Bài 250: Đừng để ta thấy mình bị giới hạn.

1. Ta xin được chiêm ngưỡng Con Chúa hôm nay, và làm chứng cho vinh quang của anh ấy. Đừng để ta cố gắng che khuất ánh sáng thánh trong anh ấy, và nhìn thấy sức mạnh của anh ấy suy yếu và trở nên yếu đuối; cũng đừng để ta nhận thức những thiếu sót ở anh ấy mà ta sẽ dùng để tấn công quyền tối cao của anh ấy.

2. Anh ấy là Con của Người, thưa Cha. Và hôm nay con muốn ngắm nhìn sự dịu dàng của anh ấy thay vì những ảo tưởng của con. Anh ấy chính là con, và như con nhìn thấy anh ấy, con cũng thấy chính mình như vậy. Hôm nay con muốn nhìn thấy một cách chân thực để ngày này cuối cùng con có thể đồng nhất với anh ấy.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Con Chúa nói ở đây là những người anh em của mình. Vinh quang của họ là ánh sáng thánh trong họ. Tất cả chúng ta đều là một và là một với Chúa.

-Ta sẽ nhìn vượt qua hình tướng để nhìn thấy ánh sáng trong anh em mình, nhìn thấy sức mạnh và sự thánh khiết của họ bởi vì nó luôn có ở đó để nhìn thấy ngoại trừ tấm màn tự áp đặt mà chúng ta che phủ lên đó, bởi vì chúng ta biết rằng nếu chúng ta thực sự nhìn thấy họ với khuôn mặt của Đấng Christ thì chúng ta sẽ được giải thoát. Đó là điều cái tôi sợ hãi.

-Mỗi cuộc gặp gỡ của chúng ta đều là thánh. Mỗi người anh em đều là vị cứu tinh của ta đang mang đến cho ta sự cứu rỗi và cơ hội để biết chính mình bằng cách rút lại những phán xét và nhìn thấy ai đang đứng trước mặt ta và nhận ra sự đồng nhất của mình với họ. Hãy nhìn thấy Christ, nhìn thấy Con Chúa.

-Đừng để ta nhìn thấy chính mình bị giới hạn. Nói cách khác nếu ta bị người khác kích động và ta thực sự tin vào sự kích hoạt đó thì ta hoàn toàn coi mình bị giới hạn. Đó là thứ mà ta áp đặt lên họ. Một lần nữa quy luật của nhận thức, ta thấy những gì có ở đó vì ta đặt nó ở đó, ta đặt nó ở đó vì ta muốn nó ở đó.

-Đừng để ta thấy mình bị giới hạn, đừng để ta thấy anh em mình bị giới hạn, Hãy để ta thấy anh em của ta và bản thân mình là con thánh của Chúa, vô hạn, dù họ là ai và đã làm gì. Vì vậy nếu ta phán xét chống lại ai đó. đó là sự tấn công vào chính ta . Điều đó cũng có nghĩa là ta không thể biết mình vô tội trong khi ta thấy người khác có tội.

Bài 249: Sự tha thứ chấm dứt mọi khổ đau và mất mát.

1. Sự tha thứ vẽ nên bức tranh về một thế giới nơi khổ đau đã qua, mất mát trở nên là điều không thể và giận dữ chẳng còn ý nghĩa gì. Sự tấn công đã qua và sự điên rồ đã kết thúc. Khổ đau nào bây giờ có thể hình dung được? Mất mát nào có thể được duy trì? Thế giới trở thành nơi của niềm vui, sự sung túc, lòng bác ái và sự cho đi vô tận. Giờ đây, nó giống Thiên đường đến mức nó nhanh chóng biến thành ánh sáng mà nó phản chiếu. Và như vậy hành trình mà Con Chúa bắt đầu đã kết thúc trong ánh sáng mà anh ấy đến từ đó.

2. Thưa Cha, chúng con muốn giao lại tâm của chúng con cho Người. Chúng con đã phản bội chúng, giam giữ chúng trong sự cay đắng, và làm chúng sợ hãi bằng những ý nghĩ bạo lực và cái chết. Bây giờ, chúng con lại được nghĩ ngơi trong Cha, như Người đã tạo dựng chúng con.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Trên thế giới này chúng ta đã sử dụng nhiều phương tiện khác nhau để cố gắng giải quyết mọi khổ đau và mất mát mà chúng ta nhận thấy. Nhưng mọi thứ đều vô vọng và nỗ lực cuối cùng mà chúng ta sẽ thực hiện đó là sự tha thứ.

-Tha thứ đó là giấc mơ cuối cùng, nó vẫn còn là một phần của giấc mơ về sự tách biệt nhưng là giấc mơ hạnh phúc. Nó vẫn là ảo tưởng nhưng là thứ để chấm dứt mọi ảo tưởng. Đó là ảo tưởng duy nhất thực sự phục vụ ý muốn của Chúa, nó chạm tới giải pháp thực sự, giải pháp duy nhất

-Chúng ta đã chọn khổ đau và mất mát và trở nên nghiện chúng bởi vì nó bảo vệ chúng ta khỏi một điều mà chúng ta tin còn tàn khôc hơn đó là nỗi sợ thức tĩnh hay nỗi sợ Chúa, nỗi sợ về sự hợp nhất. Khi ấy cái ngã cá nhân này sẽ không còn nữa. Chúng ta vẫn còn nắm giữ một số niềm tin sai lầm về Chúa rằng Chúa sẽ trừng phạt chúng ta và sẽ giết chúng ta với cái chết sẽ đến với tất cả mọi người. Nỗi sợ Chúa, nỗi sợ tin vào Chúa, nỗi sợ Ngã thánh của ta là một với Chúa nằm sâu trong vô thức mà chúng ta không thể nhận ra.

Bài 248: Bất cứ điều gì khổ đau đều không phải là một phần của ta.

1. Ta đã chối bỏ sự thật. Giờ đây, hãy để ta cũng trung thành trong việc từ bỏ sự giả dối. Bất cứ điều gì khổ đau không phải là một phần của ta. Những gì đau buồn không phải là chính ta. Những gì đau đớn chỉ là ảo tưởng trong tâm ta. Những gì chết thì chưa bao giờ sống trong thực tại, mà chỉ chế giễu sự thật về chính ta. Bây giờ, ta từ bỏ những quan niệm về bản thân, những lừa dối và dối trá về Con thánh của Chúa. Bây giờ, ta sẵn sàng chấp nhận anh ấy trở lại như Chúa đã tạo nên anh ấy và như anh ấy là.

2. Thưa Cha, tình yêu xưa của con dành cho Người đã trở lại, và xin cho con cũng yêu thương Con của Người một lần nữa. Thưa Cha, con như Người đã tạo dựng nên con. Giờ đây, Tình yêu thương của Người được nhớ lại cùng với tình yêu của chính con. Bây giờ con hiểu rằng chúng là một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái gì chết chính là cái thân. Nó chưa bao giờ sống. Cái thân chỉ là một ý nghĩ, một hình ảnh trong tâm và tâm mới là sự sống. Cái thân có thể thay đổi, có thể bị bệnh và chết. Nó chỉ là sự chế nhạo về sự thật ta là gì, hoàn toàn là tinh thần, thuần là tâm và tình yêu thương.

-Khi ta đồng nhất với cái thân, ta phải từ chối sự thật về danh tính của mình, ta không thể có cả hai. Ta không thể biết Ngã thánh của mình khi vẫn chìm đắm trong ý nghĩ ta là cái thân. Ta không biết được Tình yêu thương, ta không thể trải nghiệm ánh sáng khi ta tin rằng ta là cái thân vì cái thân là hiện thân của sự sợ hãi, của bóng tối. Tình yêu thương không thể tìm thấy trong thân xác.

-Ta thực sự là gì không thể khổ đau vì ta được tạo nên để được hạnh phúc trọn vẹn nhưng khi ta có một ý muốn khác với ý muốn đó, ta đã đưa vào trong tâm những khổ đau và nó thể hiện trong trải nghiệm của chúng ta. Nhớ lại quy luật của nhận thức, ta chỉ thấy những gì ta đặt ở đó, và ta đặt ở đó bởi vì ta muốn nó ở đó. Không có gì xảy ra với ta, ta chỉ nhìn thấy những gì ta muốn.

-Tâm khổ đau là tâm khép kín đối với sự bình yên của Chúa và ký ức về tình yêu thương. Ta đang tấn công chính mình dù ta nghĩ đó là về những gì bên ngoài gây ra cho ta. Cuộc tấn công đó ở trong tâm ta, đó là cách ta bảo vệ chống lại Chúa mà ta nói ta yêu thương.

Bài 247: Không có sự tha thứ ta vẫn sẽ mù quáng.

1. Tội lỗi là biểu tượng của sự tấn công. Thấy nó ở bất cứ nơi nào, và ta sẽ khổ đau. Vì sự tha thứ là phương tiện duy nhất để nhãn quan của Đấng Christ đến với ta. Hãy để ta chấp nhận những gì cái nhìn của Ngài cho ta thấy là sự thật đơn giản, và ta được chữa lành hoàn toàn. Người anh em, hãy đến và để ta nhìn anh em. Sự đáng yêu của anh em phản ánh sự đáng yêu của ta. Sự vô tội của anh em là của ta. Anh em được tha thứ, và ta đứng về phía anh em.

2. Con sẽ nhìn mọi người như vậy ngày hôm nay. Anh em của con là Con của Người. Vai trò làm cha của Người đã tạo nên họ, và ban tất cả họ cho con như là một phần của Người, và cũng là Ngã của chính con. Hôm nay con tôn vinh Người qua họ, và như vậy con hy vọng ngày này sẽ nhận ra Ngã của mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nếu không có nhãn quan của Đấng Christ, chúng ta sẽ mù quáng, chúng ta vẫn phải dựa vào mắt trần và các giác quan để nói với ta thực tại là gì. Đó là lý do tại sao ta cần sự tha thứ, phương tiện duy nhất để có nhãn quan của Christ. Mọi thứ ta thấy, mọi thứ ta nghĩ và ta nghĩ mình là ai đều không phải là sự thật. Chúng ta đang nhìn trong sư mù quáng.

-Tội lỗi là ý ​​nghĩ về việc tách biệt khỏi Chúa, tách khỏi anh em của chúng ta, và đó sẽ là một cuộc tấn công. Nó loại trừ tạo phẩm khỏi những gì chúng ta nghĩ về chúng ta. Đó là sự từ chối. Chúng ta đang từ chối sự đồng nhất, chúng ta đang từ chối Chúa và tạo phẩm của Người. Và con Chúa đang cố gắng làm được điều đó. Vì vậy ý ​​tưởng về sự tách biệt và tội lỗi này là biểu tượng của sự tấn công

-Nhìn thấy tội lỗi ở bất cứ nơi nào và chúng ta sẽ khổ đau. Hãy nhớ rằng cái thân là biểu tượng của sự tách biệt, vì vậy khi nhìn anh em của mình như là cái thân và khác biệt với ta, và nếu ta phán xét hay hận thù hay ham muốn như một cái thân, ta sẽ khổ đau. Nhưng có một cách khác để nhìn anh em của mình thông qua nhãn quan của Đấng Christ, và nếu ta chấp nhận cách nhìn đó, ta được chữa lành hoàn toàn. Chúa không tạo ra tội lỗi và khổ đau, ta đã đưa những thứ này vào trong tâm của mình khi chọn sự tách biệt.

-Khi ta nhìn với nhãn quan của Christ, ta thấy sự vô tội của anh em khác cũng là của mình, sự đáng yêu trong sự vô tội của họ cũng là của ta. Nó mang lại sự tự do, sự giải thoát. Họ chính là sự cứu rỗi của ta.

Bài 246: Yêu thương Cha ta là yêu thương Con của Người.

1. Đừng để ta nghĩ rằng ta có thể tìm thấy con đường đến với Chúa, nếu lòng ta còn hận thù. Đừng để ta cố gắng làm tổn thương Con Chúa, và nghĩ rằng ta có thể biết Cha của anh ấy hoặc Ngã của ta. Đừng để ta không nhận ra chính mình, và vẫn tin rằng nhận thức của ta có thể chứa đựng Cha ta, hoặc tâm ta có thể hình dung được tất cả tình yêu thương mà Cha ta dành cho ta, và tất cả tình yêu thương mà ta đáp lại Người.

2. Thưa Cha, con xin chấp nhận con đường Người đã chọn để con đến với Người. Vì trong ý muốn đó con sẽ thành công, bởi vì đó là Ý muốn của Người. Và con xin nhận ra rằng những gì Người muốn cũng là những gì con muốn, và chỉ thế thôi. Và vì vậy con chọn yêu thương Con của Người. Amen.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

Con Chúa nói ở trên để chỉ anh em của mình, những người ta ghét bỏ và cần phải học cách yêu thương họ.

-Chừng nào chúng ta còn không nhận ra chính mình thì chúng ta không thể nhận thức được Cha ta hay tình yêu thương của Người. Điều đó có lẽ xảy ra với hầu hết chúng ta. Trong khi chúng ta không biết chính mình, chúng ta sẽ không bao giờ biết được tình yêu thương, điều sẽ giải phóng hay đánh thức chúng ta vì chỉ có tình yêu thương mới vượt qua nỗi sợ hãi và hận thù. Chúng ta có thể hỏi vậy làm cách nào để có thể biết điều đó. Thế giới sẽ cho chúng ta hàng triệu cách nhưng Cha ta đã có sẵn một kế hoạch và kế hoạch đó là kế hoạch duy nhất thực hiện được và kế hoạch đó là yêu thương anh em mình để chúng ta có thể biết được chính mình, để chúng ta có thể nhớ đến Chúa.

-Chỉ có cách đó mới có hiệu quả. Không có con đường trực tiếp nào đi từ ý thức sai lầm về mình đi đến Tình yêu thương của Chúa, mà phải thông qua những người anh em và không có con đường nào đi vòng qua nó. Nhận thức sai lầm về bản thân sẽ được thể hiện trong các mối quan hệ của chúng ta. Khi chúng ta nhìn vào chúng cùng với Thánh Linh, điều đó sẽ được chữa lành và đó là cách chúng ta nhận ra anh em của mình.

Bài 245: Bình an của Người ở cùng con, thưa Cha. Con được an toàn.

1. Thưa Cha, bình an của Người bao bọc con. Con đi đâu, bình an của Cha cũng theo con đến đó. Nó chiếu sáng mọi người con gặp. Con mang bình an ấy đến cho những người bơ vơ, cô đơn và sợ hãi. Con ban bình an của Người cho những ai đang đau khổ, đau buồn vì mất mát, hoặc nghĩ rằng họ mất hy vọng và hạnh phúc. Xin Cha hãy gởi họ đến cho con. Xin cho con mang theo sự bình an của Cha. Vì con muốn cứu Con của Cha, như Ý muốn của Người, để con có thể nhận ra Ngã của mình.

2. Và như vậy chúng ta đi trong bình an. Chúng ta gởi đến toàn thế giới thông điệp mà chúng ta đã nhận được. Và do đó, chúng ta nghe được Tiếng nói của Chúa, Đấng nói với chúng ta khi chúng ta kể lại Lời của Người; chúng ta nhận ra Tình yêu thương của Người vì chúng ta chia sẻ Lời mà Người đã ban cho chúng ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Món quà bình an mà chúng ta nhận được, ta chia sẻ, mở rộng nó đến anh chị em của mình để họ không chỉ được ban phước mà ta còn có thể giữ nó bằng sự chắc chắn của mình. Đó là kế hoạch cứu rỗi hoàn hảo của Chúa.

-Con không gặp nguy hiểm ở bất cứ đâu trên thế giới và sự bình yên của Cha ở bên con, thưa Cha, con được an toàn, đó thực sự chỉ là sự khẳng định cảm giác cảm nhận được sự chuộc lỗi.

-Ta có thể ở đó trong bình an cả ngày. Ta sẽ không thể làm được nhiều việc nhưng có một điều nghịch lý là ta muốn hoàn thành mọi việc.

Bài 244: Ta không gặp nguy hiểm ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

1. Con của Cha được an toàn dù ở bất cứ nơi đâu, vì Người luôn ở bên con. Con chỉ cần kêu cầu Danh Người, và con sẽ nhớ lại sự an toàn của mình và Tình yêu thương của Người, vì chúng là một. Làm thế nào con có thể sợ hãi hay nghi ngờ hay không biết rằng con không thể khổ đau, không thể gặp nguy hiểm, hay không thể trải qua bất hạnh, khi con thuộc về Cha, được yêu thương và thương yêu, trong vòng tay an toàn của Người?

2. Và chúng ta đang ở trong sự thật. Không cơn bão nào có thể ập vào nơi trú ẩn thiêng liêng của ngôi nhà chúng ta. Trong Chúa, chúng ta được an toàn. Vì điều gì có thể đến để đe dọa chính Chúa, hoặc làm sợ hãi những gì sẽ mãi mãi là một phần của Người?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta không gặp nguy hiểm bất cứ nơi nào trên thế giới hay trong cái thân của ta, nhớ rằng thế giới bao gồm cái thân của ta.

-Nếu ta cần phải đúng về điều gì đó thì ta đang gặp nguy hiểm, nếu ta cần phải phán xét ai đó thì đúng vậy, ta đang gặp nguy hiểm vì sợ hãi và phán xét là một. Vì vậy đó là những trạng thái tinh thần mà chúng ta sử dụng để không có cảm nhận rằng ta và Cha là một và do đó không thể bị tấn công dưới mọi hình thức.

-Hầu hết chúng ta nếu không phải tất cả đều từng trải qua trải nghiệm này khi ta cảm thấy nguy hiểm hoặc sợ hãi thì dường như không có câu trả lời nào của con người cho dù đó là bệnh tật hay tai nạn hoặc bất cứ điều gì, khi ta không còn cách nào khác ngoài việc quay về với Chúa hoàn toàn và đó là lúc cảm nhận được trạng thái cầu thay đã xảy ra giống như có một sự sửa chữa, có một sự chữa lành, có điều gì đó đã cứu rỗi, điều đó đã xảy ra và chúng ta gọi đó là điều kỳ diệu hoặc không thể giải thích được.

-Chúng ta quay vào trong, chúng ta hướng về Chúa và nói rằng hãy giúp con mà không có bất kỳ sự phòng vệ nào. Chúng ta mong muốn Chúa và chỉ có Chúa, trong khoảnh khắc đó Chúa đã đến vì đó là mong muốn thực sự của chúng ta đối với Chúa và chúng ta biết rằng không có sự trợ giúp nào khác.

-Chúa ở trong tâm ta, Chúa ở trong những gì ta đang thấy bởi vì Chúa ở trong tâm ta. Những suy nghĩ duy nhất mà ta có là những suy nghĩ mà ta chia sẻ với Chúa. Chúa là cuộc sống của ta, Chúa hướng dẫn ta, dẫn dắt ta, duy trì ta. Trong Chúa, chúng ta được an toàn khi nhận thức rằng ta và Cha là một.

Bài 243: Hôm nay ta sẽ không phán xét bất cứ điều gì xảy ra.

1. Hôm nay ta sẽ thành thật với chính mình. Ta sẽ không nghĩ rằng ta đã biết những gì phải nằm ngoài tầm với hiện tại của mình. Ta sẽ không nghĩ rằng ta hiểu được cái toàn thể từ những mảnh nhận thức của mình, đó là tất cả những gì ta có thể thấy. Hôm nay ta nhận ra điều đó. Và vì vậy ta được giải thoát khỏi những phán xét mà ta không thể đưa ra. Như vậy ta giải phóng chính mình và những gì ta nhìn vào, để được bình an như Chúa đã tạo nên chúng ta.

2. Thưa Cha, hôm nay con để cho tạo phẩm được tự do là chính nó. Con tôn trọng mọi thành phần của nó, trong đó có con. Chúng con là một vì mỗi thành phần đều chứa đựng ký ức của Người và sự thật phải chiếu sáng trong tất cả chúng con như một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chưa bao giờ biết bất cứ điều gì, mọi thứ mà ta nghĩ mình biết đều sai. Đó là nhận thức sai lầm . Ta không thể biết bất cứ điều gì ngoài Chúa. Và do đó ta không thể phán xét. Đối với cái tôi, sai lầm cũng giống như cái chết nên cái tôi cần phải đúng và cần phải biết điều gì đó. Và nếu ai đó đúng thì phải có ai đó sai và đó là cuộc tấn công vào anh em mình. Đó cũng là cuộc tấn công vào ngã thánh của chính mình, điều diễn ra trong suốt cuộc đời này.

-Đó là vấn đề lớn của thế gian. Có quá nhiều áp lực trên thế giới rằng cần phải biết, phải làm đúng. Ta bị ép buộc phải học một cách điên cuồng ngay từ nhỏ và nỗi hoảng sợ nếu không làm đúng, sẽ không được chấp nhận, không có tình yêu thương nếu ta sai lầm.

-Ta thực sự không biết gì cả. Ta không biết mọi thứ dùng để làm gì. Bây giờ ta thực sự muốn sai để Thánh Linh chỉ cho ta biết điều gì là đúng.

-Khi ta thoát khỏi mọi sự phán xét, ta giải thoát chính mình và tất cả những gì ta nhìn vào, điều này cũng đúng với mọi người trong quá khứ, những người thân yêu của ta, những người ta đã từng gặp, biết hoặc không biết trong giấc mơ này hay trong vô số những giấc mơ trước. Không có sự giải thoát cá nhân vì không có cá nhân, khi ta được giải thoát, mọi người, mọi thứ đều được giải thoát cùng ta.

-Mọi thứ dường như xảy ra bên ngoài ta, trong các quan hệ của chúng ta, trong cái thân của chúng ta hay trên thê giới, tất cả đều ở trong tâm ta, tất cả đều xuất phát từ sự phán xét của ta. Đó là quyết định về việc ta nghĩ ta là gì.

Bài 242: Ngày này là của Chúa. Đó là món quà của ta dâng lên Người.

1. Hôm nay ta sẽ không sống cuộc sống của ta một mình. Ta không hiểu thế gian, vì vậy cố gắng dẫn dắt cuộc sống của ta một mình chắc chắn chỉ là điều ngu ngốc. Nhưng có Đấng biết tất cả những gì tốt nhất cho ta. Và Ngài vui mừng không đưa ra bất kỳ lựa chọn nào cho ta ngoài những lựa chọn dẫn đến Chúa. Ta dâng ngày này cho Ngài, vì ta không muốn trì hoãn việc trở về nhà của mình, và chính Ngài là Đấng biết đường đến với Chúa.

2. Và vì thế chúng con dâng ngày hôm nay lên Người. Chúng con đến với tâm hoàn toàn cởi mở. Chúng con không xin bất cứ điêù gì mà chúng con có thể nghĩ mình muốn. Xin ban cho chúng con điều Người muốn chúng con nhận được. Người biết mọi mong muốn và nhu cầu của chúng con. Và Người sẽ ban cho chúng con mọi điều chúng con cần để giúp chúng con tìm thấy con đường đến với Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay ta sẽ không sống cuộc đời mình một mình, nghĩa là chúng ta sẽ không đưa ra những quyết định nào ngoài Thánh Linh trong tâm chúng ta, nhưng chúng ta cũng sẽ không đưa ra bất kỳ quyết định nào ngoài anh chị em của mình. Chúng ta sẽ không thần tượng hóa tâm riêng tư của mình với những mục đích riêng tư có thể đụng độ với người khác. Những suy nghĩ duy nhất mà chúng ta có thể chia sẻ là những suy nghĩ nảy sinh từ tình yêu, không có gì khác tồn tại ngoài tình yêu thương.

Bài 241: Khoảnh khắc thánh này sự cứu rỗi đã đến.

1. Hôm nay thật vui mừng biết bao! Đây là thời gian ăn mừng đặc biệt. Vì hôm nay mang lại khoảnh khắc cho thế giới tăm tối nơi nó được giải thoát. Ngày này đã đến khi nỗi buồn qua đi và nỗi đau không còn nữa. Hôm nay vinh quang của sự cứu rôi bừng sáng trên một thế giới được giải thoát. Đây là thời gian hy vọng cho vô số hàng triệu người. Họ sẽ được hợp nhất bây giờ, khi anh em tha thứ cho tất cả họ. Vì ta (Jesus) sẽ được anh em tha thứ hôm nay.

2. Bây giờ chúng con đã tha thứ cho nhau, và vì vậy cuối cùng chúng con lại đến với Người. Thưa Cha, Con của Người không bao giờ rời xa, đã trở về Thiên đường và nhà của mình. Chúng con vui mừng biết bao khi được phục hồi sự lành mạnh, và nhớ rằng tất cả chúng con đều là một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúng ta thắc mắc khi Jesus nói rằng vì hôm nay Ngài sẽ được chúng ta tha thứ, nhưng chúng ta nhận ra rằng Ngài là mọi người anh em và khi chúng ta tha thứ cho anh em của mình. chúng ta cũng tha thứ cho Ngài. Nếu chúng ta có bất cứ điều gì chống lại anh em của mình thì chúng ta thực sự có lỗi với Ngài. Chúng ta sẽ không bao giờ thú nhận điều đó nhưng đó là sự thật vì tất cả đều là một.

-Khóa học nhiều lần nói rằng Vương quốc Thiên đường chính là sự công nhận hay nhớ lại sự chuộc lỗi hay sự hợp nhất, sự đồng nhất, rằng chúng ta là một với mọi anh em và với mọi tạo phẩm.