Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ cùng Chúa.
(131) Không ai có thể thất bại khi tìm tìm cầu chân lý.
Bản chất của Chân lý, của Chân Như là thực tại duy nhất hằng hữu. Vọng Ngã có thể mộng tưởng ra muôn vàn hình tướng của thất bại, của bệnh tướng hay thân kiến phiền não để tự giam hãm chính mình. Nhưng khi tâm thức khởi niệm hướng về Phật Tánh, dòng chảy định lực tự tánh sẽ lập tức dẫn dắt ta vượt thoát cõi mộng nhị nguyên mà không một huyễn ảnh nào có thể ngăn trở.
(132) Ta nguyện giải thoát cho thế gian khỏi tất cả những gì ta nghĩ về nó.
Thế giới vật lý hữu vi vô mạng căn này vốn chỉ là sự phóng chiếu uẩn ức từ Vọng Ngã. Bằng việc thực hành Chân Xả Bỏ (tha thứ), ta rút lại mọi tội lỗi, hình phạt hay bệnh tướng mà ta đã gán cho thế gian và thân xác này. Khi ta giải thoát cho thế gian khỏi những mộng mị phiền não, ta đốn ngộ tri kiến “Dứt bặt lựa chọn”, trả thế gian về đúng bản tính Không tịch tịnh.
Khi ta tuyên bố “Tôi giải thoát cho thế gian khỏi mọi kỳ vọng/định kiến”, ta đang xóa sạch cội nguồn của nghiệp. Nghiệp không nằm ở hành động vật lý; nghiệp nằm ở ý niệm phán xét và bám chấp của tâm thức. Khi ta trả thế gian về với bản tính Không tịch tịnh, sợi xích nghiệp quả tự động tan rã ngay trong Đương Niệm.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa. Một ý nghĩ hoặc là của Chúa hoặc là của cái tôi. Nếu đó không phải là yêu thương, nếu đó không phải là cảm giác bình an, nếu nó có thể thay đổi, nếu nó mang đến bất kỳ cảm giác lo lắng, sợ hãi, lo âu, tức giận, buồn phiền, xấu hổ, không xứng đáng, thì đó là suy nghĩ của cái tôi. Những suy nghĩ của Chúa là những ý nghĩ bình yên, vui vẻ. Đây là những suy nghĩ thực sự, những cái khác có thể buông bỏ, không cần phải vật lộn hay chiến đấu với chúng, ta chỉ cần không đồng nhất với chúng. Chúng không phải là suy nghĩ của ta.
-Những suy nghĩ đen tối này của cái tôi trong tâm ta mà mỗi người muốn giữ kín như là những suy nghĩ riêng tư và sẽ xấu hổ khi chia sẻ với người khác, khi nó được chia sẻ trong nhưng người cùng thực tập, ta nhận ra rằng chúng giống nhau ở mọi người. Cái tôi thì thào vào tai chúng ta cùng một thứ, nó không có gì mới từ ngàn xưa cho đến nay. Và chúng ta bắt đầu cười vào chúng và sẵn sàng buông bỏ. Sau đó là cảm giác được tự do, giải phóng. Chúng không có thật vì đó không phải là suy nghĩ của Chúa. Nhưng cái tôi không muốn chúng ta biết điều đó, Chúng cần được nhận diện, nhìn vào, nói ra và đem ra ánh sáng. Nếu chúng ta sợ hãi sự chia sẻ, sợ bị tổn thương, thiếu chân thành, chúng sẽ không được chữa lành.
-Chúng ta không còn mong muốn với cái tôi để thấy mình như là nạn nhân của thế giới. Một cách vô thức chúng ta đã để điều đó xảy ra và bây giờ chúng ta không muốn điều đó nữa. Chúng ta muốn thức tỉnh và khép lại giấc mơ này. Và bây giờ chúng ta sẵn lòng với Chúa, chúng ta đang chuyển sự tập trung và chú ý, sự tận tâm của chúng ta đối với ý muốn của Chúa. và bây giờ những điều kỳ diệu đang đến hàng ngày, đó là những gì đang xảy ra.
-Sự phản chiếu của Thiên đường đang ở đây bây giờ, tất cả những gì thực sự hiện hữu thì có ở đây và bây giờ, bất chấp mọi cám dỗ gây xao lãng của cái tôi, chúng không ở trong tâm của Chúa. Chúng ta có sẵn sàng cảm nhận nó không, chúng ta có sẵn lòng dừng lại để hòa hợp với Thánh Linh, Ngã thánh của chúng ta và thực sự cảm nhận được điều đó. Chúng ta có sẵn lòng không? Chỉ thế thôi, nhưng đó là câu hỏi lớn.
-Chúng ta đã đầu tư vào thế giới này bây giờ chúng ta nhận ra rằng không có gì trên thế giới mà ta muốn. Bây giờ chúng ta nhận ra nhưng có một thế giới khác mà ta thực sự muốn, đó là thế giới được Thánh Linh đặt lại mục đích cho nó. Vì vậy chúng ta cần đưa ra quyết định, chúng ta không thể nhìn thấy hai thế giới. Chúng ta cần giải phóng cái này để có thể chấp nhận cái còn lại. Chúng ta giao niềm tin của mình về thế giới cho Thánh Linh. Chúng ta trao mọi thứ cho Ngài, tất cả niềm tin của chúng ta, tất cả ý tưởng của cái tôi để Ngài có thể hoàn toàn đặt lại mục đích cho chúng phù hợp ý Chúa.