1. Đây chính là nơi dứt bặt mọi sự lựa chọn. Bởi vì tại đây, chúng ta đi đến quyết định thừa nhận rằng mình vẫn hằng như Bản Tánh Chân Như đã định hình. Và sự lựa chọn là gì nếu không phải là sự dao động về bản tánh của chúng ta? Không có nghi hoặc nào mà không bắt nguồn từ đây. Không có câu hỏi nào ngoài việc phản ảnh điều này. Không có xung đột nào mà không dẫn đến câu hỏi đơn giản, duy nhất, “Ta là gì?”
2. Tuy nhiên ai có thể hỏi câu hỏi này ngoại trừ người đã từ chối thừa nhận chính mình? Chỉ có từ chối chấp nhận chính mình mới làm cho câu hỏi có vẻ chân thành. Điều duy nhất mà bất kỳ sinh linh nào có thể biết chắc chắn là chính nó là gì. Từ điểm chắc chắn này, nó nhìn những thứ khác cũng chắc chắn như chính nó.
3.Sự nghi hoặc về Bản Lai Diện Mục của chính mình thực ra chỉ là một trò tự lừa dối quy mô lớn mà thôi. Sống mà không liễu ngộ Tự Tánh giống như đã diệt vong. Vì sự sống đích thực là gì nếu không phải là sự hằng hữu của Tự Tánh, và cái gì ngoài anh em có thể sống thay vào đó? Kẻ nghi hoặc kia là ai (Ngã Chấp/Ego)? Nó nghi ngờ gì?Chất vấn ai? Ai có thể trả lời nó?
4. Anh ấy chỉ tuyên bố rằng anh ấy không phải là chính mình, và vì thế, là cái gì đó khác, trở thành người hỏi cái gì đó khác là gì. Tuy nhiên anh ấy không bao giờ có thể sống được trừ khi anh ấy biết câu trả lời. Nếu anh ấy hỏi như thể anh ấy không biết, điều đó chỉ cho thấy anh ấy không muốn là chính mình. Anh ấy đã chấp nhận nó vì anh ấy đang sống; đã phán xét chống lại nó và phủ nhận giá trị của nó, và đã quyết định rằng anh ấy không biết điều chắc chắn duy nhất mà nhờ đó anh ấy sống.
5. Vì vậy, anh ấy trở nên không chắc chắn về cuộc sống của mình, vì nó là gì đã bị anh phủ nhận. Chính vì sự từ chối này mà anh em cần sự Chuộc lỗi. Sự từ chối của anh em không làm thay đổi anh em là gì. Nhưng anh em đã phân chia tâm của mình thành cái biết và không biết sự thật. Anh em là chính mình. Không còn nghi ngờ gì nữa về điều này. Tuy nhiên anh em vẫn nghi ngờ điều đó. Nhưng anh em không hỏi phần nào trong anh em có thể thực sự nghi ngờ chính mình. Nó thực sự không thể là một phần trong anh em đặt câu hỏi này. Vì nó hỏi người biết câu trả lời. Nếu nó là một phần của anh em, vậy thì sự chắc chắn sẽ là không thể.
6. Sự Chuộc lỗi khắc phục ý tưởng kỳ lạ cho rằng có thể nghi ngờ chính mình, và không chắc chắn về mình thực sự là gì. Đây là chiều sâu của sự điên rồ. Tuy nhiên đó là câu hỏi phổ biến của thế giới. Điều này có nghĩa là gì ngoại trừ thế giới là điên rồ? Tại sao lại chia sẻ sự điên rồ của nó với niềm tin đáng buồn rằng những gì phổ biến ở đây là đúng?
7. Không có gì thế giới tin là đúng. Đó là một nơi có mục đích trở thành một ngôi nhà nơi những người cho rằng họ không biết chính mình có thể đến để đặt câu hỏi họ là gì. Và họ sẽ trở lại cho đến khi sự Chuộc lỗi được chấp nhận, và họ học được rằng không thể nghi ngờ chính mình, và không biết được mình là gì.
8. Chỉ có thể yêu cầu anh em chấp nhận, vì anh em là gì là chắc chắn. Nó được đặt mãi mãi trong Tâm thanh tịnh của Chân Như, và trong tâm của anh em. Nó vượt xa mọi nghi ngờ và thắc mắc rằng việc hỏi nó phải là gì là tất cả bằng chứng anh em cần để cho thấy rằng anh em tin vào sự mâu thuẫn rằng anh em không biết những gì anh em không thể không biết. Đây là một câu hỏi, hay một tuyên bố phủ nhận chính nó trong câu nói đó? Chúng ta đừng cho phép tâm thanh tịnh của mình bận tâm với những suy tư vô nghĩa như thế này.
9. Chúng ta có một sứ mệnh ở đây. Chúng ta không đến để củng cố sự điên rồ mà chúng ta từng tin tưởng. Chúng ta đừng quên mục tiêu mà chúng ta đã chấp nhận. Chúng ta đến đây không chỉ để đạt được hạnh phúc cho riêng mình. Những gì chúng ta chấp nhận là bản tánh của mình cũng chính là bản tánh của mọi người, cùng với chúng ta. Đừng làm anh em mình thất vọng, hoặc anh em sẽ làm thất vọng chính mình. Hãy nhìn họ một cách yêu thương, để họ có thể biết rằng họ là một phần của anh em, và anh em là một phần của họ.
10. Sự Phục hồi Nhất thể dạy về điều này, và chứng minh rằng sự Đồng nhất của Con của Chân Như là không bị ảnh hưởng bởi niềm tin của người ấy rằng anh ấy không biết mình là gì. Hôm nay hãy chấp nhận sự Phục hồi Nhất Thể, không phải để thay đổi thực tại mà chỉ là chấp nhận sự thật về chính mình, và hãy bước đi vui mừng trong Tình yêu thương vô tận của Chân Như. Chỉ có điều này chúng ta được yêu cầu thực hiện. Chỉ có điều này chúng ta sẽ làm ngày hôm nay.
11. Năm phút buổi sáng và buổi tối chúng ta sẽ dành hết tâm của chúng ta cho nhiệm vụ ngày hôm nay. Chúng ta bắt đầu với việc xem lại nhiệm vụ của chúng ta là gì:
Con sẽ chấp nhận sự Phục hồi Nhất thể ngay nơi chính mình,
Vì con vẫn như Người đã tạo nên.
Chúng ta không đánh mất cái biết mà Chân Như đã ban cho chúng ta khi Người tạo nên chúng ta giống như Người. Chúng ta có thể ghi nhớ điều này cho tất cả mọi người, vì trong sự tạo dựng mọi tâm đều đồng nhất. Và trong ký ức của chúng ta là sự nhớ lại những người anh em của chúng ta thực sự thân thương với chúng ta như thế nào, mỗi tâm thức đều là một phần của chúng ta như thế nào, họ thực sự trung thành với chúng ta như thế nào, và Tình yêu thương của Cha chúng ta bao gồm tất cả họ như thế nào.
12. Trong niềm tri ân hướng về mọi tạo phẩm (vạn loại), nhân danh Đấng Sáng Tạo cùng tánh Đồng Nhất Vẹn Toàn của Người với thảy mọi khía cạnh của tạo phẩm (mọi biểu hiện của pháp giới), chúng ta liên tục thắp sáng lời nguyện cầu hằng giờ hằng khắc ngày hôm nay, đồng thời buông xả thảy mọi ý nghĩ vốn có thể làm phân tâm khỏi mục đích thanh tịnh của mình. Trong vài phút, hãy để tâm của anh em được xóa sạch khỏi mọi mạng nhện ngớ ngẩn mà thế giới muốn thêu dệt quanh Con thiêng liêng của Người. Và học được bản chất mong manh của những sợi xích dường như ngăn cách cái biết về chính mình khỏi nhận thức của anh em, khi anh em nói:
Con sẽ chấp nhận Sự Phục hồi Nhất thể ngay nơi chính mình,
Vì con vẫn như Người đã tạo nên.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sự Phục hồi Nhất Thể là gì? Đó là sự sửa chữa nỗi sợ hãi trong tâm chúng ta bởi Thánh Linh, rất đơn giản, không phải là điều gì lớn, phức tạp. Ngay khoảnh khắc ấy, có thể chỉ trong chưa đầy một giây, nếu chúng ta hết lòng chấp nhận, hay nhận được sự sửa chữa nỗi sợ hãi trong tâm thì đó là sự chuộc lỗi, đó là sự tha thứ thực sự. Nó rất đơn giản nhưng cái tôi sẽ bảo vệ chống lại điều này bởi vì nó biết thời điểm chúng ta thực sự chấp nhận sự chuộc lỗi trong tâm chúng ta, nó không còn tồn tại cho đến thời điểm tiếp theo khi chúng ta lại chấp nhận hệ thống suy nghĩ của cái tôi, chấp nhận cái ta không có thật.
-Chúng ta là tình yêu thương, tâm chúng ta là tâm của Chúa và vì vậy sự sợ hãi và những hình ảnh của nó là cách chúng ta bảo vệ trước sự thật rằng chúng ta là tình yêu và chúng ta là một với Chúa. Vai trò của ta ở đây là tha thứ và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là việc loại bỏ nỗi sợ hãi. Sự thật luôn hiện diện và vận hành nhưng vì nỗi sợ hãi mà chúng ta giữ trong tâm nên ta không nhận ra.
-Nỗi sợ hãi đó là tất cả những gì chúng ta đang giải quyết và tất nhiên điều làm nảy sinh nỗi sợ hãi đó là niềm tin vô thức rằng chúng ta đã phạm tội và tách biệt khỏi Chúa cũng như tất cả anh chị em của mình và do đó chúng ta đáng bị trừng phạt. Đó là niềm tin điên rồ của cái tôi. Trong sự thật, sự tách biệt là điều không thể xảy ra và chúng ta vẫn mãi mãi thánh khiết như Chúa đã tạo nên chúng ta.
-Thế giới là nơi mà những người cho rằng họ không biết chính họ đến để đặt câu hỏi họ là ai. Và họ sẽ lại đến [tái sinh] cho đến khi sự Chuộc lỗi được chấp nhận và họ học được rằng không thể nghi ngờ chính mình và không nhận thức được mình là ai. Câu nói đó gợi ý mạnh mẽ rằng ảo tưởng về sự tái sinh trong ảo tưởng về thời gian là đang xảy ra.
–Sự đồng điệu sấm sét với Công án Thiền tông. Cú pháp vấn đáp của Đoạn 3 tương ưng hoàn toàn với cách các Thiền sư dùng công án để đốn ngộ người học.
- Khi Thiền sư hỏi: “Kẻ đang niệm Phật là ai?” hay “Kẻ đang hoài nghi kia là ai?”, mục đích là bắt chúng ta phải quay ngược ánh sáng tri kiến (Phản quan tự kỷ) để nhìn thẳng vào bản thể của kẻ hoài nghi đó.
- Sát na chúng ta quay lại nhìn thẳng vào “Kẻ hoài nghi”, ta sẽ chứng ngộ được điều gì? Bản lai vô nhất vật! Ta không tìm thấy bất kỳ một “thực thể hoài nghi” nào kiên cố cả. Nó chỉ là một niệm phân biệt vi tế trôi qua như bóng mờ trên nền Tánh Không tịch tịnh.
-Kinh văn Đoạn 3 khẳng định một chân lý vĩ đại: Bản thể của chúng ta (Tự Tánh) thì không thể bị hoài nghi.
- Con mắt không thể tự nhìn thấy chính nó, nhưng nó hằng tri hằng kiến. Tự Tánh của chúng ta cũng vậy: Để hiện hữu (To be) chính là để tri nhận (To know).
- Phật Tánh của chúng ta vốn hằng tri hằng chiếu, chưa từng có một giây phút nào nghi ngờ về chính mình. Do đó, việc chúng ta tự hỏi “Tôi là ai?” hay “Tôi có phải là Chân Như không?” thực chất chỉ là một câu hỏi tự phủ định chính nó (a statement which denies itself). Nó điên rồ giống như việc ta đang hít thở mà lại đi hỏi “Không khí có tồn tại không?”.
–Mật chỉ trực chỉ: Khi một niệm hoài nghi, lo sợ về bệnh tật hay nghiệp lực khởi lên hằng ngày, chúng ta chớ dại dột đi tìm câu trả lời cho nó. Hãy dùng nhát kiếm nhị phân tối hậu của True Perception hỏi ngược lại: “Kẻ đang hoài nghi này chỉ là huyễn ảnh Vọng Ngã (Không có gì), vậy Bản Lai Diện Mục hằng tri của ta là ai?” Ngay lập tức, kẻ hoài nghi biến mất, chỉ còn lại đại dương Tự Tánh tịch tịnh lặng tờ.