽ anh em không nhận ra rằng điều này sẽ loại bỏ những giới hạn mà anh em đã đặt trên cái thân bởi những mục đích mà anh em đã đặt ra cho nó. Khi những điều này được gạt sang một bên, sức mạnh mà cái thân có sẽ luôn đủ để phục vụ mọi mục đích thực sự hữu ích. Sức khỏe của cái thân được đảm bảo đầy đủ, vì nó không bị giới hạn bởi thời gian, bởi thời tiết hay sự mệt mỏi, bởi đồ ăn thức uống, hay bất kỳ quy luật nào anh em bắt nó phải tuân theo trước đây. Bây giờ anh em không cần phải làm gì để làm cho nó khỏe mạnh, vì bệnh tật đã trở thành điều không thể.
19. Tuy nhiên sự bảo vệ này cần được giữ gìn bằng cách theo dõi cẩn thận. Nếu anh em để cho tâm của mình chấp chứa những ý nghĩ tấn công, nhượng bộ trước sự phán xét hay lập kế hoạch chống lại những điều không chắc chắn sắp tới, anh em lại đặt mình sai chỗ, và tạo ra một danh tính thể xác sẽ tấn công cái thân, vì cái tâm bị bệnh.
20. Hãy khắc phục ngay lập tức, nếu điều này xảy ra, bằng cách không cho phép sự phòng thủ của anh em làm tổn thương anh em lâu hơn nữa. Đừng nhầm lẫn về việc những gì phải được chữa lành, mà hãy nói với chính mình:
Ta đã quên mất ta thực sự là gì, vì ta đã nhầm cái thân của ta với chính mình.
Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật. Nhưng ta không phải là một cái thân.
Và tâm của ta không thể tấn công. Vì vậy, ta không thể bị bệnh.
-Chúa là sự đồng nhất, thuần khiết là tinh thần. Chúng ta là một trong tâm Chúa. Không có vật chất, không có hình tướng, không có thân, không có tâm tiêng tư, không có cái ngã riêng biệt, không có sự tách biệt trong Chúa. Tất cả chỉ la tinh thần trong Chúa. Mọi hoạt động, mọi sự sống chỉ là Chúa, là sự mở rộng của tình yêu thương ra chính nó.
-Nhưng một ý tưởng điên rồ trong tâm muốn tách biệt khỏi Đấng tạo dựng của mình và vì điều này là không thể nên phần tâm đó chìm vào giấc ngủ và mơ ra giấc mơ này. Điều đó không bao giờ là sự thật nhưng đó là nội dung hay giấc mơ của một tâm đang ngủ trong đó một thế giới của không gian và thời gian và những cái thân xuất hiện. Và tâm dường như bị phân mãnh thành vô số những tâm riêng tư ở trong một cái thân. Đây chỉ điều xuất hiện trong giấc mơ của một tâm đang ngủ, vai trò của chúng ta là phải thức tỉnh và trở về với tâm đó là chúng ta.
-Chúng ta không phải là cái thân. Có lẽ chúng ta đã mất hàng triệu năm trong ảo tưởng về thời gian để thuyết phục bản thân rằng chúng ta là một cái thân chứ không phải tinh thần, hy vọng rằng sẽ không mất hàng triệu năm để xóa đi điều đó.
-Bệnh tật là vấn đề lớn trong giấc mơ này để duy trì câu chuyện về một cái ta hay cái ngã ảo tưởng tiếp tục diễn ra. Mục đích của nó nhằm phục vụ ý tưởng rằng chúng ta là cái thân. Không ai có thể chữa lành trừ khi anh ấy hiểu được mục đích của nó là vô nghĩa. Bệnh tật không có nguyên nhân nên nó hoàn toàn không thể xảy ra. Chúa không tạo ra thế giới này nên nó không có thật và những hệ quả của nó cũng không tồn tại. Thế giới là ảo tưởng, và nếu đó là tiền đề đầu tiên và bệnh tật chỉ đơn giản là thứ mà cái tôi cố gắng phủ lên trên ảo tưởng thì tất cả đều vô nghĩa vì nó không xảy ra ở đây trong sự thật.
-Bệnh tật là sự phòng vệ như tất cả các biện pháp phòng vệ khác của cái tôi nhằm chống lại mối “đe dọa” từ sự thật. Khi tâm chìm vào giấc mơ, nó dường như phân chia làm đôi, một bên là tâm đúng đắn hay Thánh Linh, và một bên là tâm sai lầm hay cái tôi và hệ thống suy nghĩ của nó, cả hai hoàn toàn trái ngược nhau. Thánh Linh hay tiếng nói của Chúa luôn kêu gọi chúng ta, vì vậy cái tôi muốn chúng ta phải tích cực tham gia vào những việc gây phân tâm và phòng thủ, nghĩa là những câu chuyện đầy cảm xúc đầy kịch tính để khiến tâm chúng ta bận rộn trong giấc mơ đó, để chúng ta không tĩnh lặng và bình yên. Vì điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta buông bỏ về những câu chuyện của chúng ta và thực sự trở nên im lặng, chúng ta có thể thực sự nghe thấy tiếng nói đó của Chúa nói với chúng ta về sự thật chúng ta là gì. Và đó sẽ là sự kết thúc của cái tôi.
1. Ai sẽ tự phòng vệ trừ khi anh ấy nghĩ rằng mình bị tấn công, rằng sự tấn công là có thật, và sự bảo vệ của chính anh ấy có thể tự cứu mình? Và đây là sự điên rồ của việc tự vệ; nó cho ảo tưởng đầy đủ thực tại, và sau đó cố gắng xử lý chúng như thật. Nó thêm ảo tưởng vào ảo tưởng, vì vậy làm cho việc sửa chữa khó khăn gấp đôi. Và đây là điều anh em làm khi anh em cố gắng lên kế hoạch cho tương lai, kích hoạt quá khứ, hay sắp xếp hiện tại như anh em muốn.
2. Anh em hành động từ niềm tin anh em phải bảo vệ bản thân khỏi những gì đang xảy ra vì nó phải chứa đựng những gì đe dọa anh em. Cảm giác bị đe dọa là sự thừa nhận một điểm yếu vốn có; một niềm tin rằng có mối nguy hiểm có sức mạnh kêu gọi anh em tiến hành biện pháp phòng thủ thích hợp. Thế giới dựa vào niềm tin điên rồ này. Và tất cả các cấu trúc của nó, tất cả những suy nghĩ và nghi ngờ của nó, các hình phạt và vũ khí hạng nặng, các định nghĩa pháp lý và quy tắc của nó, đạo đức của nó cũng như các nhà lãnh đạo và các vị thần của nó, tất cả chỉ nhằm mục đích duy trì cảm giác bị đe dọa của nó. Vì không ai bước đi trên thế giới trong bộ giáp mà không cảm thấy nỗi khiếp sợ trong lòng.
3. Phòng thủ thật đáng sợ. Nó bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, làm tăng nỗi sợ hãi khi mỗi lần phòng thủ được thực hiện. Anh em nghĩ rằng nó mang lại sự an toàn. Tuy nhiên nó nói lên nỗi sợ trở thành có thật và nỗi kinh hoàng là chính đáng. Chẳng phải kỳ lạ sao khi anh em không dừng lại để hỏi, khi anh em xây dựng kế hoạch của mình và làm cho áo giáp của mình dày hơn và khóa chặt hơn, anh em bảo vệ cái gì, bằng cách nào, và chống lại cái gì?
4. Trước tiên chúng ta hãy xem xét anh em bảo vệ cái gì. Nó phải là thứ gì đó rất yếu và dễ bị tấn công. Nó phải là thứ gì đó dễ trở thành con mồi, không thể bảo vệ chính mình và cần sự bảo vệ của anh em. Điều gì ngoài cái thân yếu đuối đến mức cần sự chăm sóc thường xuyên và mối quan tâm sâu sắc, thận trọng để bảo vệ mạng sống nhỏ bé của nó? Điều gì ngoài cái thân chùn bước và chắc chắn không thể phục vụ Con Chúa như chủ nhà xứng đáng?
5. Tuy nhiên, không phải là cái thân có thể sợ hãi, cũng không phải là một thứ đáng sợ. Nó không có nhu cầu gì ngoài những gì anh em gán cho nó. Nó không cần những cấu trúc phòng vệ phức tạp, không cần thuốc tăng cường sức khỏe, không cần chăm sóc và lo lắng gì cả. Bảo vệ sự sống của nó, hoặc cho nó những món quà để làm cho nó đẹp đẽ hay xây tường để làm cho nó an toàn, và anh em chỉ nói rằng nhà của anh em được mở cửa cho kẻ trộm thời gian, dễ hư hỏng và đổ nát, không an toàn đến mức nó phải được bảo vệ bằng chính mạng sống của anh em.
6. Bức tranh này không đáng sợ sao? Anh em có thể yên tâm với một quan niệm như vậy về ngôi nhà của mình không? Tuy nhiên, điều gì đã ban cho cái thân quyền phục vụ anh em như vậy ngoại trừ niềm tin của chính anh em? Chính cái tâm của anh em đã cho cái thân mọi chức năng mà anh em nhìn thấy ở nó, và đặt giá trị của nó vượt xa một đống nhỏ bụi và nước. Ai sẽ bảo vệ điều gì đó mà anh ấy nhận ra như thế này?
7. Cái thân không cần sự bảo vệ. Điều này không thể được nhân mạnh quá thường xuyên. Nó sẽ mạnh mẽ và khỏe mạnh nếu cái tâm không lạm dụng nó bằng cách gán cho nó những vai trò mà nó không thể đảm nhận, những mục đích vượt ra ngoài phạm vi của nó, và những mục tiêu cao cả mà nó không thể hoàn thành. Những nổ lực như vậy, vô lý nhưng được trân trọng sâu sắc, là nguồn gốc cho nhiều cuộc tấn công điên cuồng mà anh em thực hiện đối với nó. Vì nó dường như làm thất bại những hy vọng, nhu cầu, giá trị và giấc mơ của anh em.
8. Cái “ngã” cần được bảo vệ là không có thật. Cái thân, không có giá trị và không đáng để được bảo vệ chút nào, chỉ cần được coi là hoàn toàn tách biệt với anh em, và nó trở thành một công cụ lành mạnh, hữu ích mà qua đó tâm có thể hoạt động cho đến khi nó hết hữu dụng.
9. Bảo vệ cái thân và anh em đã tấn công tâm của mình. Vì anh em đã nhìn thấy ở nó những sai lầm, những điểm yếu, những giới hạn và những thiếu sót mà anh em nghĩ cái thân cần phải được cứu. Anh em sẽ không thấy tâm tách biệt khỏi các điều kiện của cái thân. Và anh em sẽ áp đặt lên cái thân mọi nỗi đau xuất phát từ quan niệm về tâm là giới hạn và mong manh, và tách biệt khỏi những cái tâm khác và tách biệt khỏi Nguồn của nó.
10. Đây là những suy nghĩ cần được chữa lành, và cái thân sẽ đáp lại bằng sự khỏe mạnh khi chúng đã được sửa chữa và thay thế bằng sự thật. Đây là sự bảo vệ thực sự duy nhất của cái thân. Tuy nhiên đây có phải là nơi anh em tìm kiếm sự bảo vệ của nó hay không? Anh em mang lại cho nó một loại bảo vệ mà nó không thu được lợi ích gì cả, mà chỉ làm tâm của anh em thêm khổ đau. Anh em không chữa lành, mà chỉ lấy đi hy vọng chữa lành, vì anh em không thấy được hy vọng phải nằm ở đâu nếu nó có ý nghĩa.
11. Một cái tâm được chữa lành không lên kế hoạch. Nó thực hiện các kế hoạch mà nó nhận được thông qua việc lắng nghe trí tuệ không phải của nó. Nó đợi cho đến khi nó được dạy điều gì nên làm, rồi mới tiến hành thực hiện. Nó không phụ thuộc vào chính nó cho bất cứ điều gì ngoại trừ khả năng hoàn thành các kế hoạch được giao cho nó. Nó chắc chắn rằng các chướng ngại không thể ngăn cản tiến trình nó hoàn thành bất kỳ mục tiêu nào phục vụ cho kế hoạch lớn hơn được thiết lập vì lợi ích của tất cả mọi người.
12. Một tâm được chữa lành được giải thoát khỏi niềm tin rằng nó phải lập kế hoạch, mặc dù nó không thể biết kết quả nào là tốt nhất, phương tiện để đạt được điều đó, cũng như làm thế nào nhận ra vấn đề mà kế hoạch được lập ra để giải quyết. Nó phải lạm dụng cái thân trong kế hoạch của mình cho đến khi nó nhận ra điều này là như vậy. Nhưng khi nó đã chấp nhận điều này là đúng, thì nó được chữa lành, và để cái thân ra đi.
13. Bắt cái thân làm nô lệ cho những kế hoạch mà cái tâm chưa được chữa lành đặt ra để tự cứu mình chắc chắn sẽ khiến cái thân bị bệnh. Nó không được tự do để trở thành phương tiện giúp đỡ trong một kế hoạch vượt xa sự bảo vệ của chính nó, và cần sự phục vụ của nó trong một thời gian. Trong khả năng này, sực khỏe được đảm bảo. Vì mọi thứ mà cái tâm sử dụng cho việc này sẽ hoạt động hoàn hảo, và với sức mạnh đã được ban cho và không thể thất bại.
14. Có lẽ không dễ để nhận ra rằng các kế hoạch tự đề ra chỉ là sự phòng vệ, với mục đích tất cả chúng được lập ra để thực hiện. Chúng là phương tiện mà một cái tâm sợ hãi sẽ thực hiện sự bảo vệ của chính mình, với cái giá phải trả là sự thật. Điều này không khó để nhận ra dưới một số hình thức mà sự tự lừa dối này xuất hiện, trong đó sự phủ nhận thực tại là rất rõ ràng. Tuy nhiên, việc lập kế hoạch thường không được nhận ra là một biện pháp phòng vệ.
15. Cái tâm đang lập kế hoạch cho chính nó thì bận rộn trong việc thiết lập quyền kiểm soát các diễn biến trong tương lai. Nó không nghĩ rằng nó sẽ được cung cấp, trừ khi nó tự cung cấp. Thời gian trở thành tâm điểm trong tương lai, được kiểm soát bởi quá trình học tập và kinh nghiệm thu được từ các sự kiện trong quá khứ và những niềm tin trước đó. Nó bỏ qua hiện tại, vì nó dựa trên ý tưởng mà quá khứ đã dạy đủ để cái tâm định hướng hướng đi trong tương lai của nó.
16. Cái tâm lên kế hoạch do đó từ chối cho phép thay đổi. Những gì nó đã học được trước đây trở thành nền tảng cho những mục tiêu trong tương lai của nó. Kinh nghiệm trong quá khứ của nó định hướng sự lưa chọn của nó về những gì sẽ xảy ra. Và nó không thấy rằng bây giờ và ở đây là tất cả những gì nó cần để đảm bảo một tương lai hoàn toàn không giống quá khứ, không có sự tiếp nối của bất kỳ ý tưởng cũ và niềm tin bệnh hoạn nào. Sự dự đoán không đóng vai trò gì cả, vì sự tự tin hiện tại sẽ dẫn đường.
17. Phòng thủ là những kế hoạch anh em thực hiện để chống lại sự thật. Mục tiêu của chúng là chọn những gì anh em chấp thuận, và bỏ qua những gì anh em cho là không phù hợp với niềm tin của anh em về thực tại của mình. Tuy nhiên những gì còn lại thực sự là vô nghĩa. Vì chính thực tại của anh em là mối “đe dọa” mà sự phòng thủ của anh em sẽ tấn công, che khuất, tách rời và đóng đinh.
18. Anh em có thể không chấp nhận điều gì, nếu anh em biết rằng mọi việc xảy ra, mọi biến cố, quá khứ, hiện tại và sắp tới, đều được hoạch định một cách nhẹ nhàng bởi Đấng mà mục đích duy nhất của Ngài là lợi ích của anh em? Có lẽ anh em đã hiểu sai kế hoạch của Ngài, vì Ngài sẽ không bao giờ mang lại khổ đau cho anh em. Nhưng sự phòng thủ của anh em không để cho anh em nhìn thấy phước lành yêu thương của Ngài tỏa sáng trong mỗi bước chân của anh em. Trong khi anh em lên kế hoạch cho cái chết, Ngài nhẹ nhàng dẫn dắt anh em đến sự sống vĩnh cữu.
19. Sự tin tưởng hiện tại của anh em vào Ngài là sự bảo vệ hứa hẹn một tương lai yên ổn, không một chút đau buồn, và với niềm vui không ngừng gia tăng, khi cuộc sống này trở thành một khoảnh khắc thánh, được định trong thời gian, nhưng chỉ chú ý đến sự bất tử. Không để sự phòng thủ nào ngoài niềm tin hiện tại của anh em định hướng tương lai, và cuộc sống này trở thành một cuộc gặp gở đầy ý nghĩa với sự thật mà chỉ sự phòng vệ của anh em mới che giấu.
20. Không có sự phòng thủ, anh em trở thành ánh sáng mà Thiên đường biết ơn thừa nhận là của chính nó. Và nó sẽ dẫn anh em đi theo những con đường được chỉ định vì hạnh phúc của anh em theo kế hoạch cổ xưa, bắt đầu từ khi thời gian ra đời. Những người đi theo anh em sẽ kết nối ánh sáng của họ với ánh sáng của anh em, và nó sẽ tăng lên cho đến khi thế giới được thắp sáng bằng niềm vui. Và rất vui lòng những người anh em của chúng ta sẽ gạt bỏ những phòng thủ cồng kềnh của họ, không giúp ích gì cho họ mà chỉ có thể khiến họ sợ hãi.
21. Chúng ta sẽ mong đợi thời điểm đó ngày hôm nay với sự tự tin hiện tại, vì đây là một phần của những gì đã được lên kế hoạch cho chúng ta. Chúng ta sẽ chắc chắn rằng mọi thứ chúng ta cần đều được cung cấp để chúng ta đạt được điều này ngày hôm nay. Chúng ta không lên kế hoạch về cách thức thực hiện, nhưng nhận ra rằng sự không phòng thủ của chúng ta là tất cả những gì cần thiết để sự thật hiển hiện trong tâm chúng ta một cách chắc chắn.
22. Trong mười lăm phút hai lần ngày hôm nay chúng ta ngừng việc lập kế hoạch vô nghĩa, và ngừng mọi ý nghĩ ngăn cản sự thật đi vào tâm của chúng ta. Hôm nay chúng ta sẽ nhận thay vì lên kế hoạch, chúng ta có thể cho đi thay vì sắp xếp. Và chúng ta thực sự được ban cho, khi chúng ta nói:
Nếu ta tự bảo vệ, ta sẽ bị tấn công.
Nhưng trong tình trạng không phòng vệ, ta sẽ mạnh mẽ,
Và ta sẽ biết được những gì sự phòng vệ của ta che giấu.
23. Không có gì ngoài điều đó. Nếu có những kế hoạch cần thực hiện, anh em sẽ được cho biết về chúng. Chúng có thể không phải là những kế hoạch mà anh em nghĩ là cần thiết, cũng không thực sự là câu trả lời cho những vấn đề mà anh em nghĩ anh em đang gặp phải. Nhưng chúng là câu trả lời cho một loại câu hỏi khác, vẫn chưa được trả lời nhưng cần được trả lời cho đến khi Câu trả lời cuối cùng đến với anh em.
24. Mọi sự phòng vệ của anh em đều nhằm mục đích không nhận được những gì anh em sẽ nhận được ngày hôm nay. Và trong ánh sáng và niềm vui của sự tin tưởng đơn giản, anh em sẽ tự hỏi tại sao anh em từng nghĩ rằng anh em phải được bảo vệ khỏi sự giải thoát. Thiên đường không yêu cầu gì cả. Chính địa ngục đòi hỏi sự hy sinh quá đáng. Anh em không từ bỏ gì trong những thời điểm này ngày hôm nay khi, không chút phòng bị, anh em thể hiện mình trước Đấng tạo dựng như anh em thực sự là.
Người đã nhớ đến anh em. Hôm nay chúng ta sẽ tưởng nhớ đến Người. Vì đây là thời gian Phục sinh trong sự cứu rỗi của anh em. Và anh em sống lại từ những gì tưởng chừng như là cái chết và vô vọng. Bây giờ là ánh sáng hy vọng đã hồi sinh trong anh em, vì bây giờ anh em đến mà không cần phòng vệ, để học vai trò dành cho anh em trong kế hoạch của Chúa. Những kế hoạch nhỏ bé hay những niềm tin ma thuật nào có thể vẫn có giá trị, khi anh em đã nhận được chức năng của mình từ Tiếng nói của chính Chúa?
26. Cố gắng đừng định hình ngày này như anh em tin rằng sẽ mang lại lợi ích cho anh em nhiều nhất. Vì anh em không thể tưởng tượng được tất cả hạnh phúc đến với anh em mà không có kế hoạch của anh em. Hãy tìm hiểu ngay hôm nay. Và cả thế giới sẽ thực hiện bước tiến khổng lồ này, và ăn mừng lễ Phục sinh của anh em cùng anh em. Trong suốt cả ngày, khi những điều nhỏ nhặt ngớ ngẩn dường như dấy lên sự phòng thủ trong anh em và cám dỗ anh em tham gia vào việc lập ra những kế hoạch, hãy nhắc nhở mình rằng đây là một ngày đặc biệt để học hỏi, và thừa nhận điều đó bằng cách này:
Đây là mùa lễ Phục sinh của ta. Và ta sẽ giữ cho nó được thánh.
Ta sẽ không tự bảo vệ mình, vì Con của Chúa không cần sự bảo vệ chống lại sự thật về thực tại của mình.
-Bao nhiêu lần trong môt ngày chúng ta tự bảo vệ mình trong suy nghĩ, trong cảm xúc và trong hành động của chúng ta như là cái ngã tách biệt đồng nhất với cái thân?
-Bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta là cái ngã tách biệt khỏi Chúa nên bất kỳ ai cũng có cảm giác đó là tôi chống lại thế giới, tôi chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình và cuộc sống của những người thân yêu và các con tôi và giữ cho cơ thể tôi khỏe mạnh và đảm bảo rằng chúng tôi có đầy đủ. Chúng ta có rất nhiều điều mà tâm luôn liên tục cố gắng đạt được hoặc tự bảo vệ mình khỏi những thứ bên ngoài.
-Chúng ta thêm ảo tưởng vào ảo tưởng. Đầu tiên chúng ta nhìn thấy những mối đe dọa bên ngoài chính mình và chúng ta nghĩ rằng chúng là có thật. Và sau đó ở cùng cấp độ của thế giới ảo tưởng, chúng ta cố gắng bảo vệ bản thân khỏi mối đe dọa ảo tưởng này ở ngoài kia. Ta cố gắng một mình, độc lập với Chúa để tìm ra cách giải quyết vấn đề đó. Và như thế ảo tưởng chồng lên ảo tưởng.
-Chúng ta liên tục lập kế hoạch cho tương lai hoặc kích hoạt quá khứ , điều này có nghĩa chúng ta hình dung cách bảo vệ chúng ta trong tương lai từ những kinh nghiệm trong quá khứ hay nói cách khác chúng ta đem quá khứ vào hiện tại và phóng chiếu vào tương lai sao cho chúng ta sẽ không bao giờ có mặt trong hiện tại với Chúa. Chúng ta không bao giờ yên lặng để lắng nghe tiếng nói của Chúa, đó là nơi đưa ra các quyết định, đó là nơi chúng ta nhận được sự hướng dẫn, đó là nơi mà sự dồi dào, sự chắc chắn và an toàn của chúng ta đến từ đó. Nhưng trong khi chúng ta đang bỏ qua điều đó, cái ta hoang đường nó sẽ làm việc quá thời gian.
1. Chúng ta hãy xem lại ý nghĩa của từ “tha thứ”, vì nó dễ bị bóp méo và được coi là thứ gì đó đòi hỏi một sự hy sinh bất công của cơn thịnh nộ chính đáng, một món qùa vô lý và không xứng đáng, và một sự phủ nhận hoàn toàn sự thật. Theo cách nhìn như vậy, sự tha thứ phải được xem chỉ là một sự điên rồ lập dị, và khóa học này dường như đặt sự cứu rỗi dựa vào sự tùy hứng.
2. Cách nhìn lệch lạc này về ý nghĩa của sự tha thứ dễ dàng được sửa chữa, khi anh em có thể chấp nhận sự thật rằng sự tha thứ không được yêu cầu đối với những gì là sự thật. Nó phải được giới hạn ở những gì là sai. Nó không liên quan đến mọi thứ ngoại trừ ảo tưởng. Sự thật là tạo phẩm của Chúa, và tha thứ cho điều đó là vô nghĩa. Tất cả sự thật đều thuộc về Người, phản ánh luật của Người và tỏa sáng Tình yêu thương của Người. Điều này có cần sự tha thứ không? Làm thế nào anh em có thể tha thứ cho những người vô tội và mãi mãi nhân từ?
3. Khó khăn lớn nhất mà anh em gặp phải khi thực sự tha thứ là anh em vẫn tin rằng anh em phải tha thứ cho sự thật chứ không phải ảo tưởng. Anh em quan niệm sự tha thứ như một cố gắng vô ích để nhìn vượt qua những gì có ở đó; bỏ qua sự thật, trong một nổ lực vô căn cứ để lừa dối chính mình bằng cách biến ảo tưởng thành sự thật. Quan điểm lệch lạc này chỉ phản ảnh rằng ý tưởng về tội lỗi vẫn còn trong tâm của anh em khi anh em xem xét mình.
4. Bởi vì anh em nghĩ tội lỗi của mình là có thật, anh em coi sự tha thứ là sự lừa dối. Vì không thể nghĩ tội lỗi là có thật mà không tin tha thứ là lời nối dối. Như vậy, tha thứ thực ra chỉ là một tội lỗi, giống như tất cả tội lỗi khác. Nó nói sự thật là sai, và mĩm cười với kẻ hư hỏng như thể chúng vô tội như cỏ; trắng như tuyết. Đó là ảo tưởng về những gì nó nghĩ nó có thể đạt được. Nó sẽ thấy điều sai lầm rõ ràng là đúng, điều đáng ghét là tốt.
5. Sự tha thứ không phải là lối thoát trong cách nhìn như vậy. Nó chỉ là một dấu hiệu nữa cho thấy tội lỗi là không thể tha thứ, tốt nhất là nên che giấu, phủ nhận hay gọi bằng một cái tên khác, vì tha thứ là một sự phản bội đối với sự thật. Tội lỗi không thể được tha thứ. Nếu anh em phạm tội, tội lỗi của anh em còn mãi. Những người được tha thứ nếu coi tội lỗi của họ là có thật thì bị chế nhạo một cách đáng thương và bị lên án hai lần; đầu tiên bởi chính họ vì những gì họ nghĩ họ đã làm, và một lần nữa bởi những người tha thứ cho họ.
6. Chính tính không có thật của tội lỗi làm cho sự tha thứ trở nên tự nhiên và hoàn toàn lành mạnh, một sự giải thoát sâu sắc cho những người ban tặng nó; một phước lành thầm lặng nơi nó được nhận. Nó không chấp nhận ảo tưởng, nhưng thu thập chúng một cách nhẹ nhàng, với một chút tiếng cười, và nhẹ nhàng đặt chúng dưới chân sự thật. Và ở đó chúng biến mất hoàn toàn.
7. Tha thứ là điều duy nhất đại diện cho sự thật trong ảo tưởng của thế giới. Nó nhìn thấy sự hư vô của chúng, và nhìn thẳng qua hàng ngàn hình dạng mà chúng có thể xuất hiện. Nó nhìn vào sự dối trá, nhưng không bị lừa dối. Nó không để ý đến tiếng la hét tự buộc tội của những kẻ tội lỗi đang điên cuồng vì tội lỗi. Nó nhìn họ với đôi mắt yên lặng, và chỉ nói với họ, “Người anh em của tôi, những gì anh em nghĩ không phải là sự thật.”
8. Sức mạnh của sự tha thứ là sự trung thực của nó, nó trong sạch đến mức nó thấy ảo tưởng là ảo tưởng, không phải là sự thật. Chính vì điều này mà nó trở thành người không lừa dối khi đối mặt với những lời nối dối; người phục hồi vĩ đại của sự thật đơn giản. Bằng khả năng bỏ qua những gì không có ở đó, nó mở ra con đường dẫn đến sự thật, đã bị ngăn chặn bởi những giấc mơ tội lỗi. Bây giờ anh em có thể tự do đi theo con đường mà sự tha thứ thật sự mở ra cho anh em. Vì nếu một người anh em đã nhận được món quà này của anh em, cánh cửa đã mở ra cho chính anh em.
9. Có một cách rất đơn giản để tìm ra cánh cửa dẫn đến với sự tha thứ thực sự, và cảm nhận nó rộng mở chào đón. Khi anh em cảm thấy bị cám dỗ buộc tội ai đó dưới bất kỳ hình thức nào, đừng để tâm của anh em chăm chú vào những gì anh em nghĩ anh ấy đã làm, vì đó là sự tự lừa dối bản thân. Thay vào đó, hãy hỏi, “Ta có muốn buộc tội mình vì làm điều này không?”
10. Bằng cách đó, anh em sẽ thấy những lựa chọn thay thế theo cách làm cho việc lựa chọn trở nên có ý nghĩa, và giữ cho tâm của anh em thoát khỏi cảm giác tội lỗi và đau đớn như chính Chúa đã định, và đúng như sự thật. Chỉ có sự dối trá sẽ lên án. Trong sự thật, sự vô tội là điều duy nhất tồn tại. Sự tha thứ đứng giữa ảo tưởng và sự thật; giữa thế giới anh em nhìn thấy và thế giới bên kia; giữa địa ngục tội lỗi và cánh cổng của Thiên đường.
11. Bên kia cây cầu này, mạnh mẽ như tình yêu thương đã ban phước lành cho nó, tất cả những giấc mơ về cái ác, hận thù và tấn công đều được lặng lẽ đưa đến sự thật. Chúng không được giữ để phồng lên và hăm dọa, và để làm kinh hoàng những kẻ mơ mộng ngu ngốc tin vào chúng. Anh ấy đã được nhẹ nhàng đánh thức khỏi giấc mơ của mình bằng cách hiểu rằng những gì anh ấy nghĩ mình đã thấy không bao giờ có ở đó. Và bây giờ anh ấy không thể cảm thấy rằng mọi lối thoát đều bị từ chối đối với anh ấy.
12. Anh ấy không cần phải chiến đấu để tự cứu mình. Anh ấy không cần phải giết những con rồng mà anh ấy nghĩ đã đuổi theo mình. Anh ấy cũng không cần phải dựng lên những bức tường đá và những cánh cửa sắt nặng nề mà anh ấy nghĩ sẽ giúp mình an toàn. Anh ấy có thể cởi bỏ bộ áo giáp nặng nề và vô dụng được tạo ra để trói buộc tâm mình vào nỗi sợ hãi và đau khổ. Bước chân của anh ấy nhẹ nhàng, và khi anh ấy nhấc chân lên để sải bước về phía trước, một ngôi sao được để lại phía sau, để chỉ đường cho những người theo sau anh ấy.
13. Sự tha thứ phải được thực tập, vì thế giới không thể nhận thức được ý nghĩa của nó, cũng như không thể cung cấp một người hướng dẫn để dạy cho anh em sự nhân từ của nó. Không có suy nghĩ nào trên toàn thế giới dẫn đến bất kỳ sự hiểu biết nào về các quy luật mà nó tuân theo, cũng như Ý nghĩ mà nó phản ảnh. Nó xa lạ với thế giới như chính thực tại của anh em. Tuy nhiên, nó kết nối tâm của anh em với thực tại trong anh em.
14. Hôm nay chúng ta thực tập sự tha thứ thực sự, để thời gian kết nối không còn bị trì hoãn nữa. Vì chúng ta muốn gặp thực tại của chúng ta trong tự do và bình an. Việc thực tập của chúng ta trở thành những bước chân soi đường cho tất cả anh em của chúng ta, những người sẽ theo chúng ta đến với thực tại mà chúng ta chia sẻ với họ. Để điều này có thể được thực hiện, chúng ta hãy dành một phần tư giờ hai lần ngày hôm nay, và dành thời gian đó với Người hướng dẫn hiểu được ý nghĩa của sự tha thứ, và được cử đến để dạy điều đó cho chúng ta. Chúng ta hãy cầu xin Ngài:
Xin cho con nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.
15. Sau đó hãy chọn một anh em như Ngài sẽ hướng dẫn, và liệt kê “tội lỗi” của anh ấy, như từng tội lỗi một hiện ra trong tâm của anh em. Hãy chắc chắn không tập trung vào bất kỳ cái nào trong số đó, nhưng nhận ra anh em đang sử dụng “hành vi phạm tội” của anh ấy chỉ để cứu thế giới khỏi mọi ý tưởng về tội lỗi. Hãy xem xét ngắn gọn tất cả những điều xấu xa mà anh em nghĩ về anh ấy, và mỗi lần hãy tự hỏi mình, “Ta có muốn tự lên án mình vì làm điều này không?”
16. Hãy để anh ấy được giải thoát khỏi mọi suy nghĩ của anh em về tội lỗi trong anh ấy. Và bây giờ anh em đã sẵn sàng cho sự tự do. Nếu anh em đã thực tập cho đến nay với sự sẵn sàng và trung thực, anh em sẽ bắt đầu cảm thấy được nâng lên, nhẹ đi gánh nặng trên ngực, một cảm giác nhẹ nhỏm sâu sắc và chắc chắn. Thời gian còn lại nên được dành để trải nghiệm việc thoát khỏi mọi xiềng xích nặng nề mà anh em tìm cách đặt lên anh em của mình, nhưng lại đặt lên chính mình.
17. Sự tha thứ nên được thực tập trong ngày, vì vẫn sẽ còn nhiều lúc anh em quên mất ý nghĩa của nó và tấn công chính mình. Khi điều này xảy ra, hãy để tâm của mình nhìn thấu ảo tưởng này khi anh em nói với chính mình:
Hãy để ta nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.
Ta có muốn buộc tội mình vì làm điều này không?
Ta sẽ không đặt xiềng xích này lên chính mình.
Trong mọi việc anh em hãy nhớ điều này:
Không ai bị đóng đinh một mình, nhưng cũng không ai có thể tự mình vào Thiên đường.
-Tha thứ chỉ liên quan đến ảo tưởng vì không thể tha thứ cho điều gì đó là thật. Sự thật thuộc về Chúa và những gì Người tạo ra đều vô tội mãi mãi. Ta tha thứ cho những gì không xảy ra nhưng ta nghĩ đã xảy ra. Ta không thể tha thứ cho một người vì những gì họ đã làm nhưng ta tha thứ ta niềm tin rằng những gì ta thấy là sự thật.
-Tội lỗi là không có thật. Nếu ta nhìn thấy tội lỗi thì nó không thể được tha thứ. Cái tôi luôn nhìn thấy tội lỗi ở người khác trước khi tha thứ vì nó phóng chiếu tội lỗi lên họ, tội lỗi mà nó nghĩ đã phạm phải khi tách rời khỏi Chúa.