Bài 149: Ôn (137-138)

Tâm ta chỉ chứa những gì ta đồng suy nghĩ cùng Chân Như.

(137) Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình / Khi ta đốn ngộ Chân Hóa Giải (chữa lành), tâm thức ta không hề đơn độc.

Vận hành thuần thục cơ chế “Mật niệm biến chiếu cùng người khác” dựa trên bản chất của Universal Mind (Tâm thức Phổ quát). Chân Hóa Giải không phải là đặc quyền riêng rẽ của một thân xác vật lý hữu vi. Khi một tâm thức tỉnh thức, dừng bạt cuộc trốn chạy của vọng ngã, ánh sáng Phật Tánh vẹn nguyên từ tâm thức ấy sẽ tự động biến chiếu và ôm trọn toàn bộ Pháp giới, giải thoát cho tất cả chúng sinh cùng đồng lúc được nghiêm thanh tịnh

(138) Thiên đường là quyết định ta phải phát khởi ngay nơi chính mình / Cảnh giới Niết Bàn là quyết định phát khởi tức thì để ta dừng lại.

Đốn ngộ tri kiến “Dứt bặt lựa chọn”, ta nhận ra Cảnh giới Niết Bàn không phải là một phần thưởng xa xôi hay một cõi chốn tìm cầu, mà là một quyết định lập tức phát khởi ngay trong Đương Niệm. Ta quyết định dừng lại cuộc trốn chạy mệt mỏi của vọng ngã, từ bỏ mọi huyễn ảnh nhị nguyên của cõi mộng, bởi Chân Như là Tất Cả, cõi mộng hoàn toàn là Không

*Ghi chú; xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình. Điều này đề cập trở lại sự thật rằng chỉ có một tâm duy nhất của Chúa. Đó là lý do tại sao ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với tâm của Chúa. Đó là tâm duy nhất. Mỗi chúng ta là một ý tưởng trong tâm đó. Trong giấc mơ này, tâm dường như bị phân mãnh thành những tâm riêng biệt nhưng các tâm đều kết nối với nhau. Khi một tâm được chữa lành thì mọi tâm đều được chữa lành. Khi ta chia sẻ tình yêu thương thì ta cũng nhận được tình yêu thương. Vì vậy chúng ta sẽ không đối xử với bất kỳ ai theo cách mà chúng ta không muốn người khác đối xử với chúng ta. Chỉ có một tâm thức tỉnh.

-Ta chưa bao giờ rời bỏ Thiên đưởng nhưng ở đây trong thế giới này, Thiên đường dường như là một lựa chọn. Vấn đề là ta chọn người thầy nào, cái tôi hoặc Thánh Linh vì ta không thể nhìn thấy hai thế giới cùng một lúc. Điều duy nhất ta có thể tự do thực hiện ở đây là đưa ra lựa chọn và chỉ có một cái là thật. Sự thật thì đó không phải là một lựa chọn vì chỉ có sự thật tồn tại và đó được gọi là sự lựa chọn mà không phải lựa chọn.

Leave a comment