Bài 150: Ôn (139-140)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(139) Ta sẽ chấp nhận sự Chuộc lỗi cho chính mình.

(140) Chỉ có sự cứu rỗi mới có thể chữa khỏi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta nuôi dưỡng một suy nghĩ không phải của Chúa thì đừng tự trách mình hay vật lộn, chiến đấu với nó. Hãy biết rằng nó không phải là suy nghĩ của ta. Nó phát ra từ một hệ thống hay lập trình nào đó của cái tôi. Ta không chịu trách nhiệm cho suy nghĩ đó. Thậm chí nó không phải là suy nghĩ thực sự. Ta có thể từ bỏ nó. Và vì không phải suy nghĩ của ta, ta không cần phải cảm thấy tội lỗi. Ta không cần sở hữu nó, ta có thể buông bỏ nó. Nó là hư vô. Thực tập như vậy giúp ta cảm thấy một chút tự do và sức mạnh.

-Chúng ta luôn đang mong muốn với cái tôi hoặc chúng ta làm theo ý Chúa với tất cả quyền năng của Người ở đằng sau điều đó. Ta sẵn lòng cùng Chúa chấp nhận sự chuộc lỗi cho chính mình, đó là điều đã thực hiện xong. Ta không muốn chống lại hay tự bảo vệ mình trong một cái ngã tưởng tượng tách biệt với Chúa. Ta sẵn sàng với Chúa chấp nhận sự sửa lỗi ngay bây giờ rằng ta là một với Chúa, là một với anh em của mình, với toàn bộ tạo phẩm của Chúa. Ta sẵn sàng từ bỏ cái ngã riêng biệt và chấp nhận vị trí của mình như nó vốn là ở trong Chúa. Quyết định đó sẽ mang lại phước lành cho tất cả, nhưng ta phải chấp nhận sự sửa lỗi cho mình trước hết.

-Chức năng của ta ở đây là tha thứ cho thế giới tất cả những điều mà ta đã áp đặt lên nó, bao gồm cả suy nghĩ rằng ta có thể tách biệt và trở thành một thể xác hữu diệt giới hạn. Vì vậy nếu ta thấy người ta yêu thương đang ốm nặng hoặc đang đau đớn hoặc đang trong một cuộc xung đột khủng khiếp hoặc trong tình trạng tồi tệ hoặc chứng nghiện ngập hoặc điều gì đó tương tự, họ rất lo lắng và ta chắc chắn cũng rất lo lắng về họ. Ở mức độ chúng ta rất lo lắng về họ, điều đó có nghĩa là chúng ta đang bị kích động. Chúng ta cũng thấy các hiện tượng trên có thật như họ nhìn thấy. Chúng ta thực sự tin vào lời nói dối hoặc ảo ảnh trước tiên trước khi trở nên lo lắng. Chúng ta không mang lại cho họ điều gì có giá trị vì chúng ta cũng bị bệnh như họ. Chúng ta cần chấp nhận sự chuộc lỗi cho mình trước tiên. Ta cần phải nhận ra những gì ta nhìn thấy không phải là ý muôn của Chúa nên không có thật. Điều đó chỉ xảy ra như một sự phóng chiếu trong suy nghĩ và không thực sự xảy ra ngoài kia.

-Tất cả các vấn đề cho dù chúng được gọi là gì cũng chỉ là một vấn đề duy nhất, đó là niềm tin vào sự tách biệt. Nỗi sợ hãi có vô số các hình thức khác nhau và luôn sản sinh ra những hình ảnh và tên gọi mới như đại dịch Covid 19 gần đây nhưng chúng xuất phát từ một vấn đề duy nhất đó. Và vì vậy chỉ có một giải pháp đó là sự cứu rỗi hay tha thứ hay chuộc lỗi.

-Không có gì thực sự được chữa khỏi hoặc chữa lành cho đến khi nguyên nhân của nó được chữa lành. Ta phải vượt qua được gốc rễ duy nhất, nguyên nhân duy nhất này và đó là niềm tin vào sự tách biệt. Đó là ký ức về sự hợp nhất, chấp nhận sự chuộc lỗi mà không bị cuốn vào trong hình ảnh, không đi vào thế giới để sửa chữa những gì ta nghĩ ở ngoài kia nhưng nhận ra bất kể nó tự gọi mình là gì thì đây chính là niềm tin vào sự tách biệt đang được phóng chiếu ra ngoài kia. Vì vậy thông qua sự tha thứ cho nó, và chấp nhận sự chuộc lỗi, đó là sự cứu rỗi, nó sẽ không quay trở lại, đó là hiểu được tận gốc rễ.

-Sự chuộc lỗi chữa lành một cách chắc chắn và chữa khỏi mọi bệnh tật cho tâm hiểu rằng bệnh tật không là gì khác ngoài một giấc mơ, không bị đánh lừa bởi những hình thức mà giấc mơ có thể có.

Bài 149: Ôn (137-138)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(137) Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình.

(138) Thiên đường là quyết định ta phải đưa ra.

*Ghi chú; xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta được chữa lành, ta không được chữa lành một mình. Điều này đề cập trở lại sự thật rằng chỉ có một tâm duy nhất của Chúa. Đó là lý do tại sao ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với tâm của Chúa. Đó là tâm duy nhất. Mỗi chúng ta là một ý tưởng trong tâm đó. Trong giấc mơ này, tâm dường như bị phân mãnh thành những tâm riêng biệt nhưng các tâm đều kết nối với nhau. Khi một tâm được chữa lành thì mọi tâm đều được chữa lành. Khi ta chia sẻ tình yêu thương thì ta cũng nhận được tình yêu thương. Vì vậy chúng ta sẽ không đối xử với bất kỳ ai theo cách mà chúng ta không muốn người khác đối xử với chúng ta. Chỉ có một tâm thức tỉnh.

-Ta chưa bao giờ rời bỏ Thiên đưởng nhưng ở đây trong thế giới này, Thiên đường dường như là một lựa chọn. Vấn đề là ta chọn người thầy nào, cái tôi hoặc Thánh Linh vì ta không thể nhìn thấy hai thế giới cùng một lúc. Điều duy nhất ta có thể tự do thực hiện ở đây là đưa ra lựa chọn và chỉ có một cái là thật. Sự thật thì đó không phải là một lựa chọn vì chỉ có sự thật tồn tại và đó được gọi là sự lựa chọn mà không phải lựa chọn.

Bài 148: Ôn (135-136)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(135) Nếu ta tự phòng vệ, ta sẽ bị tấn công.

(136) Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mọi biện pháp bảo vệ chúng ta thực hiện đều xoay quanh niềm tin rằng chúng ta là một thân xác. Nhưng không phải là cái thân có thể sợ hải, cũng không phải là thứ đáng sợ. Chính cái tâm đã gán cho cái thân tất cả các chức năng mà nó thấy trong đó. Một cái tâm chưa lành đồng nhất với cái thân và tất cả sư bảo vệ chỉ để chứng minh nó là cái thân và tách biệt với anh em của mình, tách biệt với Đấng tạo dựng. Sự thật ta là gì thì không cần sự bảo vệ.

-Và phần lớn sự bảo vệ này được thực hiện bởi vì chúng ta thực sự tin tưởng thông qua cái tôi rằng chúng ta có một cái tâm riêng tư, chúng ta có những suy nghĩ riêng tư và chúng ta có những mục tiêu riêng biệt và những mục tiêu riêng biệt đó có thể xụng đột với người khác và vì vậy chúng ta cần phòng thủ. Đó là điều điên rồ.

-Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ với Chúa. Khi ta thay thế tâm đó bằng tâm của cái tôi, hệ thống suy nghĩ của cái tôi mà ta gọi là tâm của ta, và để nó cho ta các suy nghĩ, kế hoạch của nó, cơ bản chiếm lấy mọi suy nghĩ mà ta không suy nghĩ với Chúa, điều đó sẽ dẫn đến cảm giác tội lỗi. Và đó là mục tiêu của cái tôi duy trì cảm giác tội lỗi trong vô thức, duy trì sự tách biệt. Nó luôn khiến chúng ta phải suy nghĩ và lên kế hoạch.

-Một tâm được chữa lành, một khi ta đã tha thứ, sẽ không lên kế hoạch, nó không tự mình đưa ra các quyết định, nó sẽ giao tất cả cho Thánh linh, người biết rõ ta là gì và dẫn dắt ta đến với sự thật, nếu không ta lại sẽ nghe tiếng nói của cái tôi, sẽ suy nghĩ với cái tâm phòng vệ, tâm lên kế hoạch tách biệt với Chúa. Tâm của cái tôi luôn nghĩ về quá khứ hoặc lo lắng lên kế hoạch cho tương lai, sự hướng dẫn của Thánh linh luôn là hiện tại, khoảnh khắc thánh khi ta cầu xin sự hướng dẫn của Ngài..

– Ta hãy giao kế hoạch của ta cho Thánh linh và sẽ hữu ích khi nói nếu ta tự bảo vệ, ta bị tấn công. Trong sự không bảo vê, ta sẽ mạnh mẽ và sẽ học được những gì sự bảo vệ của ta che giấu.

-Bệnh tật là sự bảo vệ chống lại sự thật. Không ai có thể chữa lành trừ khi người ấy hiểu mục đích của bệnh tật là gì, sau đó anh ấy cũng hiểu mục đích của nó là vô nghĩa. Chúng ta tin chúng ta là cái thân và một trong những cách tốt nhất của cái tôi để chứng tỏ rằng ta tách biệt và tội lỗi là thông qua đau đớn và bệnh tật. Không có gì gây sự chú ý của ta và thu hút ta đến điều này và đến với suy nghĩ rằng ta sống trong cái thân hơn việc gây ra bệnh tật. Nó có thể bị nhiễm bệnh, nó phụ thuộc vào thời tiết, nó tuân theo quy luật của cái tôi, di truyền, tuổi già, suy yếu, và cái chết không thể tránh khỏi. Đây là tất cả những cách để cái tôi chứng minh ta không sống trong Chúa, ta ở trong cái thân và tuân theo quy luật của nó, quy luật của cái tôi. Và đó mục đích của bệnh tật. Đó là vấn đề duy nhất của thế gian tin rằng ta có thể tách biệt khỏi Chúa. Ta là một ý tưởng tinh thần trong tâm của Chúa không thể trở thành một cái thân vật chất.

-Mục đích của bệnh tật là vô nghĩa vì nó cũng là ảo tưởng như mọi thứ khác. Mọi thứ trong không gian và thời gian và cái thân đều giống nhau, đều là một phần của giấc mơ, đều là ảo tưởng. Nếu ta thấy ta đang trải qua bệnh tật, đó phải là do ta đưa ra quyết định như vậy. Ta muốn được tách biệt, đó là sự lựa chọn mà ta đưa ra để đối phó với mối đe dọa từ sự hợp nhất thực sự khi ánh sáng của sự thật, của tình yêu thương đến gần. Ta sợ sự thật, sợ tình yêu thương vì ta tin ta đã phạm tội vì nghĩ rằng ta có thể tách biệt và do đó ta sẽ bị trừng phạt. Và cuối cùng thì quy luật của nó là bởi vì ta là hiện thân của tội lỗi, cái chết là kết quả cuối cùng và không thể tránh khỏi.

-Tin mừng là ta có thể đặt cái thân dưới sự phục vụ của tâm của Chúa. Tâm ta chỉ giữ những gì ta suy nghĩ với Chúa và cái thân trở thành công cụ truyền thông, một phương tiện để thể hiện ý muốn của Chúa ngay tại đây trong giấc mơ này, khi ấy nó trở nên thánh và không thể bị bệnh.

-Bệnh tật là vấn đề lớn, đó không phải lỗi của ai cả. Đó là sự khao khát vô thức sâu sắc được tách biệt. chỉ thế thôi, nó cần sự tha thứ. Chúng ta thậm chí không cần hiểu bất cứ điều gì khác vào thời điểm đó, chúng ta chỉ cần có một mong muốn chân thành sâu sắc muốn mở lòng đón nhận tình yêu, muốn biết rằng chúng ta là ánh sáng của thế gian và vượt qua lợi ích cá nhân, đó cũng là một điều lớn lao nhưng giúp chữa lành sự hấp dẫn đối với sự tách biệt.

-Hãy nghi nhớ lời cầu nguyện chữa lành: bệnh tật là sự phòng thủ chống lại sự thật. ⁷Ta sẽ chấp nhận sự thật về ta là gì, và để tâm ta được chữa lành hoàn toàn ngày hôm nay.

Bài 147: Ôn (133-134)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(133) Ta sẽ không coi trọng những gì vô giá trị.

(134) Hãy để ta nhận thức sự tha thứ như nó thực sự là.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những bài ôn tập này thực sự là những bài học đảo ngược thực tại siêu việt đến mức tối đa. Chúng ta không thể chỉ lướt qua chúng bởi vì cái tôi thích lướt qua chúng vì nó không muốn sự đảo ngược thực tại như vậy.

-Bất cứ suy nghĩ nào gây cho ta phiền muộn, khó chịu, ta có thể nói chăc chắn rằng đó không phải là suy nghĩ của Chúa, và đó không phải là suy nghĩ của ta. Ta có thể buông bỏ thay vì nắm giữ nó. Hãy quay lưng lại với cái ta ảo tưởng và hãy bắt đầu nghĩ theo khía cạnh tôi yêu, đó là Chúa. Chúa thể hiện khi ta giữ những suy nghĩ mà Chúa chia sẻ với ta. Đó là sự thật, đó là ánh sáng đang chiếu sáng, Chúa ở ngay đây bày tỏ sự thật thông qua phương tiện này.

-Không có sự thỏa mãn trên thế giới. không có thứ gì chúng ta cần phải có được. Chúng ta thường không muốn đi đến điều đó cho đến khi chúng ta đạt đến mức tối đa trong việc tìm kiếm mọi thứ trên thế giới và sau đó hết bế tắc này đến bế tắc khác, sau đó là sự vỡ mộng khủng khiếp. Chúng ta có thể thất bại trong một mối quan hệ, nhận được một chẩn đoán rất đau đớn hoặc điều gì đó tương tự.

-Những điều tích cực và tiêu cực trong giấc mơ này đều phải đặt lại mục đích cho chúng qua Thánh Linh. Thông qua cái tôi, chúng ta không biết hạnh phúc là gì, điều gì sẽ khiến chúng ta cực kỳ hạnh phúc, chúng ta không biết tình yêu thực sự là gì. Vậy nên đây thực sự là một lời cầu xin chân thành xuất phát từ trái tim chứ không phải từ cái đầu, trao cho Thánh Linh tất cả những gì chúng ta quý trọng. Ta không mất bất cứ thứ gì có giá trị, chỉ có gánh nặng được dỡ bỏ bởi vì tất cả những gì chúng ta coi trọng trước đây đều là gánh nặng và là vật cản đối với trải nghiệm về tình yêu của Chúa.

-Hãy để ta nhận thức sự tha thứ như nó là, không phải là những gì cái tôi đã giải thích. Khó khăn lớn nhất ở đây mà ta nhận thấy ở sự tha thứ thực sự về phía mình là ta vẫn tin rằng ta phải tha thứ cho sự thật chứ không phải ảo tưởng. Nhưng một khi ta đã thấy tội lỗi là có thật thì tâm không thể nào tha thứ.

Bài 146: Ôn (131-132)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(131) Không ai có thể thất bại khi tìm cách đến được sự thật.

(132) Ta giải phóng thế giới khỏi tất cả những gì ta nghĩ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa. Một ý nghĩ hoặc là của Chúa hoặc là của cái tôi. Nếu đó không phải là yêu thương, nếu đó không phải là cảm giác bình an, nếu nó có thể thay đổi, nếu nó mang đến bất kỳ cảm giác lo lắng, sợ hãi, lo âu, tức giận, buồn phiền, xấu hổ, không xứng đáng, thì đó là suy nghĩ của cái tôi. Những suy nghĩ của Chúa là những ý nghĩ bình yên, vui vẻ. Đây là những suy nghĩ thực sự, những cái khác có thể buông bỏ, không cần phải vật lộn hay chiến đấu với chúng, ta chỉ cần không đồng nhất với chúng. Chúng không phải là suy nghĩ của ta.

-Những suy nghĩ đen tối này của cái tôi trong tâm ta mà mỗi người muốn giữ kín như là những suy nghĩ riêng tư và sẽ xấu hổ khi chia sẻ với người khác, khi nó được chia sẻ trong nhưng người cùng thực tập, ta nhận ra rằng chúng giống nhau ở mọi người. Cái tôi thì thào vào tai chúng ta cùng một thứ, nó không có gì mới từ ngàn xưa cho đến nay. Và chúng ta bắt đầu cười vào chúng và sẵn sàng buông bỏ. Sau đó là cảm giác được tự do, giải phóng. Chúng không có thật vì đó không phải là suy nghĩ của Chúa. Nhưng cái tôi không muốn chúng ta biết điều đó, Chúng cần được nhận diện, nhìn vào, nói ra và đem ra ánh sáng. Nếu chúng ta sợ hãi sự chia sẻ, sợ bị tổn thương, thiếu chân thành, chúng sẽ không được chữa lành.

-Chúng ta không còn mong muốn với cái tôi để thấy mình như là nạn nhân của thế giới. Một cách vô thức chúng ta đã để điều đó xảy ra và bây giờ chúng ta không muốn điều đó nữa. Chúng ta muốn thức tỉnh và khép lại giấc mơ này. Và bây giờ chúng ta sẵn lòng với Chúa, chúng ta đang chuyển sự tập trung và chú ý, sự tận tâm của chúng ta đối với ý muốn của Chúa. và bây giờ những điều kỳ diệu đang đến hàng ngày, đó là những gì đang xảy ra.

-Sự phản chiếu của Thiên đường đang ở đây bây giờ, tất cả những gì thực sự hiện hữu thì có ở đây và bây giờ, bất chấp mọi cám dỗ gây xao lãng của cái tôi, chúng không ở trong tâm của Chúa. Chúng ta có sẵn sàng cảm nhận nó không, chúng ta có sẵn lòng dừng lại để hòa hợp với Thánh Linh, Ngã thánh của chúng ta và thực sự cảm nhận được điều đó. Chúng ta có sẵn lòng không? Chỉ thế thôi, nhưng đó là câu hỏi lớn.

-Chúng ta đã đầu tư vào thế giới này bây giờ chúng ta nhận ra rằng không có gì trên thế giới mà ta muốn. Bây giờ chúng ta nhận ra nhưng có một thế giới khác mà ta thực sự muốn, đó là thế giới được Thánh Linh đặt lại mục đích cho nó. Vì vậy chúng ta cần đưa ra quyết định, chúng ta không thể nhìn thấy hai thế giới. Chúng ta cần giải phóng cái này để có thể chấp nhận cái còn lại. Chúng ta giao niềm tin của mình về thế giới cho Thánh Linh. Chúng ta trao mọi thứ cho Ngài, tất cả niềm tin của chúng ta, tất cả ý tưởng của cái tôi để Ngài có thể hoàn toàn đặt lại mục đích cho chúng phù hợp ý Chúa.

Bài 145: Ôn (129-130)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(129) Bên ngoài thế giới này có một thế giới mà ta muốn.

(130) Không thể nhìn thấy hai thế giới.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm mà ta thực sự có được chia sẻ với tâm của Chúa, chúng ta thực sự là sự mở rộng và phản ánh tâm của Chúa nên chỉ những suy nghĩ mà Chúa nghĩ, chỉ những suy nghĩ ta chia sẻ với Chúa mới là suy nghĩ thực sự của ta, những cái khác chỉ là những gợi ý từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Chúng không phải là suy nghĩ có thật, chúng là những gợi ý sai lầm mà ta có thể từ bỏ.

-Đây sẽ là sự thực tập mạnh mẽ khi ta ngồi yên không có sự phân tâm nào và cầu xin Thánh Linh, người thầy bên trong, cùng ta chấp nhận rằng tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa, chấp nhận trong trải nghiêm, không phải chấp nhận bằng trí năng. Ta cầu xin sự trải nghiệm thục tế về điều này. Và nó sẽ làm ta kinh ngạc. Sẽ có sự bình yên sâu lắng khi ta chấp nhận điều đó và những suy nghĩ gây lo lắng của cái tôi bị buộc phải im lặng.

-Bên ngoài thế giới này có một thế giới mà ta muốn. Sự nhấn mạnh của chúng ta không phải là phủ nhận nó mà trao đổi nó để lấy những gì thỏa mãn hơn, tràn ngập niềm vui và có khả năng mang lại sự bình yên. Đó là sự trao đổi thần thánh bởi vì thế giới mà ta nhìn thấy qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi không có gì mà ta muốn.

-Ta có thể có được cảm giác về một thế giới như vậy, một sự phản chiếu của Thiên đường ngay bây giờ và ngay tại đây. Đó là trạng thái trong tâm. Tất cả là việc chọn người thầy nào sẽ nhìn cùng ta, Thánh linh hay cái tôi. Và ta sẽ không có động cơ từ bỏ cái tôi để đến với Thánh linh cho đến khi ta kinh nghiệm được thế giới tương phản này với thế giới của cái tôi.

Đó là lý do tại sao nhiều người thực tập nhờ ân sủng của Chúa có được những khoảnh khắc ngẫu nhiên khi bức màn vô minh được vén lên và bất thình lình Thiên đường mở ra. Chúng ta có được trải nghiệm huyền bí mà chúng ta không biết tại sao. Đó là ngã thánh đang thể hiện, cho chúng ta một cái nhìn thoáng qua, một hương vị của sự tương phản vượt ra ngoài cái hiểu biết của thế gian. Đời sống sung túc, những vấn đề ta nghĩ không thể giải quyết được giải quyết, con đường được rộng mở.

-Ta càng nếm được hương vị đó, ta càng trở nên không thỏa hiệp và nhận ra Chúa không yêu cầu sự hy sinh nào, ý muốn của Chúa dành cho chúng ta là hạnh phúc trọn vẹn, trái với những gì cái tôi muốn chúng ta tin rằng chúng ta sẽ bị trừng phạt. Ta sẽ không tin điều đó cho đến khi ta nếm trải như vậy và tin rằng đó là sự thật. Và chúng ta sẽ giao cuộc đời của chúng ta choThánh linh để được dẫn dắt, Ngài sẽ mang lại sự bình an cho chúng ta, lấy đi những gì ta tạo ra để gây khổ đau cho chính mình.

-Không thể nhìn thấy hai thế giới, tìm kiếm cái này, cái kia sẽ biến mất. Chỉ có hai sự lựa chọn giữa cái có thật và cái không có thật. Vì vậy chúng ta hãy chọn một cách khôn ngoan, đó là lý do tại sao chúng ta cần phải rất sáng suốt và thực hiện sự tách biệt tích cực với Thánh Linh trong tâm của chúng ta.

Bài 144: Ôn (127-128)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(127) Không có tình yêu nào ngoài tình yêu thương của Chúa.

(128) Thế giới mà ta nhìn thấy không có bất cứ thứ gì ta muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta đi qua những bài học này giúp chúng ta thực hiện sự tách biệt tích cực một cách nghiêm túc, chúng ta bắt đầu thấy sự tương phản rõ ràng giữa thần tượng của cái tôi, niềm tin và giá trị của nó với sự thật, tình yêu thương, những món quà của Thánh Linh.

-Trên thế giới ta tin có nhiều loại yêu thương khác nhau, rằng tình yêu có nhiều mức độ, rằng có lúc ta yêu, lúc khác ta ghết hoặc ta yêu người này nhưng ghét người kia. Ta tin ta có thể căm ghét người khác và thực sự yêu thương những người thân của mình, nhưng sự thật là khi ta tin rằng ta cũng có thể ghét người khác, điều này có nghĩa ta không hoàn toàn yêu thương ai cả. Ta thực sự không biết tình yêu thương là gì cho đến khi nó bao gồm tất cả. Tình yêu thương chỉ là một, không có đối lập và không thể thay đổi.

-Tình yêu thương giống như ánh nắng chỉ chiếu sáng, bản chất của nó chỉ yêu thương và tuôn chảy bởi vì nó là gì, nó không phân biệt. Nhưng ở đây trong giấc mơ tách biệt này của cái tôi, sự thay thế lừa đảo cao nhất, ngọt ngào nhất mà cái tôi đưa ra cho chúng ta, cái gọi là trạng thái ngây ngất và cảm giác của một thứ tình yêu đặc biệt, tình yêu lãng mạn. Đó là vũ khí chính của cái tôi để ngăn cản ta khỏi Vương quốc Thiên đường, và ngăn ta biết được ta thực sự là gì. Nhưng liệu nó có thể chuyển từ ngây ngất sang hận thù đen tối không, nếu ai đó vượt quá giới hạn. Nó đầy ghen tuông, chiếm hữu, kiểm soát và sợ hãi.

-Làm thế nào điều đó có thể liên quan đến tình yêu thương thực sự. Nhưng cho đến khi chúng ta biết được tình yêu thương của Chúa, chúng ta sẽ bám vào thần tượng giả tạo đó vì chúng ta nghĩ nó dường như thỏa mãn được cái ta hoang đường mà không thứ gì khác có thể làm được.

-Vì vậy món quà của tình yêu là tình yêu hoàn hảo của Chúa. Và không có tình yêu nào ngoài tình yêu của Chúa. Đây là tình yêu dành cho chúng ta bởi vì đó là chúng ta khi chúng ta có thể thức tỉnh với Ngã của mình. Tại sao chúng ta lại muốn bất cứ điều gì khác, tình yêu đó sẽ không bao giờ làm ta thất vọng, không bao giờ rời bỏ ta hay bỏ rơi ta vì đó chính là ta. Hãy giao các mối quan hệ đặc biệt của ta cho Thánh Linh và yêu cầu Ngài đặt lại mục đích cho nó để ta có thể biết được tình yêu này là gì, để người bạn của ta cũng biết được tình yêu này là gì.

-Nếu ta không được hạnh phúc trọn vẹn, hãy tự hỏi mình xem có thứ gì trên thế giới mà ta muốn hơn cả sự bình an và tình yêu thương của Chúa và sự hợp nhất với anh em của mình. Đó là món quà vĩnh cữu dành cho ta. Không có gì trên thế giới này mà ta muốn vì chúng không có thật. Những gì có thật là bền vững và không bao giờ thay đổi.

Bài 143: Ôn (125-126)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(125) Trong sự tĩnh lặng, ta đón nhận Lời Chúa hôm nay.

(126) Tất cả những gì ta cho là trao cho chính ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều được nhấn mạnh ở đây đó là sự yên tĩnh bởi vì toàn bộ giấc mơ này của cái tôi đòi hỏi cái ta ảo tưởng phải liên tục bị kích thích bởi các hiện tượng bên ngoài và bị thu hút, bị phân tâm và vội vã. Và nhiều hơn thế, trong thế giới ngày nay hơn bao giờ hết đã bị điện thoại, phương tiện truyền thông và những cái gọi là sự kiện xảy ra trên thế giới lôi kéo một cách không thương tiếc. Vậy làm sao chúng ta có thể đón nhận lời Chúa và cái tôi thậm chí còn không biết lời Chúa. Chỉ khi nào chúng ta yên lặng và dễ tiếp thu, không bị can thiệp, tâm mới có thể tĩnh lặng, chỉ ở đó Thánh Linh hay tiếng nói của Chúa, tâm của Chúa mới được lắng nghe.

-Đó là sự truyền đạt. Đó phải là sự phó thác, sự buông bỏ hoàn toàn, là sự thừa nhận ta không biết mọi thứ dùng để làm gì bởi vì ta nghĩ ta là cái ta ảo tưởng này và dường như điều đó cũng không đúng nữa nên ta thực sự không biết gì cả. Một cái tâm cho rằng mình biết sẽ không lắng nghe sự thật. Và nếu ta biết, ta đã không ở trong giấc mơ này. Do vậy, ta sẽ yên lặng và lắng nghe lời của Người. Người luôn nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta là một với Người.

– Đó là Ngã thánh của chúng ta và tiếng nói của Chúa là một và điều quan trọng là chúng ta phải có mặt trong hiện tại để nói không với cái ta không có thật. Chúng ta cần rèn luyện và quyết tâm nói không với cái ta đó, bởi vì cơ sở của điều đó là gì, tâm ta chỉ chứa đựng những suy nghĩ mà ta nghĩ với Chúa. Vì vậy nếu đó là một cái ta ảo tưởng thì ta biết đó là suy nghĩ của cái tôi, đó không phải là những suy nghĩ thực sự.

-Nếu ta đang phóng chiếu từ cái ta ảo tưởng thì ta sẽ thu hút chính thứ mà ta muốn loại bỏ nhưng nếu thay vào đó ta đến từ ngã thánh và tất cả những gì ta muốn làm là tha thứ cho tất cả những thứ mà cái ta phóng chiếu, ta muốn trải nghiệm tình yêu, ta muốn mở rộng tình yêu, ta muốn mở rộng sự hợp nhất và nhận được nó cùng một lúc. Ta sẽ nhận được tất cả những cái đó trở lại.

-Tất cả những gì ta cho đi, tất cả những gì ta phóng chiếu từ cái ta ảo tưởng, tất cả những gì ta cho đi qua Ngã thánh, ta đều trao cho chính mình. Đây là một điều lớn. Sẽ đến thời điểm mà chúng ta sẽ nhận ra chỉ có một ở đây và ta không thể làm bất cứ điều gì mà không làm điều đó với chính mình. Do đó, ta đối xử với người anh em của mình, ta thấy họ như thế nào thì ta thấy mình như vậy. Đó là lý do tại sao mọi sự tấn công đều là tấn công chính mình.

Bài 142: Ôn (123-124)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(123) Ta cảm ơn Cha ta vì những món quà của Người dành cho ta.

(124) Hãy để ta nhớ ta là một với Chúa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta thực sự chỉ có một tâm. Nhưng trong giấc mơ này, tâm dường như bị tách làm hai, nhưng chỉ có một tâm là thật. Tâm còn lại đầy sợ hãi, nó bị mê hoặc bởi nỗi sợ hãi và do đó tạo ra ảo giác về những gì chúng ta thấy, nhưng tất cả những điều này đều không tồn tại.

-Ta không thể cảm thấy sợ hãi và biết ơn cùng một lúc. Do đó, bất cứ khi nào ta gặp phải một vấn đề dù đó là gì, nên nhớ rằng nó không có thật, ta cần thoát khỏi nó và bắt đầu nhớ lại những điều tốt đẹp đang có mặt. Đó là một sự bảo vệ tuyệt vời chống lại những gì không có thật.

-Hãy biết ơn về những món quà ta nhận được, tình yêu thương, sự bình yên, niềm vui, niềm hạnh phúc. Chúa sẽ nhận lời cảm ơn của ta và Người sẽ đưa lại món quà của Người gấp hàng ngàn và trăm ngàn lần lớn hơn. Đây là những món quà không bao giờ thay đổi, vĩnh cữu, hoàn hảo, chỉ cần hỏi và nhận hoặc nhớ lại và nhận.

-Vì vậy chúng ta nợ lòng biết ơn. Cái ta ảo tưởng luôn thu mình vào bản thân đến mức không bao giờ nghĩ rằng cần phải có lòng biết ơn, nhưng ngã thánh trong tâm ta cảm ơn Chúa vì ta là một ý nghĩ trong tâm của Người, rằng Người đã ban sự sống dồi dào, hoàn hảo, khỏe mạnh, rằng chúng ta luôn sống và hoạt động trong Chúa là tình yêu thương.

-Một cái ta riêng biệt luôn nghĩ về mình và luôn ở trong trạng thái thiếu thốn. Và vì vậy thay vì an trú trong hiện tại và nhận thức về lòng biết ơn, nó hoàn toàn bị phân tâm với những gì nó nghĩ là thiếu thốn. Và khi nó làm điều đó, nó hoàn toàn không có mặt cho sự biết ơn vì chúng loại trừ lẫn nhau, sự biết ơn và sự sợ hãi. Cần phải nhận thấy rằng ta đã từ bỏ tất cả để trải nghiệm cái không có gì. Khi ta nhận ra ta đã có tất cả vì ta là tất cả, và đó là món quà vĩnh cữu, ta sẽ biết ơn về điều đó.

-Ta không thể là một với Chúa khi ta vẫn tin ta hoặc bất kỳ người nào có tội. Tât cả những gì Người tạo dựng đều hoàn hảo, vô tội mãi mãi, đó là sự thánh khiết mà ta chia sẻ với mọi người. Khi ta thừa nhận ta là một với Chúa hay ta như Chúa đã tạo nên ta, đó là công nhận sự chuộc lỗi, đó là sự sửa chữa cho toàn bộ ảo tưởng này.

Bài 141: Ôn (121-122)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(121) Tha thứ là chìa khóa của hạnh phúc.

(122) Tha thứ mang lại mọi thứ ta muốn

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

–Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa. Suy nghĩ này hướng tới việc làm tâm ta trong sạch, trả lại nó tình trang nguyên sơ như trước khi có sự tách biệt, trước khi có thời gian. Những suy nghĩ ta chia sẻ với Chúa không phải suy nghĩ của thời gian. Những suy nghĩ về quá khứ hoặc tương lai đều không có thật. Đó là những suy nghĩ liên quan đến cái thân và những việc làm của nó. Khi ta nghĩ về chúng, ta biến chúng thành có thật và trở nên quan trọng đối với ta. Khi ta tha thứ cho niềm tin của ta vào chúng và buông bỏ chúng, tâm ta sẽ được giải thoát.

-Trong khi tâm của chúng ta tin vào hệ thống suy nghĩ của cái tôi, nó luôn sợ hãi, cảm thấy tội lỗi, nó nhìn vào những ảo tưởng và biến chúng thành có thật. Cái tôi gây ra căng thẳng cho tâm, nó liên tục phán xét, điều không tự nhiên đối với tâm. Mọi thứ mà tâm đó được thúc đẩy để làm đều tạo ra căng thẳng, cảm giác tội lỗi dẫn đến bệnh tật, xung đột trong mối quan hệ, xung đột công việc và vô số hình thức khác. Bất kể vấn đề gì chúng ta phải chịu đựng, tất cả đều xuất phát từ niềm tin rằng chúng ta tách biệt và một tâm thực sự bệnh hoạn khi nghĩ rằng nó tách biệt khỏi Chúa và tách biệt khỏi tạo phẩm.

-Cái tâm đó không thể tìm thấy hạnh phúc thực sự ở đây. Nó tìm thấy cái tôi thay thế cho hạnh phúc của Chúa, tuy nhiên nếu chúng ta hoàn toàn trung thực thì mọi hạnh phúc có được một cách độc lập với Chúa khi tìm kiếm trên thế giới thực sự là nỗi sợ hãi, luôn có nỗi sợ rằng nó sẽ bị lấy mất đi. Vì vậy, tha thứ là chìa khóa cho hạnh phúc thực sự. Chúng ta chỉ có một vấn đề đó là niềm tin vào sự tách biệt. Hãy tha thứ cho ý tưởng rằng sự tách biệt là có thể và đã xảy ra và khi ta chấp nhận sự chuộc lỗi, ta từ bỏ ảo tưởng vá trở về với sự thật ta là gì.

-Tha thứ là chìa khóa cho hạnh phúc và thay vì ôm giữ những cảm xúc tiêu cực vì bị ai đó kích hoạt, chỉ cần thực hành hoán đổi cảm giác bị kích động thành cảm giác biết ơn trong khoảnh khắc đó khi ta nhớ đến sự tha thứ là chìa khóa của hạnh phúc, nên chỉ cần làm điều đó cả ngày và xem điều gì sẽ xảy ra.

-Và niềm hạnh phúc mà chúng ta sẽ cảm nhận được nhờ sự tha thứ thực sự là một niềm hạnh phúc không thay đổi và không bị lấy đi và nó giống như phấn chấn suốt cả ngày bước đi cùng Chúa, cảm nhận được Chúa. Đó là hạnh phúc thực sự và nó sẽ hoàn toàn thỏa mãn.

-Vậy khi chúng ta bị kích hoạt thì rõ ràng đó là một món quà, luôn là một món quà. Hãy xem nó như một món quà đẹp đẽ, tại sao bởi vì sự tha thứ mang đến mọi thứ ta muốn. Đó là cơ hội để tha thứ, có một niềm hạnh phúc thực sự đằng sau việc này đang đợi ta.